[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Hai tiếng sau, Lục Cảnh Lễ vinh quang hi sinh, trước khi gục vẫn không thể thành công moi được nửa chữ từ miệng thằng nhóc Giang Mục Dã kia.

Thật ra thì lúc này Giang Mục Dã cũng đã thoi thóp, nhưng biết Lục Cảnh Lễ muốn moi thông tin từ miệng của mình nên mới cố gắng chống đỡ đến tận bây giờ.

Có một ông cậu thích bát quái như vậy cũng thật là....

Giang Mục Dã mơ hồ nhận ra Lục Cảnh Lễ nhất quyết phải tìm hiểu chuyện này còn vì nguyên nhân khác, chỉ có điều lúc này đầu óc của cậu đã nhuyễn như hồ, không còn sức nghĩ cái gì nữa.

Trên bàn cơm lúc này chỉ còn duy nhất Lục Đình Kiêu được coi là còn tỉnh táo.

Lục Đình Kiêu gọi điện kêu quản gia tới đón Lục Cảnh Lễ về sau đó đứng dậy đi về phía phòng khách.

Chỉ thấy trên màn hình máy chơi game là chữ "Winner" to tướng, Ninh Tịch với tiểu Bảo đang nằm phơi bụng ngủ thẳng cẳng trên ghế sofa.

Lục Đình Kiêu nhẹ nhàng bước tới.

Nhìn cô gái đang ôm bánh bao nhỏ mềm mềm ngủ say sưa, khiến người ta có cảm giác muốn buông bỏ tất cả những danh lợi quyền thế, cứ như thế cùng cô lẳng lặng ngủ yên đến thiên hoang địa lão.

Trong phòng ăn, Giang Mục Dã trong lúc mơ mơ màng màng lại thấy Lục Đình Kiêu hơi nghiêng người về phía Ninh Tịch, càng ngày càng gần... vì vậy nhất thời tỉnh rượu.

Lục Đình Kiêu suýt chút nữa thì không kìm lòng được mà hôn cô gái còn đang say ngủ, bất quá lại dừng lại ngay khắc cuối cùng, quay về hướng Tiểu Bảo, nhẹ nhàng gọi nhóc dậy.

Bánh bao nhỏ nhập nhèm xoa xoa con mắt còn đang ngái ngủ, trên đầu có một chỏm tóc dựng lên, dáng vẻ vừa tỉnh ngủ so với bình thường càng ngốc nghếch đáng yêu hơn.

Lục Đình Kiêu xoa xoa cái đầu nhỏ của nhóc: "Con có thể tự đi không?"

Bánh bao nhỏ gật gật đầu.

Lục Đình Kiêu lộ ra vẻ hài lòng, sau đó cúi người đem Ninh Tịch vẫn đang ngủ yên nhẹ nhàng ôm lên, nhìn xuống bánh bao nhỏ nói: "Đi thôi."

Bánh bao nhỏ ngoan ngoãn đi theo phía sau ba ba, không hề cảm thấy có gì không ổn.

Giang Mục Dã: "...?!"

Gianh Mục Dã dùng sức dụi mắt một cái, nhất định là anh say nên nhìn thấy ảo giác rồi đúng không? Nhất định là như thế!

Động tác của Lục Đình Kiêu sao lại khó tin như vậy?

Anh ta để quản gia đến đón em trai ruột, đánh thức con trai ruột dậy nhưng lại không đánh thức Ninh Tịch, thậm chí còn tự mình ôm cô về?

Trơ mắt nhìn Lục Đình Kiêu ôm Ninh Tịch cùng với bánh bao nhỏ lẽo đẽo bám theo rời đi, Giang Mục Dã vẫn ngồi ngẩn ra ở chỗ cũ, cuối cùng ngã quỵ trên bàn ăn, rốt cuộc là không nhịn được mà gục ngã...

Lục gia.

Bánh bao nhỏ muốn ngủ cùng Ninh Tịch.

Lục Đình Kiêu: "Nam nữ thụ thụ bất thân."

Bánh bao nhỏ giơ năm ngón tay, ý là nhóc mới có năm tuổi.

Lục Đình Kiêu gật đầu một cái: "Tốt lắm, con cũng biết con không còn là đứa bé ba tuổi nữa mà đã là năm tuổi, năm tuổi là người lớn rồi, bây giờ thì tự về phòng mình ngủ đi."

Bánh bao nhỏ: "!!!"

Sắc mặt Lục Đình Kiêu vô cùng nghiêm túc: "Con có muốn cả đời làm bảo bối của cô Ninh Tịch không? Ba cùng lắm chỉ có thể giữ cô ấy ở lại thêm ba tháng, nếu trong ba tháng không thể cưới cô ấy thì cô Ninh Tịch của con sẽ rời đi mãi mãi."

Bánh bao nhỏ vừa nghe đã đổi sắc mặt, tủi thân bĩu cái miệng nhỏ nhắn, lưu luyến không thôi nhìn Ninh Tịch, rốt cuộc quay đầu bước đi.

Lục Đình Kiêu nhẹ nhàng thở ra.

Mặc dù bánh bao nhỏ là trợ lực lớn nhất của anh, nhưng đồng thời cũng là trở ngại lớn nhất, may mắn là đã thuyết phục được thằng bé rồi.

