[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
181
Điểm
63
"Đây cũng là một ý hay! Vừa hay Ninh Diệu Hoa và Ninh Diệu Bang em đều không muốn cho, mà cầm thì lại sợ họ quấn lấy làm phiền! Nhưng đưa cho cô Thu Đồng thì tốt rồi, với tính cách của cô ấy, tuyệt đối sẽ không cho hai người họ ăn hời đâu. Hơn nữa, với tài năng kinh doanh của cô ấy, cũng sẽ không để mất công ty của ông nội! Boss, anh thông minh quá đi mất!"

Ninh Tịch lại thương lượng với Lục Đình Kiêu thêm một lát, thấy trời cũng muộn rồi, cô mới nói, "Anh có muốn ngủ lại chỗ em không?"

Lục Đình Kiêu nghe vậy liền nhìn cô một cái: "Thôi."

"Hả? Tại sao? Cũng muộn lắm rồi mà! Về giờ cũng phiền phức lắm? Chẳng lẽ lát nữa anh còn chuyện gì sao?" Ninh Tịch khó hiểu.

Lục Đình Kiêu miết tâm mi, bất đắc dĩ nói: "Vì trong phòng cưới tương lai của bọn mình, anh sẽ đặc biệt dễ mất không chế. Hiểu không?"

Ninh Tịch: "Ặc..."

Lục Đình Kiêu xoa đầu cô, "Anh nhất định sẽ chờ tới sau khi kết hôn, nhưng anh muốn làm như vậy, vì em là người quan trọng nhất của anh, anh bằng lòng đợi, cũng là muốn dành cho em sự tôn trọng lớn nhất."

Ninh Tịch khẽ thở dài, cọ cọ đầu vào lòng bàn tay anh, miệng lẩm bẩm: "Em cả đời này thua ở trong tay anh... thật không oán hận nửa lời... anh được sinh ra là để khắc chế em đúng không?"

Thân mật một hồi lâu, Ninh Tịch mới tiễn người ra cửa.

Trước khi đi, Lục Đình Kiêu bỗng nhớ tới chuyện gì đó, móc trong ngực ra một tấm thiếp mời màu đỏ mạ vàng đưa cho cô.

Ninh Tịch mở ra xem, khó hiểu hỏi: "A... Là thiếp mời sinh nhật? Mạc Kiện Chương là ai? Sao lại mời em?"

"Là cha Mạc Lăng Thiên, thiếp mời là Mạc Lăng Thiên đưa, tối mai nếu em rảnh thì đi nếu không rảnh thì cũng không cần lo lắng làm gì.”

Chắc Mạc Lăng Thiên muốn mời Lục Đình Kiêu và cô, nhưng vì cô và Lục Đình Kiêu không tiện xuất hiện dưới vai trò bạn cặp thế nên Mạc Lăng Thiên cố ý đưa thêm một tấm thiệp mời riêng dành cho Ninh Tịch, xem như là coi trọng cô.

Ninh Tịch nghĩ một hồi: "Dù sao tối mai cũng không có chuyện gì, ban ngày em ở văn phòng, tối em sẽ đến thẳng đấy!"

Trong giới, người mà Lục Đình Kiêu thừa nhận coi là bạn không nhiều lắm, thêm việc đối phương nghĩ chu đáo đến thế cô cũng không muốn làm phật ý người ta.

Lục Đình Kiêu: "Ừ."

Ninh Tịch nhón chân lên, hôn một cái lên môi anh, giở giọng bá đạo như tổng tài: "Bảo bối, sẽ có một ngày, em sẽ để anh quang minh chính đại xuất hiện cùng em! Để phụ nữ trong cả thành phố này biết, anh là người của em!"

Lục Đình Kiêu: "..."

Rõ ràng là lời hay đấy... nhưng có phải có chỗ nào đấy không hợp lý rồi không?

...

Ngày hôm sau, tại Studio Tắc Linh.

Vì gần đây Tắc Linh đang chuẩn bị mở rộng nghiệp vụ bên tỉnh H, nên Ninh Tịch cứ có thời gian sẽ tới Studio chỉnh lí tài liệu và lên kế hoạch.

Bất giác mọi người bàn bạc tới tận tối, Ninh Tịch nhìn đồng hồ trên điện thoại, thấy sắp muộn, cô vội nói: "Lát nữa tôi còn phải tham gia tiệc tối, đi trước nhé!"

