[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
175
Điểm
63
Chương 1197: Cuộc tranh giá kịch liệt
"Diễn, em nói bên chị sẽ xếp người mà! Giá chiếc vòng đó của chị ấy bán đi cũng không phải là thấp, có lẽ cũng ngang ngửa giá gốc rồi!" Ninh Tuyết lạc tỏ ra ngây ngô nhìn Tô Diễn nói.

Lúc này Tô Diễn khó tránh khỏi có chút vui mừng vì ban nãy không mạo muội ra giá, nếu không kẻ mất mặt không phải Tôn tổng mà là gã rồi...

Ninh Tịch vẫn chưa sành sỏi trong việc xử lí những chuyện như thế này...

...

Tới khi kết thúc phần đấu giá vật phẩm do các ngôi sao quyên tặng, Tiểu Đào vẫn chưa hết bất bình, chỉ còn thiếu nước lao tới chỗ tên số 8 xem xem hắn ta là ai thôi. Nhưng cuối cùng lại bị Ninh Tịch cản lại, nếu giờ Tiểu Đào chạy tới đó, chẳng phải chứng minh tên số 8 là người do bọn họ sắp đặt sao.

Tiếp tới, là vòng thứ hai.

Vòng này, bên tổ chức sẽ chuẩn bị mười vật đấu giá chủ chốt, những vật này đều là những báu vật được nhà tài trợ gom góp về, tất cả số tiền đấu giá cao hơn giá gốc đều sẽ được dùng vào việc làm từ thiện.

Có không ít người có mặt ở đây đều là vì vài món báu vật này mà tới, bầu không khí sôi nổi hẳn lên, cuộc đấu giá bừng bừng khí thế, giá mua vật phẩm cũng vô cùng khả quan.

Ninh Tuyết Lạc đấu giá mua lại một chiếc bút máy bằng vàng, tỏ ý muốn dùng để tặng cha, được mọi người tán thưởng là đứa con hiếu thảo.

Còn về Tô Diễn, mãi tới vật phẩm thứ 9 được mang ra mà vẫn chưa hề trả giá, mọi người không khỏi cảm thấy có chút kì quặc, bắt đầu dồn dập hỏi.

"Sao thế? Hôm nay có bao nhiêu bảo bối như vậy, Tô thiếu lại không để ý tới cái nào sao?"

"Có, đang đợi." Tôi Diễn nhìn Ninh Tuyết Lạc, cười nói.

Ninh Tuyết Lạc cũng thẹn thùng cười.

Vừa dứt lời, trên sân khấu bỗng vang lên tiếng của MC: "Giờ chúng tôi xin trưng bày vật đấu giá cuối cùng, cũng là báu vật then chốt trong buổi đấu giá ngày hôm nay, đó chính là chiếc vương miện được mệnh danh là Queen. Chiếc vương miệng nay ược gắn 12 viên bảo thạch lục bảo hình lê của Columbia, tộng cộng nặng tới 600 kara. Nó là món quá mà quốc vương Chars của nước Y đặt dành tặng riêng cho hoàng hậu Eugenie, đại diện cho tình yêu bất diện của ngài đối với hoàng hậu. Chiếc vương miện từng được một người nặc danh đấu giá mua lại với cái giá ba nghìn vạn, lần này chúng tôi sẽ đại diện để đấu giá chiếc vương miện này làm từ thiện..."

Vừa giới thiệu một cái, mọi người lúc này lập tức tỉnh ngộ, xem ra, thứ mà Tô Diễn vẫn luôn đợi chính là vật này rồi.

Nghe nói sắp tới hôn sự của hai người rồi, thế nên chiếc vương miện này rõ ràng là vật định tình mà Tô Diễn chuẩn bị để làm hài lòng mỹ nhân đây mà!

"Haiz! Bà xã tôi cũng thích cái này lắm, bảo tôi hôm nay nhất định phải tranh cho bằng được, nhưng giờ xem ra không có nhiều hy vọng rồi..." Một trong số đám con nhà giàu tỏ ra bất lực nhìn về phía Tô Diễn.

Một vài thương nhân giàu có khác cũng tới vì chiếc vương miện cười nói: "Có thế nào thì cũng phải thử đã chứ!"

Món báu vật này có rất nhiều người để ý tới, cũng có không ít người tới đây vì nó, lúc này ai nấy đều nóng lòng muốn dành nó về tay. Còn Tô Diễn thì ngược lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh, trông hoàn toàn không giống tình thế bắt buộc chút nào.

Ninh - Tô hai nhà liên thủ, làm ăn ngày càng phát đạt, đặt biệt là Tô gia, việc kinh doanh đã mở rộng ra tận nước ngoài, tài lực hùng hậu đến kinh người, cũng khó trách sao lại tự tin đến thế. Tất nhiên, tại đây cũng không ít người có thực lực, cuộc đấu giá này phỏng chừng sẽ vô cùng kịch liệt đây...

Ngữ khí người bán đấu giá trở nên kích động lạ thường: "Bắt đầu đấu giá! Xin mời các vị tranh giá!"

"2000 vạn!"

"Tốt! Hiện tại Triệu tổng số 31 ra giá 2000 vạn! Còn ai không!"

"2100 vạn!"

"Số 56 ra giá 2100 vạn!"

"2300 vạn!"

"Tôn tổng ra giá 2300 vạn! Mọi người đều biết, chiếc vương miện này của chúng tôi rất quý giá, hiện tại giá cả vẫn còn một khoảng cách lớn... Còn ai tiếp tục không?"
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
175
Điểm
63
Chương 1198: Xin chỉ thị từ bà xã
Vì vật phẩm này vô cùng đắt giá, nên tất cả mọi người ra giá vẫn còn rất dè dặt, không chỉ thấp hơn giá quy định, trên cơ bản đều chỉ tăng một trăm hai trăm vạn một. Càng về sau, phạm vi tăng giá càng nhỏ, đặc biệt sau khi giá vượt mức 3000 vạn, mọi người trả giá càng thận trọng hơn.

Vì khi tranh giá vượt quá mức giá quy định, điều đó có nghĩa là người mua cũng có thể sẽ bị thiệt.

Tất nhiên, vì chiếc vương miện này rất có tiếng tăm, nếu kể cả có quá một chút cũng không phải là quá thiệt thòi gì. Huống hồ trong trường hợp này, có thể thuận lợi đấu giá được hay không vẫn còn liên quan tới vấn đề thể diện nữa, ai cũng không muốn tỏ ra mình yếu kém hay không đủ thực lực trước mặt người khác, nên mọi người vẫn tiếp tục ra giá...

"3800 vạn!" Một thương nhân giàu có ồm ồm giọng kêu lên.

Nghe thấy Tôn tổng lại ra giá, mọi người đều kinh ngạc nhìn nhau, một lúc sao mới có người mở miệng nói: "4000 vạn!!!"

Vừa qua 4000 vạn, sắc mặt của mọi người rõ ràng đã bắt đầu do dự, bởi vì đã vượt giá gốc quá nhiều, lúc này kể cả có đấu giá được cũng chẳng lợi lộc gì, vậy nên người cạnh tranh chỉ còn lại mấy người có thực lực hùng hậu và cực kì có hứng thú với món đồ này thôi.

Tô Diễn chính là một trong những người đó: "4500 vạn!"

Trong hình trạng giá cao thế này rồi còn nhảy lên tận tới 4500 vạn, điều này khiến cả hội trường xôn xao cả lên.

Giọng người bán đấu giá kích động phát run, "Số 60 anh Tô ra giá 4500 vạn! Còn ai khác muốn tiếp tục không? Chiếc vương miện này của chúng tôi tuy có giá quy định là 3000 vạn, nhưng lại là món đồ hiếm thấy trên đời..."

