[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,856
Điểm cảm xúc
1,702
Điểm
113
Trên đường quốc lộ, Trang Khả Nhi đứng cạnh xe đi đi lại lại mà lòng nóng như lửa đốt, mãi tới khi thấy Ninh Tịch bước ra mới thở phào một hơi, lập tức chạy lại gần Ninh Tịch: "Tiểu Tịch!"

"Đi thôi!" Ninh Tịch mở cửa ghế phó lái rồi nhanh chóng đỡ Trang Khả Nhi lên xe.

Trang Vinh Quang cũng ngoan ngoãn rúc vào băng ghế sau.

Trang Khả Nhi kéo sát áo khoác của Ninh Tịch trên người mình lại, sau đó bất an nói: "Bộ dạng của tớ bây giờ mà về nhà rồi bị người giúp việc trông thấy... thì e là rất phiền toái..."

"Đến chỗ tớ trước đi."

"Ừ." Trang Khả Nhi gật đầu một cái, hốc mắt đỏ ửng nhìn cô gái đang lái xe: "Tiểu Tịch, chuyện đêm nay thật xin lỗi cậu! Lúc đó tớ hoảng quá nên không suy nghĩ nhiều đã gửi tin nhắn đi, sau đó nghĩ lại mới thấy mình sai lầm cỡ nào, nhỡ đâu cậu vì tớ mà bị làm sao thì tớ có chết vạn lần cũng không đủ... thật thật xin lỗi..."

Ninh Tịch liếc nhìn Trang Khả Nhi qua kính chiếu hậu, đôi mắt đã không còn đỏ ngầu như lúc trong kho hàng, cô dịu dàng nói: "Cậu không cần xin lỗi tớ, thực tình tớ rất vui vì là người đầu tiên cậu nghĩ đến khi gặp khó khăn."

Nhìn vẻ mặt ôn nhu của Ninh Tịch, trong lòng Trang Khả Nhi dâng lên một cảm xúc khó có thể diễn tả được bằng lời, cô rút ra một tờ khăn giấy giúp Ninh Tịch xóa đi vệt máu trên mặt: "Nhưng mà... sao cậu lại tới nhanh như thế được?"

"Mấy ngày nay tớ đang công tác ở tỉnh ngoài, tối nay vừa về đến Đế Đô xong! Lúc từ sân bay về nhà thì nhận được tin nhắn của cậu, may mà lúc đó tớ ở gần đấy."

Nếu không, chỉ tới chậm một bước thì chính Ninh Tịch cũng không dám tưởng tượng ra hậu quả sẽ là gì...

Trang Khả Nhi nghe vậy thì tỏ vẻ hóa ra là vậy nhưng sau đó lại rầu rĩ: "Tiểu Tịch, chuyện này liệu có ảnh hưởng gì đến cậu không, dẫu sao vừa nãy cậu mới..."

Ninh Tịch nghiêng đầu cho Trang Khả Nhi một vẻ mặt "yên tâm đi": "Tin mình đi, họ sẽ không tra ra đâu."

"Ừ." Trang Khả Nhi gật đầu thật mạnh, trong ánh mắt lộ rõ sự tín nhiệm vô điều kiện.

Trang Vinh Quang ngồi ở ghế sau ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào Ninh Tịch, trong mắt cậu ta có một... sự ước ao mà chính bản thân cậu ta cũng không biết.

Cậu ta muốn... muốn trở thành người như vậy.

Trở thành một người có thể làm chỗ dựa cho người khác...

Có thể khiến người bên cạnh hoàn toàn tin tưởng cùng ỷ lại vào mình... Cậu muốn làm một người đàn ông chân chính...

...

Nửa tiếng sau, Ninh Tịch lái xe về đến biệt thự của mình.

Vừa vào nhà, Ninh Tịch đã lập tức tìm một bộ quần áo sạch cho Trang Khả Nhi: "Cậu đi tắm rồi thay đồ đi."

"Ừ."

Trang Khả Nhi đi rồi, Trang Vinh Quang có chút luống cuống tay chân đứng đực trong phòng khách.

Cậu ta cho rằng nhất định Ninh Tịch sẽ mắng cậu ta té tát, không chừng còn tẩn cậu ta gần chết ý chứ.

Nhưng kết quả là Ninh Tịch chẳng hề nói cậu ta nửa câu, từ đầu đến cuối còn không thèm nhìn lấy một cái chứ đừng nói đến mắng, cứ như thể cậu ta là người vô hình vậy.

Thái độ hờ hững của Ninh Tịch còn khiến cậu ta cảm thấy khó chịu hơn cả việc bị ăn mắng một trận...

