[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Phản ứng đầu tiên của mọi người là, Đại vương vạn năm chơi tàu ngầm - Lục Đình Kiêu thế mà lại xuất hiện trong nhóm chat của gia tộc?

Phản ứng thứ hai là, ôi trời, cha con nhà này cứ y như người mẫu trong tạp chí ấy!

Thật muốn lén lút mang Tiểu Bảo về nhà!

Thật muốn gả con gái sang quá!

Nếu không phải xã hội bây giờ nghiêm cấm họ hàng không thể kết hôn, thì chỉ sợ mấy cô con gái trong cái group chat này đã tranh nhau đến mức sứt đầu mẻ trán rồi.

[Oa, cháu ngoan của mình thật đáng yêu! Con trai của mình thật đẹp trai] Lục lão phu nhân kích động đến mức không biết nên khen ai trước mới được.

[Đình Kiêu à, bộ quần áo của con và Tiểu Bảo là ai mua đó? Có phải là cô gái mà con thích không?] Lục Lão phu nhân chỉ cần nhìn một cái liền biết đây không phải là gu thẩm mĩ của con trai mình.

[Ừm]

[Mẹ biết ngay mà, con thì làm sao có thể chọn bộ quần áo có phong cách như thế này được! Nhìn xem trông sáng sủa đẹp đẽ biết bao nhiêu! Suốt ngày chỉ mặc đồ tối thui, thế nên cũng khiến Tiểu Bảo đen sì một màu như con! Quả nhiên vẫn cần đến bàn tay của phụ nữ!]

[Ảnh cũng là do cô gái đó chụp sao?] Lục lão gia cũng nhịn không được mà hỏi.

[Ừm]

[Không sai] Lục lão gia hiển nhiên là rất hài lòng.

Lục Đình Kiêu bình thường không thích chụp ảnh, Tiểu Bảo lại càng không, cho nên ảnh của hai cha con ít ỏi đến đáng thương, nhất là ảnh chụp chung, thế nên hai ông bà không hẹn mà cùng lựa chọn lưu lại mấy tấm ảnh này cất giữ.

[Ôi má ơi! Chị dâu tương lai cũng thật là nghịch thiên! Thế mà có bản lĩnh khiến anh mặc màu này, còn ngoan ngoãn chụp ảnh nữa chữ! Trước đây em có tặng cho anh một bộ màu sắc tương tự, lúc đó anh còn khinh bỉ gu thẩm mĩ của em nữa chứ]

Ngay đến cả Lục Cảnh Lễ cũng chui lên gọi đối phương một tiếng ‘chị dâu tương lai’, đám thân thích nhiều chuyện không nhịn được nữa, tất cả đều truy hỏi xem rốt cuộc Lục Đình Kiêu ngắm trúng con gái nhà nào.

Lục Đình Kiêu trực tiếp đáp lại bằng hai chữ: [ Chuyện riêng]

Ý là đây là chuyện riêng của tôi, không cho phép bất kì ai nhúng tay.

Thế nên cái đám thân thích lắm chuyện đang chuẩn bị tìm hiểu tình huống đều không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa.

Lục Đình Kiêu chính là người cầm quyền của cả gia tộc, vinh hoa phú quý của Lục gia, của họ tất cả đều là dựa vào anh, lời của anh chính là thánh chỉ.

Vào giờ phút này, nhìn thấy nội dung tin nhắn và ảnh trong group chat còn có một người nữa: Giang Mục Dã.

Giang Mục Dã nhìn chằm chằm vào cái câu "Có phải là người con gái mà con thích không" mất nửa ngày, sau đó liền lập tức nhắn tin cho Ninh Tịch.

[Ninh Tịch có phải bà vừa mới chụp ảnh cho Lục Đình Kiêu và Tiểu Bảo đúng không?]

[Đúng thế, làm sao ông biết, ông nhìn thấy tụi tui à?] Ninh Tịch nhớ hôm nay Giang Mục Dã cũng không có cảnh quay, nghĩ thầm, không lẽ cái gã này lại lén lút chạy sang đây?

[Hứ, ông cậu của tôi gửi ảnh trong group khoe khoang, mọi người đang khen ầm ầm kìa]

Ninh Tịch thấy thế liền rất vui, tạch tạch nhắn lại: [Ha ha, có thật không, khen tôi chụp đẹp à?]

Giang Mục Dã suýt chút nữa thì đập di động: [Cái con nhóc này, trọng điểm không phải là cái đó!]

[Vậy thì tui nên chú ý đến cái gì đây?]

[Tôi nói cho bà biết, mới nãy............. ]

Giang Mục Dã đang định nói rằng Lục Đình Kiêu up ảnh vào nhóm thừa nhận đây là do người con gái mình thích chụp. Nhưng nghĩ đến chuyện mình đã nói ba lần liên tục mà con nhóc này vẫn không tin, tạm thời cảm thấy vẫn chưa đủ chứng cứ, nói ra không chừng lại bị đập cho một trận. Cho nên quyết định phải tìm được chứng cứ chính xác khiến cô nàng tâm phục khẩu phục không thể cãi nữa mới được!

