Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,936
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Ninh Tịch há hốc mồm: "Vậy cũng được sao? Anh ta thật sự... không thể có con được à?"

Minh Phương Phương sờ bụng mình: "Tôi mang thai rồi, cô nói xem?"

Ninh Tịch nhất thời kinh hỉ: "Thật á! Cô có thai rồi? Chúc mừng, chúc mừng!"

Khỏi cần hỏi cũng biết rõ ràng là người đàn ông kia đã gạt cô ấy.

Minh Phương Phương nhìn cô gái trước mặt đang thể hiện sự vui sướng từ tận đáy lòng thay cho cô, trong lòng bỗng có chút cảm động: "Cảm ơn!"

Nhắc tới chuyện này, đến Minh Phương Phương vẫn còn chưa hết kinh ngạc: "Sau khi tôi phát hiện mình có thai, tôi sợ phát khiếp, còn tưởng là con của Hồ Hồng Đạt, đang định lén đi nạo, nào ngờ bị anh ấy phát hiện. Lúc đó, anh ấy mới nói sự thật cho tôi biết, sau đó liền đưa tôi tới bệnh viện làm kiểm tra kĩ hơn, tính ra thời gian quả nhiên là con của anh ấy, rồi ba mẹ anh ấy cũng chịu đồng ý chuyện của bọn tôi..."

Ninh Tịch nghe vậy mà chấn động.

May mà ông trời không phụ lòng người tốt, cuối cùng Minh Phương Phương cũng đợi được đứa bé của mình.

"Còn về Phương Nhã, tôi cũng lười chẳng buồn nghe ngóng xem cô ta thế nào. Nhưng có người nói với tôi, nghe nói vì danh tiếng quá kém nên bị phong sát, giờ chạy đi đóng cái loại phim kia rồi..." Lúc nhắc tới Phương Nhã, thần sắc của Minh Phương Phương cũng đã bình tĩnh hơn rất nhiều, như thể chỉ đang nói về một người xa lạ.

"Thật xin lỗi, khi ấy đã hiểu lầm cô, còn nói những lời như vậy với cô nữa. Giờ tôi không thể uống rượu được, nên tôi xin lấy trà thay rượu, kính cô một ly nhé!" Minh Phương Phương xin lỗi một cách chân thành.

Ngoài việc xin lỗi ra, cô còn muốn cảm ơn Ninh Tịch nhiều hơn, nếu không phải nhờ Ninh Tịch vạch trần lời nói dối của Hồ Hồng Đạt, cô sẽ không có ngày hôm nay...

Ninh Tịch vội kính lại một ly: "Khách khí quá, khi đó cô cũng không biết chuyện mà."

Minh Phương Phương tỏ ra hơi lo lắng nhìn cô, hình như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại chỉ nói một câu: "Cũng chúc cô và người ấy... có thể thuận lợi mọi điều."

"Cảm ơn." Ninh Tịch có chút ngạc nhiên, hơi hơi nhướng lông mày: "Tôi còn tưởng cô muốn khuyên tôi đừng như thiêu thân lao đầu vào lửa cơ."

Minh Phương Phương khẽ cười: "Người đàn ông như Lục Đình Kiêu, đổi lại là tôi, e rằng cũng không thể không nhào tới được, huống hồ là một cô gái trẻ như cô! Hơn nữa, tôi có thể nhìn ra Lục Đình Kiêu thật sự yêu cô. Từ sau khi tôi mang thai, tôi liền cảm thấy... mọi thứ trên thế gian này cái gì cũng đều có thể xảy ra hết, không phải sao?"

"Đương nhiên rồi, tôi vẫn luôn nghĩ vậy mà!"

Nghe thấy câu chuyện đầy năng lượng như vậy, tâm trạng Ninh Tịch cũng tốt đẹp hơn nhiều.

...

Sau khi chia tay với Minh Phương Phương, Ninh Tịch trở về khách sạn chuẩn bị cho buổi khai trương ngày mai.

Nào ngờ, trong buổi lễ khai trương chính thức lại gặp lại Minh Phương Phương.

"Minh... à không, cô Triệu?"

"Tới xem xem, không hoan nghênh à?" Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Ninh Tịch, Minh Phương Phương cười nói.

"Tất nhiên là hoan nghênh rồi, chỉ là có chút ngạc nhiên thôi! Cô đang mang thai, không sao chứ?" Hôm qua lúc nói chuyện với Minh Phương Phương, Ninh Tịch chỉ tiện mồm nói một chút về việc sao cô lại tới thành Q và hôm nay cô sẽ khai trương, không ngờ cô ấy lại đích thân tới chúc mừng.

