Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
"Ôi!" Ninh Tịch lập tức ngồi xuống xoa xoa cái đầu nhỏ nhắn của bánh bao nhỏ.

"Mẹ ơi bao giờ mẹ về?"

"Ừm... trước mắt vẫn chưa biết được, còn phải xem có thuận lợi hay không đã, nhưng mẹ sẽ gọi điện và video call với con!"

"Mẹ ơi ôm ôm ~ "

Ninh Tịch lập tức ôm cậu nhóc thêm một lúc.

"Mẹ ơi thơm thơm ~"

Ninh Tịch lại thơm lên trán cậu nhóc một cái.

Sau khi hai mẹ con quấn quýt như thể chia ly đến nơi mất một lúc lâu, cuối cùng thì Ninh Tịch cũng chịu ngoan ngoãn đi về, cứ đi được ba bước lại ngoái đầu một lần.

Lục Cảnh Lễ nhìn thấy bánh bao nhỏ khi ở trước mặt Ninh Tịch thì ngoan ngoãn như một con thỏ con, trông đáng yêu muốn chết.

Thế cho nên Ninh Tịch vừa đi, anh chàng lập tức chạy đến trước mặt bánh bao nhỏ, vẻ mặt tràn đầy thương yêu nói: "Tiểu Bảo đừng buồn, lại đây chú Hai cho cháu ôm này, cả thơm thơm nữa, mau mau đến với chú nào ~"

Bánh bao nhỏ thu lại ánh mắt lưu luyến không nỡ rời nhìn chằm chằm theo hướng mẹ đi mất, sau đó quay sang nhìn Lục Cảnh Lễ với vẻ nghiêm túc, nói rõ ràng từng chữ từng chữ một: "Chú Hai, con là con trai của mẹ Tiểu Tịch, nếu chú thích chơi với trẻ con như thế thì tự sinh lấy một đứa đi."

Lục Cảnh Lễ: "..."

Phập phập phập, lồng ngực của Lục Cảnh Lễ liên tiếp trúng tên! Suýt chút nữa thì ói máu chết luôn!

"Anh!!! Anh ra mà quản thằng con anh đi kìa..."

Lục Đình Kiêu xoa đầu con trai, tỏ vẻ quả không hổ là con trai mình: "Ừ, Tiểu Bảo là con của mẹ Tiểu Tịch."

Nhan Như Ý đứng bên cạnh sẵng giọng quát: "Tiểu Bảo nói đúng đấy, con thích trẻ con thì tự tìm một cô vợ mà sinh lấy, suốt ngày nhìn chằm chằm vào con của người khác thế thì có ích gì!"

Lục Sùng Sơn ghét bỏ "hừ" một cái: "Nó cũng phải có được cái bản lĩnh ấy đã!"

Lục Cảnh Lễ bị người thân liên tiếp chọc cho mấy "đao": "..."

Sau này anh sẽ không thể khoe khoang với ông anh mình việc Tiểu Bảo gọi anh là "chú Hai" trước được nữa rồi, hu hu hu...

...

Sáng ngày hôm sau.

Sau một đêm nghỉ ngơi dưỡng sức, Ninh Tịch dẫn theo Hàn Mạt Mạt bay đến thành phố Q của tỉnh H.

Tỉnh H cách Đế Đô khá là gần, mà thành phố Q này lại là trung tâm của tỉnh H, ở đây có hai trung tâm thương mại lớn, Kiều Vi Lan đã liên hệ xong với một trong hai để chuẩn bị mở chi nhánh của Tắc Linh bên này.

Lần này Ninh Tịch đến đây chủ yếu là vì đàm phám một vài chi tiết nhỏ, là bà chủ cô không cần thiết phải làm việc này, nhưng để nâng cao năng lực của mình cho nên ngoài quá trình học tập thực tiễn còn cần có cả kinh nghiệm "thực chiến" nữa.

Trên máy bay, Hàn Mạt Mạt ngồi sửa sang lại tư liệu những tác phẩm thiết kế của Cung Thượng Trạch, còn Ninh Tịch thì cẩn thận xem lại kế hoạch của cửa hàng đại lý lại một lần nữa, nếu như có thiếu sót gì có cũng có thể kịp thời sửa chữa lại.

Đối với mở cửa hàng đại lý ở tỉnh ngoài như thế này, Ninh Tịch lại chẳng thấy có áp lực gì, đây mới chỉ là bước đầu thôi, tương lai Tắc Linh sẽ còn phải phủ sóng toàn quốc và bước ra vũ đài thế giới nữa. Tất nhiên, nhiệm vụ cấp bách trước mắt vẫn là xây dựng nền tảng cho vững chắc, để Tắc Linh có thể phát triển thuận lợi ở thị trường trong nước.