[Ngày mai có hai cảnh của chúng ta! Bà đừng có đến muộn đấy! ]Giang Mục Dã đánh trống lảng.

[Tôi đến muộn bao giờ!]

[Nếu không có gì ngoài ý muốn, bà mà ăn tỏi hay sầu riêng chết với tôi đó nghe chưa?]
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ăn tối xong, Ninh Tịch do dự một lúc lâu rồi mới đến tìm Lục Đình Kiêu

Trên ban công tĩnh lặng. Lục Đình Kiêu cũng không thúc giục, chỉ lặng lẽ đứng ở đó, kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời của cô.

Ninh Tịch hít sâu một hơi, quay sang nhìn về phía người đàn ông đứng bên cạnh, cuối cùng cô cũng hạ quyết tâm, mở miệng nói: "Lục Đình Kiêu, chuyện anh nói, tôi đã suy nghĩ kĩ rồi. Tôi đồng ý với anh, có thể ở lại đây thêm ba tháng, nhưng ba tháng sau, tôi nhất định phải rời khỏi đây!"

Cho dù giữa bọn họ chẳng có gì, nhưng một cô gái chưa kết hôn sống ở trong nhà người khác, tình ngay lý gian, quá dễ để dẫn đến những hiểu lầm không đáng có

"Cám ơn." Lục Đình Kiêu thở phào, đồng thời trong con ngươi cũng lướt qua vẻ tối tăm được che giấu vô cùng kín kẽ.

"Ngày mai cô có cảnh diễn không?" Lục Đình Kiêu hỏi.

Ninh Tịch thở dài một hơi, gật đầu: "Có."

Lục Đình Kiêu thấy cô có vẻ khó chịu, quan tâm hỏi: "Sao thế, cảnh quay ngày mai rất khó à?"

Ninh Tịch nằm bò ra lan can, chống cằm: "Khó thì không khó, cảnh hôn thôi mà, nhưng mà đối tượng là Giang Mục Dã, tôi sợ mình sẽ quẳng gánh giữa chợ mất! Nhỡ đâu diễn đến một nửa, không nhịn nổi mà đập cậu ta thì sao? Hoặc là phì cười!"

"Cảnh hôn ……." Lục Đình Kiêu khẽ híp mắt, anh biết bộ phim này có vài cảnh hôn từ lâu rồi nhưng anh vẫn luôn trốn tránh vấn đề này, bởi vì anh lo rằng sẽ không khống chế nổi mà làm ra những chuyện khiến cô chán ghét mình.

Lúc này, Ninh Tịch đột nhiên nhớ ra cái gì đó, vỗ đầu nói: "À, đúng rồi, Lục Đình Kiêu, có chuyện này….. tôi phải cảm ơn anh."

"Cái gì?" Lục Đình Kiêu có chút bất an.

"Tôi vừa mới biết nhà đầu tư rót vốn vào đợt trước là Nhị thiếu, là anh ngầm chỉ định để tôi đóng vai nữ thứ đúng chứ? Thế nên, cảm ơn anh." Ninh Tịch thật lòng nói cám ơn.

"Cô không trách tôi là tốt rồi."

"Tôi là loại người không biết tốt xấu thế sao, nên cám ơn thì chắc chắn là phải cám ơn rồi!"

"Không cần khách khí, chỉ là thuận tiện mà thôi." Thực tế thì, anh làm điều này hoàn toàn là vì cô, Giang Mục Dã mới là đứa được ăn ké.

Ninh Tịch nghĩ ngợi hồi rồi nói: “Tiện thì tiện nhưng tôi cũng được lợi rất nhiều mà, nói cám ơn suông thì thật không có thành ý. Hay là lúc nào tôi có thời gian, để tôi xuống bếp nấu cho anh và Tiểu Bảo một bữa được không? Tuy rằng bình thường tôi chẳng mấy khi xuống bếp, nhưng tôi nấu ăn ngon lắm đấy! Nếu không vì vào giới giải trí thì tôi đã đi làm đầu bếp lâu rồi!”

Hôm sau.

Ninh Tịch vừa đến phim trường, từ xa đã trông thấy một đám thiếu nữ đang túm tụm gần trường quay, ở giữa là một cái đầu vàng choé, vừa nhìn một cái liền biết đó là Giang Mục Dã và đám fan của anh ta.

Ninh Tịch muốn tránh đi nhưng không ngờ vừa mới đi được mấy bước, trong đám đông đã vang lên tiếng hét ----- "Ah! Là Ninh Tịch kìa!"

