Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Nhìn bộ dạng cô như vậy, Lục Đình Kiêu đau lòng đến độ hận không thể giết người, hơi thở xung quanh anh lập tức lạnh xuống: "Rốt cuộc bọn họ làm gì với em?"

Ninh Tịch cũng không nhịn được nữa, nghẹn ngào tố cáo: "Khốn khiếp! Bọn họ không phải người mà! Hẹn nơi nào gặp mặt chả được mà sao cứ phải hẹn ở cái nhà ma đó chứ! Lại còn bỏ em lại một mình nữa! Cái nhà đó... cái nhà đó... chính là cái nhà có tin đồn là có người treo cổ chết ấy... thật đáng sợ... em nghĩ hết mọi cách để rời đi... nhưng mà cả người cứ mềm nhũn... chả có tí sức nào... bọn họ muốn dọa em cho em ngỏm luôn đây mà... quá âm hiểm..."

Lục Đình Kiêu: "..."

Anh cũng sắp bị cô hù chết đây...

"Cho nên, anh đừng đi có được hay không? Em không dám ở một mình! Nhỡ đâu nữ quỷ kia chạy đến tìm em thì làm thế nào hu hu hu..." Ninh Tịch làm bộ tội nghiệp ngẩng đầu lên cầu xin.

Lục Đình Kiêu nhéo mi tâm một cái, vừa có cảm giác như trút được gánh nặng lại vừa có cảm giác bất đắc dĩ: "Anh không đi."

"Anh... anh chắc nhé..." Ninh Tịch vừa chạy tới tủ đồ tìm quần áo vừa bất an ngoái đầu lại hỏi.

"Chắc."

Ninh Tịch xác định đi xác định lại rất nhiều lần mới yên lòng thay quần áo.

Lúc thay đồ Ninh Tịch đau khổ phát hiện ra, cục đuôi bông xù của cái bộ đồ thỏ bông mà cô thích nhất đã rớt mất rồi...

Ninh Tịch thương tiếc cái đuôi của mình một hồi, thay đồ xong quay lại thì thấy Lục Đình Kiêu vô cùng lịch sự mà xoay người không nhìn trộm cô.

"Em thay xong rồi!"

"Ừ." Lục Đình Kiêu xoay người lại xoa xoa đầu cô: "Nghỉ ngơi cho khỏe."

"Vậy anh có ngủ cùng em không?"

"Làm sao có thể không ngủ cùng em được!" Lục Đình Kiêu thở dài nhìn cô.

Cuối cùng Ninh Tịch cũng an tâm.

Trên chiếc giường ấm áp mềm mại, Ninh Tịch cố hết sức rúc vào lòng Lục Đình Kiêu. Đại khái là tối nay bị dọa cho sợ khiếp vía cho nên chỉ một lát đã chìm vào giấc ngủ say.

Chỉ có điều cô ngủ không hề yên ổn, dù trong mơ vẫn nhăn chặt lông mày, trên trán toát ra mồ hôi lạnh. Lục Đình Kiêu thấy vậy thì vẫn luôn ở bên nhẹ giọng trấn an...

...

Hơn sáu giờ sáng một chút, một tràng tiếng bước chân lạch bạch từ xa kéo đến phía gần cửa.

Lục Đình Kiêu giương mắt nhìn một cái thì thấy quả nhiên là con trai nhà mình. Sau đó anh giơ tay ra hiệu đừng lên tiếng, hơn bốn giờ sáng Ninh Tịch mới ngủ, tính đến giờ cũng ngủ chẳng được bao lâu.

Bánh bao nhỏ cũng nhận ra vẻ mặt nghiêm trọng của ba nên nhóc cũng không tranh thủ sự cưng chiều như mọi khi mà ngoan ngoãn nằm ở mép giường lặng yên ngắm mẹ Tiểu Tịch.

"Tối qua mẹ con ngủ rất muộn, đừng quấy rầy không lại khiến mẹ con tỉnh." Lục Đình Kiêu thấp giọng nói.

Bánh bao nhỏ ngoan ngoãn gật đầu, sau đó nằm im ngắm nhìn mẹ Tiểu Tịch một lúc lâu mới lưu luyến không thôi rời đi. Hôm nay, nhóc còn phải đi học, không thể đi học muộn được.

Chưa được bao lâu thì bánh bao nhỏ đã quay trở lại, trên tay nhóc đang cầm một cái bẳng viết chữ: Chia sẻ.

Lục Đình Kiêu sửng sốt một chút, thằng nhóc này...

Đoán chừng là quan sát được vẻ mặt của anh có tâm sự nên mới bảo anh chia sẻ với nhóc đây mà.