Vì khá là gần nên hai người ngồi máy bay hơn một tiếng đã đến nơi rồi.

Sau khi rời khỏi sân bay, hai người đến khách sạn đã đặt trước để nghỉ ngơi.

Ăn trưa xong, Ninh Tịch dẫn theo Hàn Mạt Mạt tiến về một trong hai khu trung tâm thương mại sáng giá nhất của thành phố Q - Tân Thế Kỷ.

Trung tâm còn lại là Hối Tinh, mấy năm trước, Hối Tinh là trung tâm có lưu lượng khách hàng và nhãn hiệu áp đảo Tân Thế Kỷ. Nhưng những năm gần đây, do sự phát triển của thành phố, khu vực hành chính, trường học, dân cư đều bị di dời thế nên đã khiến lưu lượng khách đến với Tân Thế Kỷ nhiều hơn.

Mà Tân Thế Kỷ cũng bắt lấy cơ hội này, vừa nghe thấy tiếng gió đã lập tức tăng mạnh đầu tư cùng quảng cáo mà vượt lên trở thành trung tâm thương mại lớn nhất của thành phố.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Đối tác mà Tắc Linh đàm phán lần này là một công ty phân phối quần áo có thực lực nhất của Tân Thế Kỷ, ông chủ của công ty này tên là Đặng Khoan. Hiện tại công ty bọn họ đang là đại lý của tám nhãn hiệu, tuy đều là những nhãn hiệu tầm thấp hoặc trung nhưng kinh doanh rất tốt, cái mà bọn họ thiếu bây giờ chính là những nhãn hiệu cao cấp như Tắc Linh.

Trong khoảng thời gian này, danh tiếng của Tắc Linh càng lúc càng lớn, mà sự ưu đãi dành cho các cửa hàng đại lý cũng đủ hấp dẫn, thế nên mới khiến Đặng Khoan có ý muốn hợp tác.

Ninh Tịch dạo một vòng bên ngoài khu trung tâm thương mại thì thấy quy mô của Tân Thế Kỷ đúng là không hề nhỏ, lưu lượng khách hàng cũng tương đối tốt. Mà công ty của Đặng Khoan cũng có danh tiếng khá tốt, nếu như Đặng Khoan thuận lợi trở thành đại lý của Tắc Linh thì việc phát triển thị trường tại tỉnh H là không khó.

Sau khi bước vào bên trong trung tâm thương mại, Ninh Tịch gọi điện cho Đặng Khoan, báo cho ông ta biết cô và trợ lý đã đến nơi.

Rất nhanh chóng, một người đàn ông trung niên ăn mặc lịch sự mang theo thư ký đi về phía Ninh Tịch.

"Cô Ninh, xin chào! Tôi là Đặng Khoan." Đặng Khoan niềm nở cười cười, bắt tay với Ninh Tịch.

Chào hỏi xong, Đặng Khoan đưa Ninh Tịch tới văn phòng làm việc của mình.

Hai người nói chuyện phiếm một lát coi như làm quen nhau rồi Ninh Tịch mới đưa kế hoạch phát triển đại lý cho Đặng Khoan xem: "Ông chủ Đặng, cái tư liệu chi tiết về việc làm đại lý cho Tắc Linh đều đã được trình bày trong bản kế hoạch này, ông có thể xem thử."

Nghe thế, Đặng Khoan liền nhận lấy rồi mở bản kết hoạch ra xem một cách nghiêm túc.

"Đây là những mẫu mã mới nhất vừa mới đưa ra thị trường của Tắc Linh, mời ông xem qua." Hàn Mạt Mạt đưa một tập catalogue ra trước mặt Đặng Khoan.

"Ừm… Không tồi, rất tốt!" Đặng Khoan xem qua rồi gập lại, hài lòng cười nói: "Cô Ninh, cửa hàng của Tắc Linh tôi cũng từng đến hai lần, đối với mẫu mã và chất lượng trang phục của phía các cô, chúng tôi đều rất hài lòng, những mặt khác tôi cũng khá vừa ý. Nhưng, vấn đề giá cả thì... cô có thể xem lại ưu đãi cho chúng tôi thêm một chút được không?"

Nghe thế, Ninh Tịch liền trịnh trọng nói: "Ông chủ Đặng, ông cũng biết tiền nào của nấy, chúng tôi cực kỳ coi trọng việc hợp tác với ông chủ Đặng đây, thế cho nên về mặt giá cả đã dành cho ông ưu đãi hết cỡ rồi."