"Bà chủ đi trước đi!"

"Mọi người cũng đừng tăng ca nữa, nghỉ ngơi sớm đi! À, đúng rồi, Thượng Trạch, ở Studio có lễ phục không? Tìm cho tôi một bộ! Không kịp về thay nữa rồi!" Ninh Tịch vội hỏi.

"Có, chị muốn phong cách nào?" Cung Thượng Trạch hỏi.

Ninh Tịch nghĩ nghĩ: "Là tiệc mừng thọ của trưởng bối, màu sắc với kiểu dáng khiêm tốn điềm đạm một chút!"

"Vâng, bà chủ chờ chút!"
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
181
Điểm
63
Một lát sau, Ninh Tịch thay bộ lễ phục Cung Thượng Trạch tìm cho cô, sau đó tự mình trang điểm nhẹ nhàng.

Bộ đồ Cung Thượng Trạch tìm cho cô quả thật rất nhã nhặn, đó là một bộ sườn xám truyền thống kinh điển, màu sắc cũng tao nhã, trang trí họa tiết như nét mực vẩy lên, trông như một đại khuê tú thời dân quốc.

Ninh Tịch đứng trước gương ngắm nhìn bản thân mình, tỏ ra rất hài lòng: "Được lắm, rất đẹp! Bộ này đi! Cảm ơn em nhé Thượng Trạch! Vậy chị đi trước đây bye bye~"

"Vâng..."

Cung Thượng Trạch nhìn bóng lưng rời đi của Ninh Tịch, muốn nói gì lại thôi.

Bộ trang phục này tuy nói là nhã nhặn... nhưng khi mặc lên người cô... thật ra không hề nhã nhặn, khiêm tốn chút nào...

Ninh Tịch vốn là nàng thơ trong tất cả linh cảm của cậu, rất nhiều bản thiết kế đều vì cô mà tạo ra, thậm chí ngay khi phác họa trong đầu người mẫu cũng là cô. Thế nên có thể nói cô chính là chủ nhân chân chính của tất cả những bộ quần áo của Tắc Linh. Sau khi cô mặc nó lên, sẽ ban cho mẫu thiết kế của cậu sinh mệnh hoàn mỹ nhất...

...

Tại Mạc Trạch.

Hôm nay là buổi tiệc sinh nhật của Mạc Kiến Chương được tổ chức ngoài hoa viên của Mạc gia, bầu không khí lúc này vui vẻ náo nhiệt vô cùng.

Lục Đình Kiêu đã đến trước, biết Ninh Tịch đang bận việc nên anh cũng không giục cô.

Mạc Lăng Thiên đứng bên cạnh tay cầm ly chân cao, bất an đi theo Lục Đình Kiêu hỏi: "Này, Lục Đình Kiêu, tiểu bạch thỏ nhà chú liệu có tới không? Chắc không phải cô ấy còn giận tôi đấy chứ? Lần trước sau khi suýt nữa bị rơi xuống vực về có khỏe không? Có bị dọa sợ không?"

Lục Đình Kiêu nghe vậy, không nói gì chỉ liếc mắt nhìn ông bạn mình.

Dọa sợ? Cô ấy rõ ràng còn kêu chơi rất vui, rất kích thích nữa kìa!

Ngược lại anh còn hi vọng cô có thể biết sợ một chút, thế mới sống yên được.

Mạc Lăng Thiên cũng không biết ánh mắt này của Lục Đình Kiêu rốt cuộc là có ý gì, đang nói với Lục Đình Kiêu, anh ta liền thấy một bóng dáng quen thuộc trước cổng.

Ninh Tịch đưa thiệp mời cho bảo vệ, rồi từ từ bước vào.

Dưới ánh đèn pha lê hoa lệ trước cổng, cô gái mặc một chiếc sườn xám màu trắng, mái tóc dài được một chiếc trâm gỗ kẹp một ít lại sau gáy, ngược ánh sáng bước từng bước tới, như bước từ u cốc tiến vào hồng trần, phía sau như một bức tranh thủy mặc dần tan biến...

Không chỉ chọn đồ phù hợp, thêm việc khí chất có thể tự biển đổi trời sinh của mình, sau khi cô mặc bộ đồ này lên, khí chất cũng thay đổi theo bộ áo, tương hỗ nhau trông càng phù hợp.

Sự xuất hiện của Ninh Tịch thu hút không ít ánh nhìn, sau đó là tiếng bàn luận thì thầm vang lên.

