[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Chương 1253: Đại boss cũng tham gia
Vừa khéo đúng lúc này di động của Ninh Tịch reo vang.

Người gọi tới là Quách Khải Thắng.

Ninh Tịch vội vàng nhận điện thoại: "Alo, đạo diễn Quách đấy à ~ tôi vừa mới thảo luận với chị Chi Chi về kịch bản mà ông gửi tới, không ngờ ông lại gọi cho tôi!"

"Ninh Tịch à, tôi cũng đang muốn nói với cô chuyện này đâu, này... gần đây cô..." Giọng của Quách Khải Thắng có chút do dự, trù trừ một lát mới nói: "Ninh Tịch, gần đây cô có đắc tội ai không?"

Nghe vậy Ninh Tịch hơi sững sờ: "Không có, tại sao đạo diễn Quách lại hỏi như vậy?"

Quách Khải Thắng thở dài nói: "Tôi vừa mới gặp mấy nhà đầu tư, kết quả bọn họ dường như khá kiêng kị với chuyện tôi dùng cô, bọn họ nói dường như phía tập đoàn Lục thị hạ lệnh phong sát cô... nên sợ dùng cô sẽ có phiền toái."

"Khụ khụ..." Ninh Tịch nghe mà suýt nữa bị chính nước miếng của mình làm sặc: "Đạo diễn Quách, ông nói cái gì? Ai hạ lệnh phong sát tôi cơ? Tập đoàn Lục thị?"

Nghe Ninh Tịch nói vậy, Lâm Chi Chi cũng đổi sắc mặt.

Đầu bên kia Quách Khải Thắng nói: "Tôi cũng không biết tin tức này là sao, tóm lại là lời đồn này sẽ rất bất lợi với cô, sợ rằng sẽ tạo ảnh hưởng không nhỏ... dù có là tin vịt cũng đủ khiến cô ít đi vài nguồn tài nguyên."

"Cám ơn đạo diễn Quách đã nhắc nhở, chuyện này tôi sẽ tra rõ."

"Nhưng mà bên tôi thì cô cứ yên tâm đi, nhân vật này được tạo ra là vì cô đó, chỉ dành cho cô thôi." Quách Khải Thắng nói vô cùng chắc chắn.

Ninh Tịch lại nói tiếng cảm ơn sau đó nói lại tình hình cho Lâm Chi Chi rõ.

Giữa hai lông mày của Lâm Chi Chi lộ rõ vẻ ưu sầu: "Sợ rằng không có lửa làm sao có khói, hẳn là Tô Dĩ Mạt ra tay rồi."

Một người luôn trầm ổn như Lâm Chi Chi thế mà hiện giờ lại trở nên vô cùng lo lắng: "Ninh Tịch, ban đầu chị đã nói rõ ràng với em là chúng ta không đắc tội nổi với người chống lưng cho Tô Dĩ Mạt đâu! Nếu quả thật là tập đoàn Lục thị... nếu thế... chị bên này hoàn toàn không thể tìm được bất cứ đường sống nào... Em phải biết, trước sức mạnh tuyệt đối thì mọi mưu kế đều trở thành vô dụng."

Ninh Tịch cũng không biết phải an ủi Lâm Chi Chi như thế nào, chẳng lẽ nói anh yêu của cô tuyệt đối không thể phong sát cô đâu à!

Vì thế, cô chỉ có thể nói: "Chị Chi Chi, chị đừng lo lắng, có lẽ chuyện này không tệ như chúng ta nghĩ đâu!"

"Chị Chi Chi, anh Tịch, đến thời gian họp rồi!" Lúc này Tiểu Đào gõ cửa nhắc nhở.

Bởi vì sắp đến lễ kỷ niệm thành lập của Thịnh Thế cho nên có một ít sự kiện hướng về lễ kỷ niệm. Công ty cố ý triệu tập một ít cao tầng cùng những nghệ sĩ có lực ảnh hưởng trong công ty để triển khai một lần đại hội.

Mọi người đợi một lúc lâu sau, Tô Dĩ Mạt, Lương Bích Cầm với Triệu An Hinh mới lững thững mò tới.

Cơ mà, hầu như tất cả mọi người đều cảm thấy đây là chuyện đương nhiên, rõ ràng ai cũng đã quen việc cô ta đến muộn thế này.

"Dĩ Mạt, sao lại đến trễ thế, phải chú ý sức khỏe đó!" Phó tổng giám đốc Dịch Húc Đông chẳng những không trách cứ cô ta tới muộn mà còn ân cần hỏi thăm mấy câu.

"Được rồi, nếu mọi người đã tới đủ thì cuộc họp bắt đầu thôi! Vì gần đây Tổng giám độc bận rộn bên phía tập đoàn cho nên cuộc họp lần này do tôi chủ trì..."

Trong cuộc họp, Dịch Húc Đông khen ngợi không ít những nghệ sĩ đã có đóng góp vượt trội, trong đó những lời khen Tô Dĩ Mạt thì khỏi cần nói đến.

