[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,573
Điểm
113
Chương 1274: Tự làm bậy không thể sống
Báo cáo xong Lương Bích cầm cảm thấy vô cùng sảng khoái, cô ta vừa nghĩ tới chuyện Ninh Tịch bị cái lão già khốn khiếp Tôn Triển Bằng kia đè dưới thân, nghĩ đến cảnh giường chiếu của Ninh Tịch sẽ đăng đầy trên các tờ báo ngày mai, nghĩ đến chuyện hình tượng của Ninh Tịch hoàn toàn sụp đổ thì Lương Bích Cầm cảm thấy thỏa mãn vô cùng!

Chỉ vì con đàn bà chết tiệt kia mà cô ta bị mắng chửi cho thê thảm, ngay cả quảng cáo đã tới tay cũng bị cướp!

Lương Bích Cầm cất di động đi rồi "hừ hừ" một bài hát định xoay người rời đi, nhưng mà vừa mới bước được một bước thì cánh cửa sau lưng bị mở ra, vang lên đánh "két" một cái.

Sau đó cánh tay cô ta bị kéo giật mạnh về phía sau, Lương Bích Cầm còn chưa kịp phản ứng gì đã bị người ta ném vào trong phòng...

và rồi "ầm" một tiếng, cửa phòng đã bị đóng lại.

Đầu óc Lương Bích cầm mơ hồ, chờ đến lúc cô ta phản ứng được thì cũng đã muộn rồi. Một bàn tay nóng hổi xù xì to lớn sau lưng cô ta vươn tới rồi thô lỗ ném cô ta lên giường, tiêng quần áo bị xé nát vang lên, hạ thân đau nhức...

Để phòng ngừa vạn nhất thì bọn họ không chỉ bỏ thuốc một mình Ninh Tịch mà còn bỏ thuốc cả Tôn Triển Bằng, thậm chí lượng thuốc bỏ cho ông ta còn gấp mấy lần. Lúc này Tôn Triển Bằng đã hoàn toàn mất đi lý trí, ông ta điên cuồng phát tiết trên người Lương Bích cầm...

Rốt cuộc... đã sai ỏ đâu...

Lương Bích Cầm muốn kêu cũng không kêu được, muốn phản kháng lại bị một cái bạt tai đau điếng làm cho ngất đi. Mà Tôn Triển Bằng lại như không biết mệt mỏi mà điên cuồng đong đưa thân thể, ông ta giống như một con dã thú tới kì động dục điên cuồng cắn xé bạn tình của mình...

Ngoài cửa, Ninh Tịch lạnh mặt nghe tiếng đàn ông thở dốc truyền ra từ trong căn phòng.

Hừ, làm chuyện xấu lại còn đích thân tới xác nhận sao, vậy thì chẳng thể trách cô tiện tay đẩy một cái đâu nhé!

Ninh Tịch xuống quầy lễ tân đăng kí một phòng khác, sau đó mới đem số phòng mới nhắn cho Lục Đình Kiêu.

Ở một góc đại sảnh cách đó không xa, người nhân viên phục vụ vừa mới bỏ thuốc Ninh Tịch đang nghi hoặc nhíu mày nhìn chằm chằm theo bóng lưng cô.

Kia... kia chẳng phải là Ninh Tịch sao?

Chẳng phải hiện giờ cô ta phải đang ở trong phòng với Tôn Triển Bằng sao? Tại sao lại xuất hiện ở đây?

Tô Dĩ Mạt nhận được điện thoại của Lương Bích cầm xong thì kích động đi tới đi lui trong phòng, cuối cùng... cuối cùng cũng có thể giải mối hận trong lòng!

"Đã thông báo cho truyền thông chưa? Để sáng sớm mai bọn họ tới đây... không! Không! Để bọn họ tới đây ngay lập tức! Nghe Bích cầm nói thì đôi cẩu nam nữ kia đẵ đang làm việc rồi! vừa vặn tối nay phó tổng với mấy ông chủ lớn kia cũng đang ở đây! Phải để bọn họ nhìn bộ dạng dâm đãng của cô ta!" Tô Dĩ Mạt giục dã.

Triệu An Hinh thd phào một cái cười ra tiếng: "Yên tâm đi, tôi đã báo cho bọn họ rồi, trong nửa tiếng nữa đảm bảo tới đủ cả!"

Cái loại chuyện này bị lộ ra thì Ninh Tịch sẽ vạn kiếp bất phục, còn đối với Tôn Triển Bằng mà nói thì chẳng có ảnh hưông gi, trái lại còn thêm cho tình sử của ông ta một điểm nhấn huy hoàng nữa là.

Cho nên, tối nay không chỉ lấy lòng Tôn Triển Bằng mà quan trọng nhất là phải hủy hoại đối thủ lớn nhất của Tô Dĩ Mạt - Ninh Tịch, còn nhân cơ hội này mà đem vụ bê bối của Tô Dĩ Mạt chìm xuống, đúng là một mũi tên trúng ba đích!

