Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
"Tuyệt đối không thể để Tắc Linh tiếp tục phát triển, bất kể là dùng cách gì!"

"Vâng thưa bà chủ! Cô cũng nhìn thấy rồi đấy! Bọn họ chỉ là lính mới làm sao đấu lại được chúng ta!" Người đàn ông kia tỏ vẻ đã nắm chắc.

Nghe vậy vẻ mặt Ninh Tuyết Lạc mới hơi hòa hoãn lại.

Người này chính là giám đốc thị trường trước đây của SF, nổi danh trong nghề là nắm chắc mọi chuyện trong tay. Ông ta đã từng giúp SF triệt hạ vô số đối thủ, Ninh Tuyết Lạc đã tốn không ít tiền để chèo kéo người này về cũng chẳng phải để trưng cho đẹp...

Còn phía cô ta, còn có chuyện quan trọng hơn phải làm, bởi vì gần đây đã xác định được Ninh lão gia tử thật sự muốn lập di chúc!

...

Trong mấy ngày ngắn ngủi, tiếng đồn em họ của Lục Đình Kiêu là đại lý của Tắc Linh đã truyền khắp giới.

Người tới ủng hộ không ít, cộng thêm vị trí của cửa hàng quá tốt nên chỉ trong mấy ngày đầu doanh thu của cửa hàng khu thành tây đã vượt lên dẫn đầu.

Ninh Tịch thấy Lục Hân Nghiên làm được ra ngô ra khoai cũng tạm thời yên tâm.

Nhưng mà ngày vui vốn chẳng dài...

Trong Studio Tắc Linh.

Ninh Tịch xem bản báo cáo doanh thu của Lục Hân Nghiên thời gian gần đây xong thì nằm sải lải như chó chết cạnh bàn làm việc của Kiều Vi Lan: "Tôi sai rồi... tôi sai thật rồi..."

Cửa hàng của Lục Hân Nghiên trừ lúc mới khai trương đạt mức doanh thu tăng vọt ra thì quãng thời gian tiếp theo thực sự xuống dốc không phanh, thâm hụt cực kỳ nghiêm trọng.

"Nói thật... dưới cái tình huống thiên thời địa lợi nhân hòa như thế mà... cô ta có thể lỗ được đến mức này... cũng thật là một nhân tài! Rốt cuộc là cô ta làm kiểu gì vậy?" Ninh Tịch rên rỉ nói.

Thật ra thì tình trạng thế này Kiều Vi Lan cũng có có dự liệu trước.

Bản dự án ban đầu của Lục Hân Nghiên do chính tay cô kiểm tra, về phương án thì đúng là không có vấn đề gì nhưng Lục Hân Nghiên là chủ thì cô ta có quyền lực cực lớn. Nếu như không dựa theo chính xác những gì mà cô ta viết trong bản kế hoạch thì kế hoạch có hoàn mỹ thế nào thì cũng chỉ là một đám giấy lộn.

Lục Hân Nghiên làm ăn lỗ đến mức này vẫn không nói với Ninh Tịch mà còn cố cắn răng duy trì, nhưng mà số liệu thì không thể làm giả được. Người như Kiều Vi Lan chỉ cần liếc mắt một cái là nhìn ra vấn đề ở chỗ nào.

Cho nên sau khi phát hiện ra cô mới gọi Ninh Tịch đến để bàn bạc.

"Trước kia tôi cũng từng khảo sát qua, dựa theo cách làm của vị đại tiểu thư kia thì có bao nhiêu tiền cũng không đủ cho cô ta đổ vào đâu, bởi vì cô ta hoàn toàn không có tí tẹo khái niệm kinh doanh nào cả." Kiều Vi Lan nhàn nhạt nói: "Không phân biệt nguồn hàng tốt hay xấu thì chưa nói, chủ yếu là cô ta quá vội vàng muốn tạo thành tích cho nên hầu như mỗi tháng đều có chương trình giảm giá, dù làm như vậy không tệ cũng hấp dẫn không ít khách hàng cơ mà chỉ được nhất thời mà thôi! Nhãn hiệu cao cấp được bán với mức giá của nhãn hiệu giá rẻ thì sau khi chương trình giảm giá kết thúc liệu còn bán được đồ với giá cả của nhãn hiệu cao cấp sao?"

Ninh Tịch vỗ trán một cái, nói vị đại tiểu thư kia ngu ngốc ai không tin chứ cô tin chắc rồi.

Đối với mức thâm hụt của Lục Hân Nghiên không phải Ninh Tịch chưa từng cân nhắc qua, nhưng lại không ngờ sẽ nghiêm trọng tới mức như vậy.

"Cứ tiếp tục kéo dài có lẽ sẽ gây ảnh hưởng với Tắc Linh, thậm chí là mức tiêu thụ của mấy chi nhánh khác." Kiều Vi Lan trầm ngâm nói.