Ninh Tịch nghĩ thầm thôi xong rồi, đang định giơ tay lên che mặt, không ngờ mấy cô nhóc đó lại chạy đến trước mặt cô ngoan ngoãn xếp thành hàng, sau đó đồng loạt cúi người xuống nói: “Xin lỗiiii~“

Xong rồi, mấy cô nhóc hai mắt sáng ngời nhìn cô chằm chằm, mồm năm miệng mười nói:

"Chúng em xin lỗi chị, chị Ninh Tịch, trước đây chúng em hiểu nhầm chị! Xin chị đừng chấp nhặt chúng em, chị nhất định phải diễn tiếp vai Mạnh Trường Ca nhé!"

"Đúng thế, đúng thế! Chị diễn thực sự quá tuyệt vời, bọn em cực kì thích cặp đôi của chị với Mục Dã ở trong phim!"

"Đoạn video có mười mấy giây đó, em xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần!"

....

Ninh Tịch bị mấy cô nhóc làm cho chẳng hiểu gì cả, vô thức quay sang nhìn Giang Mục Dã.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Giang Mục Dã vui vẻ giải thích: "Hôm trước đạo diễn Quách chẳng công bố một số cảnh quay còn gì, trong đó có một đoạn của cảnh bắt cóc chúng ta diễn hôm nọ. Sau khi xem xong thì bọn họ đang từ anti chuyển thành fan của cô luôn rồi, thật đúng là, nhìn thấy tôi bị đè mọi người vui thế cơ à!"

"Ồ…." Hoá ra là thế.

Làm fan rất hiếm khi có cơ hội được tiếp xúc với các nghệ sĩ trong thực tế, thế nên, các tác phẩm phim ảnh đều thành nơi để các fan tự thẩm du với nhau.

Nếu như nam thần nhà mình sắp đóng cặp với cô nào đó, phản ứng đầu tiên của bọn họ có thể là có chút đố kị. Nhất là khi đó lại là một nữ diễn viên cực kì xấu xa tồi tệ, họ sẽ càng thấy bất công cho thần tượng của mình mà sinh ra một cảm giác ‘anti’ mạnh mẽ. Nhưng nếu trong tình huống ngược lại, fan sẽ coi mình là diễn viên đóng cặp với thần tượng, từ đó mà thỏa sức YY.

(*YY: tiếng lóng, ám chỉ sự tưởng tưởng, thẩm du.)

"Mục Dã! Mục Dã! Nghe nói hai người có rất nhiều cảnh thân thiết đúng không? Có cảnh hôn không?" Có một fan kích động hỏi.

Giang Mục Dã nhướng mày: "Có chứ, hôm nay có này."

"AAAAAA...!" Những tiếng hét vang dội lập tức vang lên.

"Bọn em có thể đứng ngoài quan sát được không? Có được không? Có được không?" Các cô gái kích động gào lên truy hỏi.

"Cảnh quay hôm nay là cảnh ngoài trời, mọi người chắc có thể đứng nhìn từ xa, nhưng xa như thế thì không chắc đã nhìn rõ đâu." Giang Mục Dã trả lời.

"Không sao, không sao, chúng em mang đủ đồ nghề đi rồi!" Mấy cô gái ào ào rút ra ống nhòm ra.

Ninh Tịch câm nín.

Bao nhiêu người nhìn thế này, áp lực đúng là không nhỏ mà!

Trong phòng nghỉ. Ninh Tịch nhịn không được đành hỏi: "Là cảnh hôn nhưng mà rốt cuộc là cảnh thứ bao nhiêu?" Bởi vì dạo gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, lịch quay cũng thay đổi nhiều, cô chỉ biết đại khái chứ cũng chẳng biết cụ thể là như thế nào.

Giang Mục Dã hưng phấn lật kịch bản xoàn xoạt: "Là cảnh đêm hội hoa đăng, tối hôm qua tôi hỏi đạo diễn rồi!"

Ninh Tịch lập tức hồi tưởng lại cảnh đó: "Đêm hội hoa đăng? Thế chẳng phải là cảnh nụ hôn đầu của Mạnh Trường Ca và Tôn Hoán Khanh à?”

"Đúng, chính là cảnh đó đấy!" Giang Mục Dã nói rồi nhướng mày dí sát vào người cô hít hít ngửi ngửi: "Bà có nhớ tối qua tôi nói gì không đấy? Có ăn cái gì không nên ăn không?"

Ninh Tịch đập cho anh ta một phát: "Tôi giống cái kiểu người không chuyên nghiệp đến thế à?"

"Đấy là do bà nói đấy nhá, nếu bà mà dám chơi tôi, tôi mách đạo diễn!" Giang Mục Dã nhìn cô chằm chằm với cái vẻ mặt không tin tưởng, bị cô cho vào bẫy bao nhiêu lần rồi, không cảnh giác không được.

Ninh Tịch lườm anh ta một cái: "To đầu như thế vẫn còn chơi trò mách lẻo? Ông ấu trĩ nó vừa vừa thôi!"