Mà đối với người chói mắt nhất trong thời gian này - Ninh Tịch thì lại chẳng nhắc đến nửa chữ, phải nói là hoàn toàn ngó lơ.

Nói một đống lời xã giao xong, Dịch Húc Đông mới kích động mở miệng: "Hôm nay gọi mọi người tới vì một chuyện vô cùng quan trọng muốn thông báo cho mọi người! Đó chính là, lễ kỷ niệm của công ty thì Tổng giám đốc của Lục thị - ngài Lục Đình Kiêu cũng sẽ tới tham dự! Cho nên mọi người nhất định phải biểu hiện cho tốt một chút!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Chương 1254: Cơ hội làm anh hùng cứu mỹ nhân
Tập đoàn Lục thị.

Lục Cảnh Lễ đang đau khổ ngồi trong công ty tăng ca thì tiếng gõ cửa vang lên.

"Vào đi."

"Nhị thiếu..." Người đến là trưởng phòng truyền thông Diệp Dĩnh.

Lục Cảnh Lễ duỗi người nhìn về phía cô ta: "Ôi, Tiểu Diệp Tử đó à, sao thế, có chuyện gì?"

Nhìn đôi mắt hoa đào biết cười của Lục Cảnh Lễ cùng biệt danh thân mật kia, Diệp Dĩnh có là người trải đời tới mức nào cũng không nhịn được mà đỏ bừng hai má, cô ta nhẹ giọng nói: "Nhị thiếu, có chuyện muốn xin phép anh đây! Hợp đồng đại diện của Tô Dĩ Mạt với tập đoàn Lục thị đã hết hạn, trước mắt đang đàm phán hợp đồng mới. Nhưng mà Triệu An Hinh lại muốn số thiền thù lao tăng lên gấp đôi..."

Lục Cảnh Lễ thờ ơ nói: "Chỉ chuyện này?"

Diệp Dĩnh vội nói: "Nhị thiếu yên tâm, tôi đã đồng ý rồi, vốn cũng chẳng muốn vì chuyện nhỏ này mà quấy rầy anh! Nhưng mà còn có một chuyện... năm nay công ty chúng ta có một quảng cáo vô cùng quan trọng, muốn mời bảy vị nam thần đang hot cùng đóng chung! Người thứ bảy tôi định mời nữ nghệ sĩ đang hot gần đây - Ninh Tịch, để cô ấy giả trai cùng sáu nam thần khác đóng quảng cáo, như thế thì kể cả về mặt sáng tạo lẫn đặc sắc đều không hề thấp."

Lục Cảnh Lễ nghe vậy thì hai mắt lóe sáng, bưng ly cafe trong tay lên nhấp một ngụm: "Đúng là chủ ý hay."

Nghe được lời khen ngợi của Lục Cảnh Lễ, Diệp Dĩnh vừa vui mừng lại vừa mất mát: "Nhưng mà, Tô Dĩ Mạt cũng xem trọng cái quảng cáo này, bên họ đề cử Lương Bích Cầm thay thế Ninh Tịch! Nếu chỉ là quảng cáo đơn giản thì Lương Bích Cầm cũng ổn, nhưng nếu bàn về giả trai thì tôi sợ hình tượng của Lương Bích Cầm sẽ làm ảnh hưởng đến hiệu quả của quảng cáo, thậm chí ảnh hưởng đến hình tượng công ty chúng ta..."

Diệp Dĩnh nghĩ tới nghĩ lui vẫn không nỡ để cho quảng cáo này bị hủy, cho dù biết tám phần là Lục Cảnh Lễ sẽ đồng ý với Tô Dĩ Mạt nhưng vẫn không cam tâm tới xin một chỉ thị.

"Cô Tô hình như không thích Ninh Tịch, cho nên để tránh cô Tô không vui tôi đã đáp ứng với cô ấy sau này tất cả những quảng cáo hay sự kiện của tập đoàn Lục thị đều không dùng Ninh Tịch..."

"Phụtttttt!" Nghe đến đây Lục Cảnh Lễ phun thẳng ngụm cafe ra ngoài.

Diệp Dĩnh lấy làm kinh hãi: "Nhị thiếu có chuyện gì vậy?"

Lục Cảnh Lễ mất rất lâu mới hoàn hồn lại, đang định lên tiếng thì không biết nghĩ tới cái gì liền không nói nữa.

Lục Cảnh Lễ sờ cằm một cái, ồ, tất nhiên là hiện giờ tiểu gia có thể thay Tiểu Tịch Tịch giải quyết chuyện này... cơ mà, một cơ hội làm anh hùng cứu mỹ nhân tốt như thế kiểu gì cũng phải để anh trai tới làm mới đúng nha!

Huống chi muốn cởi chuông phải tìm người buộc chuông, chuyện này nhất định phải do anh Hai làm.

