Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Sắc mặt của Ninh Tuyết Lạc nháy mắt đã thay đổi, rít lên: "Ninh Tịch, cái con điên này!"

Cô ta đương nhiên không sợ Ninh Tịch không biết tự lượng sức mình đi tranh đoạt đàn ông và thân phận địa vị với mình, chỉ sợ Ninh Tịch nhất định đồng quy vu tận với cô ta.

"Hắc hắc..." Nhìn sắc mặt bị dọa sợ của Ninh Tuyết Lạc, Ninh Tịch không nhịn được cười khẽ, vỗ vỗ vai Ninh Tuyết Lạc: "Ninh đại tiểu thư, lo lắng như thế làm gì, chỉ đùa thôi mà, cái loại cặn bã như cô không đáng để tôi lấy mạng đổi mạng..."

Nói tới chỗ đây, ánh mắt khinh bỉ không thèm đếm xỉa của Ninh Tịch đột nhiên lạnh như băng, đè thấp giọng xuống giống như âm thanh của ác quỷ bò từ địa ngục lên thì thầm bên tai cô ta: "Chẳng qua là, sau này nếu cô lại dùng sự việc kia uy hiếp tôi thì khó đảm bảo lắm... Mượn lời vị đồng đội heo kia của cô, tao mà chết thì cũng sẽ phải kéo mày chết cùng! Giả Thanh Thanh bất quá cũng chỉ mạnh miệng thôi, nhưng tôi thì không thế đâu!"

Ninh Tịch nói xong, buông bả vai Ninh Tuyết Lạc ra, rời đi.

Ninh Tuyết Lạc muốn uy hiếp Ninh Tịch nhưng lại bị uy hiếp ngược lại, sau khi Ninh Tịch rời đi thì trong nháy mắt cả người cô ta xụi lơ trên đất, sau đó vẻ mặt âm trầm mà đạp cửa bước ra.

Không được, cô ta phải nghĩ biện pháp giải quyết Ninh Tịch!

Nếu không, chỉ cần Ninh Tịch còn tồn tại một ngày thì ngày đó nguy cơ của cô ta chưa được giải trừ, Ninh Tuyết Lạc tuyệt đối không cho phép chuyện này phát sinh!

...

Sau khi rời khỏi công ty, Ninh Tịch thấy buổi trưa không có việc gì liền tính qua trung tâm thương mại một chuyến, lần trước đã đáp ứng giúp Tiểu Bảo mua quần áo.

Vừa nghĩ tới Tiểu Bảo thì những u ám trong đáy mắt Ninh Tịch bị quăng xa đến vạn dặm, vui vẻ tung tăng đi mua đồ.

Tới nơi liền chạy thẳng đến khu bán quần áo trẻ em.

Trước mắt treo đầy các loại quần áo trẻ em, Ninh Tịch hưng phấn chọn hết bộ này tới bộ khác, so với lúc mua quần áo cho chính mình còn điên cuồng hơn.

Sau khi gặp Tiểu Bảo, cuộc sống của cô biến hóa long trời lở đất, trước kia mỗi lần đi qua những khu bán đồ dùng hay quần áo cho trẻ em đều chỉ dám đi đường vòng. Nhưng hôm nay, khi thấy những bộ đồ này thứ cô nghĩ đến không còn là những kí ức đau thương khiến cô khó chịu như trước kia nữa mà là hình ảnh siêu cấp đáng yêu của bánh bao nhỏ.

Loại cảm giác chỉ cần thấy món đồ đáng yêu nào liền lập tức muốn đưa cho nhóc thật tình chẳng khác gì tình yêu nha!

Hàng hóa ở trung tâm thương mại này đều là hàng cao cấp của những nhãn hiệu nổi tiếng, đương nhiên rất đắt, quần áo trẻ em cũng vậy. Nhưng vì là đồ mua cho Tiểu Bảo nên cô vui vẻ chấp nhận, chỉ là bớt vài món đồ trang điểm thôi mà.

Hôm nay Ninh Tịch mặc một chiếc váy cô rất thích nhưng lại là thiết kế của một nhà thiết kế không có danh tiếng, mặc dù nhìn rất đẹp nhưng đáng tiếc lại không khiến người ta coi trọng.

Nhân viên bán hàng đều dân nhìn người mà kiếm cơm, cho nên cũng không nồng nhiệt tiếp đón cô mà chỉ ân cần đi theo một người phụ nữ mặc nguyên một thân Chanel.

Ninh Tịch đi dạo loanh quanh một chút, cuối cùng cũng thấy một một bộ đồ để trong góc vô cùng hợp ý cô.

Đây là một bộ đồ âu phục nhỏ màu xanh sapphire, không chỉ màu sắc cực kì bắt mắt mà huy hiệu "quần lót" siêu nhân trước ngực lại vô cùng đáng yêu, mấu chốt nhất là cô cũng có rất nhiều quần áo in hình siêu nhân nên tùy thời có thể mặc thành đồ mẹ con với Tiểu Bảo rồi.

Trong đầu đột nhiên toát ra cụm từ "Đồ mẹ con" khiến cho trong lòng Ninh Tịch lộp bộp một chút, cô giật mình cả kinh, cái cảm giác muốn đem những thứ gì tốt nhất cho đối phương chẳng khác nào tâm trạng của cô đối với đứa con năm xưa.