Bỗng thấy một gương mặt mới xinh đẹp thế này, là người ai chẳng có tính tò mò, lúc các cô gái đang hiếu kì về thân phận của Ninh Tịch thì đồng thời cũng chú ý vào quần áo và đồ trang sức trên người cô, thế nên, càng nhiều người chú ý tới bộ sườn xám trên người cô.

"Cô gái vừa mới vào là ai thế? Hình như trông giống nữ minh tinh nào đó... Chiếc áo cô ấy mặc đẹp thật đấy! Lộ rõ khí chất luôn!"

"A! Tôi biết hãng quần áo đó... Đó là đồ của Tắc Linh, lần trước tôi từng thấy ở tiệm, cảm thấy bình thường nên không mua, không ngờ mặc lên người hiệu quả lại kinh diễm đến thế! Hồi đó không mua giờ hối hận ghê!"

"Đồ của Tắc Linh được lắm, tôi cũng rất thích, nhưng quan trọng nhất vẫn là người chứ nhỉ? Loại quần áo càng nhìn càng thấy giản dị này mới càng kén người mặc!"

"Đúng rồi đấy!"

...

Sau khi Ninh Tịch bước vào, cô liếc mắt đưa tình với Lục Đình Kiêu rồi tự tìm một chỗ trong góc ngồi xuống.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
181
Điểm
63
Mạc Lăng Thiên khoác vai Lục Đình Kiêu, chậc chậc mấy cái: "Tiểu hồ ly gian xảo này, tiểu bạch thỏ lanh lợi này, cao thủ bắn súng này, nữ hầu dễ thương này, nữ hiệp võ công cao cường này, giờ lại còn cả khuê tú dân quốc… Trời ạ! Tiểu bạch thỏ nhà cậu rốt cuộc có bao nhiêu thân phận thế hả? Cuối cùng tôi cũng biết sao cậu lại mê mẩn cô gái này đến vậy rồi. Mỗi lần cô ấy đổi cách ăn mặc là như lại thay người khác... này, cậu có sung sướng khi được "đổi" bạn gái liên tùng tục không thế?"

Lục Đình Kiêu: "Bất kể cô ấy có vẻ ngoài thế nào thì tôi cũng đều thích."

"..."

Câu nói vui đùa của Mạc Lăng Thiên bị câu nói "tình sâu như biển" của Lục Đình Kiêu vùi dập không thương tiếc, Mạc Lăng Thiên ai oán nói: "Người anh em này, tôi phát hiện ra sau khi cậu yêu đương vào rồi thì cứ ý như "tình thánh" ấy! Hại tôi trước đây còn tưởng cậu là EQ thấp cơ... mà thôi, mấy chiêu trước cậu chỉ tôi không có đủ đô, dạy thêm đi, phải dậy mấy cái buồn nôn hơn cái câu vừa rồi của cậu ấy…"

"Dạo này Tử Dao thế nào rồi?" Lục Đình Kiêu đột nhiên hỏi một câu.

Mạc Lăng Thiên thở dài: "Lần trước cậu đã nói thẳng thế rồi, với tính cách của Tử Dao thì chắc chắn sẽ từ bỏ thôi, cô ấy không phải loại con gái bám dai như đỉa đâu."

Mạc Lăng Thiên trò chuyện với Lục Đình Kiêu một chốc, trước khi đi tiếp đón khách khứa còn cố ý đi qua chào hỏi vài câu với với Ninh Tịch mấy câu rồi mới đi.

Kết quả, sau đó liền có không ít người nghe ngóng về Ninh Tịch từ anh ta, thậm chí cha của anh ta cũng chú ý tới cô.

"Lăng Thiên, cô gái kia là bạn của con à?" Mạc Kiến Chương hỏi.

"Đúng thế ạ, sao thế ba?"

"Chỉ là không ngờ con lại có thể kết được người bạn ra dáng người như thế." Mạc Kiến Chương tỏ vẻ bất mãn với con trai.

"Khụ, ba, có ai nói con ruột như ba không!"

"Bao giờ thì phát triển thành bạn gái?" Mạc Kiến Chương bất chợt quăng bom.

"Phụt!!! Khụ khụ khụ khụ khụ khụ…" Mạc Lăng Thiên suýt thì bị sặc chết: "Ba! Ba đừng có mà dọa con!"