Trước đây không biết thần xui quỷ khiến thế nào lại khiến Tô Dĩ Mạt cứu Tiểu Bảo một mạng, cơ mà sự đền ơn của họ cũng chỉ là nâng cô ta nổi thôi. Chuyện nhỏ này cũng chẳng đáng gì, dù sao thì nâng ai cũng là nâng, chỉ cần cô ta không tự mình tìm đến chỗ chết thì chỉ bằng chuyện cô ta bất ngờ cứu Tiểu Bảo một mạng cũng đủ cho cô ta cả đời này ăn ngon mặc đẹp.

Lúc trước anh Hai chỉ nói một câu xong mặc kệ luôn, xem chừng chừng chính anh Hai cũng sớm đem cô ta quăng ra khỏi trí nhớ luôn rồi ấy, chứ đừng nói là đi chú ý một con tôm tép ăn bám chút danh tiếng của mình.

Cơ mà lần này cô ta lại thành công để anh Hai chú ý rồi.

"Tiểu Diệp Tử này, cô có biết là mình vừa nhặt về một cái mạng không?" Lục Cảnh Lễ nhìn Diệp Dĩnh rồi sâu xa nói.

"Dạ? Ý của Nhị thiếu là gì?" Diệp Dĩnh khó hiểu.

Lục Cảnh Lễ thở dài, sau đó tốt bụng nói: "Trưởng phòng Diệp, hợp đồng đại diện với Tô Dĩ Mạt và hợp đồng quảng cáo kia đừng kí vội."

"Này... tại sao vậy?" Diệp Dĩnh càng thấy khó hiểu.

Lục Cảnh Lễ nâng lên khóe môi: "Đến lúc đó cô sẽ biết thôi."
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Chương 1255: Là ai đoạt giới giải trí này
Công ty giải trí Thịnh Thế.

Sau khi cuộc họp kết thúc, nhờ tin tức mà phó tổng Dịch Húc Đông vừa nói mà tất cả mọi người đều trở nên hưng phấn.

"Trời ơi! Lục tổng sẽ đến thật à? Tôi làm việc ở Thịnh Thế năm năm rồi mà chưa bao giờ được gặp ông chủ lớn đâu!"

"Tôi thì gặp được một lần trong sự kiện rồi!"

"Thế nào thế nào, có đẹp trai như trong tin đồn thật không? So với Nhị thiếu của chúng ta thì thế nào?"

"Tất nhiên là đẹp trai rồi! Đẹp trai đến độ chỉ cần liếc mắt một cái thôi chân tôi đã mềm nhũn rồi? So với Nhị thiếu sao, cái này thì không thể so được, bởi vì hai người họ là hai loại hình hoàn toàn khác nhau!"

...

Mấy nhân viên vừa nghị luận vừa dùng ánh mắt đồng tình hướng về phía Ninh Tịch.

"Ninh Tịch thật là thảm, vừa mới nổi được mấy ngày đã xong rồi."

"Ai bảo cô ấy nổi nhanh như thế, thế này thì có khác nào đang vả mặt Tô nương nương đâu! Tôi nghe nói cô ấy vốn có một quảng cáo của Lục thị đấy, kết quả Tô Dĩ Mạt chỉ cần nói một câu thế là quảng cáo kia lại về tay Lương Bích cầm rồi, hơn nữa sau này Ninh Tịch cũng đừng mơ kí được bất cứ hợp đồng quảng cáo nào với Lục thị nữa..."

"Trời ạ, thảm đến thế sao! Vậy bước tiếp theo chắc là phong sát chứ?"

"Tôi thấy Ninh Tịch xong rồi, không thấy Lục tổng cũng đích thân tới cho Tô Dĩ Mạt chỗ dựa sao!"

"Trời ạ, tôi đột nhiên nghĩ tới một việc, chẳng lẽ lần này Lục tổng tới tham dự lễ kỷ niệm là để công khai quan hệ với Tô Dĩ Mạt..."



Bên kia, sau khi cuộc họp kết thúc Ninh Tịch mới tắt chức năng im lặng của di động đi, vừa mới sờ tới đã thấy có một tin nhắn do Đại ma vương gửi tới.

Vì thế cô vội vàng mở ra xem một chút, trên màn hình chỉ lẳng lặng bốn chữ.

Lục cải xanh: Chờ anh quay về.

Lúc Lương Bích Cầm đi ngang qua Ninh Tịch, cô ta cố ý đập bả vai mình vào vai Ninh Tịch một cái.

Nhưng mà, Ninh Tịch đứng vững quá nên cô ta không làm cho Ninh Tịch xê dịch chút nào mà chính mình còn bị lực phản lại làm cho chao đảo, may mà Triệu An Hinh đỡ lấy được, chứ nếu không cô ta đã ngã sấp mặt xuống rồi.

