Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,626
Điểm cảm xúc
227
Điểm
63
Lục Cảnh Lễ lập tức tỏ vẻ chính nghĩa nói: "Cái gì mà chia cho nhân viên chứ, bọn họ thiếu một miếng kia sao? Cô mang về cho tôi ăn! Còn nữa, cái chương trình này ngoại trừ khách mời tham gia từng tập thì còn có khách mời cố định nữa, hay là tôi giúp cô nhận làm khách mời cố định của họ nhé! Mỗi tập đều mời cô nhé! Chỉ cần cô đem "đạo cụ" về cho tôi là được! Giao dịch này làm không?"

Ninh Tịch: "..."

Giang Mục Dã liếc Lục Cảnh Lễ một cái sau đó âm thầm chen vào một câu: "Nghĩ cũng đừng nghĩ, cái chương trình khỉ gió đó yêu cầu nam khách mời phải ăn sạch đồ ăn do nữ khách mời làm, một miếng cũng không được để thừa!"

Lục Cảnh Lễ nghe vậy xoạt một tiếng đã chui ra góc tường trồng nấm: "Tại sao lại có thể có loại chương trình ẩm thực vô nhân đạo như thế chứ..."

"Đúng là cực kì vô nhân đạo..." Không biết Giang Mục Dã nghĩ tới cái gì mà tái xanh cả mặt: "Cái chương trình này hoàn toàn dựa vào chỉ số nhan sắc của khách mời để kéo lượng xem! Còn đồ ăn thì... ha ha, một người so với một người làm còn kinh hơn! Đừng hỏi tại sao tôi lại biết!"

"Sao mà biết?" Ninh Tịch với Lục Cảnh Lễ hai miệng đồng thanh.

Khóe miệng Giang Mục Dã giật giật, anh ta nhéo nhéo trán nói: "Cái chương trình này mỗi một tập đều sẽ mời một người đẹp tới làm khách mời nấu chính và mời một nghệ sỹ nam tới làm trợ thủ, tôi từng tham gia một lần."

"Sau đó thì sao?" Ninh Tịch cảm thấy hứng thú.

Giang Mục Dã lộ vẻ thống khổ khi nhớ lại chuyện cũ: "Chẳng phải tôi vừa mới nói sao, cái chương trình đó yêu cầu nam khách mời phải ăn hết thức ăn không được chừa lại một miếng nào, ý là dẫu cho cô gái kia làm cứt cũng phải ăn!"

"Lúc ấy tôi thấy nữ khách mời khá xinh đẹp, nghĩ bụng đồ ăn cô ta làm cũng không đến nỗi nào đâu nên mới đồng ý tham gia, kết quả...

"Tôi bị bắt phải ăn hết một bát thịt kho tàu mà cô ta đốt thành than, hơn nữa còn vì yêu cầu của chương trình mà phải tán dương cô ta nấu ăn ngon! Hại tôi không dám ăn thịt kho tàu cả một năm! Mấy người biết bóng ma trong lòng anh đây lớn nhường nào không?"

Ninh Tịch quăng cho anh ta một ánh mắt khinh bỉ: "Đáng đời!"

Rõ ràng là muốn lân la với người đẹp chứ gì? Cuối cùng gặp phải báo ứng!

"Sau đó tôi có trao đổi với mấy tên từng làm khách mời của chương trình này thì phát hiện một cái quy luật, cô em nào càng đẹp thì nấu ăn càng dở, hiện giờ có tên nào dám làm khách mời của chương trình này nữa đâu..."

Giang Mục Dã nói tới đây thì liếc Ninh Tịch một cái, sau đó ho nhẹ nói: "Nếu như bà tham gia cái chương trình đó thì tôi có thể miễn cưỡng bớt chút thời gian quý báu của tôi làm khách mời của bọn họ hỗ trợ bà!"

Lục Cảnh Lễ vừa nghe lập tức sôi máu: "Đệt! Giang Mục Dã, cậu quá âm hiểm rồi đấy! Lấy việc công làm việc tư! Tôi lấy danh nghĩa là ông chủ của cậu tuyệt đối không cho phép! Ông chủ quyết định tự mình làm khách mời!"

Lục Đình Kiêu: "..." Ông chủ lớn nhất bày tỏ, cho là anh đây là chết rồi sao?

...

Tố chất Ninh Tịch vốn rất tốt, ở nhà nghỉ ngơi mấy ngày đã lại "sinh long hoạt hổ".

Vì thế thừa dịp cuối tuần, thời tiết lại đẹp Ninh Tịch mang bánh bao lớn với bánh bao nhỏ cùng đi xem nhà.