Người bán đấu giá vì muốn bán được giá cao hơn nên bắt đầu giới thiệu đủ kiểu về danh tiếng và giá trị của chiếc vương miện.

Sau 4500 vạn, giờ người tiếp tục chỉ còn lại bốn người, ngoài Tô Diễn, Tôn tổng, Triệu Hải Sinh ra còn một người có thân phận hơi đặc biệt, đó chính là em trai cùng cha khác mẹ của Tô Diễn - Tô Tuân.:

Lí do mà Tô Tuân muốn tranh mua, khỏi cần nói, chỉ đơn giản là muốn đè đầu Tô Diễn.

Hội nhà giàu ai cũng biết, năm ấy khi Tô Diễn còn nhỏ bị mắc bệnh phổi, thân thể không tốt, Tô gia sợ gã ta không sống nổi tới tuổi thành niên nên mới đón đứa con riêng Tô Tuân này về, đại ý là muốn bồi dưỡng làm "dự phòng" thay cho Tô Diễn, một khi Tô Diễn chết thì Tô Tuân sẽ lên thế chỗ.

Nhưng tiếc là, sau khi Tô Diễn dưỡng bệnh ở quê vài năm, không những không bệnh chết mà còn từ từ khỏe mạnh lên, cuối cùng lại được Tô gia đón về.

Còn Tô Tuân vốn được bồi dưỡng để làm người thừa kế, lúc này lại trở thành một tồn tại khó xử.

Tới giờ, hai anh em nhà này vẫn đang đấu nhau tới đầu rơi máu chảy, Tô Diễn vừa là con trưởng lại là đứa con hợp pháp, danh chính ngôn thuận. Còn Tô Tuân tuy thân phận có chút ngại ngùng, nhưng vì đã sớm tích được mối quan hệ trong giới, nên vẫn còn chút sức lực cạnh tranh.

"4600 vạn!" Tô Tuân theo sát mức giá của Tô Diễn.

Tô Diễn: "4700 vạn!"

Tô Tuân: "4800 vạn!"

Tô Diễn: "5000 vạn!"

Tô Tuân: "5500 vạn!"

Tô Tuân vừa đưa ra cái giá, trong hội trường không ít người đều tặc lưỡi nhìn cậu ta, Nhị thiếu nhà Tô gia cũng chịu chơi thật đấy.

"Cậu Tô Tuân ra 5500 vạn rồi! Còn ai không! Anh Triệu, anh có muốn theo tiếp không?" Người bán đấu giá nhìn về phía Triệu Hảo Sinh.

Triệu Hải Sinh gãi đầu: "Khụ khụ... đợi chút, đợi chút, tôi phải gọi điện xin chỉ thị của bà xã đã!"

Cả hội trường cười ầm cả lên.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
175
Điểm
63
Chương 1199: Vung tiền như rác
"Ha ha ha... Thế để tôi đợi anh vậy!" Người bán đấu giá cười nói.

Triệu Hải Sinh nhanh chóng đi gọi điện thoại rồi trở lại, cười nói: "Bà xã bảo đắt quá không đấu giá nữa, mọi người tiếp tục đi ha!"

"Triệu phu nhân quả là vợ hiền!" Người bán đấu giá giải vây, sau đó lại nhìn về phía Tôn tổng: "Thế còn Tôn tổng thì sao? Còn muốn tiếp tục không?"

"5600 vạn!" Tôn Triển Bằng liếc Ninh Tịch một cái, có vẻ như vì muốn khoe khoang trước mặt mỹ nhân mà khí phách trả giá.

"5600 vạn! Tôn tổng ra giá 5600 vạn! Hai anh họ Tô còn muốn tiếp tục không!" Người bán đấu giá nhìn về phía hai anh em Tô Diễn và Tô Tuân.

Sắc mặt Tô Tuân lúc này đã trở nên khó coi vô cùng, khả năng của cậu ta đã tới cực hạn, nếu tiếp tục ra giá chỉ vì muốn hơn thua một hồi vậy thì cậu ta thiệt lớn rồi! Còn những người ủng hộ cậu ta chắc chắn sẽ có ý kiến với hành động mất lí trí này của mình...

Cuối cùng, Tô Tuân đành sầm mặt cắn răng nói: "Tôi bỏ cuộc!"

Cả hội trường bắt đầu cười ầm lên, Ninh Tuyết Lạc cũng tỏ ý mỉa mai, hừ, chỉ là một đứa con riêng thôi, còn đòi hơn thua với Tô Diễn, đúng là nực cười.

Vì buổi đấu giá quá gay cấn nên Tiểu Đào cũng quên luôn cả cơn giận vừa rồi, cô kéo ống tay áo Ninh Tịch cuống cuồng hỏi: "Chị Tịch, chị nói xem rốt cuộc ai sẽ mua được chiếc vương miện ấy?"

Ninh Tịch chán chường ngáp một cái: "Ai mà biết... dù sao cũng không liên quan tới chúng ta..."

Đêm hội từ thiện gì chứ, trông đám nhà giàu này làm bộ làm tịch cả nửa ngày cũng đủ quá rồi...

Còn không bằng cô trực tiếp quyên tiền tới tận tay người cần, nhưng cái nghề này là vậy đấy, luôn cần phải làm trò cho người ta xem. Từ thiện thì xưa nay cô làm không có ít, tất nhiên, cô làm những chuyện này xuất phát từ tâm, không cần phải khoe khoang làm gì nên cũng chẳng cần ai phải biết cả.

6000 vạn là con số cuối cùng, xem ra cuộc chiến này sắp kết thúc rồi, Ninh Tịch thu dọn túi, chuẩn bị về nhà ngủ...

Tiểu Đào vẫn đang kích động lầm bầm: "Tuy không muốn lắm nhưng em nghĩ cuối cùng chắc vẫn là Tô Diễn dành được thôi... Ban nãy ở ngoài Ninh Tuyết Lạc cũng nói thẳng ra thế rồi còn gì, cô ta đến cũng chỉ vì cái vương miện đó... Tô gia lại nhiều tiền như vậy..."

Quả nhiên, vừa dứt lời, Tô Diễn đã nhảy vọt một cái giá: "6000 vạn!!!"

"6... 6000 vạn!" Người bán đấu giá trợn tròn mắt: "Anh Tô ra giá 6000 vạn! Còn ai tiếp không? Tôn tổng, ngài có tiếp tục đấu giá không? Tôn tổng?"

Tôn Triển Bằng bị hỏi đến đỏ mặt tía tai, mãi không lên tiếng, hiển nhiên cái giá này cũng đã vượt quá sức của ông ta.

Không phải ông ta không trả nổi số tiền này, nhưng mất 6000 vạn để mua một món đồ chơi của đàn bà, là một thương nhân ông ta không thể làm ra loại chuyện thế này được.

Người bán đấu giá cũng biết cái giá này cũng đã là vô cùng hiếm thấy rồi, thế nên liền nói: "Anh Tô Diễn 6000 vạn lần thứ nhất!"

Lúc này, dưới khán đài đã bắt đầu có những tiếng cảm thán và chúc mừng Tô Diễn.

"Không hổ danh là Tô gia, quả nhiên là tiền tài như nước! Ngay đến Tôn Triển Bằng cũng phải cúp đuôi!"

"Ninh Tuyết Lạc có phúc thật đấy, nếu có người tiêu nhiều tiền như vậy để mua một chiếc vương miện cho tôi, chắc tôi nằm mơ cũng bật cười đến tỉnh mất..."