"Ha ha, cô Ninh à, chúng ta đều là người làm ăn, đều là vì tiền..." Đặng Khoan cười cười, vẻ mặt tỏ ý cô hiểu mà.

"Ông chủ Đặng, thế này thì…" Ninh Tịch im lặng một lúc lâu sau đó mới lên tiếng: "Nếu hôm nay tôi nói với ông rằng, cái giá này mà còn ưu đãi nữa vậy thì Tắc Linh sẽ lỗ, mà phần lỗ này sẽ được bù lại từ chất liệu của sản phẩm. Điều này đối với người tiêu dùng và cả ông chủ Đặng đây đều không có lợi... Hơn nữa, với danh tiếng và chất lượng của Tắc Linh, tôi tin chắc rằng ông cũng thấy được tiềm lực của Tắc Linh đúng không không nào."

Ánh mắt của Đặng Khoan loe lóe, vừa rồi ông ta thấy người sáng lập của Tắc Linh vẫn còn trẻ nên nảy ra ý định ép giá xuống, nhưng không nghĩ cô gái trẻ này lại lão luyện như thế, hơn nữa còn nói rất có lý.

Uy tín và tiềm lực của Tắc Linh mới là thứ ông ta coi trọng nhất.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
"Ha ha, nếu cô đã nói thế thì không còn vấn đề gì nữa rồi, cứ thế đi vậy. Ngày mai chúng ta cùng về Đế Đô một chuyến, cô đưa tôi đến thăm quan trụ sở chính của Tắc Linh một vòng xem, cũng tiện kí hợp đồng luôn, cô thấy thế nào." Đặng Khoan cười nói.

"Đương nhiên chúng tôi rất hoan nghênh, vậy chúng ta cứ quyết định thế nhé. Nếu về sau ông có vấn đề gì, bất kì lúc nào cũng có thể liên lạc với chúng tôi." Lúc này vẻ mặt của Ninh Tịch mới thả lỏng đôi chút.

Lại nói chuyện phiếm với Đặng Khoan một lúc nữa rồi Ninh Tịch mới nói lời cáo từ.

Trước khi đi, cô cũng đã thống nhất với Đặng Khoan về thời gian khảo sát trụ sở và kí hợp đồng.

Nhưng mà, khi Ninh Tịch đi khỏi chưa được bao lâu thì có một người đàn ông sải bước vào văn phòng của Đặng Khoan.

"Ông chủ Đặng, xin cho phép tôi được tự giới thiệu, tôi là giám đốc thị trường của History, Tần Tử Phàm."

"History?"

Đặng Khoan ngẩn ra, ông ta đương nhiên biết đến History.

History ra đời sớm hơn Tắc Linh, nhưng khéo cái là định vị nhãn hiệu và đối tượng khách hàng hướng đến của cả hai đều giống nhau.

Hai nhãn hiệu này hiện tại đang cạnh tranh lẫn nhau.

"Tần Tử Phàm… Nếu tôi không nhớ nhầm thì... anh là giám đốc thị trường của SF trước đây đúng không?" Đặng Khoan đánh giá Tần Tử Phàm, ông ta cũng có đôi chút ấn tượng về người này.

Tần Tử Phàm gật đầu không phủ nhận.

"Ha ha, anh Tần à, chỉ sợ anh đã đến muộn rồi, tôi đã đàm phán xong với bên Tắc Linh và định làm đại lý của bọn họ, sợ là anh đi uổng công chuyến này rồi."

Đặng Khoan vốn là một kẻ vô cùng khôn khéo thế nên đương nhiên là đoán ra được mục đích của Tần Tử Phàm khi đến đây.

"Ồ… Chỉ mới là đàm phán miệng thôi mà…" Tần Từ Phàm không chút để tâm cười nói: "Ông chủ Đặng đây đã là người làm ăn, thế thì tôi cũng nói thẳng luôn không vòng vo làm gì nữa. History chúng tôi cũng rất coi trọng Tân Thế Kỷ và ông, đây là bản kế hoạch do tự tay tôi viết, nếu ông không ngại thì xem qua trước rồi lại đưa ra quyết định cuối cùng.:

Đặng Khoan cầm lấy bản kế hoạch của Tần Tử Phàm, cẩn thận đánh giá một lúc lâu.

"Giá cả còn thấp hơn Tắc Linh 2%?"

Đặng Khoan có hơi kinh ngạc, mức ưu đãi này còn lớn hơn cả bên Tắc Linh, hấp dẫn hơn nhiều!

"Nếu như ông chủ Đặng đồng ý trở thành đại lý của nhãn hiệu chúng tôi, vậy thì từ sản phẩm cho đến nhân viên bán hàng chúng tôi sẽ điều trực tiếp từ tổng bộ qua đây. Mà... quan trọng nhất là chi phí quảng bá cũng sẽ do History phụ trách chi trả." Tần Tử Phàm đưa ra một điều kiện hấp dẫn.