Nhưng nửa đường lại có thêm một con kỳ đà cản mũi tên là Đường Lãng, cố sống cố chết bám vào cái tên "cố vấn an ninh" mà bám theo.

Vừa đến nơi, Đường Lãng bắt đầu dè bỉu: "Cái đồ gì đây! Đầu năm nay vẫn còn có người dùng lưới sắt bảo hộ sao! Xâm nhập vào hệ thống điện một cái thì khác gì mớ sắt vụn đâu!"

Ninh Tịch liếc anh ta một cái: "Vậy huynh muốn dùng cái gì?"

"Đương nhiên là dùng tia hồng ngoại! Vừa đụng vào thì bắn đạn luôn! Hạ gục tại chỗ!"

Ninh Tịch chỉ biết đỡ trán: "Đây là Trung Quốc! Là Trung Quốc, OK!!! Gục cái đầu huynh ý mà gục!"
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,626
Điểm cảm xúc
227
Điểm
63
Lục Đình Kiêu đứng một bên suy tư, sau đó mới trầm ngâm nói: "Tia hồng ngoại cũng được, nhưng cần thay đổi một chút."

"Có thể phỏng theo hệ thống an toàn của Louvre1, cái đó xịn..."

1 Louvre: là một viện bảo tàng nghệ thuật và lịch sử của nước Pháp, là một trong những viện bảo tàng nổi tiếng nhất thế giới, nơi trưng bày các hiện vật về những nền văn minh cổ, nghệ thuật Hồi giáo và nghệ thuật châu Âu từ thế kỷ 13 cho tới giữa thế kỷ 19.

...

Sau đó hai người đàn ông liền bắt đầu thương lượng cái chuyện trên trời gì đó mà Ninh Tịch nghe không hiểu.

Cuối cùng ngay cả bánh bao nhỏ cũng gia nhập thảo luận.

"Hửm? Dùng người máy vệ sĩ của con lắp ráp sao? Cái này hay đấy! Đồ nhi thật có tài nha ~! Không hổ là học trò của tui nè!" Đường Lãng nhất thời có cảm giác tự hào.

Đến chạng vạng tối, cuối cùng cũng chọn xong "ổ mới".

Một căn biệt thự ở ngoại ô không cách quá xa thành phố, cả căn biệt thự được thiết kế theo phong cách hòa nhập với thiên nhiên với những chi tiết và cách trang trí đậm chất Trung Hoa cổ truyền. Phong cảnh xung quanh cũng không tệ, có cả vườn hoa nhỏ, hồ bơi và một nhà kính. Biệt thự còn cung cấp cả quản gia tư nhân, về cơ bản thì thỏa mãn tất cả những như cầu của chủ hộ. Nhưng, điểm đáng giá nhất của khu biệt thự này chính là cách đó không xa có một mảnh rừng đào lớn.

Sau khi xem xét xong, Ninh Tịch lập tức ký hợp đồng mua nhà ngay tại chỗ, trên giấy tờ bất động sản viết tên của cả hai người là Ninh Tịch và Lục Đình Kiêu.

Ninh Tịch như hiến bảo vật mà vui sướng đem giấy tờ nhà nhét vào tay Lục Đình Kiêu: "Anh yêu, đây chính là căn nhà để sau này em cưới anh đó!"

Vẻ mặt lạnh lùng của Lục Đình Kiêu lập tức có thêm một nụ cười sống động: "Ừ."

Hai mắt bánh bao nhỏ sáng rực, mẹ muốn lấy ba? Vậy nhóc chẳng phải sẽ thành con trai danh chính ngôn thuận của mẹ sao?

Đường Lãng: "..." A a... ông đây mù rồi!

Bị hai người này bón thức ăn cho chó cả ngày thế này không mù cũng nửa tàn phế!

Vừa nghĩ tới cảnh sau này ngày ngày được bồi bổ thức ăn cho chó, Đường Lãng hận không thể đâm đầu xuống đất luôn cho rồi, kiếm tiền đúng là không dễ dàng!

Đường Dạ đáng ghét! Mau mau trả lại người tình tài khoản cho tui!!!

...

Buổi tối, một nhà ba miệng cộng thêm Đường Lãng cùng ngồi dùng cơm.

Đường Lãng không hiểu có phải do con nhóc kia đột nhiên có lương tâm hay không mà cơm nước xong còn cố ý đưa anh ra tận cửa.

"Nhị sư huynh, muội có chuyện cần huynh giúp đây!" Ninh Tịch đứng bên cạnh Đường Lãng, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

"Cần anh giúp?" Đường Lãng nhíu mày.

Ninh Tịch gật đầu một cái: "Là thế này, Nhị sư huynh liệu có ngại khi có thêm một học sinh không?"