Khóe miệng Lục Đình Kiêu hơi cong lên: "Chờ con lớn thêm chút nữa đã."

Tiểu Bảo phồng má, bé rất cố gắng để có thể lớn lên rồi, gần đây còn tăng thêm một cân đó!

Trước khi đi học Tiểu Bảo lại chạy tới, cho mẹ một cái hôn tạm biệt rồi mới chịu rời đi.

Bánh bao nhỏ đi không lâu, Lục Đình Kiêu vẫn lẳng lặng ngắm nhìn cô gái đang ngủ say trong lòng mình. Nhưng có điều, một lát sau anh lại phát hiện ra có gì đó không đúng...

Nhiệt độ cơ thể của Ninh Tịch... hình như ngày càng cao!
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Lục Đình Kiêu vẫn luôn ôm lấy Ninh Tịch cho nên không phát hiện ngay lập tức, bây giờ xem kĩ mới thấy hai gò má của cô đỏ bừng, không giống kiểu ửng đỏ như khi ngủ bình thường. Anh vươn tay sờ trán cô, quả nhiên nóng rực!

Lục Đình Kiêu lập tức bò dậy gọi cho Tần Mộc Phong.

Hơn một tiếng sau, Tần Mộc Phong tất tả chạy tới, sau lưng vẫn còn kéo theo một cái vali.

"Tôi nói này ông tướng... có phải cậu có thiên lý nhãn1 đúng không, tôi mới đặt chân về nước chưa được một giây mà đã gào tôi tới rồi!"

1 Thiên lý nhãn: đôi mắt có thể nhìn xa vạn dặm

Khoảng thời gian trước Tần Mộc Phong có đi tham gia một hội thảo y học ở nước ngoài. Lúc Lục Đình Kiêu gọi điện thì anh ta vừa mới đặt chân xuống máy bay. Vừa mởi mở di động lên đã thấy tên nào đó gọi hồn rồi.

Nhưng mà, lần này bị gọi tới đây anh ta cũng rất vui vẻ. Từ khi có Ninh Tịch, một lớn một nhỏ nhà này chả bao giờ phải phiền tới anh nữa, khiến Tần Mộc Phong cầm tiền lương cao cũng hơi chột dạ.

"Rốt cuộc có chuyện gì mà giục tôi gấp như thế?" Tần Mộc Phong sốt sắng hỏi.

Lục Đình Kiêu: "Lên cơn sốt."

Tần Mộc Phong đỡ trán: "Haiz... tổng tài đại nhân của tôi ơi, lên cơn sốt là cái bệnh bình thường nhất trên đời này đấy, rốt cuộc cậu muốn tôi phải nói cho cậu bao nhiêu lần nữa đây? Giục gấp thế còn làm tôi tưởng vợ cậu mang thai đó!

Tần Mộc Phong vừa dứt lời thì mới nhận ra mình nghĩ nhiều quá rồi, lấy tính tình của Lục Đình Kiêu thì đảm bảo bọn họ còn chưa từng lăn giường nữa là...

Lại nói, vợ mới sốt một chút đã khẩn trương như vậy, không biết sau này lúc sinh con thì cậu ta sẽ thành cái dạng gì nha?

Tần Mộc Phong một bên tưởng tượng một bên cầm đồ nghề trong vali ra làm một loạt kiểm tra đơn giản cho Ninh Tịch sau đó đo nhiệt độ cho cô.

"Cô ấy thế nào?" Lục Đình Kiêu hỏi.

Tần Mộc Phong liếc nhiệt kế hơi nhíu mày: "Tại sao lại sốt cao như vậy... Tớ cho cô ấy uống một ít thuốc hạ sốt trước, cậu làm thêm mấy phương pháp vật lý phối hợp hạ nhiệt độ nữa, nếu trời tối còn chưa hạ sốt thì phải truyền nước!"

"Được rồi, cậu đừng đi vội, tối nay ở lại đây đi." Lục Đình Kiêu mặt không đổi sắc nói.

Tần Mộc Phong giật khóe miệng một cái: "Tuân lệnh, Lục đại tổng tài!"

Trên giường, khuôn mặt nhỏ nhắn của Ninh Tịch bị nóng đến đỏ bừng, hô hấp cũng hơi gấp rút.

Lục Đình Kiêu vội vàng đỡ Ninh Tịch dậy, bón thuốc cho cô rồi nhanh chóng tìm rượu cồn đến lau người cho cô để hạ nhiệt.

Bận rộn cả ngày đến tận lúc chạng vạng tối thì nhiệt độ của Ninh Tịch mới hơi ổn định lại một chút, nhưng vẫn hôn mê như trước...

...

Sáng sớm hôm sau.