Lương Bích Cầm trừng mắt nhìn Ninh Tịch rồi "hừ" lạnh một tiếng, dường như cô ta chẳng có sợ hãi gì mà nói: "Ninh Tịch, nếu bây giờ cô quỳ xuống xin lỗi tôi, thì có lẽ tôi có thể tha thứ cho cô một lần, để cho cô còn có thể kiếm được miếng cơm trong cái giới giải trí này."

Tô Dĩ Mạt đứng một bên thấy Lương Bích Cầm làm nhục Ninh Tịch thì cũng chẳng có chút ý tứ muốn ngăn cản nào.

Ninh Tịch ngăn lại Tiểu Đào đang giận dữ muốn xông lên, cô cất điện thoại đi rồi liếc Lương Bích Cầm một cái: "Lời này tôi xin trả lại cho cô. Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây! Cô Lương, thứ cho tôi nhắc nhở cô một câu, tương lai là ai định đoạt cái giới giải trí này còn chưa biết được đâu!"

Ninh Tịch vừa dứt lời, cơ hồ tất cả mọi người xung quanh đều hít một hơi khí lạnh.

Ninh Tịch này gan cũng lớn quá đi! Có phải bị điên rồi không? Dám nói như vậy...

Ninh Tịch nói xong cũng chẳng thèm nhìn tới phản ứng của mọi người mà đi thẳng ra ngoài luôn.

Sau khi Ninh Tịch đi, Lương Bích Cầm rốt cuộc cũng phải ứng lại rằng vừa rồi Ninh Tịch phách lối cỡ nào, cô ta giận đến suýt nữa hộc máu: "Chị họ! Chị xem cô ta kìa! Rõ ràng chút dạy dỗ này chẳng khiến cô ta e ngại gì cả! Cô ta dám lớn lối khiêu khích như thế ngay trước mặt chị kìa!"

Lương Bích Cầm vừa nói vừa nghiến răng nói nhỏ: "Chị họ, rốt cuộc khi nào chị mới ra tay? Em đã nghĩ sẵn mấy phương án cho chị rồi, bảo đảm thần không biết quỷ không hay chỉnh chết cô ta luôn!"

Tô Dĩ Mạt nghe thế thì trên mặt thoáng qua một vệt ác ý: "Chị muốn ra tay với cô ta mà còn cần phương án sao?"

Lương Bích Cầm ngẩn người: "Ý của chị là..."

Lúc này Triệu An Hinh đứng một bên cười nói: "Bích Cầm, lấy thân phận của Dĩ Mạt thì muốn đối phó với con nhỏ Ninh Tịch kia chỉ cần một câu nói thôi, đâu cần phiền phức như vậy!"

Lương Bích Cầm nhất thời cũng tươi cười: "Đúng vậy... xem ra em cũng hồ đồ rồi!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Chương 1256: Không nhận ra cô ấy
Thời gian đảo mắt cái thì đã đến lễ kỷ niệm thành lập của Thịnh Thế.

Sau cuộc họp hôm đó ở công ty, Tô Dĩ Mạt liền thả lời trong giới giải trí rằng cô ta muốn phong sát Ninh Tịch.

Dù sao Tô Dĩ Mạt cũng là Nhất Tỷ của Thịnh Thế, sức ảnh hưởng của cô ta trong giới giải trí cũng khá lớn rồi lại cộng thêm thế lực đáng mơ ước sau lưng cô ta nữa. vì thế, những ngày này công việc của Ninh Tịch dường như đều dừng lại, ngay cả tư cách tham gia lễ kỉ niệm cũng suýt bị mất.

Cuối cùng là Tô Dĩ Mạt nói với phó tổng Dịch Húc Đông nên Ninh Tịch mới được tham dự.

Cơ hội tốt như vậy đương nhiên cô ta muốn Ninh Tịch mở to mắt ra mà nhìn xem, trong giói giải trí này ai mới là người định đoạt!

Lễ kỷ niệm mỗi năm một lần của Thịnh Thê được tổ chức vô cùng long trọng, huống chi năm nay Đại Boss cũng đến cho nên phó tổng Dịch Húc Đông tốn rất nhiều công sức để lễ kỷ niệm trở nên cực kỳ xa hoa, hơn nữa còn mời rất nhiều truyền thông có sức ảnh hưởng tới.

Đe nâng địa vị trong giới giải trí của Tô Dĩ Mạt lên một nẩc thì Triệu An Hĩnh sao có thể bỏ qua cơ hội tốt thê này. Cô ta đã sớm léng phéng với truyền thông rằng, Lục Đình Kiêu tham dự lễ kỷ niệm lần này là vì Tô Dĩ Mạt, hơn nữa rất có khả năng sẽ công bố quan hệ vào ngày hôm nay.

Biết vị CEO trong truyền thuyết của Lục thị cũng tham dự thì giới truyền thông đã không thể đợi nổi, huống hồ còn có tin tức nóng hổi như thê đi kèm thì sao bọn họ không kích động cho được...