Một lát sau, Trang Khả Nhi tắm xong bước ra.

Ninh Tịch để Bánh Bao cầm hòm thuốc đến sau đó mới bảo Trang Khả Nhi ngồi xuống cạnh mình: "Để tớ xem vết thương của cậu."

Ninh Tịch nhìn lướt qua đã thấy được trên tay và trên cổ của Trang Khả Nhi hắn đầy dấu vết bị bóp mạnh. Những vết xanh tím đó còn nổi bật đến chói mắt chứ đừng nói đến những mảng bầm tím ở những chỗ lộ ra bên ngoài...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,856
Điểm cảm xúc
1,702
Điểm
113
Thấy sắc mặt ngày càng kém của Ninh Tịch, thậm chí còn mơ hồ có dáng vẻ mất khống chế như ở lúc kho hàng thì Trang Khả Nhi vội vàng kéo tay cô trấn an: "Tiểu Tịch, không có gì đâu, chỉ là vài vết thương ngoài da thôi mà!"

Nhưng mà kể cả nói như vậy thì sắc mặt Ninh Tịch cũng chẳng tốt hơn chút nào.

Cái này mà gọi là chỉ vài vết thương ngoài da thôi sao?

Đối với bất cứ một cô gái nào thì những chuyện thế này đều sẽ để lại trong lòng họ một bóng ma cực kì lớn, thậm chí còn có thể ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường thế thì sao có thể nói là vết thương ngoài da!

Huống chi Trang Khả Nhi chỉ là một cô gái ngây thơ không rành thế sự được bao bọc từ nhỏ, trước giờ cô ấy chưa bị khuất nhục hay gặp phải những chuyện đáng sợ như thế này.

May mà mấy tên kia chưa kịp làm gì, nếu không một tên Ninh Tịch cũng không tha, ngay cả Trang Vinh Quang cô cũng giết luôn!

Ninh Tịch hít sâu một hơi rồi thu hồi luồng khí âm trầm quanh người mình lại, nhẹ nhàng bôi thuốc cho Trang Khả Nhi: "Sẽ hơi đau chút đó, cậu cố chịu nhé."

Trang Khả Nhi rất sợ Ninh Tịch lại mất khống chế lần nữa cho nên có đau cũng không dám kêu, cô chỉ lặp đi lặp lại những câu an ủi: "Không có gì đâu mà, cũng không đau lắm đâu..."

Trong góc, Trang Vinh Quang bần thần nhìn những vết xanh tím trên người Trang Khả Nhi. Còn trong đầu cậu ta lúc này đang điên cuồng lật lại những hình ảnh khi Trang Khả Nhi bị những người đó nhục nhã mà cậu ta lại chẳng thể động nổi một ngón tay...

Đám mây đen quanh thân cậu ta càng ngày càng dày đặc và nặng nề. Cuối cùng, dường như cậu ta đã nhẫn nhịn đến mức cực hạn...

Nắm đấm của Trang Vinh Quang siết chặt lại, sống lưng bắt đầu run rẩy kịch liệt. Trong phòng khách im ắng bỗng vang lên tiếng khóc của một cậu thiếu niên, dần dần thanh âm càng ngày càng lớn...

Nghe được tiếng khóc nức nở sau lưng thì Ninh Tịch ngừng động tác bôi thuốc lại, cô xoay người nhìn cậu thiếu niên cả người dính máu đang dần mất khống chế...

Nói thật, lúc ở kho hàng thì người mà Ninh Tịch muốn giết nhất chính là Trang Vinh Quang. Sở dĩ cô chưa hề nhìn cậu ta hay nói bất cứ một câu nào cũng chỉ vì sợ bản thân mất bình tĩnh mà làm ra chuyện gì đó.

Lấy tính cách của Ninh Tịch thì tên khốn nạn như vậy giữ lại cũng chỉ tổ lãng phí oxi mà thôi!

Ninh Tịch nhanh chóng xử lý vết thương cuối cùng trên người Trang Khả Nhi rồi mới dùng khuôn mặt bình tĩnh không chút gợn sóng nhìn về phía Trang Vinh Quang: "Trang Vinh Quang, cậu muốn tự do, muốn phóng khoáng không gì trói buộc, không muốn bị bất kỳ ai quản lý cuộc sống của mình đúng không? Đã vậy tôi nói cho cậu biết, cậu đã 18 tuổi, đã trưởng thành rồi! Cậu có quyền được lựa chọn cuộc đời mà cậu muốn sống! Bất kể là hút thuốc, uống rượu, đánh nhau, đua xe hay bài bạc cũng chẳng sao, đó là quyền tự do của cậu! Cho dù là cha mẹ của cậu cũng không có quyền can thiệp vào tương lại của cậu! Cậu thích là gì thì làm cái đó!"