Mạc Kiến Chương chau mày: "Hốt hoảng thế làm gì? Tục ngữ có câu "tướng do tâm sinh", ba thấy cô gái này rất được, đoan trang độ lượng. Lúc nãy hai đứa trò chuyện trông cũng hòa hợp lắm, sao không tiến thêm một bước nữa? Tuổi con qua đầu ba lâu rồi đấy, đến Lục Đình Kiêu cũng đã có bạn gái rồi, con còn định chơi bời thêm đến bao giờ nữa?"

Mạc Lăng Thiên khốn khổ nói: "Ba à… chúng ta có chuyện gì thì để sau nói được không! Hôm nay là ngày tốt của ba mà, chúng ta nói chuyện gì khác vui vẻ hơn được không?"

"Vậy con có thể làm ba vui được không?... Cô gái kia là con cái nhà ai? Nếu con không tiện nói thì ba đi cầu hôn giúp con! Nếu năm nay mà cưới thì chắc năm sau sẽ sinh được một thằng cu mập mạp đó!" Hiển nhiên là Mạc Kiến Chương đã muốn bế cháu đến phát rồ rồi.

"Ba của con ơi! Ba đừng làm loạn nữa! Người ta là vợ của Lục Đình Kiêu đó!" Mạc Lăng Thiên không nhịn được nữa bèn nói thẳng.

Mạc Kiến Chương nghe vậy liền sững sờ: "Cái gì? Cô gái đó… là bạn gái của Lục Đình Kiêu?"

Mạc Lăng Thiên day day trán: "Vâng…! Thế nên xin ba không cần manh động! Với lại trong lòng con đã có người rồi."

Mạc Kiến Chương "hừ" lạnh một tiếng: "À, cái người mắt cao hơn đầu ấy hả, người ta có để ý con không?"

"Ba, rốt cuộc con có phải là con ruột của ba không thế? Mắt người ta cao nhưng con cũng đâu có kém?" Gần đây anh đã rất cố gắng phấn đấu rồi.

Mạc Kiến Chương nhìn về phía Ninh Tịch, vẻ mặt đầy tiếc hận than thở: "Con là cái đồ vô dụng! Ngần ấy tuổi đầu rồi mà vợ còn không có!"

Mạc Lăng Thiên: "..."
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
181
Điểm
63
Thật uất hận mà…

Nếu không phải là Lục Đình Kiêu chạy đi yêu đương trước vứt bỏ anh lại thì anh cũng chẳng đến nỗi thảm thế này. Trước kia tốt xấu gì cũng còn có kẻ chết cùng giờ chỉ còn lại mình anh với nước mắt!

Không được, nhất định phải đẩy nhanh tiến độ theo đuổi Tử Dao mới được.

Mạc Lăng Thiên đang muốn đi tìm Quan Tử Dao gia tăng tình cảm thì đột nhiên một người chạy tới kéo anh ra một chỗ rồi truy hỏi: "Ê, Mạc thiếu, em gái trong góc kia là bạn anh à? Tên là gì thế? Tiểu thư nhà nào vậy?"

"Cậu muốn làm gì?" Mạc Lăng Thiên liếc xéo tên đang nói chuyện với mình.

Tên này là playboy có tiếng ở Đế Đô, không chỉ có thói quen thay phụ nữ như thay áo mà còn thích cướp phụ nữ của người khác - Vương Thánh Triết.

Vương Thánh Triết nghe vậy liền nhướn mày: "Thừa lời, đương nhiên là anh đây thấy hứng thú rồi! Anh cũng biết tôi thích kiểu này mà!"

Mạc Lăng Thiên nhấp một ngụm rượu vang: "Tôi chỉ có thể nói với cậu một câu, đừng có tự tìm đường chết!"

Vương Thánh Triết nghe xong liền mất hứng: "Hừ, anh nói thế là ý gì, cái gì mà tìm đường chết chứ! Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu thôi!"

Mạc Lăng Thiên vô cảm nói: "Người ta là hoa đã có chủ rồi!"

"Có chủ thì sao nào? Khắp cái Đế Đô này còn có góc tường nào mà tôi không dám đào?" Vương Thánh Triết nói xong liền đi về phía Ninh Tịch.

Cách đó không xa, Quan Tử Dao đang nói chuyện với Lục Đình Kiêu.

Hôm nay Quan Tử Dao mặc một chiếc váy dạ hội của Chanel, vẫn là phong cách thành thục sang trọng như trước, chỉ có điều sắc mặt thoạt nhìn có vẻ tiều tụy.