"Chúc mừng Tô thiếu! Vì mỹ nhân mà liều thật đấy ha ha!"

"Liều cái gì, chút tiền lẻ này đối với Tô thiếu mà nói chẳng qua cũng chỉ là muối bỏ bể thôi!"

"Ha ha ha nói cũng phải..."

"Rượu mừng của hai người nhớ nhất định phải mời chúng tôi đấy nhé!"

...

Tô Diễn khiêm tốn đáp lại lời chúc mừng của từng người, thực tế, trong lòng gã lúc này không có gì gọi là nhẹ nhõm cả. Tự gã cũng biết, con số 6000 vạn đã là cực hạn đối với gã nếu Tôn Triển Bằng tiếp tục thêm giá, e rằng chắc gã cũng bỏ cuộc chơi thôi.

Nhưng, khi nghe thấy lời tán tụng của mọi người, trong lòng gã vẫn dấy lên một cảm giác rất thỏa mãn, Ninh Tuyết Lạc ở bên thân thiết khoác lấy tay gã, trông rất hạnh phúc và ngọt ngào.

Trên khán đài, người bán đấu giá bắt đầu xác định lần hai: "6000 vạn lần thứ hai!"

"6000... lần thứ ba!!!" Vừa dứt lời, người người bán đấu giá giơ chiếc búa đấu giá lên, chỉ cần chiếc búa này hạ xuống thì cuộc bán đấu giá coi như thành công.

Cả hội trường đều nín thở chờ đợi khoảnh khắc chiếc búa kia hạ xuống.

Nhưng, khi tay hạ xuống được một nửa, thì một người trong góc trông không mấy nổi bật, không nhanh không chậm giơ tấm bảng ghi số 8 lên: "10.000 vạn!"
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
175
Điểm
63
Chương 1200: Phiên ngoại - Hàn Kiêu
Cho dù có phải chống lại cả thế giới!

Sau khi rời khỏi Châu Giang Đế Cảnh, Hàn Kiêu đi bộ về khu nghĩa địa lớn nhất Đế Đô đặt tại dưới chân núi Tiềm Long.

Không biết có phải vì trông thấy những thiết kế trước đây của mình ở chỗ Ninh Tịch hay không mà tâm tư của anh lúc này không khỏi lơ đễnh bay về phần quá khứ rất lâu về trước...

Anh không nhớ mình đã không nghĩ về những chuyện trong quá khứ từ lúc nào nữa...

Năm năm trước.

Trong một ngọn núi sâu thăm thẳm, khắp nơi toàn là cây cối khô khốc, tiếng gào thét của dã thú khi vang lên, sẽ nhanh chóng bị tiếng súng bao trùm.

Phía trước một cái cây khô đang bị mấy người vây lại, nhìn kĩ thì thấy họ đang giương súng về phía cái cây đó. Bỗng có bóng một chàng trai xinh đẹp lóe lên, anh nhanh tay rút cái cây khô dưới lòng đất lên rồi biến mất.

Phía sau, có ba người đàn ông cầm súng ống đuổi theo, trong đó có một người mặc một bộ vest đắt tiền, đeo một chiếc kính râm: "Hừ... Đúng là biến thái mà, chẳng giống tốc độ của con người chút nào!"

"Cẩn thận một chút, mày cũng biết người đó có lai lịch thế nào rồi đấy!"

"Ha, Lí Tùy Phong, uổng công mày là sát thủ đứng số 1 trên bảng Nguyên Tội, ngay đến đám người thế giới ngầm cũng phải kính mày một trượng, thế mà đối diện với người này mày lại sợ đến thế à?" Tên lùn nhìn người đàn ông châu Á rắn rỏi phía trước cười khẽ.

"Ha Ha, Lí Tùy Phong, tên đó kể cả có giỏi hơn nữa chẳng lẽ lại thắng nổi súng sao?" Người còn lại cười nói.

Lúc này, Lí Tùy Phong - người được xưng là sát thủ số 1 khẽ nhíu mày: "Venus, Jackie, sự tồn tại của hắn ngay đến cả gia tộc Rothschill - vua thế giới ngầm ở Châu Âu cũng phải kiêng kị đấy..."

Thấy Lí Tùy Phong nhắc tới gia tộc Rothschill, sắc mặt của Venus và tên còn lại đều khẽ biến.

"Chẳng trách mày lại cẩn thận như vậy, hóa ra là nhiệu vụ do gia tộc Rothschill giao... Chỉ sợ, trên thế giới này, người có thể thỉnh cầu mày chắc cũng chỉ có lão già của gia tộc Rothschill kia thôi..." Tên lùn Venus khẽ nói.

"Đúng là tao có chút kiêng dè, nếu không, cũng sẽ không nhờ hai đứa chúng mày giúp một tay, tên đó..."

Lí Tùy Phong nhíu chặt mày, sau đó có hơi giật mình, ra dấu im lặng, ba người lập tức khom người, nhẹ nhàng tiến sâu vào trong rừng.

Chỉ chốc lát sau, Lí Tùy Phong dừng lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn ra xa, gã lạnh lùng nói: "Kiêu gia, ra đi, anh cũng biết... lần này để đối phó với anh, thậm chí tôi còn phải tìm cả Venus và Jackie tới."

Ánh mắt của Venus và Jackie đều tràn ngập sự tò mò, có thể khiến Lí Tùy Phong - sát thủ số một phải thận trọng thế này, bọn họ muốn nhìn xem xem rốt cuộc cái vị gọi Kiêu gia kia có gì khác biệt.

"Gàoooo." Một tiếng rống lớn đột nhiên truyền tới.

Ba tên Lí Tùy Phong kinh ngạc nhìn về phía trước, chỉ thấy một con hổ trắng to lớn đứng cạnh một người đàn ông xinh đẹp tóc dài tới tận hông.

"Mẹ kiếp, có thể thuần phục được cả hổ à?" Venus trợn tròn mắt, vô cùng kinh ngạc.

Ánh mắt hung hãn của con hổ kia trông ác kinh người, răng nanh sắc nhọn, bộ lông sáng loáng, vừa nhìn đã biết là loại hổ trắng hoang dại thuần chủng, tuyệt đối không phải là loại được nuôi trong nhà từ nhỏ, người đàn ông có tướng mạo xinh đẹp này rốt cuộc có lai lịch gì, mà lại có thể đứng cạnh con hổ đó?

"Kiêu gia, anh chạy không thoát đâu." Lí Tùy Phong hít sâu một hơi.

"Ha ha ha, mày chính là Hàn Kiêu... Nghe nói, mày tự xưng là vô địch thiên hạ?" Jackie nhìn Hàn Kiêu, trông như một cô gái, gã khinh khỉnh cười.

Hàn Kiêu ra điều suy nghẫm, rồi lắc đầu nói: "Vô địch thiên hạ... Chuyện này cũng chưa chắc, có lúc đứng thứ nhất, có lúc đứng thứ hai."

"Ờ..." Venus tiến tới nửa bước, thưởng thức khẩu súng ống trong tay: “Mày có lợi hại đến mấy thì cũng có hơn súng được không."

"Súng..." Hàn Kiêu ngẩn ra, tức tốc ôm lấy hai tay tỏ ra run rẩy sợ hãi: "Xin hãy tha mạng!"

Thấy Hàn Kiêu nói vậy, Venus và Jackie đều cảm thấy rất kì lạ, nhân vật có thể khiến gia tộc Rothschill kiêng kỵ sao lại có thể nhát cáy như vậy?

