[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
178
Điểm
63
Ninh Tịch nhướng mày: "Dọn về nhà? Hừ, hôm nay Ninh tổng uống say rồi sao?"

Nghe giọng điệu giễu cợt của Ninh Tịch mà Ninh Diệu Hoa lại không cáu tiết lên, đúng là hiếm thấy. Ông ta vẫn dùng giọng ôn hòa như cũ nói: "Ninh Tịch, bất kể thế nào con vẫn là con gái ba, ba thế nào đi chăng nữa cũng không mặc kệ con! Con là một cô gái, cứ ở mãi bên ngoài cũng không phải chuyện tốt, không bằng dọn về nhà mà ở đi, phòng ở rộng rãi, căn phòng của con ba vẫn cho người giữa!"

Ninh Tịch nghe đến đây thiếu chút nữa phì cười ra tiếng.

Căn phòng cũ của cô...

Căn phòng chỉ có diện tích bằng một phần ba phòng của Ninh Tuyết Lạc, thậm chí còn là phòng của người hầu được cải tạo lại. Hồi đó nói là vì sợ cô làm bẩn mấy căn phòng khác, để cô học cho tốt các kiểu lễ nghi rồi mới cho cô đổi phòng, sau đó... cũng chẳng có sau đó nữa...

Ninh Tịch như có điều suy nghĩ mà quan sát khuôn mặt tha thiết của Ninh Diệu Hoa.

Thái độ của ông ta thay đổi lớn như vậy hẳn chỉ vì một lí do...

Ông nội muốn lập di chúc.

Sau lần nằm viện trước trở về, ông nội đã có ý định lập di chúc rồi.

Hừ, đây là muốn số cổ phần trong tay cô chứ gì?

Tuy Ninh Tịch khinh thường chút tài sản kia của Ninh gia, nhưng nếu là đồ ông nội cho thì dù thế nào cô cũng không giao vào tay Ninh Diệu Hoa.

"Ninh Tịch... Ninh Tịch? Con nghe ba nói sao? Con xem hôm nay ba đến vừa đúng dịp, vừa vặn tới đúng lúc con dọn nhà vậy nên con dọn về luôn là được rồi!" Ninh Diệu Hoa nói.

Ninh Tịch khoanh hai tay trước ngực, quét mắt nhìn chiếc xe chở đồ rồi cười lạnh một tiếng: "Ông chắc căn phòng kia chứa đủ ngần này đồ của tôi?"

Vẻ mặt Ninh Diệu Hoa cứng đờ: "Tuy trong nhà có nhiều phòng nhưng đều đang sử dụng cả rồi, cũng không thể để con ở phòng cho khách... những thứ này... không bằng con cứ tạm thời để trong kho là được rồi?"

Ninh Tịch như cười như không nhìn ông ta, sau đó khoan thai nói: "Muốn tôi về cũng được thôi, nhưng tôi phải lấy lại căn phòng vốn thuộc về tôi."

Ninh Diệu Hoa nghe vậy thì lập tức đổi sắc: "Ninh Tịch, ý của mày là muốn cướp phòng của Tuyết Lạc? Từ nhỏ Tuyết Lạc đã ở đấy rồi thì sao có thể là phòng của mày chứ?" So với Ninh Tịch thì Ninh Diệu Hoa tất nhiên vẫn hướng về phía Ninh Tuyết Lạc.

Ninh Tịch chơi một hồi thì thấy hết hứng, cũng chả buồn để ý đến Ninh Diệu Hoa nữa nên trực tiếp xoay người đi.

"Ninh Tịch! Ninh Tịch, mày đứng lại! Mày chuẩn bị dọn đến chỗ nào?" Ninh Diệu Hoa đuổi theo gặng hỏi, hiển nhiên là ông ta vẫn chưa buông tha.

"Nhà tôi tự mua, sao?" Ninh Tịch thuận miệng đáp.

Ninh Diệu Hoa nghe vậy thì bật cười: "Mày đóng mấy bộ phim kia thì mua được cái nhà nào tốt! Về nhà không phải tốt hơn à! Cần gì phải ra ngoài ăn đau khổ làm gì? Còn cái công việc này của mày nữa cũng bỏ sớm đi..."

Không đợi Ninh Tịch lên tiếng, người tài xế đã có chút nghe không nổi nữa mà thò đầu ra nói: "Bác ơi, con gái bác mua nhà ở Hoa Đào Ổ đấy!"

Ninh Tịch lên xe xong, người tài xế "rầm" một cái đóng cửa lại rồi nổ máy.

Chiếc xe chuyển nhà nghênh ngang mà đi, còn Ninh Diệu Hoa đứng đằng sau, hít trọn một đống khói bụi vẫn chưa tỉnh hồn lại...

"Đào... Đào Hoa Ổ..."

