Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,374
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Nhà họ Trang.

Sau khi về đến nhà thì Trang Vinh Quang cố gắng moi móc trong cái ổ lợn của mình ra một cái cặp sách mốc meo.

Sách vở trong đó đều mới tinh, thậm chí còn có một quyển từ điển tiếng anh mới cóng cùng một cái kim từ điển. Tất cả đồ dùng học tập đều vô cùng đầy đủ, đây là do Trang Khả Nhi tự tay chuẩn bị cho cậu ta...

Trang Vinh Quang vỗ vỗ cái cặp sách đầy bụi, sau đó lại moi móc từ trong tủ quần áo ra một bộ đồng phục mà cậu ta chưa mặc lấy một lần.

Sau khi tìm được cặp sách với đồng phục, Trang Vinh Quang tìm một cái tông đơ rồi đi về phía phòng tắm mạnh mẽ đem kiểu tóc thời thượng đẹp trai của mình biến thành kiểu đầu húi cua mà cậu chàng từng chê là quê mùa xấu xí.

Trang Vinh Quang nhìn chằm chằm vào hình ảnh của mình trong kính hồi lâu, mãi cho đến khi hốc mắt đỏ ửng trào ra nước mắt.

Ngón tay của cậu ta chống lên bệ rửa tay, hít sâu một hơi ngăn lại dòng nước mắt rồi mới quay lại phòng ngủ mặc bộ đồng phục vào, sau đó đeo chiếc cặp sách lên.

Lúc đi ngang qua phòng của Trang Khả Nhi, cậu ta dừng lại nhìn chằm chằm bóng dáng người chị tuy nhỏ bé yếu ớt nhưng luôn che chở mình từ nhỏ tới lớn, sau đó nhẹ giọng kêu một tiếng: "Chị..."

Trang Khả Nhi đang gấp quần áo nghe tiếng gọi thì quay sang, vừa trông thấy Trang Vinh Quang thì cô cũng ngẩn cả người: "Em.. Vinh Quang...."

Cậu thiếu niên cao ráo đang mặc bộ đồng phục học sinh màu xanh da trời, trên lưng còn đeo cặp sách, mái tóc ngắn gọn gàng sạch sẽ khiến cậu ta trông có sức sống hơn rất nhiều. Nhất là đôi mắt rực rỡ sáng lấp lánh như mặt trời mới mọc...

Đây là... em trai của mình ư...?

Rõ ràng là vẫn là con người ấy nhưng dường như đã trở thành một người khác...

Cô chưa bao giờ trông thấy bộ dạng này của em trai mình...

Trang Khả Nhi cơ hồ nhận không ra em trai mình, cô chỉ ngẩn người đứng đó không có phản ứng gì.

Trang Vinh Quang nhìn chị mình rồi chào một tiếng: "Chị, em đến trường đi học đây."

Nghe thế Trang Khả Nhi giật mình tỉnh lại, cô máy móc trả lời theo phản xạ: "À... em đi đi... bây giờ còn hơi sớm, nhớ đi đường cẩn thận!"

"Vâng, em biết rồi." Trang Vinh Quang gật đầu, nhìn Trang Khả Nhi như muốn nói cái gì đó nhưng cuối cùng lại chẳng thốt nên lời mà chỉ quay đầu rời đi.

Chị Tịch đã nói, làm một thằng đàn ông thì phải dùng hành động để chứng minh chứ không phải là lời nói.

Trang Khả Nhi sững sờ một lúc lâu rồi mới vội vàng chạy ra ban công, kinh ngạc nhìn theo bóng lưng Trang Vinh Quang đeo cặp sách rời đi, trong mắt chợt thấy cay cay...

Chàng trai mười tám tuổi dường như đã trưởng thành chỉ trong một đêm...

Trường trung học Hồng Văn.

Thật ra thì vẻ ngoài của Trang Vinh Quang không tệ, chỉ là lúc bình thường cậu ta cứ thích khoác lên mình mấy bộ đồ kiểu HKT, rồi cả ngày cứ tới lui với mấy đứa chẳng ra đâu đi gây rối khắp nơi. Bạn bè trong trường thấy cậu ta thì chỉ biết lắc đầu ngao ngán, tránh được thì tránh.

Lúc này đang là thời gian học sinh đến trường đông nhất, Trang Vinh Quang bộ dạng sáng sủa gọn gàng, một tay đút túi quần bước từng từng bước theo đoàn người đông đúc tiến vào cổng trường khiến không ít người ghé mắt nhìn, nhất là mấy cô bé, túm năm tụm ba rối rít bàn luận...