"Kiêu gia... anh cũng biết, tôi là sát thủ, gia tộc Rothschill có ơn với tôi... nhiệm vụ lần này tôi phải giết anh." Lí Tùy Phong thở dài một tiếng.

"Nhóc con, cái món võ mèo quào của cậu là do ai dạy? Hửm? Giờ cậu không tìm được đối thủ nên tìm đến chỗ Kiêu gia tôi mua vui sao." Hàn Kiêu nhìn chằm chằm Lí Tùy Phòng, nở nụ cười vô hại.

"Kiêu gia, tôi cũng hết cách rồi..." Lí Tùy Phong siết chặt nắm tay: "Nếu lần này tôi chết trong tay Kiêu gia, chỉ hi vọng Kiêu gia có thể tha cho hai người bạn này của tôi." Lí Tùy Phong nghiêm mặt nói.

Kể cả có liên thủ với hai tên sát thủ hàng đầu này gã cũng hoàn toàn không nắm chắc được việc có thể giết được Hàn Kiêu.

"Lí Tùy Phong, là nó dạy mày sao?" Venus sợ run lên, Lí Tùy Phong giờ là sát thủ đứng đầu bảng, thực lực thế nào trong lòng gã rất rõ, còn tên Hàn Kiêu này, không ngờ lại là sư phụ của Lí Tùy Phong?

Lí Tùy Phong chỉ nhìn Hàn Kiêu, không đáp lại câu hỏi của Venus.

"Haizz... Lão già nhà Rothschill, tôi không lấy con gái ông ta, ông ta liền tìm người tới giết tôi. Trên đời này, có người con gái nào có thể xứng với Hàn Kiêu tôi chứ? Ha... các người... có từng thấy người phụ nữ nào như vậy chưa?" Trong mắt Hàn Kiêu lóe lên một tia điên cuồng bệnh hoạn.

"Hàn Kiêu, vừa xong chẳng phải mày mới xin tha mạng đấy sao, giờ không sợ chết nữa rồi à?" Jackie lạnh lùng nói.

"Má ~ Gạt mấy người cho vui thôi.: Hàn Kiêu nhún vai, bên hông anh có giắt một thanh Đường đao cổ, anh đưa chân bước nhanh về phía ba người Lí Tùy Phong.

"Kiêu gia... Đừng nói là anh, kể là tộc của anh cũng chưa chắc dám đối địch với gia tộc Rothschill. Nếu như anh lấy con gái ông ta, sau này ngôi vị thế giới ngầm sẽ đều là của Kiêu gia anh cả! Chẳng lẽ Kiêu gia thật sự là người "đoạn tình tuyệt dục" sao?" Lí Tùy Phong hít sâu một hơi, Hàn Kiêu say mê võ thuật, vì tu luyện võ thuật mà "đoạn tình tuyệt dục" là điều không phải là không có khả năng.

Thấy Hàn Kiêu không đáp trả, trong mắt Lí Tùy Phong hiện lên một tia lẽo thấu xương, chỉ cần giết chết Hàn Kiêu, gia tộc Rothschill sẽ thực hiện lời hứa có lợi cho gã...

"Được, ai cũng nói Kiêu gia có thể chắn được đạn, nhưng Lí Tùy Phong tôi sống cả đời này cũng chưa từng thấy ai có khả năng như vậy. Mà sau khi trở thành sát thủ đứng đầu, kiến thức được nâng cao không ít, tôi biết rõ Hàn Kiêu anh không phải là kẻ mà tôi không thể thắng được."

Lí Tùy Phong vừa dứt lời liền chĩa súng về phía Hàn Kiêu, một tiếng "Đoàng!" vang lên.

Cùng lúc đó, Hàn Kiêu biết mất, một khoảng lá khô khẽ bay trong không trung.

"Gì thế?"

Venus và Jackie đứng đần ra đó, tên Hàn Kiêu kia, tránh được đạn của Lí Tùy Phong rồi?

Còn về cá nhân Lí Tùy Phong, sắc mặt cũng kinh hãi theo.

"Cẩn thận!"

Venus bỗng gào lên với Lí Tùy Phong.

"Ê ~ Nhóc con, tốc độ của cậu càng ngày càng chậm rồi đấy, có những chuyện không thể dựa vào súng để giải quyết đâu, cậu nói xem!" Hàn Kiêu khẽ nhếch miệng, nở một nụ cười tà mị.

Tay phải của anh ta giơ lên, nhẹ nhàng giữ chặt lấy cuống họng Lí Tùy Phong.

"Ai cũng nói Kiêu gia không chắn được đạn, nhưng không ngờ Kiêu gia lại tránh được nó." Lí Tùy Phong trông có vẻ khá là tuyệt vọng, lãnh ý trong mắt biến mất dần thay vào đó là vẻ sợ hãi: "Kiêu gia, anh đã từng chỉ dạy tôi... anh thật sự muốn giết tôi sao?"

Lúc này, Lí Tùy Phong đã có chút hối hận rồi, gã biết rõ Hàn Kiêu là con người như thế nào. Nhưng, gã lại bị lời hứa vụ lợi của Rothschill làm mụ não.

"Yên tâm, cậu là do tôi dạy, tôi sẽ không giết cậu đâu." Hàn Kiêu trầm ngâm trong phút chốc rồi mới nói.

"Kiêu gia... cảm ơn, tôi..."

Chỉ có điều, Lí Kiêu Phong còn chưa nói hết đã nghe thấy một tiếng "rắc" giòn tan vang lên, cổ Lí Tùy Phong bị Hàn Kiêu bẻ gãy ngay tức khắc.

"Hì ~ Lại lừa cậu đấy, chẳng chịu để ý gì cả."

Hàn Kiêu buông lỏng tay phải ra, cả người Lí Tùy Phong ngã vật xuống đất như một cọng bún.

Thấy Lí Tùy Phong bị Hàn Kiêu dễ dàng giết chết, Venus cùng Jackie cùng hít một luồng khí lạnh.

"Giết!"

Hai người nhanh chóng khôi phục lại vẻ bình tĩnh, nhanh chóng tán ra hai hướng và đồng thời cùng bắn về phía Hàn Kiêu.

"Đoàng!"

Thanh Đường đao của Hàn Kiêu chắn trước người, tiếng kim loại chạm vào nhau, trên thanh đao lóe lên tia lửa li ti.

"Mẹ nó! Đây là người hay là quái vật thế!" Jackie đầu đổ đầy mồ hôi lạnh, trên đời này, người có thể tránh được đạn không phải là không có, nhưng dùng đao chắn đạn thì có mấy ai!

"Hàn Kiêu, chơi đủ chưa?"

Xa xa, bỗng có một nam một nữ tiến đến, người đàn ông vừa mở miệng nói mặc một bộ đồ đen, sắc mặt lạnh lùng. Còn người phụ nữ có tướng mạo thanh tú thì mặc một chiếc váy dài, đôi đồng tử linh hoạt của cô nhìn chằm chằm vào Hàn Kiêu.

"Ha ha, chơi tí thôi mà." Hàn Kiêu khẽ cười một tiếng.

"Sát thủ đầu bảng, sát thủ đứng đầu châu Á, sát thủ đứng đầu châu Mỹ... Hàn Kiêu, cậu đắc tội với ai vậy?" Người đàn ông mặc đồ đen tò mò hỏi.

"Lão già Rothschill, tôi không muốn lấy con gái ông ta, ông ta liền thuê người tới giết tôi." Hàn Kiêu nhún vai.

"Thú vị thật." Người đàn ông tỏ ra khinh thường: "Trên đời này, không có ai có thể xứng với cậu hết."

