Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Cơ mà, thi thoảng vẫn có một vài khách hàng tới đặt thiết kế cao cấp gặp được cậu ta nên rất nhanh chóng có tin đồn rằng "nhà thiết kế thần bí của Tắc Linh có tướng mạo rất tuấn tú, còn đẹp trai hơn cả mấy tiểu thịt tươi đang hot nữa."

Vì thế Đới Uy mới thoáng an tâm, nghe hình dung như thế đã biết chắc chắn không thể nào là tên trạnh nam xấu xí bẩn thỉu - Cung Thượng Trạch!

Nhưng mà chạy trời không khỏi nắng, việc Tắc Linh nhanh chóng phất lên khiến gã ta trở tay không kịp. Trong lúc lặng yên không một tiếng động, Tắc Linh đã phát triển nhanh như chớp, thậm chí danh tiếng còn vang xa hơn cả History lúc trước!

Tắc Linh trở thành mối uy hiếp cực lớn mà Ninh Tuyết Lạc thì lại không ngừng tạo áp lực, đã thế càng bết bát hơn là những bản thiết kế trong tay gã càng lúc càng ít, mấy nhà thiết kế thuê về đều không dùng được. Gã cũng thử tự cầm bút lên thiết kế nhưng mà mấy năm nay gã chỉ chú tâm vào xã giao với kinh doanh, đầu óc lúc này đã trống trơn không thể sáng tạo ra được tác phẩm nào cho ra hồn.

Cũng may là trước mắt History vẫn đang chiếm lĩnh hơn nửa thị trường Trung Quốc, có rất nhiều khách quen, chắc chắn Tắc Linh sẽ không theo kịp. Nhưng mà Tắc Linh vẫn như thanh đao treo trên cổ gã, bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống, gã không thể tình trạng này kéo dài mãi được…

Ninh Tuyết Lạc vì muốn đoạt giải thưởng nên đã nhận một bộ phim nghệ thuật quay ở nông thôn hơn mấy tháng trời, vừa về đến nơi biết được chuyện của Tắc Linh thì liền giận dữ không thôi.

"Chuyện này là sao? Không phải bảo anh nhìn chằm chằm Tắc Linh à! Tại sao tôi mới rời khỏi mấy hôm mà Tắc Linh đã phát triển đến thế rồi!"

"Chúng ta vốn đã đánh tiếng với mấy doanh nghiệp, đại lí lớn rồi, nhưng ai mà ngờ được bọn họ lại xuống tay từ các tiểu thư danh viện. Cái giới đó chúng ta làm sao có thể tác động được..."

"Nói nhiều như vậy, còn không phải bởi vì anh vô dụng! Nếu lần trước không bị bọn họ cướp mất giải Kim Đỉnh thì giờ tình hình cũng chẳng hỏng bét thế này!" Ninh Tuyết Lạc cau có khiển trách.

Mối quan hệ thân thiết giữa Ninh Tịch và Trang Khả Nhi cô ta còn chưa kịp giải quyết thì phía Ninh gia lại có tin muốn lập di chúc. Vừa đặt chân về Đế Đô đã nghe được tin xấu, chuyện này tiếp diễn chuyện kia quả thật làm cho cô ta sắp sứt đầu mẻ trán.

Đới Uy nghe vậy tức tới nỗi suýt thì chửi ầm lên, cái gì thế! Việc quái gì cũng đổ lên đầu ông đây.

Tuy rằng không lấy được giải Kim Đỉnh là sai sót của gã, nhưng những chuyện sau đó thì sao?

Boss của người ta không chỉ có bản lĩnh mời được Tần Sênh Nguyệt mà nghe nói còn đào được một đại thần marketing thương hiệu về cho Tắc Linh nữa, ngay cả Trang Khả Nhi cũng thân thiết với cô ta…

Thế còn Ninh Tuyết Lạc thì sao, chỉ biết đứng chỉ tay năm ngón, cả ngày chỉ biết trách móc nhà thiết kế! Nhà thiết kế cũng chỉ biết thiết kế thôi đâu phải là đại thần mà toàn năng như vậy được!