Ninh Tịch nhéo mi tâm: "Giám đốc Kiều, cô cứ lo chuyện phát triển bên tỉnh H đi, phía Lục Hân Nghiên thì để tôi đích thân nói với cô ta!"

Kiều Vi Lan nghe vậy thì gật đầu tỏ vẻ đã biết.

Đối với chuyện Lục Hân Nghiên thì cái mà Kiều Vi Lan sợ nhất không phải là cô ta mắc sai lầm, mà là mắc sai lầm nhưng chết cũng không chịu hối cải. Lần trước nghe nói chuyện thì dường như Ninh Tịch khá thân quen với cô ta, nếu có thể khuyên nhủ được thì tốt.

 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
Trụ sở chính của History.

Đới Uy quơ quơ ly rượu vang trong tay, nhấp một ngụm hài lòng nói: "Bà chủ, tôi đã bảo rồi mà, danh tiếng là một chuyện còn kinh doanh thế nào lại là một chuyện khác! Tắc Linh có thế nào đi chăng nữa thì sao có thể uy hiếp được History của chúng ta?"

"Bây giờ thì cô cũng thấy rồi đó, cứ thoải mái đi! Quản lý thị trường đã bảo rồi, Lục Hân Nghiên kia chỉ là một con thiểu năng thôi, việc vào tay cô ta chỉ có hỏng bét, cô ta chẳng hiểu gì về kinh doanh cả! Mấy cái kiểu giảm giá ưu đãi đều đặn mỗi tuần như thế chỉ biến Tắc Linh từ một nhãn hiệu cao cấp thành một nhãn hiệu giá rẻ mà thôi! Sau khi mấy chương trình giảm giá kết thúc thì đảm bảo cửa hàng vắng như chùa bà đanh luôn, Lục Hân Nghiên thấy thế thì lại bắt đầu giảm giá! Ha ha ha ha ha ha...."

Ninh Tuyết Lạc đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ khóe môi vẫn treo một nụ cười giễu cợt.

Hừ, cứ ngỡ là dựa được vào núi lớn cơ đấy, tưởng thông qua Lục Hân Nghiên là dựa vào Lục thị được sao, đúng là ăn trộm gà không được còn mất nắm gạo!

Nhưng mà chuyện của Lục Hân Nghiên cô ta cũng đã đoán trước được rồi, nên cũng chẳng coi trọng lắm.

"Đúng rồi, hôm nay tôi tới đây là để hỏi anh một chuyện, ngưởi này, anh nghe qua bao giờ chưa." Ninh Tuyết Lạc đưa cho Đới Uy một cuốn tạp chí thời trang của Ý.

Đới Uy nhìn chằm chằm cuốn tạp chí, ánh mắt gã ta hơi sáng lên nhưng mà khi thấy cái tên của nhà thiết kế thì con mắt rơi rút lại, sắc mặt khẽ biến.

"Hàn Kiêu...?"

Đới Uy hít sâu một hơi, mặc dù hình ảnh trên tạp chí không rõ lắm nhưng gã ta vẫn có thể nhận ra.

"Sao thế, anh biết?" Thấy vẻ mặt Đới Uy như vậy Ninh Tuyết Lạc liền hỏi.

"Bà chủ, Hàn Kiêu này là người Ý gốc Hoa... anh ta là một thằng điên!" Dường như gã ta nghĩ tới chuyện gì vô cùng đáng sợ, trên trán thấm ra từng giọt mồ hôi lạnh: "Ngày trước lúc tôi đi du học ở Ý có biết anh ta, mặc dù Hàn Kiêu này rất lợi hại những danh tiếng cũng rất xấu, nghe nói anh ta từng hỗn láo với giáo viên, vui buồn bất thường, chỉ làm việc theo sở thích của mình mà thôi!"

Người này ở mảng thiết kế thời trang, rõ ràng chỉ là một người mới nhưng lại có danh xưng "Quỷ thủ". Nhưng mà, anh ta lại im hơi lặng tiếng rất nhanh, bởi vì sự hứng thú với thiết kế của anh ta chỉ kéo dài được ba phút, hết hứng rồi tất nhiên là sẽ chẳng làm nữa.

Đới Uy có thể nhận ra Hàn Kiêu là bởi vì từng gặp mặt một lần trong một bữa tiệc lúc gã ta còn ở Ý, thông qua bạn bè biết được một số thông tin liên quan tới người này.

"Thật trùng hợp, tôi nghe nói người này đã về nước, ngay tại thành phố này thôi, anh giúp tôi tìm anh ta đến." Ninh Tuyết lạc lộ vẻ tươi cười.

Tìm Hàn Kiêu?