"Chỉ vài bước chân thôi mà, có chuyện gì được chứ? Mọi người đừng coi tôi như thủy tinh nữa được không!" Chắc Minh Phương Phương thường ngày ở nhà hay bị chồng nói vậy nên nghe thấy có hơi không vui.

Nhưng Ninh Tịch nào dám sơ suất, cô vội đỡ lấy thai phụ này như đỡ "lão phật gia".

"Cô Triệu! Sao cô lại tới đây! Không kịp đón tiếp từ xa, thật có lỗi!" Người phụ trách của Hối Tinh vừa thấy Minh Phương Phương liền giật mình, vội chạy tới nghênh tiếp.

"Tôi tới chúc mừng bạn!" Minh Phương Phương tùy ý nói.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,936
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Minh Phương Phương không chỉ là thiên kim danh giá của Đế Đô, chồng cô cũng là tài phiệt thế gia số một số hai ở đây.

Không ngờ được rằng, bà chủ của Tắc Linh lại là bạn của bà lớn này, thế nên thái độ của người phụ trách bên Hối Tinh cũng tăng lên không ít, càng coi trọng cái cửa hàng đại lý này hơn.

"Cô Triệu, mời vào trong! Sớm biết cô tới, tôi đã cho bọc hết các góc cạnh lại rồi, nếu không lỡ động phải đâu thì chết tôi!"

Có ai không biết vị Triệu tổng kia cưng chiều bà xã này đến thế nào chứ!

Ninh Tịch ở bên nghe thấy vậy thì hạn hán luôn nó lời, được lắm, đúng là nhân tài nịnh bợ.

Minh Phương Phương đỡ trán: "Cô thấy chưa? Giờ tôi đi tới đâu cũng vậy đấy! Còn phải chịu đựng cái cảnh này bảy tháng nữa cơ!"

Ninh Tịch khẽ cười: "Đồng cảm!"

Lúc Ninh Tịch nói câu này, tuyệt đối không ngờ... sau này sẽ có một ngày, chính cô mới là cái người đáng được đồng cảm nhất...

Cách đó không xa, Kiều Vi Lan và Hàn Mạt Mạt thấy Ninh Tịch đang nói chuyện vui vẻ với Minh Phương Phương thì đều tỏ ra hết sức kinh ngạc.

Lúc trước họ còn phát sầu lên vì vụ không mời được người thích hợp làm người "tọa trấn" cho lễ khai trương, không ngờ chớp cái Ninh Tịch đã mời được phu nhân của Triệu gia tới đây rồi.

Vị phu nhân này không chỉ có danh tiếng trong làng giải trí, mà bản thân cô và nhà chồng đều là gia đình danh giá, quả thật rất hợp với địa vị và yêu cầu của Tắc Linh.

Sự thật nhanh chóng chứng minh được hiệu quả việc Minh Phương Phương có mặt tại đây lần này còn tốt hơn nhiều so với tưởng tượng của họ.

Sau khi Minh Phương Phương mang thai, cô ít khi giao du với bên ngoài, lâu lắm không xuất hiện trước mặt truyền thông. Lần này, giới truyền thông thành phố Q sau khi biết được tin liền chen nhau tới, đã thế còn thu hút thêm được lượng fan cứng của Minh Phương Phương nữa. Mới chỉ ngày đầu khai trường, cửa hàng gần như đã được bán sạch, doanh thu ngày đầu lên tới trăm vạn!

So ra thì, cửa hàng của History tại Tân Thế Kỉ vào ngày đầu khai trương vắng vẻ hơn nhiều, gộp cả hai ngày lại, doanh số còn không bằng con số lẻ của Tắc Linh tại Hối Tinh.

Sau khi buổi lễ khai trương kết thúc, Ninh Tịch cố tình nán lại vài ngày, muốn xem xem tình hình buôn bán của Tắc Linh tại Hối Tinh như thế nào.

Sau vài ngày quan sát thì thấy doanh số mỗi ngày đều vô cùng khả quan.

Hiện tại, Ninh Tịch càng lúc càng bội phục quyết sách của Kiều Vi Lan hơn, lượng khách hàng cao cấp ở Hối Tinh quả nhiên nhiều hơn bên Tân Thế Kỷ không biết bao nhiêu lần, đây đúng là một bước khởi đầu tuyệt vời.

