[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Hoa Tử

Lặng lẽ dưới chiều mưa
Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
5,970
Điểm cảm xúc
463
Điểm
83
Chương 1288: Không có chuyện gì phải gây cho bằng được
Tất cả mọi người đều ngẩn ngây ra tại chỗ… Bởi vì đây đã là chuyện rất lâu rồi, cho nên những người biết chuyện không nhiều.

Đương nhiên, chuyện bị cắm sừng này Lý Nhạc Khải cũng không thể để truyền ra bên ngoài.

Không ngờ được thế nhưng hôm nay lại bị cái gã Mạc Thần Tu này nói ra ngay tại đây với cái thái độ như thế này!

Cái loại đi quyến rũ phụ nữ nhà người ta lại còn tỏ ra bất mãn, khiêu khích ngay trước mặt đương sự thế này… e rằng cũng chỉ có Mạc Thần Tu mới có thể làm ra.

Ngay sau đó liền thấy một bóng người lao đến, Lý Nhạc Khải vung tay lao đến đấm Mạc Thần Tu.

Mạc Thần Tu nghiêng người tránh đi rồi cũng quẳng luôn cái kính đi xông lên nghênh chiến, trong đôi mắt lóe lên sự hưng phấn, nhìn một phát là biết tên này chỉ sợ thiên hạ không loạn, không có chuyện gì thì cũng phải gây chuyện cho bằng được!

Hai người đánh qua đánh lại đến mức trời đất mịt mù, hiện trường xung quanh loạn thành một đống, Diệp Dĩnh lo sốt cả vó, không ngừng khuyên nhủ nhưng chẳng có tác dụng gì. Cái khó giải quyết ở đây là, để tránh chuyện này bị truyền ra ngoài cô không thể gọi bảo vệ được.

Cách đó không xa, Giang Mục Dã trên trán đầy vạch đen: "Kẻ nên đánh nhau túi bụi phải là bà với Mạc Thần Tu mới đúng chứ? Tại sao lại biến thành Lý Nhạc Khải thế này???"

Chẳng giống kịch bản gì cả.

Ninh Tịch vừa xem vừa làm ra vẻ than thở nói: "Quả nhiên là ông trời vẫn đứng về phe chính nghĩa mà!"

"Không ngờ giữa hai người này còn có ân oán thế này." Tần Nhiên kinh ngạc nói.

Hàn Duẫn Thừa - người kể từ khi bước chân vào đây vẫn không nói với Tần Nhiên câu nào không nhịn được mà nói một câu: "Có gì lạ chứ, cả cái giới giải trí này những kẻ bị Mạc Thần Tu cắm sừng còn ít à? Chẳng qua chỉ khác nhau ở chỗ có bị đồn ra ngoài hay không thôi!"

Tần Nhiên cười khẽ nhìn sang: "Hiểu rõ như thế lẽ nào cậu cũng bị cắm sừng rồi!"

"Biến!" Hàn Duẫn Thừa lườm anh ta một cái.

"Nhưng mà, mấy năm nay Mạc Thần Tu cũng ngoan lắm mà, nghĩ kỹ thì hình như bắt đầu từ ba năm trước thì phải, đột nhiên quay ngoắt thay đổi 180 độ. Không chỉ là đoạn tuyệt tất cả các mối quan hệ với phụ nữ thậm chí còn tới mức không gần nữ sắc nữa kìa, chuyển sang hình tượng "cấm dục", chính vì thái độ ăn năn hối lỗi tốt thế nên danh tiếng mới khôi phục lại." Tần Nhiên phân tích nói.

"Chắc là vì áp lực từ phía công ty! Nói chung là giả vờ thôi! Đằng sau lưng như thế nào ai biết?" Hàn Duẫn Thừa "hừ" một cái.

"Cũng đúng."

...

"Đừng đánh nữa! Thần Tu! Nhạc Khải! Hai người đừng đánh nữa mà! Có chuyện gì thì từ từ nói…" Diệp Dĩnh luôn miệng khuyên nhủ, nhưng chẳng có tác dụng gì mấy.

Diệp Dĩnh kinh hồn táng đảm nhìn hai người họ chỉ sợ cả hai bị thương, nhất là gương mặt, bằng không thì kế hoạch quay quảng cáo sẽ phải dừng lại mất!

Diệp Dĩnh hoảng đến mức sắp khóc ra đến nơi, dự án này là cô phụ tránh giờ lại xảy ra tình trạng này, cuối cùng không khuyên nổi đành phải gọi bảo vệ đến.

"Ha ha, đứa con gái đó ở trên giường chẳng khác nào con cá chết cả, không ngờ cậu lại thích cái loại vô vị như thế…" Mạc Thần Tu vừa đánh vừa khiêu khích.

Ngay lập tức trên mặt Diệp Dĩnh tràn đầy vẻ kinh hoàng, thất thanh kêu lên: "Á! Đừng mà…"

Cả hai đều hiểu rõ là không được để bị thương đến gương mặt, cho nên lúc đánh nhau căn bản vẫn còn có chút lý trí, kết quả là cái tên Mạc Thần Tu này quá ư muốn ăn đòn, nắm đấm của Lý Nhạc Khải trong chớp mắt đã vung lên táng thẳng vào mặt Mạc Thần Tu.