Ánh mặt trời hôm nay rất đẹp, nó xuyên qua chấn song rơi vào trong phòng khiến cả căn phòng trở nên ấm áp rực rỡ. Bên tai là tiếng chim hót líu lo, có mấy cánh hoa cũng bị gió thổi từ ngoài vườn rơi vào trong phòng, trong không khí có hương hoa thoang thoảng...

Trên giường, Ninh Tịch nhíu chặt chân mày, lông mi không ngừng run rẩy sau đó đột nhiên mở to mắt, trên trán cô toát ra một tầng mồ hôi mỏng, dường như là vừa mới tỉnh lại từ trong ác mộng.

Sau khỉ mở mắt, vẻ mặt Ninh Tịch có chút đờ đẫn mê man nhìn bốn phía. Phòng ngủ ấm áp quen thuộc, trên tủ đầu giường còn cắm một bó hoa tươi...

Mà cạnh cửa sổ, trong ánh nắng sớm mai có một người đàn ông đang ngồi trên ghế, anh cầm một quyển sách trong tay nhưng không hề lật, ánh mắt xa xăm nhìn ra phía ngoài cửa sổ.

Đôi mắt mê man của Ninh Tịch rốt cuộc cũng lấy lại tiêu cự, hóa ra cô không chìm trong địa ngục, hóa ra cô vẫn còn ở nhân gian...

Nhận ra trên giường có động tĩnh, Lục Đình Kiêu lập tức đứng dậy đi tới sờ trán cô: "Tỉnh rồi?"

"Em ngủ bao lâu rồi?" Ninh Tịch có chút mơ hồ lẩm bẩm.

"Hai ngày."

"Lâu thế sao..." Ninh Tịch bóp bóp trán sau đó đau lòng nhìn mảng râu xanh ngắt trên cằm Lục Đình Kiêu: "Anh cũng không ngủ luôn sao?"

Lần này chỉ sợ người bị kinh hãi nhất không phải là cô, mà là Lục Đình Kiêu.

Cũng không biết tại sao Lục Đình Kiêu lại nhanh chóng phát hiện cô bị bắt đi nhanh như vậy, chẳng lẽ có nội ứng...

Hay là... Phong Tấn cố ý thả tin ra ngoài…
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
"Anh có ngủ! Em cảm thấy thế nào? Có chỗ nào khó chịu không?" Lục Đình Kiêu hỏi.

Ninh Tịch lắc đầu sau đó ngửa cổ nhìn anh: "Lục Đình Kiêu, có phải anh có tâm sự gì hay không?"

Thực tế thì ngay từ lúc vừa trở lại cô đã cảm thấy dường như Lục Đình Kiêu có tâm sự gì đó, mặc dù anh đã cố che giấu rất tốt nhưng trạng thái vừa rồi của anh có gì đó không đúng.

Lục Đình Kiêu nghe vậy thì đầu tiên là ngẩn ra, sau đó thì chỉ lặng im đứng đó.

Từ lúc về đến giờ, dù anh đã rất cố gắng không để ý đến nhưng những lời mà Vân Thâm nói vẫn lặp đi lặp lại trong đầu anh.

Thời điểm cô thất vọng nhất, tuyệt vọng nhất, thống khổ nhất là tôi thu nhận cô ấy, là tôi dạy cô ấy kỹ năng sinh tồn...

Cô ấy với tôi mới là người ở cùng một thế giới...

Thế giới dẫu có lớn thế nào nhưng cuối cùng cô ấy vẫn sẽ biết đâu là nơi cô ấy thuộc về...

Nơi chân chính... mà cô ấy thuộc về?

Mặc dù đã rất cố gắng khắc chế cùng tự thuyết phục bản thân, nhưng vẫn không có cách nào tự lừa dối mình.

Anh đang ghen tỵ!

Ghen với tên đàn ông kìa!

Ghen đến phát điên!

Ghen với quá khứ của bọn họ, ghen tị sự ràng buộc đặc thù giữa bọn họ...

...

Sắc mặt của Lục Đình Kiêu ngày càng khó coi, mặc dù ở dưới ánh mặt trời nhưng cả người anh cứ như đang dần dần đóng băng, từng tầng từng tầng đem Lục Đình Kiêu bao lại kín mít…

"Ninh Tịch... em sẽ rời khỏi tôi sao?" Lục Đình Kiêu chăm chú nhìn vào Ninh Tịch, cuối cùng cũng tuyệt vọng mở miệng hỏi, như thể anh sắp mất cô vậy.

Nhưng mà câu trả lời của Ninh Tịch lại là một thân thể mềm mại nhào vào lòng anh, sự ấm áp dường như hòa tan mọi băng tuyết...