Còn đối với Kiều Vi Lan và Hàn Mạt Mạt, hai người lại cảm thấy Ninh Tịch mới là thần kì, lần nào cô cũng khiến họ có được sự kinh hỉ ngoài ý muốn. Sự góp mặt của Minh Phương Phương quả thật khiến danh tiếng của Tắc Linh tại tỉnh H như hổ mọc thêm cánh.

Lúc này, Đặng Khoan thì đang hối hận phát điên lên, sớm biết như vậy, trước đó không nên đổi ý mới phải!

Nhưng trên đời này làm gì có thuốc hối hận, mọi thứ đều đã định cả rồi...

...

Tin tức nhanh chóng truyền tới Đế Đô, sau khi Ninh Tuyết Lạc biết được chuyện này liền nổi trận lôi đình, lôi Tần Tử Phàm ra chửi cho một trận.

Cô ta làm sao cũng không thể ngờ được, Tắc Linh không chỉ nắm lấy Hối Tinh mà ngay đến cả Minh Phương Phương cũng tới đó nâng đỡ cho bọn họ. Hối Tinh tuyệt đối không có mặt mũi lớn tới vậy, nhất định là người bên Tắc Linh đã mời được Minh Phương Phương...

Chết tiệt! Gần đây rốt cuộc bị làm sao mà không có chuyện gì thuận lợi thế này!

Ninh Tuyết Lạc phiền muốn chết, cô ta lại lấy chiếc điện thoại kia ra, bực bội nói với người đầu dây bên kia: "Chuyện lần trước tôi nhờ anh thế nào rồi? Sao vẫn chưa có kết quả?"

"Vội cái gì, đã cắn câu rồi, đợi thu lưới thôi." Người đàn ông đầu dây bên kia không nhanh không chậm trả lời.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,936
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Nghe vậy, Ninh Tuyết Lạc mới thở nhẹ một hơi, nhưng đáy mắt vẫn lướt một tia hung ác: "Nếu được thì lúc ra tay mạnh tay chút, như vậy sẽ càng thật hơn!"

"Yên tâm đi, chuyện này không cần cô phải dạy tôi! Chuyện của tôi, cô đừng có quên đấy!" Người đàn ông kia trầm giọng nói.

Ninh Tuyết Lạc có chút buồn bực nói: "Không phải nói sẽ tìm cơ hội làm giúp anh rồi sao? Tháng sau là có đợt hàng từ Los Angeles về Đế Đô rồi! Sẽ không có vấn đề gì đâu, chỉ cần anh làm tốt chuyện của tôi, chuyện gì cũng dễ bàn bạc hết!"

...

Đế Đô, Bạch Kim Đế Cung.

Trong phòng làm việc của Lục Đình Kiêu, bánh bao nhỏ đang bò trước bàn làm việc của ba, chớp đôi mắt to tròn nhìn ba mình hỏi câu hỏi mà cậu bé đã hỏi tới lần thứ sáu trong ngày hôm nay: "Bao giờ thì mẹ về ạ?"

Mấy ngày nay, cuộc đối thoại của Lục Đình Kiêu vào Tiểu Bảo hầu như chỉ là:

"Bao giờ thì mẹ về ạ?"

"Sao mẹ vẫn chưa về thế ạ?"

"Hôm nay mẹ có về không ạ?"

"Ngày mai mẹ có về không ạ?"

...

Lục Đình Kiêu miết miết mi tâm, gập laptop lại rồi nghiêng đầu nhìn cậu con trai với ánh mắt phức tạp.

Mấy ngày gần đây, Tiểu Bảo đã gọi mẹ, gọi ông, gọi bà, còn gọi cả chú nữa.

Tuy mỗi lần Tiểu Bảo nói chuyện với Cảnh Lễ đều khiến Cảnh Lễ tức điên lên nhưng anh có thể nhìn ra kì thực Tiểu Bảo rất thích Cảnh Lễ, bởi vì số lần Tiểu Bảo nói chuyện với Cảnh Lễ chỉ thua mỗi Ninh Tịch, hầu như lần nào cũng sẽ đáp lại.

Còn anh...

Cho tới giờ vẫn chưa nghe thấy Tiểu Bảo gọi anh một tiếng "ba".

Mỗi khi Tiểu Bảo tìm anh thì chỉ nói hoặc hỏi anh về những chuyện có liên quan tới Ninh Tịch, ngoài vậy ra sẽ không nói gì nữa cả.