Lục Đình Kiêu đặt Ninh Tịch lên giường, cởi giầy cho cô, sau đó gọi nữ giúp việc lên thay đồ giúp cô.

Ninh Tịch trong lúc mơ màng cảm giác được bản thân được đặt lên một cái giường mềm mại, trước giường còn có một bóng người mờ ảo...

Cô mơ hồ đưa tay ra hướng có cái bóng quen thuộc, "Ưm, Lục... Đình Kiêu, anh lại mộng du à?"

Lục Đình Kiêu được cô chủ động đụng chạm thì sửng sốt một chút, ngay sau đó đặt tay mình lên bàn tay nhỏ bé ấm áp: "Ừ."

Ninh Tịch cau mày lầm bầm: "Đây là bệnh... phải trị..."

Lục Đình Kiêu cười khẽ, hôn lòng bàn tay cô: "Chỉ có em mới có thể trị."
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Đêm khuya, tại phòng quan hệ công chúng của Tập đoàn Thịnh Thế.

Lương Phi Tinh đang bị scandal uống rượu lái xe đâm người của Tô Dĩ Mạt làm cho sứt đầu bể trán thì di động cá nhân đột nhiên vang lên.

Ông vốn không nhịn được mà định tiện tay ném đi, nhưng khi nhìn thấy rõ tên người gọi tới là ai thì toàn thân đổ mồ hôi lạnh, lập tức xoay người ngồi thẳng, luốn cuống tay chân nhận điện thoại -----

"Alo, Lục tổng, thật xin lỗi! Chuyện này chúng tôi đang xử lí, chậm nhất là đến tối mai là có thể giải quyết!"

"Chuyện gì?" Đầu bên kia di động vang tới thanh âm hời hợt của một người đàn ông.

"À thì? Chính là chuyện Tô Dĩ Mạt uống rượu... không phải ngài tìm tôi vì chuyện này sao?" Đầu óc Lương Phi Tinh mơ hồ, chẳng lẽ nửa đêm đại Boss gọi tới không phải để hỏi tội sao?"

"Không phải."

Lương Phi Tinh nhất thời thở phào nhẹ nhõm, ông bận đến ngu người rồi, Lục Boss thường không nhúng tay vào công việc của Thịnh Thế, cho dù lần này có liên quan đến Tô Dĩ Mạt thì trong mắt bọn họ là chuyện lớn nhưng trong mắt Lục Đình Kiêu chỉ sợ còn không để ý tới đi.

Cho nên, lúc này đại Boss đích thân gọi điện tìm ông là có chuyện gì?

Lương Phi Tinh ngày càng bất an: "Vậy ngài tìm tôi có chuyện gì?"

"Trong hai mươi tư giờ, khiến Giả Thanh Thanh cút ra giới giải trí." Lục Đình Kiêu trực tiếp hạ một mệnh lệnh.

"Giả Thanh Thanh? Lục tổng, xin hỏi là Giả Thanh Thanh nào?"

"Tinh Huy."

Đầu bên kia di động vừa dứt lời, Lương Phi Tinh kinh ngạc, chính là Giả Thanh Thanh vẻ ngoài dung tục nhưng lại được Tinh Huy buff lên thành "Đệ nhất mỹ nữ giới giải trí - Giả Thanh Thanh sao?

Thế mà ông còn tưởng đại nhân vật nào!

Lương Phi Tinh lấy làm khó hiểu, nhưng không dám hỏi nhiều thêm một chữ, chỉ đáp: "Vậng thưa Lục tổng, tôi đã biết! Theo tôi biết thì gần đây Giả Thanh Thanh cùng với Tinh Huy đang chèn ép một nữ nghệ sĩ, đối phương cũng không phải người hiền lành, trong tay nắm không ít chuyện xấu của Giả Thanh Thanh, thậm chí còn biết mượn dao giết người, giao bằng chứng cho "đoàn đội bát quái" của công ty chúng ta. Bình thường Giả Thanh Thanh lại đắc tội quá nhiều người, scandal lần này xem chừng cô ta cũng khó thoát thân, nhưng muốn ép cô ta rời giới giải trí thì còn cần thêm một cây đuốc!"

"Âm thầm làm việc." Lục Đình Kiêu dặn dò.

"Dạ, Lục tổng yên tâm!"

Cúp di động, Lương Phi Tinh lập tức đem mọi chuyện trong tay giao cho Phó tổng giám, sau đó tự mình giả quyết công việc Lục tổng giao cho.

Chuyện này thật ra cũng không có gì khó khăn, để ông đích thân ra tay thì chẳng khác nào giết gà bằng dao mổ trâu. Trước mắt thì nghệ sĩ bị Giả Thanh Thanh chèn ép đã hoàn thành 80% công việc rồi, ông chỉ cần kích thêm một mồi nữa là được.

Chỉ có điều là một nghệ sĩ hạng hai như cô ta đã làm cái gì để khiến đại Boss đích thân hạ lệnh phong sát?

Lương Phi Tinh có muốn đoán kiểu gì cũng không đoán được. Mục đích thật sự của Lục Đình Kiêu không phải là Giả Thanh Thanh mà là một người so với Giả Thanh Thanh còn không có danh tiếng bằng, người mà đến tên anh cũng không nhớ được --- diễn viên mới Ninh Tịch...

Buổi sáng hôm sau...

Sau khi tỉnh dậy, Ninh Tịch có chút ngẩn ra, sao cô lại nằm ở Lục gia?