Vừa dứt lời, người phụ nữ xinh đẹp kia liền tóm lấy tai hắn ta: "Tần Vấn Thiên, nếu anh còn tiếp tục giựt dây Hàn Kiêu, em sẽ đánh nát cái miệng của anh đấy!"

"Tần U Ca, anh nói thật mà, phụ nữ trên đời này đều không xứng." Tần Vân Thiên nghiêm mặt nói.

"Vậy em cũng không xứng à?" Tần U Ca lạnh lùng nói.

"Ơ... Em... Em không phải phụ nữ của thế giới này..." Tần Vấn Thiên bất đắc dĩ nói.

"Các người nói đủ chưa!"

Venus quát lên rồi bắn về phía Tần Vấn Thiên.

"Đoàng!"

Tần Vấn Thiên lập tức rút thanh kiếm của mình ra, vung với tốc độ không phải là người.

"Gãy rồi..."

Sau khi Tần Vấn Thiên ngăn được viên đạn, hắn ta nhìn thanh kiếm bị gãy của mình, ánh mắt dấy vẻ ác độc.

"Muốn chết."

Lúc này, Tần Vấn Thiên bay vọt tới phía trước Venus, không đợi Venus kịp phản ứng lại, đoạn kiếm gãy đã cắt ngang cổ hỏng Venus.

"Quái vật... Hai tên quái vật!"

Jackie nổi hết cả da gà, gã chính là sát thủ hàng đầu của Châu Mỹ, gã tung hoành khắp cái châu Mỹ đến mức có ai nghe tên gã mà không khiếp hồn táng đảm. Ấy thế mà hôm nay lại đụng phải hai con quái vật!

"Muốn chạy à?"

Mắt thấy Jackie quay đầu bỏ chạy vào trong khu rừng, Tần Vấn Thiên ném thanh kiếm gãy trong tay tới, tiếng kim loại xé gió vang lên vù vù rồi nhoáng một cái xuyên thẳng qua đầu của Jackie.

Giải quyết hai người kia xong, Tần Vấn Thiên đi tới trước mặt Hàn Kiêu: "Thế lực ngầm của Rothschill trải dài toàn bộ Châu Âu, nghe nói còn có cả Châu Á và Châu Mỹ cũng có thế lực của ông ta nữa, thậm chí ông ta còn là người đứng sau của mấy cuộc chiến tranh giữa các quốc gia..."

"Lợi hại vậy sao? Vậy để tôi cưới con gái của ông ta đi!" Hàn Kiêu chống cằm nghĩ nghĩ một chút rồi nói.

"Thứ đàn bà trần tục không xứng với cậu." Tần Vấn Thiên không đổi sắc nói.

"Đàn bà trần tục không xứng với tôi, chẳng lẽ cậu xứng với tôi hả, cậu thầm mến tôi đúng không?" Hàn Kiêu sâu xa nhìn Tần Vấn Thiên.

"Biến ngay!"

Tần Vấn Thiên đánh một chưởng về phía Hàn Kiêu nhưng Hàn Kiêu lại chỉ cần nhẹ nhàng nghiêng người một cái đã tránh được.

"Thân là hậu nhân mang dòng máu của Tần Hoàng đừng nên nóng nảy như thế chứ, như vậy không tốt." Hàn Kiêu cười một tiếng sau đó kéo tay U Ca đi về phía xa.

"Này, em cũng là hậu nhân mang dòng máu của Tần Hoàng đó." U ca nhìn chằm chằm Hàn Kiêu, sắc mặt rất bất mãn.

"Ha ha ha, Tần Hoàng hung ác, thế nên con cháu của Tần Hoàng ai cũng đều có máu điên cả, anh nói không sai đi."

Chỉ trong chớp mắt, hai người đã đi tới một đỉnh núi, Hàn Kiêu đưa tay kéo U Ca vào trong ngực.

"Dù sao cũng không cho phép anh nói thế, sau này không được nói con cháu của Tần Hoàng hung ác nữa!" U Ca tức giận bóp bóp khuôn mặt của Hàn Kiêu.

"Ừ biết rồi, biết rồi..." Hàn Kiêu bất đắc dĩ nhìn con sư tử Hà Đông bên cạnh.

Lúc này U Ca mới thấy hài lòng, cô vui vẻ đi lòng vòng xung quanh Hàn Kiêu: "Em mặc bộ này có đẹp không?"

"Không mặc gì đẹp hơn." Hàn Kiêu nghĩ nghĩ một chút rồi cong môi nói.

"Đần độn, có rảnh thì đi ra ngoài mà nhìn ngắm thế giới đi, đây chính là nhãn hiệu cao cấp nhất của Ý đó, cả thế giới chỉ có mười bộ mà thôi." U Ca bĩu bĩu môi, vô cùng bất mãn chuyện Hàn Kiêu không biết thưởng thức.

"Anh thấy cũng chỉ là loại hàng bình thường thôi, chờ sau này để anh thiết kế mấy bộ cho mà mặc." Hàn Kiêu huyên hoang nói.

"Hừ hừ, đây là chính miệng anh nói đấy nhé, em đây mỏi mắt mong chờ." U Ca ngồi xuống tựa vào lồng ngực Hàn Kiêu, giữa hai chân mày thoáng qua vẻ buồn rầu: "Anh không cưới con gái của Rothschill thì liệu có phiền toái gì không..."

"Phiền toái?" Hàn Kiêu chợt cười to: "Trên đời này anh muốn ai chết thì kẻ đó phải chết, ai có thể làm đối thủ của anh chứ, còn lão già kia để sau này tìm lão tính sổ sau!"

"Hừ, lại chém gió! Cái danh hiệu vô địch thế gian ý à, chờ bao giờ anh đánh bại được Tần Vấn Thiên thì hãy chém gió tiếp nhé." U Ca nhịn không được phải đả kích một câu.

"Đừng có nhắc tới thằng nhóc Tần Vấn Thiên kia nữa, cậu ta đoạn tuyệt thất tình lục dục thì cũng thôi đi, thế mà còn dám xúi anh cũng đoạn tình theo! Anh là người đã có vợ!" Đầu ngón tay của Hàn Kiêu quấn lấy một lọn tóc của U Ca rồi hừ hừ nói.

"Đó là do anh ấy sợ anh không tập trung vào võ đạo! Người có thể thành đối thủ của anh ấy chỉ có mình anh mà thôi, nếu không có anh thì anh ấy sống cũng chẳng có gì thú vị." U Ca không nhịn được mà bật cười.

"Em cẩn thận chút đi, tên biến thái kia mà thích anh thì em lại có thêm một tình địch đấy." Hàn Kiêu nghiêm túc nói.

Còn chưa kịp nói gì tiếp thì phía sau chợt vang lên tiếng bước chân.

Hai người quay đầu lại thì nhìn thấy một ông lão tóc bạc phơ.

"Lão già, ông tới đây làm gì?" Hàn Kiêu lấy làm kỳ quái.

"Chú Hàn Âm." U Ca nhanh chóng đứng dậy, trên mặt còn có mấy phần sợ hãi. Ông lão này là sư phụ vỡ lòng của Hàn Kiêu, cô cũng coi như là có quen biết.

Hàn Âm không nói gì mà đi thẳng tới cạnh U Ca, trong mắt ông ta lóe lên một tia sáng sắc lạnh rồi nhanh như chớp nâng tay hung hăng bổ một chưởng vảo người cô.

Crack!

Tiếng xương bị vỡ vang lên giòn giã, U Ca còn không kịp giãy giụa đã mềm nhũn ngã xuống đất.