Đơi Uy run lên, dẫu cho có gặp được Hàn Kiêu thì gã cũng muốn cách xa người đó tám trượng, ai lại muốn ở cùng người điên một chỗ chữ?

"Ý của cô là?" Đới Uy có chút bất an, Ninh Tuyết Lạc muốn tìm Hàn Kiêu làm cái gì? Chẳng lẽ...

"Tôi tìm Hàn Kiêu dĩ nhiên là muốn anh ta giúp History của chúng ta nâng lên một tầm cao mới." Ninh Tuyết Lạc cũng chẳng ngần ngại nói thật, có điều ngôn ngữ rất uyển chuyển: "Nhưng anh yên tâm đi, vị trí của anh vẫn y như cũ, nếu anh ta là một thằng điên vậy dùng một hai lần cũng đủ rồi."

"Tôi hiểu." Đới Uy cười khẽ rồi đứng dậy, trước khi rời đi thì uống cạn chỗ rượu còn lại trong ly.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
Khu trung tâm thương mại phía tây thành phố.

Ninh Tịch nhìn cửa hàng đại lý của Tắc Linh do Lục Hân Nghiên điều hành đang tiến hành đủ loại hoạt động giảm giá thì không ngừng lắc đầu.

Ninh Tịch bước vào, mấy nhân viên bán hàng vẫn tụ ở một chỗ tán phét ngất trời, dù cho thấy Ninh Tịch vào cũng không thèm đứng lên chào hỏi.

"Có ai không."

Ninh Tịch hơi nhíu mày, nhẹ giọng hô.

Nghe tiếng gọi mấy vị nhân viên bán hàng kia mới xoay người nhìn về phía Ninh Tịch.

"Xin lỗi, chúng tôi sắp tan ca rồi, ngày mai cô lại tới đi." Một nhân viên có vóc người cao gầy mở miệng nói.

"Sắp thôi chứ vẫn chưa tan ca mà." Ninh Tịch nói.

Mấy nhân viên kia thấy vậy đều sửng sốt, bọn họ bắt đầu không thèm khách khí mà quan sát Ninh Tịch.

Hôm nay Ninh Tịch mặc đồ hơi giản dị một chút, vì thế mà mấy nhân viên kia trợn mắt trừng cô.

"Cô này, đây là cửa hàng của nhãn hiệu đắt tiền đấy, mặc dù chúng tôi đang có đợt giảm giá tương đối lớn cơ mà mỗi một chiếc đều đến mấy vạn cả đấy." Cô nhân viên cao gầy có chút không nhìn được nói.

Hồi trước những người bước chân vào cửa hàng này đều là tiểu thư danh viện hoặc là đại gia nhà giàu. Nhưng từ sau khi có hoạt động giảm giá thì mấy người ít tiền cũng mò tới, vừa mở miệng đã hỏi giá khiến bọn họ cảm thấy vô cùng chán ghét. Vừa vào cửa hàng nhà người ta đã hỏi giá thì còn mua bán cái gì.

Ninh Tịch không thèm để ý đến bọn họ mà đi thẳng vào trong cửa hàng.

"Cô bị làm sao thế, chẳng phải đã bảo là sắp đóng cửa rồi sao!"

Mấy nhân viên nhanh chóng đuổi theo, trong đó cô nhân viên cao gầy kia đã bắt đầu không nhịn được.

Ninh Tịch nhìn trúng một chiếc áo khoác dài, cô đang định đưa tay cầm lấy. Nhưng, cô nhân viên cao gầy kia lại nhanh chóng bước đến giật lại chiếc áo rồi treo ở chỗ cao hơn không cho Ninh Tịch đụng vào.

"Xin lỗi, chúng tôi là nhãn hiệu cao cấp Tắc Linh, không thể thử cũng không thể đụng vào!" Cô gái cao gầy kia chán ghét nhìn Ninh Tịch.

"Chiếc áo này giá bao nhiêu?" Ninh Tịch thu tay về hỏi thẳng giá cả.

"Cái này?" Cô gái cao gầy kia liếc Ninh Tịch một cái rồi như cười như không nói: "Cái này là mẫu mới ra của Tắc Linh, sau khi giảm giá cũng phải bốn vạn!"

"Bốn vạn?"

Ninh Tịch choáng váng, chiếc áo này riêng tiền công đã hơn bốn vạn rồi. Lục Hân Nghiên bán một cái là lỗ một món, bán một trăm cái là lỗ một trăm cái, thảo nào Lục Đình Kiêu còn không dám nhận cô ta.

Thấy Ninh Tịch nhíu chặt lông mày, mấy nhân viên bán hàng kia còn tưởng rằng Ninh Tịch bị cái giá quá cao hù dọa nên bọn họ quay sang nhìn nhau cười nhạt.

