Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
"Ninh Tiểu Tịch! Bà đừng có đánh trống lảng với tôi!" Giang Mục Dã nghe vậy trong lòng càng chua xót, thầm nghĩ, ông đây sao có thể được xem là tình nhân cũ của bà chứ, liệu có thể bì được với thanh mai trúc mã mà ngay đến trong mơ bà cũng gọi tên không?

Ninh Tịch bất lực: "Được được được, tôi không đánh trống lảng nữa, vậy ông muốn làm loạn lên để tất cả mọi người đều biết quan hệ giữa tôi với anh và cả Tô Diễn nữa hả?"

Tên này tới khi nào mới có thể chững chạc hơn được đây!

Giang Mục Dã rốt cuộc không nói nữa.

"Anh thích trả thì đi mà trả!" Giang Mục Dã đáp lại với Tô Diễn.

Tô Diễn thấy Ninh Tịch vừa rồi không ngừng thì thầm vào tai Giang Mục Dã, lông mày không thể không cau lại, là ảo giác sao? Gã luôn có một cảm giác giữa Ninh Tịch và Giang Mục Dã không chỉ đơn thuần là quan hệ đồng nghiệp....

Thấy Tô Diễn thất thần nhìn về phía Ninh Tịch, Ninh Tuyết Lạc lắc lắc tay kéo sự chú ý của gã về, dịu dàng nói: "Diễn, đồ em nhờ anh mang đến đã mang chưa?"

Tô Diễn định thần lại: "Mang tới rồi đây."

Nói rồi, gã đưa cho cô ta một tệp thiệp mời, sau đó nói với mọi người: "Ngày mai là sinh nhật Tuyết Lạc, hi vọng tối mai mọi người có thể đến dự buổi tiệc sinh nhật của cô ấy!"

"Ah! Mai là sinh nhật Ninh lão sư à!"

"Vậy nhất định là phải đến rồi!"

"Tiệc sinh nhật của Ninh lão sư chắc chắn là rất sang trọng, chúng tôi phải đến để mở rộng tầm mắt chứ!"

..........

Ninh Tuyết Lạc mỉm cười ngọt ngào, đưa thiệp mời cho từng người, lúc phát cho Ninh Tịch, còn không quên dặn thêm một câu: "Tiểu sư muội nhất định phải đến đấy nhé!"

Ninh Tịch lắc lắc ly rượu, mặt không chút biểu tình nhìn chằm chằm tấm thiệt đỏ kia.

Lúc đưa tới chỗ Giang Mục Dã, Giang Mục Dã chẳng thèm nhúc nhích: "Không cần đưa tôi, tôi không đi."

Ninh Tuyết Lạc nghe thấy vậy mặt liền cứng đờ lại, nhưng ngay sau đó lại nhẹ nhàng quan tâm hỏi: "Mục Dã mai có việc gì à? Có thể tạm thời đổi ngày khác được không? Tôi rất mong cậu có thể tới dự! Xin cậu đấy!

Cô ta đã đồng ý với mấy cô bạn thân hâm mộ Giang Mục Dã là nhất định sẽ mời được cậu ta đến.

Được đại mỹ nữ dùng ngữ khí này để cầu xin, sợ là bất kể là người đàn ông nào cũng sẽ không thể kháng cự được.

Có điều, Giang Mục Dã không nằm trong danh sách này, thậm chí trong mắt còn mang chút khinh thường, bực bội nói: "Không đổi được, mai cũng là sinh nhật của bạn tôi!"

Nói rồi đưa mắt nhìn về phía Ninh Tịch.

Ninh Tịch nhấp rượu, không nói gì.

"Ưm... Trùng hợp vậy sao? Không ngờ bạn cậu là trùng ngày sinh nhật với tôi! Chắc là một người bạn rất quan trọng với cậu nhỉ? Vậy thật là tiếc quá! Nếu bên bạn cậu kết thúc, cậu có thể chạy tới chỗ tôi thì tốt quá, party của chúng tôi thâu đêm luôn mà!" Ninh Tuyết Lạc tỏ ra hiểu chuyện nói.

Hừ, không mời được Giang Mục Dã, chẳng phải sẽ khiến cô ta mất mặt trước hội chị em sao?

Người bạn kia của Giang Mục Dã rốt cuộc là ai, không những trùng ngày sinh với cô ta, còn quan trọng đến mức có thể khiến Giang Mục Dã từ chối lời mời của cô ta trước mặt bao người như vậy!

Đợi đã, ngày mai cũng là sinh nhật của......

Ninh Tuyết Lạc kinh ngạc, không ngừng nghi ngờ nhìn về phía Ninh Tịch.

Cô ta bỗng nhớ ra, sinh nhật của Ninh Tịch cũng trùng ngày với cô ta!