Ninh Tịch còn tưởng là chuyện gì kiểu như nợ máu phải trả bằng máu, hay là mấy chuyện to lớn như trời sập chẳng hạn, cơ mà nghe đến đây thì đầu đầy hắc tuyến.

Nhưng mà, nhìn anh như vậy Ninh Tịch thật sự cảm thấy đau lòng, vì thế cô chỉ có thể ôm chặt lấy anh bất đắc dĩ nói: "Rời cái gì mà rời? Anh nghĩ em liều mạng cố gắng như vậy là vì cái gì hả? Còn chẳng phải vì có thể ở cùng anh một chỗ sao, còn không phải là muốn kiếm thật nhiều tiền để có thể oanh oanh liệt liệt cưới anh về sao?"

Ở cùng một chỗ với Lục Đình Kiêu chắc chắn là chuyện ngoài ý muốn nhất trong đời cô, cũng là lần... đánh cược lớn nhất...

Ngay từ lúc bắt đầu cô đã biết rõ chuyện này là không nên, nhưng không hiểu tại sao lại càng ngày càng hãm sâu, biết rõ nên cách anh thật xa nhưng lại từng bước đi về phía anh, càng bước càng gần...

Ninh Tịch cố chống cánh tay mềm nhũn của mình để xoay mình một cái, đặt anh xuống dưới thân mình, cô hung hăng nói: "Lục Đình Kiêu, anh hỏi cái này là có ý gì? Em cảnh cáo anh! Là anh câu dẫn em, là anh cám dỗ em, là anh làm em mê đắm đến nỗi chết đi sống lại! Cho nên nếu có một ngày anh dám phản bội em..."

Ngoài miệng thì Ninh Tịch uy hiếp một cách hung tợn, nhưng trong lòng cô lại đang cười khổ, ha, coi như có ngày đó thật thì cô cũng không nỡ tổn thương anh dù chỉ một chút!

Bất tri bất giác, ở cái lúc cô hoàn toàn không phát hiện thì đã bị anh ăn sạch rồi...

Người đàn ông chăm chú nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt anh như phản chiếu lại cả thế giới này: "Anh sẽ không phản bội lại "sinh mạng" của mình."

Ninh Tịch xúc động nhưng trong mắt vẫn giữ nguyên sự kiên định y hệt: "Em cũng không! Lục Đình Kiêu, khi gặp được anh em đã được tái sinh."

Cánh tay Lục Đình Kiêu ôm lấy cô bỗng dưng siết chặt.

Đám mây đen giăng trên đầu bao lâu nay bỗng nhiên tan thành mây khói, vạn dặm quang đãng
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Dưới ánh sáng mùa xuân ấm áp, hai người lẳng lặng tựa vào nhau.

"Chỗ em ở hiện tại tuy an ninh không tệ lắm, nhưng cũng chỉ có thể phòng trộm với phóng viên thôi..." Lục Đình Kiêu nghĩ nghĩ rồi nói.

Ninh Tịch vừa nghe thế liền lập tức hưng phấn nói: "Thì gần đây em cũng đang chuẩn bị chuyển nhà nè! Số tiền gửi ngân hàng của em hiện giờ cũng đủ cho em mua một căn biệt thự nhỏ! Lúc trước còn định bàn với anh chuyện mua nhà! Hôm nào có thời gian chúng ta cùng đi xem nhà nhé?"

"Được." Lục Đình Kiêu gật đầu: "Để anh xem giúp em có chỗ nào hợp không, còn hệ thống an ninh thì anh sẽ tự mình làm."

"Ừ ừ!" Ninh Tịch gật gật đầu.

Lục Đình Kiêu nghĩ nghĩ một chút vẫn thấy không yên lòng: "Để lát nữa anh điều Đường Lãng sang chỗ em, dù gì em cũng cần một vệ sĩ."

Ninh Tịch nghe vậy thì toát mồ hôi: "Để Nhị sư huynh làm vệ sĩ cho em á?"

Từ bảo vệ đến vệ sĩ tư nhân... cái này hình như nghe càng ngày càng thấy thảm? Cái trước thì dù chỉ là công ty nhỏ nhưng vẫn là công nhân viên chức nha!

Lục Đình Kiêu: "Cậu ta thiếu tiền."

Ninh Tịch: "À..."

Được rồi, quên mất là thẻ của Nhị sư huynh đã bị Đại sư huynh khóa mất tiêu rồi. Bây giờ thiếu tiền đến độ phải làm cả bảo vệ lẫn thầy dạy võ cho trẻ em nữa là.

Dù sao chỉ cần có tiền thì làm gì cũng được!

"À đúng rồi, còn có chuyện này nữa... em nghĩ phải xin anh thêm hai người nữa!" Ninh Tịch đột nhiên nghĩ tới một đống đao súng với đặc sản quê nhà ở căn hộ kia.