Cô nhớ rõ ràng hôm qua cô với Tiểu Bảo chơi game liên tục hai tiếng đồng hồ, sau đó mệt quá liền ngủ luôn trên ghế sofa nhà Giang Mục Dã mà...

Đang mơ màng, cửa sổ đầu giường đột nhiên bị đập "Ầm" một cái.

Ninh Tịch sợ hết hồn, vội vàng bò dậy xem chuyện gì xảy ra.

Cô đẩy cửa sổ ra sau đó thấy một cái đầu vàng rực rỡ phía dưới...

Ninh Tịch đầu đầy hắc tuyến: "Giang Mục Dã, ông làm cái trò gì vậy?"

Một Giang Mục Dã luôn luôn chú trọng hình tượng thì giờ phút này lại vẫn mặc bộ quần áo tối qua, giờ đang nhăn nhăn nhúm nhúm, tóc tai cũng rối tung, nóng nảy nói: "Ninh Tịch, bà xuống đây cho tôi! Tôi có chuyện tìm bà! Mau lên!"

Ninh Tịch nhức đầu, thở dài. Cô biết ngay mà "con hàng" này mà biết cô ở đây là y như rằng có chuyện xảy ra, mới sáng sớm đã chạy đến đập cửa sổ rồi...
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
"Nhảy thẳng xuống đây, mau! Còn giả bộ thùy mị cái mẹ gì!" Giang Mục Dã gấp như lửa cháy tới mông rồi.

Ninh Tịch không nói gì, nhếch mép một cái, tay chống lên bệ cửa sổ, tung người nhảy một cái.

Giang Mục Dã lập tức giơ tay kéo cô xoay xoay mấy vòng chắc chắn cô không có dấu vết mập mờ gì sau đó mới dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn cô: "Tối qua có xảy ra chuyện gì không?"

Ninh Tịch thiếu chút nữa bị anh ta xoay cho ngất luôn, tức giận nói: "Giang Mục Dã, mới sáng sớm ông đã lên cơn rồi à? Ngoài việc ngủ ngon ra thì tôi có chuyện gì để làm nữa đây?"

Gân xanh trên trán Giang Mục Dã giật giật: "Ninh Tịch! Bà là heo sao? Đừng nói tối qua bà không biết làm sao bà về đây được!"

"Tôi đương nhiên là không biết rồi!" Ninh Tịch vô tội nói.

Giang Mục Dã hít sâu mấy hơi mới tỉnh táo lại được, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ngu như thế tại sao còn chưa bị bán đi hả? Tối qua là Lục Đình Kiêu đích thân bế bà về đấy!"

Ninh Tịch nghe vậy thì sợ run người, sau đó làm bộ khinh thường nói: "Vậy thì sao? Nhất định là Tiểu Bảo không muốn đánh thức tôi nên mới cầu xin ba nó bế tôi về!"

Bởi vì lần trước ở quán bar cũng vậy, trừ Lục Đình Kiêu, Tiểu Bảo tuyệt đối không để bất kì ai đụng vào cô, cho nên cô mới không thấy việc này có vấn đề gì.

Giang Mục Dã sắp tức chết rồi: "Ninh Tịch, não bà hoạt động một tí được không hả? Rõ ràng Lục Đình Kiêu có ý với bà có được không?"

Ninh Tịch thở dài một tiếng, sau đó đặt tay lên vai Giang Mục Dã, thành khẩn nói, "Người anh em, tâm hồn chị đây rộng như biển khởi, sẽ không vì bất cứ một bông hoa ngọn cỏ nào trên đường mà dừng lại, cho nên dẫu em có quỳ xuống cầu chị đây làm mợ em thì cũng không có cơ hội này đâu OK? Kính nhờ em đừng kéo chị đây vào cái chứng vọng tưởng của em, về tắm rồi ngủ đi!"

Giang Mục Dã nghe vậy thì tâm tình phức tạp vô cùng, vẻ mặt xoắn xuýt nhìn chằm chằm cô: "Chẳng lẽ bà tính cả đời không kết hôn? Nhỡ đâu gặp được người mình thích thì sao? Ninh Tiểu Tịch, cái ý nghĩ này rất nguy hiểm đấy bà có biết không? Tôi nói bà nghe, dù sự nghiệp là trọng yếu nhưng với một người đàn bà mà nói thì hôn nhân mới là... A---------"

Ninh Tịch không nhịn được mà thẳng chân đạp tới: "Giang Mục Dã, ông chán sống rồi đúng không? Cố tình tìm chuyện cho tôi? Tối thấy ông lâu lắm rồi không bị ăn đòn nên ngứa người hả!"

"Hôm trước bà vừa mới đánh tôi mà!"

"Lần trước hiển nhiên là không đủ, ngày hôm nay chị đây phải đem ông khuất phục, xem ông còn dám gợi đòn nữa không!" Ninh Tịch vén tay áo chuẩn bị động thủ.

Giang Mục Dã chạy trối chết, đột nhiên nhìn sau lưng cô hô: "Cậu..."

Ninh Tịch cười nhạt: "Cứu? Hôm nay ông có kêu rát cổ họng cũng không ai cứu nổi ông!"

Một giây trước khi ma trảo của Ninh Tịch rơi xuống, Giang Mục Dã hô to: "Không phải... là cậu tôi!"