Nói anh hoàn toàn không để ý, đó là chuyện không thể.

"Tiểu Bảo, qua đây, chúng ta nói chuyện một lát." Lục Đình Kiêu vẫy tay với Tiểu Bảo.

Tiểu Bảo chỉ mong ngóng mẹ về, làm gì còn tâm trạng đâu mà trò chuyện nữa, ìu xìu như bánh đa thiu luôn.

"Con không muốn gọi ba à?" Lục Đình Kiêu đi thẳng vào vấn đề.

Thấy Lục Đình Kiêu nói vậy, gương mặt nhỏ nhắn của Tiểu Bảo nhất thời đờ ra tại chỗ.

Quả nhiên, thằng bé thật sự không muốn nên mới không gọi anh.

"Vì sao thế? Có thể nói cho ba biết không?" Lục Đình Kiêu cố gắng mềm giọng ra hỏi.

Nhưng mà, sắc mặt Tiểu Bảo lại càng trở nên khó coi hơn. Thậm chí, cậu nhóc còn không muốn nói chuyện với anh nữa mà móc luôn tập viết lâu lắm nhóc không dùng tới ra.

Hiện tại, tuy Tiểu Bảo đã có thể nói chuyện nhưng cậu nhóc vẫn không thay đổi thói quen mang theo tập viết bên người.

Sau đó, Lục Đình Kiêu lại thấy con trai dùng lực viết: [Đều tại ba hết?]

Tại ba??? Lục Đình Kiêu nhìn mấy chữ này, tỏ ra khó hiểu: "Ý con là gì?"

Trong mắt bánh bao nhỏ tràn ngập ấm ức, bi phẫn rồi lại cúi đầu tiếp tục viết: [Đều tại ba nên Tiểu Bảo mới không có từ bụng mẹ chui ra, Tiểu Bảo muốn được từ bụng mẹ chui ra!!!]

Vành mắt cậu nhóc đỏ lừ giơ tập viết lên, trông như sắp khóc đến nơi.

Nhóc biết, tuy mẹ Tiểu Tịch vẫn luôn đối xử với nhóc rất tốt, nhưng lại không phải là mẹ đẻ của nhóc, không phải là người sinh ra nhóc.

Chỉ nghĩ tới điều này thôi nhóc đã giận ba vô cùng rồi! Sao ba không cùng mẹ Tiểu Tịch sinh ra nhóc chứ!

Lục Đình Kiêu thấy con trai nói vậy thì ngẩn ra, đúng là muốn khóc không được muốn cười cũng không xong.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,936
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Nghe vậy, Ninh Tuyết Lạc mới thở nhẹ một hơi, nhưng đáy mắt vẫn lướt một tia hung ác: "Nếu được thì lúc ra tay mạnh tay chút, như vậy sẽ càng thật hơn!"

"Yên tâm đi, chuyện này không cần cô phải dạy tôi! Chuyện của tôi, cô đừng có quên đấy!" Người đàn ông kia trầm giọng nói.

Ninh Tuyết Lạc có chút buồn bực nói: "Không phải nói sẽ tìm cơ hội làm giúp anh rồi sao? Tháng sau là có đợt hàng từ Los Angeles về Đế Đô rồi! Sẽ không có vấn đề gì đâu, chỉ cần anh làm tốt chuyện của tôi, chuyện gì cũng dễ bàn bạc hết!"

...

Đế Đô, Bạch Kim Đế Cung.

Trong phòng làm việc của Lục Đình Kiêu, bánh bao nhỏ đang bò trước bàn làm việc của ba, chớp đôi mắt to tròn nhìn ba mình hỏi câu hỏi mà cậu bé đã hỏi tới lần thứ sáu trong ngày hôm nay: "Bao giờ thì mẹ về ạ?"

Mấy ngày nay, cuộc đối thoại của Lục Đình Kiêu vào Tiểu Bảo hầu như chỉ là:

"Bao giờ thì mẹ về ạ?"

"Sao mẹ vẫn chưa về thế ạ?"

"Hôm nay mẹ có về không ạ?"

"Ngày mai mẹ có về không ạ?"

...

Lục Đình Kiêu miết miết mi tâm, gập laptop lại rồi nghiêng đầu nhìn cậu con trai với ánh mắt phức tạp.

Mấy ngày gần đây, Tiểu Bảo đã gọi mẹ, gọi ông, gọi bà, còn gọi cả chú nữa.