Quan Tử Dao nhìn người đàn ông trước mặt mình, làm bộ thoải mái mở miệng: "Đình Kiêu, chuyện lần trước em xin lỗi, là em không kiểm soát được cảm xúc, không nên không nói một lời đã bỏ đi như thế."

"Ý của anh em cũng đã hiểu rồi... Trong số những người đã từng tiếp xúc anh là người đàn ông phù hợp nhất với em, em đã từng cho rằng có thể cùng anh đi hết quãng đời còn lại. Nhưng cuộc đời này có rất nhiều chuyện chúng ta không thể nào đoán trước được… Tuy rằng đáng tiếc nhưng em vẫn rất tôn trọng sự lựa chọn của anh."

Quan Tử Dao nói đến đây lại nở nụ cười hào phóng: "Sau này chúng ta vẫn là bạn chứ?"

Không thể nghi ngờ, "lấy lui làm tiến" đúng là sự lựa chọn khôn ngoan nhất lúc này.

Đoạn thời gian này, cô ta đã cố gắng không đi tìm Lục Đình Kiêu, thế nên giờ cô ta nói những lời này, chắc chắn Lục Đình Kiêu sẽ không từ chối.

Lục Đình Kiêu chỉ lạnh nhạt nói: "Xin lỗi, để tránh cho bạn gái tôi có những hiểu lầm không đáng, sau này chúng ta vẫn không cần qua lại thì hơn."

Vừa dứt lời, vẻ hào phóng đạo mạo trên mặt Quan Tử Dao đã lập tức cứng ngắc, trông vô cùng khó coi.

Hiển nhiên là cô ta không thể ngờ rằng Lục Đình Kiêu lại từ chối thẳng thừng thế này, thậm chí còn không lưu chút mặt mũi nào cho cô ta!

Vẻ mặt Quan Tử Dao đầy tổn thương nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt, giọng nói khẽ run: "…Đình Kiêu, tốt xấu gì chúng ta cũng đã quen biết hai mươi năm, em biết anh đã có người anh thích nhưng em đã nói em sẽ rút lui rồi... Vậy mà, chỉ vì một cô gái mới quen không bao lâu mà anh lại muốn xóa bỏ tình bạn bao năm giữa chúng ta?"

"Cô ấy không phải cô gái quen biết chưa được bao lâu, cô ấy là vợ tương lai của tôi." Ánh mắt Lục Đình Kiêu khi nói câu nói này không chỉ lạnh lẽo mà còn chứa cả sự cảnh cáo nghiêm khắc khiến cho Quan Tử Dao rùng cả mình…
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
181
Điểm
63
Lục Đình Kiêu nói xong liền đưa mắt về phía Ninh Tịch, không ngờ lại thấy Vương Thánh Triết đang ngồi trước mặt cô.

Khuôn mặt lạnh lùng của anh hơi đổi sắc, chỉ để lại một câu "Xin lỗi không tiếp chuyện được" rồi đi về phía Ninh Tịch.

...

Khu vườn này của nhà họ Mạc rất độc đáo, cảnh sắc cũng rất mỹ lệ. Ở phía trên chỗ Ninh Tịch ngồi là một khóm dây leo nở đầy hoa, phía bên cạnh là những bông hoa thủy tiên xinh đẹp và một mặt hồ phản chiếu ánh trăng.

Cơ tiếc là cảnh có đẹp đến mấy cũng không khiến Ninh Tịch không để tâm tới Lục Đình Kiêu và Quan Tử Dao được.

Thiệt tình, hai người này nói cái gì mà lâu thế!

Thật đáng ghét!

Trong bữa tiệc này cũng có không ít thanh niên tuấn tú hoặc những người muốn tìm vợ cho con trai như Mạc Kiến Chương để mắt tới Ninh Tịch. Nhưng còn chưa kịp ra tay thì đã trông thấy Vương Thánh Triết đi về phía Ninh Tịch.

Trông thấy Vương Thánh Triết lại bắt đầu "trêu hoa ghẹo nguyệt", mọi người liền tiếc hận không thôi, cô gái này thoạt nhìn đơn thuần, chỉ mong đừng bị tên đó lừa!

Nhà họ Vương cũng là một trong những danh gia vọng tộc ở Đế Đô, năng lực của bản thân Vương Thánh Triết cũng không tồi, chỉ tiếc là quá ham mê sắc đẹp nên bị người khác lên án.