Nếu không phải nhờ gã chôm những bản thiết kế kia thì History có được ngày hôm nay sao?

Trong lòng Đới Uy nghĩ như vậy nhưng bên ngoài lại vẫn chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt: "Bà chủ, chuyện này cũng không nghiêm trọng như cô nghĩ đâu, phong cách của Tắc Linh kia hoàn toàn là đạo nhái của tôi, bây giờ có chút danh tiếng nhưng cũng chẳng lâu đâu, tôi đã sớm liên hệ với mấy công ty truyền thông có tiếng rồi, chắc hẳn phía Tắc Linh bây giờ đang sứt đầu mẻ trán lắm…

...

Cùng lúc đó, tại Studio Tắc Linh. Ninh Tịch đang cười lạnh nhìn mấy tờ báo có nhắc tới Tắc Linh gần đây: "Biết ngay sẽ bị tên kia cắn ngược lại một cái mà!"

"Tên Đới Uy kia thật quá đáng, vừa ăn cắp vừa la làng, đến bao giờ chúng ta mới có thể vạch mặt hắn ta đây!" Hàn Mạt Mạt bất bình.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Ninh Tịch sờ sờ cằm: "Vội cái gì, người nên vội là tên đó mới phải, chờ tới khi chúng ta tiến quân vào thị trường quốc tế đó chính là lúc gã thân bại danh liệt… Có điều, giờ vẫn phải giải quyết chuyện trước mắt đã, dù sao cũng là tác phẩm của cùng một người, phong cách quả thật có rất nhiều chỗ giống nhau, thậm chí hoa văn họa tiết cũng tương đồng, người không biết chuyện ắt sẽ dễ dàng tin lời nói một phía của truyền thông…"

Cung Thượng Trạch nghe vậy liền nói: "Bà chủ, thật ra em cũng đã nghĩ đến điều này rồi, tuy rằng phong cách thiết kế gần đây của em đã có thay đổi lớn nhưng em thật sự rất thích mấy họa sĩ dòng cổ họa như Lâm Phong Miên, Trương Đại Thiên, Tề Bạch Thạch. Vì thế nên cho dù là tác phẩm trong quá khứ hay bây giờ thì đều bị ảnh hưởng phong cách của họ... không ngờ lại bị Đới Uy dựa vào điểm này để vu oan giá họa cho chúng ta!

"Thế nên em đã nghĩ kĩ rồi, trong thiết kế mới nhất của chúng ta tốt nhất là phải dùng hoa văn mà chưa ai dùng, hoa văn Trung Hoa độc nhất vô nhị của Tắc Linh chúng ta!"

"Nói vậy… có lẽ đến lúc phải mời chuyên gia thiết kế hoa văn riêng cho chúng ta rồi nhỉ?" Ninh Tịch không khỏi suy tư: "Có điều mời mấy nhà thư pháp đương đại thì quả thật là hơi mạo hiểm…"

"Đúng vậy, cho nên đối phương phải là người rất có danh vọng!"

Ninh Tịch nghe vậy bèn nghĩ ngợi, một lúc lâu sau mới nói: "Em nói như vậy chị liền nghĩ tới một người… Tống Căng, Tống đại sư! Chị từng xem triển lãm tranh của ông ấy một lần, quả thật rất tuyệt vời! Chỉ tiếc nay ông ấy đã ẩn cư, không liên hệ được!"

Cung Thượng Trạch nghe vậy liền kích động nói: "Em cũng nghĩ đến Tống lão! Em là fan trung thành của ông ấy! Trước đây lúc ông ấy chưa "rửa tay gác kiếm", em đã dùng tiền tiết kiệm ba năm chỉ để mua một bức tranh của ông ấy. Chỉ tiếc là... bị mất lúc chủ nhà đuổi ra khỏi nhà trọ, trên thị trường giờ cũng không có tác phẩm mới của ông ấy…"

"Cho nên, ý của em là… mời Tống lão xuống núi sao?" Ninh Tịch hỏi.