Người bạn mà Giang Mục Dã nhắc tới chắc không phải là Ninh Tịch chứ?

Đúng lúc này, cô ta chợt nhớ ra một chuyện. Vương Thái Hòa đã công bố người đầu tư thêm chính là Lục Cảnh Lễ, mà ba cô ta lại nói với cô ta, đối phương đã âm thầm chỉ định với đạo diễn là để Ninh Tịch đóng nữ thứ, tại sao ông chủ của Thịnh Thế lại chỉ định Ninh Tịch đóng vai nữ thứ?

Nếu như cô ta đoán không lầm, mối quan hệ giữa Ninh Tịch và Giang Mục Dã không hề đơn giản, vậy chắc chắn là Giang Mục Dã đã nói giúp Ninh Tịch.

Như vậy, tất cả mọi chuyện đều có thể thông được rồi.......

Chẳng lẽ Ninh Tịch lại cám dỗ được Giang Mục Dã?
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Sau khi Tô Diễn đi rồi, Giang Mục Dã mắt mũi trợn ngược, liếc Ninh Tịch "hừ" lạnh: "Tên đó thật sự là chân ái khiến bà yêu đến chết đi sống lại năm đó đấy hả? Mắt bà quả nhiên là có vấn đề rồi!"

"Tôi thấy mắt ông mới có vấn đề ấy, người đàn ông như Tô Diễn, nếu tính thang điểm mười, ít nhất cũng có thể được đến 9 điểm nhé?"

Giang Mục Dã nghe thấy vậy liền nổi đùng đùng lên: "Đệch mọe nó, sao lại được tận 9 điểm, cao thế, hắn có chỗ nào đáng được nhiều điểm vậy chứ!"

Ninh Tịch dùng giọng điệu đương nhiên" "Chỉ dựa vào việc anh ta là người mà bà đây đã từng yêu thôi cũng đủ rồi nhé, nói anh ta kém, chẳng khác nào đang tự vả vào mặt tôi? Hơn nữa, bỏ qua những yếu tố chủ quan, từ góc độ khách quan mà nói, không thể phủ nhận được, anh ta quả thật đáng được 9 điểm."

"Tô Diễn không phải kiểu chớp mắt thôi cũng lóa mắt người khác như ông, nhưng lại thắng ở khí chất, kiểu người ấm áp, nho nhã, nếu đặt trong thế giới cổ tích thì anh ấy chính là hoàng tử, còn nếu vào thời cổ đại thì sẽ là một công tử văn nhã, ờ, kiểu như Ngọc công tử độc nhất vô nhị ấy... Nói chung thì chính là kiểu mà thời còn là thiếu nữ tôi thích nhất, nhìn một cái đã muốn chết chìm trong đó luôn rồi."

Giang Mục Dã nghe vậy, lửa giận trong lòng càng lúc càng lớn: "Đệch, Ninh Tiểu Tịch, có phải bà vẫn còn chưa dứt tình với hắn ta không? Sao tôi thấy bà khen hắn lên tận trời luôn vậy!"

Ninh Tịch lườm Giang Mục Dã một cái: "Giờ tôi thật sự không để ý nữa nên mới dùng ngữ khí khách quan để nói với ông về anh ta nhé? Ngu nó vừa thôi chứ!"

Với lại, người mà cô hình dung chỉ là thiếu niên sống trong hồi ức của cô thôi, chứ không phải là Tô Diễn của hiện tại.

Có đôi khi vì hồi ức quá đẹp đẽ mới càng khiến hiện thực trở nên tàn khốc.

Giang Mục Dã hồi lâu sau mới nguôi giận, giọng ồm ồm hỏi: "Thế bà cho tôi mấy điểm?"

Ninh Tịch sờ cằm, thấy Giang Mục Dã bắt đầu sốt ruột mới đáp: "9.9 điểm đi! Chỉ dựa vào mặt của ông thôi cũng đủ bấy nhiêu điểm rồi!"

Giang Mục Dã nghe vậy lập tức vui vẻ, tỏ vẻ đắc ý sờ sờ lên mặt mình: "Chuyện đó là tất nhiên! Anh đây dù sao cũng dùng mặt để kiếm cơm mà? Có điều, còn 0.1 điểm trừ vào đâu vậy?

Ninh Tịch nhìn anh chàng như nhìn một thằng ngốc: "Chuyện này còn phải hỏi nữa sao? Tất nhiên là trừ vào IQ rồi!"

Giang Mục Dã: "........"

Được rồi, thôi bỏ đi, nể tình được chấm 9.9 điểm, không thèm so đo với con nhỏ chết tiệt này nữa.

Mắt Giang Mục Dã sáng lên, không nhịn được hỏi: "Vậy... Lục Đình Kiêu thì sao? Bà chấm cho anh ta bao nhiêu điểm? Trong lòng bà, anh ta thuộc mẫu người thế nào?"