Ninh Tịch trầm mặc hồi lâu mới hoàn hồn lại, sau đó đi tìm nhân viên bán hàng: "Cô ơi, tôi mua bộ quần áo này, cô gói lại giúp tôi."

Người bán hàng không lập tức trả lời, mà lạnh giọng nhắc nhở một câu: "Bộ này giá 12,000 NDT."

"Tôi biết, có thấy ghi trên mác rồi, gói lại giúp tôi."

Sắc mặt người bán hàng lúc này mới tốt một chút, hơn nữa còn mỉm cười dịu dàng nói: "Quý khách có cần gói thành hộp quà hay không?"

Ninh Tịch còn chưa kịp đáp lại, thì đột nhiên bên cạnh xuất hiện một đôi tay mang vòng ngọc chen ngang đoạt lấy bộ đồ: "Ồ, cái này không tệ! Tôi muốn!"
]
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
"Ơ, thật ngại quá, vị tiểu thư bên cạnh đã nhìn trúng bộ đồ này rồi ạ." Nhân viên bán hàng nhắc nhở.

Người đàn bà đoạt quần áo chính là người mặc đồ Chanel, cô ta nghe vậy liền không vui hất cằm lên hỏi, "Đã trả tiền chưa?"

"Cái này... chưa trả..."

"Chưa trả tiền thì nó chưa có chủ, tôi muốn cái này, ngay lập tức tính tiền cho tôi!" Chanel như thể đương nhiên mà ra lệnh.

Vừa dứt lời, trong tay cô ta đột nhiên trống không, quần áo đã trở lại trong tay Ninh Tịch.

Chanel lập tức nổi giận: "Sao cô cướp quần áo của tôi!"

Giọng điệu của Ninh Tịch còn có vẻ đương nhiên hơn: "Chả phải đã nói chưa tính tiền thì là đồ vô chủ sao? Cô có thể cướp vậy sao người khác lại không thể?"

"Cô..." Chanel đang muốn nổi giận thì đột nhiên nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Ninh Tịch: "Ninh Tịch... cô là Ninh Tịch?"

Như thể phát hiện chuyện gì buồn cười lắm, Chanel kéo một người bạn của cô ta qua: "Huyên huyên, mau đến đây nhìn xem ai này, con bé nhà quê của Ninh gia lại dám chạy tới chỗ như này tranh quần áo với tớ!"

"Ninh Tịch sao? Làm sao có thể..." Người bạn của cô ta ngạc nhiên nhìn người phụ nữ trước mặt, một người phụ nữ có mái tóc xoăn tự nhiên đen nhánh, lại trang điểm theo kiểu cổ điển, trên người mặc một chiếc váy hở vai màu tím nhạt. Mặc dù không phải nhãn hiệu gì nổi tiếng nhưng lại đặc biệt tôn lên khí chất của người mặc, cả người lộ ra một cỗ khí chất cao ngạo, nhìn người khác bằng nửa con mắt làm gì có dáng vẻ của cô gái thôn quê nhút nhát năm xưa.

"Chính là nó! Gương mặt này tớ không nhận sai đâu, nhà quê chính là nhà quên, có chát vàng chát bạc vào người cũng không ngăn được mùi thối của nó!" Chanel chắc chắn.

Người bạn của cô ta lại nghiêm túc quan sát một phen, phát hiện gương mặt này đúng là Ninh Tịch, thật ra thì Ninh Tịch vốn cũng không tệ, chẳng qua là không biết cách ăn mặc, luôn mặc quần áo quê mùa. Cái váy chữ A giả, màu già chát lại còn rộng thùng thình trong bữa tiệc năm đó đúng là để lại ấn tượng sâu đậm cho những người chứng kiến.

"Dưng cô ta mua quần áo trẻ em làm gì? Không nghe thấy tin cô ta lập gia đình mà!"

"Ai biết là thằng nào, không chừng còn có bầu trước khi lập gia đình đó! Hồi đó Tô Diễn đá cô ta cũng vì cô ta ngoại tình với gã đàn ông khác sao?"

...

Nhìn hai ả đàn bà kẻ xướng người họa hồi lâu, Ninh Tịch rốt cuộc cũng nhớ ra hai người này là ai.

Chanel tên là Ứng Phương Lâm, bạn cô ta tên là Kim Huyên Huyên, đều thuộc nhóm bạn bè tiểu thư khuê mật của Ninh Tuyết Lạc, lúc trước cười nhạo cô nhiều nhất cũng là hai người này.

Sau đó nghe nói Ứng Phương Lâm được gả không tệ, hơn nữa ngay năm đầu đã sinh cho chồng một đứa con trai nên ngày càng kiêu căng phách lối, Kim Huyên Huyên cũng có một vị hôn phu có gia thế tốt.

Không ngờ đi dạo trong khu đồ trẻ em cũng gặp phải hai "cực phẩm" này.

Xem ra hai người này hình như không biết cô tiến vào giới giải trí, Ninh Tịch cũng không muốn to tiếng tranh chấp trước mặt người khác, không thèm nhìn hai người kia, cô nói với nhân viên bán hàng: "Cô giúp tôi thanh toán."

