Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
Bánh bao nhỏ quay sang nhìn mẹ.

Ninh Tịch cười cười thơm lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nhóc: "Đi đi! Đi chơi với ông đi!

Cái gã Lục Cảnh Lễ này, cô cũng thật cạn lời với anh ta, bỗng dưng thấy lo thay cho con anh ta sau này!

Nghe Ninh Tịch nói vậy, Tiểu Bảo gật đầu sau đó chạy đến chỗ Tống Căng.

Vừa nãy nhóc đã phát hiện ra trong thư phòng của ông có rất nhiều tranh, giờ càng không nhịn được mà ngẩng cái đầu nhỏ lên ngắm nghía những bức tranh treo trên tường.

"Thích không?" Nhìn thấy dáng vẻ "cây si" của Tiểu Bảo, Tống Căng dịu dàng hỏi.

Bánh bao nhỏ gật gật đầu: Thích ạ!

"Con biết thư pháp không? Ý ông là... viết bằng bút lông ấy, con biết không?" Tống Căng lại hỏi một câu.

Bánh bao nhỏ lại gật đầu tiếp.

"Vậy... con có biết vẽ không?" Lần này giọng điệu của Tống Căng có sự căng thẳng không dễ phát hiện.

Bánh bao nhỏ vẫn gật đầu như cũ.

Tống Căng nghe thế, lập tức trải một tờ giấy trắng ra, sau đó nhường chỗ cho bánh bao nhỏ: "Con thử nhé?"

...

Bên ngoài, ba người Ninh Tịch, Lục Cảnh Lễ và Giang Mục Dã đang chơi đấu địa chủ.

Lục Cảnh Lễ liếc về phía thư phòng bĩu môi nói: "Tiểu Bảo với ông lão đó đang nghịch cái gì thế không biết! Thà ra đây đánh bài với chúng ta còn hơn!"

"Bánh bao nhỏ nhà tôi thích vẽ, với trình độ của Tống lão, tùy tiện chỉ bảo thằng bé vài câu cũng đã rất có ích cho nó rồi!" Ninh Tịch không vui lầm bầm.

Lục Cảnh Lễ chép miệng chậc chậc: "Tiểu Tịch Tịch... chị làm mẹ càng lúc càng chuyên nghiệp rồi đấy!"

Không biết qua bao lâu, cánh cửa thư phòng đột nhiên bật mở, Tống Căng và bánh bao nhỏ đi ra.

Trước đến nay vẫn luôn giữ vẻ lãnh đạm như cao nhân ngoài trần thế, nhưng giờ đây trên gương mặt của Tống Căng hiện rõ vẻ phức tạp pha lẫn kích động và phấn khích, ông quét mắt nhìn Lục Cảnh Lễ và Giang Mục Dã: "Trong hai cậu, ai là cha của cậu bé này?"

"Hả..." Lục Cảnh Lễ ngây ra vì vấn đề đột nhiên xuất hiện, sau đó liền vô thức đáp lại: "Không phải tôi!"

Tống Căng lập tức quay sang nhìn Giang Mục Dã.

Giang Mục Dã vội ho một tiếng: "Tôi cũng không phải!"

Lục Cảnh Lễ nói tiếp: "Tôi là chú của thằng bé!"

Giang Mục Dã: "Tôi là... ờ... ừm... anh họ của nó!"

Ninh Tịch thấy Tống Căng có gì đó lạ lạ, không nhịn được liền hỏi: "Tống lão... có phải... là ngài có chuyện gì không?"

Tống Căng lập tức lại quay sang nhìn Ninh Tịch: "Cô là mẹ của cậu bé này đúng không? Chuyện liên quan đến thằng bé cô có thể quyết định được chứ?"

Hả? Chuyện của thằng bé? Chuyện gì thế?

Ninh Tịch nghĩ nghĩ rồi nói: "Cái này... nếu như là chuyện quan trọng, vẫn phải hỏi ba nó mới được!"

Nói rồi nhìn bánh bao nhỏ đang đi đến trước mặt mình với ánh mắt nghi ngờ.

Bảo bối, đã xảy ra chuyện gì vậy?

Bánh bao nhỏ chớp chớp mắt, vẻ mặt cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Lục Cảnh Lễ và Giang Mục Dã cũng ù ù cạc cạc chẳng hiểu gì.

Tống Căng nghe Ninh Tịch trả lời thì vẻ mặt dường như có chút lo âu, ông lại hỏi: "Vậy thì... ba của cậu bé đang ở đâu? Tôi có thể gặp anh ta được không?"