Đặng Khoan cân nhắc một lúc lâu, cuối cùng ông ta nhìn về phía Tần Tử Phàm nói: "Ha ha, đều là bạn bè trong nghề với nhau cả, tối nay chúng ta cùng ăn cơm rồi từ từ nói chuyện ha…"

Sau khi bước ra khỏi văn phòng của Đặng Khoan, Tần Tử Phàm liền lập tức gọi điện thoại cho Ninh Tuyết Lạc.

"Sếp, đã hoàn thành nhiệm vụ! Tôi đã bảo rồi mà, giám đốc thị trường của Tắc Linh chẳng qua cũng chỉ là một kẻ tầm thường mà thôi!"

Trao đổi với Ninh Tuyết Lạc xong thì gã ta cúp điện thoại, khóe môi hiện lên một nụ cười kì lạ, rồi quay người đi mất.

...

Ngày hôm sau.

Đang ở trong khách sạn thì đột nhiên Ninh Tịch nhận được mail của Đặng Khoan, trong mail nói rằng ông ta đã suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn từ bỏ việc làm đại lý cho Tắc Linh mà chọn History.

Nguyên nhân cụ thể là, điều kiện mà History đưa ra hấp dẫn hơn nhiều.

"Tại sao lại thế chứ, cái lão họ Đặng này thật không biết giữ chữ Tín!" Hàn Mạt Mạt tức phát điên.

"Lần này chúng ta đã sơ suất, cho dù thế nào cũng phải ba mặt một lời xác nhận lại một lần nữa đã…" Vẻ mặt Ninh Tịch tràn đầy nặng nề, sau lại mang theo Hàn Mạt Mạt tới Tân Thế Kỷ hỏi cho rõ ràng.

Tới rồi mới phát hiện, lần này Đặng Khoan đã quyết tâm thật rồi, ông ta chỉ mời Ninh Tịch đi ăn trưa chứ không hề nhắc đến việc làm đại lý cho Tắc Linh nữa.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Sau đó Ninh Tịch nghe nghóng được tin, hôm qua sau khi mình đi rồi thì Tần Tử Phàm - Giám đốc thị trường của History đã đến tìm Đặng Khoan.

Sau khi gã ta đến thì Đặng Khoan lập tức từ bỏ Tắc Linh mà chọn History, giữa bọn họ đã xảy ra chuyện gì có dùng đầu gối cũng nghĩ ra được.

Ra khỏi Tân Thế Kỷ, Ninh Tịch lập tức gọi điện cho Kiều Vi Lan, bảo cô ấy đến thành phố Q một chuyến.

Giám đốc thị trường của History đã xuất mã e là có chút khó xử lý, tình hình trước mắt cũng chỉ có thể ôm đùi của Kiều đại thần thôi!

Cũng không biết cô ấy có biện pháp gì không...

Giữa trưa ngày hôm ấy, Kiều Vi Lan đã có mặt ở thành phố Q.

Tuy Ninh Tịch đã kể hết mọi chuyện từ đầu đến cuối cho Kiều Vi Lan nghe trong điện thoại, nhưng lúc gặp nhau Ninh Tịch vẫn lại kể lại lần nữa.

"Bỏ Tân Thế Kỷ." Kiều Vi Lan trực tiếp nói ra suy nghĩ của mình.

"Bỏ? Đại thần, đó là con át chủ bài… cô chắc chứ?" Ninh Tịch không thể tin nổi.

"Đúng vậy." Kiều Vi Lan nghiêm túc nói: "Giám đốc thị trường của History có mặt ở đây tức là họ đã chuẩn bị hết cả rồi. Nếu như chúng ta đấu với họ, căn bản là sẽ không không thắng, mà kể cả có thắng cũng coi như thua."

"Giám đốc Kiều, chị nói thế có nghĩa là sao?" Hàn Mạt Mạt không hiểu lắm.

"Rất đơn giản, cái mà History nhắm đến chính là "trận chiến giá cả". Bọn họ đưa cho Tân Thế Kỷ một cái giá thấp đến mức tận cùng, có thể nói thẳng luôn là lần này History căn bản không kiếm được chút lợi nhuận nào. Nếu như chúng ta cướp lại chỉ có thể ép giá xuống mức thấp hơn nữa. Điều này đối với Tắc Linh mà nói, không phải là chuyện tốt, thậm chí còn có khả năng ảnh hưởng đến chất lượng của trang phục... Chỉ vì một Tân Thế Kỷ, thực không đáng." Kiều Vi Lan thản nhiên nói

"Giám đốc Kiều, ý của chị là, nếu như chúng ta cướp về đồng nghĩa với việc cắt thịt bán máu, đây là mục đích chính của History… Nhưng mà, nếu như chúng ta nhường Tân Thế Kỷ cho History, lợi nhuận của bọn họ tuy rằng nhỏ nhưng lại có lợi trong việc quảng bá thương hiệu." Ninh Tịch phân tích.