Ninh Tịch đang tò mò không biết Lục Đình Kiêu và Quan Tử Dao nói gì với nhau thì đột nhiên, một người đàn ông xuất hiện trước mặt cô: "Vị tiểu thư này, xin hỏi chỗ này đã có ai ngồi chưa?"

Người này mặc một bộ vest kiểu cách theo phong cách Anh, trông vừa lịch sự vừa tao nhã, tướng mạo cũng tầm trung trung thôi nhưng phối với bộ đồ này cũng được xem như là một vị công tử lịch lãm. Chỉ tiếc, đôi mắt kia đục ngầu vô thần kia đã tố cáo bản chất ăn chơi sa đọa của gã.

Nhưng mà, gã ta là người thế nào thì cũng chẳng liên quan đến cô, cô vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm vào Lục Đình Kiêu và nhạt nhẽo trả lời: "Có người rồi!"

Tình tiết không như dự đoán khiến Vương Thánh Triết hơi sửng sốt, sau đó liền cười nói: "Cô thật là vui tính, tôi đã để ý cô nãy giờ rồi, hình như cô chỉ đi một mình thôi mà."

Ninh Tịch sa mạc lời, đã biết rồi còn hỏi làm quái gì.

Vương Thánh Triết thấy Ninh Tịch không phản ứng lại thì càng hưng phấn, hai mắt đảo đảo quét cả người Ninh Tịch một lượt.

Vương Thánh Triết là loại đàn ông duyệt qua vô số phụ nữ thế nên đối với những thứ phụ nữ mà hứng thú gã đều biết rõ, vì vậy liền nhanh chóng tìm được chủ đề: "Bộ váy đang mặc trên người cô là của Tắc Linh đúng không?"

Nghe thấy hai chữ Tắc Linh, Ninh Tịch mới có chút phản ứng: "Đúng thế, sao nào?"

Vương Thánh Triết thấy bắt đúng chủ đề thì liền tự đắc, bèn tiếp tục men theo chủ đề này: "Đây là bộ bán sẵn thôi đúng không?"

"Đúng vậy." Ninh Tịch gật đầu, lại muốn xem xem rốt cuộc cái gã này muốn nói gì.

"Cô không có ý định đặt hàng cao cấp sao? Nghe nói những đơn đặt hàng cao cấp của Tắc Linh đã xếp đến tận nửa năm sau rồi, giờ muốn đặt một đơn cũng không dễ... Có điều, tôi có quen với nhân viên bên đó, nếu cô thích, tôi có thể đặt giúp cô một bộ!" Vương Thánh Triết hiến ân cần.

Ninh Tịch cười cười: "Sao tôi lại không biết xấu hổ thế được! Vô công bất thụ lộc1mà!"

1 Vô công bất thụ lộc: Không làm gì sao dám hưởng.

Vương Thánh Triết nghe vậy liền cho là có hi vọng, thái độ lại càng thêm ân cần: "Cô khiêm tốn quá rồi, người đẹp như cô, chỉ xuất hiện thôi cũng đã là công lao rồi! Công lao khiến người khác mát mắt!"

Vương Thánh Triết nói xong lại liếc nhìn dung mạo của cô gái, sống mũi tinh xảo, đôi môi anh đào hồng nhuận cùng với vòng eo nhỏ nhắn mềm mại như cành liễu ẩn dấu sau chiếc sườn sám…
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
181
Điểm
63
Bộ đồ này tuy rất bảo thủ thế nhưng khi khoác lên người cô gái này lại khiến người ta xao xuyến.

Đúng là một tuyệt tác trời sinh!

Mắt Vương Thánh Triết lại càng ngày càng sáng, gã hạ quyết tâm phải kéo bằng được cô gái này về tay mình, về phần lời nhắc nhở của Mạc Lăng Thiên, gã đã tự động ném ra sau đầu rồi.

"Đúng rồi, nói chuyện lâu vậy rồi mà còn chưa biết cô họ gì! Tôi họ Vương, tên là Thánh Triết!" Vương Thánh Triết vừa nói vừa kín đáo dịch lại gần Ninh Tịch.

Vương Thánh Triết tự cho là kỹ thuật tán gái của mình cao siêu, nhưng gặp phải Ninh Tịch thì... mắt cô sắp rớt khỏi hốc mắt rồi!!!