Ninh Tịch nghe thế lại càng thấy kì lạ, đang định lên tiếng thì đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa "cốc cốc" xen lẫn với tiếng mưa rơi tí tách.

Nơi hoang vu thế này, ai lại đến gõ cửa vào giờ này?

Tống Căng nghiêm mặt, có chút không yên lòng đi ra mở cửa.

Chỉ thấy một người đàn ông mặc măng tô dài màu đen, tay đang giương ô đứng ngoài cửa.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
"Anh là...?" Tống Căng đưa mắt đánh giá người đàn ông trước mặt.

Người này đã ướt quá nửa, ống quần dính không ít bùn, bộ dạng phong trần mệt mỏi nhưng khí thế lại không hề giảm chút nào.

Người từng trải như Tống Căng vừa nhìn đã biết chỉ sợ người này không hề đơn giản. Đã từng có rất nhiều người đến đây tìm ông nhưng chưa một ai có khí thế như thế cả.

Nhưng sao... người này.... sao lại trông quen thế nhỉ?

"Xin lỗi vì đêm khuya mạo muội đến làm phiền, tôi đến tìm người." Người đàn ông kia lên tiếng.

Tống Căng đoán người này đến tìm bốn người kia cho nên liền mời anh ta vào: "Vào đi!"

Thấy người Tống lão mang vào, Ninh Tịch lập tức mở tròn mắt rồi bổ nhào đến: "Lục Đình Kiêu! Sao anh lại đến đây vậy?"

"Anh không yên tâm về em với con." Nhìn thấy cô và Tiểu Bảo không xảy ra chuyện gì Lục Đình Kiêu mới yên tâm được phần nào.

"Anh xem anh ướt hết rồi đây này!" Ninh Tịch vội lấy khăn ra lau cho anh.

Lục Đình Kiêu: "Không sao."

Lục Cảnh Lễ bị hai người xem nhẹ, lập tức bất mãn: "Này này này, chỉ không yên tâm về vợ con anh thôi à? Ở đây còn có em ruột anh và cháu - họ - không - ruột của anh nữa đây này!"

Giang Mục Dã: "..." Đừng kéo tôi vào, cứ tiếp tục coi tôi là vô hình đi.

Vợ con anh?

Tống Căng nghe thế thì sững ra một lát, anh ta chính là cha của đứa nhỏ?

Chẳng trách lúc nãy lại thấy quen mặt như thế, quả thực nhìn một cái là biết cha con…

"Tống lão! Không phải là ông đang tìm cha của Tiểu Bảo sao? Chính là anh ấy đấy!" Lục Cảnh Lễ nhìn về phía Tống Căng nói.

Ninh Tịch thế mới nhớ ra giải thích với Lục Đình Kiêu: "Tống lão hình như có việc tìm anh, có lẽ là chuyện liên quan đến Tiểu Bảo!"

Tống Căng cũng không vòng vo mà nói thẳng luôn: "Thiên phú hội họa của đứa bé này rất cao, tôi muốn thu nó làm đệ tử."

"Hả? Tống lão... muốn thu Tiểu Bảo làm đồ đệ?" Ninh Tịch kinh ngạc nói.

"Đúng thế." Tống Căng nghiêm túc gật đầu, ánh mắt nhìn Tiểu Bảo đầy mong đợi.

"Chuyện này...." Ninh Tịch hoàn toàn không ngờ được Tống Căng lại đưa ra yêu cầu như vậy, cô không kịp phản ứng.

Tống Căng cả đời cô độc, không có con cái cũng không thu đệ tử, lúc Ninh Tịch đọc tư liệu về ông ấy còn cho rằng ông không có ý định nhận đệ tử, cho nên khó tránh khỏi ngạc nhiên.

Xem ra, ông ấy không phải là không có ý định mà mà là vẫn chưa gặp được người ưng ý?

Có lẽ, vừa rồi trong thư phòng, Tống lão chắc đã thử qua Tiểu Bảo, cho nên mới có suy nghĩ này. Có thể khiến người không vương chút bụi trần nào như Tống lão nảy sinh ý muốn thu nhận làm đồ đệ, con trai mình thật tuyệt vời!

Thực ra, ngay đến Lục Đình Kiêu cũng có chút ngạc nhiên, anh không ngờ Ninh Tịch chẳng qua chỉ đưa con trai ra ngoài chơi xuân một chuyến thế mà lại có thể bái Tống Căng làm thầy. Đối với Tiểu Bảo mà nói không nghi ngờ gì đây là một cơ duyên rất lớn.