"Lục Đình Kiêu ấy à..."

Câu hỏi này, Ninh Tịch quả thật có chút khó trả lời, cô nghĩ một lúc lâu mới đáp: "Tôi không dám chấm điểm cho tên Đại ma vương đó đâu, nếu nói thuộc kiểu người nào, nếu chỉ dùng một câu để hình dung thì đó chính là kiểu người chỉ có thể nhìn từ xa, không thể dây vào."

"Nhìn thì có vẻ yên lặng như mặt biển, nhưng ông sẽ không bao giờ biết được những cơn sóng ngầm ở biển sâu nó đáng sợ thế nào đâu, lỡ như tới quá gần, nói không chừng sẽ bị dìm xuống tận đáy biển mất!"

Giang Mục Dã nghe vậy sắc mặt hòa hoãn hơn rất nhiều: "Hừ, coi như bà vẫn còn thông minh!”

"Thế nhưng..." Ninh Tịch lại trầm ngâm.

"Nhưng gì?" Giang Mục Dã sốt sắng.

Ninh Tịch chống cằm, khóe miệng nhếch lên: "Nhưng, được chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu mà!"

"Đệch! Ninh Tiểu Tịch!"

"Ha ha ha đùa thôi, đùa thôi, ông không cần kích động vậy đâu!"

Giang Mục Dã suýt nữa bị tức chết: "Tôi thấy có mà bà đang mượn rượu nói thật thì có! Ngay từ đầu tôi đã nghi bà có ý đồ gì với Lục Đình Kiêu rồi! Bà muốn lên giường với anh ta có đúng không?”
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
"Cả cái nước này có người phụ nữ nào không muốn lên giường với Lục Đình Kiêu không?" Ninh Tịch vặn lại.

"Thế phụ nữ cả nước này đều muốn ngủ với tôi, sao bà lại không thế?" Giang Mục Dã buột miệng nói.

Ninh Tịch giương giọng chất vấn: "Sao ông biết là tôi chưa từng muốn?"

Giang Mục Dã ngẩn ra, sau đó mặt đỏ tận mang tai.

Nịch Tịch thấy vậy bật cười "khà khà".

Giang Mục Dã lúc này mới biết mình lại bị chơi, thẹn quá hóa giận: "Ninh Tịch! Bà cứ chờ đấy! Tôi chưa xong chuyện với bà đâu!"

Nếu không phải vì kiêng kị trong phòng còn người, anh ta đã sớm xông vào liều mạng với cô luôn rồi.

Ninh Tịch cuối cùng chọc được người ta xù lông lên, vội vẫy tay vào nhà vệ sinh.

Haiz, hôm nay quả nhiên uống nhiều quá rồi, mỗi lần quá chén cô đều thích trêu người khác, nhất là tên ngốc Giang Mục Dã kia.

Sau khi giải quyết vấn đề sinh lí xong, Ninh Tịch lảo đảo quay về, hàng lang ở khách sạn khá lòng vòng, cô tìm mãi mới thấy phòng.

Nhưng vừa đẩy cửa vào đã sững cả người...

Cả phòng toàn là người lạ, hơn nữa cũng lớn và xa hoa hơn phòng của đoàn làm phim nhiều, kể cả có dùng từ nguy nga lộng lẫy cũng chẳng ngoa.

"Xin lỗi, vào nhầm..."

Ninh Tịch nói xin lỗi, định nhấc chân rời khỏi đó thì đột nhiên thấy một cánh tay béo núc tóm lấy cổ tay cô, miệng gã nồng nặc mùi rượu áp tới phía cô: "Ồ, con dê nhỏ ở đâu lạc đường thế này, nếu đã đến đây thì là có duyên rồi, không bằng cô em ở lại uống với anh một ly đi!"

Người đàn ông đang giữ lấy cô khoảng bốn năm mươi tuổi, béo phì, hai má đỏ lừ, gã nhìn cô với ánh mắt dâm đãng như thể cô không mặc đồ, cuối cùng đặt ánh mắt lên ngực cô...

Trong phòng lập tức vang lên tiếng cười đùa trêu ghẹo, giễu cợt.

Ninh Tịch theo phản xạ muốn hất tay gã ra, nhưng cô lại vô tình thấy không ít gương mặt quen thuộc thường xuất hiện trên tạp chí tài chính ở trong phòng, nhìn kĩ hơn, mẹ nó, phân nửa top 10 trong bảng xếp hạng doanh nhân giàu có của thành phố đều có mặt ở đây...

Lúc này cô kinh sợ như một Tiểu thái giám xông nhầm vào điện Kim Loan khi đang lên triều vậy.