Tuy mỗi lần Tiểu Bảo nói chuyện với Cảnh Lễ đều khiến Cảnh Lễ tức điên lên nhưng anh có thể nhìn ra kì thực Tiểu Bảo rất thích Cảnh Lễ, bởi vì số lần Tiểu Bảo nói chuyện với Cảnh Lễ chỉ thua mỗi Ninh Tịch, hầu như lần nào cũng sẽ đáp lại.

Còn anh...

Cho tới giờ vẫn chưa nghe thấy Tiểu Bảo gọi anh một tiếng "ba".

Mỗi khi Tiểu Bảo tìm anh thì chỉ nói hoặc hỏi anh về những chuyện có liên quan tới Ninh Tịch, ngoài vậy ra sẽ không nói gì nữa cả.

Nói anh hoàn toàn không để ý, đó là chuyện không thể.

"Tiểu Bảo, qua đây, chúng ta nói chuyện một lát." Lục Đình Kiêu vẫy tay với Tiểu Bảo.

Tiểu Bảo chỉ mong ngóng mẹ về, làm gì còn tâm trạng đâu mà trò chuyện nữa, ìu xìu như bánh đa thiu luôn.

"Con không muốn gọi ba à?" Lục Đình Kiêu đi thẳng vào vấn đề.

Thấy Lục Đình Kiêu nói vậy, gương mặt nhỏ nhắn của Tiểu Bảo nhất thời đờ ra tại chỗ.

Quả nhiên, thằng bé thật sự không muốn nên mới không gọi anh.

"Vì sao thế? Có thể nói cho ba biết không?" Lục Đình Kiêu cố gắng mềm giọng ra hỏi.

Nhưng mà, sắc mặt Tiểu Bảo lại càng trở nên khó coi hơn. Thậm chí, cậu nhóc còn không muốn nói chuyện với anh nữa mà móc luôn tập viết lâu lắm nhóc không dùng tới ra.

Hiện tại, tuy Tiểu Bảo đã có thể nói chuyện nhưng cậu nhóc vẫn không thay đổi thói quen mang theo tập viết bên người.

Sau đó, Lục Đình Kiêu lại thấy con trai dùng lực viết: [Đều tại ba hết?]

Tại ba??? Lục Đình Kiêu nhìn mấy chữ này, tỏ ra khó hiểu: "Ý con là gì?"

Trong mắt bánh bao nhỏ tràn ngập ấm ức, bi phẫn rồi lại cúi đầu tiếp tục viết: [Đều tại ba nên Tiểu Bảo mới không có từ bụng mẹ chui ra, Tiểu Bảo muốn được từ bụng mẹ chui ra!!!]

Vành mắt cậu nhóc đỏ lừ giơ tập viết lên, trông như sắp khóc đến nơi.

Nhóc biết, tuy mẹ Tiểu Tịch vẫn luôn đối xử với nhóc rất tốt, nhưng lại không phải là mẹ đẻ của nhóc, không phải là người sinh ra nhóc.

Chỉ nghĩ tới điều này thôi nhóc đã giận ba vô cùng rồi! Sao ba không cùng mẹ Tiểu Tịch sinh ra nhóc chứ!

Lục Đình Kiêu thấy con trai nói vậy thì ngẩn ra, đúng là muốn khóc không được muốn cười cũng không xong.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,936
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Một tiếng sau, tất cả số thẻ bạc Trang Vinh Quang thắng được đều thua sạch.

Gã đeo dây chuyền vàng đắc ý cười lớn gạt hết chỗ thẻ bạc tới trước mặt mình: "Nhóc à, chú vẫn còn non lắm!"

"Thêm một ván nữa!" Trang Vinh Quang sầm mặt, vỗ mạnh xuống bàn.

"Chơi cái gì mà chơi! Thua đến cái quần cũng chẳng còn nữa rồi! Về tìm mẹ bú sữa đi!"

Gã vừa dứt lời, cả sòng bạc liền cười ầm lên.

Lúc này, Trang Vinh Quang thật sự thua đến cái quần cũng không còn nữa, quần áo trên người cậu ta đều là hàng hiệu, đã bị cởi hết ra làm cọc, ngay đến chiếc ví da chị cậu ta tặng hồi sinh nhật cũng bị thua mất.