Cho nên, Lục Đình Kiêu và Ninh Tịch nhìn nhau một cái, sau đó Lục Đình Kiêu lên tiếng: "Danh tiếng của Tống lão, vợ chồng chúng tôi đều kính ngưỡng đã lâu, đương nhiên là cầu còn không được. Nhưng mà vẫn phải xem ý kiến của thằng bé thế nào."

Giang Mục Dã: "...."

Ha Ha Ha…

Vợ chồng chúng tôi....

Nói cũng lưu loát quá nhỉ!

Các người còn chưa kết hôn cơ mà!
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
"Đương nhiên rồi." Tống Căng gật đầu.

Thế nên, Ninh Tịch ngồi xổm xuống hỏi Tiểu Bảo: "Tiểu Bảo, con có đồng đi theo ông Tống học vẽ không?"

Bánh bao nhỏ vuốt vuốt con thỏ trong lòng, chớp mắt nhìn ba rồi lại nhìn mẹ, sau đó lại nhìn ông Tống...

Cuối cùng, dưới ánh mắt thấp thỏm của Tống Căng, Tiểu Bảo cuối cùng cũng gật đầu.

Lúc cậu bé gật đầu, Tống Căng kích động đến nỗi suýt thì khóc: "Ừm! Ừm! Ừm... sau này con chính là đệ tử duy nhất của ta! Thầy nhất định sẽ truyền hết tất cả tài nghệ của cả đời thầy cho con!"

Sau đó, Tiểu Bảo theo sự chỉ dạy của ba mẹ ngoan ngoãn dâng trà lên, hoàn thành nghi lễ bái sư.

Sau khi kết thúc, Lục Đình Kiêu lại hơi trầm mặc suy nghĩ một hồi rồi nói: "Ừm... còn một vấn đề là lão tiên sinh, chỗ của ngài ở hơi xa..."

"Cái này không sao, vì đồ đệ ngoan ta có thể chuyển nơi ở, hai người sống ở đâu? Tới lúc đó ta chuyển tới gần đấy là được rồi!" Tống Căng sảng khoái nói, ông nhìn Tiểu Bảo càng nhìn càng thấy ưng mắt.

Kỹ thuật vẽ của ông vốn có yêu cầu cực cao về thiên phú và linh tính nên ông cũng không hi vọng gì vào việc có thể tìm được một người thừa kế khiến ông hài lòng, nhưng không ngờ ông trời lại để ông gặp được đứa nhỏ này.

Thấy Tống Căng nói vậy Ninh Tịch không biết nên nói sao cho phải nữa. Cô lăn lội mấy ngày còn chẳng sờ nổi cái lông chân của người ta, kết quả bánh bao nhỏ vừa ra tay thì người ta đã tri kỷ đến mức tới tận cửa phục vụ.

Bảo bối của mình giỏi quá đi!

Vì sắc trời đã tối, bên ngoài còn có mưa và tâm trạng Tống Căng đang tốt nên bảo đám Ninh Tịch ở lại một đêm luôn.

Lục Cảnh Lễ và Giang Mục Dã ở một phòng, Ninh Tịch, Lục Đình Kiêu và bánh bao nhỏ ở chung một phòng.

Bánh bao nhỏ trông có vẻ rất thích con thỏ kia, ngay đến lúc ngủ cũng phải ôm trong lòng như ôm bảo bối.

Lục Đình Kiêu từ nãy đã để ý thấy con thỏ trong lòng con trai, lúc này mới nhìn Ninh Tịch hỏi: "Con thỏ ở đâu ra thế?"

Ninh Tịch đắc ý nói: "Em bắt được đấy! Vốn định nướng ăn cơ nhưng Tiểu Bảo thích quá nên thôi để lại cho thằng bé chơi! Đáng yêu nhỉ? Xù xù mềm mềm!"

"Đáng yêu." Lục Đình Kiêu đưa tay sờ sờ tai con thỏ.

Tiểu Bảo thấy vậy, lập tức ôm thỏ chạy tới bên mẹ: Của con, không cho sờ.

Lục Đình Kiêu: "..."

Thấy Lục Đình Kiêu ăn quả đắng, Ninh Tịch khẽ cười một tiếng rồi dúi đầu mình tới nói: "Đừng đau lòng nữa, em cho anh sờ này!"

Bánh bao nhỏ: "!!!"

Cậu nhóc lập tức đưa con thỏ cho Lục Đình Kiêu: Ba à, thôi ba cứ sờ con thỏ này đi!

"Ha ha ha ha ha..." Ninh Tịch thấy vậy thì ôm bụng cười ngặt nghẽo.