Cùng lúc Mạc Thần Tu đương nhiên cũng không cam lòng yếu thế vung tay lên đấm thẳng vào mắt đối phương…

"Á a a a!" Diệp Dĩnh tuyệt vọng nhắm chặt mắt lại.

Một cơn gió bỗng nhiên vụt lên sượt qua người cô…

Đợi đến lúc cô mở mắt ra thế như lại không thấy được cái cảnh trong tưởng tượng sẽ xảy ra, Ninh Tịch vừa nãy còn cách rất xa cũng không biết rốt cuộc cô ấy đã đi như thế nào mà thoắt một cái đã vững vàng tách hai người đang quần nhau kia ra.
 

Hoa Tử

Lặng lẽ dưới chiều mưa
Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
5,970
Điểm cảm xúc
463
Điểm
83
Chương 1289: Thay lòng đổi dạ
Phải biết là hai người đàn ông đang trong cơn giận dữ nên sức lực khi đánh nhau tuyệt đối không hề nhẹ, lúc này mà xông vào kiểu gì cũng bị liên lụy.

Cho nên, kể cả là Tần Nhiên, Hàn Doãn Thừa hay là Lạc Phàm, toàn bộ đều khoanh tay đứng nhìn không có ý định ra can.

Đùa à, có biết bọn họ mua bảo hiểm cho cơ thể đắt đến mức nào không, mua bao nhiêu tiền không? Chỉ xây xước chảy máu tí thôi là làm chậm trễ công việc, tất cả đều là tiền đấy! Tùy tiện lao ra cản nhỡ đâu bị ăn một đấm vào mặt thì ai đền?

Mà trong khoảnh khắc nắm đấm của Mạc Thần Tu và Lý Nhạc Khải sắp đụng vào nhau, Ninh Tịch một tay gạt cổ tay của Lý Nhạc Khải ra, một tay khác vững vàng tóm chặt nắm đấm đang lao vùn vụt đến của Mạc Thần Tu.

Chớp mắt "hai con thú hoang" này đã bị tách ra.

Nắm đấm của Mạc Thần Tu bị Ninh Tịch tóm lại rụt phắt về như thể chạm phải điện, gương mặt rõ khó coi, nhất thời chẳng còn hứng thú đánh đấm với Lý Nhạc Khải nữa.

Lý Nhạc Khải lại không chịu cứ thế bỏ qua cho, vừa mới bị đẩy ra lại đỏ mắt nhào về phía Mạc Thần Tu.

Ninh Tịch liền túm chặt lấy vai phải của Lý Nhạc Khải, nói bên tai anh ta: "Có chuyện gì hai người tự hẹn nhau ra chỗ nào đấy rồi muốn giải quyết thế nào thì tùy, hà tất phải khiến một cô gái khó xử?"

Lý Nhạc Khải nhìn Diệp Dĩnh hai mắt đỏ hồng, luống cuống đứng bên cạnh, nắm đấm đang siết chặt lúc này mới được buông xuống.

Thực ra Diệp Dĩnh là một đứa máu M nên thích cái sự hư hỏng của của Mạc Thần Tu nhưng lúc Ninh Tịch xuất hiện như một cơn gió chắn giữa hai người, khoảnh khắc Ninh Tịch nói ra câu đó, nhân sinh quan của Diệp Dĩnh hình như bị nứt vỡ một ý.

Cô hình như…

Đã thay lòng đổi dạ mất rồi…

Trong tình cảnh bao nhiêu nữ nhân viên trong công ty đều mê mệt Ninh Tịch như thế, cô cũng chẳng chút dao động, cảm thấy dù sao trong phim có giả nam giống thế nào đi chăng nữa cuối cùng vẫn là nữ mà thôi.

Nhưng mà bây giờ… men, quả đúng là men cực kì luôn ấy!!!

Cách đó không xa, Giang Mục Dã nhìn cái vẻ hai mắt sáng rực của Diệp Dĩnh, trên trán lại có mất cái vạch đen.

Đó, mới có mấy chốc thôi lại cưa đổ một cô em nữa rồi này.

Mạc Thần Tu vẫn nhìn chằm chằm vào cái tay bị Ninh Tịch đụng phải, vẻ mặt vô cùng quỷ dị, cũng không biết đang nghĩ cái gì nữa.

Lý Nhạc Khải chắc cũng nghĩ đến tính quan trọng của quảng cáo lần này, nên cũng đã bình tĩnh lại được đôi chút, mâu thuẫn giữa hai người tạm thời được đè xuống.

Diệp Dĩnh vội vã chuyển sự chú ý của bọn họ bằng cách dẫn bọn họ đến phòng đa năng, nơi diễn ra buổi casting.

Tần Nhiên thong thả phủi quần áo đứng dậy, miệng còn lầm bầm: "Không ngờ giữa Mạc Thần Tu và Lý Nhạc Khải còn có bí mật kinh thiên động địa đến thế..."

Lúc Tần Nhiên nói vậy, tuyệt đối không ngờ được bí mật giữa Mạc Thần Tu và Ninh Tịch còn kinh thiên động địa hơn!