Tóm lại thì, cô không thể đắc tội với bất cứ ai trong căn phòng này, thế nên Ninh Tịch vội rút lại ngay suy nghĩ muốn dùng bạo lực để giải quyết vấn đề.

Xem ra tối nay không dễ để thoát thân rồi, đã thế cô còn uống nhiều, giờ thần trí vẫn còn đang váng vất.

"Nào nào nào... Mỹ nữ, mau vào đây!" Gã mập kia cứ kéo cô vào trong, đồng thời cũng không quên chấm mút khắp người cô.

Ninh Tịch cố gắng vùng khỏi tay gã, khách khí nói: "Xin lỗi ngài, tôi thật sự vào nhầm phòng, bạn tôi vẫn đang đợi tôi!"

Gã mập giận tím mặt: "Con đĩ thối tha, rõ ràng cố ý vào nhầm, còn giả bộ, ông đây để ý tới mày là diễm phúc cả họ nhà mày rồi nhé!”

Ninh Tịch chửi thầm một câu, mẹ nó, top mười danh nhân giàu có là cái thể loại này ấy hả?

Cô nhận ra gã béo này, là người đứng thứ mười trong bảng danh sách - Chu Hướng Thành - Chủ tịch công ty bất động sản Phong Thụy, là một kẻ vô cùng háo sắc.

Gã nói rồi lại kéo cô, thấy sắp bị đẩy vào sofa, Ninh Tịch vắt óc suy nghĩ làm sao để thoát thân, lúc này, trên vai chợt nặng xuống, hơi thở mát lạnh như trên sông băng vô cùng quen thuộc từ phía sau phả đến vây lấy cô…

Lực đạo ấm áp từ vai truyền tới, người đó kéo cô lại phía sau, khiến cô đụng vào lồng ngực rắn chắc lại ấm áp của mình…
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
“Ơ, Lục... Lục tổng...” Sắc mặt Chu Hướng Thành lập tức cứng đờ, có điều gã nhanh chóng đổi sang bộ mặt nịnh nọt: “Lục tổng cũng để ý tới em gái này à? Nếu đã vậy thì nhường anh, nhường anh trước!” Trong phòng, tất cả mọi người vừa xong còn xem náo nhiệt chợt thay đổi ánh mắt, tình huống gì đây?

Lần nào dự tiệc xã giao, Lục Đình Kiêu cũng đều như đóa hoa nơi núi tuyết, cao ngạo lạnh lùng, nhìn phụ nữ như không khí, hôm nay sao tự nhiên lại có hứng thú với cô gái đã say khướt xông vào nhầm phòng thế này?

Không thèm để ý tới phản ứng của đám người kia, trong mắt Lục Đình Kiêu lúc này chỉ có một người.

Anh cau mày nhìn cô gái đang lảo đảo trong lòng mình: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Lục...” Ninh Tịch suýt chút nữa thì buột miệng gọi thẳng tên anh, cô ấp úng nói: “Tôi đi nhầm phòng...”

Ánh sáng trong phòng có hơi tối, vừa rồi cô không hề phát hiện Lục Đình Kiêu cũng có mặt ở đây.

Giữa cả đám đàn ông bụng bia như Địa Trung Hải thế này, sự tồn tại của Lục Đình Kiêu quả thật đúng là một cơn gió mát.

“Cô ở phòng nào? Để tôi đưa cô qua đấy.” Lục Đình Kiêu chẳng thèm để ý tới những ánh mắt kì quái phía sau, đỡ Ninh Tịch đi ra.

Vừa rồi anh đang nhắm mắt dưỡng thần, có thấp thoáng ngay thấy tiếng hò reo trong phòng nhưng cũng không chú ý, mãi đến khi nghe thấy giọng nói quen thuộc của Ninh Tịch, anh mới mở mắt ra thì thấy Chu Hướng Thành đang động tay động chân với cô.

Giây phút đó, anh thật sự rất muốn bẻ gãy tay gã.

Nhưng anh không muốn làm cô gái của anh sợ, thế nên cố cưỡng chế sự tàn bạo của mình lại, vờ như người xa lạ, giải vây cho cô.

Ra khỏi phòng, Ninh Tịch thở phào một hơi: “Lục Đình Kiêu, cảm ơn anh nhé, nếu không phải gặp được anh, chắc hôm nay tôi xong đời luôn quá!” Nếu không thể nói được với đối phương, chắc cô khó tránh khỏi phải cảnh phải động chân động tay.

“Xong đời gì? Đã có tôi xử lí hộ cô, sau này nếu còn gặp phải những chuyện như thế này, tuyệt đối không được để mình chịu thiệt như thế nữa nghe chưa?” Lục Đình Kiêu nghiêm mặt dạy dỗ.

Ninh Tịch cười thán: “Haizz, cảm giác có người chống lưng cho tốt thật đấy!”