Lục Đình Kiêu nhìn cậu quý tử của mình, bất đắc dĩ thở dài, dù hai ba con cùng chung một chiến tuyến nhưng bình thường lúc nào cần "tranh sủng" thì vẫn phải tranh, không nể nang gì hết.

"Haiz, vui quá nha! Thế là giờ bảo bối nhà mình ngoài thầy dạy võ ra lại có thêm một thầy dạy vẽ nữa rồi, thật đúng là "văn võ song toàn" hì hì hì!" Ninh Tịch vui vẻ không thôi nói.

Lục Đình Kiêu: "Ninh Tịch."

Lục Đình Kiêu đột nhiên nghiêm túc gọi tên Ninh Tịch, khiến cô có chút khó hiểu: "Sao thế?"

"Cảm ơn em."

"Đang yên đang lành bỗng dưng cảm ơn em làm gì?"

"Cảm ơn em đã đối xử tốt với Tiểu Bảo như vậy."

Ninh Tịch dịu dàng xoa đầu bánh bao nhỏ: "Em chỉ đối xử tốt với con trai em thôi mà! Phải không Tiểu Bảo?"

Tiểu Bảo gật đầu một cách dứt khoát.

Trời càng về khuya, ngoài cửa sổ vẫn chưa dứt tiếng mưa rơi, bầu không khí ngập tràn mùi bùn đất thanh mát, Tiểu Bảo cũng dần chìm sâu vào giấc mộng, ngủ đến ngon lành…
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
Ninh Tịch nằm trên giường, vỗ vỗ nhẹ vào lưng bánh bao nhỏ dỗ thằng bé sâu giấc hơn: "Sống thế này thích thật đấy! Đợi tới ngày nào đó em giải nghệ rồi, em cũng sẽ tìm một nơi non xanh nước biếc thế này để ở ẩn!"

"Em chắc chứ? Ở đây không có điện, cũng không có wifi đâu."

"Cần mấy thứ đó làm gì, em có anh và Tiểu Bảo là đủ rồi!"

Ninh Tịch đang vui vẻ tán gẫu đêm khuya với Lục Đình Kiêu thì vách tường phía sau lưng liền truyền đến tiếng gõ "cộc cộc cộc".

Tiếp sau đó là cái giọng oán thán của Lục Cảnh Lễ vang lên: "Hai người cho tôi xin, cách âm ở đây không tốt, nửa đêm nửa hôm rồi còn cho chó ăn đêm thế này thì có còn nhân tính nữa không hả? Các người còn vậy nữa là tôi báo cảnh sát đấy!!!"

Ninh Tịch: "Aiyo, thật ngại quá, suýt nữa thì quên mất còn có các người ở đây!"

Trong phòng cách vách.

Lục Cảnh Lễ: "..."

Giang Mục Dã: "..."

Lục Cảnh Lễ tức giận cắn gối, sau đó ôm chăn lăn tới lăn lui: "Aaaaa...! Muốn yêu đương quá đi mất! Vị thần tiên tỷ tỷ siêu phàm, thoát tục, dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn... của tôi chu du nơi nào mà sao vẫn chưa xuất hiện thế này!"

"..." Giang Mục Dã khinh bỉ tránh xa khỏi "con cá chép" thần kinh này..

...

Sáng hôm sau.

Tống Căng dậy sớm chuẩn bị cháo và làm thêm chút thức ăn kèm.

Chắc vì nguyên liệu tươi sạch nên ăn vào cũng có cảm giác thơm ngon hơn, Lục Cảnh Lễ cũng không sợ no chết, ăn hẳn năm bát lớn.

"Tống lão, về vấn đề nơi ở tôi đã cho người thu xếp ổn thỏa rồi, lúc nào ngài muốn tới tôi sẽ cử người tới đón." Lục Đình Kiêu mở lời.

Tống Căng cũng không từ chối: "Vậy thì mai luôn đi, hôm nay lão già này còn phải thu xếp đồ đạc đã."

Lục Đình Kiêu: "Vâng."

Nói xong với Lục Đình Kiêu, Tống Căng bỗng nhìn về phía đối diện, lúc này Ninh Tịch đang đút cho con thỏ ăn cải thảo: "Con bé kia."

"Dạ! Tống lão, ngài gọi cháu ạ?" Ninh Tịch vội thưa.

"Chuyện cô nói, tôi đồng ý." Tống Căng trầm ngâm một hồi sau đó mới đáp lời.