"Tuy là rất khó nhưng em vẫn muốn thử xem!" Cung Thượng Trạch gật đầu, đôi mắt ánh lên vẻ kiên định: "Trước đây em cũng rất hi vọng có một ngày được hợp tác với ông ấy. Không biết có thành công không nhưng nó đã trở thành chấp niệm, tâm nguyện của em…"

"Nếu thế thì thử xem sao! Để hôm nào chị đi cùng em."

"Được… sao?" Cung Thượng Trạch có chút ngoài ý muốn không ngờ Ninh Tịch lại chấp nhận, dù sao chính bản thân cậu biết chuyện này có tính phiêu lưu quá lớn, toàn bộ đều là do cậu ta cố chấp không chịu từ bỏ mà thôi.

"Đương nhiên là được rồi, đối với nhà thiết kế thì quan trọng nhất là sự nhiệt tình! Cảm xúc mãnh liệt! Nếu Tống lão có thể khiến em hừng hực như thế thì đương nhiên là chị sẽ dốc sức giúp em!" Ninh Tịch nói xong liền quay sang nói với Kiều Vi Lan: "Giám đốc Kiều, cô nghĩ sao?"

Kiều Vi Lan trầm ngâm một hồi: "Tuy rằng khả năng không lớn nhưng cũng không ngại thử một lần, những người như Tống lão xem trọng nhất là hợp duyên. Nói không chừng chúng ta có thể may mắn lọt vào mắt xanh của ông ấy cũng nên, nếu không thành công thì chúng ta vẫn có thể chọn người khác."

"Được, vậy thì quyết định như thế đi!" Ninh Tịch quyết định: "Còn mấy bài báo này lại làm phiền các đồng nghiệp bên bộ phận PR rồi!"

"Được, tôi sẽ đi bàn giao cho họ." Kiều Vi Lan gật đầu. Cô đã sớm thành lập một bộ phận PR xây dựng thương hiệu chính vì ngày hôm nay.

Ninh Tịch không thể không thừa nhận rằng trong nhà có một nhân viên chuyên nghiệp đúng là quá quá tốt.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Đới Uy có thể giội nước bẩn cho bọn họ thì bọn họ cũng hoàn toàn có thể giội lại mà!

Bộ phận PR dưới sự chỉ đạo của Kiều Vi Lan đã nhanh chóng chuyển hướng dư luận chỉ trong một đêm. Sáng hôm sau, các tòa soạn lớn đều đưa tin về chuyện này.

[ Đới Uy để vuột giải Kim Đỉnh nên ghi thù, vu cáo đối phương đạo nhái.]

[Chất lượng của History tụt dốc, thất bại nhiều lần, phải chăng Đới Uy đã hết thời?]

[Tắc Linh công khai khiêu chiến với History: Bộ sưu tập đáng để mỏi mắt trông chờ vào hè này!]

...

Hơn nữa, Ninh Tịch còn cố ý nhắn nhủ là phải bám chặt lấy hai chữ "hết thời", đâm thật mạnh vào chỗ đau nhất của Đới Uy.

Quần chúng cũng rất dễ dàng bị dẫn dắt, lại thêm việc quả thật các tác phẩm của Đới Uy gần đây đúng là ít hơn trước rất nhiều, chất lượng thì lúc cao lúc thấp... vì thế việc này nhanh chóng được một lượng lớn ngôn luận đón nhận.

Vì Tắc Linh đã quang minh chính đại khiêu chiến nên tất cả mọi người đều đặt sự chú ý vào sản phẩm tiếp theo. History không có chứng cứ xác thực rằng Tắc Linh đạo nhái, ngược lại còn bị nghi ngờ là hết thời nên cũng chỉ có thể nhận lời ứng chiến, dư luận liền loạn cào cào vì trận đại chiến này.

...

Buổi tối, tại nhà hàng Buffet trên không nổi tiếng của Đế Đô.

Quan Tử Dao mời Lục Hân Nghiên ăn tối.