"Oa! Cậu bạn kia là ai vậy? Đẹp trai quá đi!"

"Tớ không biết! Chưa từng gặp! Trường chúng ta có một người đẹp trai như vậy mà sao tớ không biết, lạ thật!!!"

"Ớ, sao tớ cứ cảm thấy cậu ta có chút giống Trang Vinh Quang là sao?"

"Trang Vinh Quang? Cái tên suốt ngày mặc đồ HKT sao... Cậu đừng có làm tớ cười chết chứ?"

...

Đám người nghị luận ngày càng nhiều, cuối cùng có một cô bé không nhịn được nói: "Ngốc quá đi, cứ gọi thẳng một tiếng là biết có đúng hay không thôi!"

Nói xong cô bạn đó khum tay la lớn: "Ê... Trang Vinh Quang! Trang Vinh Quang!"

Trang Vinh Quang thấy có người gọi mình thì quay đầu lại: "Có việc gì?"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,374
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Và thế là tất cả mọi người thi nhau rơi hết cả cằm xuống đất...

"Ôi má ơi! Là Trang Vinh Quang thật đấy! Cậu ta đi phẫu thuật thẩm mỹ à???"

"Chẳng lẽ bây giờ phẫu thuật thẩm mỹ cũng có thể phẫu thuật cả não à?"

"Há há há há há há đúng thế, phẫu thuật thẩm mỹ có thể chữa khuyết tật não đó..."

...

Đám người chung quanh vẫn không ngừng bàn tán, nếu là Trang Vinh Quang của quá khứ thì chắc chắn sẽ điên lên mà cho đám người đó ăn đấm vì tội lắm mồm. Cơ mà chắc là do đêm qua trải qua một hồi sinh tử khiến lúc này cậu ta chỉ cảm thấy mình ngày xưa thật ngây thơ, thậm chí còn muốn tự cho mình của ngày ấy mấy cái tát.

Những người này nói không sai, trước đây cậu ta quả đúng là bị khuyết tật não.

Thấy Trang Vinh Quang bị bọn họ cười nhạo mà chẳng nói lấy một lời, tất cả mọi người lại mắt tròn mắt dẹt thêm lần nữa.

"Chuyện gì vậy? Uống nhầm thuốc à?"

"Xem chừng là bị người nhà chỉnh rồi!"

"Nhà cậu ta chỉnh cậu ta còn ít à? Cậu ta chính là bùn loãng không trát nổi tường đó!"

"Mình có cảm giác hình như cậu ta bị cái gì đó kích thích..."

"Hừ, mấy người nói nhiều thế làm gì, chẳng lẽ mấy người không thích trường chúng ta có thêm một anh chàng đẹp trai à? Không thích thì để tui đi! Tui muốn đi săn đuổi mục tiêu mới."

...

Đi học một ngày đối với Trang Vinh Quang mà nói thì chẳng khác gì một năm.

Bởi vì, cậu ta chưa bao giờ đi học nên cái gì cũng không hiểu, nghe giảng mà cứ y như vịt nghe sấm, cho nên cậu ta càng khó chịu.

Cuối cùng cũng chờ được đến lúc tan học, sắc mặt Trang Vinh Quang rõ ràng có chút ảm đạm, nhưng cũng chỉ là cảm thấy hơi mất mát mà thôi chứ không hề có ý định bỏ cuộc...

Cách cửa trường học không xa có hai tên đầu nhuộm đủ màu đang ngồi chồm hỗm ở đó phì phèo điếu thuốc trong tay nhìn chằm chằm vào đám học sinh đang tan học...

Một tên lấy di động ra gọi: "Alo, Quang à, mày đang ở đâu đó? Sao tao gọi mà mày cứ tắt máy thế!"

"Đối diện mày." Trang Vinh Quang đứng trước cửa trường học nhìn hai tên đồng bọn ngày xưa.

Tôn Bân cầm di động nhìn dáo dác một vòng, sau đó nhìn trúng một cậu trai đang cầm di động trong tay rồi... điếu thuốc đang ngậm trong mồm nó rơi thẳng xuống đất: "Mày... Quang?"

Trang Vinh Quang cúp di động rồi bước từng bước tới trước mặt bọn họ: "Tìm tao có chuyện gì không?"

Vẻ mặt Tôn Bân với Lương Hạo Cường y như gặp quỷ, bọn nó nhìn nhìn thiếu niên trước mặt rồi trố mắt nhìn nhau.