Ông ta nghe lầm sao?

Ninh Tịch mua nhà ở Đào Hoa Ổ? Sao có thể là Đào Hoa Ổ!

Biệt thự ở Hoa Đào Ổ có giá từ nghìn vạn trở lên, vị trí của nó còn tốt hơn cả biệt thự của Ninh gia, thậm chí còn đứng tên trong danh sách những khu nhà giàu...

Làm sao Ninh Tịch lại mua được nhà ở đó?
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
178
Điểm
63
Đến tận bây giờ Ninh Tịch vẫn chỉ diễn vài cái vai quần chúng với vai phụ, tham gia cũng chẳng được bao nhiêu show truyền hình...

Trong đầu Ninh Diệu Hoa nhớ đến cảnh Lục Cảnh Lễ lần trước đến tận nhà đón Ninh Tịch.

Chẳng lẽ Ninh Tịch bị Lục Cảnh Lễ... bao nuôi? Cậu ta mua nhà cho nó?

Cũng không đúng...

Sau lần trước, ông ta đã cố ý tìm người điều tra thử thì kết quả Ninh Tịch với Lục Cảnh Lễ chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới bình thường, nếu có cái gì mờ ám thì làm gì có chuyện đến giờ này Ninh Tịch vẫn chưa đóng bộ phim nào ra hồn chứ...

...

Đào Hoa Ổ.

"Mọi người vất vả rồi! Uống miếng nước đã!"

Ninh Tịch vừa dứt lời thì một người máy màu bạc bưng mấy ly nước đưa tới trước mặt mấy người dọn nhà.

"Ôi cám ơn bà chủ nha! Ờ... này này!" Mấy nhân viên dọn nhà thấy người máy đưa nước tới thì đều ngạc nhiên.

Ninh Tịch cười nói: "Đừng sợ, người máy này rất thông minh."

Người máy kia quét ba nhân viên kia một cái, sau đó nó đưa ly nước cho từng người một, chuẩn xác đưa đến tận tay bọn họ.

Ba người đều lấy làm kỳ quái.

Thật ra thì ngay từ lúc tiến vào bọn họ đã phát hiện căn nhà này mang lại cảm giác công nghệ cực kỳ cao. Đúng là người có tiền mà!

Mấy nhân viên sau khi dọn dẹp xong liền rời đi, chỉ còn Ninh Tịch bắt đầu hớn hở sửa sang lại đồ đạc: "Bánh Bao, bật nhạc lên đi!"

"Chủ nhân, tôi tên là Andrew, không phải Bánh Bao, chủ nhân muốn nghe bài nào?"

"Tùy."

Một lát sau trong gian phòng vang lên một tràng âm thanh máy móc của Andrew: ai ý a~~ hôm nay là ngày tốt ngày tốt ~~ chuyện gì nghĩ trong đầu cũng thành hiện thực ~~~ ngày mai cũng là ngày tốt í a ~ nào cùng nhau mở cửa nghênh đón gió xuân...

Ninh Tịch nghe mà lảo đảo một cái, suýt nữa thì ngã xuống.

Được rồi... bài hát này... cũng không tệ lắm...

"Hát không tệ, cám ơn Bánh Bao!"

"Chủ nhân, tôi tên là Andrew, không phải Bánh Bao, phục vụ ngài là vinh hạnh của tôi!"

Thứ quý nhất của Tiểu Bảo chính là đám người máy đặt trong khu nhà chuyên dụng ở Bạch Kim Đế Cung. Nhưng lần này, khi Ninh Tịch dọn nhà thì nhóc lại đem một trong những người máy quý giá nhất của nhóc làm quản gia cho cô.

Ninh Tịch vừa mới dọn dẹp lại một hồi thì có tiếng chuông cửa vang lên.

Cô vừa mới chuyển đến thì ai sẽ đến chứ?

Ninh Tịch nhìn trong camera thì phát hiện người đến là Lục Đình Kiêu, cô vội vàng chạy ra mở cửa: "Boss đại nhân? Sao tự dưng anh tới đây! Mau vào! Chẳng phải anh nói hôm nay bận nên không tới sao?"

Lục Đình Kiêu: "Có bận nữa cũng phải qua dọn dẹp phòng tân hôn của chúng ta."

"Khụ khụ khụ... được rồi... vậy sao anh không bấm mật mã mà vào luôn?"

Lục Đình Kiêu: "Anh thích nhìn thấy bộ dạng của em khi mở cửa cho anh."

Ninh Tịch: "..."

Có thể nói chuyện với nhau một cách vui vẻ được không?

Được rồi, thật ra thì cô rất vui vẻ khi được ăn thính của anh ~!