Mặc dù biết hai người kia là ngươi không dễ chọc, nhưng dù sao đây cũng là đồ mà Ninh Tịch nhìn thấy trước, vì vậy người bán hàng vội vàng quẹt thẻ ghi hóa đơn cho cô.

Nhưng mà, lúc quẹt thẻ lại xảy ra vấn đề.

Sắc mặt người bán hàng có chút khó coi: "Xin lỗi! Vị tiểu thư này, số dư trong tài khoản của cô không đủ để thanh toán."

"Hả?" Ninh Tịch sững sờ.

Lúc này Ninh Tịch mới nhớ, tháng trước cô vừa mới đổi động cơ cho chiếc xe yêu dấu nên quả thật lúc này trong thẻ cũng không còn bao nhiêu tiền....

Ứng Phương Lâm thấy vậy lập tức cười nhạo: "Ha ha ha, cười chết tôi rồi, không có tiền mà còn ở chỗ này phùng má giả làm người mập*!"

(*Phùng má giả làm người mập: thường dùng để châm chọc những người làm chuyện quá khả năng của mình.)

Kim Huyên Huyên cũng khinh thường nhún vai một cái nói:"Còn tưởng mấy năm đi nước ngoài học tập được gì chứ, quả nhiên chim trĩ vẫn là chim trĩ, vĩnh viễn cũng chẳng thể hóa thành phượng hoàng!"

Ứng Phương Lâm đắc ý nhìn về phía nhân viên bán hàng: "Này cô, bây giờ đưa tôi bộ đồ này được rồi chứ?"

"Đúng vậy thưa quý bà!" Nhân viên bán hàng vừa nói vừa cầm lấy bộ quần áo trong tay Ninh Tịch.

Ninh Tịch đè lại.

Ứng Phương Lâm lập tức to tiếng nói: "Làm cái gì thế, không có tiền còn muốn cướp à? Cô cho rằng đây là chỗ nhà quê của cô đấy à?"

Ninh Tịch một tay cầm quần áo, một tay lấy ra một tấm thẻ màu đen trong túi xách ra, đưa cho nhân viên bán hàng: "Quẹt thẻ này."
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ninh Tịch vốn định tự mình trả tiền lần này, coi như làm quà cho bánh bao nhỏ, nhưng không ngờ lại xuất hiện tình huống lúng túng như vậy.

Cô thật sự rất thích bộ đồ này, cứ nghĩ tới đồ thuộc về bánh bao nhỏ lại bị Ứng Phương Lâm giành mất thì cả người cô liền khó chịu, cuối cùng vẫn móc tấm thẻ đen mà Lục Đình Kiêu cho cô ra để thanh toán.

Ninh Tịch vừa móc thẻ ra thì hai người kia cũng trợn tròn mắt.

Nhân viên bán hàng này cũng là người có kiến thức, vừa liếc mắt đã nhận ra tấm thẻ này, Ứng Phương Lâm với Kim Huyên Huyên chưa từng thấy qua thứ này, nhưng đàn bà trời sinh đã có bản năng chú ý tới mấy đề này, vì vậy lập tức nhận ra đây có thể là "Vua của các loại thẻ" có mức chi tiêu vô hạn trên toàn cầu - Hắc Kim Thẻ.

Bởi vì thẻ này không được công khai phát hành, cũng không thể chủ động xin cấp, mà là ngân hàng chủ động chọn ra 1% khách hàng trong số tất cả những người sử dụng thẻ bạch kim để mời họ làm, cho nên dù có tiền cũng chưa chắc đã có được. Những người sở hữu tấm thẻ này không là những nhân vật trọng yếu của các quốc gia thì cũng là các danh nhân có gia tài bạc tỷ.

Nụ cười trên mặt Ứng Phương Lâm cứng đờ, "hừ" lạnh một tiếng: "Chắc không phải thẻ giả chứ! Cô phải kiểm tra kĩ một chút!"

Nhân viên bán hàng mặc dù đã từng thấy qua, nhưng thực ra cũng mới chỉ có một lần, cô ta cẩn thận nhận lấy tấm thẻ sau đó bắt đầu quẹt thẻ.

Mười giây sau, nhân viên bán hàng lập tức thay đổi một khuôn mặt vui vẻ, khom lưng chín mươi độ nói, "Thưa quý khách, đã thanh toán xong, tôi giúp ngài gói lại."

Ninh Tịch gật đầu: "Cám ơn."

Ứng Phương Lâm cùng Kim Huyên Huyên ngây người tại chỗ, trố mắt nhìn nhau, nhìn Ninh Tịch y như nhìn thấy quỷ.

Ninh Tịch cầm túi quần áo đã được đóng gói xong, xoay người rời đi.

Nhìn bóng lưng của cô rời đi, Ứng Phương Lâm nghiến răng nghiến lợi, ác ý nói: "Đắc ý cái gì, nhất định là cặp với thằng già lắm tiền nào đấy rồi! Nghĩ rằng sinh cho lão một thằng con trai là có thể bước chân vào hào môn sao?"

"Đúng vậy, nhất định một ngày nào đó sẽ bị vợ của cái lão đấy xử đẹp!" Kim Huyên Huyên nói hùa vào.

....