"Quang, mày có làm sao không đó?"

Trang Vinh Quang liếc nhìn thời gian trên di động, vẻ mặt có chút không kiên nhẫn: "Có chuyện gì thì nói đi, tao còn phải về nhà."

"Khụ, Quang à, mày đừng nói là vì chuyện tối qua mà giận bọn tao đấy chứ? Bọn tao đúng là cũng hết cách rồi mà, nhiều tiền thế thì chúng tao lấy đâu ra chứ! Đúng rồi, sao mày thoát được vậy, có phải chị mày lại đem tiền đến không?" Tôn Bân hỏi.

"Mày xin thêm tí nữa đi? Tối nay chúng ta đi lấy lại vốn! Mày đang may mắn thế này chắc chắn hôm nay có thể lấy lại vốn rồi!" Lương Hạo Cường xoa xoa tay kích động nói.

Tối qua, khi Trang Vinh Quang chờ mãi vẫn không thấy hai tên đồng bọn quay lại thì cậu ta đã nghĩ vô số lần rằng, nếu gặp lại nhất định phải cho hai tên này một trận nên thân. Nhưng hiện tại cậu ta lại chẳng muốn phí sức với bọn họ, cho dù chỉ nói chuyện thôi cũng thấy quá lãng phí.

Nếu là anh em phản bội thì cậu ta có thể sẽ tức giận, nhưng mà hai tên này... thì anh em cái quái gì chứ?"

"Cút!" Trang Vinh Quang quẳng cho hai tên kia một chữ, sau đó đi thẳng luôn.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,374
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Nhà họ Trang.

Gần đây mấy chiến hữu cũ của Trang Liêu Nguyên chuyển từ tỉnh khác về Đế Đô làm việc. Bạn bè cũ lâu năm mới gặp nhau một lần cho nên hôm nay ông cố ý mời bọn họ về nhà làm khách.

Trang Khả Nhi sắp xếp chiêu đãi khách đâu vào đấy, sau đó mới đi vào bếp phân phó người giúp việc chuẩn bị đồ ăn.

Trong phòng khách, một người đàn ông trung niên đeo quân hàm ba sao trên vai nhiệt tình hỏi thăm: "Lão thủ trưởng gần đây có khỏe không?"

"Gần đây cha tôi đang dưỡng bệnh trong bệnh viện quân đội, cũng coi như là cường tráng!" Trang Liêu Nguyên vừa rót trà cho họ vừa nói.

"Chị dâu vẫn chưa được điều về à?"

"Đã gửi báo cáo rồi đấy chứ, nhưng mà xem ra cũng có chút khó khăn."

"Haizz, may mà còn có Khả Nhi ở cạnh ông! Mới mấy năm không gặp mà Khả Nhi bây giờ trổ mã xinh đẹp quá, không biết thằng nhóc nhà nào có diễm phúc đây!"

"Tôi đoán Liêu Nguyên cũng không nỡ gả con gái đi đâu..."

"Ha ha ha..."

Nghe mấy chiến hữu trêu chọc nhắc đến cô con gái hoàn hảo của mình, Trang Liêu Nguyên nhất thời cảm thấy được an ủi rất nhiều. Vợ của ông làm ở Viện Nghiên cứu Khoa học, yêu cầu tính bảo mật rất cao cho nên chỉ có thể quanh năm ở lại Viện Nghiên cứu không được về, gần như bà dành cả đời để cống hiến cho quốc gia. Còn ông thì quá nửa thời gian đều ở trong quân cho nên chuyện trong nhà đều do một tay Khả Nhi lo liệu.

"Đúng rồi, gần đây Vinh Quang thế nào?" Có người thuận miệng hỏi.

Lời vừa ra thì mấy người khác đã lập tức quay về phía người vừa lên tiếng lắc lắc đầu, cái gì nên nói hãy nói chứ!

Người vừa hỏi cũng có chút lúng túng, nhưng mà lời đã nói ra làm sao mà thu lại được.

Trang Liêu Nguyên nhìn các chiến hữu đang ái ngại nhìn mình thì có chút khổ sở, mặt mũi cả đời của ông coi như bị thằng nhãi kia quăng sạch rồi, làm gì còn để ý mấy chuyện này chứ!

"Vinh Quang ấy à, vẫn như cũ thôi!" Trang Liêu Nguyên nói.

Một câu "vẫn như cũ" khiến tất cả mọi người đều không biết phải làm sao.