Giang Mục Dã "hừ" một cái, quay đi: "Không thèm nói chuyện với bà nữa, tôi phải đi nghiên cứu kịch bản xem lát nữa phải diễn thế nào!"

Ninh Tịch xoay cái ghế của anh ta lại; "Ông nghiên cứu cái mông ấy mà nghiên cứu! Dù sao đến lúc đó cũng bị tôi cưỡng hôn mà thôi! Quay ra đây, tôi có chuyện muốn hỏi ông!”

Giang Mục Dã: "... " Wtf, anh không thể nghiên cứu lát nữa làm thế nào để bị cưỡng hôn à?

"Bà muốn hỏi cái gì?" Giọng điệu của Giang Mục Dã chẳng vui vẻ gì.

"Vai của Giả Thanh Thanh xử lí sao rồi?"

"Đương nhiên là thay diễn viên rồi, tôi nghe anh Minh nói là sẽ đổi thành người của bên Thịnh Thế chúng tôi, hình như là một ca sĩ mới nổi hay sao đó! Mặt mũi cũng được, nhưng lại không có kinh nghiệm diễn xuất, tôi thấy cô ta chưa chắc đã cân được! Đúng rồi, bà biết chuyện của Giả Thanh Thanh chưa?”

"Giả Thanh Thanh lại làm sao?"

"Còn làm sao nữa, chuyện to như thế, vợ cả nhà người ta phát hiện ra, gọi người lột sạch rồi đánh cho cô ta một trận giữa đường, còn bắt cô ta cút khỏi Đế Đô nữa kìa, bằng không lần sau sẽ giết chết cô ta luôn! Tôi còn tưởng cô ta bị dồn đến nước này sẽ làm gì đó với bà cơ, bây giờ xem ra không cần lo nữa rồi!" Giang Mục Dã càng nói càng kích động: "Ninh Tịch này, sao mà tôi thấy chuyện này hình như hơi thuận lợi quá rồi thì phải?”

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng đạo diễn: "Ninh Tịch, Mục Dã, đi hoá trang đi, cảnh tiếp theo đến lượt hai người đấy!"
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Lúc này, màn đêm vừa mới buông xuống, ánh sáng vừa phải, tổ đạo cụ đã chuẩn bị xong cảnh quay, diễn viên quần chúng cũng đã vào vị trí.

Hoá trang xong, Giang Mục Dã hiếm hoi lắm mới thấy có chút căng thẳng như thế này.

Tuy là anh đã từng hẹn hò với Ninh Tịch, nhưng ngay đến cả sợi tóc của cô anh cũng chưa từng được chạm đến chứ đừng nói là hôn.

Không ngờ phải đến lúc đóng phim mới có cơ hội.

Đang hít một hơi thật sâu để điều chỉnh lại tâm trạng thì đột nhiên bị đập một cái rõ mạnh từ đằng sau, Ninh Tịch buộc đuôi ngựa, trang phục phóng khoáng tiêu sái đi đến: "Làm cái gì thế hả, ông căng thẳng đấy à?"

"Biến! Ai căng thẳng? Ông đây diễn cảnh hôn còn nhiều hơn là gạo bà ăn đấy nhé!" Giang Mục Dã bực bội đẩy cô ra, bên vai bị cô vỗ đến phát đau.

Lúc này Quách Khải Thắng đi đến, vẻ mặt chần chừ: "Cảnh này không có cách nào để clear bối cảnh xung quanh được, hai người có vấn đề gì không?"

Bình thường khi diễn những cảnh như thế này, để tránh khiến diễn viên cảm thấy ngại không phát huy được, có lúc sẽ đuổi hết mọi người đi chỉ để lại nhân viên hỗ trợ quay.

Ninh Tịch ung dung nhún vai: "Tôi thì ok thôi! Tiền bối Giang nói rằng anh ấy đóng cảnh hôn còn nhiều hơn gạo tôi ăn, chắc chắn là càng không cần rồi!"

Đạo diễn Quách cười ha hả: "Vậy chúng ta bắt đầu thôi!"

Sau đó, ông an ủi hai người bọn họ: "Bởi vì đây là nụ hôn quan trọng nhất của cả bộ phim, cho nên yêu cầu của tôi khá cao. Nhưng mà, dù sao thì đây cũng là lần đầu hai người hợp tác với nhau, mở đầu quay không ổn cũng không sao, chúng ta cứ từ từ, có thể thử mấy lần!"

Nghe đạo diễn bảo có thể thử mấy lần, khoé miệng Giang Mục Dã cứng đờ, anh hoàn toàn không có cảm giác được an ủi mà trái lại, tim còn đập nhanh hơn cả trống bỏi.

Gặp quỷ cmn rồi! Đóng cảnh hôn thôi mà, mày đập cái gì mà đập!