Đường Lãng vẫn chưa hiểu: "Thêm một học sinh? Ai thế?"

"Muội!" Ninh Tịch chỉ chỉ mình.

"Muội lại uống lộn thuốc hả?" Vẻ mặt Đường Lãng y như gặp quỷ.

Bình thường con nhóc này sợ nhất là luyện võ, sao tự dưng bây giờ lại chủ động nói muốn anh huấn luyện???

Ninh Tịch: "Học phí trả gấp đôi."

Đường Lãng: "Đại gia, khi nào chúng ta bắt đầu?"

Ninh Tịch cười khẽ một tiếng: "Đến lúc đó sẽ báo cho huynh nha!"

"Rốt cuộc muội bị cái gì kích thích vậy?" Đường Lãng vô cùng nghi ngờ nhìn cô.

Sắc mặt Ninh Tịch hơi nghiêm túc lại: "Mấy ngày trước, Phong Tấn cho người "mời" muội qua đó một chuyến."

Đường Lãng nghe vậy thì sắc mặt khẽ biến: "Còn nhanh hơn huynh nghĩ... sau đó thì sao? Ông ta muốn cái gì?"

Nhìn Ninh Tịch hiện tại vẫn nhảy nhót thế này, nhất định là Lục Đình Kiêu chạy tới kịp thời.

Ninh Tịch cười lạnh một tiếng: "Hừ, đoán chừng là muốn mạng của muội đi... nhưng, bất kể bọn họ muốn làm cái gì thì muội đã nghĩ kỹ rồi, muội không thể phụ thuộc vào sự bảo vệ của Lục Đình Kiêu, càng không thể để anh ấy bị lo lắng kinh sợ, quan trọng nhất là... muội không thể trở thành điểm yếu của anh ấy!"

Đường Lãng: "..."

Thế quái nào mới nói tâm sự vài câu đã lại bị nhồi thức ăn cho chó rồi!

Có thể tán gẫu thoải mái không hả?

Nhất định phải đi tìm Đường Dạ quyết đấu để đòi lại thẻ ngân hàng mới được...

 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,626
Điểm cảm xúc
227
Điểm
63
Mấy ngày sau.

Lo xong chuyện nhà cửa, đồng thời cũng chắc chắn thân thể của mình không có vấn đề gì thì Ninh Tịch mới gọi điện thoại cho Lâm Chi Chi, sau đó quyết định chiều mai đến đài truyền hình quay chương trình.

Giang Mục Dã biết Ninh Tịch muốn tham gia chương trình này thì tính đi làm nam khách mời của bọn họ. Có điều, lại bị Lục Cảnh Lễ vận dụng đặc quyền của ông chủ kiên quyết ngăn trở.

Điển hình của việc ông đây không ăn được thì người khác cũng đừng hòng xơ múi được gì!

Cuối cùng, vị nam khách mời vẫn là người ban đầu được chỉ định.

Đó là một nam diễn viên không nổi tiếng lắm, dáng dấp có chút mập mạp thường xuyên diễn mấy vai phụ gây hài.

"Phòng bếp của mỹ nhân" lúc mới đầu phát sóng đã từng cực kỳ hot trong một thời gian. Mặc dù đồ ăn do mấy nữ minh tinh làm đa phần đều rất khó ăn, nhưng khó ăn cũng là điểm thu hút. Tình huống mấy nam khách mời phải cố gắng ăn mấy thứ đen xì kia mà vẫn phải cố gắng khen ngược trở thành trò gây cười mà người xem thích nhất, khán giả cũng rất thích thiết kế chương trình như vậy...

Nhưng mà dẫu sao "phòng bếp của mỹ nhân" cũng chỉ là một chương trình ẩm thực, vì tăng tỉ số người xem mà ban biên kịch đã "tổ lái" đi rất nhiều. Dần dần người xem cũng chán ngấy cái kiểu mỹ nhân càng đẹp thì thức ăn càng đen thế này.

Thậm chí không ít khán giả thẳng thắn phê phán tổ biên kịch là rác rưởi thấp kém, rõ ràng là một chương trình ẩm thực mà lại trở thành chương trình đấu tranh sinh tồn khiêu chiến giới hạn con người. Vì tỉ số người xem mà bắt các nam khách mời phải ăn hết mấy món kinh dị kia thật quá vô nhân đạo.

Đối tượng đưa kháng nghị nhiều nhất chính là fan của những nam khách mời trong chương trình. Trong đó thì fandom hung hăng nhất không thể nghi ngờ gì chính là fandom của Giang Mục Dã. Fan của anh ta thiếu chút nữa cho nổ tung cả ban tổ chức trên tieba, bên weibo chính thức cũng tràn ngập lời mắng chửi.