"À đúng rồi, tôi nói cho mấy ông tin này này, mấy ông có nhớ ba tên trùm ma túy trốn thoát bốn năm trước không? Lão K, Độc Nhãn với Long Đầu..." Có người cố dời đi sự chú ý.

"Đương nhiên là nhớ chứ! Thế nào?" Quả nhiên đề tài này thu hút được sự hứng thú của mọi người.

"Bắt gọn cả lũ! Mặt lão K bị thương nặng đến độ hủy luôn rồi, Long Đầu bị súng bắn nát đầu chết ngay tại chỗ, chỉ có Độc Nhãn khá hơn chút, bị chấn động não thôi... bây giờ còn đang ngồi trong Cục cảnh sát đó!"

"Có chuyện này à?"

Trang Liêu Nguyên cũng bị hấp dẫn: "Ai làm thế?"

"Không tra được, chỗ đó hẻo lánh lắm chẳng có camera an ninh nào, cũng chẳng có nhân chứng! Sau có tìm được mấy tên cắc ké giao du với bọn chúng, nhưng lời khai đều nhất trí là tụ tập rồi đánh nhau dẫn đến chết người! Ngay cả lão K cũng nói vậy, điều tra hiện trường cũng không thấy gì khả nghi... nhưng tôi vẫn cảm thấy có gì đó kì lạ..."

"Quan tâm làm gì chứ! Bất kể là do đánh nhau hay do người khác ra tay thì vẫn hả lòng hả dạ quá còn gì! Năm đó chỉ vì bắt ba con cá lọt lưới đó mà chúng ta hy sinh mất hai đồng chí!"

...

Đám người Trang Liêu Nguyên đang trò chuyện sôi nổi trong phòng khách, đột nhiên có thanh âm thiếu niên quen thuộc vang lên: "Con về rồi!"

"Ồ, chắc là Vinh Quang về?" Mọi người rối rít nhìn ra cửa.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,374
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Về sớm thế?

Trang Liêu Nguyên có chút hoài nghi, chẳng phải mọi lần nó đều chơi cho đã đời rồi mới mò về sao. Huống chi, gần đây ông cũng không ở nhà thì nó lại càng phải quậy đến long trời lở đất mới đúng chứ.

Trang Liêu Nguyên nghĩ nghĩ rồi xụ mặt nhìn ra cửa, ông còn đang định nói mấy câu kiểu "mày còn biết về à", cơ mà lời ra đến mép rồi vẫn không chui ra khỏi miệng nổi...

Cậu trai đứng ở cửa đang mặc bộ đồng phục học sinh, sau lưng còn đeo cặp sách. Mái tóc sạch sẽ gọn gàng trông hoàn toàn ra dáng một học sinh trung học căng tràn sức sống.

Đây là... con ông hả?

Không chỉ Trang Liêu Nguyên mà mấy chiến hữu cũng sửng sốt. Dẫu sao lần gần nhất mà bọn họ gặp Trang Vinh Quang thì mái tóc cậu ta còn dài hơn cả con gái, quần áo thì xanh xanh đỏ đỏ y như cái bảng pha màu.

Cậu trai trước mặt với thằng nhóc trong trí nhớ bọn họ chênh lệch quá lớn!

"Chú Trương, chú Lăng, chú Trịnh..." Trang Vinh Quang chào hỏi từng người một.

Lúc này mọi người mới giật mình tỉnh lại.

"Vinh Quang đấy à! Suýt nữa chú không nhận ra luôn!"

"Chẳng phải mình ông đâu, tôi cũng sửng sốt đây này!"

"Đệch! Ông giỏi lắm Trang Liêu Nguyên, vừa rồi ông còn lừa bọn tôi?"

"Quả nhiên là lớn lên rồi hiểu chuyện hơn! Tôi đã bảo "hổ phụ vô khuyển tử" mà!"

...

"Chỉ là có chút bộ dạng con người hơn thôi mà mấy ông cũng khen nó!" Mặc dù trong lòng tràn đầy hoài nghi nhưng hiển nhiên đây không phải lúc tra hỏi, Trang Liêu Nguyên chỉ có thể tùy tiện lấy cớ.

Lúc ăn tối, Trang Vinh Quang cũng rất an phận. Trước đây, cậu chàng ghét nhất việc ngồi ăn cơm với mấy ông già, lần nào cũng chỉ ăn lấy lệ vài miếng rồi trốn lên phòng chơi game hoặc là chuồn ra ngoài lêu lổng. Hiếm lắm mới được một lần ăn một bữa cơm hoàn chỉnh như này, thậm chí còn theo Trang Liêu Nguyên tiễn khách ra tận cửa.