Lục Đình Kiêu vừa mới vào cửa đã nghe thấy một tràng âm thanh cao vút lanh lảnh: "Hôm nay là một ngày tốt ngày tốt". Vẻ mặt anh nhất thời khó mà hình dung được: "Bài hát này... hay lắm."

"Há há há há há há há... anh cũng thấy không tệ sao? Bánh Bao tự chọn đấy! Thật đáng yêu chết đi được! Nhất là khi nó luôn nói tôi tên là Andrew, không phải Bánh Bao!

Lục Đình Kiêu nhìn người máy kia, không hiểu sao lại có cảm giác hình như lại có thêm một tên muốn ăn chia sự sủng ái của Ninh Tịch với mình nhỉ...

Nhờ sự giúp đỡ của Lục Đình Kiêu, Ninh Tịch rất nhanh đã sửa sang lại phòng mình. Sau đó cô đứng trước giường, thỏa mãn nói: "Xong hết rồi, chỉ cần thêm đồ của anh với Tiểu Bảo nữa thôi..."
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
178
Điểm
63
Hơi ấm từ lồng ngực của Lục Đình Kiêu chạm vào lưng cô, cánh tay anh vòng qua nhẹ nhàng ôm lấy hông cô, để cằm đặt trên bả vai thơm mềm của cô.

Nhìn anh cứ như chú chó lớn đang ôm lấy mình, Ninh Tịch có chút dở khóc dở cười: "Sao thế?""

Lục Đình Kiêu cúi người hôn lên tai cô, sau đó ôm ngang lấy Ninh Tịch đặt lên giường, ánh mắt anh từ trên cao chăm chú nhìn vào đôi mắt trong suốt của cô: "Anh cảm thấy mình rất may mắn, khi có thể gặp được em..."

Ninh Tịch đưa tay vuốt mái tóc của anh: "Em cũng vậy..."

Ánh mắt của Lục Đình Kiêu bỗng dưng sâu hơn, anh cúi đầu hôn lấy cô, càng hôn càng sâu...

Sau lưng đột nhiên vang lên tiếng "bộp bộp" như có cái gì đó rơi xuống đất, tiếng vang khá lớn.

"Chuyện gì vậy?"

Ninh Tịch vội vàng đẩy Lục Đình Kiêu ra ngồi dậy, sau đó cô thấy mớ rau với đám trái cây bị Lục Cảnh Lễ đánh rơi xuống đất, một tay anh ta đang che mắt mình còn một tay khác thì đang bịt mắt Tiểu Bảo và miệng vẫn không ngừng nói: "Thật xin lỗi thật xin lỗi thật xin lỗi... em về không đúng lúc! Hai người cứ tiếp tục đi tiếp tục đi! Để em mang Tiểu Bảo đi!"

Ninh Tịch liếc Lục Cảnh Lễ một cái: "Rời đi cái đầu anh ý! Anh vào bằng cách nào?"

Vẻ mặt Lục Cảnh Lễ như đưa đám: "Tiểu Bảo biết mật mã!"

"À, ôi... bảo bối! Con tan học rồi à! Mau tới đây cho mẹ ôm nào ~" Ninh Tịch lập tức ôm lấy Tiểu Bảo.

Tiểu Bảo tự dưng bị chú Hai bịt bắt vốn còn đang vô cùng bất mãn, nhưng mà nhóc được mẹ Tiểu Tịch ôm cho một cái thì lập tức quăng hết mọi chuyện ra sau gáy luôn.

Lục Cảnh Lễ rón rén đi tới sau lưng người bất mãn nhất trong căn phòng này, vẻ mặt hối lỗi: "Thật... thật xin lỗi mà anh Hai! Hu hu hu! Ôi cháu trai hoặc cháu gái tương lai của chú, chú xin lỗi!" Đều do chú mà tụi cháu không thể đến thế giới này…

Lục Đình Kiêu: "..."

Ninh Tịch: "..."

...

Vì hôm nay là ngày đầu tiên Ninh Tịch ở nhà mới cho nên cô quyết định mời vài người bạn tới chơi.

Lục Cảnh Lễ với Tiểu Bảo đến một lúc thì Trang Khả Nhi với Giang Mục Dã cũng nối gót tới sau.

Lục Hân Nghiên lần này tin tức linh thông nên cũng mang quà đến tận cửa, xem chừng là cô nàng muốn hối lộ sếp để đi cửa sau đây mà.

"Tiểu Tịch, chỗ này của cậu thật đẹp quá, không khí cũng rất tốt, trên núi còn có một rừng đào lớn nữa! Thiết kế bên trong biệt thự cũng rất phong cách, thật thích quá đi!" Trang Khả Nhi không nhịn được tán dương.

"Thích thì thường xuyên tới đây chơi!"

"Ừ ừ!"

"Đúng rồi, gần đây em trai cậu thế nào?" Ninh Tịch hỏi.