"Cô đi mấy hàng khác xem đi, Tắc Linh chúng tôi chỉ có quần áo đắt tiền thôi."

Mấy người bọn họ cứ như phòng cướp mà nhìn chằm chằm Ninh Tịch.

"Bây giờ là mấy giờ, đã đến giờ tan ca rồi sao." Ninh Tịch lạnh lùng nhìn mấy nhân viên bán hàng.

"Chúng tôi làm việc giờ nào có liên quan gì đến cô không? Làm phiền cô đi chỗ khác đi, đừng có mà gây rối ở đây!" Nhân viên cao gầy kia mặt đầy chán ghét đáp trả.

Ninh Tịch chưa kịp nói gì thì đột nhiên có một đôi nam nữ bước từ ngoài cửa vào.

Vừa nhìn đã biết hai người này không tầm thường, tay phải cô gái kia đang đeo một chiếc túi của nhãn hiệu nổi tiếng còn tay trái khoác lấy tay người đàn ông kia.

"Sao thế, đóng cửa rồi à?" Cô gái kia nhìn về phía cô nhân viên cao gầy.

"Ồ, chị Lý Tấn đấy à, sao có thể chứ, còn đang đợi chị Lý Tấn đến mà." Nhân viên cao gầy kia không thèm để ý đến Ninh Tịch nữa mà nhanh chóng bước lên phía trước, trên môi còn treo nụ cười lấy lòng.

Lý Tấn liếc mắt nhìn Ninh Tịch một cái, quan sát trái phải một hồi rồi tỏ vẻ khinh thường nói: "Tắc Linh chả phải tự xưng là nhãn hiệu cao cấp à, sao bây giờ cái hạng người thấp kém thế này cũng bước vào là sao, khó trách mấy người lại nói muốn đóng cửa."
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
"Chị Lý Tấn nói đúng, dù bây giờ Tắc Linh đang giám giá lớn, nhưng cũng không phải là ai cũng có thể mua được, đặc biệt là một số người á, chỉ chuyên môn chọn những cửa hàng xa hoa sang trọng, sau đó nhân lúc người ta không chú ý mà táy máy chân tay."

Cô nhân viên cao gầy nói xong thì đưa mắt liếc nhìn về phía Ninh Tịch.

"Chị Lý Tấn, dạo này bên em lại vừa ra sản phẩm mới đấy, bà chủ chúng em lại đẩy mạnh khuyến mãi, rẻ hơn so với mấy chi nhánh khác nhiều lắm, hay là chị xem qua nhé?"

Mấy cô nhân viên khác cũng lập tức chạy đến, xúm xít vây quanh Lý Tấn giới thiệu những mẫu mới nhất cho cô ta.

"Xem thì xem." Lý Tấn kéo tay người đàn ông, đi theo mấy cô nhân viên xem quần áo.

"Này, cô có việc gì không? Đứng lì ra đây làm gì!"

Mấy cô nhân viên bán hàng đi đằng trước đẩy Ninh Tịch sang một bên.

Lúc này đây, Ninh Tịch tí nữa thì tức nổ phổi, tất cả các nhân viên của các cửa hàng đại lý đều hưởng lương của Tắc Linh, cửa hàng này của Lục Hân Nghiên cũng thế.

Ninh Tịch đi chuyến này ngược lại cũng không phí công vô ích, tối thiểu cô cũng nhận ra được một vấn đề vô cùng nghiêm trọng.

Tắc Linh đang chỉ quan tâm đến việc mở rộng nhãn hiệu, định vị nhãn hiệu mà lại xem nhẹ việc huấn luyện nhân viên, giống như cửa hàng vừa rồi, dù là nhân viên hay là quản lý cũng thế, nên được huấn luyện trực tiếp ở cửa hàng tổng bộ rồi mới được điều đến các cửa hàng khác để làm việc.

Không nói đến chuyện cửa hàng này của Lục Hân Nghiên lỗ lã thế nào, chỉ riêng trải nghiệm khi bước vào đã tệ hại như thế này. Cửa hàng nhà người khác thế nào cô không cần biết, nhưng cái kiểu nhân viên chẳng có một tí tố chất chuyên nghiệp nào như thế này, tuyệt đối không thể tồn tại ở bất kì cửa hàng nào của Tắc Linh cả.

Thấy Ninh Tịch đứng ở phía xa mà không có ý định rời đi thì mấy cô nhân viên đó cũng chẳng còn hơi sức đâu mà để ý đến cô nữa, chỉ chăm chăm vào đôi nam nữ nọ.

"Bộ này quả thực không tồi, sau khi khuyến mại rồi thì giá như thế nào." Lý Tấn hỏi.

"Chị Lý Tấn, bộ này không giảm nhiều lắm, còn có một bộ sếp bọn em vừa mới lấy từ tổng bộ về, chị có muốn xem không."