Những chuyện như vậy ngày càng nhiều, đến cuối cùng thậm chí cả nam khách mời cũng khó mời được. Thấy vậy ban tổ chức mới vội vã điều chỉnh thành thỉnh thoảng mời một ít nữ minh tinh biết nấu ăn tới.

Nhưng bi kịch nhất là đa phần những minh tinh có nhan sắc thì tài nghệ nấu ăn không thể thương nổi mà những người có khả năng nấu bếp lại có nhan sắc thật sự quá ít. Cho dù có biết làm nhưng cũng không thể nói là xuất sắc, cùng lắm chỉ bình thường đủ qua cửa thôi, thế thì thà nấu dở tệ còn hơn, còn có cái để mà gây cười!

Nhưng mà nếu vì mỹ thực mà hy sinh mỹ nhân thì chắc chắn tỷ số người xem sẽ tụt dốc không phanh.

Cuối cùng thật sự hết cách, ban tổ chức nghĩ ra một chủ ý vô cùng thất đức: "Cho các người đẹp tìm thế thân!

Ý chính là tốn tiền mời một đầu bếp chuyên nghiệp tới làm đồ ăn, lúc cảnh quay làm đồ ăn thì quay tay của đầu bếp, còn lại thì quay mỹ nhân để tạo thành cảm giác như chính bản thân mỹ nhân đang làm đồ ăn.

Nếu không bị phát hiện thì quả thật cách này cực kì vẹn cả đôi đường, nhưng bi kịch chính là người xem lại phát hiện ra. Trên tay của nữ minh tinh đó rõ ràng có một chiếc nhẫn nhưng cảnh thì có cảnh lại không có, như thế có khác gì vũ nhục chỉ số thông minh của người xem!

Lúc ấy khán giả rối rít phỉ nhổ chương trình là lừa đảo, những nữ nghệ sĩ tham gia số phát sóng đợt đó cũng bị mắng rất thảm.

Sau đó, ban chương trình vẫn chỉ có thể tiếp tục dựa vào giá trị nhan sắc cùng với hành hạ dạ dày khách mời để kéo lấy tỷ số người xem, dù không lừa được khán giả lão luyện nhưng để lừa khán giả mới thì vẫn được.

Chương trình "phòng bếp của mỹ nhân" vốn không thể đem so sánh tỷ sổ người xem với những chương trình giải trí khác, nhưng so với các chương trình cùng thể loại thì đây vẫn là chương trình có người theo dõi cao nhất...

Xế chiều ngày hôm sau, Ninh Tịch mang theo Tiểu Đào đến đài truyền hình.

Hôm nay Ninh Tịch mặc trên người thiết kế váy ngang vai mới nhất trong bộ sưu tập mùa xuân của Tắc Linh. Để tiện cho việc vào bếp thì mái vốn thả xõa được buộc gọn thành một cái đuôi ngựa cao cao, cả nguời tràn ngập ánh nắng tươi sáng cùng hơi thở hoạt bát của mùa xuân.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,626
Điểm cảm xúc
227
Điểm
63
Đạo diễn là một người đàn ông trung niên hiền hòa, ông ta thấy Ninh Tịch thì hai mắt nhất thời sáng lên: "Ôi! Đại mỹ nữ của chúng ta tới rồi! Mau mau, mọi người tới làm quen một chút, đây chính là nữ khách mời của chúng ta hôm nay đấy!"

"Xin chào mọi người! Tôi là Ninh Tịch, mong mọi người chiếu cố nhiều hơn!" Ninh Tịch khách khí chào hỏi mọi người.

"Khách khí quá! Ninh đại mỹ nhân quả nhiên danh bất hư truyền! Người thật còn đẹp hơn cả trong tivi!"

"Tôi cứ nghĩ tạo hình cổ trang đã đủ đẹp rồi, không ngờ mặc đồ hiện đại còn đẹp hơn! Xem ra tỷ số người xem của số này có thể đảm bảo rồi!"

...

Mọi người rối rít chào hỏi nhau, giới giải trí là nơi nhìn mặt mà làm việc thế nên đứng trước mỹ nhân dù sao cũng phải phá lệ mà nhiệt tình một chút, huống chi Ninh Tịch còn là nữ nghệ sĩ có giá trị nhan sắc cao đến nghịch thiên.

Người không cao hứng nhất hôm nay thì đại khái cũng chỉ có nam khách mời.

Phùng Duệ thấy Ninh Tịch ban đầu tất nhiên là kinh diễm, sau đó lại cảm thấy kinh sợ.