Nói tới đây thì ánh mắt Ninh Tịch bỗng trở nên lạnh lẽo: "Nhưng mà tiền đề của tất cả mọi thứ chính là tên khốn nhà cậu phải có bản lĩnh gánh vác hậu quả của cái mà cậu chọn, đừng có mà liên lụy đến người thân! Nếu không thì cmn đừng có mà cả ngày cứ sủa không cho ai nhúng tay vào đời mình! Để một cô gái yếu đuối tay trói gà còn không chặt giữa đêm hôm khuya khoắt cầm năm trăm vạn chạy tới cái nơi nguy hiểm như vậy chuộc thân cho cậu! Cậu đặt tay lên ngực mà tự hỏi mình xem cậu có đáng là một thằng đàn ông hay không?"

Trang Vinh Quang nghẹn ngào đầy nước mắt đi đến cạnh Trang Khả Nhi rồi "bịch" một tiếng quỳ xuống, tát thật mạnh lên mặt mình: "Chị... Em xin lỗi... Em thật sự xin lỗi..."
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,856
Điểm cảm xúc
1,702
Điểm
113
"Chị, em xin lỗi... lần sau em sẽ không thế nữa..."

Nhìn em trai quỳ xuống khóc lóc, Trang Khả Nhi cảm thấy tuy đau lòng nhưng nhiều hơn là bất đắc dĩ.

Mấy năm gần đây cô cứ phải trơ mắt ra mà nhìn em mình càng ngày càng đi vào con đường hủy hoại, sự hy vọng trong cô cứ thế chết dần chết mòn. Cô không trông cậy em mình có thể thành danh hay hy vọng về sau nó có thể gánh vác được Trang gia. Điều cô mong ước chỉ đơn giản là nó có thể sống được cuộc đời bình an, ấy vậy mà hôm nay nó suýt mất cả cái mạng nhỏ....

Đối với người em trai này thì Trang Khả Nhi chỉ có cảm giác bế tắc.

Thậm chí cô còn không dám ôm hy vọng kể cả khi thấy nó đang quỳ xuống xin lỗi như này.

Không ai biết được chuyện sau này sẽ ra sao, Trang Vinh Quang liệu có khá hơn hay vẫn ngựa quen đường cũ..

Giống như chuyện luyện súng lần trước, cũng chỉ được vài ngày hăng máu mà thôi...

Trang Khả Nhi có đầy lời muốn nói, nhưng cuối cùng lại chỉ than thở được một câu: "Đứng lên đi, sau này em đừng đến mấy chỗ như thế mà chơi nữa."

Trang Vinh Quang gật đầu thật mạnh rồi lau nước mắt đứng lên.

"Tôn Bân với Lương Hạo vẫn ổn chứ? Bọn nó có sao không?" Trang Khả Nhi đột nhiên nhớ ra liền vội vàng hỏi.

Theo như cô biết thì bình thường Trang Vinh Quang luôn thích theo hai cái thằng này "trêu gà chọc chó" khắp Đế Đô, cũng khá nổi danh trong đảng con nhà giàu ở thành phố này. Cả ngày chả học hành gì cứ túm tụm lại với nhau gây rắc rối, cho nên chắc chắn chuyện này cũng có phần của tụi nó.

Trang Vinh Quang nghe tới hai thằng bạn thì lập tức biến sắc.

Hừ, hai thằng chó kia sao...

Chúng nó đánh hơi thấy chuyện không ổn thì mất tăm mất tích luôn, ngay cả một cú điện thoại cũng không liên lạc được thì sao có thể để ý tới sống chết của cậu chứ.

Tất cả bọn chúng đều là những thanh niên hư hỏng bị người nhà khóa thẻ, chỉ có mình Trang Vinh Quang là thi thoảng xoay được chút ít từ Trang Khả Nhi mà thôi. Thế nên nhưng vụ ăn chơi đều là do Trang Quang Vinh bỏ tiền bao chúng nó, khi đó cậu ta tự cho là mình rất trượng nghĩa, ai mà ngờ chúng nó cũng chỉ coi cậu là một kẻ coi tiền như rác, một thằng ngu dễ dụ...

Trang Khả Nhi nhìn vẻ mặt của em trai thì cũng đoán được chút ít, nên cũng không nói gì nhiều nữa chỉ thở dài một cái mà thôi.