"Dạ...?" Ninh Tịch còn tưởng Tống Căng đang định nói về chuyện của Tiểu Bảo, nghe vậy cô ngẩn người ra một lúc mãi mới nghĩ ra Tống Căng đang nói tới chuyện gì, nhất thời không thể tin nổi: "Ngài... ngài đang nói tới việc muốn hợp tác với Studio của chúng cháu sao? Ngài đồng ý?"

"Ừ." Tống Căng gật đầu, sau đó lại nhìn bánh bao nhỏ nói: "Xem như để cảm ơn cô đã giới thiệu cho lão già này một đồ đệ tốt như vậy!"

Ninh Tịch suýt nữa thì khóc lên, cô ôm chầm lấy bánh bao nhỏ: "Wow, bánh bao à! Con quả nhiên là tiểu phúc tinh của mẹ hì hì hì!"

Bánh bao nhỏ mím mím môi, được mẹ khen ngơi nên nhóc có chút ngại ngùng.

Sau cơn kích động, Ninh Tịch ho nhẹ một cái rồi nói: "Tống lão, chuyện đó... tuy cháu thật sự rất hi vọng có thể mời ngài hợp tác, nhưng quan trọng nhất vẫn mong... điều này... là... là xuất phát từ mong muốn của chính ngài!"

Thấy Ninh Tịch nói vậy, Tống Căng tất nhiên hiểu được ý của cô, ông đáp: "Những tài liệu cô để trước cửa ta đã xem hết cả rồi, nhà thiết kế cùng làm với cô... tên gì ấy nhỉ?"

"Cung Thượng Trạch!"

"Ừm, bản thiết kế của cậu ta không tồi, cũng không đến nỗi sẽ bôi nhọ lên tên tuổi của lão già này!"

Có được sự đồng ý và khẳng định của Tống lão, Ninh Tịch cuối cùng cũng yên lòng: "Cảm ơn sự khen ngợi của ngài, chúng cháu nhất định sẽ không để ngài thất vọng đâu!"
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
Sau khi trở lại thành phố, Ninh Tịch lập tức tới Studio nói cho mọi người biết tin mừng này.

"Gì cơ? Tống lão đồng ý rồi á!!!" Hàn Mạt Mạt kích động nhảy cẫng lên: "Chị Tịch, chị giỏi quá đi mất!"

Kiều Vi Lan vốn đang âu sầu vì chuyện này không ngờ Ninh Tịch lại mang về tin vui này, khiến cô không khỏi thở phào nhẹ nhõm, đồng thời, cũng khó tránh khỏi có chút kinh ngạc trong lòng.

Thật không ngờ... cô ấy lại làm được thật…

"Chị Tịch chị Tịch! Rốt cuộc chị đã làm thế nào thế!"

"Bà chủ, chị thật sự mời được Tống lão?" Cung Thượng Trạch ở trong phòng nghe thấy động tĩnh cũng đi ra.

"Phải, lúc trước chẳng phải chúng ta có để lại trước cửa nhà Tống lão một tệp tài liệu về Studio của chúng ta sao? Tống lão nói ngài ấy đã xem rồi, còn khen em nữa, nói bản thiết kế của em không tồi, không đến nỗi bôi nhọ danh tiếng của ngài ấy!"

Cung Thượng Trạch kích động, vành mắt đỏ lên: "Bà chủ! Chị nói thật sao?"

"Tất nhiên là thật rồi! Chị gạt em làm gì! Cố gắng làm đi nhé! Nhưng, quan trọng nhất vẫn là phải chú ý tới sức khỏe, dù sao sức khỏe mới là vốn liếng của mình. Ngày nào em cũng chỉ biết đóng cọc trong nhà không chịu vận động gì cả, chuyện này không tốt đâu!" Ninh Tịch lo lắng nói.

"Em biết rồi, em biết rồi! Em sẽ cố gắng thiết kế, cũng sẽ cố gắng rèn luyện sức khỏe! Cảm ơn! Cảm ơn chị!" Cung Thượng Trạch cúi gập người bày tỏ sự cảm kích của mình.

...

Cùng lúc đó, tại Bạch Kim Đế Cung.

"Lão gia, phu nhân!" Thấy Nhan Như Ý và Lục Sùng Sơn tới, lão quản gia vội chạy đến nghênh tiếp.

Nhan Như Ý thấy đám người hầu đang bận bịu, chạy tới chạy lui thì nghi ngờ hỏi: "Đang làm gì thế?"

"Đại thiếu gia phân phó sửa sang lại căn nhà nhỏ bên cạnh nhà kính, nói có người sắp vào ở ạ." Lão quản gia thành thật trả lời.

"Có người vào ở...?" Nhan Như Ý nghe vậy liền biến sắc.