Đi khỏi khu quần áo trẻ em, lúc Ninh Tịch xuống lầu lại đi ngang qua khu quần áo của nam.

Ừm, đối điện là cửa hàng của nhãn hiệu mà bình thường Lục Đình Kiêu hay mặc.

Phong cách cũng rất Lục Đình Kiêu, màu chủ đạo là đen, trắng và xám, nhìn vừa cao ngạo lạnh lùng lại vừa cấm dục.

Nhìn vài lần, ánh mắt của cô lại dời đến cửa hàng sát vách, nhãn hiệu này mấy năm gần đây khá nổi, phong cách trẻ tuổi năng động hơn nhiều.

Ninh Tịch sờ cằm, đột nhiên rất muốn mua quần áo cho Lục Đình Kiêu.

Đàn bà mà, rõ ràng chỉ muốn mua một đôi giày, nhưng cuối cùng lại xách về một đống lớn quần áo cùng các loại phụ kiện để phối cùng.

Cho nên sau khi mua đồ cho bánh bao nhỏ xong, cô càng không nhịn được ham muốn thống nhất phong cách ăn mặc với Lục Đình Kiêu.

Do dự ba phút, Ninh Tịch quyết định, mua!

Vì vậy cô vào cửa hàng, mua luôn bộ đồ đang mặc trên người ma nơ canh, có cùng tông màu xanh sapphire với bộ âu phục mới mua của tiểu Bảo.

Cùng lúc đó, trong phòng làm việc của Tổng tài Lục thị.

Lục Đình Kiêu đang nghe Lục Cảnh Lễ báo cáo thì nhận được hai tin nhắn liên tiếp.

Mở ra nhìn thì là tin nhắn thông báo số dư tài khoản thay đổi do ngân hàng gửi đến.

Ninh Tịch quẹt thẻ của anh?

Ngay lập tức trên khuôn mặt nghiêm túc của Lục Đình Kiêu hiện lên một nụ cười thỏa mãn.

Lục Cảnh Lễ vừa nhìn đã đoán được nhất định là Ninh Tịch nhưng vẫn còn cố hỏi: "Chị dâu gửi tin nhắn?"

Lục Đình Kiêu: "Không phải."

"Hả?" Vậy thì lạ nha!

Lục Cảnh Lễ lập tức mò lại gần nhìn xem, hửm, không phải chỉ là hai tin nhắn thông báo của ngân hàng thôi sao? Lại còn là tin nhắn tiền bay đi chứ không phải tiền bay vào! Biểu tình ngọt ngào như vậy là sao?

Chậc chậc, đàn ông đang yêu thật khó hiểu!
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Chạng vạng, Ninh Tịch xách đống chiến lợi phẩm về nhà họ Lục.

Nhìn thấy lão quản gia đang tưới hoa, Ninh Tịch lên tiếng chào hỏi: “Bác quản gia, Tiểu Bảo đâu rồi ạ?”

Lão quản gia mặc bộ vest đuôi tôm màu đen, cổ đeo nơ ngay ngắn, nhìn Ninh Tịch với ánh mắt kính cẩn nói: "Cô Tịch đã về rồi ạ, Tiểu thiếu gia đang vẽ tranh trong vườn."

"À, đang vẽ tranh à, vậy tôi không quấy rầy thằng bé nữa, thế còn Lục tiên sinh đâu?"

"Đại thiếu gia đang ở trên gác."

"Được rồi, cám ơn bác nhé!" Ninh Tịch vui vẻ chạy lên lầu.

Lão quản gia nhìn bóng lưng tràn đầy sức sống của cô gái, tâm tình vô cùng phức tạp, trong khoảng thời gian cùng sống trong một mái nhà, dù cho lòng cảnh giác của ông có nặng hơn đi chăng nữa, cũng không nhịn được mà có thiện cảm với cô gái này.

Xinh xắn khéo miệng đương nhiên là đi đến đâu cũng được thích, nhưng khó có được đó chính là làm chuyện gì cũng biết chừng mực. Từ trước đến giờ, không hề lộ ra ý đồ vượt quá giới hạn với Đại thiếu gia, thậm chí nhiều khi còn chẳng thèm để ý đến hình tượng của bản thân.

Thực ra thì khi một người phụ nữ có ý với đàn ông, rất dễ bị nhìn ra, có thể giấu được một ngày hai ngày, nhưng về lâu về dài, tuyệt đối không thể giấu giếm được.

Đàn ông cũng thế.

Người khác có lẽ không biết, nhưng ông quan sát từ đầu đến cuối cho nên là hiểu rõ nhất. Đại thiếu gia cực kì để ý đến cô gái này, căn phòng mà cô ấy đang ở là do tự tay Đại thiếu gia thiết kế, ngay đến ga giường, rèm cửa và cả một tủ đầy ắp quần áo, trang sức cũng là do đích thân thiếu gia chọn. Không chỉ có thế, từ ngay ngày đầu tiên người ta dọn đến đã dặn dò kĩ lưỡng phòng bếp về thói quen ăn uống của cô ấy; lần nào cô ấy về muộn cũng nhất định phải đề phần cơm; những chi tiết nhỏ tương tự như thế còn nhiều lắm lắm....