Tối nay Tô Dĩ Mạt mặc một chiếc váy dạ hội đuôi cá màu trắng của nhãn hiệu mình đại diện - Chanel, [T.R.U.Y.E.N.F.U.L.L.V.N] khí chất thoát tục khiến cô ta nhận được rất nhiều ánh mắt ngưỡng mộ cùng cũng lời tâng bốc tán dương không ngớt.

Tô Dĩ Mạt lăn lộn được đến mức này thì chính bản thân cô ta cũng phải có chút thực lực, ví dụ như hình tượng nữ thần lạnh lùng băng giá này đã được cô ta vận dụng đến trình độ không ai có thể bắt bẻ nổi. Mặc dù chuyện cô ta cộp mác một hình tượng duy nhất khiên người hâm mộ có chút nhàm chán nhưng vẫn có một nhóm lớn nguyện làm fan não tàn của hình tượng này.

Tô Dĩ Mạt vừa bước lên thảm đỏ thì mọi ánh đèn từ máy ảnh của các phóng viên đã thay nhau sáng lên không ngừng.

Sau khi ký tên trên tường, cô ta lập tức bị một đám phóng viên cầm máy ghi âm bao vây lại.

"Dĩ Mạt, hôm nay cô thật là đẹp! Bộ Đôi cánh Nữ Thần của Chanel chỉ có cô mới mặc đẹp được thế này thôi!"

"Dĩ Mạt, hôm nay là lễ kỷ niệm của Thịnh Thế, cô có cảm tưởng gì không?"

"Dĩ Mạt, nghe nói hôm nay Lục tổng của tập đoàn Lục thị cũng tới tham dự, có tin đồn cô với Lục tổng có giao tình rất tốt, xin hỏi đây là thật sao?"

"Aaaaaaađó là..."

Các phóng viên đang vây lấy phỏng vấn Tô Dĩ Mạt, không biết trong đám người có ai đột nhiên hướng về phía cửa hô lên một tiêng.

Sau đó, những phóng viên đang vây lấy Tô Dĩ Mạt cũng đồng loạt nhìn chằm chằm ra cửa rồi đồng loạt thất thần.

Cuối tấm thảm đỏ, Ninh Tịch diện một chiếc váy dạ hội xa hoa đến mức cực điểm. Chiếc váy kia không biết được làm từ chất liệu gì mà đường cong mềm mại uyển chuyển như dòng nước chảy. Những viên đá quý ngọc ngà được trang trí trên thân váy giống như những ngôi sao trong vũ trụ, những họa tiết thần bí cổ quái tỏa ra hơi thở vô cùng cường đại...

Mà Ninh Tịch mặc như thê này cũng khiến cô trở nên xinh đẹp đến tột cùng, sự lạnh lùng ngạo nghễ của chiếc váy dạ hội khiên hơi thở của người mặc không hề bị át đi chút nào, trái lại nó còn tạo cảm giác một nữ vương lạnh lùng bễ nghễ nhìn xuống chúng sinh trong thiên hạ...

Sau một lúc lâu, trong đám người ngây ngốc kia cũng vang lên những tiếng thán phục.

"Quá... quá đẹp!"

"Kia... cô gái kia là ai?!"

"Ninh Tịch! Là Ninh Tịch! Trời ơi! Suýt nữa tôi không nhận ra được cô ấy!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Chương 1257: Nhìn xuống 'chúng sinh'
"Trời ơi! Bộ váy cô ấy đang mặc là của nhãn I hiệu nào? Tại sao tôi chưa từng thấy qua! ^ Thiết kê này đúng là sắc sảo!" Rất nhiều người bắt đầu dò hỏi.

"Tôi biết! Đó là một trong những bảo bối trấn điếm của Tắc Linh, tên là Chúng Sinh! Lúc nó mới ra mắt đã khiến biết bao danh viện với đại minh tinh muốn mua lại, nhưng kể cả có trả cái giá trên trời thì Tắc Linh cũng nhất quyết không bán! Ngay cả cho mượn một ngày cũng cực kỳ khó, quan trọng nhất là bộ váy này rất khó có ngưòi chấn áp được nó, dường như không ai dám mặc nó luôn."

"Không ngờ Ninh Tịch lại có thể chấn áp nó một cách hoàn mỹ như vậy! Cô ấy mặc nó khiến tôi có cảm giác mình là "Chúng Sinh" ở dưới chân cô ấy, hoàn toàn bị cô ấy thuần phục!"

"Ôi, má ơi! Anh Tịch của tôi mặc đồ nữ đẹp chết người! Anh Tịch quăng Tô Dĩ Mạt mấy con phố luôn á! Khó trách tại sao Tô Dĩ Mạt lại kiêng kị anh Tịch như vậy!" Một phóng viên là fan hâm mộ của Ninh Tịch giận giữ bất bình nói.

"Nói nhỏ thôi, đừng để Tô Dĩ Mạt nghe được."