Dựa theo định luật được đúc kết của những người đi trước thì cô nào càng xinh đẹp vậy thì chắc chắn nấu cơm sẽ vô cùng khó ăn....

Có nhân viên đứng cạnh thấy vẻ mặt Phùng Duệ như vậy thì cũng hiểu anh ta đang lo lắng cái gì, vì vậy bèn trêu chọc nói: "Anh Duệ cũng phải biết đủ chứ! Một đại mỹ nhân như thế lại tự mình làm đồ ăn cho anh đấy! Nguyên nhìn gương mặt đó thôi cũng đủ ăn ba bát cơm rồi!"

"Vậy lát nữa tôi có thể chỉ ăn cơm không ăn thức ăn có được không?" Phùng Duệ giãy dụa.

"Không thể!"

""...""

Chào hỏi các nhân viên xong, Ninh Tịch liền đi tới cạnh Phùng Duệ: "Xin chào, chắc anh là Phùng tiền bối rồi, lát nữa xin được chỉ giáo nhiều hơn!"

Thấy thái độ khách khí của người đẹp khiến tâm tình nặng nề của Phùng Duệ khá lên rất nhiều, thậm chí còn có chút không tin được: "Ôi, cô Ninh quá lời rồi, tôi nào dám xứng với hai chữ tiền bối! Chỉ giáo lại càng không nói, không kéo chân sau của cô đã là tốt lắm rồi!"

Những nam diễn viên luôn diễn mấy vai xấu xí gây hài như Phùng Duệ thường là đối tượng mà các nữ nghệ sĩ ghét nhất trong giới giải trí.

Đối phương là đại mỹ nhân, lại còn được Thịnh Thế công khai coi thành đối tượng được bồi dưỡng không ngờ lại khách khí với mình như thế, điều này làm Phùng Duệ có chút bất ngờ.

Nếu là những cô gái khác chỉ sợ thấy mình phải hợp tác với nam khách mời như vậy thì đoán chừng đã sớm đổi sắc mặt rồi...

Vốn Phùng Duệ cũng đã chuẩn bị tinh thần bị người ta làm xấu mặt rồi, kết quả không ngờ thái độ của Ninh Tịch lại tốt như vậy.

Coi như là cái thái độ này chỉ là giả vờ thì vẫn rất khó có được, dù gì loại người bưng cao đạp thấp ở giới giải trí này xưa nay không hề hiếm!

Thật ra thì trước khi Ninh Tịch tới, đạo diễn cũng có chút lo lắng vì lần này bọn họ đã chẳng thể mời một nam nghệ sĩ nào khác nên mới mời Phùng Duệ, ông ta lo Ninh Tịch thấy đối phương thì sẽ nháo lên, trước đó cũng chuẩn bị sẵn các phương pháp khuyên nhủ rồi, kết quả lại không dùng tới.

Làm một đạo diễn thì đương nhiên sẽ thích kiểu diễn viên hiểu chuyện lại phối hợp như vậy. Vì thế ấn tượng của đạo đễn với Ninh Tịch cũng tốt lên mấy phần. Ông đang nghĩ nếu lát nữa cô không làm được thì cùng lắm là làm thêm giờ để cô làm lại vài lần cũng được.

Cái chương trình này đã phát sóng được hơn hai năm, thế nên phông nền với các đạo cụ nhanh chóng được sắp xếp chuẩn bị xong để bắt đầu quay.

Người chỉ đạo chương trình, Ninh Tịch, Phùng Duệ cũng các bộ phận khác tập trung đầy đủ, đạo diễn kêu lên một tiếng: "OK! Bắt đầu quay!"
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,626
Điểm cảm xúc
227
Điểm
63
"Xin chào các khán giả thân yêu, hoan nghênh mọi người đã quay trở lại với chương trình "Phòng bếp của mỹ nhân"! Nữ khách mời hôm nay của chúng ta thật sự xứng với cái danh đại mỹ nhân đó nha! Cô ấy chính là Mạnh Trường Ca sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, cũng là mối tình đầu xinh đẹp thuần khiết như thiên sứ An An! Và cũng là Ninh Tịch của chúng ta hôm nay!"

"Xin chào mọi người, tôi là Ninh Tịch! Món ăn tôi muốn giới thiệu tới mọi người ngày hôm nay chính là món ăn đang cầm trên tay, thịt kho tàu."

"A! Thịt kho tàu sao! Đây là món ưa thích của các mỹ nhân sao? Trước đây cũng có không ít đại mỹ nhân từng làm qua món này đâu!" MC nói tới đây thì màn hình lớn sau lưng đột nhiên sáng lên.

Trên màn hình thể hiện quá trình chế biến món thịt kho của mấy vị mỹ nhân trước đây.