Cho dù cô ấy có là ân nhân cứu mạng của Tiểu thiếu gia đi chăng nữa thì Đại thiếu gia làm như thế cũng có phần hơi quá rồi.

Nếu như cô ấy có thể thành đôi thành lứa với Đại thiếu gia thì cũng không phải là chuyện xấu, từ khi cô ấy chuyển tới đây, Đại thiếu gia ngày và Tiểu thiếu gia ngày càng sáng sủa, vui vẻ hơn, ông chứng kiến Đại thiếu gia và Tiểu thiếu gia từ khi còn nhỏ cho đến lúc trưởng thành, giờ gặp được chuyện này ông đương nhiên là rất vui mừng.

Cho nên bây giờ chuyện ông lo lắng không phải là Ninh Tịch có tâm tư xấu xa mà là buồn phiền vì cô ấy chẳng có ý tứ gì cả.

Sau khi lên gác, Ninh Tịch không chờ được, muốn lập tức chia sẻ chiến tích của mình, cho nên cứ thế mở cửa phòng ngủ của Lục Đình Kiêu ra.

"Lục…."

Liền đập vào mắt là một cảnh khiến người ta phải phun máu mũi, Lục Đình Kiêu đầu tóc ướt sũng, nửa người để trần, chỉ quấn một cái khăn tắm màu trắng trên hông, giọt nước trong suốt lăn chầm chậm trên cơ bụng sáu múi săn chắc mãi chưa chịu chạy xuống phần bụng dưới.

Cảnh tượng này đúng là khiến người ta không thể rời mắt, thế cho nên, phản ứng đầu tiên của Ninh Tịch không phải nhắm mắt lại quay đi mà là mở to ra nhìn.

Tuy cô rất bài xích chuyện đó nhưng đối với cái đẹp thì không cách nào cưỡng lại được.

Chắc là do năm đó cô bị kích thích quá lớn, cô cũng không biết mình lại trở nên lệch lạc đến thế từ lúc nào. Phải biết là năm năm trước, cô bảo thủ đến mức nhìn đàn ông con trai mặc quần cộc cũng thấy ngượng, ngoại trừ Tô Diễn ra cô không hề nói chuyện với bất kì người đàn ông lạ mặt nào khác, kể cái có đẹp trai đến đâu cô cũng không dám nhìn…..

Khoảng tầm năm phút sau Ninh Tịch mới sực tỉnh: "Oh" một tiếng rồi quay lưng đi, giơ tay đang cầm hai cái túi giấy lên che mắt: "Xin lỗi, xin lỗi, tôi quên mất không gõ cửa!"

Lục Đình Kiêu bật cười: "Là lỗi của tôi, tôi quên không khoá cửa!"

Thực ra không phải là quên, mà là kể từ khi cô chuyển đến đây, anh không bao giờ khoá cửa nữa.

"Tìm tôi có việc gì? Đợi một lát, tôi mặc quần áo trước đã."

Ánh mắt vừa nãy của cô tuy ngắn ngủi nhưng lại đủ để thiêu đốt từng tấc da từng tấc thịt anh, may mà cô kịp thời quay đi không thì chỗ nào đó của anh suýt chút nữa thì mất kiềm chế mà phản ứng lên mất.

Lục Đình Kiêu đang định mở tủ lấy quần áo, thì Ninh Tịch đột nhiên hét lên một tiếng: "ÂY! Đừng! Không cần mặc quần áo đâu!"
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Không ngờ cô gái nhỏ lại đưa ra yêu cầu như vậy, gương mặt Lục Đình Kiêu có chút sững sờ, ngay sau đó anh nhìn chằm chằm vào lưng của cô, ngữ điệu hơi cao: “Sao?”

Anh rất sẵn lòng thoả mãn yêu cầu tốt đẹp này của cô.

Ý thức được câu mình vừa mới nói có thể gây ra hiểu nhầm, Ninh Tịch vội phỉ thui cái mồm của mình, "Ngàn lần xin anh đừng có hiểu nhầm! Ý của tôi chính là ý trên mặt chữ, không có ý gì khác đâu! Ah không, ý trên mặt chữ cũng rất đen tối….khụ, tóm lại ý của tôi chính là... hôm nay tôi đi dạo trong trung tâm thương mại có mua cho anh bộ quần áo, anh có muốn thử không? Bây giờ thử luôn thì anh đỡ mất công cởi ra mặc vào đúng không? Tôi thông minh chứ hả?”

Lục Đình Kiêu nghe vậy có chút "thụ sủng nhược kinh": "Mua cho tôi à?"

Anh còn tưởng cô chỉ mua cho Tiểu Bảo thôi.

"Đúng thế, nhưng mà, khụ khụ, tôi dùng thẻ của anh!"

Ninh Tịch ngại ngùng sờ mũi: "Thực ra, lúc mới đầu tôi định dùng thẻ của tôi cơ, tính coi đó là quà dành cho Tiểu Bảo, ai biết tháng trước tôi lại tiêu hết tiền để thay động cơ xe, trong thẻ hết tiền mất rồi, cho nên đành phải dùng thẻ của anh. Lúc sau tôi đi ngang qua mới phát hiện có một bộ trang phục dành cho nam cực kì hợp với màu sắc với kiểu dáng của bộ tôi đã mua cho Tiểu Bảo, tôi không nhịn được bèn mua luôn!"