Lúc đoàn người đi ngang qua khu công nhân viên, nhìn thấy cảnh những mỹ nam ngàn năm có một của giới giải trí tề tựu một chỗ, nếu như không phải có Boss trấn áp, bọn họ lúc này đã sớm nhào lên mất rồi!

Rất nhanh sau đó bọn họ đã đến địa điểm casting.

Cái gọi là casting chẳng qua cũng chỉ là cho có mà thôi, để bọn họ diễn thử một đoạn của mình trong kịch bản quảng cáo trước mặt đạo diễn.

Đạo diễn lần này chính là đạo diễn quay quảng cáo số 1 trong nước - Mạch Hoài An, dù có là người nổi tiếng như bọn họ nhìn thấy ông ta cũng phải khách khí chào hỏi.

"Đạo diễn, người đã đến đủ rồi!" Diệp Dĩnh lên tiếng.

Lúc này Mạch Hoài An vừa mới chuẩn bị xong các thiết bị và đạo cụ, thấy thế liền liếc bảy người đằng sau Diệp Dĩnh một cái, vẻ mặt ông ta có chút hưng phấn, hiển nhiên là ông ta rất có hứng thú khi quay đoạn phim quảng cáo lần này.

"Đạo diễn Mạch, chào ông, chiếc ấm tử sa lần trước ông dùng có thích không?" Lạc Phàm là người đầu tiên bước lên trước chào hỏi.
 

Hoa Tử

Lặng lẽ dưới chiều mưa
Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
5,970
Điểm cảm xúc
463
Điểm
83
Chương 1290: Hóa ra là ghen tỵ
Đạo diễn cười đến mức không khép miệng lại được, "Không tồi không tồi, đó hoàn toàn là một tác phẩm nghệ thuật, đặc biệt là phần điêu khắc trên thân ấm, quả thực rất tuyệt, tôi còn chẳng nỡ dùng ấy! Không ngờ cậu còn cả cái tài này!"

Nghe có vẻ là Lạc Phàm tặng cho ông ta một cái ấm tử sa do đích thân anh ta làm, rõ ràng ngắm đúng vào sở thích của Mạch Hoài An.

Những người khác lần lượt chào hỏi đạo diễn, thấy Lạc Phàm ở đâu cũng thuận thuận lợi lợi như thế, trong lòng khó tránh khỏi có chút khinh thường.

Nhưng mà, đúng là không thể phủ nhận trên phương diện này anh ta quả thật rất khôn khéo, ngay đến cả quản lý ngôi sao chuyên nghiệp cũng không so được với anh ta. Nghe nói tất cả những việc như lịch trình hoạt động, sắp xếp công việc, định hình hình tượng đều do chính anh ta làm.

Lúc này, Hàn Duẫn Thừa đưa mắt nhìn xung quanh một lượt rồi đột nhiên lên tiếng hỏi: "Sao không thấy nữ chính đâu?"

Tần Nhiên cười cười: "Trưởng phòng Diệp, chẳng lẽ đến giờ vẫn còn giữ bí mật sao?"

Diệp Dĩnh cười rồi đáp: "Nào có, nữ chính của hôm nay đã đến rồi đấy thôi!"

"Đến rồi á? Sao tôi không nhìn thấy, trưởng phòng Diệp cô tìm một nữ chính biết tàng hình à?" Tần Nhiên nhìn xung quanh một vòng, sau đó quay ra chế nhạo.

Diệp Dĩnh bật cười: "Tàng hình thì không nhưng đúng là biết biến hình!"

Tần Nhiên không hiểu: "Thế có nghĩa là sao?"

Phản ứng của Lạc Phàm ngược lại khá nhanh, ánh mắt anh ta lóe lên, sau đó liền hỏi: "Chẳng lẽ nữ chính… là Ninh Tịch?"

Vừa mới dứt lời, tất cả những người khác bao gồm cả Lạc Phàm đều quay sang nhìn Ninh Tịch.

Ninh Tịch chớp chớp mắt vẻ mặt đầy vô tội: "Tôi?"

Diệp Dĩnh gật đầu một cách chắc chắn: "Đúng thế! Thực ra chúng tôi định mời một nữ chính khác nhưng ngày cuối cùng khi họp lại chúng tôi nhất trí cho rằng cô Ninh là người thích hợp nhất!"

Ninh Tịch nghe thế nghĩ một lát, cảm thấy một mình cô đóng hai vai, cái này quả thật đúng là thú vị.

Còn về phần những người khác tuy rằng cảm thấy có chút ngạc nhiên nhưng cũng không có ý kiến gì, bọn họ cũng chẳng có quan hệ lợi ích gì với Ninh Tịch cả.

Tuy rằng người ta rất dễ quên mất chuyện cô là một phụ nữ.

Cơ hội này rất tốt, Ninh Tịch cũng không khiêm tốn nữa: "Vậy thì cám ơn trưởng phòng Diệp đã coi trọng, tôi sẽ cố gắng!"

"Tôi đã xem Người Tìm Mộng của cô đóng rồi, quả thật là rất tuyệt, cho dù là nam nay nữ đều chẳng có chút áp lực nào cả, tin chắc rằng anh Tịch nhất định sẽ làm tốt!"