Cô đã nói vô số lần với Trang Vinh Quang rằng, không muốn nó tới lui với đám không nên thân kia, nhưng mỗi lần cô nói thì thằng nhóc lại nổi giận, nói cô không tôn trọng bạn của nó rồi hai chị em lại to tiếng với nhau, tiếp đó là mấy ngày liền không thèm về nhà...

"Bây giờ hai người muốn về, hay là ngủ ở đây một đêm?" Ninh Tịch hỏi.

"Tiểu Tịch, mình có thể quấy rầy một đêm không?" Trang Khả Nhi thử dò hỏi.

Ninh Tịch gật đầu: "Tất nhiên có thể."

Trang Khả Nhi lập tức vui vẻ: "Vậy để tớ báo cho người trong nhà đã..."

Trang Vinh Quang đứng một bên cũng yếu ớt giơ tay lên: "Em... em cũng muốn ở đây! Được không? Chị... chị Tịch..."

Ninh Tịch mặt không đổi sắc liếc cậu ta một cái: "Sofa."

Trang Vinh Quang lập tức nói: "Không thành vấn đề! Có nằm đất cũng được nữa là! Em ở phòng khách trông cửa cho hai chị!"

"Khả Nhi, tối nay cậu ngủ chung với tớ đi." Ninh Tịch nói với Trang Khả Nhi.

"Ừ ừ, được được!" Trang Khả Nhi đương nhiên là rất vui vẻ với đề nghị này.

Trong phòng ngủ.

Ninh Tịch soạn lại giường rồi hai người cùng nằm lên trên.

Để tránh việc Trang Khả Nhi sẽ gặp ác mộng nên Ninh Tịch vẫn luôn tìm những chuyện thú vị nói với cô để phân tán lực chú ý.

Trang Khả Nhi nằm trên chiếc giường mềm mại thoang thoảng tản ra hương vị của mặt trời, bên cạnh là cô gái có hơi thở trong trẻo cùng giọng nói ấm áp khiến cô an lòng... Một chút sợ hãi cuối cùng trong thâm tâm cũng dần biến mất.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,856
Điểm cảm xúc
1,702
Điểm
113
Hóa ra việc có một người bạn có thể chia sẻ vui buồn cùng nhau, cùng nằm trên một chiếc giường tán phét đủ mọi thứ trên đời là như thế này.

Cảm giác thật tuyệt...

"Tiểu Tịch, cám ơn cậu, tớ đã hết sợ rồi! Lúc đầu quả thật là tớ sợ lắm, cũng rất tuyệt vọng nữa... nhưng mà may là cậu tới kịp! Cuối cùng cũng không có chuyện gì xảy ra hết... Cậu không cần lo lắng cho tớ nữa đâu!" Trong lúc Ninh Tịch không ngừng trấn an Trang Khả Nhi thì chính cô cũng không ngừng an ủi Ninh Tịch.

"Không sao thì tốt rồi, đi ngủ thôi!"

"Ừ, ngủ ngon."

...

Ban đêm có hai cô gái trẻ dựa sát vào nhau rồi cùng chìm vào giấc mộng.

Dù Ninh Tịch đã nhắm mắt nhưng thực chất vẫn không hề ngủ, mãi cho đến khi bên cạnh truyền đến tiếng hít thở đều đặn cho thấy Trang Khả Nhi ngủ rất yên ổn, không có chút sợ hãi hay gặp ác mộng gì thì nỗi lo lắng trong lòng Ninh Tịch cuối cùng cũng đặt xuống...

Thật may làm sao...

Thật may vì cô đã không nhìn thấy một "Ninh Tịch thứ hai" nữa...

Việc Ninh Tịch cố gắng ngăn cản chuyện này xảy ra, cũng như tận lực an ủi Trang Khả Nhi giống hệt hành động đang tự cứu lấy mình năm đó...

Lúc này, đột nhiên vang lên tiếng gõ cữa "cộc, cộc, cộc"

Ninh Tịch hơi chống người dậy: "Vào đi."

Cửa phòng bị đẩy ra một khe hở nhỏ, Trang Vinh Quang rón rén đứng ở cửa: "Chị Tịch, chị em đã ngủ chưa?"

Ninh Tịch: "Rồi."

"Em..." Trang Vinh Quang nhìn Ninh Tịch, muốn nói lại thôi: "Chị Tịch... em có thể nói chuyện với chị một chút không?"

Ninh Tịch nhìn cậu ta một cái, cuối cùng vẫn nhẹ nhàng kéo chăn lên bước xuống giường.

...

Trang Vinh Quang tay chân quắn quéo đi theo Ninh Tịch, sau khi đến phòng khách cậu ta nhanh nhẹn kéo một cái ghế đến cạnh cô: "Chị ngồi đi."