"Thế à." Tuy rằng không phải là cố ý mua cho anh, nhưng cũng đủ khiến tâm trạng anh trở nên vui vẻ.

"Tôi hỏi nhân viên bán hàng rồi, nếu như thử mà không thích thì có thể đem trả, anh mau mặc thử xem có thích hay không!" Ninh Tịch thúc giục.

Lục Đình Kiêu không hề do dự nói: "Thích chứ." Là cô tự tay mua cho anh, lần đầu tiên cô mua quần áo cho anh, anh sao có thể không thích được.

"Anh còn chưa nhìn xem nó ra sao mà!” Ninh Tịch lầu bầu lùi về phía sau một bước, vươn tay ra sau đưa cho anh một cái túi giấy.

Lục Đình Kiêu cầm lấy cái túi: "Chỉ mua cho tôi và Tiểu Bảo thôi sao, cô không mua cho mình à?"

Ninh Tịch thở dài: "Viêm màng túi rồi, đành phải chờ đến lúc phát lương mới mua được!"

Lục Đình Kiêu đang định nói cô có thể dùng thẻ của tôi mà, Ninh Tịch đã lục ra cái thẻ đen trong túi ra: "À đúng rồi, cái này trả cho anh! Dùng cái này ngầu phết! Hôm nay tôi đã khiến cho một "cực phẩm" muốn cướp đồ với tôi tức phát điên!"

Lục Đình Kiêu chỉ có thể thở dài nói lái đi: "Cô cứ cầm lấy nó đi, bình thường tôi rất bận, không có thời gian mua đồ cho Tiểu Bảo, nếu như cô thấy cái gì hợp thì cứ việc mua, đương nhiên, tôi cũng rất vui khi cô chọn đồ cho tôi nữa."

"Anh yên tâm về mắt thẩm mĩ của tôi thế cơ à? Đợi lát nữa thử rồi anh đừng chê xấu rồi cởi ngay ra trước mặt tôi nhé!" Ninh Tịch cũng không khách sáo với anh nữa, cất cái thẻ đi: "Vậy để khi nào tôi chuyển đi thì tôi lại trả anh sau vậy! Anh thay quần áo đi nhé, tôi ra ngoài trước đây!"

Vừa mới nhấc chân lên, cô đã bị anh kéo lại.

Ninh Tịch giật cả mình, cô theo phản xạ muốn quay người lại, nhưng nhớ đến nửa người để trần của Lục Đình Kiêu, chỉ đành ngại ngùng giữ cái tư thế bị người ta túm tay từ phía sau như thế: "Sao vậy?"

Lục Đình Kiêu khẽ siết lấy cổ tay mảnh khảnh của cô: "Ninh Tịch, dạo gần đây trạng thái của Tiểu Bảo đã tốt lên nhiều rồi, cũng không cần phải luôn luôn quấn lấy cô nữa. Thằng bé rất ngoan, rất nghe lời, nó sẽ không quấy rầy cô, cũng không làm ảnh hưởng đến công việc của cô đâu! Mỗi ngày thằng bé chỉ cần nhìn thấy cô, đợi cô về nhà, biết cô đang ngủ bên cạnh phòng của nó, nó sẽ rất vui vẻ, rất an tâm…"

"Tôi biết tôi không có lý do gì để tiếp tục giữ cô lại đây, nhưng là một người làm cha tôi thực sự rất mong Tiểu Bảo có thể tiếp tục vui vẻ như thế này lâu thêm một chút."

"Ba tháng, chỉ ba tháng nữa thôi có được không? Đến lúc đó cô muốn đi, tôi tuyệt đối sẽ không ép cô ở lại. Hơn nữa trong khoảng thời gian này cô có thể coi đây như là nhà của mình, muốn làm gì thì cứ làm, không cần phải e dè bất cứ ai."

"Cô có thể chửi thề, có thể ăn tỏi, ăn sầu riêng, có thể uống rượu đến khuya mới về… tôi chỉ có một yêu cầu nho nhỏ mà thôi, trong vòng ba tháng này cô kiên nhẫn chịu đựng một chút, đừng đưa đàn ông về, có được không?"

Đoạn trước còn khiến Ninh Tịch cảm động đến phát khóc, nghe đến đoạn sau cô suýt nữa thì nôn cả búng máu.

Càng nghe sao càng thấy Lục Đình Kiêu giống như một bà vợ hiền dịu chiều chồng hết mực, mà cô lại là thằng chồng cặn bã ăn chơi đàng điếm vậy?
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ninh Tịch mặt mũi mếu máo nói: "Lục Đình Kiêu, anh có chắc là muốn duy trì cái tư thế này để nói chuyện không? Anh mặc quần áo vào trước đã rồi chúng ta nói chuyện, có được không?"

Cứ như cá để miệng mèo thế này thì sao cô nghĩ được!

"Được."

Rốt cuộc thì phía sau cũng vang lên tiếng trả lời của Lục Đình Kiêu. Ninh Tịch như được đại xá, lao ra khỏi phòng nhanh như chớp.

Ôi, Lục Đình Kiêu đúng là nhà diễn thuyết trời sinh, chỉ cần hai ba câu liền chọc trúng tim đen của cô, đặc biệt là đoạn nói về Tiểu Bảo.