Vừa nhắc tới Trang Vinh Quang, Trang Khả Nhi đã tỏ vẻ nhức đầu không thôi: "Vẫn y như cũ, nó lại bắt đầu trốn ra ngoài chơi rồi! Sắp thi đại học đến nơi mà thành tích nó như thế này thì chắc chắc trượt mất thôi..."

"Vậy ba cậu bảo sao?" Ninh Tịch hỏi.

"Ba với ông nội bảo để nó vào bộ đội luôn, tuổi của nó hiện giờ cũng là độ tuổi thích hợp nhất! Vào bộ đội xong thì cho nó thi trường quân đội... nhưng mà nó không muốn!"

"Nó không muốn vậy nó muốn làm cái gì?"

"Tớ cũng nói với nó rồi, nó bảo..." Trang Khả Nhi lộ vẻ dở khóc dở cười, sau đó nói: "Nó nói thế giới lớn như vậy nên nó muốn đi khám phá xem, nó muốn làm nhà thám hiểm! Nghe giọng nó có vẻ kiên định lắm, tớ sợ có khi nào nó không thèm nói gì mà bỏ đi luôn không..."

Ninh Tịch đầu đầy hắc tuyến: "Con hàng này... chắc phải cắt chân nó đi! Xem còn dám chạy đâu nữa không!"

Trang Vinh Quang này đích xác là loại công tử chỉ biết ỷ lại vào danh tiếng gia đình mà ngang ngược hống hách, không ăn đau khổ chắc không biết quay đầu.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
178
Điểm
63
Lục Hân Nghiên nhìn hai người đang trò chuyện vui vẻ trên ghế salon đối điện thì có chút câm nín, cô nghiêng người sang hỏi Lục Cảnh Lễ: "Chẳng phải trước kia Trang Khả Nhi còn là đối tượng coi mắt của anh Đình Kiêu à? Sao tự dưng lại thân Ninh Tịch thế?"

Nghe được câu hỏi này, Giang Mục Dã với Lục Cảnh Lễ nhìn nhau một cái, vẻ mặt cũng trở nên xoắn xuýt.

"Bánh Bao, đem trái cây đến đây giúp tôi!" Ninh Tịch đột nhiên nói với người máy.

"Chủ nhân, tôi tên là Andrew, không phải là Bánh Bao, xin ngài chờ một chút!"

Andrew đang muốn đi lấy trái cây đột nhiên lại đứng im bất động.

Sau đó mọi người thấy Tiểu Bảo đẩy một cái ghế tới cạnh người máy, rồi trèo lên mở cái nắp sau lưng của người máy ra. Ngón tay ngắn ngủn loay hoay một chút giữa các mạch điện phức tạp với cái màn hình một chút.

Lát sau, Tiểu Bảo khép cái nắp lại thì đôi mắt của người máy sáng lên, sau đó nó quay về phía Ninh Tịch: "Chủ nhân thân ái, tôi là quản gia trung thành nhất của ngài, Bánh Bao sẵn sàng phục vụ ngài!"

"Phụt ha ha ha ha ha ha ha...." Ninh Tịch nghe vậy thì cười nghiêng ngả, sau đó cô đi tới xoa xoa đầu Tiểu Bảo: "Cám ơn bánh bao nhà ta nha ~"

Andrew quật cường cuối cùng cũng phải an phận trở thành Bánh Bao.

Lục Hân Nghiên càng nhìn lại càng thấy khó hiểu...

Tại sao...

Tại sao cô ta lại cảm thấy cảnh này lại ấm áp chứ nhỉ...

Có người yêu, có con cái, có vài ba người bạn rốt, thậm chí còn có cả một người máy dễ thương nữa...

Còn có anh họ cũng không còn hoàn toàn lạnh lùng vô tình như trong trí nhớ của cô nữa, vẻ mặt lúc anh ấy ở cạnh Ninh Tịch hóa ra lại có thể... dịu dàng đến vậy...

Giống như một người đàn ông bình thường, sau khi tan làm thì về nhà dịu dàng nhìn vợ con chơi đùa…

Lục Hân Nghiên đã từng hận chết Ninh Tịch vì cô cho rằng chính Ninh Tịch đã biến anh họ từ một người cao cao tại thượng trở thành một người tầm thường, nhưng vào lúc này chính Lục Hân Nghiên lại vì vẻ mặt ấp áp của Lục Đình Kiêu mà cảm thấy cay cay nơi khóe mắt.

...

Ngày hôm sau, tại Studio Tắc Linh.

"Giám đốc Kiều tìm tôi à?"

"Sếp nhìn cái này một chút." Kiều Vi Lan đưa cho Ninh Tịch một chồng tài liệu.

Ninh Tịch nhìn lướt qua: "Là kế hoạch mới của Lục Hân Nghiên sao, cô ấy đã nói với tôi trước rồi, cô cảm thấy thế nào?"