Nói xong liền rót nước bưng đến.

Xong hết việc cậu ta lại quay về đứng cạnh Ninh Tịch, uốn éo một lúc vẫn không biết nên mở miệng thế nào.

Ninh Tịch bưng cốc lên uống một ngụm, sau đó nhìn thanh niên đang quắn quéo trước mặt mình: "Có cái gì thì nói luôn đi!"

Trang Vinh Quang cúi đầu cắn cắn môi, kỳ kèo thêm một lúc lâu mới ỉu xìu mở miệng: "Chị Tịch... em... em còn cứu được không?"

Ninh Tịch ngẩng đầu nhìn chàng trai đang lúng túng đứng, mặt như thể đang chờ tuyên án: "Trời giúp không bằng tự mình giúp mình, hôm nay cậu có thể hỏi tôi câu này chứng tỏ cậu vẫn còn cứu được."

Trang Vinh Quang nghe vậy thì sống lưng cứng còng đột nhiên thả lỏng hơn nhiều, hốc mắt hơi ửng đỏ: "Em biết giờ em có nói cũng sợ rằng chẳng ai tin... nhưng mà lần này, em sẽ dùng hành động để chứng mình..."

Trang Vinh Quang vừa nói vừa dùng đôi mắt sáng rực nhìn chằm chằm Ninh Tịch, giọng nói có chút kích động: "Chị Tịch... Sau này em muốn làm một người đàn ông giống chị!"

Ninh Tịch giật giật khóe miệng: "Cái lý tưởng này của cậu..." Không đúng, trọng điểm là bà đây là con gái có được không hả!

"Chị Tịch, trước đây chị làm gì thế? Chị chỉ là diễn viên bình thường thật sao?" Trang Vinh Quang tò mò hỏi một câu.

Ánh mắt Ninh Tịch hơi lóe lên: "Nếu tôi nói không phải thì sao?"

Trang Vinh Quang bị sự nguy hiểm trong đôi mắt kia làm cho sợ run lên, nhưng vẫn kiên định mở miệng: "Bất kể trước đây chị làm cái gì, dù tốt hay xấu nhưng giờ chị đối xử với chị em tốt như thế, lại còn giúp đỡ em nữa! Trong lòng em chị mãi mãi là người tốt! Hơn nữa, nhân từ với kẻ địch chính là tàn nhẫn với chính mình! Lúc ấy chị nổ súng là quá chính xác!"

"Vậy chị đây cám ơn cậu nha ~"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,856
Điểm cảm xúc
1,702
Điểm
113
Đêm khuya, trong một căn biệt thự đắt tiền nào đó.

Ninh Tuyết Lạc đi đi lại lại trong phòng khách, trên mặt lộ rõ vẻ cáu kỉnh: "Tôi chờ điện thoại cả đêm nhưng cuối cùng anh lại nói có chuyện xảy ra ngoài ý muốn? Cứ luôn mồm nói không cần tôi dạy anh làm việc thế mà bây giờ chỉ có một con đàn bà với một thằng oắt vô dụng mà cũng không giải quyết được! Anh làm ăn thế đấy à?"

"Nhãi con! Ban đầu chính cô nói Trang Vinh Quang tuyệt đối không dám gọi cho ai ngoài chị gái nó, kết quả thì sao? Người của tôi chết sạch! Rõ ràng Trang gia đã phái người tới! Chỉ vì cái chủ ý thối nát của cô mà tôi mất ba tên đàn em đắc lực, cô còn dám om sòm với tôi?"

Đầu bên kia hiển nhiên cũng đang vô cùng giận dữ.

"Bất kể thế nào thì chuyện này cũng do bên anh làm hỏng việc! Anh lo mà giải quyết cho tôi!"

"Cô động vào cái nhà đó đã là chơi với lửa rồi, giờ thành thế này rồi mà cô còn muốn ông đây phải vì cô mà hi sinh thân mình sao? Chuyện này đến đây chấm dứt!" Đầu bên kia "ầm" một tiếng cúp điện thoại.

"Này... alo?" Ninh Tuyết Lạc ném mạnh điện thoại xuống đất, mặt mũi u ám.

...

Sáng sớm hôm sau.

Bên ngoài căn biệt thự ánh sáng đã chiếu rọi khắp nơi, từng mảnh cánh hoa đào từ rừng đào giữa sườn núi nương theo cơn gió bay đi khắp nơi, trong không khí thoang thoảng mùi thơm nhàn nhạt.

Trang Vinh Quang từ trước đến giờ luôn luôn ngủ nướng đến muộn học nhưng hôm nay lại dậy thật sớm, lặng lẽ lái xe tới một quán bán đồ ăn sáng nổi tiếng của Đế Đô để mua đồ dâng lên cho hai cô chị.