"Ai?" Lục Đình Kiêu hỏi.

"Thạch Tiêu với Hùng Chí, có được không? "Ninh Tịch hỏi.

"Bọn họ đến tìm em?" Lục Đình Kiêu tỏ vẻ đã dự liệu trước.

Ninh Tịch ho nhẹ một tiếng: "Hì hì tại lỡ ăn hối lộ của người ta rồi mà!"

Lục Đình Kiêu nghĩ nghĩ một chút, mặc dù anh không có ý định dùng lại hai người kia nhưng thực lực của bọn họ quả thật không tệ. Trải qua chuyện lần trước cũng coi như là đã quen thuộc với Ninh Tịch, có tìm người khác cũng chưa chắc đã chuyên tâm bằng bọn họ.

"Có thể." Quan trọng nhất là, vợ đã nói làm sao có thể không đồng ý.

"Đói bụng chưa?" Lục Đình Kiêu hỏi.

Ninh Tịch sờ cái bụng xẹp lép, lập tức gật đầu: "Đói!"

"Anh xuống bếp xem ăn cơm được chưa."

"Ừ ừ!"

Bệnh tới như núi đổ, bệnh đi như kéo tơ. Ninh Tịch ngủ tròn hai ngày nhưng thân thể vẫn có chút nhuyễn, cô đang định nằm xuống ngủ thêm giấc nữa thì đột nhiên chuông điện thoại ở đầu giường vang lên.

Hôm trước lúc đi mua xì dầu cô không mang di động theo, chắc là Lục Đình Kiêu cầm tới giúp cô.

Người gọi tới là Lâm Chi Chi.

Nhìn cái tên hiện trên màn hình, Ninh Tịch lập tức biến sắc.

Thôi toi rồi! Hai ngày nay phát sinh quá nhiều chuyện, xong lại còn bệnh tật khiến Ninh Tịch quên béng mất hôm nay đã lên kế hoạch đi quay show thực tế! Tổ quay phim đúng tám giờ là lên đường đến Thuật Hà cổ trấn, mà bây giờ đã bảy giờ rồi!

Ninh Tịch lập tức tỉnh táo lại rồi vội vàng nghe điện thoại: "Alo, chị Chi Chi! Thật xin lỗi! Người em không khỏe nên bất tri bất giác ngủ liền hai ngày mới tỉnh, em tới ngay đây!"

"Chị đang muốn báo với em là thời gian quay bị lùi lại đây!" Lâm Chi Chi nói.

"Hả? Lùi lại?" Ninh Tịch nghệt người.

"Người em làm sao? Bị bệnh à? Có nghiêm trọng không?" Lâm Chi Chi ân cần hỏi.

Từ trước đến nay thái độ làm việc của Ninh Tịch vô cùng chuyên nghiệp, nếu không phải tình hình quá mức nghiêm trọng thì tuyệt đối sẽ không quên luôn cả lịch trình của mình.

"Không có gì đâu, em chỉ lên cơn sốt thôi, bây giờ đỡ nhiều rồi!"

"Em đang ở nhà một mình à? Chị để Tiểu Đào qua chăm sóc em nhé?
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
"A! Không cần đâu, em đang ở nhà bạn mà, bạn ấy sẽ chăm sóc em!" Ninh Tịch vội vàng nói.

"Vậy cũng được, có chuyện gì phải kịp thời báo cho chị ngay nhé! Nếu tình hình nghiêm trọng thì nhất định phải đi bệnh viện đó." Lâm Chi Chi dặn dò.

"Vâng vâng, được ạ!"

"Vậy em nghỉ ngơi cho khỏe đi, bên kia cũng chưa thông báo lịch quay đâu, chờ em khỏi bệnh thì chị giúp em đổi qua một chương trình ẩm thực tên là "Phòng bếp của mĩ nhân"! Chương trình đó quay ở Đế Đô luôn nên chỉ cần một buổi chiều, rất nhẹ nhàng."

"Dạ vâng ạ, cám ơn chị Chi Chi!"

Sau khi cúp máy, thần kinh căng như dây đàn của Ninh Tịch lập tức buông lỏng xuống. Cô bò lên giường rồi sung sướng cọ cọ cái gối mềm.

Mặc dù không tốt lắm nhưng mà lúc đang bệnh muốn bám giường lại được nghe tin không phải đi làm... quả thật rất sung sướng...

Lúc này đột nhiên "két" một tiếng, cửa phòng bị đẩy ra.

Người đi vào là Tiểu Bảo.

Thấy bánh bao nhỏ, hai mắt Ninh Tịch nhất thời sáng rực: "A... bảo..."