Ngay đến cả ngữ điệu Diệp Dĩnh nói chuyện với Ninh Tịch cũng thân thiết hợp nhiều, cô còn thảo luận hội dung kịch bản với Ninh Tịch nữa.

Giang Mục Dã đã quen cảnh với này lắm rồi nên cũng chẳng để ý mấy, trong lúc vô tình liếc qua, anh ta thấy ánh mắt của Mạc Thần Tu khi nhìn Ninh Tịch và Diệp Dĩnh đang trò chuyện vui vẻ có cái gì đó sai sai.

Ánh mắt đó, Giang Mục Dã thực sự cảm thấy rất quen.

Cái gã này… thế nhưng lại đang ghen tỵ?

Mọe! Bị ngược thành ra như thế rồi, cái thằng đần này vẫn còn thích được Ninh Tiểu Tịch?

Quả nhiên là bị bẻ cong ác thật!

Nghĩ đến đấy, Giang Mục Dã tự nhiên có cảm giác "đồng bệnh tương liên".

Cùng lúc đó trong văn phòng làm việc của tổng giám đốc.

Lục Cảnh Lễ nhì nhèo nửa ngày mà Lục Đình Kiêu vẫn chẳng hề dao động, anh ta sốt ruột đến mức vò đầu bứt tai, "Anh có biết nữ chính của quảng cáo lần này là ai không? Là Tiểu Tịch Tịch! Là chị dâu đấy! Trong quảng cáo, Tiểu Tịch Tịch cùng lúc yêu sáu thằng đàn ông đẹp như hoa đấy!"

"Cạch’ một tiếng, Lục Đình Kiêu đặt bút xuống, sau đó đứng dậy.

Lục Cảnh Lễ thấy thế thì vui vô cùng: "Anh Hai, cuối cùng thì anh cũng biết tính nghiêm trọng của vấn đề rồi à! Đúng là không uổng công em đây nói rã bọt mép khuyên anh nửa tiếng đồng hồ!"

Lục Đình Kiêu liếc Lục Cảnh Lễ đang hớn ha hớn hở một cái, nói với vẻ mặt không biểu cảm: "Bởi em ồn quá đấy."

Lục Cảnh Lễ: "…"
 

Hoa Tử

Lặng lẽ dưới chiều mưa
Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
5,970
Điểm cảm xúc
463
Điểm
83
Chương 1291: Tôi muốn vai của Ninh Tịch
Trong phòng casting.

Đạo diễn đang phân vai cho mọi người.

Nội dung chủ yêu của bộ phim quảng cáo lần này là câu chuyện về nữ chính được bảy mỹ nam theo đuổi, rất nhiều MV của các nhóm nhạc nổi tiếng đều có những tình tiết kiểu thế này, có điều tập đoàn Lục thị mời bảy người hot nhất hiện nay thê này thì có thể phát huy được tĩnh tiết lên mức cao nhất.

Mục đích chủ yếu của đoạn quảng cáo này là muốn thỏa mãn sức hoang tưởng của các thiếu nữ, tăng sức ảnh hưởng và sức hấp dẫn của các khách hàng sử dụng các nhãn hiệu này.

Phải biết sức mua hiện nay, phụ nữ tuyệt đối là quân chủ lực!

Đạo diễn cầm kịch bản, đảo mắt nhìn mọi người một lượt: "Cậu... Tần Nhiên, cậu đóng một công tử giàu có!"

"Không thành vấn đề." Tần Nhiên đồng ý ngay tắp lự, có vẻ rất hài lòng với vai diễn này.

"Hàn Duẫn Thừa, trồng cậu còn khá trẻ, lại là sinh viên khoa diễn xuất non nhất ở đây, cậu đóng hotboy Phong Vân nhé!"

Hàn Duần Thừa gật đầu: "ĐUỢc ạ."

Đạo diễn cưồi ha hả nhìn về phía Lạc Phàm: "Còn Lạc Phàm, cậu đóng vai giáo sư khoa sinh học của học viện! Lạc Phàm học rộng tài cao, vai này xem như là diễn bản thân luôn nhỉ!"

Lạc Phàm khiêm tốn nói: "Đạo diễn quá khen rồi!"

Đạo diễn lại nhìn sang Lí Nhạc Khải đang tỏ ra khó chịu và Giang Mục Dã thì trông có vẻ "chán muốn chết": "Lí Nhạc Khải cậu là tay đua xe kiêu căng, Giang Mục Dã thì lại càng đúng vai luôn nhé, chính là đại minh tinh vạn người mê!"

Lí Nhạc Khải và Giang Mục Dã cùng đồng ý, không có ý kiến gì cả.

Sau đó, chỉ còn lại Mạc Thần Tu và Ninh Tịch.

Mạch Hoài An lại liếc vào kịch bản, ông nhìn Ninh Tịch trước, tỏ ra tán thưởng nói: "Ninh Tịch à, đạo diễn Quách suốt ngày khen cô trước mặt tôi thôi, nói cô rất yêu nghề, diễn xuất lại tốt! Một cô gái từ nhỏ đã là diễn viên đóng thê võ thuật rồi từng bước đi lên được như ngày hôm nay, thật đúng là không dễ dàng gì!"