Quả nhiên là... ai cũng không kém cạnh ai ~

Thậm chí cảnh quay Giang Mục Dã phải cố gắng nuốt hết đồ ăn hồi trước cũng được biên tập vô cùng có tâm mà chiếu một đoạn thật dài. Khán giả được một trận cười to, Ninh Tịch thấy bộ dạng khổ sở tựa như ăn shit của Giang Mục Dã thì cũng không nhịn được mà cười khẽ một tiếng: "Các tiền bối thật đáng yêu!"

MC lại làm nóng bầu không khí một lần nữa: "Không biết hôm nay Ninh Tịch sẽ mang đến cho chúng ta món ngon như thế nào? Được rồi, không nhiều lời nữa, bây giờ thì xin mời mỹ nhân của chúng ta bắt đầu thôi!"

Lại là mỹ nhân...

Hơn nữa lại là món thịt kho tàu cũ kĩ...

Khán giả tại trường quay thật ra là có vài người là diễn viên quần chúng được thuê bằng tiền chứ còn lại đều do đạo diễn tìm khắp nơi góp vào cho đủ số. Cho nên, bọn họ cũng đã tới nhiều lần đành ra thấy mãi một kịch bản giống nhau thế này liền có chút cảm giác tẻ nhạt vô vị, ngay cả diễn cũng uể oải.

May mà giá trị nhan sắc của Ninh Tịch vẫn cứu vớt được một ít, nhất là những khán giả nam vẫn lên tinh thần để xem tiếp.

"Đúng rồi, chị Mỹ Mỹ, em có thể dùng "đồ nghề" của em không?" Ninh Tịch hỏi MC.

Nếu đã làm thì phải làm tốt nhất, cho nên lần này Ninh Tịch cố ý mang theo bộ "đồ nghề" mà cô dùng quen tay.

MC vui vẻ đáp: "Dĩ nhiên có thể!"

Thật ra thì MC cũng có chút lo lắng cho Ninh Tịch, trước kia cũng từng có một vị khách mời đưa ra yêu cầu tương tự nhưng đến lúc món ăn được đưa ra vẫn chỉ là một đống than. Thậm chí, lúc dùng dao còn bị cắt vào tay rồi khóc lớn ngay giữa trường quay nữa. Cuối cùng vị khách mới kia bị khán giả mắng là làm bộ làm tịch.

Tiểu Đào đưa bộ đồ nghề đến tay Ninh Tịch thì cô cũng liền bắt tay vào chế biến.

"Ừm, có cần tôi giúp gì không?" Phùng Duệ hỏi.

Ninh Tịch khẽ mỉm cười: "Tiền bối có thể giúp tôi rửa một ít củ cải được không?"

Nụ cười thân thiết của Ninh Tịch khiến Phùng Duệ không kìm được mà hơi đỏ mặt lên, anh ta vội nói: "Được được!"

"Ninh Tịch, củ cải này dùng làm gì thế? Trong thịt kho tàu cần củ cải sao?" MC tò mò hỏi.

"Sợ lát nữa tiền bối ăn mỗi thịt kho sẽ hơi ngấy cho nên em thái mỏng củ cải rồi ngâm với nước muối một lúc, món này ăn kèm với thịt kho rất ngon." Ninh Tịch giải thích.

"Thì ra là như vậy!"

MC nghĩ nghĩ... điểm chính không phải là ngấy hay không ngấy được chứ, chỉ cần không độc chết khách mời thì chúng tôi đã tạ ơn trời đất rồi...

"Rửa... rửa xong rồi!" Phùng Duệ mang củ cải đã rửa sạch cầm tời.

"Cám ơn." Ninh Tịch nhận lấy củ cải, sau đó chọn một cái dao có lưỡi vuông rồi bắt đầu thái mỏng.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,626
Điểm cảm xúc
227
Điểm
63
"Cạch cạch cạch cạch..." Tiếng dao rơi trên thớt vang liên miên không dứt, không tới năm giây sau một cây củ cải đã biến thành từng lát củ cải mỏng tang như cánh ve nằm yên trên thớt.

MC với Phùng Duệ đứng gần đó hết hồn, vẻ mặt đạo diễn cũng trở nên bàng hoàng.

"Này... là dao pháp? Chẳng lẽ chương trình của chúng ta cuối cùng cũng có được một người thuộc phái thực lực sao? Tiểu Vương, vừa rồi cậu có quay không!" Đạo diễn vội vàng nhìn cậu chuyên viên quay phim.

Quay phim vô tội nói: "Vừa nãy vẫn luôn tập trung vào mặt của cô ấy, tôi còn chưa chuyển ống kính thì đã thái xong rồi..."