Tất cả mọi người, không ai phát hiện ra có mấy cái máy quay HD siêu nét chỉ nhỏ cỡ con ruồi đang lượn lờ khắp trường quay. Mà ở đầu một con đường, cách địa điểm quay phim chưa đến 100m, một chiếc xe màu đen lẳng lặng đỗ ở đó.

Trên màn hình lớn ở khoang sau chiếc xe đang hiện rõ từng góc của phim trường.

Lục Đình Kiêu mặc một bộ vest tối màu, áo sơ mi cài kín đến tận cúc trên cùng, ngón tay thon dài chống trên trán, con ngươi u ám ánh lên thứ ánh sáng phát ra từ màn hình, anh không nói một lời nào, chỉ nhìn cô gái vừa hoá trang xong xuất hiện trên màn hình.

Lục Đình Lễ ngồi bên cạnh chốc chốc lại thò đầu ra ngoài ngó nghiêng, chốc lại quay vào nhìn màn hình trong xe, vẻ mặt rối rắm: "Anh, anh đã chuẩn bị kĩ như thế rồi mà sao chẳng làm gì cả vậy? Thế này còn không bằng ở nhà nhắm mắt làm ngơ luôn cho rồi, kiểu này khác tự tìm ngược đâu?"

Nói rồi, kiêng dè nhìn khuôn mặt nghiêng hoàn mỹ của ông anh lờ mờ trong cảnh nửa sáng nửa tối, lại lẩm bẩm tự nói với mình: "Không bộc phát trong im lặng thì huỷ diệt trong lặng im… Sao cứ có dự cảm sẽ có chuyện xấu xảy ra nhỉ!"

Dù sao anh cũng ở bên Lục Đình Kiêu từ nhỏ đến lớn, cho nên quá rõ tính cách của anh ấy. Cái ông này nhìn bề ngoài thì có vẻ cực kì lạnh lùng, cao ngạo đến vô dục vô cầu, nhưng trên thực tế thì chỉ cần là thứ bị anh ấy đánh dấu thuộc lãnh địa của mình, thì sẽ có ham muốn chiếm hữu cực kì đáng sợ.

Kể từ khi Ninh Tịch xuất hiện, biểu hiện của Lục Đình Kiêu dường như chỉ toàn là ấm áp tươi sáng, nhưng Lục Cảnh Lễ biết, chỉ cần là thứ mà anh ấy muốn, thì tuyệt đối không có gì là không giành được. Biểu hiện bình tĩnh như vậy thôi nhưng không chịu nổi một đòn, nói không chừng một lúc nào đó "bùm" một cái là nổ nát bấy cho mà xem.

Mấy ngày gần đây quả tim của anh cứ treo như treo ngược trên cành cây vậy, nhất là khi biết thằng nhóc Giang Mục Dã từng có một quãng thời gian với Ninh Tịch. Ôi, nể tình thằng nhóc này là cháu mình, sau này tìm cơ hội nhắc nhở nó vậy! Bằng không chết lúc nào còn không biết đâu!
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Cảnh quay bắt đầu.

Hai bên đường đâu đâu cũng là chỗ bán đèn và đố đèn, mọi người nhộn nhịp đi lại, tay cầm đèn lồng, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt và vui vẻ.

Mạnh Trường Ca lôi bằng được Tôn Hoán Khanh ru rú trong Y quán ra đường.

Máy quay đuổi theo hai người, dưới ống kính hai người thiếu niên thiếu nữ nắm tay nhau chạy trên những con phố của Trường An sáng rực ánh đèn, cảnh tượng đẹp vô cùng…

Cảnh này không có nhiều lời thoại, chủ yếu là khắc hoạ sự thay đổi trong ánh mắt, thần thái của nhân vật chính.

Lúc mới đầu Tôn Hoán Khanh không tình nguyện nhưng rồi một lúc sau cũng bị lây sự nhiệt tình của Mạnh Trường Ca, hai người len lỏi trong đám đông.

Đi được một lúc Tôn Hoán Khan phát hiện ra tay mình vẫn bị thiếu nữ cầm kéo đi cho nên vội vàng rút tay ra.

Mạnh Trường Ca ngoan cố, tóm chặt lại, ra vẻ cái tay này của ta.

Tôn Hoán Khanh sốt sắng: "Mạnh cô nương xin hãy tự trọng, nam nữ thụ thụ bất thân!"

Mạnh Trường Ca nhíu mày lườm chàng: "Con mọt sách, nhỡ ta thả tay ngươi ra, chúng ta lại lạc mất nhau thì sao?"

"Lạc thì lạc thôi!" Tôn Hoán Khanh xấu hổ buột miệng nói.

"Tôn Hoán Khanh! Ngươi…." Mạnh Trường Ca tức đến mức hất tay hắn ra, chạy vào đám đông.

Nhìn theo cái bóng màu đỏ dần dần biến mất trong đám người, vẻ mặt của Tôn Hoán Khanh cũng dần dần trở nên lo lắng theo. Dạo này, kinh thành đang có hái hoa tặc hoành hoành, đã có mấy cô nương bị làm hại rồi, hôm nay trên đường loạn thế này, nàng ta thân là nữ nhi, nhỡ đâu lại xảy ra chuyện gì thì biết làm thế nào!