"Đạo diễn Quách quá khen rồi, những chuyện này đều là một phần trong công việc của tôi thôi." Ninh Tịch trả lòi đâu ra đấy.

Mạch Hoài An hài lòng gật đầu, sau đó nói: "Vai của cô là đặc công thần bí, trong đó có một cảnh đánh nhau rất quan trọng, cô đóng được không?"

"Không thành vấn đề ạ." Ninh Tịch gật đầu, tỏ ý không kén chọn.

Cuối cùng, đạo diễn nhìn Mạc Thần Tu: "Thần Tu, vai của cậu là một tổng giám đốc "cấm dục" chín chắn, thận trọng! Các cô gái bây giờ không ít cô thích kiểu này đâu..."

Từ sau khi Mạc Thần Tu đổi phong cách, chủ yếu là đóng những vai thê này.

Mạch Hoài An cân nhắc đắn đo mãi, cảm thấy sắp xếp như vậy là phù hợp nhất.

Nói xong, lúc đang định cho mọi người thử vai, kết quả Mạc Thần Tu lại nhìn về phía Ninh Tịch với ánh mắt sắc như dao: "Tôi muốn vai của Ninh Tịch."

Vừa dứt lời, không chỉ đạo diễn mà tất cả những người khác cũng đều ngẩn ra.

Ngay đến cả Giang Mục Dã vốn đang buồn bực ngán ngẩm cũng nhất thời thẳng lưng dậy, khụ khụ khụ, chuyện gì phải tới cũng tới rồi...

Mấy người khác đều thấy khó hiểu, họ đều tưởng Mạc Thần Tu sẽ gây chuyện với Lí Nhạc Khải cơ, không ngờ anh ta lại bất ngờ chĩa mủi nhọn vào Ninh Tịch.

Chẳng lẽ vì ban nãy Ninh Tịch ngăn bọn họ sao?

Mạch Hoài An nhức cả đầu, mấy năm trở lại đây tuy mọi người đã có đánh giá tốt về Mạc Thần Tu nhưng tính cách cậu ta lại càng tồi tệ hơn, tính tình thất thường, rất táo bạo, cũng không phải chỉ một hai lần có xung đột với nhân viên làm việc cùng.

Mạch Hoài An đành cố gắng uyển chuyển khuyên nhủ: "Thần Tu à, vai diễn tôi phân cho cậu là thích hợp với cậu nhất rồi! Vai của Ninh Tịch hầu hết toàn là đánh đấm với lẩn trốn thôi, nêu không phải có nền tảng võ thuật cơ bản, sẽ rất dễ bị chấn thương."

Không biết Mạc Thần Tu rốt cuộc có nghe vào tai không, anh ta lạnh lùng nói: "Nêu đạo diễn đẵ không tin tôi, vậy để tôi đánh thử một trận với Ninh Tịch đi, ai thắng thì người đó sẽ có vai diễn này!"

Nói xong không đợi đạo diễn kịp nói gì, anh ta đã lao thẳng tới chỗ Ninh Tịch...
 

Hoa Tử

Lặng lẽ dưới chiều mưa
Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
5,970
Điểm cảm xúc
463
Điểm
83
Chương 1292: Chẳng lẽ bị Ninh Tịch cướp mất bạn gái?
Thân thể Ninh Tịch dẻo dai đến mức phải thán phục, cô bật người ra phía sau tránh được một đòn này của Mạc Thần Tu. Mạc Thần Tu không giảm thế tấn công, liên tiếp đánh tới không ngừng, có vẻ như Ninh Tịch không muốn dây dưa với anh ta nên vẫn luôn ở trạng thái phòng thủ...

Tất cả mọi người đều ngẩn ra nhìn hai người đánh nhau. Mạc Thần Tu cố tình muốn gây sự à?

Chuyện gì thê này không biết?

Tần Nhiên xoa cằm: "ô... chẳng lẽ Ninh Tịch giống Lí Nhạc Khải, cũng bị Mạc Thần Tu cho đội mũ xanh?"

Hàn Duẫn Thừa lườm anh ta: "Nêu là như vậy thì phải là Ninh Tịch tới gây chuyện với Mạc Thần Tu chứ, với cả, Ninh Tịch còn là phụ nữ đấy nhé!"

Tần Nhiên "ồ" một tiếng: "Suýt nữa thì quên... Chẳng lẽ lão yêu ngàn năm Mạc Thần Tu bị Ninh Tịch cướp mất bạn gái sao?"

Dù sao lúc Ninh Tịch giả trai thật sự rất được phái nữ yêu thích.

Hàn Duẫn Thừa tiếp tục lườm anh ta: "Cậu nghĩ Mạc Thần Tu sẽ để ý tới chuyện bạn gái mình bị cướp mất hả?"

Tần Nhiên lắc đầu: "Không."

Tên này không chỉ không có tiết tháo mà cũng chẳng cần phụ nữ ở bên mình phải giữ gìn gì luôn, dù sao cũng chỉ là chơi đùa thôi mà, cô ta có ngủ với ai đi nữa anh ta cũng chẳng quan tâm đâu.