Các nhiếp ảnh gia thấy Ninh Tịch xong thì dường như linh cảm bị đốt cháy mãnh liệt, bọn họ rối rít giơ máy ảnh lên.

Có vài người không dám chụp công khai mà len lút chụp lại vài tấm.

Chỉ tiếc là vì lệnh "phong sát" của Tô Dĩ Mạt mà những bức hình này chắc cũng chẳng có cơ hội được lộ ra.

Không chỉ nhiếp ảnh gia mà những phóng viên cũng bị Ninh Tịch làm cho kinh diễm, nhưng mà lại chẳng có ai trong bọn họ dám bước lên phỏng vấn cả.

Mặc dù bị tất cả truyền thông ghẻ lạnh, nhưng Ninh Tịch vẫn giống như nữ vương dạo chơi giữa vườn hoa trong nhà mình, nhàn nhã bước từng bước tiến vào.

Cô chậm rãi bước qua thảm đỏ, đến trước bức tường ký tên thì dừng lại rồi cầm bút ký tên của mình lên.

Mỗi cái giơ tay nhấc chân đều khiến mọi người chẳng thể rời mắt.

Lúc mới thấy Tô Dĩ Mạt thì bọn họ còn bị kinh diễm, nhưng hiện giờ đứng trước Ninh Tịch thì Tô Dĩ Mạt thật chẳng còn dư lại chút mảnh vụn nào!

Ninh Tịch này rõ ràng chỉ là một người mới, thậm chí vất cả lắm mới hot được một tý lại bị hại thảm như thế. Lúc này chẳng phải cô nên đau khổ không gượng dậy nổi mới đúng chứ?

Tại sao lại có thể vẫn giữ phong độ mạnh mẽ như vậy?

Người đàn bà này đúng là sinh ra vì giới giải trí, chỉ tiếc hết lần này tới lần khác đều đối nghịch với Tô Dĩ Mạt, này chẳng phải tự tìm chết rồi sao!

Trong cái giới này có quá nhiều những bông hoa sớm nở tối tàn, hôm nay chỉ sợ cũng là cơ hội cuối cùng Ninh Tịch được lộ diện...

Cách đó không xa, Lâm Chi Chi nhìn Ninh Tịch bước từng bưốc đi về phía mình là trong lòng ngổn ngang trăm mối ưu tư, không cách nào nói nên lời.

Một hạt giống tốt như thế mà lại phải dừng bước vào lúc này, mà bản thân cô lại chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn mà không thể giúp được gì, cảm giác này khiến cô cảm thấy đau như dao cứa vào tim.

Sau nhạc đệm ngăn ngủi này, tiêu điểm của lễ kỷ niệm lại quay về Tô Dĩ Mạt.

So sánh vối Tô Dĩ Mạt được mọi người vây lấy, thì Ninh Tịch chỉ có thể ngồi một góc hẻo lánh gần cuối.

Các khách mời lần lượt đến đầy đủ, bữa tiệc vô cùng linh đình, càng ngày càng náo nhiệt.

"Hôm nay cô Tô đúng là đẹp đến động lòng người!"

"Đúng vậy đúng vậy! có người thật có phúc đó nha..."

Mấy lão tổng của những công ty có hợp tác với Thịnh Thê đều khách khí với Tô Dĩ Mạt, một người trong đó cưồi cười mời rượu nói: "Cô Tô, dù gì chúng ta cũng được coi là bạn cũ, cô đừng quên nói tốt vài câu về tôi trước mặt Lục tổng nhá!"

cảm nhận được hư vinh khi được mọi người vây quanh, chút không vui nho nhỏ do Ninh Tịch mang tới của Tô Dĩ Mạt đã tan thành mây khói, cô ta cũng tự nhiên hào phóng đáp lại với mấy lão tổng kia, thái độ còn có chút ngạo nghễ. Hiện giờ cô ta chính là đại biểu của Lục Đình Kiêu, không thể để người khác coi thường được...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Chương 1258: Tối nay anh tôi nhất định sẽ tới
"Aaaaa!"

"Nhị thiểu! Nhị thiếu!!!"

"Lục tổng!"

Cùng với tiếng hét chói tai đầy kích động của các cô gái là Lục cảnh Lễ bước vào.

Hôm nay Lục cảnh Lễ mặc một bộ âu phục màu hồng phấn làm nổi bật sự phong lưu của anh ta lên tầm cao mới, khiến cho các cô gái hét chói tai không ngừng.

Trong góc, Ninh Tịch nhìn một cây hồng của Lục cảnh Lễ thì khóe miệng giật giật, nhưng mà cũng chẳng thể phủ nhận là anh ta rất hợp với màu này.

Tô Dĩ Mạt cứ tưởng Lục Đình Kiêu tới, nhìn thấy người đến là Lục cảnh Lễ thì có chút không kìm được thất vọng.

Lương Bích Cầm ở cạnh đùa giỡn: "Chị họ đang mỏi mắt mong chờ sao?"