Ông lão này ra tay quá bất ngờ, từ đầu tới đuôi Hàn Kiêu đều không kịp phản ứng lại dù chỉ một chút, anh ta cứ thế trơ mắt nhìn cô ngã xuống trước mặt mình...

"Hàn Kiêu, thằng láo xược này, con gái của Rothschill mày không muốn là do bị con bé này mê hoặc tâm trí?" Lão già không thèm nhìn đến cô gái mà xoay người nhìn thẳng Hàn Kiêu.

"U Ca..." Hàn Kiêu nhìn chằm chằm vào cô gái ngã sóng xoài dưới đất, ánh mắt đăm đăm, toàn thân run rẩy kịch liệt.

"Hừ, Hàn Kiêu, mày phải nhớ cho rõ, mày phải cưới con gái của Rothschill!" Hàn Âm lạnh lùng "hừ" một tiếng.

"U Ca..." Hàn Kiêu tiến đến gần cô gái rồi ngồi xổm xuống, hai cánh tay run lẩy bẩy đem cô gái kia ôm vào ngực, ôm thật chặt.

"Kiêu... em... lạnh..."

Cả tai, mắt, miệng lẫn mũi của cô gái đều đang trào ra máu tươi.

"Đừng trách... chú Âm.. chú ấy... là vì... tốt... cho anh..." Cô gái muốn dùng sức ôm chặt lấy Hàn Kiêu, nhưng cánh tay giơ lên được một nửa lại vô lực rơi xuống.

"U Ca, để anh chữa cho em... em đừng sợ..." Hàn Kiêu nhanh chóng ôm lấy cô gái nọ rồi chạy thật nhanh xuống núi.

"Anh... lại lừa em... Vua... khoác lác... Anh chỉ biết giết... giết người... sao biết cách... cứu người..."

Hàn Kiêu dán sát mặt của mình lên mặt của cô gái: "Anh học, cái gì anh cũng học, đừng chết, em đừng chết!"

"Anh... đã từng nói... mang em đi... đỉnh núi... Côn Luân... ngắm... ngắm tuyết... nhưng em... không thể... không thể đi cùng... cùng anh... Anh hãy... tìm một... đất nước an toàn... tìm một... người con gái... anh yêu hơn em... cùng anh... đi hết... nửa cuộc đời... còn lại..."

"Em rất muốn... gả cho anh... sống với anh... thật muốn... thật là muốn..."

Cô gái nói xong máu tươi lập tức ồ ạt trào ra từ trong miệng, chiếc váy trắng mặc trên người cũng bị nhuộm thành màu đỏ, thân thể mềm mại trong lòng Hàn Kiêu cũng từ từ trở nên lạnh ngắt.

"U Ca!!!" Móng tay của Hàn Kiêu cắm sâu vào lòng bàn tay, máu tươi chảy thành từng dòng men theo những ké ngón tay rơi xuống mặt đất.

Nhẹ nhàng đặt thi thể của cô gái sang một bên, Hàn Kiêu xoay người nhìn về phía Hàn Âm. Anh nhẹ nhàng rút thanh Đường đao bên hông ra.

"Hàn Kiêu, mày muốn làm cái gì!"

Hàn Âm thấy vậy thì sửng sốt, thằng nhóc này luôn luôn rất cung kính với lão, thế mà hôm nay chỉ vì một con đàn bà mà nó dám chĩa đao về phía mình sao?

"Tôi muốn... khi sư diệt tổ." Hàn Kiêu nắm chặt Đường đao rồi đâm thẳng về phía Hàn Âm.

"Hàn Kiêu! Mày muốn phản bội cả dòng tộc sao?" Thấy Hàn Kiêu thật sự động sát tâm, Hàn Âm có chút đuối sức.

"Chỉ vì con hồ ly tinh con cháu của Tần Hoàng mà mày đánh mất lý trí rồi sao!" Hàn Âm gầm lên một tiếng, lão ta đưa chân đá thi thể của cô gái kia xuống vực sâu vạn trượng.

"Tao muốn mạng chó của mày!" Hàn Kiêu hoàn toàn phát điên, một bước bay vọt về phía Hàn Âm, Đường đao trong tay nhoáng lên một đường chém ngang sắc lẻm.

"Phốc!"

"Hàn Kiêu, mày dám...!"

Một đao của Hàn Kiêu dũng mãnh xông tới, Hàn Âm chật vật né tránh.

Đao thứ hai được chém ra rồi nhanh chóng được Hàn Kiêu thu lại trong vỏ, anh không thèm liếc nửa con mắt sang nhìn Hàn Âm mà lập tức chạy nhanh xuống núi.

"Phốc!"

Sau khi Hàn Kiêu rời đi, chỗ cổ của Hàn Âm đột nhiên phun ra dòng máu xối xả, lão ta đã bị Hàn Kiêu dùng một đao "phong hầu".

...

Ba ngày sau, trong một rừng cây khô héo.

Đôi mắt Hàn Kiêu lóe lên hung quang nhìn chằm chằm vào Tần Vấn Thiên đang bước từng bước tới gần.

"Hàn Kiêu, cậu đã giết Hàn Âm, phải cùng tôi trở về nhận tội." Tần Vấn Thiên nghiêm mặt nói.

"Tôi chỉ nói một lần... Cút."

Trong đáy mắt mắt Hàn Kiêu lúc này tràn ngập sự điên cuồng, thân thể anh nhè nhẹ run lên tựa như đang cố ghìm lại cơn điên trong người.

"Hàn Kiêu, cậu đã làm sai." Tần Vấn Thiên thấy bộ dạng Hàn Kiêu như thế thì có chút không đành lòng.

"U Ca, chết rồi." Hàn Kiêu nói.

"Tôi biết, nhưng tôi đã nói ngay từ đầu, cậu phải đoạn tuyệt thất tình lục dục! Cái chết của U Ca là mệnh lệnh của dòng tộc. Dường như bọn họ có chút trao đổi với Rothschill, nhưng chuyện cậu giết Hàn Âm chính là phản bội lại dòng tộc." Vẻ không đành lòng của Tần Vấn Thiên nhanh chóng tản đi khôi phục lại sự bình tĩnh như cũ.

"Dòng tộc? Hừ, cái đàn tầm thường kia mà cũng dám động vào người của Hàn Kiêu tôi sao." Hàn Kiêu cười âm hiểm.

"Cậu muốn đánh, hôm nay, cậu và tôi... chỉ có một người được sống." Hàn Kiêu đứng dậy.

"Tâm tính cậu đã loạn, đã không phải là đối thủ của tôi! Hôm nay... tôi không giết cậu, nhưng từ nay về sau Tần Vấn Thiên tôi cùng Hàn Kiêu cậu tình nghĩa cắt đứt! Ngày sau gặp lại không bàn tình cảm chỉ phân cao thấp!" Tần Vấn Thiên nói xong liền hung hăng ném thanh đoản đao trong tay ra, thân đao chắm sâu vào lòng đất.

"Thanh đao Tâm Thiên Dục này là năm đó cậu đưa cho tôi, hôm nay, tôi cũng trả lại cho cậu!" Hàn Kiêu cũng lấy thanh Đường đao cổ xưa bên hông xuống rồi ném về phía Tần Vấn Thiên.

Tần Vấn Thiên đưa tay bắt lấy thanh Đường đao nhưng khóe miệng lại hơi giật giật, tựa như muốn nói cái gì đó nhưng rốt cuộc lại thôi, chỉ quay đầu rời đi.

"U Ca, em đang ở đâu, anh không tìm được em... không tìm được em..."

Chờ Tần Vấn Thiên rời khỏi, Hàn Kiêu lại phát điên đi khắp nơi để tìm thi thể của cô gái kia, nhưng vẫn... không tìm được...
 