Triệu An Hĩnh càng nghĩ càng thấy kích động, hưng phấn chờ đợi, tâm tình cô ta rất tốt nên liền nói với Tô Dĩ Mạt: "Dĩ Mạt, nhờ có em nghĩ được cách hay thê này đấy, không bằng lát nữa chúng ta cũng đi xem chút đi?"

Tô Dĩ Mật nhấp một ngụm rượu vang: "A, tất nhiên là phải xem cho "kỹ" rồi!"

Cùng lúc đó Ninh Tịch đã thoải mái nằm lên giường trong một căn phòng khác.

Một lát nữa Lục Đình Kiêu mới đến được, trước mắt cô cứ từ từ tắm rửa một phen đã.

Vừa tắm xong thì tiêng chuông cửa vang lên.

Ninh Tịch khoác áo choàng tắm lên, vừa lau tóc vừa bước ra mở cửa phòng.

Ở cửa, Lục Đình Kiêu nhận được tin nhắn Ninh Tịch đổi số phòng thì dường như linh cảm được có chuyện không ổn nên vội vã chạy qua, kết quả vừa đến nơi đã thấy bộ dạng mới tắm xong của Ninh Tịch khiến sống lưng anh không khỏi cứng đờ một chút...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,573
Điểm
113
Chương 1275: Mở rộng tầm mắt
Thấy Lục Đình Kiêu vẫn đứng sững sờ ở cửa thì Ninh Tịch chẳng thể làm gì khác hơn là đưa tay kéo anh vào phòng.

"Tối nay anh có chuyện gì ở gần đây à?" Ninh Tịch hỏi.

"Ừ, có một bữa cơm." Lục Đình Kiêu mặt dầy tỏ vẻ chính trực "Ta đây là vì công việc chứ tuyệt đối không phải vì vợ nên mới dự bữa cơm này".

Lục Đình Kiêu vừa nói vừa tiện tay cầm lấy khăn lông trong tay Ninh Tịch, sau đó nhẹ nhàng lau khô nước trên mái tóc của cô.

Con mèo - Ninh Tịch híp mắt hưởng thụ sự phục vụ của Đại Ma Vương.

"Tại sao lại đổi phòng?"

Trên đỉnh đầu vang lên câu hỏi của Lục Đình Kiêu.

Khóe miệng Ninh Tịch lộ một nụ cười lạnh: "Bởi vì quá bẩn!"

Sau đó Ninh Tịch dùng vài ba lời đem chuyện tối nay kể lại cho Lục Đình Kiêu.

Sắc mặt Lục Đình Kiêu nhất thời y như gió phương Bắc đang gào thét, vốn nể mặt người đàn bà kia cứu Tiểu Bảo một mạng nên chỉ ép cô ta đến đây. Nhưng hiện tại kể cả đã đồng ý với Ninh Tịch là không nhúng tay vào chuyện này cơ mà xem ra anh vẫn chẳng thể nào mặc kệ rồi!

"Đừng giận mà! Lúc em rời khỏi đó thì gặp trúng Lương Bích Cầm đang đứng ngoài cửa gọi điện, thế nên em tiện tay đẩy cô ta vào rồi!" Trên mặt Ninh Tịch lộ vẻ giảo hoạt.

"Xin lỗi, vẫn đang tức." Lục Đình Kiêu nghiêm mặt nói, anh đã quyết định tối nay sẽ ra tay.
...

Cùng lúc đó tại căn phòng tổng thống số 801.

Các phóng viên nhận được tin thì rối rít xông tới, người đứng ngoài cửa phòng ngày càng nhiều, từng người từng người đều mang vẻ mặt hưng phấn.

"Ninh Tịch trong đó thật à?"

"Chắc chắn 100%! Tin nội bộ đấy!"

"Đệch! Quá hư cấu rồi! Anh Tịch là nam thần của tôi đấy! Thế mà lại lên giường với cái lão già háo sắc Tôn Triển Bằng đó!"

"Đây là cái gọi biết mặt nhưng không biết lòng đấy! Đừng có mà tin tưởng vào vẻ ngoài của đám diễn viên! Cứ nhìn Tô Dĩ Mạt thì biết!"

...

Trong một góc, Tô Dĩ Mạt với Triệu An Hinh thấy phóng viên đã tới hết thì nhìn nhau một cái rồi gọi điện cho người nhân viên phục vụ kia, bảo cô ta len lén mở cửa cho các phóng viên.

"Sao không thấy Bích Cầm đâu?" Tô Dĩ Mạt vẫn luôn đắm chìm trong ảo cảnh Ninh Tịch xong đời nên lúc này cô ta mới phát hiện không thấy tăm hơi Lương Bích Cầm đâu, sau khi gọi điện cũng không thấy về phòng tìm họ.

"Đừng để ý đến nó, không chừng đang chui vào phòng của ông chủ nào đó rồi cũng nên!" Triệu An Hinh chẳng thèm để ý nói, đoán chừng Lương Bích Cầm cũng đang tìm một vị kim chủ nào cho mình đi.