Tô Dĩ Mạt đỏ bừng mặt giận lẫy mắng một câu: "Đừng nói nhảm!"

Phó giám đốc Dịch Húc Đông thấy Lục cảnh lễ tới thì vội vàng ân cần nghênh đón, rồi khẩn trương nhìn về phía sau lưng Lục cảnh Lễ: "Tổng giám đốc đã tới rồi! vậy Lục tổng..."

Ông ta mất công như thê cũng chỉ vì muốn biểu hiện trước mặt Lục Đình Kiêu thôi, nhỡ đâu người không đến...

"Vừa mới xuống máy bay, đang ưên đường rồi." Lục Cảnh Lễ như cười như không nhìn Dịch Húc Đông: "Yên tâm đi, tối nay anh Hai tôi nhất định sẽ tới."

Dịch Húc Đông cảm thấy giọng điệu của Lục cảnh Lễ cứ là lạ, nhưng mà ông ta cũng chẳng nghĩ nhiều, thở phào nhẹ nhõm một hơi đến thì tốt rồi!

Sau khi nói chuyện với Dịch Húc Đông xong, Lục cảnh Lễ liền bước lên sân khấu sau đó giơ một tay lên ý bảo mọi người yên lặng một chút.

Nhất thời, tất cả mọi người đều im lặng nhìn về phía anh ta.

Lục Cảnh Lễ cầm mic lên, đôi mắt hoa đào ngập ý cười nhìn mọi người rồi thong thả lên tiếng: "Hôm nay là ngày kỉ niệm thành lập của Thịnh Thế chúng ta, rất cảm ơn mọi người đã đến dự! Chắc hẳn ai cũng biết, ngày hôm nay anh trai tôi cũng tới... trừ cái này ra thì tôi cho là các cô gái xinh đẹp ngày hôm nay cũng có một phúc lợi rất lớn đó nha!"

Nghe đến đây tất cả mọi người bên dười đều bắt đầu nhỏ tiếng bàn luận.

"A! Phúc lợi!"

"Nhị thiếu, phúc lợi gì thế?"

"Nhị thiếu à, anh nói nhanh đi, đừng thừa nước đục thả câu mà!"

Lục cảnh Lầ tỉnh bơ nhìn về phía góc nào đó rồi mới mở miệng nói: "Những năm trước thì điệu nhảy mở màn đều do tôi thực hiện, nhưng mà năm nay là do... Lục tổng của chúng ta thực hiện!"

"A a a a a."

Lục Cảnh Lễ vừa dứt lời, mọi người lập tức trở nên trở nên kích động.

Lục Cảnh Lễ làm bộ thương tâm: "ơ, hóa ra trước giờ mọi người vẫn thầm chê tôi sao?"

"Đâu có đâu có! Thích Nhị thiểu nhất ấy!"

Các cô gái thấy bộ dạng mất mát của Lục cảnh Lễ tất nhiên lại xúm xít vào trấn an.

Được an ủi đủ rồi, Lục cảnh Lễ mới hài lòng lên tiêng: "Còn bạn nhảy của anh tôi thì chúng ta sẽ chơi một trò chơi mối! Chắc hẳn mọi người đều nhận ra lúc đến thì ai cũng nhận được một tấm thẻ có in một dãy số! cái thẻ này mọi người phải giữ cho kỹ đấy, lát nữa anh tôi sẽ bắt thăm một con số, trúng ai thì người đó sẽ được khiêu vũ với anh tôi đó nha!"

"Vậy nêu Lục tổng bốc thăm phải con trai thì sao?"

"Yên tâm đi, trong hòm chỉ có số của các cồ gái thôi."

Các cô gái nghe vậy thì phấn khích không thôi.

"A a a a a, vậy thì chẳng phải ngay cả tôi cũng có cơ hội được khiêu vũ với Lục tổng sao?"

"Cô mơ đẹp thế, chưa nói đến chuyện cô có vận khí tốt như vậy hay không, cô cho trò bốc thăm này là thật sao?"

"Cũng đúng đó... tám phần người rút được là Tô Dĩ Mạt cho coi! Chúng ta cũng chỉ làm nền cho người ta, đừng nghĩ nhiều cho thêm đau lòng làm gì."
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Chương 1259: Chính xác là bị ngược cẩu
Bởi vì Lục cảnh Lễ vừa tuồn ra một tin tức vô cùng tốt nên khiến toàn trường càng thêm náo nhiệt.

Mặc dù ai cũng biết rõ bạn nhảy của Lục tổng tám phần là Tô Dĩ Mạt rồi, nhưng mà các cô gái khác cũng khó tránh khỏi ôm một chút hy vọng may mắn, nhỡ đâu lại được Lục tổng rút trúng thì sao?

Trong một cái góc không người, Lôi Minh đang cuống cuồng gọi điện thoại: "Tiểu tổ tông của tôi ơi, tổng giám đốc đã đến rồi, Lục tổng cũng đang trên đường tới đây vậy sao cậu vẫn chưa tới là sao?"