Trang Vinh Quang rời đi không bao lâu thì một chiếc xe Maybach chậm rãi tiến vào.

Lục Đình Kiêu bước xuống rồi vòng qua phía sau mở cửa bế con trai nhà mình ra.

Bánh bao nhỏ vừa ra khỏi xe đã giãy dụa tuột xuống đất sau đó nhanh chóng chạy đi.

Lạch bạch chạy đến cửa rồi nhóc mới phát hiện ra một chuyện rất quan trọng.

Cửa cao quá, cái thân ngắn ngủn của nhóc không với tới chỗ bấm mật mã.

Vì vậy nhóc chỉ có thể nhịn nhục mà xoay người, giơ hai cái tay ngắn ngủn lên tỏ ý muốn được ba bế.

Lục Đình Kiêu nhìn bộ dạng luống ca luống cuống giơ hai tay muốn bế của con trai, anh nhàn nhã khoanh tay trước ngực đứng đó tỏ ý: Gọi ba đi.

Tất nhiên là bánh bao nhỏ hiểu ý ông bố của mình rồi, cậu nhóc phồng má ngước đôi mắt to tròn tràn đầy giận dữ và lên án của mình lên.

Cuối cùng không biết nhóc móc từ đâu ra một cái điều khiển từ xa đen thùi lùi rồi bấm bấm một lúc. Sau đó cái cửa kêu "ken két" một tiếng và được mở ra từ bên trong.

"Chào mừng tiểu chủ nhân vừa đáng yêu lại vừa dễ thương mà mẹ thích nhất!" Người mở cửa là Bánh Bao.

Bánh bao nhỏ thưởng cho Bánh Bao một cái xoa xoa rồi quay lại nhìn ông bố đằng sau bằng một vẻ cực kỳ đắc ý.

Lục Đình Kiêu rũ mắt cười nhẹ một tiếng, vẻ mặt vừa bất đắc dĩ vừa cưng chiều nhìn thằng con mình. Có con trai thông minh quá cũng rất nhức đầu, nhưng ai bảo nó lại di truyền từ anh chứ, trách ai bây giờ?

Cửa mở xong, bánh bao nhỏ lập tức chạy như bay vào.

Nhưng khi Lục Đình Kiêu thấy con trai mình nhón chân nhẹ nhàng mở cửa phòng của mẹ nó ra thì có chút kỳ quái, lần này không phi ngay vào mà cứ đứng tần ngần ở cửa là sao..

Có biến?

Lục Đình Kiêu cũng bước nhanh về phía phòng ngủ.

Vừa đến gần đã thấy... trên giường Ninh Tịch rõ ràng có hai người đang nằm...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,856
Điểm cảm xúc
1,702
Điểm
113
Ninh Tịch đang ngủ rất sâu, bên cạnh cô là Trang Khả Nhi và cô ta đang mặc đồ ngủ của Ninh Tịch còn... còn đang dính sát vào ngực của Ninh Tịch nữa...

Sắc mặt Lục Đình Kiêu lập tức trở nên đen ngòm...

Vợ kêu về xuống máy bay muộn nên không đi gặp mình... ấy thế mà lại đi "qua đêm" với người phụ nữ khác?

Cũng không biết có phải do cảm nhận được luồng sát khí mãnh liệt kia không mà Trang Khả Nhi mơ mơ màng màng tỉnh dậy, khóe mắt vừa liếc thấy Lục Đình Kiêu thì lập tức bị dọa cho hết hồn: "Aaaa.."

Ninh Tịch cũng tỉnh lại theo luôn, vừa nhìn thấy Lục Đình Kiêu thì cô lập tức đổi sắc mặt, vèo một cái đã xoay người ngồi dậy lên tiếng đính chính: "Ôi đệch! Vợ ơi nghe anh giải thích đã..."

Lục Đình Kiêu: "..."

Ninh Tịch vừa dứt lời liền cảm thấy dường như có chỗ nào sai sai...

Ôi má ơi! Nhất định là cô ngủ đến ngu người rồi!

Đều do tên Trang Vinh Quang chết tiệt kia! Tối qua cứ há mồm đàn ông này đàn ông nọ làm cho cô cho rằng mình là đàn ông thật!

Ninh Tịch ho nhẹ một tiếng gãi gãi đầu, sau đó login lại trạng thái bình thường: "Boss đại nhân, sao anh lại tới đây thế này? A lại còn có bánh bao nhà ta nữa! Con ra ngoài trước được không, mẹ dậy ngay đây ~"

Bánh bao nhỏ ngoan ngoãn gật đầu một cái, sau đó rất nghe lời quay ra phòng khách.