Lúc này, trong lòng Tôn Hoán Khanh rất lo lắng cho Mạnh Trường ca, hoàn toàn đã quên mất chuyện nàng ta là một Hỗn Thế Ma Vương, kể cả có gặp phải hái hoa tặc đi chăng nữa thì người gặp xui xẻo không phải là nàng ta.

Ống kính máy quay bắt đầu đuổi theo Tôn Hoán Khanh, hắn không ngừng tìm kiếm Mạnh Trường Ca trong đám người đông đúc, cho đến khi sắp điên vì không tìm thấy Mạnh Trường Ca thì bả vai đột nhiên bị ai đó vỗ một cái.

Vừa quay lại liền nhìn thấy một người đội chiếc mặt nạ quỷ cười hì hì đứng trước mặt hắn, trong giọng nói có mấy phần đắc ý: "Tôn đại phu, ngươi đang tìm ta à!"

Nghe thấy giọng nói quen thuộc của thiếu nữ, Tôn hoán Khanh mừng rỡ kéo cô ôm vào lòng.

Mạnh Trường Ca không ngờ Tôn Hoán Khanh từ trước đến giờ luôn bảo thủ cổ hủ lại có thể làm ra hành động như vậy, nhất thời cả người cứng đờ…..

Tiếp theo đó là cảnh Mạnh Trường Ca chủ động hôn Tô Hoán Khanh, các fan đứng phía xa xem cực kì kích động, nín thở chờ đợi, thở mạnh một cái cũng không dám. Nụ hôn đầu tiên của hai người trên phim, chỉ cần nghĩ thôi cũng biết là tuyệt vời đến mức nào!

Cùng lúc đó, cũng có một người nín thở theo, đó chính là Lục Cảnh Lễ.

Lục Cảnh Lễ thu mình lại, dính chặt lấy cửa xe, cố gắng cách xa ông anh nhiều nhất có thể, thậm chí còn sợ đến nỗi nhắm tịt mắt lại không dám mở ra.

Anh tuyệt đối không tin ông anh nhà mình sẽ chỉ mở to mắt nhìn chằm chằm mà không làm gì. Mới có cảnh nắm tay với ôm nhau thôi mà trong xe đã chẳng khác gì Bắc Cực rồi. Nếu như hôn thật thì còn như thế nào đây? Thật không dám tưởng tưởng.

Lục Cảnh Lễ nghĩ nát óc cũng không biết ông anh nhà mình sẽ dùng cách gì để ngăn cản cảnh quay này mà lại không đắc tội với Ninh Tịch…

Lục Cảnh Lễ cẩn thận nhìn qua kẽ ngón tay lần nữa, chỉ thấy Ninh Tịch từ từ tháo mặt nạ ra, sau đó nhìn Giang Mục Dã với ánh mắt thắm thiết, tiếp đó cô giơ tay choàng lên cổ Giang Mục Dã…….

Thôi xong rồi, xong rồi! Sắp có án mạng rồi…….

Lục Cảnh Lễ đang thầm rên rỉ đột nhiên nhìn thấy đèn lồng xung quanh lần lượt bị dập tắt, chả khác gì sát khí của ông ấy mò tới đó vậy.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
"Ah, mưa rồi!!!" Từ trong đám người vang lên tiếng kêu kinh ngạc.

Bởi vì hoa đăng làm từ giấy nên không chống chọi được, nhanh chóng bịt mưa làm cho tắt hết.

Mà Ninh Tịch đang chuẩn bị hôn cũng vì sự cố đột nhiên này mà tạm ngừng, cô theo bản năng dùng tay che trên đỉnh đầu: "Sao tự nhiên lại mưa thế nhỉ? Ôi má ơi, đau quá! Mưa đá à!

Đang căng thẳng đến mức tim sắp ngừng đập đến nơi đột nhiên bị phanh két lại một cái, hậu quả là Giang Mục Dã suýt chút nữa thì ngất luôn tại chỗ: "Quỷ tha ma bắt, không phải báo đây là mùa khô hạn hả? Tự nhiên có mưa đá là thế nào?"

Lục Cảnh Lễ ở trong xe vẻ mặt đờ đẫn.

Mưa? Đang yên đang lành sao lại có mưa? Ợ…. Nghe tiếng đập trên mui xe hình như còn là mưa đá nữa nha…..

Đúng lúc này, trong não Lục Cảnh Lễ loé lên một ý nghĩ, khoé miệng co rúm nhìn ông anh đang ngồi bất động như núi, vẻ mặt điềm nhiên như không, thật đúng là sa mạc cmn lời: "Ngay cả mưa nhân tạo anh cũng "mời" đến được hả….. anh muốn nghịch thiên à! Nhưng mà, hình như anh hơi mạnh tay rồi đấy, mưa đá rồi kìa!"