Đầu bên kia vang lên giọng điệu vô cùng gợi đòn của Giang Mục Dã: "Ai nói tôi sắp tới?"

Lôi Minh thiếu chút nữa thì bị tức chết: "Sự kiện lớn như này mà cậu không đến sao? Rốt cuộc cậu muốn làm cái gì đây? Có chuyện gì gấp sao?"

Giang Mục Dã: "Chơi game."

Lôi Minh: "Mục Dã, coi như là anh cầu xin cậu được không? Cậu chỉ cần lộ cái mặt rồi đi luôn cũng được! Chỉ tốn một giờ chơi game của cậu thôi mà!"

"Đã bảo rồi, không đi." Giang Mục Dẵ không nhịn được cúp máy.

Hừ, còn lâu ông đây mới đến đó nhé, đi để bị ngược cẩu à...

Dưới sân khấu, sau khi Lục cảnh Lễ phát biểu xong thì đôi mắt Lương Bích cầm sáng choang như đèn pha, cô ta kích động kéo tay Tô Dĩ Mạt: "Chị họ, không ngờ Lục tổng lại lãng mạng như vậy!"

Triệu An Hĩnh đứng bên cạnh cũng tỏ vẻ đắc ý, ánh mắt giễu cợt của cô ta lia về phía Lâm Chi Chi.

Chỉ cần một ngày Tô Dĩ Mạt còn ở đây thì cô ta mãi mãi là người quản lý số một của Thịnh Thế. Lâm Chi Chi có kiêm được vô số mầm mông tốt hơn cũng chả có tác dụng gì!

Tô Dĩ Mạt ngước đôi mắt mong chờ nhìn ra phía cửa, trong miệng lầm bẩm nói: "Là bốc thăm ngẫu nhiên mà, ai mà biết được chứ!"

Triệu An Hĩnh cười nói: "Dĩ Mạt, tất cả mọi thứ tối nay đều do Lục tổng vì cô mà chuẩn bị, trừ cô ra thì làm gì còn ai khác."

Tô Dĩ Mạt cũng khẩn trương mà xem xét lại lớp trang điểm cùng quần áo của mình: "Chị Hình, em trông thê nào? Có chỗ nào không ổn không?"

"Không có không có! Lục tổng nhất định sẽ khuynh đảo vì sắc đẹp của em! Lục tổng vì em mà làm quá nhiều thứ như vậy, phần tình cảm này thật đáng quý!"

Tiếp theo, lễ kỷ niệm được tiến hành trong bầu không khí nhiệt liệt.

Chẳng qua là sự chú ý của mọi người đã dần dần hướng về phía cửa, chờ người sắp xuất hiện.

Thời gian trôi qua từng phút một, Lục Đình Kiêu vẫn chưa hề xuất hiện khiến không ít người nhịn không nổi mà bắt đầu xì xào bàn tán.

"Sao vẫn chưa tới nhỉ! Chắc không phải là không tới luôn chứ?"

"Dù gì công việc của Lục tổng cũng rất bận rộn, nghe nói hôm nay anh ấy vừa mới đi công tác nước ngoài về, vừa xuống sân bay đã đi thẳng tới đây..."

"Lục tổng coi trọng lễ kỷ niệm này thế cơ à?"

"Là coi trọng người nào đó chứ!"

Đang sốt ruột chờ đợi thi phó tổng giám đốc Dịch Húc Đông nhận được một cú điện thoại: "Cái gì? Đến rồi! Được! Được! Tôi biết rồi!"

Dịch Húc Đông mặt mũi phơi phới cúp máy, sau đó gấp gáp chạy bước nhỏ hướng ra cửa, mấy cao tầng của Thịnh Thế cũng lẽo đẽo chạy theo sau.

Ngoài cửa, một chiếc xe ô tô Maybach màu đen lẳng lặng dừng lại.

Đám người lấy Dịch Hức Đông làm đầu xếp thành hai hàng đợi bên ngoài cửa xe.

Người tài xê bước xuống rồi vòng ra đằng sau mở cửa xe, sau đó, một đôi chân thon dài từ bên trong xe bước xuống.

Người xuống mặc một bộ âu phục phẳng phiu màu đen, trên mặt không hề có bất cứ biểu cảm nào. Quanh thân tràn ra hơi thở thuộc về những người đứng trên đỉnh vinh quang...

Người đàn ông này vô cùng đẹp trai, giông như tác phẩm điêu khắc hoàn mĩ nhất mà thượng đế dành hết tâm tình vào đó. [T.R.U.Y.E.N.F.U.L.L.V.N] Nhưng mà, vì hơi thô của anh ta quá mạnh mẽ nên chẳng một ai dám khinh nhờ gương mặt ấy.

Dịch Húc Đông lo sợ tiến lên: "Lục... lục tổng! Cuối cùng ngài cũng tới! Mời ngài vào!"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top