"Thực tình thì bản kế hoạch này cũng không có gì, quả thật không tệ nhưng mà rõ ràng đây là có người giúp hoặc hướng dẫn cô ta, xét về kết quả thực tế thì không thể nào chắc chắn được... nhưng mà..." Kiều Vi lan dừng một chút mới nói tiếp: "Nhưng mà cô ta lại lấy được mặt bằng tốt nhất ở khu trung tâm thương mại phía tây! Cho nên tôi cho rằng có lẽ có thể để cô ta thử một lần!"

Ninh Tịch gật đầu: "Quan trọng là lần này có thể thấy thái độ của Lục Hân Nghiên khá nghiêm túc, bằng vào độ hot của chúng ta chắc cũng không đến nỗi lỗ vốn chứ?"

"Chỉ mong như vậy!" Kiều Vi Lan bất đắc dĩ nói.

Thật ra thì chính bản thân Kiều Vi Lan cũng cảm thấy đưa ra quyết định này đúng là có phần mạo hiểm.

Nhưng mà đúng như Ninh Tịch đã nói, quan trọng nhất chính là cái thái độ, nếu lần này Lục Hân Nghiên vẫn giữ thái độ chơi thử cho biết như trước thì dẫu cho cô ta có lấy được mặt bằng ở phía tây thì Kiều Vi Lan cũng không đồng ý.

"Vậy để tôi đi thông báo cho cô ta?" Kiều Vi Lan hỏi.

"Ừm."

Bên kia, Kiều Vi Lan vừa cúp điện thoại của Lục Hân Nghiên chưa bao lâu thì chuông di động của Ninh Tịch đã vang lên.

Cô cầm di động lên nhìn một cái, quả nhiên là Lục Hân Nghiên gọi tới.

"Alo?"

"Aaaaaaaaaaaaaaaaa..." Di động lập tức truyền tới tiếng hét chói tai như muốn thủng cả màng nhĩ của Lục Hân Nghiên.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
178
Điểm
63
Ninh Tịch vội vàng đưa di động ra xa chút, chờ tiếng thét kia ngừng lại rồi mới nói chuyện tiếp: "Chị Hai của tôi ơi, cô cố tình gọi điện tới để chứng minh dung tích phổi của mình sao?"

"Vừa nãy... vừa nãy giám đốc Kiều ở Studio của cô mới gọi cho tôi, bảo tôi thông qua kiểm tra làm đại lý rồi! Tôi có thể làm đại lý của Tắc Linh rồi há há há há há há...."

Lục Hân Nghiên nói rất lớn, cho nên cả Kiều Vi Lan cũng nghe được cô ta đang nói gì.

"Chúc mừng chúc mừng!" Ninh Tịch cười nói.

Đầu bên kia trầm mặc một hồi rồi mới vang lên âm thanh miễn cưỡng của Lục Hân Nghiên: "Lần này... lần này cám ơn cô!"

"Cám ơn cái gì?"

"Cám ơn cô đã mở cửa sau cho tôi! Tôi là người ân oán rõ ràng! Cô giúp tôi thì đương nhiên tôi muốn cám ơn!" Lục Hân Nghiên nói.

Ninh Tịch khẽ cười một tiếng: "Tôi cũng cám ơn Lục đại tiểu thư ân oán rõ ràng, nhưng mà lần này cô không cần cám ơn tôi, bởi vì tôi cũng chẳng giúp gì cả! Chuyện này tôi không nhúng tay vào, chuyện này do giám đốc Kiều quyết định, cô ấy đã đồng ý rồi mới gọi cho cô."

"Ý cô bảo là tôi thành công nhờ thực lực của mình?" Giọng điệu Lục Hân Nghiên rõ ràng hưng phấn hơn.

"Cũng có thể nói như vậy." Ninh Tịch gật đầu.

Đầu bên kia lại vang lên một tiếng thét chói tai, sau đó Lục Hân Nghiên mới ho nhẹ một tiếng: "Vậy thì cám ơn cô công tư rõ ràng, không ngáng đường tôi!"

"Không cần cảm ơn."

"Chờ đó, tôi nhất định sẽ biến cửa hàng của Lục gia thành cửa hàng có doanh thu cao nhất!"

"Ha, tôi rất mong đợi!"



Ninh Tịch nói chuyện điện thoại xong thì Kiều Vi Lan lập tức hỏi: "Sếp quen Lục Hân Nghiên sao?"

Nghe giọng điệu tựa như hai người rất thân quen.

"Quen? Cũng có thể coi là vậy! Lúc trước có chút va chạm, sau đó cô ta cho rằng tôi cố ý đánh trượt tư cách đại lý của cô ta... nhưng mà bây giờ thì cũng coi như là hóa giải hiểu lầm rồi đi!" Ninh Tịch giải thích đơn giản.