Không chỉ hội Tần Nhiên mà cả Lí Nhạc Khải cũng tỏ ra hoài nghi, thầm nghĩ tốt nhất tên đó nên bị ăn đập một trận nhừ tử.

Nhưng dù sao thì Ninh Tịch cũng là phụ nữ, chắc chắn sẽ không khỏe bằng cánh đàn ông, có thể phòng thủ đã không dễ dàng gì rồi.

Mạch Hoài An hoàn toàn không ngờ Mạc Thần Tu không nói hai lời liền ra tay như vậy, ông hoàn toàn sững sờ:

"Haiz, Thần Tu... Ninh Tịch... hai người dừng dừng dừng! Vấn đề vai diễn chúng ta có thể thương lượng thêm mà! Không cần phải dùng cách này..."

Nhưng lúc này, Mạc Thần Tu đã hoàn toàn không nghe ông nói gì nữa rồi, thấy Ninh Tịch cứ phòng thủ mãi mà không đánh lại, Mạc Thần Tu lại càng nổi giận, đánh cũng ngày càng hăng.

Nêu ban nãy lúc Mạc Thần Tu đánh nhau với Lí Nhạc Thần chỉ là trêu đùa khiêu khích thì lúc này rõ ràng là nổi giận thật sự rồi, vẻ mặt đó như thể có mối thâm thù đại hận gì với Ninh Tịch vậy, cũng khó trách để hội Tần Nhiên nghĩ linh tinh...

Diệp Dĩnh không ngờ Idol nhà mình lại gầy sự thê này, đúng là khóc không ra nước mát, ban nãy còn có Ninh Tịch ngăn lại, giờ phải làm thê nào đây!

Những người khác cũng lo là Ninh Tịch sẽ bị tên điên này làm bị thương.

Duy chỉ có mình Giang Mục Dã vắt chần ngồi điềm nhiên ở đó, bình tĩnh xem trò hay, chỉ thiếu điều không mang hạt dưa ra cắn nữa thôi.

Ninh Tịch tránh đòn công kích của Mạc Thần Tu rồi lạnh lùng nói nhỏ vào tai anh ta: "Kết thúc casting tôi sẽ chơi tới cùng với anh!"

Mạc Thần Tu mắt điếc tai ngơ, rõ ràng không hề muốn đợi.

Nêu anh ta có thể chờ đuợc tới lúc kết thúc buổi casting thì vừa xong đã không đánh vậy rồi.

"Bộp" một tiếng, lúc hai người đánh nhau, không biết chạm phải đạo cụ gì mà phát ra một tiêng vang lớn.

Ninh Tịch nhíu mày, không thể nhịn nổi nữa, bỗng chuyển thủ thành công, tiến tới nghênh tiếp...

Thấy Ninh Tịch cuối cùng cũng ra tay, trong mắt Mạc Thần Tu càng trở nên điên cuồng.

Sau khi Ninh Tịch bắt đầu tấn công, ánh mắt những người khác cũng thay đổi hoàn toàn.

Tần Nhiên trợn tròn mắt: "Đệch! Thân thủ của cô gái này quả nhiên quá lợi hại!"

Hàn Duẫn Thừa, thậm chí Lạc Phàm nhìn cũng thấy kích động, đàn ông mà, thằng nào chẳng thích những cảnh đầy nhiệt huyết thê này.

Chỉ là, nghĩ tới việc đối phương là phụ nữ, khó tránh khỏi có chút tự ti mặc cảm...

Khi ánh mắt tất cả mọi người đều dồn về phía Ninh Tịch và Mạc Thần Tu đang đánh nhau ngày càng hăng, phía sau bỗng truyền tới tiêng hai bước chân một trước một sau...

Diệp Dĩnh phát hiện ra đầu tiên, sắc mặt tái nhợt: "Lục... Lục tổng!"
 

Hoa Tử

Lặng lẽ dưới chiều mưa
Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
5,970
Điểm cảm xúc
463
Điểm
83
Chương 1293: Hoàng thượng của tôi tới rồi
Thấy "Hoàng thượng" giá đáo...

Diệp Dĩnh sợ đến nỗi suýt thi quỳ sụp xuống.

Toi rồi, toi đời rồi!

Sao bỗng dưng Lục tổng và Nhị thiếu lại tới đây thê này, còn đúng lúc thấy cảnh này nữa chứ, chắc chắn cô sẽ bị chụp mũ làm ăn không đến nơi đến chốn rồi!

Lục Cảnh Lễ vừa bị ông anh ruột kì thị lúc này cũng ỉu xìu chạy tới cùng.

Nhưng vừa nghĩ tới việc có thể hóng chuyện hay, ỉu xìu chưa được ba giây đã được bug đầy máu sống lại.

Kết quả, không ngờ vừa mới tới đây, đã thấy một màn gây sốc đến thế này.

Chị dâu, chị quả nhiên chưa từng khiên em thất vọng!

Thấy tổng tài đại nhân của tập đoàn Lục thị đích thân tới đây, những người khác lập tức đứng thẳng dậy chào hỏi.

Vì Mạc Thần Tu và Ninh Tịch đang đánh nhau kịch liệt, nên không phát hiện ra Lục Đình Kiêu và Lục cảnh Lễ tới.