Cái gì cơ! Cái gã này chính là Vương Thánh Triết, người được xưng là đệ nhất cao thủ tán gái của Đế Đô? Với cái trình độ này á?

"Tôi ấy à…" Ninh Tịch vừa mở miệng vừa nhướn mày nhìn Đại Ma Vương đang bước từng bước tới chỗ mình.

Hừ! Cuối cùng cũng dứt ra được với thanh mai mà chạy tới quản lí cô rồi hả! Ninh Tịch oán hận nghĩ.

Thấy ánh mắt Ninh Tịch như giận như không nhìn về hướng khác thì trong lòng Vương Thánh Triết càng ngứa ngáy đến lạ, ánh mắt này thật quá quyến rũ!

Cùng lúc đó, Ninh Tịch cũng nâng cằm lên trả lời câu hỏi của Vương Thánh Triết: "Bây giờ tôi họ Ninh, tương lai sẽ là họ Lục."

Lục Đình Kiêu vốn đang đằng đằng sát khí bước tới, nhưng vừa nghe thấy câu nói này của Ninh Tịch thì khuôn mặt lập tức trở nên dịu dàng như nước.

Họ Lục... theo họ anh à…

Câu trả lời này thật sâu sắc, không hổ là vợ của anh!

"Hửm? Lộ2 nào cơ?" Vương Thánh Triết không hiểu lắm hỏi lại.

2 Trong tiếng Trung, âm "Lộ" và "Lục" có cùng cách phát âm.

"Lục của Lục Đình Kiêu." Ninh Tịch trả lời.

Nãy giờ Ninh Tịch vẫn nhìn Lục Đình Kiêu chằm chằm nên Vương Thánh Triết cũng nhanh chóng hiểu ra cô có ý gì, gã lập tức nở nụ cười lạnh: "Ha ha, cô Ninh đây khẩu khí cũng lớn thật nhỉ? Ngay cả họ Lục mà cũng dám theo?"

Ninh Tịch nhướn mày: "Sao lại không dám? Tôi đã quyết kiếp này không phải Lục Đình Kiêu thì tôi không lấy làm chồng!"

Vương Thánh Triết nghe vậy thì suýt cười to: "Cả cái đất Đế Đô này ai chả muốn làm Lục phu nhân, cô muốn thì có ích gì? Chi bằng… chi bằng muốn cái gì đó thực tế một chút!"

Vương Thánh Triết nói xong còn cố ý vươn tay về phía Ninh Tịch…

Nhưng chỉ trong chớp mắt, Lục Đình Kiêu đã bước tới trước mặt hai người.

"Ồ! Lục tổng, ngài…" Thấy người tới, Vương Thánh Triết còn tưởng là đối phương tìm mình, hớn hở chào hỏi.

Nhưng Lục Đình Kiêu lại chẳng buồn liếc gã lấy một cái mà dùng giọng điệu cưng chiều nói với cô gái bên cạnh đã: "Lát nữa chờ anh rồi về cùng."

Ninh Tịch cười tủm tỉm gật đầu: "Ừm!"

Hai người chỉ trò chuyện một câu thôi nhưng cũng đủ khiến sắc mặt Vương Thánh Triết tái nhợt.

Chuyện... này… hai người này… thế này là sao…

Không phải là như cái gã ta đang nghĩ đấy chứ…

"Ơ... Lục tổng… anh… Tôi…" Vương Thánh Triết nhìn người đàn ông đứng trước mặt mình mà lưỡi cứ quắn quéo vào với nhau không nói được từ nào cho ra hồn.

Lục Đình Kiêu không nói gì chỉ dùng mắt của mình "đóng băng" Vương Thánh Triết xong rồi mới xoay người rời đi.

Lục Đình Kiêu đi rồi, Vương Thánh Triết vẫn chết sững cả người nhìn Ninh Tịch: "Cô… cô cô cô cô… và Lục Đình Kiêu…"
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
181
Điểm
63
Ninh Tịch mỉm cười, "Đúng là như những gì anh nghĩ đấy."

Vương Thánh Triết: "..."

Sau một lúc lâu, Vương Thánh Triết chạy té khói đi tìm Mạc Lăng Thiên tính sổ.

"Cmn! Mạc Lăng Thiên, sao anh không nói cho tôi biết cô gái kia là người phụ nữ của Lục Đình Kiêu?"

"Không phải tôi đã nói rồi à?"