Đợi sau khi cô rời khỏi Lục gia, đợi tới khi bánh bao nhỏ không cần cô nữa, sợ rằng cô với Lục Đình Kiêu sẽ trở thành người xa lạ với nhau mất?

Không biết tại sao, nghĩ tới đây cô lại thấy có chút xót xa...

Lục Đình Kiêu xoa đầu cô, chỉ cần em nguyện ý, tôi có thể che chở cho em cả đời.

Ninh Tịch xua đi suy nghĩ không nên có trong đầu: “Giờ tôi không sao nữa rồi, tự về cũng được!”

“Cô chắc là cô tự đi được chứ?” Lục Đình Kiêu tỏ ra không yên tâm.

“Được mà, được mà, anh mau vào trong đi!” Ninh Tịch vừa vẫy tay, vừa đi lùi về phía sau.

Lục Đình Kiêu biết hôm nay đoàn làm phim của cô sẽ tới đây liên hoan nên mới chấp nhận lời mời của vô vị của đám người kia.

Tất nhiên, anh cũng biết rõ Ninh Tịch ở phòng nào.

Thế nên, sau khi thấy Ninh Tịch đi về hướng ngược lại, Lục Đình Kiêu vô cùng bất đắc dĩ thở dài, anh sải bước đuổi theo: “Thôi được rồi, để tôi đưa cô về! Phòng cô là phòng nào?”

“Hửm, là 801!”

“801 không phải ở hướng này.” Lục Đình Kiêu đỡ cô đi về phía chính xác.

Mãi tới khi đưa cô tới tận cửa, Lục Đình Kiêu mới dừng lại: “Vào đi, đừng chạy lung tung nữa đấy, nếu muốn vào nhà vệ sinh thì nhất định phải rủ bạn đi cùng. Nếu không tìm được ai thì bảo Giang Mục Dã đi cùng cũng được.”

Phụt, bảo Giang Mục Dã vào nhà vệ sinh với cô á?

“Biết rồi! Cảm ơn Lục đại boss đã đích thân đưa tôi về tận đây!” Nịch Tịch giơ tay ra bắn tim.

Khóe môi Lục Đình Kiêu giương lên, sự hung ác cuối cùng giấu sau cặp lông mày kia cũng vì thế mà tan thành mây khói: “Lát nữa, trước khi về phải gửi tin nhắn cho tôi, chúng ta cùng về.”
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
T“Còn đáng sợ hơn so với rơi vào bồn cầu ý, rơi cmn vào ổ sói!” Ninh Tịch dựa vào ghế sofa, vẻ mặt vẫn còn vương lại nỗi sợ hãi.

“Có ý gì?” Giang Mục Dã cau mày.

“Lúc nãy tôi vào nhầm phòng. Ông không biết đâu, trong phòng đó toàn là lão đại của Đế Đô đấy, một gã béo như con lợn chết cứ kéo tôi không buông, ép tôi phải uống rượu với lão ta!”

“Cái gì?”

Giang Mục Dã lập tức thay đổi sắc mặt, khẩn trương nhìn cô từ trên xuống dưới: “Vậy sao bà thoát được?”

Ninh Tịch hừ hừ: “Bởi vì số chị đây tốt, gặp lão đại của lão đại chứ sao!”

Giang Mục Dã nghe vậy sắc mặt lại càng đen: “Chắc không phải là Lục Đình Kiêu chứ?”

Ninh Tịch búng tay: “Bingo! Đáp đúng rồi! Là Lục đại boss xuất hiện đúng lúc cứu tôi từ trong biển lửa, còn đích thân đưa tôi về đây đấy!”

Giang Mục Dã: “...” Cái gì mà IQ cao EQ thấp chứ? Người đàn ông có kĩ năng tán gái siêu đẳng kia thật sự là người mà anh quen?

Tiệc tàn, mọi người bắt đầu giải tán.

“Ninh Tịch, cô về bằng gì? Có muốn tôi cho cô quá giang một đoạn đường không?” Diệp Linh Lung hỏi.

“Cám ơn chị Diệp, không cần đâu, em có người bạn ở gần đây, thận đường cho em đi về cùng luôn.”

“Vậy chị đi trước nhé!”

“Vâng, chị đi đường cẩn thận nhé!”

“Còn Mục Dã thì sao?” Quách Thắng Khải hỏi.

“Em đợi quản lí tới đón.”

“Ok, vậy ngày mai gặp nhé, nếu thời tiết tốt thì lại tiếp tục quay nốt cảnh hôm nay. Cậu nói xem, thời tiết đang tốt thì tự dưng có mưa đá, thế này cũng kì quá!” Quách Thắng Khải buồn bực lầu bầu.