Tiễn khách về xong xuôi, không đợi cha mình nắm cổ tra hỏi mà Trang Vinh Quang đã tự động khai báo: "Ba, con có việc muốn xin ba giúp một tay!"

Trang Liêu Nguyên nhất thời ảo não, giỏi cho cái thằng này, đột nhiên ngoan ngoãn nghe lời thế hóa ra là có việc cần ông giúp!

Nhưng mà xem ra lần này nó hạ vốn gốc rồi đây, ngay cả mái tóc quý giá nhất cũng cắt phéng luôn!

Sắc mặt Trang Liêu Nguyên khó tránh khỏi có chút âm u, ông thề nếu cái thằng nhãi này lại còn nói cái gì mà "lưu lạc chân trời" thì ông chắc chắn sẽ đoạn tuyệt quan hệ cha con luôn, hoàn thành tâm nguyện "lưu lạc" của nó luôn!

"Nói đi, chuyện gì." Trang Liêu Nguyên mặt mũi lạnh tanh ngồi trong thư phòng trầm giọng nói.

Cậu thiếu niên đứng cạnh cha nhìn mái tóc đã lấm tấm mấy sợi bạc của ông mấy giây, cậu ta hít sâu một hơi đè xuống sự hốt hoảng trong lòng rồi mới lên tiếng: "Ba, con muốn xin ba mời gia sư tại nhà cho con, hoặc là cho con đi học thêm cũng được! Chỉ còn vài tháng nữa là đến kì thi đại học, con biết thành tích của con cho dù cố kiểu gì cũng không thi vào đại học nổi, dựa vào thế lực của gia đình mà vào mấy trường đại học phổ thông thì cũng chẳng có ý nghĩa gì! Cho nên con muốn vào bộ đội, sau đó vừa huấn luyện vừa học tập để sang năm thi vào trường quân đội."

Ngay từ lúc Trang Vinh Quang nói câu đầu tiên thì Trang Liêu Nguyên đã sợ đến ngây người, chờ nói xong thì thất thố hẳn, để lộ ra vẻ mặt khó tin...

Trang Liêu Nguyên ngây người nửa ngày rồi mới nói: "Mày vừa nói cái gì? Mày muốn vào bộ đội, thi trường quân đội? Mày bảo tao tìm cho mày... gia sư? Đăng kí lớp học thêm?"

Đầu thằng nhãi này bị hỏng rồi sao?
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,374
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Vâng!" Cậu thiếu niên rành mạch đáp lời, vẻ mặt hoàn toàn không hề có ý đùa giỡn nào.

"Tại sao đột nhiên lại muốn như thế? Tao làm sao để tin mày không phải là hứng thú nhất thời hoặc là... hoặc là một trò đánh cuộc tệ hại nào của mày?" Vẻ mặt Trang Liêu Nguyên vô cùng nghiêm nghị.

Trang Vinh Quang cắn răng, nâng lên đôi mắt quyết đoán nhìn thẳng vào cha mình: "Ba, lần này con nghiêm túc. Còn nguyên nhân thì ba cũng biết rồi, con chẳng có ý tưởng lớn hay hoài bão to tát gì, con chỉ muốn người thân của con không cần phải lo lắng cho con nữa. Nếu như chẳng may gặp phải chuyện gì nguy hiểm, con có thể đứng ra tự chống đỡ được chứ không phải là liên lụy mọi người như hiện tại, con chỉ muốn vậy thôi."

Nghe con trai nói mà Trang Liêu Nguyên vẫn không tin nổi.

Nếu Trang Vinh Quang nói cái gì mà "con muốn bảo vệ quốc gia hay kiến công lập nghiệp" gì gì đó thì còn lâu ông mới tin, nhưng không ngờ rằng nó lại nói ra những lời như này.

Ngay lúc Trang Liêu Nguyên còn đang hoài nghi, Trang Vinh Quang rút một cây roi từ sau lưng ra rồi dùng hai tay dâng lên cho Trang Liêu Nguyên: "Ba, con định nghe lời chị không nói với ba, nhưng lòng con không chịu nổi nếu cứ giấu ba."

Đại khái vì nhớ lại tình cảnh tối qua mà Trang Vinh Quang có chút run rẩy: "Hôm qua con lấy được chút tiền nên cùng Lương Hạo Cường với Tôn Bân tới sòng bạc, cuối cùng rơi vào bẫy của người ta, thua năm trăm vạn."