Nhân viên phục vụ kia nhận được điện thoại thì vội vàng chạy tới. Lúc trước, khi thấy Ninh Tịch trong đại sảnh thì cô ta đã cảm thấy là lạ chỗ nào nhưng vẫn mặc kệ, dù sao cô ta cũng chỉ nhận lệnh mà làm việc thôi, người khác đưa tiền bảo làm gì thì cô ta làm cái đó!

Vì thế nhân viên kia giả bộ khuyên các phóng viên rời đi, nhưng thừa loạn liền "Cạnh" một tiếng mở cửa phòng ra.

Trong nháy mắt cửa phòng bị bật mở, các phóng viên điên cuồng tràn vào.

Cảnh tượng bên trong quả nhiên không khiến bọn họ thất vọng!!!

Trong căn phòng này nồng nặc một mùi hương mờ ám cùng mùi rượu khiến người ta buồn nôn, thậm chí còn thoang thoảng mùi máu tanh tưởi...

Lúc các phóng viên xông vào thì Tôn Triển Bằng vẫn điên cuồng đong đưa cơ thể to béo ục ịch của gã trên người đàn bà kia, trên mặt gã là vẻ dữ tợn dâm dục. Khuôn mặt của người đàn bà kia chôn trong chăn, trên người rải đầy những vết cắn cùng vết bầm tím, quả thật là khiến người ta trông thấy mà kinh hãi.

Tất cả các phóng viên đều trố lồi hai mắt ra nhìn cảnh tượng này, chờ bọn họ tỉnh lại thì ánh đèn flash thay nhau sáng lên nhoang nhoáng.

"Cứu... cứu em... chị họ cứu em... chị Hinh cứu em... cứu mạng..." Lương Bích Cầm đã tỉnh lại, cô ta la lên từng tiếng khản đặc.

Lúc này có phóng viên đột nhiên lên tiếng: "Đây... đây có phải là Ninh Tịch đâu!"

"Hả? Không phải Ninh Tịch? Vậy thì là ai!"

Lúc này Tôn Triển Bằng đột nhiên túm Lương Bích Cầm đổi một tư thế khác, nhất thời khuôn mặt của cô ta đã lộ ra hoàn toàn trước cánh truyền thông...

Tất cả các phóng viên đều được mở rộng tầm mắt.

"Lương... Lương Bích Cầm! Không phải Ninh Tịch! Là Lương Bích Cầm!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,573
Điểm
113
Chương 1276: Gã đàn ông lạ trong phòng Ninh Tịch
Nhận ra được tình hình có chút không ổn, thậm chí loáng thoáng nghe người hô tên "Lương Bích Cầm" thì trong lòng Triệu An Hình với Tô Dĩ Mạt đểu nảy lên một sự cảm xấu.

Chuyện gì xảy ra? Tại sao lại có người nói người trong phòng là Lương Bích cầm?

Thừa dịp sự chú ý của phóng viên đều hướng về phía căn phòng, hai người bọn họ vội vàng tiến sát lại gần xem có chuyện gì xảy ra!

Đên lúc nhìn rõ người bên trong là ai, hai người bọn họ như thể bị sét đánh giữa trời quang!

Tại sao người bên trong không phải Ninh Tịch mà lại là Lương Bích Cầm!

"Sao thế này... sao lại là Lương Bích cầm!" Tô Dĩ Mạt không dám tin vào mắt mình.

Triệu An Hinh cũng sắp phát điên: "Ninh Tịch đâu! Con khốn Ninh Tịch kia đâu rồi!"

Bất kể có chuyện gì đã xảy ra thì cũng xong rồi... lần này bọn họ thật sự xong đời rồi!

Hai người họ không thể nghĩ được tại sao mọi chuyện lại biến thành như vậy.

Triệu An Hĩnh liếc thấy nhân viên phục vụ kia đang đứng ở cuối hành lang ngó dáo dác thì lập tức nổi giận đùng đùng đi về phía người nọ rồi nghiên răng nghiên lợi nói: "Chuyện là sao đây! Chẳng phải tôi bảo cô bỏ thuốc Ninh Tịch sao!"

Nhân viên phục vụ kia vô tội nhìn chằm chằm vào Triệu An Hĩnh với Tô Dĩ Mạt: "Tôi không biết! Tôi thật sự không biết sao mọi chuyện lại thành như vậy! Lúc tôi bỏ thuốc chính mắt mọi người cũng thấy còn gì!"

"Vậy tại sao người trong kia không phải là Ninh Tịch?"

Nhân viên phục vụ cũng chỉ có thể đem chuyện đã trông thấy Ninh Tịch nói ra: "Chính mắt tôi nhìn thấy Ninh Tịch với Tôn tổng đi vào phòng mới rời đi, nhưng mà... lúc tôi đi ngang qua đại sảnh lại không hiểu sao lại thấy Ninh Tịch đang ở đó! cô ta dừng ở đó một hồi cũng chẳng biết làm cái gì!"

"Sao cô không nói sớm!" Triệu An Hĩnh tức giận: "Còn không mau tra xem vừa nãy Ninh Tịch làm gì ở đó!"