Lời còn chưa dứt thì bánh bao nhỏ đã đóng sầm cửa lại, sau đó một tràng tiếng bước chân chạy lạch bạch xuống lầu vang lên.

"Ơ?" Ninh Tịch mờ hồ gãi đầu một cái. Chuyện gì xảy ra với bảo bối của mình vậy?

Trong chốc lát lại vang lên một tràng tiếng bạch bạch bạch chạy lên lầu.

Bé con lại mở cửa ra lần nữa, trong tay còn cẩn thận bưng một chén cháo đi tới giường của cô, đầu tiên là cẩn thận múc một muỗng, thổi thổi, sau đó đưa đến miệng Ninh Tịch.

Hóa ra là đi mang đồ ăn sáng lên cho mình …

Ninh Tịch cảm động không thôi, thiếu chút nữa nhào tới ôm nhóc xoa xoa, nhưng mà cuối cùng vẫn sợ lây bệnh qua cho nhóc nên cố gắng nhịn xuống, cô dịu dàng nói: "Bảo bối thật ngoan quá... nhưng mà bây giờ mẹ đang bệnh, mẹ sợ lây cho con nên để ba con đút cho mẹ được không?"

Bánh bao nhỏ vững vàng cầm cái muỗng, ánh mắt tràn đầy kiên định như đang nói: "Bảo Bảo không sợ bệnh! Bảo Bảo phải chăm sóc mẹ!

Lúc này, Lục Đình Kiêu bưng một ít đồ ăn kèm đẩy cửa đi vào nói: "Con trai em không yếu ớt thế đâu, để nó bón cho em đi."

Ninh Tịch cũng sợ bánh bao nhỏ mỏi tay vì vậy vội vàng ăn: "Ôi, cháo do bánh bao nhà ta bón ăn ngon thật..."

Bánh bao nhỏ đứng ở mép giường bón từng thìa cháo cho Ninh Tịch, Lục Đình Kiêu ngồi ở méo giường tay cầm một quả táo ung dung gọt vỏ.

Khi Lục Cảnh Lễ với Giang Mục Dã bước vào thì thấy cảnh một nhà ba người ấm áp như vậy.

"Chị dâu, chị đã thấy khá hơn chưa! Em muốn tặng hoa cơ mà lại thấy nó quá dung tục, thế là hái chút rau dưa trong vườn làm quà nè!" Lục Cảnh Lễ đang xách một giỏ rau.

Giang Mục Dã đang ôm một bó hoa thô tục: "..."

Giang Mục Dã câm nín liếc Lục Cảnh Lễ một cái, sau đó đặt bó hoa màu sắc tươi sáng lên bàn, nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Ninh Tịch thì lầu bầu: "Không ngờ bà mà cũng bị bệnh..."

Ninh Tịch câm nín: "Là người thì ai chả có lúc bệnh, chẳng lẽ tôi không phải con người à?"

Giang Mục Dã: "Có đôi lúc đúng là không phải thật..."

"Chị dâu, rốt cuộc là có chuyện gì vậy, chị cường tráng như trâu thế sao tự dưng lại đổ bệnh nặng như vậy?" Lục Cảnh Lễ hoài nghi.

Cường tráng như trâu...

Con hàng chết tiệt này! Vừa mới bước chân vào cửa đã đắc tội với hai người rồi!

Ninh Tịch tức giận trợn mắt một cái: "Bị dọa sợ không được sao?"

"Má! Chị dâu đừng có mà dọa người khác nhé! Cái gì mà dọa chị sợ đến phát bệnh luôn được hả?" Lục Cảnh Lễ rõ ràng không tin.

Ninh Tịch không thèm để ý đến anh ta nữa, cô tình nguyện giữ lấy cái hình tượng "cường tráng như trâu" cũng không muốn lộ ra cái chuyện mất mặt như sợ ma này.

Còn nữa, Ninh Tịch quyết định... sau này nhất định đi mua một loạt đĩa phim kinh dị ma ám về coi đến mức không sợ nữa mới dừng!
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Trong phòng đang cười nói vui vẻ, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa khe khẽ.

Người đứng ở cửa là... Lục Hân Nghiên...

Thấy cô ta, Ninh Tịch có chút bất ngờ.

Chú ý thấy tầm mắt của Ninh Tịch, Lục Hân Nghiên tựa hồ cũng không được tự nhiên. Cô ta ho nhẹ một tiếng rồi tỏ vẻ quang minh chính đại mở miệng nói: "Tôi đến thăm Tiểu Bảo, nghe nói cô bị bệnh nên tiện xem cô thế nào... mấy thứ đồ bổ này cũng là người khác đưa... cô tùy tiện cầm ăn đi..."