Từ khi cô ta về nước, Lục Hân Nghiên - người vẫn luôn ở cạnh cô ta không rời, luôn luôn tới tìm cô ta hẹn hò chơi bời bây giờ lại đã lâu không thấy liên lạc với cô ta.

Quan Tử Dao thấy tình hình này hơi lạ thì bèn chủ động hẹn Lục Hân Nghiên ra ngoài.

"Hân Nghiên, chuyện lần trước... Ninh Tịch không làm khó em chứ? Chị đã đích thân tới xin lỗi cô ta, nhận hết lỗi về mình rồi, nếu cô ta vẫn trách em thì em cứ bảo cô ta tới tìm chị là được!" Quan Tử Dao săn sóc nói.

Nhớ lại chuyện ngày đó, vẻ mặt Lục Hân Nghiên lộ rõ vẻ kinh hoàng, sau đó lại nhanh chóng bình tĩnh lại đáp: "Cái này thì không đâu ạ… cô ấy... cô ta nể mặt anh trai em nên sẽ không làm khó em đâu, nhanh nhất tại chị Tử Dao, chị yên tâm!"

"Vậy là tốt rồi!" Quan Tử Dao gật đầu, làm vẻ tùy ý hỏi một câu: "Lần trước em nói chuyện làm đại lí thế nào rồi?"

"Còn có thể thế nào nữa… Ninh Tịch đã nói đến mức đấy rồi thì chắc là không nhờn được đâu! Có điều dạo này em cũng đang lên kế hoạch kinh doanh mới, không biết lần này có thành công không nữa…" Lục Hân Nghiên thở dài nói.

"Thật ra thì loại phong cách này cũng có rất nhiều nhãn hiệu, em có nghĩ tới chuyện đổi một hãng khác không?" Quan Tử Dao hỏi dò.

"Đổi hãng sao?"

"Đúng vậy, không biết em đã nghe nói đến History chưa? Hãng này cũng rất được, hơn nữa còn nổi tiếng hơn cả Tắc Linh. Chị sẽ liên hệ với người phụ trách bên đó giúp em, chắc là không có vấn đề gì đâu. Nếu như em đồng ý thì chắc đối phương sẽ rất hoan nghênh!"

Lục Hân Nghiên nghe vậy thì uể oải ngước mắt lên, dáng vẻ không mấy hứng thú: "Cũng đã nghe nói rồi, có điều… em vẫn thích đồ của Tắc Linh hơn…"

"Nhưng mà gần đây tiếng tăm của Tắc Linh không tốt lắm…"

"Việc đó em cũng nghe nói, đúng là tin đồn vô căn cứ! Trang phục của hai nhà này em đều xem qua rồi, quả thật là có giống nhưng rõ ràng là của Tắc Linh đẹp hơn! Hơn nữa những thiết kế của Đới Uy gần đây khiến em cảm thấy như sắp hết thời ấy, chẳng đẹp chút nào... Hiện tại em lại rất mong chờ bộ sưu tập mùa hè sắp tới của Tắc Linh, chắc sẽ đặc sắc lắm. Tác phẩm của Tắc Linh lần nào cũng khiến người ta kinh ngạc không thôi…"

Lục Hân Nghiên hớn hở nói một tràng, sau đó lại ỉu xìu nằm sấp mặt xuống bàn: "Ài… Sao không cho em làm đại lý chứ… thiệt quá đáng... lần này em nhất định sẽ cố gắng mà… Khó khăn lắm mới thích được một thứ khiến bản thân dốc hết sức ra tìm hiểu như thế…"

Quan Tử Dao thấy Lục Hân Nghiên kiên trì như vậy thì cũng không tiện khuyên bảo nữa, sau đó hai người ăn cơm trò chuyện một chốc rồi ai về nhà nấy.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Buổi tối, đoàn phim tổ chức một bữa tiệc đơn giản mừng bộ phim đóng máy ở khách sạn.

Vì không có nhà đầu tư hay phóng viên, chỉ có thành viên đoàn phim với nhau nên không khí nhẹ nhàng hơn hẳn.