"Cảnh quay xuất sắc như thế mà không quay được! Sự chuyên nghiệp của cậu chỉ có thế thôi hả!" Đạo diễn không nhịn được mắng.

"Đạo diễn à... cô ấy thái một cây củ cải chỉ dùng có từ 3 đến 5 giây thôi! Em lia máy quay còn không đủ nữa là!"

Đạo diễn trợn mắt nhìn cậu quay phim một cái sau đó chạy đi thương lượng với Ninh Tịch: "Ninh Tịch à, không ngờ đao pháp của cô lại khá như vậy! Chúng tôi muốn quay một cảnh đặc tả, nhưng vừa nãy cô thái nhanh quá nên quay phim chưa quay kịp! Cô có thể thái một cây nữa không? Không không, thái hai cây nữa đi, chúng tôi muốn quay một cảnh gần một cảnh xa! Cô biết đấy, bây giờ người xem khó tính lắm, cảnh xa để phòng bọn họ nói chúng tôi tìm thế thân!"

"Được ạ." Ninh Tịch vô cùng phối hợp xắt hai cây củ cải khác.

Lần này thì tất cả mọi người tại trường quay đều thấy rõ, bọn họ rối rít trợn mắt bàn luận, MC còn cố ý nhặt một miếng củ cải đã xắt lát đến gần trước ống kính để có thể đặc tả được miếng củ cải được xắt mỏng hoàn hảo như thế nào, quả nhiên là mỏng như cánh ve: "Đao pháp này không mất bảy tám năm tu luyện sợ rằng không làm được đâu?"

Sau đó Ninh Tịch bắt tay vào làm thịt kho.

Nước hàng, xì dầu, rượu, đường phèn, hoa hồi, gừng, hành khô, hạt tiêu, lá nguyệt quế…

Không tới ba phút Ninh Tịch đã đem tất cả các gia vị đã chuẩn bị tốt xếp ngay ngắn qua một bên. Sau đó cô mới nhấc một miếng thịt ba chỉ bỏ vào nồi nước lạnh rồi lại bỏ thêm hoa hồi, gừng, lá nguyệt quế, hạt tiêu rồi bật lửa lên.

Sau khi nước sôi Ninh Tịch vớt miếng thịt ra rồi tỉ mỉ dùng dao cạo sạch sẽ lớp váng bẩn cùng lông còn dư lại. Cuối cùng mới dùng dao cắt miếng thịt thành những miếng thịt vuông vức có cạnh là 3cm...

Toàn bộ động tác đều như nước chảy mây trôi, không chút nào trúc trắc.

"Ninh Tịch, tôi thấy cô mang theo loại lá này, cái này là để làm gì vậy?"

"Mã liên thảo hay còn gọi mã liên, dân gian hay dùng để gói bánh chưng hay buộc các loại thịt chín, dùng nó thì lúc kho, thịt không dễ bị nát."

"Vậy cái nồi đất kia thì sao?"

"Thật ra thì dùng các loại nồi điện tử khác ninh cũng được, chỉ có điều tôi cảm thấy dùng nồi đất tuy sẽ tốn thời gian hơn một chút cơ mà hương vị lại thơm ngon hơn."

...

Lúc Ninh Tịch nấu ăn thì vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, giống như đang tạo nên một tác phẩm nghệ thuật vô cùng trọng yếu, nên MC chỉ tùy tiện nói mấy câu xong cũng chẳng dám quấy rầy thêm.

Từ đầu tới đuôi Ninh Tịch cũng không thể hiện cái gì thái quá mà chỉ chuyên tâm chế biến món ăn, nhưng chính vì thế lại có thể bất tri bất giác khiến người khác dõi theo không chớp mắt. Hóa ra không có mấy tình tiết buồn nôn, không có sự chim chuột nhau giữa nam nữ khách mời mà chỉ đơn giản là ngắm nhìn một người làm thức ăn lại có thể đẹp mắt như vậy. Thậm chí có thể nói là một loại hưởng thụ, đây chính là sức hút của sự chuyên nghiệp...

Rốt cuộc thịt kho cũng ninh xong, thời khắc động lòng người cuối cùng cũng đến.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,626
Điểm cảm xúc
227
Điểm
63
Ngay lúc Ninh Tịch nhấc nắp nồi đất ra, toàn bộ trường quay dường như tràn ngập mùi thịt kho thơm nức, trong nồi cũng là những miếng thịt óng ánh mê người.

MC khó khăn nuốt nuốt nước miếng: "Bây giờ xin mời nam khách mời của chúng ta nếm thử tay nghề của mỹ nhân nào! Nhỡ kỹ, phải ăn hết đó nha!"