Tận mắt thấy cảnh quay bị bỏ dở nửa chừng, áp suất thấp chung quanh Lục Đình Kiêu mới từ từ rút đi, đôi môi mỏng lạnh bật ra hai chữ: "Đi thôi."

"Vâng thưa Đại thiếu gia." Tài xế nổ máy rời đi không một tiếng động trong màn đêm.

Quách Khải Thắng cũng không ngờ được sẽ xảy ra tình huống này, ngồi tiếc lên tiếc xuống, cảnh lúc nãy mà quay tiếp được thì chắc chắn sẽ là một cảnh vô cùng hoàn mĩ.

"Ài, thôi, thôi, có gian nan thì mới có thành công! Hôm nay chúng ta kết thúc ở đây thôi! Nhưng mọi người đừng có về vội, chúng ta đi liên hoan một bữa! Lần trước đã không tiếp đãi được Mục Dã, hôm nay nhất định phải bổ sung! Quách Khải Thắng nói lớn với mọi người.

Gần đây đoàn làm phim gặp nhiều chuyện không thuận lợi, giờ làm bữa liên hoan để mọi người xích lại với nhau hơn.

Vốn đang buồn bực vì thời tiết đột nhiên thay đổi, nhân viên đoàn làm phim thoắt cái đã vui lên, toàn bộ đều vui vẻ hoan hô.

Giang Mục Dã chẳng có tâm trạng gì ậm ừ một tiếng, rõ ràng là đang không vui.

Ninh Tịch quẳng cho anh ta một cái khăn mặt: "Vẻ mặt này của ông là sao đấy? Thất vọng vì không được tôi cưỡng hôn à?"

"Thúi lắm, đấy là tôi không thích phải diễn lại với bà lần nữa thì có!" Giang Mục Dã lườm cô một cái, sau đó lên giọng cảnh cáo: "Tối nay, bà chắc không có chuyện gì đấy chứ?"

"Không có! Tôi thì có chuyện gì!" Ninh Tịch vừa nói vừa gửi tin nhắn cho Lục Đình Kiêu thông báo một tiếng.

Giang Mục Dã lén lút nhìn xem cô đang nhắn cái gì, sau đó mới phát hiện ra có cái gì không đúng: "Ninh Tiểu Tịch, dưng bà đổi tên Wechat làm gì thế?"

Đang từ "E の Ji Moshikongshikong" đổi thành "Đường Tiểu Tịch".

"À, là vì Lục Đình Kiêu."

Con ngươi của Giang Mục Dã chợt thu lại: "Lục Đình Kiêu bảo bà đổi? Thế là bà đổi luôn ấy hả? Cái tên bà dùng bao nhiêu năm, tôi kì thị như thế bà cũng chịu không đổi! Thế mà bây giờ anh ta bảo đổi cái bà đổi luôn?"

Ninh Tịch đưa mắt lườm Giang Mục Dã: "Đừng có kích động vớ vẩn thế được không? Anh ta đâu có bảo tôi đổi."

"Vậy thì tại sao bà lại đổi?"

"Bởi vì anh ấy bảo cái tên này không tệ, muốn tôi tìm hộ anh ấy một cái tến giống thế!"

Giang Mục Dã: "…." WTF! Kĩ năng tán gái của ông cậu này cũng hung tàn quá đi mất! Chiêu này cũng nghĩ ra được à?

Ninh Tịch thở dài: "Ông nghĩ xem một đứa đàn ông thô thiển như tôi dùng cái tên dở hơi này còn được. Còn anh ta, đường đường là một Tổng giám đốc của một tập đoàn lớn nếu bị tôi ảnh hưởng mà đổi tên tài khoản Wechat thành tiếng sao hoả, thì tôi đây quả thật là nghiệp chướng nặng nề? Thế cho nên, tôi đành phải thuyết phục anh ta, tiếng sao hoả bây giờ đã lỗi thời rồi, để chứng minh cho điều đó, nên ngay bản thân tôi cũng đổi tên luôn!"
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ninh Tịch lười phải gõ chữ thế là gửi một tin nhắn thoại đi: "Ngài Lục, tối nay đoàn làm phim tổ chức liên hoan, cảm phiền ngài nhắn lại với Tiểu Bảo không cần chờ tôi về ăn cơm nhé."

Rất nhanh, Lục Đình Kiêu cũng gửi một tin nhắn thoại trả lời lại.

Ninh Tịch ấn mở, điện thoại truyền ra tiếng nói lạnh nhạt nhưng vẫn chứa ân cần của Lục Đình Kiêu: "Được, đi chơi vui vẻ."

"Ninh Tiểu Tịch...." Giang Mục Dã u ám gọi tên cô.

"Sao?"

"Bà không chỉ mù, mà còn bị điếc luôn nữa đó? Bà không cảm thấy giọng điệu của ông cậu tôi nói chuyện với bà nó lạ à?"