"Không sai." Kiều Vi Lan gật đầu, Ninh Tịch hiểu rất chính xác.

Nghe thế Ninh Tịch càng cảm thấy khiếp sợ, cái vị giám đốc thị trường này của History rốt cuộc là thần thành phương nào mà lại có thế thiết kế được một cục diện đi bước nào cũng tất thắng như vậy!

Tắc Linh muốn cướp lại Tân Thế Kỷ thì sẽ buộc phải trả một cái giá không nhỏ, nhưng mà nếu như không cướp thì đồng nghĩa với việc nhường nó lại cho History, dù cướp hay không cướp Tắc Linh đều thua!

Cục diện hiện tại của Tắc Linh đang rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nhan, lùi không được, tiến cũng không xong.

"Phải chịu thua sao?" Vừa mới mở rộng thị trường ra tỉnh ngoài đã bị History cướp mất, nên Ninh Tịch có chút không cam lòng.

"Ai bảo là thua? Bây giờ trò chơi mới bắt đầu thôi." Trên gương mặt nghiêm nghị của Kiều Vi Lan lập tức sáng ngời, đây là vẻ mặt chỉ khi nào đề cập đến lĩnh vực của cô mới có thể nhìn thấy.

"Nhưng mà chị Kiều à, chúng ta giờ cướp lại không ổn mà không cướp cũng không ổn, rốt cuộc phải làm thế nào?" Hàn Mạt Mạt hỏi.

Đừng nói Hàn Mạt Mạt ngay đến Ninh Tịch cũng không biết Kiều Vi Lan tính như thế nào.

"Ngoại trừ Tân Thế Kỷ ra, chúng ta vẫn còn một sự lựa chọn khác, đối thủ cạnh tranh của Tân Thế Kỷ - Hối Tinh." Kiều Vi Lan nhẹ nhàng nói.

"Trung tâm thương mại Hối Tinh…"

Nghe Kiều Vi Lan nhắc đến Hối Tinh, Ninh Tịch liền trầm ngâm suy nghĩ.

"Mấy năm nay, tuy Tân Thế Kỷ có gắt gao ép Hối Tinh, nhưng đều đó không có nghĩa là Hối Tinh không có thực lực. Mà thực tế thì hoàn toàn ngược lại, thực lực của Hối Tinh vô cùng mạnh, đặc biệt là trên phương diện liên kết các nhãn hiệu cao cấp, Hối Tinh làm rất tốt, lượng khách hàng thuộc tầng lớp cao cấp cũng rất khả quan." Kiều Vi Lan cười nói.

"Ý của giám đốc Kiều là, chúng ta chuyển sang bên Hối Tinh?" Ninh Tịch đại khái đã hiểu ra ý của Kiều Vi Lan.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
"Thật ra, lúc trước tôi cũng đã có nói chuyện với phía Hối Tinh, bên Hối Tinh cũng có ý muốn hợp tác với Tắc Linh." Kiều Vi Lan nói.

"Vậy sao cô lại bảo tôi tới Tân Thế Kỷ tìm Đặng Khoan?" Ninh Tịch phát hiện, bản thân cô ngày càng không nắm được suy nghĩ của vị Đại thần này nữa rồi.

"Nếu như cô tới Hối Tinh trước, vậy bây giờ, chẳng phải là chúng ta sẽ phải từ bỏ Hối Tinh mà quay sang Tân Thế Kỷ rồi sao."

Một câu này của Kiều Vi Lan khiến cho Ninh Tịch và Hàn Mạt Mạt đều sững sờ.

Theo ý của Kiều Vi Lan thì cô đã sớm có quyết định ngay từ đầu, mục tiêu chủ chốt được ưu tiên của họ chính là Hối Tinh, chứ không phải là Tân Thế Kỷ!

Nói vậy, cô và Hàn Mạt Mạt đều chỉ là súng là dao cho Kiều Vi Lan thử thôi sao.

Ninh Tịch: "..." Ngay đến cả sếp nhà mình mà cô cũng dám chơi, trừ lương, nhất định phải trừ lương!