Đoàn làm phim lục tục rời đi chỉ còn lại mỗi Giang Mục Dã và Ninh Tịch đứng ở cửa.

Ninh Tịch đã say quắc cần câu, rõ ràng đã sắp không chịu nổi nữa rồi, đôi mắt híp lại dựa lưng vào cây cột màu vàng ở phía sau.

Giang Mục Dã liếc cô một cái: “Một lát nữa là anh Minh đến rồi, cô chờ bạn làm gì, cứ đi cùng tôi về luôn đi! Khoan đã, chả lẽ người cô chờ là...”

Còn chưa nói xong, một người mặc âu phục bước ra từ trong khách sạn, bước chân trầm ổn đạp lên ánh trăng, từng bước một tiến về phía Ninh Tịch, thanh âm như gió mát trong đêm hè: “Ninh Tịch.”

Ninh Tịch mơ mơ màng màng cố gắng mở mắt: “Lục Đình Kiêu...”

Người đàn ông trước mắt này tựa như đại diện cho từ an toàn trong lòng cô, bóng người vừa xuất hiện trong tầm mắt thì một chút sức lực cố gắng chống đỡ cuối cùng cũng buông xuống, thân thể mềm nhũn ngã sang một bên...

Giang Mục Dã thấy vậy cả kinh, đang muốn đưa tay đỡ nhưng có một người còn nhanh hơn anh ta, đưa tay đỡ lấy, để cô ngã vàng lồng ngực mình.

Lục Đình Kiêu dịu dàng đưa tay thay cô gái trong lòng sửa lại mái tóc mai có chút rối, sau đó một tay vòng xuống đầu gối của cô, nhẹ nhàng bế cô lên.

Đồng thời, một chiếc Maybach màu đen im hơi lặng tiếng đỗ ở cửa, tài xế nhanh chóng chạy xuống mở cửa xe.

Giang Mục Dã thấy Lục Đình Kiêu coi mình như không tồn tại, cứ thế ôm Ninh Tịch lên xe, cuối cùng không nhịn được nữa, nhanh chóng mở chức năng ghi âm của điện thoại rồi lập tức gọi một tiếng: “Cậu!”

Bước chân Lục Đình Kiêu chậm lại, hơi nghiêng người lại, dùng ánh mắt hỏi Mục Dã có chuyện gì.

Giang Mục Dã nghiến răng, chuyện này còn cần phải hỏi sao? Đừng có làm bộ như thể mọi sự là chuyện đương nhiên như vậy có được không?

“Cậu có ý gì đối với Ninh Tịch?” Giang Mục Dã nhìn chằm chằm vào Lục Đình Kiêu, hỏi thẳng.

Lục Đình Kiêu nghe vậy thì đưa mắt nhìn lướt qua cô gái đang ngủ yên trong ngực mình: “Cậu đối với Ninh Tịch...”

“Đúng, cậu không thấy thái độ của cậu với Ninh Tịch rất mập mờ sao?” Dưới uy áp cường đại của người đàn ông, Giang Mục Dã cố gắng hết sức để hỏi tiếp, đồng thời cũng siết chặt chiếc di động trong tay, căng thẳng chờ đợi câu trả lời từ Lục Đình Kiêu.

Lục Đình Kiêu nhìn anh ta một cách hời hợt: “Cậu nghĩ rằng biểu hiện của mình đã đủ rõ ràng, nếu cháu vẫn không hiểu...”

Giây tiếp theo, con ngươi của Giang Mục Dã bỗng nhiên thu nhỏ lại!

Người đàn ông kia không mở miệng, nhưng anh ta cúi đầu xuống, nhẹ nhàng đặt môi mình lên đôi môi của cô gái đang ôm trong lòng.

Ba giây sau, người đàn ông nọ mang theo biểu tình quý trọng cùng luyến tiếc rời khỏi đôi môi kia, sau đó dùng ánh mắt

lạnh như băng nhìn Giang Mục Dã đang há hốc mồm: “Đã hiểu chưa?”
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Nửa đêm…

Tại căn hộ số 6 của Bạch Kim Đế Cung.

Trên giường có một con cún lông vàng đang lăn lộn: “Đờ mờ, đờ mờ, đờ mờ, đờ mờ...”

Lôi Minh ngồi trên chiếc ghế sofa phía đối diện, bất đắc dĩ ngáp một cái: “Cậu đã đờ mờ lần thứ 258 rồi đấy, rốt cuộc thì đã xảy ra chuyện gì?”

Giang Mục Dã lập tức nổi điên: “Đừng nói với em cái gì mà 250 nữa! Em chính là một thằng ngu đang sống sờ sờ đây! Ninh Tiểu Tịch trừ em mất 0.1 điểm đúng là không sai mà! Đờ đờ đờ... em đúng là ngu hết thuốc chữa! Ghi âm làm cái khỉ gì? Sao không quay video lại chứ? Tại sao, tại sao...”