Kiều Vi Lan gật đầu tỏ ý đã biết rồi lại nhịn không được mà lén nhìn cô gái trước mắt này một cái.

Càng tìm hiểu càng thấy người này giống như một đám mây mù vậy, dường như xung quanh cô có rất nhiều bí mật...

...

Sau khi rời khỏi Studio thì Ninh Tịch đi thẳng tới gara, vừa mới bước lên xe thì di động đột nhiên kêu vang.

Màn hình hiển thị người gọi tới là Đường Lãng.

Ninh Tịch nghe máy: "Alo Nhị sư huynh? Huynh tìm muội có việc gì?"

"Tiểu sư muội à, huynh vừa mới nghe được một tin vô cùng thú vị! Mau tới chỗ cũ gặp mặt!" Bên kia di động truyền đến âm thanh hưng phấn.

"Tin tức thú vị? Tin tức thú vị gì?"

"Đến thì biết! Nhanh nhanh nhanh! Đúng rồi, nhớ mang theo tiền rượu nha! Huynh không có tiền! Muội mời huynh nha!"

"..."

Ninh Tịch đang định về nhà nhưng Đường Lãng lại thần thần bí bí gọi qua như thế này, vì vậy cô không thể làm gì khác hơn là chạy đến quán bar số 8.

"Mang đủ tiền chưa?" Đường Lãng thấy cô thì vội vội vàng vàng hỏi.

"Mang mang, rốt cuộc là có chuyện gì thế?" Ninh Tịch không nhịn được hỏi.

"Phục vụ! Mang cho tôi một chai Remy Martin Club!!!" Túi tiền đã đến thì ngại gì mà Đường Lãng không xõa chứ.

Ninh Tịch vỗ bàn một cái: "Này! Chắc không phải huynh lừa muội tới để trả tiền rượu chứ hả?"

Đường Lãng vừa tung mấy hạt lạc vào miệng thì bị Ninh Tịch vỗ một phát thế khiến anh ta giật mình làm rơi hết lên mặt, anh ta làm bộ đau lòng nói: "Không biết lớn nhỏ! Sao dám ăn nói với sư phụ như thế hả!"

Ninh Tịch nghiến răng, cười nói: "Nếu không vì Trung Quốc có lệnh cấm dùng súng ống thì huynh cho rằng bà đây cần anh chắc!"
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
178
Điểm
63
Mỗi người trong tổ chức đều có sở trường riêng của mình, Đường Lãng là thân thủ, Đường Dạ trừ thân thủ ra còn có khả năng quản ký và kinh doanh, Phong Tiêu Tiêu là ám sát, Annie là y thuật, Phong Tấn là mưu lược còn Ninh Tịch chính là bắn súng.

Lúc ở nước ngoài cô chỉ cần có khẩu súng trong tay thì chẳng ai có thể tiếp cận được cô, nhưng ở Trung Quốc thì không, bởi vì ở đây có lệnh cấm súng.

Thêm với việc nghề nghiệp hiện tại của cô là diễn viên, nếu lúc nào cũng kè kè khẩu súng mà không may bị phát hiện ra thì sự nghiệp của cô coi như đi tong. Vậy nên Ninh Tịch chỉ còn cách đề cao thân thủ của mình lên, đi học cái thứ mà mình không hề giỏi.

Bà đây cũng rất khó chịu có được không hả?

"Cho nên huynh đã nói rồi! Thứ vũ khí hoàn mỹ nhất, lợi hại nhất chính là cơ thể của chính mình!" Đường Lãng làm bộ cao nhân đắc đạo.

"Thôi đi, đừng có mà đắc ý! Huynh vòng vèo đủ chưa? Không nói thì muội đi!"

Thấy túi tiền sắp chạy thì Đường Lãng mới vội vàng mở miệng nói: "Gấp cái gì! Muội chưa nghe câu gấp thì không ăn được đậu hũ nóng sao? Nhưng mà... tin tức này cũng không tính là đậu hũ nóng! Dù sao cũng đã truyền khắp nơi rồi!"

"Có liên quan đến bên kia?" Sắc mặt Ninh Tịch hơi trầm xuống.

Thấy vẻ nghiêm túc của Ninh Tịch thì Đường Lãng khoát tay một cái: "Lần này coi như là tin tốt! Muội biết gì không? Satan hạ lệnh cho tất cả mọi người không ai được đụng vào một sợi tóc của muội! Nguyên văn là ai dám động đến một sợi tóc của muội thì hắn bằm nát xương của ngươi đó chậc chậc chậc..."

Ninh Tịch có chút ngoài ý muốn: "Huynh chắc chứ? Chắc chắn mình không nghe nhầm chứ? Hắn ta nên treo giải thưởng để băm muội ra mới đúng chứ?"