Thấy Lục Hân Nghiên tới thăm bệnh, mặc dù miệng nói là nhân tiện nhưng Lục Cảnh Lễ với Giang Mục Dã vẫn vô cùng kinh ngạc.

Hai người họ không biết chuyện xảy ra ở trên núi, họ chỉ biết Lục Hân Nghiên rất không ưa Ninh Tịch. Nhất là Lục Cảnh Lễ, không biết đã bao nhiêu lần anh nghe Lục Hân Nghiên lầm bầm nói Ninh Tịch đã đầu độc anh Hai như thế nào, chỉ có Quan Tử Dao mới xứng với anh Hai nhất...

Nhưng mà bây giờ lại chủ động đến thăm Ninh Tịch, thậm chí còn mang đồ bổ đến làm quà?

Mặt trời mọc đằng Tây rồi sao...

Chả lẽ Tiểu Tịch Tịch lại không có tiết tháo đi tán gái rồi sao?

"Cám ơn!" Ninh Tịch nhìn những đồ Lục Hân Nghiên mang tới, vừa nhìn đã thấy đây rõ ràng là cố ý chọn để tới thăm cô nhưng mà Ninh Tịch cũng không vạch trần, chỉ nói tiếng cám ơn.

"Tiểu Bảo ~ cô mang đồ chơi cho cháu nè!" Vì để che giấu sự lúng túng nên Lục Hân Nghiên vội vàng chạy đi tìm Tiểu Bảo.

Ninh Tịch phát hiện sắc mặt của Lục Hân Nghiên không tốt lắm, vì vậy thuận miệng hỏi một câu: "Sao bọng mắt của cô lại đen dữ dội thế?"

Lục Hân Nghiên lập tức sờ mắt mình một cái theo bản năng, lầu bầu oán trách: "Còn không phải do cô làm hại à..."

Đối thoại này... Lục Cảnh Lễ không hiểu sao lại muốn hiểu sai rồi…

"Hửm?" Ninh Tịch không hiểu.

"Cô không cho tôi làm đại lý, tôi không còn cách nào hơn là làm lại một bản kế hoạch khác!" Lục Hân Nghiên móc ra cái gương nhỏ, đau lòng nhìn khuôn mặt của mình.

Ninh Tịch nghe thế thì có chút bất ngờ, không ngờ Lục Hân Nghiên vẫn chưa bỏ cuộc.

Mặc dù không muốn nhẫn tâm đả kích cô ta, nhưng cũng không muốn để Lục Hân Nghiên mất công. Vì thế Ninh Tịch nói: "Nhưng mà danh sách đại lý ở Đế Đô của chúng tôi đã đủ rồi, vốn là còn hai suất nhưng trước đó cũng đã hẹn ký hợp đồng hết rồi."

"Cái gì! Không có? Hai suất cuối cũng không còn sao?" Lục Hân Nghiên vừa nghe liền lập tức sững sờ.

"Đúng vậy, hết mất rồi." Ninh Tịch không chút do dự khẳng định.

Lục Hân Nghiên nghe xong thì nghệt mặt ra, không tin nổi mà hét lên: "Tại sao lại như vậy, tôi vì cái kế hoạch này mà hi sinh giấc ngủ của cả một tuần! Đời này tôi chưa từng liều mạng vì việc gì như vậy mà giờ cô bảo tôi tất cả đều là công dã tràng sao?"

Ninh Tịch nhéo nhéo mi tâm, bất lực nhìn cô gái trước mặt: "Cô trước khi làm chẳng lẽ không đi điều tra nghe ngóng tình hình chút sao?"

"Tôi... ai biết cô lại chọn đại lý nhanh vậy!" Giọng của Lục Hân Nghiên rõ ràng là có chút chột dạ.

Ninh Tịch: "..."

Cuối cùng cô cũng biết tại sao con nhóc này làm cái gì cũng xôi hỏng bỏng không rồi.

Lục Hân Nghiên không biết làm thế nào cho phải cuối cùng đành hét lên: "Tôi mặc kệ! Chính cô nói, chỉ cần tôi có thể lấy thái độ nghiêm túc cùng thành ý thì Tắc Linh luôn rộng cửa với tôi! Cô nói chuyện mà không tính toán gì hết là sao! Chưa kể... chưa kể tôi... tôi đã gọi cô là chị dâu rồi! Chẳng lẽ ngay cả chút chuyện này cô cũng không thể châm chước một chút sao?"
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Chị dâu?

Lục Cảnh Lễ: "..."

Giang Mục Dã: "..."

Hai người này lại kinh hãi một lần nữa, nhất là Lục Cảnh Lễ, con nhóc này thế mà lại gọi Ninh Tịch là chị dâu? Đây là chuyện khi nào? Rốt cuộc anh đã bỏ lỡ bao nhiêu chuyện lớn đây! Thật quá đau lòng!