Vốn định đến đây kiếm chút tiền làm lộ phí, ai ngờ lại thua sạch sành sanh thế này. Nhưng mấu chốt là vốn dĩ cậu ta đã thắng được rất nhiều tiền, cơ mà giờ lại bị thua sạch, thế thì sao có thể cam tâm được đây: "Anh đứng lại! Đánh thêm ván nữa với tôi! Nếu tôi thua tôi sẽ viết cho anh một cái giấy nợ!"

Gã đeo vòng vàng cười lớn: "Ha ha ha ha... cậu em à, ông đây không có hứng với cái trò viết giấy nợ! Ông chỉ thích tiền tươi thóc thật!"

"Mẹ nó! Tôi mà thèm vào tí tiền đó ấy à, có chơi không! Nếu tôi thua tôi lập tức bảo người mang tới cho anh!" Quang Vinh Quang quát lớn.

"Chậc... Xem ra không chơi ván này thì cậu vẫn không chịu chấp nhận hiện thực rồi rồi, ông đây đành làm người tốt chơi cùng cậu ván nữa!"

Một lát sau...

Trang Vinh Quang ngồi đần độn trên ghế: "Không thể nào... không thể nào! Chơi lại!"

Gã kia nghe thấy vậy thì hung tợn nói: "Chơi cũng được, cậu trả tôi năm trăm vạn cậu nợ tôi trước đi!"

"Tôi... Lát tôi trả hết cho anh một lượt!" Vừa nghe thấy mình nợ tới tận năm trăm vạn Trang Vinh Quang không nhịn được biến sắc mặt.

"Đệch! Thằng oắt con, mày chơi tao đấy à! Đã để mày nợ năm ván rồi! Còn nợ nữa! Mày nghĩ bố mày là ai? Dám giở trò này với tao à! Lập tức bảo người mang tiền đến đây cho tao! Nếu không..."

Trang Vinh Quang vốn còn muốn nói, kết quả lũ đồng bọn của gã đeo dây chuyền lại vây tới, tên nào tên nấy đều trông cũng như lũ đầu trâu mặt ngựa.

Lưng Trang Vinh Quang ướt sũng mồ hôi, cậu ta vội kéo hai thằng bạn bên cạnh lại: "Chúng mày có mang tiền theo người không?"

"Bọn tao làm gì còn nữa, có bao nhiêu đưa hết cho mày rồi còn gì!"

"Đúng đấy, cả đồng hồ của tao cũng đặt vào đấy luôn rồi!"

"Đệch! Làm thế nào bây giờ, tại chúng mày cứ kéo tao tới đây chơi đấy!" Trang Vinh Quang phát điên lên.

"Quang à, mày nói gì thế, còn không phải vì thấy mày thiếu tiền nên bọn tao mới có lòng tốt đưa mày tới đây à? Đánh bạc có thắng có thua, hên xui không phải thứ mà chúng ta có thể khống chế được!"

"Bớt lắm mồm đi, mặc kệ chúng mày nghĩ cách gì, mau mau xoay tiền cho tao!

"Năm trăm vạn đấy, bọn tao xoay đâu ra cho mày được!"

...

"Mấy đứa chúng mày bàn bạc xong chưa! Không nôn được tiền thì để lại một cái tay cho tao!" Gã đeo vòng quát.

Nhất thời mặt Trang Vinh Quang trắng bệch ra: "Gấp cái gì, không phải tôi đang xoay đây à?"

Cậu ta cẩn thận đánh giá mấy tên này, ngoài tên đeo vòng vàng kia ra, đầu xỏ còn một tên tóc vàng nữa, ánh mắt rất hung ác. Mấy tên còn lại thì trên người đều là những hình xăm khoa trương, thậm chí còn có cả sẹo, nói năng rất thô lỗ, vừa nhìn đã biết là dân du côn.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,936
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Tóm lại, vừa nhìn đã thấy là loại người không dễ dây vào rồi!

Lúc này, hai tên bạn Trang Vinh Quang đưa mắt nhìn nhau, sau đó một tên nói: "Quang này, hay thế này mày xem được không, tao với Cường ra ngoài gom tiền cho mày trước, nếu cứ ở đây chửi nhau mãi cũng không có cách gì!"

"Đúng đấy đúng đấy! Bọn tao sẽ nhanh chóng gom tiền mang tới cho mày!"

"Chúng mày nhanh lên cho tao đấy!"

"Rồi rồi rồi..." Hai tên kia chạy như bay ra ngoài.

Tiếp đó, Trang Vinh Quang bị đưa tới một cái kho hàng bỏ hoang cách đó không xa.