Triệu An Hĩnh mơ hồ cảm thấy đây mới là vấn đề mấu chốt.

Nhân viên phục vụ chỉ có thể vội vàng gọi điện hỏi thăm sau đó sắc mặt nơm nóp lo sợ nói: "Ninh... Ninh Tịch không hề ở căn phòng đặt trước kia, không biết tại sao nhưng... cô ấy lại tự mình đặt một phòng khác!"

Lần này Tô Dĩ Mạt với Triệu An Hình thật sự trợn trắng mắt!

Chẳng cần hỏi cũng biết, rõ ràng mưu kê của bọn họ đã bị Ninh Tịch nhìn thấu, mặc dù không biết tại sao lại bị nhìn ra được...

Nhân viên phục vụ nọ thấy sắc mặt hai người càng ngày càng khó coi thì nói thêm một câu: "Nhưng mà lễ tân có nói cho tôi, hình như Ninh Tịch mới vào phòng không bao lâu thì có một người đàn ông cũng vào căn phòng đó!"

"Cái gì? Cô nói thật sao?" Mắt Triệu An Hinh lập tức sáng quắc, Tô Dĩ Mạt cũng vội vàng nhìn sang.

"Chắc không sai đâu..." Nhân viên kia cũng không dám chắc chắn.

Triệu An Hĩnh cùng Tô Dĩ Mạt liếc nhau một cái cuối cùng vẫn là Triệu An Hĩnh lên tiếng: "Dù thê nào chúng ta cũng phải thăm dò trước đã! Lần này tự chúng ta đi!"

Tô Dĩ Mạt gật đầu sau đó hỏi: "Ninh Tịch ở phòng nào?"

"Ngay tầng trên! Phòng 906!" Nhân viên kia trả lời.

Hai người bọn họ chẳng nghĩ nhiều, ngay cả Lương Bích Cầm còn đang kêu cứu trong căn phòng kia cũng chẳng thèm quan tâm mà vội vã chạy lên tầng trên.

Đứng trước của phòng 906, Triệu An Hĩnh với Tô Dĩ Mạt hít sâu một hơi.

Nêu trong phòng của Ninh Tịch thật sự có đàn ông thì tổn thất tối nay cũng không quá thảm, dù sao phóng viên cũng ở ngay dưới lầu, chỉ cần gọi một cú điện thoại là có thể tới ngay, gã đàn ông kia cũng chạy không kịp...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,573
Điểm
113
Chương 1277: Vô tình gặp được Lục Đình Kiêu
"Cô chắc chắn Ninh Tịch ở trong phòng này?"

Lần này Triệu An Hinh cẩn thận hỏi.

Đối với vấn đề này thì nhân viên kia khá là chắc chắn: "Chắc chắn! Trong danh sách đặt phòng thì rõ ràng ghi tên Ninh Tịch nên nhất định không sai! Hơn nữa lúc tôi đứng ở sảnh cũng tận mắt thấy cô ta đi ngang qua, nhất định không sai..."

Tô Dĩ Mạt hít sâu một hơi sau đó cho nhân viên phục vụ kia một ánh mắt ra hiệu "mở cửa."

"Nhẹ một chút, đừng có kinh động người ở trong!" Triệu An Hĩnh nhắc nhở, hơn nữa rất âm hiểm mà mỏ ra chức năng quay video của di động để tránh có chuyện gì bất ngờ thì kiểu gì cũng còn chứng cứ.

Nhân viên kia nghe vậy chỉ có thể khổ sồ nói: "Thẻ của tôi chỉ có quyền hạn mở các phòng dưới tầng 8 thôi, tầng này tôi không mở được!"

Triệu An Hinh không vui nhíu mày, sau đó mở miệng nói: "Vậy cô nhấn chuông đi, nói là phục vụ phòng!"

Nhân viên kia chẳng thể làm gì khác hơn là gật đầu một cái sau đó nhấn chuông giả vờ là phục vụ phòng.

Đợi một hồi thì cánh của vang lên một tiếng "cạch", cuối cùng cũng mở ra.

Nhưng mà sau khi thấy rõ người mở cửa là ai thì hai kẻ đang nín thở ngóng chờ - Tô Dĩ Mạt và Triệu An Hình lập tức kinh hoàng...

Triệu An Hình trợn lồi hai mắt, vẻ mặt nhăn nhúm, cô ta mở miệng mà thiếu chút nữa thì cắn phải đầu lưỡi mình: "Lục... Lục tổng?"

Trong căn phòng này thực sự có một tên đàn ông!

Nhưng người đó lại là Lục Đình Kiêu?

Dường như Lục Đình Kiêu vừa mới tắm xong, trên người vẫn đang khoác áo choàng tắm màu trắng tinh, giọt nưốc nhỏ từ mái tóc xuống cổ rồi trượt vào trong vạt áo khiến người ta miệng khô lưỡi đắng. [READ THIS AT T-R-U-Y-E-N-F-U-L-L-.-V-N]

Tô Dĩ Mạt khiếp sợ nhưng trong mắt vẫn tràn ra sự mê luyến, sau khi phản ứng lại thì vẻ mặt cô ta lập tức trở thành thẹn thùng bối rối, giọng điệu cũng trỗ nên nhỏ nhẹ: "Đình... Lục... ngài Lục..."