Sống lưng Ninh Tịch cứng đờ, máy móc nghiêng đầu sang, sau đó liền thấy Lục Đình Kiêu đang mặc quần áo thể thao đứng ngược nắng ở đó, mồ hôi đang lăn trên mặt, bộ dạng như vừa đi chạy bộ buổi sáng về.

Đánh cháu ngoại người ta còn bị người ta bắt quả tang, đôi mắt Ninh Tịch lập tức đảo một vòng, chỉ Giang Mục Dã nói: "Ngài Lục, "con hàng" này sáng sớm đã muốn đập cửa sổ nhà anh, kết quả bị tôi phát hiện, tôi đang chuẩn bị giúp anh đánh tên này một trận!"

Giang Mục Dã trừng cô: "Vô sỉ..."

"Ông dám nói là ông không đập!" Ninh Tịch chính nghĩa nói.

Lục Đình Kiêu đưa tay lấy một cọng cỏ trên tóc cô xuống, sau đó cực kì tự nhiên mà xoa xoa đầu cô, "Không cho phép đánh nhau, đi rửa mặt đi, có thể ăn sáng rồi."

"A, được!" Ninh Tịch đắc ý làm mặt quỷ với Giang Mục Dã, bạch bạch chạy đi.

Thời khắc này, Giang Mục Dã hận không thể nắm cổ Ninh Tịch mà lắc điên cuồng: "Một lần! Hai lần! Ba lần! Biểu hiện của Lục Đình Kiêu rõ ràng như thế rồi, chả lẽ mắt chó hợp kim của bà bị mù sao?

End tập 1
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Sau khi về phòng, Ninh Tịch đột nhiên nhớ ra mình đã quên một việc cực kì quan trọng, không biết tình hình đoạn Video kia như thế nào rồi.

Đều do thằng nhãi Giang Mục Dã kia, vừa về nước đã lên cơn động kinh, suốt ngày tìm phiền toái cho cô.

Ninh Tịch mở máy tính ra, nhanh chóng tìm xem tất cả các tin tức liên quan.

Video NG 33 lần của Giả Thanh Thanh đứng đầu top search, phần bình luận bên dưới rất rôm rả đa phần là mắng chửi Giả Thanh Thanh và ngạc nhiên về kĩ năng diễn xuất của Ninh Tịch. Thế là, ngay sau đó mọi người bắt đầu nghi ngờ bài đăng nói Ninh Tịch phải dựa vào quy tắc ngầm mới đạt được vai diễn là vô căn cứ.

Tiếp đó, một số tài khoản giấu tên tung tin Giả Thanh Thanh mượn việc công báo thù riêng, trong lúc diễn thì tát Ninh Tịch hộc máu mồm, kết thúc thì đánh bay tiểu trợ lí, suốt ngày làm ra vẻ là nghệ sĩ lớn, chuyên làm khó các nhân viên trong đoàn, v.v...

Sau cùng là các nghệ sĩ cùng nhân viên bình thường không ưa Giả Thanh Thanh dùng thân phận thực sự ra trận, lôi ra những sự việc tương tự, phá nát cái vỏ bọc giả tạo mà Giả Thanh Thanh cố đã tạo ra trước mặt người hâm mộ.

Chuyên viên trang điểm Amy: Lúc ban đầu tôi thật sự rất ghét Ninh Tịch, nguyên nhân là do Giả Thanh Thanh cứ thích nhằm vào Ninh Tịch, mà muốn làm khó Ninh Tịch thì Giả Thanh Thanh phải chỉ cây dâu mắng cây hòe, thậm chí là cả giận cá chém thớt. VD như tôi, vì để Ninh Tịch không được trang điểm mà ngày nào cô ta cũng tìm đủ lí do để bới móc, bắt bẻ tôi trang điểm đi trang điểm lại cho cô ta. Lúc ấy, tôi chỉ cảm thấy mình bị Ninh Tịch liên lụy cho nên rất ghét cô ấy, thật ra thì trong chuyện này Ninh Tịch không hề sai.

Tôi biết mình nói những lời này ra thì người nào đó nhất định sẽ tìm tôi gây phiền toái, nhưng không nói ra thì lương tâm bất an. Cái hôm mà fan của Giang Mục Dã tới đoàn làm phim gây chuyện, nếu không nhờ Ninh Tịch cản giúp tôi hòn đá đó thì bây giờ khuôn mặt của tôi cũng không còn nguyên vẹn!

Trợ lí trường quay Tiểu Lý: Cái gì mà nhanh mồm nhanh miệng, ghét ác như thù chứ, Giả Thanh Thanh chính là khối ung nhọt chuyên bắt nạt nhân viên phía sau hậu trường lại còn cố tỏ vẻ thanh cao. Suốt ngày vênh mặt hất hàm sai khiến chúng tôi, hoàn toàn đem những nhân viên như chúng tôi thành người hầu, một ngày tôi bị cô ta sai bảo phải chạy tới chạy lui mấy chục chuyến, cô ta cho rằng tôi là người giúp việc của nhà cô ta chắc?

Còn Ninh Tịch, bình thường độc lai độc vãng*, nhìn thì có chút lạnh lùng nhưng cô ấy đối xử với chúng tôi rất khách khí, mỗi lần quay xong đều nói cảm ơn tất cả mọi người, cho dù chúng tôi có thành kiến không thèm trả lời cô ấy thì cô ấy vẫn luôn làm như vậy.