Sau khi đám người kia đưa cậu ta tới đây thì mặc kệ cậu ta, qua một góc vừa uống rượu vừa ồn ào đánh bạc, vì chỗ bọn chúng chỉ có một lối ra duy nhất, nên Trang Vinh Quang hoàn toàn không có cơ hội chạy thoát.

Chỗ này không chỉ âm u mà lại còn khá hẻo lánh, e rằng có bị giết chết ở đây cũng chẳng có ai biết...

Nghĩ tới đây, sống lưng Trang Vinh Quang không khỏi lạnh toát.

Nếu là bình thường, bị ép thế này, cậu ta sẽ gọi người trong nhà tới, nhưng lần này chuyện lớn như này, nhỡ bị người trong nhà biết được thì cậu ta xong đời mất! Thế nên cậu ta đành phải đặt hi vọng duy nhất vào hai thằng bạn kia!

Nhưng... từng giây từng phút qua đi, hai tên kia vẫn chẳng có động tĩnh gì, ngay đến một cuộc điện thoại cũng không có...

"Này, thằng nhóc! Sao bạn mày vẫn chưa tới! Chắc không phải chạy mất rồi đấy chứ?" Tên đeo vòng vàng đạp Trang Vinh Quang một cái hỏi.

"Không thể nào! Để tôi gọi điện thoại cho bọn nó! Nói không chừng chắc đang trên đường tới rồi cùng nên!" Trang Vinh Quang cuống cuồng gọi điện.

Kết quả, đầu dây bên kia reo mười mấy tiếng vẫn không có ai nhấc máy, sau khi tự động ngắt kết nối, Trang Vinh Quang lại gọi tiếp, lần này thì tắt máy hẳn luôn.

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, Trang Vinh Quang run rẩy gọi cho thằng bạn còn lại, kết quả cũng vẫn tắt máy!

"SHIT!" Trang Vinh Quang suýt nữa thì đập cả điện thoại.

Thường ngày đi chơi với nhau có lần nào không phải cậu ta trả tiền đâu, ngay đến chơi gái cũng là cậu ta bỏ tiền với mượn xe cho hai thằng kia chơi, kết quả tới lúc gặp chuyện thì lại chơi trò mất tăm mất tích!

"Chạy thật rồi à?"

"Đệch! Chơi bọn tao chắc!"

Đám người kia thấy thế liền nổi giận.

"Đợi đã! Chờ chút! Chắc chắn bọn họ sẽ tới, chắc đang lo tiền thôi, năm trăm vạn không phải là con số nhỏ, cũng cần chút thời gian chứ!" Trang Vinh Quang cuống lên.

Nhưng lần này đám người kia đã mất hết kiên nhẫn rồi: "Kệ con mẹ mày! Tao thấy thằng oắt con nhà mày là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ đúng không! Chặt tay nó cho tao!"

"Các người dám! Các người có biết tôi là ai không! Ba tôi là Trang Liêu Nguyên đấy..." Trong lúc hoảng sợ cực độ, Trang Vinh Quang đã buột miệng nói ra.

Mấy tên kia vừa nghe thấy thế không hề tỏ ra kinh sợ, ngược lại còn cười lớn: "Ha ha ha ha ha ha... Trang Liêu Nguyên là bố mày! Vậy Trang Tông Nhân còn là ông nội tao nữa đấy! Một thằng vô dụng như mày mà là con trai của Trang Liêu Nguyên á? Tao nhổ vào!"

"Các... các người!" Trang Vinh Quang tức giận đỏ mặt tía tai.

"Chặt tay nó cho tao!" Tên đeo vòng vàng ra lệnh, tên tóc vàng liền cầm một cái dao phay sắc nhọn đi tới, một tên khác thì đang đè tay Trang Vinh Quang xuống.

Đám du côn này! Thật sự muốn chặt tay cậu sao!

Trang Vinh Quang vốn lăn lộn, gây thị phi ở Đế Đô này vô số lần, nhưng nể mặt nhà họ Trang cũng chẳng có ai dám làm gì cậu ta cả, đây là lần đầu tiên có người dám làm như vậy với cậu ta.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,936
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Có hỗn hào thế nào thì dù sao cậu ta cũng chỉ mới mười tám tuổi, Trang Vinh Quang sợ đến nỗi run cầm cập, sắc mặt trắng bệch, liều mạng vùng vẫy: "Đợi đã! Chờ chút! Cho tôi một cơ hội nữa! Tôi sẽ lập tức gọi điện bảo người mang tiền tới! Lần này nhất định sẽ mang tới! Tôi hứa! Tôi hứa mà!"