Lục Đình Kiêu nhéo nhéo mi tâm: "Hai người thay đồ trước đi." Nói xong liền rời đi.

Ninh Tịch đang tìm quần áo cho Trang Khả Nhi nhưng vừa nghiêng đầu thì lại thấy cô ấy ngồi héo rũ rượi trên giường liền vội vàng hỏi: "Khả Nhi sao thế?"

Trang Khả Nhi ngẩng đầu nhìn Ninh Tịch rồi lầu bầu nói: "Không biết tại sao nhưng tớ cứ có cảm giác Lục Đình Kiêu ghét tớ lắm ý!"

Ninh Tịch giật giật khóe miệng: "Cậu quan tâm anh ấy làm gì, tớ thích cậu là được rồi!"

"Ừ." Trang Khả Nhi lúc này mới vui vẻ trở lại.

Ninh Tịch trong miệng thì có vẻ chẳng có chuyện gì to tát cả, cơ mà trái tim trong ngực đang đập bình bịch liên hồi, rõ rành rành là Đại ma vương lại ăn giấm rồi...

...

Ninh Tịch thay đồ xong thì đi ra phòng khách, bánh bao nhỏ thấy vậy lập tức chạy tới, vẻ mặt như thể "một ngày không gặp tựa cách ba thu".

Ninh Tịch cũng vui sướng ôm lấy bánh bao nhỏ, hôn hít lên khuôn mặt nhỏ mềm mềm kia: "Ôi bánh bao của mẹ, mẹ nhớ con chết đi được! Để mẹ hôn một cái nào!"

Cùng bánh bao nhỏ ân ái mà ánh mắt Ninh Tịch vẫn không ngừng liêng liếc về người đang giả bộ cao quý lạnh lùng ngồi trên ghế sofa. Cô dỗ bánh bao nhỏ xong lập tức phi qua, chủ động hôn lên môi anh một cái, sau đó nhỏ giọng xuống để bánh bao nhỏ không nghe được rồi thì thầm vào tai anh: "Đương nhiên là... càng nhớ trái tim của em hơn rồi ~"

Mặt Lục Đình Kiêu vẫn đen nhưng ít ra cũng trắng hơn vừa rồi một chút.

Nhưng mà anh cũng không quên vấn đề quan trọng nhất, bèn nghi ngờ hỏi: "Nếu anh nhớ không lầm thì tối qua lúc em về đến nơi đã là nửa đêm."

Ý bóng ý gió là tại sao Trang Khả Nhi lại xuất hiện ở đây.

Lúc nói chuyện, khóe mắt của Lục Đình Kiêu cũng rơi vào cái sofa phía đối diện, nơi đó rõ ràng cũng có dấu vết có người từng ngủ.

Lúc này tiếng chuông cửa vang lên.

Chắc không phải thằng nhóc Trang Vinh Quang đấy chứ?

Ninh Tịch lập tức chạy ra mở cửa, quả nhiên là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.

"Chị! Chị Tịch! Em mua đồ ăn sáng cho hai người này!"

Ninh Tịch nhức đầu không thôi mà gãi gãi đầu rồi tự biến đầu mình thành tổ quạ từ lúc nào không hay, sau đó bộ dạng y như học sinh tiểu học đang trả bài cho thầy giáo giải thích với Lục Đình Kiêu: "Chuyện này... tất cả là đều do cái thằng nhóc này gây họa, chọc giận đến đến thủ trưởng Trang, cho nên Trang Khả Nhi mới vác cậu ta qua đây tránh nạn..."
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,856
Điểm cảm xúc
1,702
Điểm
113
Trang Vinh Quang nghe vậy thì cái khó ló cái khôn, lập tức nhìn về phía Lục Đình Kiêu rồi nói: "Xin lỗi đã làm phiền anh rể rồi!"

Nghe được tiếng "anh rể" này của Trang Vinh Quang thì sắc mặt của Lục Đình Kiêu rõ ràng đã nhu hòa đi không ít.

Ninh Tịch thở phào một cái, nguy cơ đã được giải trừ. Cô âm thầm cho Trang Vinh Quang một biểu cảm: được đấy cu.

Mà biểu tình của Trang Vinh Quang nhìn Ninh Tịch lúc này thì lại có chút khó hình dung....

Từ lúc quen biết tới giờ, Ninh Tịch trong mắt cậu ta luôn mang bộ dạng phách lối "thiên hạ này là của bố mày", đây là lần đầu tiên cậu ta thấy Ninh Tịch sợ một ai đó như vậy.