(*Độc lai độc vãng: hay ở một mình.)

Trợ lí đạo diễn
: Tuy là dân đen thấp cổ bé họng, nhưng vẫn muốn nói lời công đạo. Chỉ có duy nhất ngày quay đầu tiên là có người đến tặng đồ cho Ninh Tịch, còn bình thường không hề thấy cô ấy có gì mập mờ với bất kì người đàn ông nào. Phụ nữ xinh đẹp thì được người ta theo đuổi cũng là chuyện bình thường, chỉ không ngờ mọi chuyện sau này lại thành ra như vậy.

Thợ quay phim: Sự chuyện nghiệp của Ninh Tịch chắc chắn là do khổ luyện mà thành, vô cùng nhạy bén đối với máy quay. Có NG lần nào thì đó là do người khác mắc lỗi chứ những cảnh quay của cô ấy đều chỉ cần một lần là xong, nếu chỉ quay mình cô ấy thì nhẹ nhành biết bao nhiêu. Còn Giả Thanh Thanh... đại khái là ác mộng đối với tất cả những người làm nghề quay phim đi! Chính mình phẫu thuật thẩm mỹ quá đà, cái mũi nhìn rất kì quái lại còn trách kĩ thuật quay của tôi kém, chẳng lẽ tôi còn phải chỉnh Photoshop cho mình cô ta sao?

Đạo diễn Quách Thắng Khải: Trên mạng có lời đồn Ninh Tịch dùng quy tắc ngầm là hoàn toàn vô căn cứ, không chỉ làm nhục Ninh Tịch mà còn làm nhục cả đoàn làm phim chúng tôi. Vốn nghĩ chờ chúng tôi hoàn thành bộ phim, để mọi người thấy thực lực của Ninh Tịch, là phượng hoàng hay là gà rừng thì đến lúc đó sẽ biết. Nhưng, hiện tại chuyện này đã phát triển đến nỗi ảnh hưởng nghiêm trọng đến tiến trình của đoàn làm phim, nên đành phải đưa ra một số cảnh quay ngoài lề, mọi người tự nhìn đi! [Clip]

Nhà chế tác Vương Thái Hòa: Ài, mọi người cũng đã lên tiếng rồi thì tôi cũng nên tỏ thái độ thôi! Tôi thấy không ít người nói bộ phim này của chúng tôi đột nhiên tăng thêm 5000 vạn NDT tiền đầu tư là đến từ kim chủ sau lưng Ninh Tịch, thế nên để đánh sập những tin vịt đó nên tôi đã hỏi ý kiến người đầu tư, bây giờ xin được công bố danh tính của người ấy @Hoàng Tử Cá Chép.

...

Ninh Tịch biết chắc có rất nhiều người trong đoàn nhịn Giả Thanh Thanh tới nghẹn họng rồi, chỉ cần có một người lên tiếng thì tự khắc sẽ kéo theo một đống người nữa, nhưng không ngờ bọn họ ngoài việc lên án Giả Thanh Thanh lại còn đồng thời khen cô một trận. Coi như là thu hoạch ngoài ý muốn đi! Dẫu sao thì cố gắng của mình được mọi người công nhận cũng là một chuyện rất đáng để vui mừng.

Bài đăng của Vương Thái Hòa là bài đăng làm cho cô tò mò nhất, cô vội vàng mở ID: Hoàng Tử Cá Chép xem xem người đầu tư rốt cuộc là ai...
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Vừa mở ra thì thấy quạ bay đầy đầu...

Phần profile của Hoàng Tử Cá Chép có hàng chữ to tướng: Tổng giám đốc điều hành công ty giải trí Thịnh Thế - Lục Cảnh Lễ...

Đường đường là một Tổng giám đốc của một Công ty Giải trí lớn mà lại đặt cái ID tức cười như mấy thằng nhóc cấp hai còn hỉ mũi chưa sạch vậy!

Không ngờ được người đầu tư kia lại là Lục Cảnh lễ, tuy có chút bất ngờ nhưng cũng hợp tình hợp lý. Dù sao đây cũng là bộ phim đầu tiên Giang Mục Dã nhận sau khi về nước, Thịnh Thế tất nhiên sẽ ủng hộ mạnh tay rồi.

Chẳng qua chỉ là một vai nam thứ mà đầu tư tận 5000 vạn NDT, không hổ là công ty giàu nhất giới thương nghiệp.

Bài đăng này của Vương Thái Hòa đã giải quyết mọi vấn đề đáng ngờ cũng như rửa sạch vết nhơ của Ninh Tịch. Giờ chỉ còn mỗi Giả Thanh Thanh bị đeo lên cái mác nhân phẩm kém còn giả bộ thanh cao lại còn cả kĩ năng diễn xuất rác rưởi.

Đáng tiếc là, tuy mọi người đều nhận ra lần bôi nhọ Ninh Tịch này chắc chắn có dính líu tới Giả Thanh Thanh nhưng lại không có chứng cớ xác thật để chứng minh.

Sự tình phát triển tới mức này đã đạt tới hiệu quả mà Ninh Tịch mong đợi, nhưng không ngờ được diễn biến phía sau lại đặc sắc như thế này.