Nghe Lục Hân Nghiên nói xong, Ninh Tịch chớp chớp mắt một cái mở miệng nói: "À, hay là cô thu lại tiếng chị dâu đi."

"Cô... sao cô lại có thể như vậy chứ!" Lục Hân Nghiên giận đến giậm chân.

Ninh Tịch giương cờ trắng xin hàng: "Vấn đề là cô có kêu tôi là chị dâu đi chăng nữa cũng vô ích! Bên tôi đã kí hợp đồng hết cả rồi, hàng cũng đã xuất, cửa hàng cũng đã trang hoàng xong, người tới trước được trước! Dẫu lần này cô có lên kế hoạch tốt cỡ nào tôi cũng chẳng làm được gì!"

Lục Hân Nghiên cúi đầu, mặt dài thườn thượt như quả cà héo: "Chẳng lẽ thật sự không có cách nào sao?"

Ninh Tịch nhìn về phía Lục Đình Kiêu: "Boss, anh có cách nào không?"

Lục Hân Nghiên nghe vậy cũng vội vàng nhìn về phía Lục Đình Kiêu, nhưng mà chuyện lần trước anh họ vẫn chưa tính sổ với cô đâu, làm sao có thể giúp cô chứ....

Nếu vợ đã hỏi thì tất nhiên là Lục Đình Kiêu biết gì nói nấy: "Phía tây thành phố sắp mở một trung tâm thương mại, có thể mở thêm một chi nhánh ở đó."

Chỉ một câu nói ngắn ngủn đã giải quyết toàn bộ vấn đề. Không hổ là Boss đại nhân!!!

Hai mắt Lục Hân Nghiên cũng sáng lên: "Có thật không? Vậy em đi liên lạc thuê cửa hàng trước đã, lần này không cho ai cướp của em hết! Đây là em phát hiện đầu tiên nhé!"

Ninh Tịch cười khẽ: "Vâng, là cô phát hiện, tôi sẽ giữ lại cho cô."

"Đây là cô nói đấy nhé, nói phải giữ lời! Vậy tôi đi giải quyết chuyện cửa hàng trước đã!" Lục Hân Nghiên vừa nói vừa nhét hết đồ chơi vào lòng Tiểu Bảo sau đó chạy biến như một cơn gió.

Sau lưng, Lục Cảnh Lễ chậc chậc lưỡi: "Tiểu Tịch Tịch, rốt cuộc là cô dạy bảo nó kiểu gì vậy? Hân Nghiên, con bé này chuyên môn đem con bỏ chợ đó, nó làm cái gì cũng chỉ nồng nhiệt được dăm ba phút thôi! Tôi chưa bao giờ thấy nó chú tâm làm chuyện gì như vậy đâu nha! Y như là biến thành một người khác vậy!"

"Tất cả các cô gái đều có một mặt đáng yêu của họ, chỉ là cô ấy có nguyện ý thể hiện mặt đó ra trước anh hay không thôi!" Ninh Tịch dạy dỗ.

"Có đạo lý!" Lục Cảnh Lễ tỏ vẻ thụ giáo.

"À đúng rồi, Lông Vàng này, chị Chi Chi có giúp tôi nhận một chương trình ẩm thực đấy, cái gì mà "phòng bếp của mỹ nhân"! Ông có nghe qua bao giờ chưa?" Ninh Tịch hỏi.

Lâm Chi Chi biết cô nấu ăn khá giỏi cho nên mới chọn chương trình này, cộng thêm với chương trình này cũng phù hợp với hình tượng của Ninh Tịch.

Tôn chỉ của cô là không bỏ qua bất cứ cơ hội nào, cho nên bất kể là công việc gì cũng phải cố gắng làm được tốt nhất.

"Chương trình ẩm thực!!!" Giang Mục Dã còn chưa lên tiếng mà hai mắt Lục Cảnh Lễ đã sáng như đèn pha, anh ta thốt lên: "Vậy mấy người xử lý "đạo cụ" thế nào?"

"Đạo cụ gì?" Ninh Tịch không hiểu.

"Chính là mấy món ăn đó!" Lục Cảnh Lễ gấp gáp giải thích.

Ninh Tịch hết nói nổi: "Tôi làm sao biết được họ xử lý thế nào... Lúc trước coi mấy chường trình nấu ăn thì đại khái là nếu khó ăn thì đổ sạch, ăn ngon thì chia cho các nhân viên thì phải? Tôi còn chưa biết cái chương trình này là như thế nào đâu, còn đang phải hỏi thăm Giang Mục Dã đây này!"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top