(*250: tiếng lóng có nghĩa là thằng ngu)

Khóe miệng Lôi Minh giật giật, hoàn toàn không hiểu thằng nhãi này đang phát điên cái gì?

Bất quá, anh biết chắc một chuyện, mỗi lần cậu chàng này phát điên đều liên quan đến Ninh Tịch: “Mục Dã, có phải em muốn quay lại với Ninh Tịch không?”

Cả người Giang Mục Dã cứng ngắc như tượng, hung hăng “hừ” một tiếng: “Em có điên mới muốn quay lại với cô ta! Cũng chính bởi chuyện đó của cô ta mà đến giờ,tối nào ông đây cũng gặp ác mộng!”

Lôi Minh sa mạc lời, nhìn biểu tình y như oán phụ của Giang Mục Dã, trong lòng rõ ràng thích muốn chết vậy mà vẫn còn dám mạnh miệng.

Thật ra thì anh vẫn luôn nghi ngờ năm đó Giang Mục Dã chơi đùa thành thật mà thích Ninh Tịch, nếu không thì lúc biết chân tướng, Giang Mục Dã sẽ không giận đến như vậy.

Còn cảm tình của Giang Mục Dã với Ninh Tịch bây giờ là gì, chẳng lẽ là vì yêu nên sinh hận? Cũng có thể là vì thứ không có được mãi mãi là thứ tốt nhất!

Giang Mục Dã đang tiếp tục lăn lộn, di động trên đầu giường đột nhiên reo lên.

Giang Mục Dã hoàn toàn không có tâm trạng đi nghe điện thoại, cuối cùng vẫn là Lôi Minh cầm di động lên nhìn một cái: “Là cha em gọi này.”

“Cha em?” Giang Mục Dã ngồi bật dậy trong nháy mắt.

Bởi vì cha Giang Mục Dã không đồng ý cho anh ta tham gia giới giải trí nên hai cha con cứ ầm ĩ với nhau mãi, lâu lắm rồi không thèm nhìn mặt nhau, sao lúc này lại chủ động gọi điện chứ?

Trong lòng Giang Mục Dã mơ hồ có một chút bất an, lập tức nhận điện thoại.

Cũng vì đã quá lâu không liên lạc cộng thêm việc trong lòng còn có trướng ngại, nên Giang Mục Dã một tiếng “ba” còn chưa gọi đã lạnh giọng hỏi: “Muộn thế này, Giang chủ tịch tìm tôi có việc gì?”

Đầu bên kia truyền tới một tiếng thở dài bất đắc dĩ, một giọng đàn ông cực kỳ mệt mỏi vang lên: “Mục Dã, con về đi, công ty sắp không xong rồi...”

Giang Mục Dã lập tức thay đổi sắc mặt: “Cái gì mà công ty sắp không xong? Đã xảy ra chuyện gì?”

“Trong công ty có nội gián, dự án hợp tác với HN xảy ra vấn đề, bây giờ ba không tin được ai, chỉ có thể dựa vào mình con. Chẳng lẽ con nhẫn tâm nhìn sự nghiệp hơn nửa đời ba bị hủy trong chốc lát sao?” Giọng điệu của Giang Đình Quang gần như là đang cầu xin.

Tay Giang Mục Dã siết chặt lấy điện thoại: “Con không thể rời khỏi giới giải trí! Con cũng đã từng nói sẽ không tiếp nhận công ty!”

“Mục Dã, ba không yêu cầu con rời khỏi giới giải trí, có tiếp nhận công ty hay không thì cũng tùy con, ba chỉ hy vọng con có thể bớt ra chút thời gian về giúp ba một tay!”

Giang Mục Dã là kiểu người ăn mềm không ăn cứng, ông già độc tài, chuyên chế lần đầu tiên dùng cái giọng điệu hạ thấp mình như vậy khiến anh ta khó tránh khỏi có chút không chịu nổi, cho nên cũng không lập tức từ chối mà ba phải nói: “Nhưng gần đây con rất bận... Để con cân nhắc một chút!”

Giang Mục Dã cúp điện thoại, Lôi Minh lập tức ân cần hỏi thăm: “Công ty của cha em xảy ra chuyện sao? Chuyện nhà là quan trọng nhất, công việc bên này anh có thể giúp em sắp xếp.”
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Giang Mục Dã đau đầu muốn chết: “Nhưng mà công việc trong tay em thì làm sao... Chẳng lẽ thay người?”

Lôi Minh trầm ngâm trong chốc lát, sau đó phân tích: “Cũng không đến nỗi phải thay người. Thiên Hạ là phim cổ trang, có không ít cảnh quay lớn, thời gian quay cũng tương đối dài, anh có thể đàm phán với đạo diễn đẩy tất cả những cảnh của em xuống sau cùng, nếu có tổn thất sẽ do chúng ta phụ trách, Quách Khải Thắng chắc cũng đồng ý.”