Chắc không phải là cô gái kia muốn tới đây sống đấy chứ?

Nhan Như Ý liếc nhìn Lục Sùng Sơn, rõ ràng ông cũng nghĩ tới khả năng này, rốt cuộc cũng dấn dần vào rồi sao…

"Đình Kiêu!" Trông thấy con trai từ xa, Nhan Như Ý vội lên tiếng gọi.

Lục Đình Kiêu đang đích thân chỉ đạo cho đám người làm nghe thấy tiếng gọi liền sải bước đi tới: "Ba mẹ, có chuyện gì sao?"

Nhan Như Ý lườm con trai: "Không có chuyện gì thì không thể tới thăm con với Tiểu Bảo à? Mẹ hỏi con, con đang làm gì đây? Đang yên đang lành sao tự dưng lại lôi nhà ra sửa? Con chuẩn bị cho Ninh Tịch vào ở à?"

Lục Sùng Sơn trầm mặt: "Kể cả giờ các con có là người yêu đi chăng nữa, nhưng chưa kết hôn đã sống chung thì cũng hơi quá rồi."

Lục Đình Kiêu mặt không đổi sắc đáp: "Tống Căng."

"Tống Nay Tống Mai1 cái gì?" Nhan Như Ý không hiểu ý của con trai.

1 Âm "căng" trong tiếng Trung đọc gần giống âm của từ "nay" trong "hôm nay".

Lục Đình Kiêu: "Người vào ở là Tống Căng, Tống lão tiên sinh."

"Gì cơ? Chẳng lẽ là Tống Căng, đại sư Quốc họa?" Lục Sùng Sơn kinh ngạc hỏi.

Lục Đình Kiêu: "Vâng."

"Không phải Tống đại sư đã về thôn Đào Nguyên ở ẩn rồi sao? Đã thế còn không muốn gặp người ngoài! Sao có thể chạy tới đây sống được!" Lục Sùng Sơn cảm thấy lời nói dối này của con trai thật quá hoang đường.

Lục Đình Kiêu: "Tống lão đã nhận Tiểu Bảo làm đệ tử rồi, để tiện cho việc chỉ dạy nên ông ấy đã đồng ý chuyển tới đây."

Vừa dứt lời, Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý đều ngỡ ngàng.

Lục Sùng Sơn: "Con nói cái gì? Tống Căng nhận Tiểu Bảo làm đệ tử? Chuyện này từ bao giờ vậy?"

Nhan Như Ý không biết Tống Căng là ai liền gấp gáp nói: "Cái thằng này, con không thể nói rõ ràng cho dứt điểm được à? Sao hỏi câu nào con cũng chỉ nhảy ra được vài chữ vậy! Rốt cuộc chuyện này là thế nào, con nói rõ cho mẹ nghe xem nào!"
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
"Sao con lại mời được Tống Căng?" Lục Sùng Sơn truy hỏi, thần sắc khó tránh khỏi có vài tia kích động.

Nếu có thể mời Tống Căng dạy vỡ lòng cho Tiểu Bảo, đây quả là chuyện tốt từ trên trời rơi xuống!

Mà mấu chốt ở chỗ, Tống Căng không phải là người có thể dùng tiền mà mời về được! Thế nên ông thật sự rất hiếu kì, con trai ông rốt cuộc đã làm thế nào.

"Không phải con." Lục Đình Kiêu vẫn kiệm lời như cũ.

Lục Sùng Sơn cũng suýt nữa thì bị tính xấu này của thằng con trai làm cho tức chết, ông liếc mắc thấy Lục Cảnh Lễ đang ngâm nga đi từ cửa vào thì gọi giật lại: "Cảnh Lễ, con qua đây! Ba có chuyện muốn hỏi!"

Lục Cảnh Lễ thấy ba mẹ gọi mình liền chần chừ tiến lại, nhưng vẫn cố ý đứng cách xa xa một đoạn: "Ba... ba... ba muốn làm gì? Con có chết cũng không kết hôn đâu!"

Nhan Như Ý không nói gì lườm cho phát: "Mẹ với ba con muốn hỏi con về chuyện Tiểu Bảo nhận Tống Căng làm thầy, rốt cuộc chuyện này là thế nào, con có biết chuyện này không?"

"Biết chứ, tối qua lúc Tiểu Bảo bái sư con cũng ở đó mà! Sao thế?" Lục Cảnh Lễ gật đầu nói.

"Thật sao! Mau! Mau kể cho ba mẹ xem rốt cuộc chuyện này là thế nào! Mẹ sắp bị anh con làm tức chết đến nơi rồi!" Nhan Như Ý vội kéo Lục Cảnh Lễ tới hỏi.