"Các bạn không phải là nhóm diễn viên mới đầu tiên của tôi nhưng rất có thể sẽ là nhóm diễn viên mới cuối cùng được tôi dẫn dắt, cũng không biết nói gì nhiều, cảm ơn mọi người đã tin tưởng tôi!"

"Đây là bộ phim đầu tiên của em, thật may mắn khi được hợp tác với ekip chuyên nghiệp thế này, cảm ơn đạo diễn đã chọn em, cảm ơn các đồng nghiệp đã cùng nhau cố gắng, thời gian này em đã rất vui, cảm ơn mọi người!"

"Em cũng chúc mọi người một ly, nhất là anh Tịch, nhất định phải mời anh một ly, em có việc muốn thẳng thắn với anh, thật ra… con rắn kia là do em thả, lúc đó thấy anh quyến rũ hết đám con gái trong đoàn phim nên mới giận quá mất khôn, ai ngờ… anh Tịch quả là mạnh mẽ! Em phục rồi!" Kỳ Phóng nói xong liền uống cạn một hơi.

"Có điều, anh Tịch à, anh mặc đồ nữ vẫn đẹp hơn, mặc đồ nam đúng là chỉ phung phí của trời thôi anh ơi!" Kỳ Phóng vừa nói vừa đảo đảo nhìn Ninh Tịch hôm nay mặc đồ nữ.

"Nói bậy! Anh Tịch mặc đồ nữ mới là phí của giời! Chẳng qua cậu sợ anh Tịch mặc đồ nam sẽ át hết ánh hào quang của đám đàn ông các cậu chứ gì!" Kỷ Ngữ Manh là người đầu tiên phản đối, các cô gái ở đó cũng nhao nhao đồng tình.

...

Qua ba tuần rượu, mọi người lần lượt kính nhau, mượn rượu tỏ nỗi lòng, cười đùa với nhau khiến không khí càng trở nên vui vẻ hơn.

Sau khi ăn uống xong, mọi người túm năm tụm ba ở cửa khách sạn chờ xe.

Mọi người đã lục tục về gần hết, cuối cùng chỉ còn lại Ninh Tịch, Thẩm Hãn Thần và Kha Minh Vũ.

Thẩm Hãn Thần không kìm được lòng liếc nhìn Ninh Tịch vài lần, những lời muốn nói nghẹn cả đêm lúc này mới có dũng khí mở miệng: "Tiền bối! Hi vọng… sau này sẽ còn cơ hội hợp tác! Diễn xuất của cô rất tuyệt!"

"Cảm ơn." Không phải là Ninh Tịch không phát hiện ra được ý tứ của Thẩm Hãn Thần đối với mình nên cũng không nhiều lời làm gì.

Huống chi, lúc này bên cạnh cô còn kè kè một Đại ma vương nữa!!!

Chàng trai trẻ ơi! Xin cậu đừng có hại tôi nữa mà!!!

Nhưng rõ ràng là Thẩm Hãn Thần không nghe được tiếng lòng của cô rồi.

Câu trả lời của Ninh Tịch khiên vẻ mặt của Thẩm Hãn Thần thất vọng rõ rệt, sau đó cậu ta lấy một tấm danh thiếp từ trong ví ra đưa cho cô: "Ở Thịnh Thế có Tô Dĩ Mạt một tay che trời, từ khi Lãnh Man Vân đi lại càng trầm trọng hơn, cô ở đó sợ là... không có ngày nổi danh được. Nếu như cô cần giúp đỡ… thì cứ gọi vào số này!"

Tấm danh thiếp mà Thẩm Hãn Thần đưa cho cô chính là của người quản lí của cậu ta!

Ninh Tịch quét mắt nhìn qua nhưng lại không nhận: "Cảm ơn ý tốt của cậu, có điều tôi không cần."

Ôi trời ạ! Đúng thật là! Thằng nhóc này lại dám đào góc tường ngay trước mặt chủ nhà! Gan thiệt đó!