"Mày nói cái gì!!!" Trang Liêu Nguyên biến sắc, đập bàn đứng dậy.

Trang Vinh Quang lê đầu gối về phía trước, đặt cây roi lên bàn cạnh Trang Liêu Nguyên rồi nói: "Những người đó không phải người ở đây, vừa nhìn đã biết không phải hạng dễ chọc! Lúc ấy con một lòng trông chờ vào Tôn Bân với Lương Hạo Cường xoay tiền tới chuộc con ra, không ngờ chúng nó lại chốn mất dạng..."

"Ha, mày trông chờ vào hai thằng nhãi kia..." Trang Liêu Nguyên chán chường nói: "Sao Trang Liêu Nguyên ta lại có một thằng con trai ngu xuẩn như mày..."

"Sau đó còn còn làm ra chuyện còn ngu xuẩn hơn..." Giọng Trang Vinh Quang lúc này đã khàn khàn: "Con không dám gọi điện cho trong nhà, cũng chẳng có ai có thể nhờ giúp đỡ... không còn cách nào khác con chỉ có thể gọi cho chị...

"Thằng khốn nạn!!!" Trang Liêu Nguyên ném thẳng ly trà trong tay vào người Trang Vinh Quang, đồng thời trong lòng ông cũng dấy lên một dự cảm bất thường khiến sắc mặt ông thay đổi hoàn toàn: "Có phải chị mày tối qua đã xảy ra chuyện gì hay không! Mày nói ngay cho tao!!!"

Nếu không phải Trang Khả Nhi xảy ra chuyện gì thì sao thằng nhãi này lại thay đổi lớn như vậy được!

Bằng vào kinh nghiệm của mình, ông cũng đoán được tám chín phần chuyện xảy ra tối quá, vừa nghĩ tới Khả Nhi có thể gặp chuyện không may gì Trang Liêu Nguyên đã cảm thấy đất dưới chân như sụp xuống...

"Chị đã theo yêu cầu của bọn chúng mang tiền tới, nhưng bọn chúng vẫn không thả người, chúng nói muốn thu tiền lãi muốn chị... muốn chị ở lại với chúng một đêm..."

Một tiếng "chátttt..." chói tai vang lên, Trang Liêu Nguyên dùng cây roi trong tay quất mạnh vào vai của Trang Vinh Quang.

Trang Vinh Quang bất ngờ bị ăn một roi, quật mạnh đến mức làm câu ta ngã lăn ra đất.

Lúc này cánh cửa bị thư phòng bật mở ra, Trang Khả Nhi hốt hoảng chạy vào che chở cho em trai mình: "Vinh Quang! Chẳng phải chị đã bảo đừng nói cho ba sao!!! Em làm sao vậy!"

Trang Vinh Quang đau đến trắng bệch cả khuôn mặt: "Chị... em không muốn trốn trong lòng chị nữa... chuyện em làm... em sẽ tự mình gánh vác... đây là những gì em đáng phải nhận..."
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,374
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
"Khả Nhi! Con tránh ra! Hôm nay ba phải đánh chết thằng súc sinh này!" Lúc này, Trang Liêu Nguyên đã hoàn toàn bị lửa giận khống chế: "Lần trước tao không nên mềm lòng! Tao không nên mềm lòng! Cuối cùng lại hại chị mày..."

Sao lần trước ông không bắn chết thằng khốn khiếp này luôn đi! Tại sao! Trang Liêu Nguyên cảm thấy vô cùng hối hận, tự trách vì sự vô dụng của chính mình!

Nếu như vợ ông trở về rồi biết hết tất cả mọi chuyện... Ông phải ăn nói với bà thế nào đây... còn có cha nữa...

Nghĩ đến đây ông chỉ hận không thể rút súng ra đưa thằng con trai này đến tận suối vàng!

Thấy cha mình đã mất khống chế, Trang Khả Nhi vội vàng la lớn: "Ba! Con không sao! Con không bị làm sao hết! Tối qua không xảy ra chuyện gì cả!"

Làm sao mà Trang Liêu Nguyên có thể tin lời con gái mình chứ, đôi mắt ông đỏ ngầu, giận dữ hét lên: "Nếu không có chuyện gì! Thì sao thằng nhãi này lại phải quỳ trước mặt ba!!! Khả Nhi, con mau tránh ra!"