Triệu An Hinh hung hăng trợn mắt nhìn nhân viên phục vụ bên cạnh một cái, nguời này "thành sự không đủ bại sự có thừa", hết lần này đến lần khác đều nhầm lẫn!

NgUỜi ở trong phòng này hoàn toàn không phải Ninh Tịch mà là Lục Đình Kiêu!

Nhưng mà đây cũng là thu hoạch ngoài ý muốn.

Mấy ngày nay bọn họ liều mạng tìm một cơ hội để Tô Dĩ Mạt nói lời xin lỗi với Lục Đình Kiêu, cố vớt vát lại một chút.

Nhưng mà, cỡ như bọn họ mà muốn gặp mặt Lục Đình Kiêu quả thực là chuyện khó hơn lên tròi, cuối cùng không ngờ lại vô tình gặp được trong tình huống thê này...

Triệu An Hình nhanh trí mở miệng nói: "Lục tổng, quả thực xin lỗi, đã trễ thế này rồi còn quấy rầy ngài nghỉ ngơi! Chúng tôi nghe nói tối nay ngài nghĩ ồ đây nên mới lỗ mãng xông tới, hy vọng có thể gửi tới ngài lời xin lỗi chân thành về những chuyện trước đây! Mấy tin đồn kia Dĩ Mạt thật sự không biết gì cả, cũng không hiểu tại sao mọi chuyện lại thành ra như thê! Dĩ nhiên chúng tôi vô cùng xin lỗi vì không kịp thời làm sáng tỏ mọi chuyện làm phiền ngài và bạn gái của ngài như vậy, chúng tôi vô cùng vô cùng xin lỗi!"

Những lời này đúng chặt chẽ không lọt nổi một giọt nước, Tô Dĩ Mạt vốn dĩ không nói ra được lời nào khi trông thấy Lục Đình Kiêu, hiện giờ lại cảm thấy rất hài lòng.

Người quản lí này lúc mấu chốt vẫn có chút tác dụng!

Lúc này nhân viên phục vụ kia nghe thấy người đàn ông này là Đại Boss của tập đoàn Lục thị thì chính cô ta cũng sắp hóa đá, trời ơi.... tròi đất ơi! Trong cuộc đời của cô ta lại có thể tận mắt nhìn thấy người trong truyền thuyết sao, quả... quả nhiên là đẹp trai quá đi....

Nhưng mà sao mọi chuyện lại thành ra thế này, chẳng lẽ vừa rồi cô ta nhớ lộn số phòng?

Triệu An Hĩnh nói xong thì hai mắt Tô Dĩ Mạt lập tức đỏ ửng, nước mắt rơi lâ chã, giọng nói còn có chút nghẹn ngào cúi mình thật sâu trước mặt Lục Đình Kiêu: "Lục tổng, chuyện lúc trưóc tôi thật sự rất xin lỗi ngài và bạn gái của ngài! Nếu như... nếu như cô ấy không chấp nhận, tôi nguyện ý gặp mặt cô ấy để giải thích rõ ràng mọi chuyện cùng tạ lồi!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,573
Điểm
113
Chương 1278: Chẳng phải muốn tạ lỗi với bạn gái tôi sao?
Lúc nói lời này hai bả vai của Tô Dĩ Mạt run rẩy dữ dội, cứ như thể cô ta đang chịu nỗi tủi thân to lớn lắm, khiến nhân viên phục vụ đứng cạnh cũng có chút không đành lòng.

Mà Triệu An Hĩnh thì âm thầm gật đầu, cuổi cùng diễn xuất của Tô Dĩ Mạt cũng bùng phát một lần!

Triệu An Hĩnh với Tô Dĩ Mạt thật ra cũng chẳng ôm hy vọng Lục Đình Kiêu sẽ kiên nhẫn nghe bọn họ giải thích, nhưng không ngờ bọn họ nói lâu như vậy mà Lục Đình Kiêu vẫn kiên nhẫn đứng đó lắng nghe.

Sau đó, người đàn ông có gương mặt lạnh lùng nhìn về phía Tô Dĩ Mạt, cất giọng bình tĩnh không chút gỢn sóng nói: "Muốn giải thích và tạ lỗi với bạn gái tôi?"

Tô Dĩ Mạt lập tức nâng đôi mắt ầng ậc nước lên:"Vâng, chỉ cần ngài có thể tha thứ thì cái gì tôi cũng làm!"

Nhìn tình hình trước mặt Triệu An Hình nhất thời cảm thấy vui mừng, có cơ hội!

Quả nhiên chỉ cần là đàn ông thì chẳng ai chịu nổi khi thấy một người đàn bà nũng nịu tỏ vẻ yếu đuối đáng thương cả.