Kiều Vi Lan hình như thấy được ánh mắt oán trách của Ninh Tịch, bèn khẽ cười nói: "Sếp à, cũng không phải như cô nghĩ đâu, vốn phương án tốt nhất là nắm được cả Hối Tinh lẫn Tân Thế Kỷ. Nhưng, nếu như History đã có hứng thú vậy chúng ta cứ nhường Tân Thế Kỷ cho bọn họ thôi, cũng chẳng ảnh hưởng gì."

Ninh Tịch nghe Kiều Vi Lan phân tích đến nỗi mắt sáng long lanh lên, đồng thời trong lòng cũng thấy rất cảm động, nếu là trước đây chỉ là ôm tâm lý thử xem thôi, thì giờ đây Kiều Vi Lan đã hoàn toàn bắt đầu suy nghĩ tính toán cho Tắc Linh rồi!

"Chị Kiều, chị lợi hại quá, nếu như em với sếp mà tới Hối Tinh đàm phán ngay từ đầu, thì chỉ sợ Hối Tinh sẽ về tay History mất. Giờ tuy bọn họ chiếm được Tân Thế Kỉ nhưng lại chẳng kiếm được tí lợi nhuận nào cả! Có thể nói từ khi bọn họ bước chân vào tỉnh H đã thua rồi!" Hàn Mạt Mạt phục Kiều Vi Lan sát đất, trong ánh mắt tràn ngập sùng bái.

Phía bên History hiện tại chắc là đang đắc ý vì chiếm được Tân Thế Kỉ lắm đây, nhưng lại không hề biết bọn họ sớm đã thất bại thảm hại rồi.

"Giám đốc Kiều này, sao chị biết người của History nhất định sẽ tới tranh đại lí với chúng ta?" Hàn Mạt Mạt vẫn thấy khó hiểu, chẳng lẽ Kiều Vi Lan biết xem quẻ?

Kiều Vi Lan khẽ nói: "Giám đốc thị trường của History bây giờ là Tần Tử Phàm, trước đây từng làm việc tại SF. Người này trước đây thường dùng thủ đoạn này đánh bại không ít đối thủ cho SF. Mà giờ, chúng ta là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của History, Tần Tử Phàm vừa lên nhậm chức, chắc chắn sẽ muốn lập thành tích."

"Vậy nếu Tần Tử Phàm không tới giành thì sao?" Hàn Mạt Mạt lại hỏi.

Kiều Vi Lan nhìn Hàn Mạt Mạt như nhìn một đứa ngốc: "Hắn không tới giành, vậy Tân Thế Kỷ và Hối Tinh đều là của chúng ta."

"Cao, chiêu này quá cao! Giờ cuối cùng em cũng biết thế nào gọi là đa mưu túc trí rồi!"

"Ha ha ha, xem ra hôm nào đấy tôi lại phải bù cho giám đốc Kiều một bữa thịnh soạn rồi..." Ninh Tịch khẽ cười.

Nếu như Tần Tử Phàm là mùng một, thì Kiều Vi Lan là ngày rằm, mỗi một bước đều đi trước gã ta, độ cao thấp giữa hai người vừa nhìn là biết.

Kiều Vi Lan không quá coi trọng Tân Thế Kỷ, hầu hết các thương hiệu ở Tân Thế Kỉ đều đã bị Đặng Khoan bao thầu, điều này cũng tương đương với việc Tân Thế Kỷ sau này sẽ không bán các nhãn hiệu cao cấp, có thành đại lý cho Tắc Linh đi chăng nữa thì cũng không kiếm được khách hàng.

Nhưng Hối Tinh thì khác, bọn họ đã kinh doanh các mặt hàng cao cấp nhiều năm, gần như là kho hàng sớm nhất tại tỉnh H thế nên lượng khách hàng cao cấp của họ rất khả quan, phù hợp với nhóm đối tượng khách hàng mà Tắc Linh hướng tới.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Trong khoản thời gian kế tiếp, Ninh Tịch và Kiều Vi Lan cùng đến Hối Tinh đàm phán, cuối cùng cũng thành công kí được hợp đồng đại lý.

Mà đại lý này, lại là một trong những cổ đông lớn của Hối Tinh, còn có thực lực lớn hơn cả Đặng Khoan bên Tân Thế Kỷ!

Thời gian này, Kiều Vi Lan và Ninh Tịch cứ chạy qua chạy lại giữa Đế Đô và tỉnh H, tự mình xử lí việc khai trương đại lý tại Hối Tinh. Hành động này đã khiến cho vị cổ đông kia rất có hảo cảm.

Chuyện khiến Ninh Tịch không ngờ được là, trước hôm khai trương một ngày, cô lại gặp một người quen cũ tại Hối Tinh.

Minh Phương Phương...