Lục Cảnh Lễ gãi đầu: "Thì vì chị dâu con muốn mời Tống lão xuống núi để hợp tác. Kết quả năm lần bảy lượt tới mời cũng tay không mà về, tới ngày thứ tư, vừa hay lại đúng vào thứ bảy, phong cảnh nơi đó cũng đẹp nên chị dâu tiện đường đưa Tiểu Bảo đi du xuân luôn. Anh con đi công tác không đi theo được nên con với Giang Mục Dã chạy theo làm cu li. Lúc đó chị dâu còn bắt được một con thỏ, vốn muốn nướng lên ăn, kết quả Tiểu Bảo ôm thích quá nên thôi đưa cho thằng bé chơi, haiz, nướng cho con ăn có phải tốt không, con thỏ đó mập như vậy, chắc là ngon lắm..."

Dây thần kinh trên trán Lục Sùng Sơn giật giật: "Nói trọng điểm!"

Nhan Như Ý bất lực đỡ trán, một thằng thì chữ quý như vàng, một thằng thì lắm mồm, hai thằng này nhà bà không thể trung hòa một tí được sao?

"À..." Lục Cảnh Lễ chép miệng một cái sau đó mới nói tiếp: "Giữa chừng thì trời đổ mưa, bọn con liền tới chỗ Tống lão để trú. Sau đó Tiểu Bảo có tiếp xúc với Tống lão, hình như ông ấy phát hiện Tiểu Bảo có thiên bẩm về hội họa nên đã chủ động đưa ra yêu cầu muốn thu nhận đồ đệ... vậy được chưa?"

Nhan Như Ý gật đầu lia lịa: "Được rồi được rồi!"

Nghe xong, Nhan Như Ý và Lục Sùng Sơn đều tỏ ra kinh ngạc, thật không ngờ, Tiểu Bảo có thể bái Tống Căng làm thầy đều là nhờ Ninh Tịch làm trung gian!

...

Buổi tối.

Sau khi về Lục trạch, Nhan Như Ý vẫn nghĩ mãi về chuyện này.

Thấy tâm trạng bà cứ treo ngược cành cây mãi, Lục Sùng Sơn phải lên tiếng hỏi: "Bà đang nghĩ gì thế?"

"Tôi đang nghĩ tới chuyện Tiểu Bảo bái sư! Không ngờ lại là nhờ vào cô gái kia!" Nhan Như Ý lẩm bẩm.

Lục Sùng Sơn nhíu mày: "Cái gì mà nhờ cô gái kia, chẳng phải chỉ là trùng hợp thôi sao? Đều là vì Tiểu Bảo của chúng ta có tư chất tốt!"

Nhan Như Ý lắc đầu nói: "Vậy cũng trùng hợp quá... Ông không cảm thấy... từ lúc cô gái đó bắt đầu xuất hiện tới giờ... ừm, mọi chuyện trong nhà chúng ta đều phát triển theo hướng tốt đấy sao! Đình Kiêu thay đổi thì không nói, quan trọng là Tiểu Bảo ấy, cả sức khỏe tới tinh thần ngày càng tốt, gần trở lại giống người bình thường rồi..."

"Không! Sao lại giống người bình thường được! Tiểu Bảo của chúng ta còn thông minh hơn cả Đình Kiêu hồi nhỏ nữa! Giờ, Tiểu Bảo còn có thể mời được Tống lão làm thầy dạy vỡ lòng, nghe nói người dạy võ cho thằng bé cũng là một nhân vật rất tài giỏi nữa!"
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
Nhan Như Ý nói tới đây bỗng dừng lại, bà nhìn thẳng vào chồng mình nói: "Tất cả những điều này, chẳng lẽ thật sự chỉ là trùng hợp thôi sao? Cả năm năm qua, tình trạng của Đình Kiêu và Tiểu Bảo đều không hề có chút dấu hiệu thay đổi nào, sao lại thay đổi vào đúng lúc cô gái này xuất hiện?"

Lục Sùng Sơn nghe vậy miết miết mi tâm: "Rốt cuộc bà muốn nói gì đây?"

"Tôi đang nghĩ tới những gì mà Huyền Tịnh đại sư nói lúc xem bát tự cho Ninh Tịch! Ngài ấy nói mệnh cô ấy là phúc vận vô song, vượng phu hưng gia (tốt cho chồng và gia đình)! Giờ nghĩ lại đúng thật là đang từng bước ứng nghiệm rồi này!" Nhan Như Ý có chút kích động nói.