Đường Lãng liếc cô một cái: "Hiện giờ không chỉ tổ chức mà toàn bộ người trong giới, thậm chí cả Nguyên Tội lẫn mấy tổ chức khác đều không dám nhận đơn hàng có ý đồ bất lợi với muội đó, tất cả cũng chỉ vì ngày đó Phong Tấn nổ súng với muội!"

"Còn nữa, phát súng mà Satan bắn vào cổ tay Phong Tấn muội nghĩ đó là một phát súng tầm thường sao? Phát súng đó bắn đứt gân tay của ông ta đấy, phế hẳn rồi! Nếu không nhờ Annie thì xem chừng sau này sinh hoạt cá nhân của ông ta cũng thành vấn đề ấy chứ đừng nói đến chuyện cầm súng!"

Ninh Tịch nhéo mi tâm một cái: "Tính của hắn ta vốn là như vậy, không cho phép bất cứ ai làm trái ý mình..."

Thật sự chỉ có thế thôi sao

Đường Lãng lộ ra vẻ mặt hóng hớt, anh ta lập tức nhoài người đến trước mặt Ninh Tịch: "Này này tiểu sư muội, chẳng lẽ nghe mấy thứ huynh vừa nói mà muội không có cảm giác gì sao?"

"Cảm giác gì?"

"Cảm giác rung động chứ còn gì! Muội không chỉ rời tổ chức mà còn bỏ rơi hắn ta, không những thế còn chạy đi yêu đương với lão Đại của quân địch nữa! Satan ấy thế mà không thịt muội, thậm chí còn không cho người khác được đụng một sợi tóc của muội nữa, đây quả thực là tình yêu đích thực!" Đường Lãng làm bộ khoa trương mà thở dài nói.

Khóe miệng Ninh Tịch giật giật: "Huynh suy nghĩ nhiều quá!"

Sao huynh không nghĩ tới tên đó không cho ai động vào cô là vì muốn tự tay làm thịt cô chứ?

Chưa kể, cái gì mà cô bỏ rơi hắn ta!

Ban đầu là tên kia cứu cô, sau đó cô cũng trả lại bốn năm bán mạng như đã ước hẹn. Bốn năm đó cái gì cũng đều nghe hắn ta sai khiến, coi như cũng đã đền đáp công ơn cứu mạng rồi.

Sau bốn năm chả ai còn nợ ai cái gì, lúc nào cô cũng có thể rời đi.

Kết quả là tới thời gian ước hẹn thì con hàng kia lại trở mặt không tuân thủ lời hứa, suýt chút nữa làm cô tức gần chết.

Ninh Tịch hết cách chỉ có thể hỏi tên kia muốn thế nào.

Và rồi... con hàng kia lại đòi cô làm bạn gái hắn ta!!!
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
178
Điểm
63
Thật sự chỉ có thế thôi sao

Đường Lãng lộ ra vẻ mặt hóng hớt, anh ta lập tức nhoài người đến trước mặt Ninh Tịch: "Này này tiểu sư muội, chẳng lẽ nghe mấy thứ huynh vừa nói mà muội không có cảm giác gì sao?"

"Cảm giác gì?"

"Cảm giác rung động chứ còn gì! Muội không chỉ rời tổ chức mà còn bỏ rơi hắn ta, không những thế còn chạy đi yêu đương với lão Đại của quân địch nữa! Satan ấy thế mà không thịt muội, thậm chí còn không cho người khác được đụng một sợi tóc của muội nữa, đây quả thực là tình yêu đích thực!" Đường Lãng làm bộ khoa trương mà thở dài nói.

Nói cái gì mà ơn cứu mạng phải lấy thân báo đáp, chỉ cần cô đáp ứng thì bọn họ không thiếu nợ nhau nữa!

Ninh Tịch nghĩ nghĩ thấy làm bạn gái thì cứ làm bạn gái đi, dù sao hắn ta cũng chẳng quy định là phải làm bao lâu!

Khóe miệng Ninh Tịch giật giật: "Huynh suy nghĩ nhiều quá!"

Sao huynh không nghĩ tới tên đó không cho ai động vào cô là vì muốn tự tay làm thịt cô chứ?

Bạn trai cũ của cô nhiều như thế cũng chẳng ngại có thêm một người.

Vì vậy cô đáp ứng, hôm sau liền xách đồ chạy mất... Đây chính là nguyên nhân tại sao cô với Vân Thâm chỉ hẹn hò có một ngày...

Chưa kể, cái gì mà cô bỏ rơi hắn ta!

Ban đầu là tên kia cứu cô, sau đó cô cũng trả lại bốn năm bán mạng như đã ước hẹn. Bốn năm đó cái gì cũng đều nghe hắn ta sai khiến, coi như cũng đã đền đáp công ơn cứu mạng rồi.