Sửa lần cuối:

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
175
Điểm
63
Chương 1201: Đúng là hả giận
"Chị nói cái gì?" Sắc mặt của Ninh Tuyết Lạc lập tức thay đổi.

Không phải Thường Lị sắp xếp vậy chẳng nhẽ tên tay trong này là của Ninh Tịch? Chuyện này nênưc chắn là không thể nào!

Nếu thế thì... tên kia rốt cuộc có lai lịch như thế nào?

Cách đó không xa, Tô Tuân thấy Tô Diễn bần thần hết cả người thì lập tức cười ha hả: "Ha ha, thật sự xem Đế Đô này là thiên hạ của nhà họ Tô đấy à… Núi cao còn có núi khác cao hơn, huống chi còn là cái nơi "đầm rồng hang hổ" như cái đất Đế Đô này! Tôi nói này, anh chị đừng có tự cho mình là mẹ thiên hạ ha ha ha ha..."

"Cậu…" Ninh Tuyết Lạc tức đến xì khói nhưng cô ta không có rảnh mà để ý đến tên đó, cô ta quay qua nhìn Tô Diễn với ánh mắt cầu xin: "Diễn…"

Đây vốn là thứ sắp nằm trong tay, hơn nữa cô ta cũng đã ám chỉ với các phóng viên rằng cô ta sẽ là chủ nhân mới của chiếc vương miện này. Tất cả đều biết Tô Diễn chuẩn bị dùng nó để tặng cô ta làm vật đính ước, nhưng bây giờ nó lại bị cướp đi trước mặt bao nhiêu người như thế, cô ta còn có mặt mũi nào nữa đây!

Thế nên, cô ta tất nhiên là hi vọng Tô Diễn tiếp tục ra giá cướp nó về!

Tuy Tô Diễn cũng không muốn bị mất mặt, có điều, khi nhìn thấy ánh mắt của Ninh Tuyết Lạc, khuôn mặt anh ta cũng không kìm được mà trở nên khó nhìn. Cái giá 6000 vạn đã là cái giá mà gã ta có thể chịu được, mà cái giá đối phương đưa ra lại gần gấp đôi cái giá của gã, nếu lại tiếp tục gã không lấy đâu ra nhiều tiền như vậy.

Ninh Tuyết Lạc cũng biết cái khó của Tô Diễn, cô ta bèn nói thầm vào tai gã: "Bằng không thì để em bù vào phần còn thiếu?"

Lông mày của Tô Diễn cau chặt: "Sao anh có thể để em bỏ tiền được, lại nói... lần đấu giá này đều thanh toán luôn sau khi tiếng búa cuối cùng gõ xuống!"

Điều này có nghĩa là gì? Có nghĩ là đối phương có thể lấy 10.000 vạn dễ như trở bàn tay, nếu cứ tiếp tục tranh với người ta thì sẽ chỉ ngày càng khó coi hơn mà thôi!

Móng tay Ninh Tuyết Lạc đâm sâu vào lòng bàn tay: "Chết tiệt…"

Rốt cuộc tên chó chết đó là ai? Làm thế với mục đích gì?

Tự nhiên lại nhảy ra đúng lúc này, hủy hết mọi kế hoạch của cô ta…

Chiếc vương miện đó là bước đầu tiên trong việc tạo thanh thế cho hôn lễ sắp tới của cô ta và Tô Diễn, ấy thế mà…

Trên đài, người đấu giá thấy không ai nói gì liền tiếp tục buổi lễ đấu giá: "Không có ai ra giá nữa sao? Vậy thì… Số 8, 10.000 vạn lần một! 10.000 vạn lần hai! 10.000 vạn lần 3!!!"

"Cạch" một tiếng, tiếng gõ búa quyết định vang lên, giao dịch hoàn thành.

Từ đầu tới cuối Tô Diễn vẫn không nói lời nào.

Đồng tâm trạng với gã chính là Tôn Triển Bằng - người bị cướp hai lần.

"Xin chúc mừng, quý ông số 8 của chúng ta là người đã giành được chiếc vương miện này! Bây giờ xin mời ngài lên nhận báu vật thuộc về ngài! Xin mời!" Người đấu giá kích động nói.

Lời người đấu giá vừa dứt, tất cả mọi người dưới khán đài đều rướn cổ về phía sân khấu. Cuối cùng cũng có thể xem xem "số 8" kia là thần thành phương nào rồi?

Người này rõ ràng là có thực lực vô cùng hùng hậu, ấy thế mà lúc nãy còn chơi trò nâng giá từng đồng một chỉ để dành một món đồ của một nghệ sỹ nhỏ nhoi... Hành động cổ quái như này đúng là kích thích trí tò mò của tất cả mọi người!

Trong góc, Tiểu Đào kích động không thôi lắc lắc tay Ninh Tịch: "Ôi trời ơi! 10.000 vạn! 10.000 vạn đó chị! Thật đáng sợ quá đi! Mặc kệ người kia là ai nhưng đúng là hả giận quá mà, ai cũng được, chỉ cần không phải đám Ninh Tuyết Lạc là ok tất! Vừa rồi em đã trách oan cho người ta rồi! Có điều người này đúng là kì quá đi, đang yên đang lành chơi trò nâng từng đồng một để mua cái vòng của chị làm gì?"
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
175
Điểm
63
Chương 1202: Người này là ai mà cầm thú như vậy?
"Chẳng nhẽ chỉ đơn thuần là vì thích chuỗi vòng tay kia thôi à? A ha ha ha haa… Chị, cái vòng đó là do em chọn cho chị đấy! Không ngờ mắt thẩm mĩ của em lại tốt thế a ha ha ha…"

Tiểu Đào bên cạnh cứ líu ríu không ngừng, nhưng mà chẳng hiểu sao trong lòng Ninh Tịch lại có dự cảm không tốt cho lắm…

Phong các làm việc của tên này…

Không hiểu sao lại cho cô cảm giác rất quỷ dị, quỷ dị đến quen thuộc...

Ngay lúc mọi người đang tập trung nhìn lên đài, một người đàn ông cao to mặc đồ vệ sĩ màu đen bước lên, không biết anh ta nói gì đó với người giao dịch rồi kí giấy tờ giao dịch, thanh toán và... sau đó đi thẳng ra ngoài.

10.000 vạn đó… 10.000 vạn đó… Cứ kí bừa như thế thôi sao…

Điều đáng chú ý là lúc người nọ đi cũng không mang theo chiếc vương miện kia…

"Chuyện gì thế này? Bỏ lại vương miện à?" Mọi người dưới đài mờ mịt nhìn nhau chẳng hiểu ra làm sao.

Sau đó, chỉ thấy người đấu giá cẩn thận dùng hai tay nâng chiếc vương miện kia lên rồi đưa mắt nhìn xuống đài, kích động nói: "Chư vị, tôi trân trọng nhận sự ủy tác của quý ông số 8! Hóa ra… mục đích quý ông số 8 của chúng ta ra cái giá trên trời để mua chiếc vương miện này là vì muốn tặng nó cho một vị tiểu thư ở dưới đài chúng ta! Ngài ấy là fan trung thành của cô ấy!!!"

"Cái gì? Tặng cho người khác ư?"

"Ôi thần linh ơi! Tặng... tặng cho người khác đó! Ai mà cầm thú thế này! Bỏ ra 10.000 vạn chỉ để lấy lòng một cô gái!"

"Fans trung thành? Xem ra lại là cô minh tinh nào rồi! Đây đúng là theo đuổi minh tinh theo đến tận trời luôn!"