Thẩm Hãn Thần nghe xong liền chau mày: "Tại sao? Phong Hành là một trong ba công ty lớn nhất ngành giải trí hiện nay, thực lực có thể sánh ngang với Thịnh Thế. Quản lí của tôi là át chủ bài của Phong Hành, tôi đã đề cập chuyện của cô với anh ta rồi... Nếu cô muốn qua bên này, sẽ có người xử lý việc trái hợp đồng cho cô!"

"Sặc, khụ khụ…" Ninh Tịch không dám nhìn vẻ mặt của Đại ma vương ở bên cạnh nữa, cô khẽ ho một tiếng rồi nói một cách đầy chính nghĩa: "Xin lỗi, Thịnh Thế có ý nghĩa rất đặc biệt với tôi, ở đó có giấc mộng, hi vọng và tình yêu của tôi. Không có gì thay thế được chúng, thế nên tôi sẽ không rời khỏi đó!"
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
"Ý nghĩa đặc biệt...?"

Tuy rằng Thẩm Hãn Thần không cam lòng, cũng không hiểu nổi tại sao Ninh Tịch lại chấp nhất với Thịnh Thế đến vậy.

Còn nữa, sao lời này của Ninh Tịch cứ như là đang tỏ tình với người nào thế nhỉ?

Thẩm Hãn Thần đang muốn hỏi thêm thì một chiếc taxi đã đi tới, Ninh Tịch sợ Thẩm Hãn Thần lại nói thêm câu gì dọa người nên bèn vội vội vàng leo lên xe: "Tôi đi trước đây! Bye bye!"

Vừa rồi cậu ta cố ý nói những lời này với Ninh Tịch trước mặt Kha Minh Vũ là vì muốn chứng minh thực lực của mình, muốn nhắc nhở rằng Kha Minh Vũ không xứng với Ninh Tịch, ai ngờ cuối cùng lại bị Ninh Tịch từ chối thẳng thừng như vậy.

...

Ninh Tịch vừa đặt chân tới Bạch Kim Đế Cung, một lát sau, "Kha Minh Vũ" cũng về đến nơi.

Vừa thấy Boss nhà mình, Ninh Tịch đã lập tức nhảy chân sáo chạy qua cầu khen ngợi: "Hì hì, boss đại nhân! Biểu hiện vừa rồi của em được không? Cầu ban thưởng! Cầu ban thưởng."

Ánh mắt thâm trầm của Lục Đình Kiêu dừng trên nụ cười của cô gái, bàn tay to giữ lấy gáy cô, ra sức hôn lên đôi môi cô…

Dưới ánh trăng sáng, bầu không khí mát mẻ nhờ giờ đây đang nóng dần lên…

"Loảng xoảng!!!"

Sau lưng chợt có tiếng đổ vỡ!

Lục Đình Kiêu và Ninh Tịch cùng quay sang nhìn. Sau đó, hai người liền nhìn thấy Lục Cảnh Lễ không biết đã đứng đó từ bao giờ, nồi lẩu lớn vốn bê trong tay lúc này đã an vị trên mặt đất bừa bộn, khuôn mặt anh tuấn như có dấu hiệu rạn nứt…

"Cảnh Lễ, anh nghe tôi giải thích đã…"

Nhưng Lục Cảnh Lễ đã bịt hai tai lại không nghe Ninh Tịch giải thích gì hết và bắt đầu gào thét như nữ chính trong truyện của Quỳnh Dao: "Tôi không nghe tôi không nghe tôi không nghe! Anh trai tôi đẹp mã lại nhiều tiền, tính tình trầm ổn trưởng thành, tài trí hơn người, văn võ song toàn, dịu dàng săn sóc... là người chồng tốt nhất thế kỉ, gả cho rồi còn tặng kèm một bánh bao nhỏ dễ thương… Đừng nói là con gái khắp cái đất Đế Đô, ngay cả tôi cũng muốn gả cho anh ấy nữa ấy chứ! Sao cô lại làm ra việc khiến người ta oán hận thế này! Tiểu Tịch, tôi đúng là đã nhìn lầm cô rồi!"