Cô nhân viên cao gầy nói rồi, lấy ra một cái áo khoác măng tô được bọc đẹp đẽ: "Chị, em nói chị nghe này, bộ này sếp em lấy từ tổng bộ về đã mất sáu vạn đấy, giảm giá cũng không nhiều lắm đâu, giảm rồi còn năm vạn tám."

"Để tôi thử xem nào."

Cô gái tên Lý Tấn cầm lấy mẫu áo khoác mới nhất của Tắc Linh khoác lên người.

"Anh yêu, có đẹp không?"

Lý Tấn quay lại, nhìn về phía người đàn ông đi cùng mình.

"Ừm, không tồi, có khí chất hơn cả cái bộ mười hai vạn mua ở History." Người đàn ông cười khẽ.

"Hứ, Tắc Linh này sao có thể so sánh được với History chứ, History mới là nhãn hiệu xa hoa cao cấp thực sự, y phục ở bên đó đâu có được thử đâu." Lý Tấn bĩu môi: "Nhưng mà Tắc Linh này ấy à, còn coi là tạm chấp nhận được mà thôi."

Người đàn ông đó nhún vai, nếu nói về sự chuyên nghiệp trong cách tiếp đón khách của cửa hàng thì Tắc Linh đúng thật là không thể so được với History, nhân viên bán hàng của History, ai nấy đều rất chuyên nghiệp.

"Bộ này cũng không tồi, lấy cho tôi bộ này đi." Lý Tấn cởi áo ra.

"Chị Lý Tấn, chị đợi một chút, bộ này còn có thể rẻ hơn chút nữa." Cô gái cao gầy cười thần bí, sau đó gọi một cuộc điện thoại.

"Quản lý, mẫu áo khoác mới nhất của chúng ta ấy ạ, khách họ muốn rẻ hơn một chút, cửa hàng của chúng ta cũng mới, bây giờ là thời điểm không thể để lỗ được… vâng, vâng, tôi biết rồi ạ."

Cô gái cao gầy đó đặt điện thoại xuống rồi quay sang cười nói với Lý Tấn: "Chị, sau khi giảm giá còn năm vạn năm nhé, lại ưu đãi thêm cho chị ba nghìn đó."

"Em đúng là biết làm ăn, lần sau đến cửa hàng của chị chơi, cũng không thể để các em chịu thiệt được." Lý Tấn cực kì hài lòng.

"Chị này, sao lại nói thế, với quan hệ của chúng ta đương nhiên là em phải giúp chị tiết kiệm tiền rồi."

Sau khi gói xong quần áo, mấy cô nhân viên tươi cười tiễn Lý Tấn ra đến tận cửa.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
"Sao cô vẫn còn không đi thế, chúng tôi đóng cửa rồi!" Cô nhân viên cao gầy nhìn thấy Ninh Tịch vẫn còn đứng trong cửa hàng thì lạnh giọng nói.

"Tôi nhớ rõ, những trang phục thiết kế cao cấp của Tắc Linh không thể tùy tiện để khách thử cơ mà." Ninh Tịch nhìn chằm chằm vào cô nhân viên cao gầy kiêu ngạo lớn lối kia.

"Người khác có thể thử được nhưng cô thì không, đi mau đi, bằng không tôi gọi bảo vệ đấy!"

Ninh Tịch cười lạnh một tiếng: "Gọi bà chủ của các cô đến đây."

"Bà chủ?"

"Con này mày có bệnh à, mày nghĩ mày là ai?"

"Cố ý đến cửa hàng của bọn tao gây sự đúng không?"

"Biết bà chủ của chúng tao là ai không?"

Nói rồi, một trong số những nhân viên đó, trực tiếp đi thẳng ra ngoài cửa gọi bảo vệ.

"Chính là cô ta, cô ta cố tình gây sự ở cửa hàng của chúng tôi, làm phiền các anh dẫn cô ta đi!"

Cô gái cao gầy thấy bảo vệ đến liền lườm Ninh Tịch với vẻ chán ghét.

Anh chàng bảo vệ cũng sững sờ, mở cửa hàng làm ăn mà còn gọi bảo vệ đến để đuổi khách đi đúng là hiếm thấy, nhưng nếu người của Tắc Linh đã nói cô ta đến để gây sự thì anh ta cũng chỉ đành làm hết trách nhiệm của mình mà thôi.

"Ầm ĩ cái gì thế, làm sao?"

Không đợi bảo vệ lên tiếng, một người phụ nữ trung niên đã từ ngoài cửa bước vào.

"Quản lý Cố Duyệt, muộn thế này rồi sao chị còn đến đây?"

Nhìn thấy người phụ nữ trung niên đó, mấy cô nhân viên bán hàng vội bước lên trước.