Tên đeo vòng vàng và tên tóc vàng đưa mắt nhìn nhau, sau đó nói: "Nói rõ, bọn tao cần tiền tươi!"

"Biết rồi! Biết rồi!"

Trang Vinh Quang vừa phụ họa, vừa run rẩy bấm điện thoại cho Trang Khả Nhi.

"Alo, Vinh Quang à? Muộn thế này rồi em còn ở đâu đấy? Sao còn chưa về?" Đầu dây bên kia truyền tới âm thanh có chút lo lắng cùng trách cứ.

"Chị! Cứu em! Mau mang năm trăm vạn tới đường Đông Tam, ở đây có một cái nhà kho bị bỏ hoang! Mau lên!" Trang Vinh Quang không dám nhiều lời, hét ầm lên.

"Đã xảy ra chuyện gì! Em nói rõ xem nào!!!" Giọng Trang Khả Nhi cũng thay đổi.

"Chị đừng hỏi nữa, mau mang tiền tới đây là được rồi!!! Mạng sống của em nằm trong tay chị đấy!"

"Em không nói rõ đã bảo chị kiếm cho từng ấy ấy tiền! Năm trăm vạn là con số nhỏ sao? Không phải em lại đánh ai vào viện rồi đấy chứ?"

"Không... không phải..." Thấy đám người kia đang nhìn mình chằm chằm như hổ rình mồi, Trang Vinh Quang đành nhắm mắt nói: "Em đánh bạc... nợ người ta năm trăm vạn."

"Đánh bạc? Trang Vinh Quang mày điên rồi sao!!! Thứ đó mà mày cũng dám động vào à!" Bên kia truyền tới tiếng hét tức giận của Trang Khả Nhi.

"Chị... chị nhỏ tiếng thôi! Em xin chị đấy! Mau cứu em với! Nếu chị không tới, bọn họ sẽ chặt tay em mất! Em xin chị đấy chị ơi! A!!!" Trang Vinh Quang đang nói thì bị tên bên cạnh đạp cho một cái mà thảm thiết kêu lên một tiếng.

"Các... các người đừng động vào nó, tôi sẽ lập tức mang tiền tới! Đừng có động vào nó nghe chưa!" Trang Khả Nhi gào ầm lên.

Tên đeo vòng vàng cầm điện thoại của Trang Vinh Quang lên nói: "Cho cô 30 phút, cứ quá một phút tôi sẽ chặt một ngón tay của nó!" Nói xong, liền dập điện thoại cái bụp.

Tại Trang gia, Trang Khả Nhi sắc mặt cực kì khó coi nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại bị ngắt tín hiệu.

Dâm ô! Cờ bạc! Ma túy! Đó là những thứ mà người nhà Trang gia không được phép dính vào, chỉ cần dính vào một chút thôi, ba thật sự có thể bắn chết nó!!!

Càng không thể báo cảnh sát, nếu báo, tương lai của Vinh Quang sẽ bị hủy hoại mất...

May mà tối nay ba không ở nhà...

Trang Khả Nhi hết cách, đành gom góp lo tiền cả đêm rồi chạy thẳng tới chỗ đối phương nói để chuộc người.

Từng giây từng phút qua đi, Trang Vinh Quang như bị dày vò trong chảo dầu.

Cũng không biết chị có thể gom được tiền tới không, chắc chị sẽ không bỏ mặc cậu ta chứ?

Vừa nghĩ tới hai thằng bạn bỏ mặc mình, Trang Vinh Quang càng nghĩ càng thấy sợ...

"Còn ba phút nữa!" Tên đeo vòng vàng nhìn đồng hồ trên tay nói.

Tên tóc vàng thổi thổi vào con dao sắc trong tay: "Yên tâm đi, kĩ thuật của anh mày tốt lắm, một dao là đứt... Đảm bảo không đau chút nào... Vết cắt cũng gọn gàng đẹp đẽ lắm..."

"Còn... Còn ba phút nữa cơ mà! Vội cái gì!" Trang Vinh Quang run rẩy nói.

Tên đeo vòng vàng cười lạnh một tiếng, tiếp tục uống rượu với đồng bọn.

Cuối cùng...

Ba phút cũng đã qua đi...
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top