"Giang Mục Dã, có phải ông lại ngứa đòn rồi đúng không?"

"........." Giang Mục Dã đành phải ngậm miệng lại. Ninh Tiểu Tịch, bà cứ chờ đấy, muộn nhất là tối nay, tôi nhất định sẽ tìm được chứng cứ khiến bà tâm phục khẩu phục! Tâm - phục - khẩu - phục!

Khách sạn cao cấp Minh Châu.

Buổi liên hoan này hầu hết mọi người trong đoàn đều đến đông đủ, Ninh Tuyết Lạc và những người không có cảnh ngày hôm nay cũng đến đúng giờ.

Mọi người sôi nổi tỏ ra hoan nghênh Giang Mục Dã, bầu không khí trong phòng bao trở nên náo nhiệt.

Qua ba tuần rượu, Amy đột nhiên bưng ly rượu đứng bật dậy: "Ninh Tịch, ly rượu này chị muốn kính em, coi như xin lỗi những chuyện trước kia và cũng là để cảm ơn em!"

"Chị Amy khách khí quá rồi!" Ninh Tịch cạn sạch rượu trong chén.

Mọi người cũng nhao nhao reo hò theo, sau đó không ít người cũng đến mời rượu Ninh Tịch, Ninh Tịch không từ chối một ai, coi như lấy rượu giải quyết mọi khúc mắc.

Thấy Ninh Tịch hòa nhập được với người trong đoàn, Ninh Tuyết Lạc nở nụ cười vui vẻ: "Tôi đã bảo Tiểu sư muội không thể nào là loại người đó rồi mà!"

Vào lúc buổi liên hoan chuẩn bị đi vào hồi kết, bỗng có một bóng người cao gầy gõ cửa đi vào.

"Ồ, Tô thiếu!"

"Tô thiếu đến rồi!"

"Diễn, sao anh lại tới đây?" Ninh Tuyết Lạc vui vẻ chạy ra đón.

........

Trong góc phòng, Giang Mục Dã đang say khướt bỗng tỉnh táo lại, đôi mắt sáng như đuốc nhìn trừng trừng về phía người đàn ông khí chất nho nhã mặc vest trắng kia.

Tô Diễn!

Gã chính là Tô Diễn?

Là người đàn ông duy nhất mà Ninh Tịch từng yêu trong truyền thuyết?

Tô Diễn - Người bạn trai hoàn mỹ lúc nào cũng xuất hiện vào lúc Ninh Tuyết Lạc cần có chống lưng - lúc này đang được Ninh Tuyết Lạc khoác tay, vẻ mặt ôn hòa chào hỏi mọi người: "Tôi có hẹn gặp bạn ăn cơm ở đây thì thấy Tuyết Lạc bảo mọi người cũng tới nên qua xem, mọi người muốn ăn gì cứ gọi thoải mái, bữa cơm này tôi mời!"

Tất cả đồng loạt reo hò:

"Oa! Tô Thiếu giàu quá rồi đấy!"

"Sao lần nào cũng có cảm giác chúng ta được hưởng phúc từ Ninh lão sư thế nhỉ!"

"Vậy chúng tôi không khách khí đâu nhé!"

...........

Lúc này, trong góc truyền ra một tiếng "hừ" lạnh: "Tiệc tẩy trần của tôi, dựa vào cái gì để anh trả tiền? Bữa này tôi trả!"

Chắc gặp lại bạn trai cũ nên đỏ mắt, Tô Diễn vừa xuất hiện, Giang Mục Dã đã không hề che giấu địch ý của mình.

Tô Diễn tuy cảm thấy Giang Mục Dã có thái độ không tốt với mình, nhưng vẫn cười ôn hòa, không nhanh không chậm nói: "Nếu là tiệc tẩy trần của anh Giang đây, về tình về lý thì cũng không nên là anh Giang tự mình trả mới đúng chứ."

"Phải đấy, bữa này để chúng tôi mời đi! Xem như chúng tôi là địa chủ khoản đãi." Ninh Tuyết Lạc phụ họa.

Địa chủ khoản đãi cái shit, ông mày sinh ra và lớn lên ở thành phố này nhé? Cần cô phải tỏ ra địa với chả chủ chắc!

Giang Mục Dã mượn hơi rượu phát tác, Ninh Tịch ở bên âm thầm ấn vai anh ta xuống từ phía sau, nói thầm vào tai anh ta: "Ông não tàn hả, có người muốn tiêu tiền như rác còn muốn tranh! Cứ để anh ta trả!"

Giang Mục Dã nghe vậy sắc mặt càng kém: "Hừ, bà chắc chắn đây không phải là nói giúp cho hắn đấy chứ? Đây là người tình cũ của bà đấy!"

Ninh Tịch cau mày: "Ông chẳng phải cũng là người tình cũ của tôi sao?"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top