Chỉ là, nếu cô tiếp tục ở đây thêm ba tháng nữa, thế thì lâu quá, sợ là có chút không thích hợp.

Còn đang xoắn xuýt, đột nhiên trên chân có cái gì đó mềm mềm. Cúi đầu liền nhìn thấy bánh bao nhỏ, thằng bé vẫn ôm chân cô như thường lệ, trên tay còn cầm một bức tranh.

Ninh Tịch quỳ xuống ôm lấy bánh bao nhỏ: "Bảo bối, con vẽ xong rồi à?"

Tiểu Bảo gật đầu.

"Con vẽ gì thế? Cho cô xem được không?"

Tiểu Bảo lập tức đưa cho cô xem. Ninh Tịch vừa mới nhìn một cái, đôi mắt đã đỏ bừng.

Màu sắc vẫn cực kì sáng sủa, rực rỡ như trước, trong tranh cô đang nằm trên một chiếc giường nhỏ, trong tay cầm một quyển truyện cổ tích. Có điều Tiểu Bảo vẽ bức tranh này từ góc độ thằng bé đang nằm ngẩng đầu nhìn cô.

Có thể cảm nhận được niềm hạnh phúc và thoả mãn ngập tràn của Tiểu Bảo khi nằm cạnh cô nghe cô kể chuyện thông qua bức tranh.

"Bảo bối vẽ đẹp thật đấy!" Cán cân trong lòng Ninh Tịch lúc này đã nghiêng hẳn về một phía.

Cô hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, thơm lên trán của thằng bé, sau đó vui vẻ nói: "Cô mua quần áo mới cho con này, con có muốn thử không?"

Tiểu Bảo hai mắt sáng ngời gật đầu.

Ninh Tịch giúp Tiểu Bảo thay xong quần áo đang định đi tìm Lục Đình Kiêu, đúng lúc đó Lục Đình Kiêu cũng thay xong quần áo bước từ trong phòng ra.

Cô rất tự tin vào con mắt thẩm mỹ của mình khi mua bộ này cho Tiểu Bảo, nhưng còn về Lục Đình Kiêu thì cô không chắc lắm. Dù sao cô cũng chưa bao giờ nhìn thấy Lục Đình Kiêu mặc màu gì khác ngoài ba màu đen trắng, xám, chứ đừng nói đến cái màu xanh sapphire kén người mặc như thế này.

Nhưng mà, sau khi thấy Lục Đình Kiêu, Ninh Tịch há hốc mồm.

Thế này…... Này… cũng quá hợp rồi…..

Cô vốn dĩ cho rằng lúc nhìn vào sẽ quá chói hoặc là không ra làm sao cả, không ngờ khi mặc lên người lại đẹp đến thế, không chỉ thể hiện ra dáng người vai rộng, eo gầy, chân dài, mà quan trọng nhất là cái vẻ nghiêm nghị trầm muộn hằng ngày cũng trở nên trong sáng nhẹ nhàng hơn hẳn, trông có vẻ trẻ ra nhiều.

Lục Đình Kiêu bị ánh mắt kinh ngạc không che dấu của cô lấy lòng: "Thế nào?"

Ninh Tịch gật đầu như giã tỏi: "Quá đẹp trai! Có cảm giác chỉ cần trên ngực có thêm bông hoa lụa màu đỏ nữa là có thể trực tiếp làm chú rể được rồi!"

Lục Đình Kiêu: "…." Cách thức khen người khác của cô gái này cũng độc thật đấy.

"Tiểu Bảo, con nói xem có phải không? Ba ba con có đẹp trai không nào?" Ninh Tịch cúi đầu hỏi phiên bản mini của Lục Đình Kiêu.

Tuy Tiểu Bảo chẳng mấy khi để ý ba mình, cũng không thể không thừa nhận ba nhóc mặc thế này so với cái vẻ đen thùi lùi hằng ngày đẹp hơn nhiều thế nên cũng rất nể mặt mà gật đầu một cái.

Ninh Tịch lập tức đắc ý búng tay: "Không ngờ ánh mắt của tôi lại tốt đến thế! Ài, đương nhiên là cái này còn phải dựa vào Lục tổng nữa, mặc gì cũng đẹp trai! Nhưng mà, tôi cảm thấy anh nên mặc những màu sắc sáng sủa như này nhiều hơn, biết đâu nhân viên nhìn thấy anh như này, tâm trạng sẽ tốt lên mà nâng cao hiệu quả công việc đấy!”

Nghe câu “mặc gì cũng đẹp trai” Lục Đình Kiêu không kiềm chế được mà cong môi: "Ừ, cho nên sau này nếu cô thấy gì thích hợp thì mua hộ tôi."
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
"Được chứ! Được chứ! Cứ giao cho tôi!"

Ninh Tịch cực kì tự tin vỗ vỗ ngực mình, nhìn một lớn một nhỏ càng nhìn càng hưng phấn: "Ôi ôi, không kiềm chế được nữa rồi, thật muốn chụp ảnh lại! Mau đến đây nào! Đứng cạnh nhau nhé, nắm tay….."