"Ba! Con nói thật! Con không lừa ba! Tối qua quả thật suýt nữa con bị mấy người đó làm hại, nhưng mà Tiểu Tịch kịp thời xuất hiện cứu con với Vinh Quang! Tối qua con với Vinh Quang cũng ngủ ở nhà bạn ấy đến sáng mới về! Ba không tin thì có thể hỏi bạn ấy mà!"

"Tiểu Tịch...?" Vẻ mặt Trang Liêu Nguyên có chút sững sờ.

"Đúng vậy! Ba, ba tên trùm ma túy sa lưới mà ba với chiến hữu nói tối nay, nếu như những gì mọi người tả là chính xác thì đó chính là ba tên đã bắt con với Vinh Quang tối qua! Một trong ba tên đó bị Tiểu Tịch dùng súng bắn chết, một tên khác bị đá đến hôn mê, còn tên bị nát mặt là vì Tiểu Tịch nhìn thấy tên kia định hại con nên đánh hắn ta vô cùng tàn nhẫn..." Trang Khả Nhi dùng tốc độ nhanh nhất kể lại mọi chuyện.

Nghe đến đây thì lửa giận của Trang Liêu Nguyên cũng thu lại một ít: "Những gì con nói... đều là thật?"

"Vô cùng thật! Ba nhìn xem, nếu hôm qua con thật sự bị làm sao thì sao bây giờ con có thể bình thường thế này?" Trang Khả Nhi vội vàng nói.

Nghe con gái nói vậy thì vẻ mặt Trang Liêu Nguyên mới dịu xuống, cũng coi như hoàn toàn tin lời con gái mình.

Sau đó Khả Nhi nói cặn kẽ lại chuyện hôm qua một lần nữa rồi lo lắng nói: "Chuyện này Tiểu Tịch không sao chứ ạ? Dù sao đó cũng là chuyện liên quan đến mạng người! Con vẫn luôn lo cậu ấy sẽ bị bọn con làm liên lụy!"

Trang Liêu Nguyên nghe vậy thì sắc mặt có chút nghiêm nghi: "Sao có thể chứ? Cho dù có chuyện thì ba cũng không để cô bé đó bị liên lụy!"

Nghe thế Trang Khả Nhi mới yên tâm, chỉ cần cha đã ra tay thì chắc chắn Tiểu Tịch sẽ không có việc gì.

Bây giờ thì Trang Liêu Nguyên đã có thể hiểu tại sao hai tên bị bắt về lại cứ nói là do bọn chúng uống nhiều rồi đánh nhau. Cái loại người như bọn chúng thì vô cùng quan tâm đến mặt mũi, sao có thể thừa nhận mình thua trong tay một cô gái chứ!

Còn mấy tên lâu la kia thì chắc là sau khi nhìn thấy thân thủ của Ninh Tịch, trong lòng có kiêng kỵ nên cũng chẳng dám nói sự thật.

"Đứng lên đi! May mà chị mày không sao, nếu không hôm nay mày có ăn năn hối hận đến thế nào cũng không thoát khỏi cái chết đâu!" Trang Liêu Nguyên lạnh lùng nói.

Trang Vinh Quang che lại bả vai chảy máu ròng ròng, từ từ đứng lên nhờ vào sự nâng đỡ của Trang Khả Nhi.

"Cho nên đây chính là nguyên nhân mày đột nhiên tỉnh ngộ?" Trang Liêu Nguyên hỏi.

Trang Vinh Quang gật đầu: "Con muốn trở thành người giống chị Tịch..."

"Mày có thể bằng một đầu ngón tay của nó thì tao đã tạ ơn trời trời đất rồi!" Trang Liêu Nguyên "hừ" lạnh một tiếng.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,374
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
"Haiz, lần này lại nợ cô bé kia một cái nợ nhân tình nữa rồi..." Trang Liêu Nguyên thở dài.

Trang Khả Nhi vô cùng cảm kích Ninh Tịch, đây là lần đầu tiên cô gặp được người giống như vậy. Người khác chỉ cần tốt với cô ấy một chút thì cô đã hận không thể giao cả tim phổi ra báo đáp người ta.

Trang Liêu Nguyên nhìn con trai mình: "Chuyện mày nói tao sẽ giúp mày sắp xếp, chỉ cần lần mày thành tâm muốn thay đổi thì muốn cái gì cũng được! Còn nữa, mai là thứ bảy, mày bớt chút thời gian qua viện điều dưỡng thăm ông nội, để ông an tâm một chút! Chuyện ngày hôm qua mày cũng có thể nói với ông nhưng đừng có mà nói như vừa nãy... dọa tao suýt nữa thì làm thịt mày luôn, ông nội mày còn có bệnh tim đấy!"