Điều khiến cô kinh ngạc không phải là gặp lại Minh Phương Phương, mà là người đàn ông đi cùng cô ấy, trông đẹp trai cao ráo trẻ trung. Lúc này, anh ta đang xách túi lớn túi nhỏ, trong tay còn cầm một que kem ân cần đưa cho Minh Phương Phương...

"Cô Ninh, lâu rồi không gặp! Không ngờ lại gặp được cô ở đây! Chuyện lần trước vẫn chưa kịp cảm ơn cô, cùng tới chỗ nào ăn bữa cơm được không?" Minh Phương Phương chủ động đưa ra lời mời.

Minh Phương Phương của ngày hôm nay hoàn toàn khác với vẻ điên cuồng tiều tụy lúc trước, trên người cô tỏa ra sự dịu dàng tươi tắn của phụ nữ, có vẻ như gần đây sống khá ổn.

"Vị này là..." Người đàn ông nhìn Ninh Tịch hỏi.

"Là Ninh Tịch, là người lần trước em nói với anh đấy."

"Hóa ra cô là Ninh Tịch..." Người đàn ông lập tức lộ ra vẻ mặt hòa nhã: "Vậy thì phải mời khách là đúng rồi, không biết cô Ninh có rảnh không?"

Ninh Tịch từ trong sự kinh ngạc hoàn hồn lại: "Có chứ! Có người mời tất nhiên là rảnh rồi!"

Tại một nhà hàng gần đó.

Người đàn ông kia cũng biết có nếu có mặt anh ta ở đó thì hội phụ nữ nói chuyện sẽ không tiện, nên cũng không làm phiền họ, đưa họ tới nhà hàng rồi rời đi: "Ăn xong thì gọi điện cho anh, anh tới đón em."

Minh Phương Phương: "Ừm."

Sau khi anh ta đi khỏi, Minh Phương Phương tựa vào lưng ghê, nhìn Ninh Tịch hỏi: "Dạo này có quay phim không?"

"Quay xong hết rồi, nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn thì cũng sắp chiếu rồi." Ninh Tịch đáp.

"Đạo diễn nào thế?"

"Thẩm Miên."

"Trùng hợp thế, bộ phim đầu tiên khi tôi mới vào nghề cũng hợp tác với đạo diễn Thẩm đấy..." Minh Phương Phương không khỏi cảm khái một câu.

Năm ấy Minh Phương Phương đóng nữ chính trong bộ phim thứ hai của Thẩm Miên.

Đó là một bộ phim kinh điển, tới giờ vẫn không bộ nào có thể vượt qua được, đồng thời cũng là bộ phim gây dựng được chỗ đứng cho Minh Phương Phương trong làng giải trí.

Chỉ tiếc Minh Phương Phương là thiên kim tiểu thư, vào làng giải trí cũng chỉ để chơi mà thôi, cô chỉ diễn có bộ phim đó rồi kết hôn luôn.

Tuy cô đã giải nghệ lâu rồi nhưng mà danh tiếng vẫn còn, thế nên chuyện của Hồ Hồng Đạt lần trước mới có nhiều người chú ý tới vậy.

Sau khi hỏi han nhau vài câu, Minh Phương Phương nhìn Ninh Tịch nói: "Cô không có gì muốn hỏi à?"

Ninh Tịch vừa xong cũng rất tò mò, chỉ là ngại hỏi, nếu Minh Phương Phương đã chủ động nhắc tới, vậy cô cũng không e dè nữa: "Khụ, tiền bối, người đàn ông ban nãy...?"

"Là chồng tôi." Minh Phương Phương đáp, Minh Phương Phương thấy Ninh Tịch gọi mình một tiếng "tiền bối", cảm thấy nghe cũng không tệ.

"Hả..." Ninh Tịch vốn muốn hỏi cô với Hồ Hồng Đạt đã ly hôn chưa, giờ xem ra không cần hỏi nữa rồi, người ta không chỉ ly hôn, còn nhanh chóng tái hôn rồi nữa kìa.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Chẳng trách lại xuất hiện ở thành phố Q, hóa ra là đã lấy chồng ở đây!

Ninh Tịch lập tức bật ngón cái lên: "COOL!!!"

Minh Phương Phương bị phản ứng của cô chọc cười: "Vậy sao?"

"Tất nhiên rồi! Nói thật, trước đây tôi vẫn luôn lo lắng, sợ cô sẽ lại mềm lòng! Lúc đó có thể thấy cô thật sự rất yêu Hồ Hồng Đạt, bởi vì cô biết gã khốn đó đã ngoại tình rồi mà vẫn tha thứ cho... Có điều thế cũng tốt, nữ thần chính là nữ thần! Quyết đoán lắm!" Ninh Tịch ra thế ôm quyền.