"Đệt! Fan của ai thế này! Quá là kinh khủng!"

"Tôi cược 100 đồng! Chắc chắn là fan của Tuyết Lạc rồi, gần đây fan của Tuyết Lạc khủng lắm!"

...

Tiểu Đào thò đầu ra nhìn nghiến răng ken két nói: "Đừng có là fan của Ninh Tuyết Lạc mà! Đừng mà! Ngàn đừng vạn đừng! Ông trời ơi xin ông đó! Nếu quả thật là fan của Ninh Tuyết Lạc thì tôi sẽ đâm đầu chết trên sân khấu luôn!"

Ninh Tịch: "..."

Lúc này, dưới đài đã bị những tiếng bàn tán bao phủ, tất cả đều ném những ánh mắt hóng hớt về phía Ninh Tuyết Lạc và những minh tinh có tên tuổi ở buổi đấu giá hôm nay…

Người đấu giá thấy không khí đã hâm nóng đủ mới mở miệng công bố: "Và người sở hữu chiếc vương miệng Queen này chính là… cô Ninh! Cô Ninh Tịch! Vừa rồi quý ông số 8 còn đấu giá được chiếc vòng tay mà cô quyên tặng nữa! Đây đúng là fan trung thành rồi!"

Người đấu giá vui vẻ pha trò muốn khơi gợi không khí, ai ngờ phía dưới, ai nấy đều như thể gặp phải ma, cằm cũng sắp rơi xuống đất hết cả…

Này! Anh đấu giá, anh trêu tôi đấy à? Anh chắc chắn đây là fan trung thành của người ta chứ không là anti - fan à?

Trong góc, mắt Tiểu Đào đã sắp lọt tròng mất rồi…

Mà cùng lúc đó, điện thoại của Ninh Tịch khẽ vang lên một tiếng, có tin nhắn mới gửi tới:

[Darling, có thích không?]

Người gửi: Vân Củ Cải

Nhìn thấy rõ ba chữ Vân Củ Cải, Ninh Tịch chỉ biết day day trán, sắc mặt lúc xanh lúc tím, giống hết như bị tẩu hỏa nhập ma vậy…

[Thích! Cái! Em! Gái! Nhà! Anh! Ấy!!!!]

Thảo nào cô cứ có cảm giác quen quen... hóa ra đúng là tác phẩm của tên tâm thần kia thật!!!
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
175
Điểm
63
Chương 1203: Có phải tiểu sư muội cảm động lắm đúng không?
"Ôi... thần linh ơi! Chị Tịch! Chị... chị có nghe thấy không! Cái vương miện trị giá 10.000 vạn kia… là... là tặng cho chị đó! Là tặng cho chị đó! Cái người số 8 kia lại là fan của chị! Ôi trời đất ơi! Em còn tưởng là anti - fan của chị cơ!" Tâm trạng của Tiểu Đào bây giờ kích động muốn chết, ngang ngửa việc muốn đâm đầu chết trên sân khấu.

Có điều, nhìn lại phản ứng của những người khác mới thấy, thật ra phản ứng của Tiểu Đào vẫn bình tĩnh chán…

"Xin mời cô Ninh của chúng ta lên đài!"

Nghe MC nói, phía dưới liền lập tức bùng nổ.

"Là Ninh Tịch á…"

"Úi, sao lại thế? Là Ninh Tịch chứ không phải là Ninh Tuyết Lạc á?"

"Có phải là nhầm lẫn chỗ nào rồi không?"

...

"Xin mời cô Ninh Tịch! Cô Ninh Tịch!" MC dường như cũng nghe thấy tiếng bàn tán bên dưới nên cố ý nhấn mạnh tên của Ninh Tịch thêm lần nữa.

Lúc bấy giờ mới không có ai nghi ngờ nữa.

"Giá khởi điểm của chiếc vương miện này là 3000 vạn, giá thành giao là 10.000 vạn, thế nên vật đấu giá này đóng góp cho buổi từ thiện hôm nay 7000 vạn. Không còn nghi ngờ gì nữa, cô Ninh chính là vị khách đóng góp nhiều nhất cho buổi đấu giá của chúng ta ngày hôm nay, chân thành cảm ơn tấm lòng từ thiện của cô, cũng xin chúc cho sự nghiệp của cô càng ngày càng phát triển…"

Thấy MC nhiệt tình tâng bốc Ninh Tịch, sắc mặt Ninh Tuyết Lạc lại càng khó coi, hoàn toàn không nghe nổi những lời mà MC nói nữa, trong lòng cô ta lúc này chỉ còn lại sự ghen ghét và đố kị.

Có thế nào cô ta cũng không thể ngờ rằng người cướp được chiếc vương miện này lại là Ninh Tịch…

Ninh Tuyết Lạc tức đến nỗi cả người phát run, nhưng khi quay qua nhìn Tô Diễn thì lại ra vẻ đau lòng và tủi thân: "Diễn… Tại sao… Tại sao chị lại đối xử với em như thế… Chị biết rõ rằng em thích chiếc vương miện này… Biết rõ là chiếc vương miện này có ý nghĩa thế nào với em cơ mà… Vì sao chỉ cần là thứ của em thì chị ấy sẽ luôn tìm cách cướp cho bằng được…"

Tô Diễn cũng không ngờ được sự việc sẽ thành ra thế này, gã ta mệt mỏi day trán: "Tuyết Lạc, Tiểu Tịch cũng không phải cố ý mà…"

"Không phải cố ý? Chẳng lẽ trên đời này lại có lắm chuyện trùng hợp đến thế sao? Lần trước trong tiệc đóng máy của Thiên Hạ, lúc anh cầu hôn em, chị ấy cũng dùng đủ thủ đoạn cướp hết hào quang của em! Hôm nay cũng thế! Chị ấy không muốn thấy em được hạnh phúc, lúc nào cũng muốn nhục nhã em nhưng em vẫn luôn nhẫn nhịn… cơ mà Diễn… lần này em thật sự không chịu nổi nữa rồi…"

"Tuyết Lạc, Tiểu Tịch có bản lĩnh thế nào thì cũng không thể làm được đến nước này, có lẽ thật sự chỉ là fan của cô ấy thôi… Đừng buồn nữa, về rồi anh sẽ tìm thứ khác tốt hơn cho em!"

"Diễn, tại sao anh cứ nói giúp chị ấy như thế! Có phải ngay cả anh cũng sắp bị chị ấy cướp mất rồi không! Có phải là anh đang hối hận vì ở bên em không?"

"Đừng nói linh tinh…"

...

Trong một chiếc xe màu đen…

Vân Thâm vừa ngồi vào xe, Phong Tiêu Tiêu đã hưng phấn nhào tới: "Thế nào rồi? Chiêu này của tôi không tồi chứ? Anh hùng cứu mỹ nhân trăm phát trăm trúng! Có phải là tiểu sư muội cảm động lắm đúng không?"

Vừa dứt lời, đôi mắt hẹp dài của Vân Thâm đã lạnh lùng liếc qua cô nàng…

Phong Tiêu Tiêu bị nhìn chằm chằm như vậy thì da đầu cũng sởn hết cả lên, cô yếu ớt ho một tiếng: "Sao… sao vậy?"

Người đàn ông lập tức quăng chiếc điện thoại trong tay qua.

Phong Tiêu Tiêu vội vàng bắt lấy, sau đó vội vàng xem xem, kết quả là thấy một đoạn đối thoại thế này:

[Darling, có thích không?]

[Thích! Cái! Em! Gái! Nhà! Anh! Ấy!!!!]

Phong Tiêu Tiêu há hốc mồm: "Này… này không hợp lý!"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top