Hơn 12h đêm hôm qua, quản lí của Giả Thanh Thanh - Hàn Dĩnh đã đăng một bài post lên tài khoản weibo cá nhân của mình.

Trực tiếp cung cấp chứng cứ Giả Thanh Thanh thuê thủy quân bôi đen Ninh Tịch và lợi dụng tài khoản ảo để kích động fan của Giang Mục Dã đi tìm Ninh Tịch tính sổ.

Nhưng thế vẫn chưa là gì, Hàn Dĩnh cũng tuyên bố thẳng luôn thân phận "thiên kim tiểu thư" của Giả Thanh Thanh là giả.

Người cha giàu có trong truyền thuyết của Giả Thanh Thanh không phải cha ruột mà chỉ là cha nuôi của cô ta, hơn nữa đối phương đã có vợ con.

Chứng cứ đi kèm là số lượng lớn những đoạn chat nói chuyện mập mờ và vô số hình khiêu dâm của Giả Thanh Thanh.

Giờ coi như Giả Thanh Thanh có mấy nghìn cái miệng cũng không cãi nổi.

Trước mắt Giả Thanh Thanh chỉ còn một con đường - rời khỏi giới giải trí, còn vấn đề bao giờ thì tái xuất, thôi đừng nghĩ nữa!

Không biết giữa Hàn Dĩnh với Giả Thanh Thanh có mâu thuẫn gì mà cô ta lại phải dùng tới chiêu đồng quy vu tận tuyệt tình như này. Phải biết rằng hành vi tiết lộ đời tư của nghệ sĩ là điều tối kị của nghề quản lí.

Chuyện càng lúc càng to, Tinh Huy từ lúc biết tin đã tìm mọi cách để xóa bài đăng này nhưng điều này chỉ càng làm cho cư dân mạng thêm phẫn nộ.

Vì vậy, Tinh Huy chỉ còn cách ‘mất bò mới lo làm chuồng’, lên tiếng bày tỏ sẽ truy cứu trách nhiệm của Giả Thanh Thanh trong việc cô ta phỉ báng Ninh Tịch. Cả chuyện Giả Thanh Thanh được bao dưỡng cũng được mập mờ tỏ ý là sẽ điều tra đến cùng.

Nói chung là bọn họ vẫn còn luyến tiếc công sức đã bỏ ra để bồi dưỡng nên Giả Thanh Thanh.

Hôm nay Ninh Tịch không có cảnh quay, vốn định ở nhà nghỉ ngơi một ngày cho khỏe, ai ngờ mọi chuyện lại bị làm lớn như vậy, dự là hôm nay không được yên ổn. Quả nhiên, vừa ăn sáng xong thì nhận được một cú điện thoại gọi đến công ty.

Trong phòng họp, Ninh Tuyết Lạc, Thường Lị, Giả Thanh Thanh đều có mặt đầy đủ, còn có một người là Tổng giám của Phòng quan hệ công chúng - Phùng Hạo Dương.

Giả Thanh thanh cúi đầu, hai vành mắt đen xì, vừa thấy Ninh Tịch đã đứng lên như con gà bị chọc tiết: "Con khốn này! Bây giờ mày đắc ý lắm phải không? Mày cứ chờ đấy, tao sẽ không bỏ qua cho mày!"

Ninh Tịch bất đắc dĩ ngoáy ngoáy lỗ tai, lần nào lời thoại cũng y chang nhau, tai cô sắp chai tới nơi rồi.

"Im miệng, cô sợ mọi chuyện chưa đủ lớn sao?" Phùng Hạo Dương không nhịn được mắng.

Giả Thanh Thanh không cam lòng, nhưng cũng chỉ có thể hậm hực ngồi xuống, cái ông cha nuôi của cô ta sau khi mọi chuyện được đưa ra ánh sáng thì đột nhiên mất liên lạc, lúc này vận mạng của cô đều nằm trong tay Phùng Hạo Dương.

"Ngồi đi. " Phùng Hạo Dương chào hỏi Ninh Tịch một tiếng, thần sắc do dự như đang chuẩn bị ra quyết định gì đó.

Lúc này, Thường Lị đang ngồi một bên mở miệng nói: "Ninh Tịch, chuyện đêm qua chắc cô cũng biết, tôi cũng không giải thích nhiều. Là như này, lát nữa Giả Thanh Thanh sẽ đăng bài xin lỗi cô, cô đáp lại một chút là được, nói chuyện này cô cũng có chỗ sai, đồng ý tha thứ cho cô ấy, biểu hiện sao cho rộng lượng chút."
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ninh Tuyết Lạc cũng lập tức khuyên nhủ: "Ninh sư muội, chị biết trong lòng em cũng không thoải mái nhưng chuyện này quả thật em cũng có sai, dù sao thì không thể để ân oán cá nhân của hai người mà liên lụy đến công ty được! Biện pháp duy nhất bây giờ là phải đè mọi ảnh hưởng tiêu cực xuống mức thấp nhất!"

Ninh Tịch thản nhiên nhìn bộ dạng "mình vì mọi người" của Ninh Tuyết Lạc sâu xa nói: "Sư tỷ này, nếu như tôi nhớ không nhầm thì từ đầu tới cuối chỉ có Giả Thanh Thanh nhằm vào tôi thôi, riêng tôi vẫn luôn nhớ kĩ lời của chị Thường, không được làm mất thể diện của công ty, phải lấy lợi ích của công ty làm trọng, thế nên bị bắt nạt cũng không dám làm phiền công ty, im lặng mãi cho đến khi mấy người bạn tốt bụng trên mạng lấy lại trong sạch cho tôi."