Minh Phương Phương cười khổ: "Tôi nào có dứt khoát được như cô nói, thật ra chính vì tôi do dự thiếu quyết đoán nên mới kéo dài nhiều năm như vậy... Thậm chí, nếu không phải sau đó Phương Nhã tìm tới tận cửa, khiến tôi nhìn rõ được bộ mặt thật của bọn họ, nói không chừng tôi thật sự sẽ lại giẫm lên vết xe đổ cũng nên!"

"Phương Nhã dám vác xác tới tận cửa sao?" Ninh Tịch dường như có thể tưởng tượng được cảnh tượng lúc ấy: "Tuy li hôn là phương án đúng đắn... nhưng như vậy có phải đã dễ dàng cho Phương Nhã quá rồi không?"

Minh Phương Phương cười lạnh: "Xem ra dạo này cô không xem tin tức mấy nhỉ."

Ninh Tịch chớp mắt, nhún vai nói: "Cô nói tin tài chính à? Tôi chỉ xem tin giải trí thôi!"

"Hồ Hồng Đạt phá sản rồi."

"Phá sản rồi... ơ, vậy thì Phương Nhã..." Tuy Ninh Tịch có chút kinh ngạc, nhưng chuyện này vẫn nằm trong dự đoán của cô. Khi ấy, công ty bất động sản do Hồ Hồng Đạt sở hữu sớm đã bị Lục Đình Kiêu đì cho thoi thóp ngắc ngoải, mà nhà họ Hồ còn bức Minh Phương Phương đi nữa, ắt chỉ còn con đường chết.

"Cô nghĩ sao?" Minh Phương Phương nhìn cô đầy ẩn ý.

Ninh Tịch nhíu mày: "Chắc cô ta sẽ không bỏ đứa nhỏ rồi chuồng êm đấy chứ?"

Hồ Hoành Đạt phá sản rồi, sao Phương Nhã có thể tiếp tục theo gã được.

"Hừ, công ty phá sản, Phương Nhã lại phá thai, Hồ Hồng Đạt lập tức về tìm tôi..."

Ninh Tịch lộ ra thần sắc lo lắng: "Với tính cách của tên khốn nạn đó, chắc chắn sẽ lại bám dính lấy cô không chịu buông, không đồng ý ly hôn đúng không?"

"Bị cô đoán trúng rồi."

"Vậy sau đó cô làm thế nào để thoát khỏi tên đó?"

"Đối phó với loại người này còn có thể làm thế nào được nữa? Người nhà tôi tìm người đến đánh hắn một trận, thế là hắn ta liền lập tức biết điều, nếu không... chẳng lẽ tôi còn phải nói lí lẽ với hắn à?"

Ninh Tịch lộ ra vẻ mặt hả hê, xem ra Minh Phương Phương thật sự đã buông xuống rồi: "Giờ người đó của cô... xem ra đối xử với cô rất tốt nhỉ?"

Nhắc tới người đàn ông kia, thần sắc lạnh lùng của Minh Phương Phương bỗng dịu xuống vài phần: "Ừm, anh ấy quả thật... đối xử với tôi rất tốt... Anh ấy thích tôi rất nhiều năm, nhưng tôi vẫn luôn thờ ơ với anh ấy, vì anh ấy kém tôi năm tuổi lận. Khi ấy, tôi cảm thấy anh ấy còn trẻ quá, không tin là anh ấy nghiêm túc, lại cảm thấy một thằng con nhà giàu như vậy không dựa dẫm gì được."

"... Không ngờ, anh ấy lại đợi tôi bao nhiêu năm qua, sau khi biết tôi ly hôn liền lập tức tới tìm tôi. Mới đầu tôi vẫn không chấp nhận anh ấy... bởi vì lúc đó tôi rất tự ti. Hơn nữa, người nhà anh ấy tuyệt đối sẽ không đồng ý để một người phụ nữ vừa mới ly hôn, lại còn lớn hơn anh ấy nhiều tuổi như vậy bước chân vào cửa được..."

Ninh Tịch nhíu mày, cảm thấy đúng là rất nan giải: "Sau đó thì sao?"

Minh Phương Phương nói tiếp, vẻ mặt trông càng nhu hòa: "Khi ấy, tôi nói thẳng với anh ấy, thể chất của tôi rất khó mang thai, có thể cả đời này không thể có con được, muốn anh ấy thấy khó mà lui... Kết quả, anh ấy liền đưa cho tôi một tờ chẩn đoán của bệnh viện rồi nói với tôi: vừa hay, anh cũng không thể có con được."
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top