Vì trước kia cũng có người từng làm ra món ăn trông rất đẹp, nhưng mùi vị lại vô cùng thảm thiết cho nên chưa tới bước ăn thử thì ai cũng không dám xem thường.

Phùng Duệ vì để bản thân không ói ra thì trước đó anh ta đã không dám uống một hớp nước nào hiện giờ đã đói đến mức da bụng dính sát vào da lưng. Vậy nên lúc này nhìn thấy đồ ăn cho dù trong lòng vẫn có cảnh giác thì ngoài miệng vẫn đổ nước miếng không ngừng.

Phùng Duệ ngồi xuống bàn cơm nhỏ, trong ánh mắt chăm chú của tất cả mọi người anh ta cẩn thận gắp lên một miếng thịt kho sau đó cắn xuống.

Sau đó là miếng thứ hai, miếng thứ ba...

"Cơm..." Phùng Duệ khó khăn thốt ra một câu.

"À à..." MC vội vàng đưa một bát cơm qua.

Sau đó chỉ thấy Phùng Duệ cắm đầu vào ăn như quên luôn bản thân đang ghi hình, một miếng thịt, một miếng cơm, hơi ngấy thì thanh thanh cái miệng bằng một miếng củ cải, ăn đến miệng mép đầy dầu.

Một đĩa thịt kho, một đĩa củ cải cứ thế bị Phùng Duệ ăn sạch cùng một nồi cơm trắng.

Mà MC với các nhân viên và khán giả thì không chớp mắt, nhìn chằm chằm toàn bộ quá trình anh ta ăn...

Cho đến khi Phùng Duệ lấy những giọt nước thịt cuối cùng trong dĩa trộn với cơm ăn sạch sành sanh không chừa một chút nào xong, mọi người mới phản ứng lại được...

Phản ứng đầu tiên của tất cả mọi người trong trường quay đều là: Đệch! Dầu gì cũng phải để lại một miếng chứ! Đừng nói thịt, ngay cả củ cải cũng không chừa lại một mảnh!

Phùng Duệ tựa hồ cũng không dám tin tưởng chính mình đã ăn xong toàn bộ rồi. Anh ta gãi gãi đầu có chút xấu hổ: "Thật... thật xin lỗi mọi người! Nhưng đồ ăn Ninh Tịch làm ngon quá! Cho tới bây giờ tôi chưa từng ăn món thịt kho nào ngon như vậy! À, còn củ cải nữa, ăn cũng ngon lắm! Tôi không biết phải hình dung thế nào, nhưng thật sự ăn quá ngon luôn! Trước kia tôi từng nghe qua một câu là, đồ ăn ngon có thể khiến bạn quên hết mọi thứ, vừa rồi tôi cũng coi như là đã cảm nhận được điều đó! Suýt nữa tôi quên luôn mình còn đang quay!"

MC lệ rơi đầy mặt: "Bây giờ anh có nói gì cũng vô ích! Một miếng cũng chẳng còn thì chúng tôi cảm nhận bằng cách nào đây!"

Sau cùng khi chương trình quay xong xuôi, Ninh Tịch dùng những nguyên liệu thừa nấu lại một nồi khác rồi chia cho các nhân viên cùng khán giả trong trường quay.

Đạo diễn ăn vào mà nước mắt tuôn như mưa, thật muốn đem Ninh Tịch thành khách mời cố định quá, như thế thì sau này ngày nào cũng có lộc ăn rồi!

Nhân viên quay phim dùng một tia lý trí cuối cùng quay lại toàn bộ cảnh hậu trường này lại.

...

Lần này đạo diễn đã dùng phương thức khác biệt với các số trước để biên tập số lần này của "Phòng bếp mỹ nhân".

Trong 40 phút của chương trình thì Ninh Tịch làm đồ ăn hết 30 phút, cảnh Phùng Duệ ăn chỉ chiếm có 10 phút.

Đúng vậy, chỉ tầm 10 phút lại không có bất cứ một tiểu xảo nào, chỉ đơn thuần là cảnh ăn cơm.

Kết quả là khi chương trình được phát sóng, tỷ lệ người xem của tập này lại cao hơn cả tập có Giang Mục Dã tham gia, đồng thời cũng phá luôn kỷ lục của chương trình từ trước tới nay. Đoạn video tung lên mạng chỉ tốn một ngày đã có hơn ngàn vạn lượt xem, nhất là vào đêm khuya là thời điểm lượt xem tăng nhanh nhất.

Cùng lúc đó đoạn video này cũng chiếm cứ top tìm kiếm của weibo, hơn nữa độ hot vẫn đang tiếp tục kéo dài…
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top