Lúc này trong phòng ngủ, Ninh Tịch đang chăm chú xem một bộ phim, bởi vì thời gian đã quá muộn nhà lại ở quá xa cho nên tối nay Ninh Tịch với Lục Đình Kiêu định ngủ một đêm ở đây.

Thấy Lục Đình Kiêu ra mở cửa mà mãi không quay lại, Ninh Tịch không kìm được mà quay đầu hướng ra cửa gọi một tiếng: "Anh yêu ơi?"

Gọi một câu vẫn không thấy phản ứng gì, vì thê Ninh Tịch gãi gãi đầu bước chân trần chạy ra cửa.

Ngoài cửa, Triệu An Hình vói Tô Dĩ Mạt đều nghe được một giọng nữ mềm mại êm tai gọi "anh yêu ơi". Nhất thời sắc mặt Tô Dĩ Mạt trở nên ảm đạm, hóa ra tối nay Lục Đình Kiêu tới đây cùng bạn gái sao?

Cô ta cứ tưởng Lục Đình Kiêu là loại người cao ngạo cấm dục, dẫu cho có yêu đương thì cũng cẩn thận khắc chế nên chắc cũng thích kiểu phụ nữ cao ngạo lạnh lùng. Ai mà ngờ được lại nghe được một tiếng xưng hô ngọt ngào như vậy...

Mà sắc mặt Lục Đình Kiêu vừa nghe thấy tiếng gọi kia thì từ lạnh lùng hời hợt khiến người ta không dám đến gần trong phạm vị trăm mét lại biến thành dịu dàng như nước.

Người có thể khiển Lục Đình Kiêu cưng chiều nâng niu trong lòng bàn tay như vậy... rốt cuộc là cô gái thế nào?

Không chỉ Tô Dĩ Mạt mà cả Triệu An Hỉnh cũng tò mò không thôi, nhân viên phục vụ bên cạnh cũng muốn nhìn thêm một chút cơ mà Triệu An Hình lại len lén dùng ánh mắt đuổi cô ta đi.

Một tràng tiếng bước chân mềm mềm nhẹ nhẹ đến gần, Tô Dĩ Mạt nín thở, cố kìm lại ánh mắt ngổn ngang trăm loại cảm xúc của mình lại mà gắt gao nhìn chằm chằm phía trong phòng.

Chỉ mấy giây ngắn ngủi mà Tô Dĩ Mạt cảm giác như cả thê kỷ dài đằng đãng trôi qua.

Cười cùng người kia cũng bước ra từ khúc ngoặt...

Cô gái kia dường như vừa tắm xong, gương mặt đỏ ửng còn mặc bộ đồ ngủ màu hồng. Mái tóc dài đen nhánh buông xõa một các lười biếng trên vai, trong tay ôm một cuốn kịch bản thật dày đủ màu sắc, vẻ mặt khó hiểu nhìn về phía cửa...

Khi thấy rõ cô gái trong phòng là ai, Tô Dĩ Mạt cảm thấy trong đầu mình nổ "oành" một tiếng rồi đất đá rơi "ầm ầm" phát ra những tiếng vang chấn động.

"Ninh... Tịch..." Đôi môi Tô Dĩ Mạt run rẩy, cô ta dường như sắp phát điên.

Ninh Tịch nhìn dáng vẻ sợ hãi như đang gặp quỷ của Tô Dĩ Mạt thì kinh ngạc nhíu mày.

Haizz, nếu đã bị bắt gặp thì cũng hết cách.

Cơ mà, Ninh Tịch đã bị một chuyện quan trọng hơn hấp dẫn sự chú ý, cô nhanh chóng bước đến cạnh Lục Đình Kiêu rồi nhíu mày đưa tay kéo cổ áo hơi thấp của Lục Đình Kiêu lại cho kín kín một chút.

Nhìn bộ dạng như mèo bảo vệ đồ ăn này của cô thì Lục Đình Kiêu cười khẽ một cái, sau đó thuận thê nắm lấy tay Ninh Tịch quay về phía hai người đứng trước cửa, lạnh lùng nói: "Chẳng phải muốn xin lỗi bạn gái của tôi sao?"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,573
Điểm
113
Chương 1279: Mọi chuyện xong hết cả rồi
"Ngài... bạn gái của ngài... là Ninh Tịch... làm sao có thể... tại sao lại là Ninh Tịch.... không thể nào! Tuyệt đôi không thể như vậy!" Tô Dĩ Mạt máy móc lắc đầu lầm bà lẩm bẩm.

Sắc mặt Triệu An Hinh xám ngắt, ngã ngồi trên mặt đất. Trời ơi!

Sai rồi! Tất cả đều sai rồi!

Vừa mới nãy nhìn thấy Lục Đình Kiêu thì phản ứng đầu tiên của Triệu An Hĩnh là nhầm số phòng, làm sao có thể ngờ nhân viên phục vụ kia hoàn toàn nói không sai!

Người bạn gái thần bí được Lục Đình Kiêu vô cùng sủng ái, tình cảm nồng cháy kia... lại là Ninh Tịch!!!