Hai cha con răm rắp nghe theo, còn rất phối hợp mà tạo dáng cho cô chụp.

Ninh Tịch càng chụp càng hăng, triệt để hoá thành fan cuồng, từ ban công thư phòng đến vườn hoa, chụp liên tùng tục mấy chục kiểu ảnh.

Lục Đình Kiêu đứng bên cạnh cô, nghiêng người sát lại gần, tán thưởng nói: "Chụp đẹp lắm."

Ninh Tịch khiêm tốn xua xua tay: "Kĩ thuật của tôi cũng thường thôi, lại còn dùng điện thoại chụp nữa, chẳng qua là vì trình độ của hai người mẫu quá cao, bối cảnh lại đẹp, cho nên mỗi bức ảnh đều rất giống chuyên nghiệp! Ah, đúng rồi Lục Đình Kiêu, tài khoản Wechat của anh là gì? Để tôi thêm bạn rồi gửi ảnh cho anh! Ài! Tôi đã nói rồi mà! Bây giờ còn mấy ai dùng tin nhắn nữa, phiền phức muốn chết! Tí phải dạy Tiểu Bảo dùng Wechat!"

"Có, quét mã của tôi này." Lục Đình Kiêu cảm thấy may mắn vì hồi trước bị Lục Cảnh Lễ ép phải dùng Wechat.

"Ơ? Tên tài khoản của anh cũng là Lục Đình Kiêu luôn à… đúng là chẳng có tí sáng tạo nào!" Ninh Tịch vừa chê bai vừa thêm bạn với Lục Đình Kiêu.

Lục Đình Kiêu nhướng mày, vô thức liếc nhìn xem tên tài khoản của Ninh Tịch là gì, nhìn rồi mới phát hiện ra mình có chút không hiểu tiếng hán.

E の Ji Moshikongshikong?

Tại sao cái tên này lại kì quái thế? Có nghĩa là gì vây?

Lục Đình Kiêu rất muốn hỏi, nhưng lại sợ đó là tiếng lóng trên mạng, hỏi ra lại sợ để lộ sự khác biệt giữa mình và cô ấy giống như lần trước cho nên đành chọn ngậm miệng không nói. (Sa - lang - hey - yo á!)

Sau khi thêm bạn nhau Ninh Tịch gửi toàn bộ ảnh sang cho anh.

Lúc nhận được ảnh Lục Đình Kiêu còn vô tình chú ý đến chữ kí của Ninh Tịch, rất cá tính: Có đao kia nơi tay, giết sạch đám chó phụ bạc trong thiên hạ!

Lục Đình Kiêu: "……"

Ninh Tịch thấy Lục Đình Kiêu nhìn chằm chằm vào chữ kí của mình với ánh mắt phức tạp, liền lập tức quẫn bách, xấu hổ mà giả thích: "Cái đó ấy à, là chữ kí từ hồi còn trẻ trâu, cứ quên mãi không sửa! Rất buồn nôn đúng không?"

Lục Đình Kiêu cười khẽ: "Không."

Rồi có một ngày, anh sẽ trở thành người khiến cô thay đổi cái chữ kí này.

"Cả tên tài khoản của tôi nữa, khụ khụ, cái này gọi là tiếng sao hoả, hồi trước rất thịnh hành ở trên mạng, bây giờ nhìn lại cảm thấy thật buồn nôn, nhưng tôi dùng quen rồi nên lười sửa!" Ninh Tịch gãi gãi đầu nói.

"Không đâu, có thể giúp tôi đổi một cái tên giống cô không?"

"Hả? Anh… anh thực sự cảm thấy nó không buồn nôn à?" Ninh Tịch cả kinh vì cái khiếu thẩm mĩ của Lục Đình Kiêu.

"Ừm." Biểu cảm của Lục Đình Kiêu rất chân thành.

"Vậy….. vậy sau này tôi giúp anh nghĩ một cái nhé!" Ninh Tịch vừa mới đồng ý liền cảm thấy hối hận Không biết bạn bè trên wechat của Lục Đình Kiêu sau khi thấy tên mới sẽ có biểu cảm gì nữa, chắc vui lắm đây…

"Cám ơn."

Lục Đình Kiêu rất hiếm khi đăng nhập vào wechat, vừa vào cái thì liền nhìn thấy group chat nhóm của gia tộc nhảy ra vài cái tin nhắn.

Hoá ra là hai ông bà nhà họ Lục đang oán thán với đám thân thích rằng đã rất lâu rồi không được gặp cháu ngoan nhà mình. Bởi vì, gần đây con trai cả của bọn họ hình như thích một cô gái, đang nhiệt tình theo đuổi con gái nhà người ta, cho nên bọn họ không dám quấy rầy anh.

Cái ngữ điệu này thì than thở chỗ nào, đang khoe khoang thì có!

Hứ hừ, hứ hừ, con cả nhà tôi, cuối cùng cũng có đối tượng để thích rồi nha! Là con, gái, đó nhá!

Lục Đình Kiêu dở khóc dở cười vì cái ngữ điệu của cha mẹ, sau đó liền tiện tay up mấy tấm ảnh Ninh Tịch vừa mới gửi cho anh vào trong nhóm chat.

Thế là, mấy phút sau, cả cái group chat của gia tộc bị nổ tung.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top