"Bây giờ trên mạng nóng nhất vẫn là chuyện Giả Thanh Thanh bị bao dưỡng với chuyện cô ta làm tiểu tam, đây rõ ràng là Giả Thanh Thanh không để ý đến lợi ích công ty. Hãm hại nghệ sĩ cùng công ty, bôi nhọ hình tượng của công ty đều là cô ta! Chẳng lẽ ý của sư tỷ là bị một con chó điên đuổi theo cắn loạn rồi rơi xuống rãnh chết, chả lẽ cũng là lỗi của tôi sao?"

Nếu cô đăng bài tha thứ cho Giả Thanh Thanh thì chẳng phải công sức của cô sẽ đổ sông đổ bể sao. Nghĩ hay nhỉ?

Ninh Tuyết Lạc bị Ninh Tịch nói cho nghẹn họng, cái gì mà mấy người bạn tốt bụng trên mạng, rõ ràng chính cô ta là tác giả của mấy thứ kia, còn ở đó mà giả vờ vô tội.

Giả Thanh Thanh mới yên lặng được một hồi đã bị Ninh Tịch làm cho phát điên: "Mày nói ai là chó điên! Mày nói rõ ràng cho tao! Mày..."

Thấy Giả Thanh Thanh lại ồn ào, Phùng Hạo Dương lập tức lên tiếng cắt đứt: "Không cần xin lỗi nữa."

"Có thật không?" Giả Thanh Thanh lập tức hớn hở, nhưng Phùng Hạo Dương lại tiếp tục nói: "Thanh Thanh, cô viết một lá thư xin rút khỏi giới giải trí đi!"

Giả Thanh Thanh hét ầm lên: "Cái gì? Anh để tôi rút khỏi giới giải trí? Sao tôi phải rút! Tôi mới không cần phải viết cái thứ đó!"

Sắc mặt Phùng Hạo Dương lúc này đã mất kiên nhẫn: "Tôi để cô viết là còn chừa mặt mũi cho cô! Đừng có không biết xấu hổ như thế!"

"Không phải chỉ là bao dưỡng sao! Trong cái giới giải trí này có nữ minh tinh nào không bị bao nuôi, tiểu tam nhiều như thế tại sao lại chỉ có mình tôi là phải rút khỏi giới giải trí!"

"Bởi vì chỉ có mình cô ngu xuẩn, khiến tất cả mọi người đều biết!"

"Tất cả những chuyện này đều do con khốn Hàn Dĩnh kia, cô ta phản bội tôi! Tại sao các người không truy cứu trách nhiệm của cô ta!"

"Cô ấy từ chức rồi, cô bảo tôi truy cứu kiểu gì? Hàn Dĩnh là người quản lí có tính khí tốt nhất trong công ty rồi mà cô ấy còn phải làm như vậy, cô tự ấy tự đặt tay lên ngực mà hỏi trừ Hàn Dĩnh ai còn chịu được cô? Bình thường cô quát mắng hành hạ người ta thì thôi, con trai nhà người ta sốt cao 40 độ cần phải đi bệnh viện, cô sống chết không to người ta đi, kết quả, nửa đêm cô ấy mới chạy về được thì con trai cô ấy đã phải vào phòng cấp cứu, đến nay còn chưa qua cơn nguy hiểm!" Đừng nói Hàn Dĩnh đến chính anh ta còn chán ngán việc cứ phải đi chùi đít cho Giả Thanh Thanh.

Giả Thanh Thanh nghe vậy vẫn không cho rằng cô ta đã sai, vẻ mặt câng câng: "Chả phải vẫn còn sống đấy thôi! Không phải là có bác sĩ ở đó rồi sao, cô ta chạy đến cũng chả giúp được gì! Thế mà cô dám lấy cớ đấy để đẩy tôi vào chỗ chết?"

Tới lúc này Giả Thanh Thanh vẫn không hiểu tại sao một kẻ hèn yếu, nhu nhược như Hàn Tĩnh lại đột nhiên làm ra loại chuyện như này, cô ta đã li dị chồng, con trai lại là một ấm sắc thuốc, tiền thuốc thang mỗi tháng chỉ có tăng không có giảm, không có công việc này thì cô ta lấy gì nuôi gia đình?

Đương nhiên một kẻ tép riu như Giả Thanh Thanh sao mà đoán được người đứng sau dàn xếp vụ này một đại nhân vật như Lương Phi Tinh.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Phùng Hạo Nhiên nhéo nhéo mi tâm, từ bỏ việc thông não cho cô ta. Nói chuyện với một con đần, chắc chắn là việc ngu ngốc nhất trên đời.

Tuy công ty tốn không ít tâm huyết vào Giả Thanh Thanh, nhưng chuyện lần này đã không cách nào vãn hồi, chỉ có thể từ bỏ.

Thấy Phùng Hạo Dương ý đã quyết, Giả Thanh Thanh vội vàng nhìn về phía Ninh Tuyết Lạc như nhìn cọng rơm cứu mạng: "Chị Tuyết Lạc giúp em với, hay chị để Thường Lị làm quản lí cho em đi! Em đảm bảo sẽ ngoan ngoãn nghe lời! Em đồng ý đăng tin xin lỗi!"