Giang Mục Dã buồn bực gãi đầu: “Xem ra cũng chỉ có thể như vậy. Mẹ nó, gần đây làm cái gì cũng không thuận lợi. Dự án hợp tác với HN coi như là ván đã đóng thuyền mà cũng có thể xảy ra vấn đề, quay cảnh hôn thôi mà cũng có thể đổ mưa đá giữa mùa hè...”

Giang Mục Dã càng nói càng cảm thấy không đúng, cuối cùng vỗ đệm một cái: “Con mẹ nó! Lục Đình Kiêu! Cậu vô sỉ quá rồi đấy!”

...

Lục gia.

Nhìn ba ba mang cô Tiểu Tịch say mèm về nhà, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Bảo đầy ý trách cứ cùng lên án.

Lục Đình Kiêu thả Ninh Tịch xuống giường, nhìn thấy ánh mắt của con trai thì nhướng mày nói: “Không phải là ba để cô ấy uống.”

Khuôn mặt của Tiểu Bảo vẫn mang ý trách cứ cùng lên án.

Lục Đình Kiêu bất đắc dĩ: “Được rồi, là ba sai, ba không trông chừng tốt cô ấy.”

Thấy được thái độ thành khẩn của ba ba, Tiểu Bảo mới thu ánh mắt bất mãn lại, rồi lạch bạch chạy vào phòng vệ sinh, một lát sau, cầm một chiếc khăn mặt ấm ra, cởi giầy, bò lên giường, cẩn thận ngồi bên cạnh lau mặt cho Ninh Tịch, lau mặt xong lại lau tay, tỉ mỉ từng chút một.

Nhìn bộ dáng hiếu thuận của con trai, Lục Đình Kiêu vừa vui mừng, vừa thở dài.

Ngay cái thân cha ruột này còn chưa bao giờ được hưởng đãi ngộ như vậy đâu.

“Ưm... đau đầu... quá...”

Bánh bao nhỏ nghe thấy Ninh Tịch khó chịu rên hừ hừ, liền đau lòng không thôi, vội vàng sáp lại thổi thổi cho cô.

Ánh mắt Lục Đình Kiêu khẽ đảo, nhìn con trai nói: “Đây là yêu cầu công việc của cô Tiểu Tịch, kể cả ba cũng không cách nào can thiệp được, nhưng mà con thì không thế, con có thể thử khuyên cô ấy sau này đừng uống nhiều như thế nữa, cô ấy khá là nghe lời con.”

Lời này đủ để bánh bao nhỏ nghe lọt tai, nghiêm túc gật đầu một cái, bày tỏ nhóc đồng ý nhận nhiệm vụ quan trọng này.

Buổi sáng hôm sau…

Ninh Tịch vừa tỉnh lại đã thấy bánh bao nhỏ nằm ở mép giường, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm nghị, nhìn qua có vẻ rất không vui.

Ninh Tịch vội vàng ngồi dậy: “Hửm, bảo bối sao vậy? Xảy ra chuyện gì sao? Sao lại bày ra bộ dạng như này, trông y hệt cha con nha?”

Ninh Tịch vừa buồn cười vừa nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nhóc.

Bánh bao nhỏ nhanh chóng cầm tập viết ra, sau đó lật từng trang từng trang.

Ninh Tịch nhìn vào, hóa ra bánh bao nhỏ dùng những hình tượng sinh động vẽ một loạt các bức tranh liên hoàn, vẽ từ tim, mạch máu, dạ dày, ống tụy cho đến các cơ quan nội tạng đều miêu tả kĩ càng tác hại của rượu đối với thân thể...

Lật xong hết, bánh bao nhỏ nghiêm nghị nhìn cô, ý tứ rất rõ ràng.

Ninh Tịch ho nhẹ một tiếng: “Khụ, bảo bối à, thực ra rượu không đáng sợ như con nghĩ đâu, nó giúp giảm cholesterol có hại, tăng tự tin, kích thích trí não, còn có thể kiểm soát cân nặng...”

Ninh Tịch giơ ngón tay đếm đếm, mặc dù biết là bánh bao nhỏ quan tâm cô, nhưng cô không thể tùy tiện đáp ứng việc mà mình không thể làm, làm sao cô có thể không uống rượu được chứ?

Bánh bao nhỏ vừa nghe, trong đôi mắt đen nhánh lập tức hiện lên sự tức giận cùng thất vọng, ngay sau đó quay đầu chạy ra ngoài.

“Ôi, đừng đi mà...” Ninh Tịch lúng túng gãi đầu.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top