"Quản lý Cố, không biết cô gái này ở đâu ra ở lỳ trong cửa hàng của chúng ta cả buổi chiều, chỉ hỏi giá chứ không mua, tôi nghi ngờ cô ta đến để ăn trộm, trước đây cửa hàng của chúng ta đã mất mấy bộ rồi đúng không?"

"Còn không phải là thế à, trung tâm của chúng ta gần đây mất không ít thứ đâu, giày dép túi xách hàng hiệu, đều nhân lúc cửa hàng không chú ý mà ăn trộm cả đấy."

Vị quản lý họ Cố cau có nhìn về phía Ninh Tịch, đánh giá cô một lúc lâu, cảm thấy cô gái này quen quen.

"Cô là… người của tổng bộ…?"

Vị quản lý họ Cố suy nghĩ một lúc lâu, khoảng thời gian trước bà ta có đến tổng bộ làm thủ tục với Lục Hân Nghiên, hình như đã gặp cô gái trước mặt rồi thì phải.

"Người của tổng bộ?"

"Tổng bộ của Tắc Linh?"

Nghe được câu đó của người phụ nữ trung niên, mấy cô nhân viên bán hàng đều cảm thấy ngạc nhiên, người của tổng bộ đến cửa hàng đại lý của bọn họ làm gì?

"Chẳng lẽ nghe nói cửa hàng của chúng ta đang giảm giá lớn, định đến để mua quần áo?" Một cô nhân viên đưa ra nghi ngờ.

"Tổng bộ? Tổng bộ thì sao? Làm việc ở tổng bộ chưa chắc đã tốt bằng chúng ta, các cô nhìn cái dáng vẻ nghèo kiết xác của cô ta đi, kể cả có giảm giá nhiều như thế rồi, cô ta cũng không mua nổi!" Vẻ mặt của cô nhân viên cao gầy tràn đầy khinh thường.

Lúc này, Ninh Tịch đã không còn kiên nhẫn để phí lời với đám người này nữa rồi, cô liếc quản lý cửa hàng một cái rồi lập tức lấy điện thoại ra gọi cho Lục Hân Nghiên.

"Sếp lớn của em ơi, muộn thế này rồi mà ~ có chuyện gì không thể để ngày mai nói được à?" Đầu dây bên kia vang lên giọng nói lười biếng của Lục Hân Nghiên.

"Lập tức đến cửa hàng của cô ngay, nếu mười phút sau tôi không gặp được cô thì ngày mai cửa hàng này cũng không cần kinh doanh nữa."

Ninh Tịch nói xong, không cho Lục Hân Nghiên có cơ hội nói tiếp, thẳng tay cúp máy.

Ninh Tịch cúp điện thoại rồi, quản lý và nhân viên của cửa hàng đều sững sờ.

Tốc độ của Lục Hân Nghiên cũng nhanh, quả nhiên mười phút sau đã kịp có mặt ở cửa hàng.

Nhìn thấy bà chủ đột nhiên xuất hiện, quản lý cửa hàng lẫn mấy cô nhân viên vội đi lên chào hỏi.

"Chị có chuyện gì gấp mà muộn thế này còn bắt em đến cửa hàng cho bằng được thế, có chuyện không thể nói qua điện thoại được hay sao?" Lục Hân Nghiên nhìn Ninh Tịch, có chút không vui oán giận nói.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
Lúc này, mấy cô nhân viên bán hàng ngang ngược và quản lý của cửa hàng đều hoàn toàn ngây ra tại chỗ.

Bà chủ của bọn họ thế nhưng lại quen biết với cô gái trước mặt này ư?

"Lục Hân Nghiên, những người trong cửa hàng này của cô kiếm đâu ra vậy? Không phải tổng bộ đã điều người xuống cho cô rồi sao?" Ninh Tịch quét mắt liếc qua đám nhân viên và quản lý cửa hàng hỏi.

"Em tuyển đấy! Cửa hàng của em mà, đường nhiên phải dùng người của em rồi, thế em mới gọi là tự lực cánh sinh toàn bộ chứ!" Lục Hân Nhiên vẻ mặt đầy tự hào nói.

Ninh Tịch suýt nữa thì bị nghẹn chết bởi cái logic của con nhóc này, hít sâu một hơi cô nói: "Tất cả! Đổi hết cho tôi! Tôi sẽ nhanh chóng điều người mới từ tổng bộ xuống cho cô chọn, tất cả phải tuân theo mô hình kinh doanh của Tắc Linh!"

Ngữ khí của Ninh Tịch rất kiên quyết, căn bản là không để Lục Hân Nghiên có bất kì phản kháng gì.