Mạch Hoài An vội chạy tới nghênh tiếp, ông cười nói: "Lục tổng tới đấy à, đúng lúc chúng tôi đang cast cái vai này!"

Lục Cảnh Lễ ha hả cười: "Chắc chắn không phải là đang đánh nhau thật đấy chứ?"

Mạch Hoài An cười gượng một tiếng: "Nhị thiếu lại đùa rồi, sao có thể chứ! Hai người họ đang cast một vai đặc công có thân thủ tốt thôi!"

Mạch Hoài An vừa nói vừa mời hai người ngồi xuống sofa gần đó.

Diệp Dĩnh cũng thuận theo lời đạo diễn mà phụ họa: "Phải đấy phải đấy Lục tổng, Nhị thiếu!"

Cách đó không xa, Ninh Tịch đã phát hiện ra tình yêu và ông em chồng lắm chuyện nhà mình đã tói, vì lúc này không thể phân tâm nên cô vẫn tiếp tục ứng phó Mạc Thần Tu, hơn nữa lực đánh lại ngày càng hung hãn.

Tên họ Mạc kia, tình yêu của tôi tới rồi, bà cô này không rảnh để chơi với anh nữa đâu!

Tất cả mọi người cũng phát hiện chiêu thức của Ninh Tịch càng ngày càng mạnh bạo, không khỏi lại chuyển dời sự chú ý tới hai người họ...

Ngồi xuống rồi, Lục cảnh Lễ lại thấy ông anh trai đang rất bình tĩnh xem cảnh bà xã mình đánh nhau với người ta, bèn nghiêng qua hỏi: "Anh, anh không giúp à?"

Lục Đình Kiêu thờ ơ nói: "Sao anh phải giúp người lạ."

Nói vậy có nghĩa là, nêu giờ anh ra tay giúp sẽ là giúp người đàn ông kia, chứ không phải Ninh Tịch.

Rõ ràng có vẻ 100% yên tâm với sức chiến đấu của bà xã mà!

Lục Cảnh Lễ:"..." Được rồi, không thể phản bác lại được.

Lục Cảnh Lễ xem một lúc, lại dần dần cảm thấy có gì đó khác thường...

"Haiz, anh à, sao em cảm thấy bầu không khí giữa hai người này... có gì đó kì lạ thế nhỉ..." Lục cảnh Lễ sờ cằm, sau đó ngoắc tay với Giang Mục Dã đang đứng trong góc: "Mục Dã, qua đây!"

Giang Mục Dã hết cách đành bất đắt dĩ đi tới: "Sao thê cậu?"

"Cậu hỏi, Tiểu Tịch Tịch có quen với tên Mạc Thần Tu đó hả? Có thù oán gì với nhau sau?" Lục cảnh Lễ hỏi đúng trọng tâm.

Giang Mục Dã hơi kiêng kị nhìn sang Lục Đình Kiêu, sau đó khẽ ho một cái nói: "Chuyện này, cháu thấy cậu nên về hỏi Ninh Tịch thì hơn! cháu cũng không rõ lắm!"

Lục cảnh Lễ đưa tay khoác vai Giang Mục Dã: "Nhưng rõ ràng trông cháu có vẻ hiểu rất rõ chuyện này mà!"

Giang Mục Dã nhức cả đầu: "Cậu à, cậu đừng làm khó cháu nữa!"

Lục Cảnh Lễ nhíu mày, lẩm bẩm nói: "Chẳng lẽ hắn thật sự là bạn trai cũ của Tiểu Tịch Tịch?"

Giang Mục Dã sững sờ: "Sao cậu lại biết?"

"Dệch! Đúng thật à!" Mắt Lục cảnh Lễ sáng lên: "Anh, em đúng là thần luôn đấy, em đoán trúng rồi này..."

Vừa dứt lời, sống lưng Lục cảnh Lễ lạnh toát, bầu không khí xung quanh anh bỗng chốc lạnh xuống vài độ.

Lục Cảnh Lễ nhất thời không dám lắm điều nữa, anh lại nhìn Giang Mục Dã, không khỏi kích động tra hỏi: "Cháu trai ngoan, mau nói cho cậu biết, rốt cuộc chuyện này là sao nào?"
 

Hoa Tử

Lặng lẽ dưới chiều mưa
Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
5,970
Điểm cảm xúc
463
Điểm
83
Chương 1294: Sắc đẹp của anh có thể nghiền nát tất cả mọi người đấy
Cậu Hai à, cháu không biết thật mà, cậu đi hỏi thẳng Ninh Tịch thì hơn!" Giang Mục Dã không dám nhiều lời, sợ sẽ bị Ninh Tịch đánh chết, đành lấp liếm cho qua rồi chuồn mất.

"Aiya, chạy cái gì thê..." Lục cảnh Lễ tiếc nuối, tính tò mò lại trỗi dậy.

Sau cơn tò mò, cuối cùng cũng nhớ tỏi ông anh mình, anh khẽ ho nhẹ một tiếng, an ủi nói: "Khụ khụ, anh, đều tại cái miệng quạ này của em. Nhưng, có vẻ như mối quan hệ giữa hai người này giờ đã hoàn toàn trở thành kẻ thù rồi, đã thế trông thái độ hung tàn của chị dâu kìa, tên Mạc Thần Tu này chắc chắn không có sức uy hiếp gì đâu..."