Đây... đây chính là... Râu Quặp1 trong truyền thuyết sao?

1 Râu Quặp: Chỉ những người sợ vợ, sợ đến nỗi râu không thẳng được.

Trang Vinh Quang xách túi lớn túi nhỏ đi vào, cậu ta mua rất nhiều đồ ăn, dù cho cả năm người họ ăn vẫn thừa.

"Chị, bánh bao của chị này! Đây là bánh bao gạch cua của Dật Hưng Lâu mà chị thích nhất đó! Có xếp hàng cũng chưa chắc đã mua được đâu, em quen ông chủ tiệm nên anh ta mới đặc cách cho em đó!" Trang Vinh Quang cẩn thận đưa một cái hộp nhỏ xinh cho Trang Khả Nhi.

Sau đó cậu chàng lại tiếp tục chạy tới cạnh Ninh Tịch: "Chị Tịch, em chẳng biết chị thích ăn cái gì cho nên mỗi thứ đều mua một ít, chị thích cái gì thì ăn cái đó! Em phải xếp hàng ở cửa hàng nổi tiếng lâu đời của Đế Đô mới mua được đó!"

Bàn về chỗ ăn chỗ chơi thì Trang Vinh Quang cũng được coi là khá hiểu biết, những món cậu ta mua đều là từ những cửa hàng nổi tiếng, để mua được thì phải đi thật sớm để xếp hàng, rõ ràng cậu ta rất dụng tâm.

"Cám ơn!" Ninh Tịch cho bánh bao nhỏ cái bánh bao nhân tôm mà nhóc thích nhất, sau đó cho Đại ma vương một cái bánh rán trái cây rồi dịu dàng nói: "Boss đại nhân, chắc chắn anh chưa ăn cái này bao giờ đâu! Anh nếm thử xem có ngon không!"

Nói xong liền ân cần đưa tới sát mép của Đại ma vương.

Nhìn bộ dạng ân cần lấy lòng của cô thì Lục Đình Kiêu cuối cùng cũng "hạ hỏa", anh cúi đầu cắn một miếng.

"Thế nào? Có ngon không, có ngon không?" Ninh Tịch hỏi.

"Anh rể đừng thấy cái này nhìn rẻ tiền mà cho là không ngon, em mua nó tại cửa hàng ngon nhất đó!"

"Cũng không tệ." Mặc kệ mua ở đâu, có ngon hay dở cũng là nhờ vợ đút nên mới ngon.

Lúc ăn sáng, ánh mắt của Trang Vinh Quang như có như không bắn về phía Lục Đình Kiêu, ánh mắt cậu ta nhìn Lục Đình Kiêu còn sùng kính hơn cả ánh mắt khi cậu ta nhìn Ninh Tịch nữa.

Trước đây, khi nghe tin nhà họ Lục muốn kết thân với chị mình thì cậu còn có chút khinh thường, cho rằng Lục Đình Kiêu chẳng qua cũng chỉ là một tên doanh nhân tầm thường được mỗi cái kiếm tiền giỏi thôi. Nhưng lúc này cái nhìn của cậu ta lúc này đã hoàn toàn thay đổi. Người có thể khiến chị Tịch ngoan ngoãn như thế thì làm sao có thể là người bình thường được!

Thật là tò mò quá đi... rốt cuộc anh ta đã "hạ gục" chị Tịch như thế nào?

Sau khi ăn sáng xong, hai chị em nhà họ Trang cũng biết là Ninh Tịch đã đi công tác rất lâu mới về nên rất thức thời mà nói lời chào tạm biệt, không làm phiền một nhà ba người bọn họ nữa.

Lúc sắp đi, Trang Vinh Quang thừa dịp Ninh Tịch đang nói chuyện với Trang Khả Nhi mà lén lút đến cạnh Lục Đình Kiêu hỏi vấn đề mà cậu vẫn thắc mắc nãy giờ: "Cái đó... anh rể này... em có thể hỏi anh một chuyện không?"

"Hỏi đi."

"Khụ, em thực sự rất tò mò, anh... rốt cuộc anh dùng cách gì mà "chế ngự" được chị Tịch thế?" Trang Vinh Quang tỏ vẻ khiêm tốn ham học hỏi.

Lục Đình Kiêu nghe vậy thì liếc mắt nhìn cậu ta một cái rồi ra vẻ trầm ngâm suy nghĩ.

Trang Vinh Quang nín thở chờ đợi cậu trả lời.

Một lát sau Lục Đình Kiêu mới mở miệng nói: "Sắc đẹp."

Trang Vinh Quang: "..."
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top