"Vâng vâng vâng… chị là sếp lớn, chị nói là phải… nhưng mà… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Lúc này, trong đầu Lục Hân Nghiên cũng đoán ra được đại khái, chắc chắn Ninh Tịch "cải trang vi hành" đã phát hiện ra vấn đề gì đó, bằng không thì làm sao lại đột ngột lôi cô ta ra hỏi tội như thế này được.

Nói cho cùng thì Lục Hân Nghiên cũng đang chột dạ, bởi vì tuy rằng trên sổ sách thì không nhìn ra lỗ, nhưng thực ra đã không biết lỗ bao nhiêu rồi....

"Sếp lớn?"

Giờ phút này trên mặt đám nhân viên tràn đầy vẻ không thể tin nổi, người phụ nữ ăn mặc tầm thường này, thế nhưng lại là người sáng lập nên nhãn hiệu Tắc Linh, sếp của tổng bộ!?

Mấy cô nhân viên xinh đẹp có chút luống cuống, bọn họ sao có thể nghĩ đến, sếp lớn sẽ đột nhiên xuất hiện trong cửa hàng của bọn họ chứ...

Quản lý cửa hàng vừa nãy nhìn thấy Ninh Tịch chỉ cảm thấy quen quen, chắc là đã gặp ở tổng bộ, nhưng bà ta không thể nhận ra Ninh Tịch chính là nhà sáng lập của Tắc Linh.

Thấy thái độ của Lục Hân Nghiên còn có thể coi là tốt, giọng điệu của Ninh Tịch mới hòa hoãn vài phần, "Còn nữa, em phải nhanh chóng hủy hết các loại hình giảm giá khuyến mãi trong cửa hàng em ngay cho chị, ngày mai đến tổng bộ học hỏi kinh nghiệm của giám đốc Kiều, cô ấy sẽ nói cho em biết rốt cuộc kinh doanh cửa hàng đại lý là như thế nào."

"Hả? Phải hủy hết à? Nhưng mà đây là cách thúc đẩy tiêu dùng mà em vắt nát óc mới nghĩ ra đó!" Lục Hân Nghiên không vui nói.

Ninh Tịch nhếch mép cười theo kiểu ngoài cười nhưng trong bụng thì không: "Đại tiểu thư của tôi ơi, cái thứ mà em mát óc nghĩ ra là bởi vì lỗ đến mức mà anh em cũng không thèm nói quen em nữa rồi chứ gì!!!"

Vẻ mặt của Lục Hân Nghiên cứng đờ: "Chị…chị biết rồi à…"

Thôi xong! Bị phát hiện ra rồi!

"Trong vòng ba ngày, chị muốn nhìn thấy em nghiêm túc thực hiện theo kế hoạch và điều lệ quy định! Bằng không thì em có gọi chị là bà nội cũng vô dụng!" Ninh Tịch nói rồi cũng không thèm nhìn đám nhân viên và quản lý cửa hàng thêm cái nào nữa mà quay đầu đi thẳng.

Nhìn thấy thái độ vừa rồi của Ninh Tịch đối với Lục Hân Nghiên, đám nhân viên nhìn nhau, tất cả đều sợ đến v* đ* ra quần!

Dù sao thì Lục Hân Nghiên cũng là em họ của Lục Đình Kiêu mà! Thế nhưng Ninh Tịch lại dám ăn nói thế với cô ấy sao!

Cô gái này… có lai lịch như thế nào?

"Rốt cuộc là đã xảy chuyện gì?"

Sau khi Ninh Tịch đi rồi, Lục Hân Nghiên ôm một bụng tức, hung ác nhìn chằm chằm vào đám nhân viên và quản lý cửa hàng.

"Bà chủ… tôi… tôi không biết mà, lúc tôi đến, sếp lớn hình như đã rất giận dữ rồi, chắc chắc là do bọn họ làm!"

Quản lý cửa hàng nhanh chóng phủi sạch trách nhiệm.

Bất đắc dĩ, một trong số những nhân viên bán hàng chỉ đành phải nói thật.

Biết tất cả đầu đuôi câu chuyện, tất cả đám nhân viên ở đó bao gồm cả quản lý cửa hàng đều bị Lục Hân Nghiên tế sống.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
Sau khi rời khỏi cửa hàng của Lục Hân Nghiên, Ninh Tịch day day huyệt thái dương đau nhức, vẻ mặt tràn đầy bất đắc dĩ.

Sáu cửa hàng đại lý, chỉ có cửa hàng này là bị Lục Hân Nghiên chơi thành ra như thế, có đám nhân viên với quản lý như thế lại cộng thêm một bà chủ ngốc nghếch, để lâu thêm tí nữa, tuyệt đối là phải đóng cửa, may mà phát hiện ra sớm...

Rầm...

Đúng lúc Ninh Tịch đang mải suy nghĩ, trước mắt cô đột nhiên có một bóng người và người đó va vào người cô với một tư thế... vô cùng khó tả, tí nữa thì khiến cô ngã lăn quay.