Thường Lị nghe vậy lập tức sợ hãi, để cho cô ta nhận Giả Thanh Thanh? Ninh Tuyết Lạc sẽ không hố cô ta như vậy chứ?

Ninh Tuyết lạc tất nhiên không thể nào ngu như Giả Thanh Thanh được. Cô ta làm ra vẻ thương tiếc nhưng không thể giúp được, nói: "Thanh Thanh, không phải chị không muốn giúp, em cũng vừa mới nghe Ninh Tịch nói đấy, cô ấy không muốn giúp, chưa kể đây cũng là quyết định của công ty, chị cũng không có cách nào."

Lúc chuyện tới nước này, Ninh Tuyết Lạc biết Giả Thanh Thanh chuyến này đã xong đời rồi. Bất quá cô ta vẫn muốn lợi dụng Giả Thanh Thanh một lần cuối, hi vọng có thể kéo Ninh Tịch xuống nước. Tiếc là Phùng Hạo Dương lại ăn muối còn nhiều hơn ăn cơm, biết rõ chuyện xin lỗi không giúp ích được gì, còn có khả năng ảnh hưởng tới nghệ sĩ khác của công ty nên đã dứt khoát lựa chọn từ bỏ Giả Thanh Thanh.

Những tưởng rằng kiếm được con dao tốt để đối phó Ninh Tịch, ai dè lại bỏ mạng trước, không những thế còn nâng cao hình tượng Ninh Tịch trong mắt công chúng, loại người này sao đáng để Ninh Tuyết Lạc lãng phí sức lực.

"Ninh Tịch, con chó này! Mày chờ đấy, tao cho dù chết cũng phải kéo mày xuống chết cùng!" Giả Thanh Thanh tuyệt vọng, đem tức giận đổ hết lên đầu Ninh Tịch, cuối cùng Phùng Hạo Dương phải gọi bảo vệ lôi ra ngoài mới chịu yên.

Đối với loại người thế này, ngay cả sức đi căm ghép cô ta thì Ninh Tịch cũng tiếc, chỉ có đồng tình, cho tới lúc này cũng không biết bản thân bị người ta lợi dụng.

Phùng Hạo Dương nhìn về phía Ninh Tịch, vẻ mặt hòa nhã không ít: "Ninh Tịch, bộ phim lần này cô cố quay cho tốt, nếu đạt hiệu quả không tệ thì công ty sẽ đầu tư bồi dưỡng cô. Có điều những lời Ninh Tuyết Lạc vừa nói cũng không sai, cô cũng nên khiêm tốn một chút, đừng trêu chọc những phiền toái không cần thiết."

Ninh Tịch được tẩy trắng, Giả Thanh Thanh phải rời khỏi giới giải trí, tất cả chuyện này giống như một quá trình hóa giải nguy cơ truyền thông hoàn mỹ.

Tuy Phùng Hạo Dương nghi ngờ sau lưng Ninh Tịch có người giúp đỡ nhưng lại không tìm được chút sơ hở nào, chỉ có thể cho rằng Ninh Tịch may mắn.

"Cám ơn Tổng giám, tôi sẽ cố gắng hết sức." Ninh Tịch giả vờ làm bộ ngạc nhiên, mừng rỡ rồi ra vẻ sợ hãi.

Sau khi rời khỏi phòng họp, Ninh Tịch vào phòng vệ sinh, Ninh Tuyết Lạc cũng theo vào.

Ninh Tuyết Lạc khoanh hai tay trước ngực, vẻ mặt giễu cợt nhìn cô: "Ninh Tịch, mày lôi hết chuyện xấu của người ta ra như thế không sợ có ngày mình cũng bị người ta đào lên sao?"

Ninh Tịch híp mắt lại, tỏa ra một tia sáng lạnh lẽo, sau đó xoay người lại, thờ ơ nói: "Trong cái giới giải trí này làm gì có ai không có chút chuyện không thể lộ ra sánh sáng? Đúng không, Ninh đại tiểu thư!"

Ninh Tịch cố ý nhấn mạnh chữ "Ninh đại tiểu thư" này, sau đó làm bộ dáng hoảng hốt như nhận ra cái gì đó: "Ơ! Nhắc tới thì tôi đột nhiên phát hiện cái danh "Tiểu tam mạo nhận làm Thiên kim" của Giả Thanh Thanh cũng rất hợp với cô đấy! Đến lúc tôi bôi đen cô cũng tiết kiệm được cái tiêu đề đấy nhỉ?"

Ninh Tuyết Lạc như bị giẫm phải đuôi, nổi giận nói: "Cái gì mà Tiểu tam mạo nhận làm Thiên kim! Từ lúc tao ra đời đã lớn lên ở Ninh gia, là đứa con gái duy nhất mà ba thừa nhận, ngay đến Tô Diễn cũng là do mày không giữ được lòng anh ấy, mày nghĩ mọi người sẽ tin mày sao?"

Ninh Tịch kéo dài giọng, "Thế... cô muốn thử chút không? Nếu không tôi thử lôi mấy chuyện kia của cô ra thử coi! Biển người mờ mịt, tôi vẫn chưa tìm được tung tích hai con chó cô bỏ tiền ra mua năm đó, biết đâu đăng tin công khai tìm người lại có kết quả?"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top