Lục Sùng Sơn ngẩn ra: "Tôi đã bảo bà đừng có tin mấy cái thứ đó rồi cơ mà!"

Tuy miệng nói vậy, nhưng ông vẫn có chút đăm chiêu suy nghĩ…

...

Buổi tối, Ninh Tịch mời Cung Thượng Trạch, Hàn Mạt Mạt và cả Kiều Vi Lan cùng ăn bữa cơm, xem như để chúc mừng.

Sau khi về tới nhà tắm rửa xong, cô lôi bộ đồ ngủ liền thân hình thỏ trắng ra mặc, rồi ngồi xếp bằng trên giường bắt đầu tính toán sổ sách.

Gần đây lợi nhuận của Studio rất khả quan, con số trong tài khoản đã vượt qua nghìn vạn, đối với người bình thường mà nói, giờ cô chắc cũng đã được coi là một bà chủ nhỏ giàu có rồi nhỉ!

Ninh Tịch tính tính một hồi, có lẽ cô cũng nên mua một căn biệt thự...

Nơi cô đang ở tuy có tính bảo vệ riêng tư rất tốt, nhưng dù sao đây cũng là nơi do công ty sắp xếp, có rất nhiều người biết cô ở đây. Với lại, Lục Đình Kiêu đến chỗ này nhiều cũng có điều bất tiện, tốt nhất cô cứ mua một căn nhà riêng thì hơn.

Cũng xem như... là có một cái ổ thuộc về mình...

Bất kể là căn nhà rách do bên Tinh Huy xếp cho, hay tòa nhà xa hoa do Thịnh Thế sắp xếp đều không phải nơi thuộc về cô.

Tất nhiên, điểm quan trọng nhất vẫn là phải tiện cho cô "kim ốc tàng Kiều1" ~.

1 Kim ốc tàng Kiều: Xuất phát từ điển tích của Hán Vũ Đế, dùng để ám chỉ nơi xa hoa cất giấu người đẹp.

Sau khi lên kế hoạch kĩ lưỡng, Ninh Tịch lên hẳn lịch trình để mua nhà, cô tính sẽ hỏi ý kiến của Lục Đình Kiêu xem anh thích chỗ nào, tất nhiên là cả Tiểu Bảo nữa...

Thấy còn sớm, Ninh Tịch quyết định đi làm hộp cơm tình yêu cho bánh bao nhỏ, nhưng vừa vào tới bếp mới nghĩ ra là hết xì dầu, lần trước cô quên mua.

Thế là cô cởi tạp dề ra, đi mua xì dầu trước.

Vì cửa hàng tạp hóa ở ngay dưới lầu nên Ninh Tịch cũng không thay đồ nữa, cô cầm tiền với chìa khóa đi thẳng xuống đó.

"Bà chủ! Cho tôi một chai xì dầu!" Ninh Tịch bò ra bàn tiếp tân, để tiền lẻ lên đó.

"Aiz, được, chờ chút!" Trong cửa hàng tạp hóa, một bà chủ tầm bốn năm chục tuổi lấy chai xì dầu đưa cho Ninh Tịch, sau đó nhìn cô một lượt, có vẻ không vui nói: "Muộn thế này rồi, mẹ cháu sao lại để một cô gái như cháu ra ngoài mua xì dầu thế này?"

"Ơ...." Ninh Tịch nghe vậy đổ mồ hôi: "Không sao đâu ạ, nhà cháu gần đây thôi!"

Lúc này, Ninh Tịch đang buộc tóc đuôi ngựa, mặc bộ đồ ngủ liền thân, trông như trẻ vị thành niên tầm mười bảy mười tám tuổi, bảo sao mà bà chủ không hiểu lầm cho được.

"Gần cũng không được, một cô bé xinh xắn như cháu chạy ra ngoài lỡ gặp phải người xấu thì sao! Lần sau không được ra ngoài một mình muộn thế này đâu nhé!" Bà chủ nhắc nhở.

Ninh Tịch gật đầu lia lịa: "Em biết rồi, cảm ơn chị ~"

Bà chủ bị một tiếng "chị" của Ninh Tịch chọc cười tươi như hoa, liền cho cô một cái kẹo mút màu sắc sặc sỡ: "Cầm lấy ăn đi!"

Thế là, tay Ninh Tịch xách một chai xì dầu vừa mua, miệng thì cậm kẹo bà chủ cho, vui vẻ nhảy nhót đi về nhà...

Đang nghĩ xem lát nên làm món gì ngon cho bánh bao nhỏ thì trước mặt bỗng xuất hiện một người.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top