Hơn nữa dựa theo những tin tức mà Lục cảnh Lễ đã nói ra thì hai người họ đã tới lui một thời gian dài...

Khó trách, tại sao ban đầu Lục cảnh Lễ lại tự mình đào Ninh Tịch đến, rồi còn để Lâm Chi Chi dẫn dắt...

Khó trách, tại sao Lục Đình Kiêu chua bao giờ tham sự lễ kỷ niệm thành lập công ty, nhung năm nay lại đến dự...

Khó trách, tại sao Lục Đình Kiêu lại cự tuyệt Tô Dĩ Mạt, sau đó lại rút trúng số của Ninh Tịch...

Triệu An Hĩnh cảm thấy cô ta sắp điên rồi, điều khiến cô ta sợ hãi hơn là Ninh Tịch đã phát hiện ra kê hoạch của bọn họ... nếu vậy thì chắc chắn Lục Đình Kiêu cũng biết rồi!

Hơn nửa đêm Lục Đình Kiêu lại đến đây, chỉ sợ là vì chuyện này nên mới đến?

Bọn họ định bẫy người phụ nữ của Lục Đình Kiêu, thậm chí còn muốn đưa cô lên giường của Tôn Triết Bằng.

Xong rồi...

Lần này, tất cả mọi thứ đều xong rồi...

cả người Triệu An Hĩnh run cầm cập, dưới sự hoảng sợ đột nhiên cô ta quỳ thẳng xuống sàn: "Ninh Tịch... cô Ninh! Tôi không cố ý! Tôi thật sự không cố ý! Mọi thứ đều là do Tô Dĩ Mạt cả! Là cô ta nói muốn đưa cô lên giường của Tô Triển Bằng để lấy lòng ông ta, là cô ta gọi phóng viên tới, cũng là cô ta nghe nói cô ở chung phòng với người đàn ông khác liền muốn chạy tới bắt gian... Từ đầu đến cuối tôi chỉ nghe lệnh mà làm việc thôi! cô Ninh, cầu xin cô tha thứ cho tôi lần này đi!"

Lúc này Triệu An Hỉnh hận không thể dùng một cái tát đập chết mình, cô ta mù mắt rồi! Đang êm đang đẹp cung phụng một tên giả mạo như Bồ tát, thậm chí còn giúp đồ giả đi hãm hại người thật!

Phải biết rằng Lục Đình Kiêu hoàn toàn không phải một thương nhân bình thường như những gì anh thể hiện. Chì bằng việc có thể tàn nhẫn mà một tay đem nội loạn của Lục thị ổn định lại rồi chì dùng một thời gian ngắn ngủi đã đẩy tập đoàn Lục thị lên một tầm cao mới, sản nghiệp vượt qua cả thị trường Đông Nam Á mà trải rộng khắp thể giới cũng đủ biết Lục Đình Kiêu là một người như thê nào!

Anh ta muốn bóp chết cô dễ dàng bóp chết một con kiến nhỏ.

Tô Dĩ Mạt vẫn đang ngây người, cô ta không ngờ Triệu An Hình lại trở mặt ngay tại chỗ như thế, thậm chí còn đem mọi chuyện đẩy lên người cô ta! Hình tượng nữ thần có muốn cố cũng chẳng giữ được nửa nên Tô Dĩ Mạt lạc giọng rú lên: "Triệu An Hĩnh! Tao xé rách cái miệng mày! Ban đầu rõ ràng là một tay mày điều khiển dư luận muốn lợi dụng danh tiếng của ngài Lục, chuyện tối nay cũng đều do mày làm mà mày dám đẩy lên người tao..."

cô ta hận! Thật hận! Tại sao người phụ nữ của Lục Đình Kiêu không phải là cô ta, cho dù hôm nay người kia có là bất kỳ ai cô ta cũng có thể chấp nhận, nhưng tại sao lại là Ninh Tịch! Tại sao hết lần này tới lần khác đều là Ninh Tịch!!!

Lúc này Tô Dĩ Mạt cũng hối hận vô cùng, tại sao cô ta lại chạy đi hãm hại Ninh Tịch chứ, nêu không có chuyện đêm nay thì có lui mười ngàn bước cô ta vẫn là một ngôi sao lớn cao cao tại thượng, nhưng mà bây giờ có nói gì cũng đã quá muộn...

Nhìn hai người kia cãi nhau ầm ĩ, khuôn mặt lạnh lùng của Lục Đình Kiêu lại có thêm chút mất kiên nhẫn.

Sau đó lập tức có mấy vệ sĩ áo đen không biết chui từ đâu ra, bọn họ lấy tốc độ cực nhanh lôi hai người kia đi...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,573
Điểm
113
Chương 1280: Cảnh giường chiếu duy nhất
"Ây da..." Ninh Tịch cứ vậy mà trơ mắt nhìn Tô Dĩ Mạt với Triệu An Hinh đột nhiên xuất hiện rồi lại đột nhiên bị kéo đi.