"Con biết nên nói thế nào ạ!"

"Biết thì tốt, mau đi xử lý vết thương đi!"

"Vâng."

...

Đêm khuya, Trang Liêu Nguyên chắp tay sau lưng đứng bên cửa sổ, vẻ mặt ông vô cùng phức tạp nhìn về bóng đêm mịt mờ ở bên ngoài.

Hy vọng lần này Vinh Quang có thể thật sự trưởng thành...

Là người thì ai cũng phải trải qua sóng gió rồi mới trưởng thành được, còn Ninh Tịch thì sao... để sống tới hôm nay thì đứa bé kia đã phải trải qua những gì?

...

Ngày hôm sau.

Tại trụ sở chính của History ở Đế Đô.

Ninh Tuyết Lạc âm trầm nhìn Đới Uy và những nhân viên nòng cốt cấp cao.

Chuyện phía Trang gia xôi hỏng bỏng không, mà History gần đây lại liên tục gặp trắc trở. Đặc biệt là mảng trang phục, hoàn toàn không đạt được chất lượng như trước đây. Cho dù phòng thiết kế cứ cách một thời gian lại có sản phẩm mới nhưng không có bộ nào là tạo được điểm nhấn. Chưa kể, Tắc Linh với mấy tạp chí thời trang cứ cắn mãi không buông đẩy History đến đầu sóng ngọn gió.

Đới Uy là người đứng đầu của phòng thiết kế, tất nhiên gã biết vấn đề xảy ra là do mình. Nếu History vẫn không đưa ra được những mẫu thiết kế chất lượng cao thì e là chẳng bao lâu nữa sẽ bị Tắc Linh vượt mặt.

Nói đến lo lắng, chắc chẳng ai so được với Đới Uy.

"Cậu có gì muốn nói?"

"Sếp... thật ra thì phòng thiết kế gần đây..."

Gã ta vừa mới định giải thích thì Ninh Tuyết Lạc đã lập tức vung tay ngắt lời.

"Tôi không muốn nghe cậu giải thích, tôi chỉ cần kết quả." Giọng điệu Ninh Tuyết Lạc rất lạnh lùng: "Những mẫu thiết kế mới của Tắc Linh rất được hoan nghênh, đây là đả kích rất lớn với History, định mức thị trường cũng bị bọn họ chiếm hơn nửa vậy mà phòng thiết kế mấy người đang làm cái gì?"

"Không sai, nói cho cùng thì nguyên nhân đẩy chúng ta đến đầu sóng, ngọn gió thế này chính là phòng thiết kế... là trách nhiệm của phòng thiết kế, chuyện này hẳn là do trưởng phòng thiết kế Đới Uy chịu trách nhiệm." Một vị nhân viên cấp cao lên tiếng.

Đới Uy hung hăng trợn mắt trừng người kia một cái rồi đưa mắt nhìn về phía Ninh Tuyết Lạc, trong lòng lo sợ muốn chết.

"Người tôi bảo cậu tìm đã có tin tức gì chưa?" Ninh Tuyết Lạc hỏi.

Đương nhiên Đới Uy biết người Ninh Tuyết Lạc đang nói đến là ai, đó chính là người được gọi là quỷ tài* ở Ý - Hàn Kiêu.

*Quỷ tài: Thiên tài giải quyết vấn đề theo lẽ thường; quỷ tài thì không đi theo lẽ thường nhưng vẫn giải quyết được vấn đề, làm người khác nể phục.

Chỉ có điều, Hàn Kiêu trong giới thiết kế thời trang chỉ là một đóa hoa quỳnh sớm nở tối tàn, anh ta đã sớm bị loại khỏi cái giới này lâu rồi, bây giờ không còn khả năng như trước kia. Huống hồ, Đới Uy hoàn toàn không muốn đến gần một kẻ điên cho nên lúc Ninh Tuyết Lạc yêu cầu tìm người gã ta cũng chẳng để trong lòng.

Dĩ nhiên nguyên nhân trọng yếu nhất vẫn là, gã ta lo sợ địa vị của mình sẽ bị ảnh hưởng...

Tìm một quỷ tài về gây khó dễ cho đội thiết kế của mình? Gã cũng không rảnh đến nỗi tự mua dây buộc mình như thế!
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top