Đường Lãng đương nhiên là không biết nội tâm phong phú của Ninh Tịch, anh nói: "Cho nên trước mắt thì muội an toàn rồi đó!"

Nói xong Đường Lãng lại rên rỉ: "Bây giờ đã biết sao huynh đây phải thịt cưng bữa này chưa? Bởi vì rất có thể huynh đây lại ít đi một khoản tiền lương rồi!"

Sau bốn năm chả ai còn nợ ai cái gì, lúc nào cô cũng có thể rời đi.

Kết quả là tới thời gian ước hẹn thì con hàng kia lại trở mặt không tuân thủ lời hứa, suýt chút nữa làm cô tức gần chết.

Ninh Tịch liếc anh ta một cái: "Yên tâm đi, không thiếu được đâu! Chẳng phải huynh vừa nói đấy sao, trên thế giới này vũ khí lợi hại nhất chính là cơ thể của mình! Cho nên huynh cứ tiếp tục dạy muội đi! Ai biết một ngày đẹp trời nào đó tên đó lại muốn tháo xương muội chứ? Lúc đó thì muội khóc với ai!"

Ninh Tịch hết cách chỉ có thể hỏi tên kia muốn thế nào.

Và rồi... con hàng kia lại đòi cô làm bạn gái hắn ta!!!

"Ừ nhỉ! Quả nhiên muội vẫn cần một người sư phụ mạnh mẽ như huynh đây!" Đường Lãng gật đầu liên tục.

"Nhưng mà vì tình hình không khẩn cấp như trước nữa, cho nên tiền lương của huynh giảm một nửa đấy nhá!" Ninh Tịch cười híp mắt nói.

"Đệch! Cái đồ gian thương! Có tin huynh chạy đi tìm Đường Dạ đòi mở thẻ không!" Đường Lãng gào rú.

"Ha, vậy huynh cứ đi đi, có ai cản huynh đâu? Nhưng mà đừng trách muội không nhắc nhở huynh, lần trước bị bắt muội có thấy trên tay Đại sư huynh quấn băng đó! Chắc chắn là lại chạy đi chơi cái huấn luyện ma quỷ gì rồi! Cái kiểu ba ngày đánh đánh cá hai ngày phơi lưới như huynh thì... chạy đi tìm Đại sư huynh đòi mở thẻ hay là đòi nộp mạng đây? Chậc chậc chậc..."

"Tiểu sư muội,huynh cảm thấy đề nghị lúc nãy của muội vô cùng hợp lí!" Đường Lãng lập tức nghiêm giọng nói.



Lục Hân Nghiên là một người nôn nóng, vừa mới được báo thông qua kiểm tra thì cô ta đã lập tức chuẩn bị mở cửa hàng phía tây thành.

Không chỉ thế mà vào ngày khai trương cô ta còn làm vô cùng trọng thể, thậm chí còn mời mấy đại minh tinh đến góp vui nữa. Vì Lục Hân Nghiên là người của Lục thị nên cũng có không ít tiểu thư danh viện chủ động tới góp vui.

Cùng lúc đó tại cửa bên ngoài cửa tiệm của Tắc Linh. Ninh Tuyết Lạc với quản lý thị trường của History đứng cách đó không xa.

"Bà chủ, chính là chỗ này..." Quản lý chỉ vào cửa hàng vô cùng nổi bật nói.

Trong khu thương mại này cũng có chi nhánh của History nhưng vị trí của bọn họ lại không tốt bằng Tắc Linh.

Thấy sắc mặt Ninh Tuyết Lạc không tốt vị quản lý kia lập tức nói: "Bà chủ, Lục Hân Nghiên kia tuy có Lục thị chống lưng nhưng cô ta chỉ là một con ngốc mà thôi, lần nào làm ăn cũng thua lỗ cả! Mấy người hợp tác với cô ta trước đây đều bị cô ta quậy cho nháo nhào! Cô ta làm đại lý cho Tắc Linh thì phải nói lần này Tắc Linh xui xẻo rồi!"

Ninh Tuyết Lạc nghe vậy nhưng sắc mặt vẫn không tốt lên.

Cái cô ta để ý không phải là làm ăn thua lỗ hay không mà là Tắc Linh hiện giờ đã có thể hấp dẫn cả giới thượng tầng như Lục Hân Nghiên đến làm đại lý.

Điều này nói lên cái gì? Là nói danh tiếng của Tắc Linh đã dần dần chèn ép History rồi...

Ninh Tuyết Lạc lạnh lùng nhìn người đàn ông bên cạnh một cái, sau đó cô ta trầm giọng nói: "Tuyệt đối không thể để Tắc Linh tiếp tục phát triển, bất kể là dùng cách gì!"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top