"Yên tâm, bọn họ không dám nói gì đâu." Lục Đình Kiêu đóng cửa phòng lại, ngăn cách mùi nưỏc hoa gay mũi của hai người vừa nãy ở bên ngoài.

Ninh Tịch nhún nhún vai nói: "Em chẳng lo lắng cái này đâu, hai người bọn họ là hai kẻ duy nhất trên thê giới này không có khả năng nói quan hệ của chúng ta ra!"

"Xin lỗi, dù anh đã đáp ứng không nhúng tay vào công việc của em, nhưng lần này thì không được." Nghe Lục Đình Kiêu nói vậy ý là tuyệt đối phải xử lý hai người kia.

Ninh Tịch gãi đầu một cái: "Nhưng mà... cô ta cứu Tiểu Bảo..."

Tuy bản thân cô ta hoàn toàn chẳng biết gì nhưng nói gì thì nói cô ta vẫn cứu Tiểu Bảo một mạng.

Sắc mặt Lục Đình Kiêu nghiêm túc dị thuờng: "Suýt nữa cô ta đã làm em bị thương."

Phiên dịch một chút thì ý là: Vợ rất quan trọng. Quan trọng hơn con trai. ừm.

Nhìn vẻ mặt lạnh lùng lại nghiêm túc của anh, Ninh Tịch nhón chân hôn lên cằm Lục Đình Kiêu một cái an ủi: "Được rồi, em biết rồi! Chuyện này anh muốn xử lý thê nào thì cứ làm thê ấy đi!"

"ừ."

Lục Đình Kiêu nghiêm túc gật đầu, không hề để lộ ra ý đồ thực sự là anh đang giúp vợ đại nhân dọn đá ngáng chân, tăng nhanh tốc độ đón dâu.

Không muốn thời gian hiếm hoi được ở riêng với Ninh Tịch bị đám người kia chiêm mất, khóe mắt Lục Đình Kiêu liếc về cuốn kịch bản trong tay Ninh Tịch rồi đổi chủ đề: "Phim mới à?"

"Đúng thế! Anh muốn kiểm định không?" Ninh Tịch hỏi.

"Không cần, phim của Quách Khải Thắng không sai, huống hồ ông ta còn vì em mà chế tạo nhân vật này." Lục Đình Kiêu trả lời.

Ninh Tịch chớp mắt một cái rồi ngạc nhiên nói: "A đù, sao anh biết?"

"Suy đoán." Lục Đình Kiêu tỏ vẻ "vợ của ta đương nhiên phải ưu tú như vậy."

"Được rồi... anh sắp biên thành thần toán1 rồi đó!" Ninh Tịch ôm kịch bản rồi thoải mái dựa vào lòng Lục Đình Kiêu, hai người cùng nhau xem kịch bản.

1 Thần toán: chỉ những người coi mệnh tính số giỏi.

"Không vì danh lợi, không vì nổi tiếng, chỉ vì mỹ nhân! Kha Minh Vũ tiên sinh, ngài có thích nhân vật nào không?" Ninh Tịch trêu chọc.

Lục Đình Kiêu quét mắt nhìn bảng danh sách diễn viên, một hồi lâu sau ngón tay thon dài chỉ vào một cái tên.

Ninh Tịch xích lại gần nhìn một cái: "Lưu Diễm?"

"ừ."

Thấy cái tên đó thì khóe miệng Ninh Tịch giựt giứt: "Anh... biết chọn quá ha!"

Lục Đình Kiêu: "Đa tạ phu nhân khen ngợi."

Ninh Tịch toát mồ hôi một chút sau đó mới xem giới thiệu của nhân vật Lưu Diễm không nhịn nổi mà chậc lưỡi: "Lưu Diễm, là ảnh vệ của nữ chính, đất diễn không nhiều nhưng đều là cảnh diễn chung với em... quan trọng nhất là... ây... cảnh giường chiếu duy nhất của em trong bộ phim này không phải với nam chính, mà là với Lưu Diễm..."

Ninh Tịch liếc xéo Lục Đình Kiêu một cái: "Anh chọn nhân vật này rốt cuộc là vì nguyên nhân phía trước hay vì nguyên nhân phía sau hả?"

Lục Đình Kiêu chính trực nói: "Cả hai." Ninh Tịch: "Được rồi..."

Lục Đình Kiêu với Ninh Tịch làm ổ trong phòng sung sướng bàn về kịch bản. Nhưng phía dưới lầu đã nổ tung rồi, phóng viên vây đến càng ngày càng đông.

Không chỉ vì chuyện của Lương Bích cầm mà bdi vì bọn họ còn thấy Tô Dĩ Mạt cùng Triệu An Hĩnh bị hai gã vệ vĩ áo đen ném ra ngoài như ném bao tải...

Tối hôm đó trong giới cũng đã có tin truyền tin ra.

Buổi sáng ngày hôm sau, các trang web lớn về tin đồn của giới giải trí đều đồng loạt đưa tin gây chấn động toàn bộ giới giải trí. Dường như tất cả mọi người đều đang bàn tán về chuyện này...
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top