"Xin lỗi cô nương, cô không sao chứ?"

Cái bóng đó lăn một vòng rồi bò dậy đưa tay ra đỡ Ninh Tịch.

Ninh Tịch lắc đầu: "Không sao."

"Ồ… thân thủ của cô nương rất nhanh nhẹn nha, cô đã từng luyện võ à?" Người đàn ông hứng thú đánh giá cô.

Nghe thế, Ninh Tịch nhịn không nổi trợn mắt lườm anh ta một cái, luôn miệng cô nương cô nương, rốt cuộc là cái gã này là văn vật1 chui ra từ cái xó nào vậy…

1 Văn vật: đồ cổ có giá trị lịch sử văn hóa.

"Ha ha, cô không sao là tốt rồi, tôi chạy trốn trước đây." Người đàn ông đó nhếch mép nhìn về phía sau, khóe miệng cong lên thành một nụ cười hài hước.

Chạy trốn?

Ninh Tịch nghiêng đầu, cau mày.

Còn không đợi Ninh Tịch nói thêm gì khác, đằng sau đã vang lên những tiếng ầm ỹ, nhìn lại thì có ít nhất là hơn chục người đang chạy về phía này.

"Đây… là kẻ thù của anh à?"

Ninh Tịch không khỏi chép miệng, cái gã này là người gì thế không biết, nửa đêm nửa hôm còn bị mấy chục người đuổi theo đánh.

"Ha!" Người đàn ông đó không để ý lắm cười nói: "Tôi không quen, chẳng qua lúc trước nhìn thấy hai người bọn họ võ công không tồi, đánh nửa ngày trời bất phân thắng bại, tôi không nhịn được đánh luôn cả hai, ai biết được bọn họ có súng, chậc chậc, tại hạ có lợi hại mấy đi nữa cũng không nhanh bằng một viên đạn nha!

"Ồ… anh cũng biết bốc phét thật đấy, sao bọn họ không đánh chết anh nhỉ?"

Ninh Tịch hoàn toàn bị cái tinh thần không biết xấu hổ là gì của anh chàng đánh bại, rõ ràng là đã đắc tội với người ta, bị mấy chục người đuổi đánh mà lại vẫn còn khoe khoang được.

Còn nữa, người ta đang đánh với nhau vui vẻ, anh chạy đến chen chân vô làm gì? Đây chẳng phải là muốn ăn đòn thì là gì?

"Cô nương cáo từ, tại hạ phải đi rồi!"

Anh ta đang định chạy lại bị Ninh Tịch tóm lấy.

"Đi theo tôi."

Nói thế rồi, Ninh Tịch túm lấy người đàn ông, cứng rắn ép anh ta chui xuống dưới gầm của một chiếc SUV gần đó.

"Cô… làm cái gì thế?"

Người đàn ông đần ra.

Ninh Tịch cười hì hì nhìn anh ta: "Vận may của anh tốt lắm đấy, trùng hợp tôi cũng thích cái loại mặt dầy không biết xấu hổ là gì như anh."

Nói thế rồi Ninh Tịch cũng lười lắm lời với anh ta nữa, đứng trước cái xe, giúp anh ta chặn tầm mắt của những người khác.

Chẳng đến mười lăm phút sau, đám người kia đã ào ào đuổi đến.

"Đại… đại sư huynh?"

Nhìn thấy cái bản mặt liệt quen thuộc cùng với cặp kính gọng vàng, Ninh Tịch trợn to hai mắt không thể tin nổi.

Người cầm đầu thế nhưng lại là Đường Dạ!

Càng khiến cô kinh ngạc hơn nữa là, không chỉ có Đường Dạ mà ngay cả Đường Lãng cũng có mặt!

Hai người này tại sao lại ở với nhau thế này?

"Tiểu sư muội, muội ở đây làm cái gì vậy?" Đường Lãng thở hổn hển hỏi.

"Nhị sư huynh? Muội phải hỏi các huynh mới đúng! Hai người ở đây làm gì thế? Tại sao huynh lại ở cũng với Đại sư huynh?"

Ninh Tịch chết sững, người đàn ông trốn dưới gầm xe này lẽ nào bị cả Đường Dạ và Đường Lãng truy sát?

Không phải chứ? Cái gã đó rốt cuộc là ai, thế nhưng lại có thể khiến Đường Dạ và Đường Lãng liên thủ với nhau?

Á… không đúng… vừa nãy cái gã đó bảo là nhìn thấy hai người đang đánh nhau, bởi vì đánh mãi mà không phân được thắng thua, thế nên anh ta mới đánh cả hai, chẳng lẽ... hai người bị đánh vừa nãy chính là Đại sư huynh và Nhị sư huynh…
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top