"Anh nói lúc nào!" Vương Thánh Triết như sắp sụp đổ đến nơi.

"Tôi nói cậu đừng có mà tìm đường chết, người cậu không đào góc tường ở cái đất Đế Đô này dùng phương pháp loại trừ chẳng phải là ra rồi à?" Mạc Lăng Thiên nói với vẻ đương nhiên.

Vương Thánh Triết tí thì bị sặc chết: "Xong đời rồi, xong đời rồi! Làm thế nào bây giờ! Vừa rồi tôi đi gạ gẫm phụ nữ của Lục Đình Kiêu đấy!!! Có nên mua gì đó cho cô gái kia để thỉnh tội không? Dường như cô ấy rất thích trang phục của Tắc Linh thì phải, hay là tôi mua mấy món đến tặng nhỉ?"

Mạc Lăng Thiên quét mắt nhìn gã ta một cái, sâu kín nói: "Em gái kia chính là bà chủ Tắc Linh đó!"

Vương Thánh Triết: "..."

Vừa rồi, bởi vì chỗ Ninh Tịch ngồi rất hẻo lánh, Lục Đình Kiêu lại đưa lưng về phía mọi người nên mọi người chỉ thấy hình như là Lục Đình Kiêu nói gì đó với Vương Thánh Triết, sau lại thấy Vương Thánh Triết đột nhiên bỏ chạy như gặp ma…

Tuy chẳng biết là vừa rồi Lục Đình Kiêu nói cái gì với gã ta! Nhưng cũng có một số người vừa nhìn đã hiểu.

"Ha ha ha ha... Cái tên Vương Thánh Triết kia đúng là muốn chết rồi! Ngay cả người phụ nữ của Lục Đình Kiêu mà cũng dám xơ múi!" Lăng Phỉ cười lăn cười bò.

Triệu Hải Sinh ôm lấy bà xã, vẻ mặt cũng buồn cười không thôi: "Có điều cũng không thể trách Vương Thánh Triết được, tiện mắt nhìn trúng thôi ai ngờ lại đụng phải người của Lục Đình Kiêu đâu!"

"Nói tới thì, chẳng lẽ Lục Đình Kiêu và Ninh Tịch không định công khai sao?" Lăng Phỉ chau mày nói.

"Lần trước đã nói rồi mà, do đặc thù công việc của Ninh Tịch nên không thể công khai chuyện tình cảm được!" Triệu Hải Sinh cũng giải thích.

Lăng Phỉ nhìn về phía Ninh Tịch, thở dài một hơi: "Thật ra em cảm thấy con người cô ấy cũng không tệ. Như những minh tinh khác á, nếu mà ôm được đùi Lục Đình Kiêu thôi là đã vội đi loa cho cả thế giới biết rồi, anh có biết Tô Dĩ Mạt không? Rõ ràng là chẳng có chút quan hệ gì với Lục Đình Kiêu, vậy mà suốt ngày tự xưng tôi đây là bà Lục, là tình yêu đích thực của Lục Đình Kiêu… Thực là thế thì sao Lục Đình Kiêu còn chả biết cô ta là ai!"

"Ừ! Tuy chỉ mới gặp có hai lần nhưng con người cô gái này quả thật không tồi, cũng khá đặc biệt, lần nào cũng dọa chúng ta dựng người, ha ha ha ha ha…"

*(dành cho những ai không nhớ, đây là cặp đôi đánh "dã chiến" trên núi.)

...

Trong một góc yên ắng không người của khu vườn.

Quan Thụy nâng một chiếc ly đế cao trong tay đưa mắt nhìn xuyên qua những lớp lá qua mặt hồ ở phía xa xa.

Vẻ mặt Quan Tử Dao có chút khẩn trương: "Ba.. cách này… có được không?"

Quan Thụy nhấp hớp rượu vang: "Hôm nay trong đám quan khách này có không ít người là quan viên tai to mặt lớn, thậm chí còn có lãnh đạo ban thanh tra pháp luật, ngay cả người thiết diện vô tư như thẩm phán Lương cũng ở đây... Nếu cô ta giết người trước biết bao nhiêu con mắt thế này thì cho dù có là Lục Đình Kiêu cũng chắc chắn không thể bảo vệ được cô ta! Kể cả là giữ lại được cái mạng thì con cho rằng một tội phạm giết người có thể bước chân vào nhà họ Lục được sao?"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top