Lục Đình Kiêu: "Nếu có uy hiếp thì đã sao?"

Lục Cảnh Lễ vội vuốt lông: "Phải phải phải! có uy hiếp thì cũng chẳng có gì phải sợ cả! sắc đẹp của anh có thể nghiền nát được hết đám người ở đây ấy chứ!"

Vừa dứt lời liền nghe thấy tiếng một người đàn ông gào lên đau đớn, Ninh Tịch bẻ ngược tay Mạc Thần Tu, sau đó đè gối lên lưng anh ta ép chặt xuống mặt đất...

Trận đấu cuối cùng cũng kết thúc!

Tất cả mọi người xem thế cũng đủ rồi, còn vỗ tay nữa!

Một lát sau, Ninh Tịch nhấc chân mình lên, thả lỏng Mạc Thần Tu ra.

Nếu không phải cô vẫn phải kiêng dè, sợ làm Mạc Thần Tu bị thương, ảnh hưởng tới việc quay phim, thì làm gì phải mất nhiều thời gian như thê.

Đánh lâu như vậy, Ninh Tịch chỉ toát một tầng mồ hôi mỏng, quần áo vẫn rất chỉnh tề.

Mạc Thần Tu thì ngược lại, mồ hôi chảy ròng rã, vạt áo ưốt sũng, áo quần lộn xộn, sau lưng còn có một dấu chân bắt mắt...

Thấy Mạc Thần Tu bị ngược, Lí Nhạc Khải cảm thấy vui sướng vô cùng.

Đúng là kẻ ác có ngày bị trời trị mà!

Nhân cơ hội này, Mạch Hoài An vội chạy tới hòa giải: "Tốt lắm tốt lắm, rất đặc sắc, Thần Tu và Ninh Tịch đều rất giỏi, hai người cho chúng tôi xem một trận no mắt luôn đấy. Nhưng cuối cùng vẫn là Ninh Tịch hơn một chút, thế nên vai diễn này vẫn sẽ để Ninh Tịch đóng nhé!"

Mạch Hoài An dò xét nhìn về phía Mạc Thần Tu: "Thần Tu, chắc cậu không có ý kiến gì chứ?"

Vì Mạc Thần Tu vừa đánh một trận kịch liệt, nên giờ vẫn còn đang thở gấp, anh ta thở hổn hển không lên tiêng, xem như đã nhận thua.

Mạch Hoài An thấy vậy cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, Diệp Dĩnh xem như cũng sông sót sau tai nạn.

Mạc Thần Tu từ từ đứng dậy nhìn chằm chằm vào Ninh Tịch, trong đồng tử tràn ngập tâm trạng phức tạp và đấu tranh, ánh mắt đó không chỉ đơn giản là tức giận cùng thù hận...

Còn sự chú ý của Ninh Tịch lúc này thì hoàn toàn dồn hết về phía tình yêu của cô rồi.

"Lục Tổng, vậy chúng tôi tiếp tục thử vai nhé?" Mạch Hoài An xin ý kiến, không ngờ Lục tổng lại đích thân tới đây, ông có thể thấy được tầm quan trọng của quảng cáo lần này rồi.

Lục Đình Kiêu hơi gật đầu.

Lục Cảnh Lễ xua xua tay thúc giục: "Mau bắt đầu đi! Bắt đầu đi!"

Kết thúc nhanh để anh còn đi hóng chuyện của Tiểu Tịch Tịch nữa chứ! Nôn nóng muốn chết rồi đây này!

Sau cơn phong ba nho nhỏ, cuối cùng cũng chính thức casting rồi.

Vì có Lục Đình Kiêu và Lục cảnh Lễ ở đây quan sát, nên mọi người đều cố gắng hết sức, cuối cùng cũng kết thúc thuận lợi, vai diễn của mọi ngưòi cũng được chốt lại.

Nhưng còn lại vai diễn cuối cùng, chính là vai nữ chính của Ninh Tịch.

"Tôi có cần phải đổi quần áo không?" Ninh Tịch hỏi.

"Đúng rồi, đúng rồi, tôi đã bảo người chuẩn bị hết cho cô rồi!" Mạch Hoài An nói.

"Anh Tịch đi theo tôi nào!" Diệp Dĩnh dẫn Ninh Tịch vào phòng thay đồ.

"Vâng, làm phiền trưởng phòng Diệp rồi!" Ninh Tịch đi theo Diệp Dĩnh vào một căn phòng khác.

Mấy người còn lại đã thử xong vai nhưng xem ra có vẻ rất tò mò, ngoài Giang Mục Dẵ ra, họ đều từng thấy ảnh mặc đồ nữ của Ninh Tịch, nhưng chưa từng thấy Ninh Tịch mặc vậy ở ngoài đời bao giờ.

Đặc biệt là Mạc Thần Tu, từ sau khi Ninh Tịch vào phòng thử đồ, trông anh ta có vẻ rất nôn nóng bất an, vẻ mặt nhu đang đợi phán quyết vậy.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top