Ninh Tịch đen mặt nhìn "con cá chép" đang giãy đành đạch trước mắt: "Ấy ấy… người anh em à… bình tĩnh chút được không!"

"Bình tĩnh! Cô bảo tôi bình tĩnh thế nào đây!!! "

Lục Cảnh Lễ nói xong còn quay sang quát Kha Minh Vũ: "Khốn kiếp, dám quyết rũ chị dâu tao, không nhìn cho rõ ông đây là ai à, ngay cả chị dâu ông mà cũng dám quyến rũ! Hôm nay ông phải đánh cho mày không ra hình người nữa thì thôi!!!!!!!!"

"Ặc…" Không ra hình người nữa...

Trước khi Lục Cảnh Lễ lao tới trước mặt Kha Minh Vũ tìm chết, Ninh Tịch đã vội lách người tới hóa giải thế tấn công của Lục Cảnh Lễ: "Lục Cảnh Lễ, anh bình tĩnh chút đi, anh ấy là…"

Ninh Tịch còn chưa nói dứt lời, Lục Cảnh Lễ đã gào thét tới tận trời xanh: "Ông trời ơi...! Không còn thiên lý gì nữa rồi!!! Cô... cô... cô còn dám che chở cho tên gian phu này!!!"

Ninh Tịch đỡ trán tỏ vẻ bất lực, hết cách thông não cho tên này rồi: "Được được được… Tôi không che chở nữa… anh đánh đi… đánh cho anh ấy không ra hình người nữa đi! Đánh đi!!"

Ninh Tịch nói xong còn cố ý tránh qua một bước để tiện cho anh ta lao đầu vào chỗ chết.

Lục Cảnh Lễ lập tức lao đến chỗ Kha Minh Vũ với khí thế mãnh liệt.

Sau đó...

"Á Á Á Á..."

Đi kèm theo đó là hình ảnh chú cá chép nhỏ chưa sờ được đến góc áo người nào đó đã bị người ta khóa tay lại, thuần thục bắt chéo tay ra sau lưng…
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Kế đó, gian phu trong miệng Lục Cảnh Lễ như thể đi guốc trong bụng anh ta, biết tỏng anh ta muốn làm gì nên rất dễ dàng phá giải đòn tấn công và áp chế anh ta…

Sau khi bị hành hạ đến lần thứ n, cuối cùng Lục Cảnh Lễ cũng tru lên một tiếng!

"Anhhhhh... buông tay buông tay buông tay, đau đau đau!!!"

Cách đánh anh thuần thục như "nước chảy mây trôi" này quả thật là ông anh ruột anh rồi!

Khóe miệng Ninh Tịch giật một cái: "Đã cố ngăn anh đi tìm chết rồi mà, ai bảo không nghe cơ!"

Nói tới thì, Tiểu Bảo thông qua sự quan sát phát hiện Kha Minh Vũ là Lục Đình Kiêu, cô thì thông qua khí chất và phản ứng của Tiểu Bảo để phán đoán, còn Lục Cảnh Lễ thì lại… bị ăn đòn xong mới phát hiện ra…

Lục Cảnh Lễ ôm cổ tay yếu ớt của mình, không ngừng thổi phù phù: "Cô ngăn tôi bao giờ! Cô không thể nói thẳng với tôi đây là anh trai tôi được à?"

Ninh Tịch trợn trắng mắt: "Tôi vừa mới mở miệng anh đã nhảy vào miệng tôi ngồi rồi còn muốn tôi nói kiểu giề!"

Tên không tim không phổi Lục Cảnh Lễ rất nhanh chóng quẳng chuyện bị ăn đòn oan đi mà bắt đầu hưng phấn xoay tròn quanh ông anh trai: "Trông thật quá đi mất! Nếu không phải em thông minh thì đã suýt bị lừa rồi!"

Ninh Tịch: "..."

Lục Cảnh Lễ nói xong, sắc mặt liền trở nên nghiêm trọng, giọng điệu cũng nghiêm túc hơn hẳn, lo lắng nhìn Lục Đình Kiêu: "Anh, sao anh lại hóa trang thành thế này, anh phải làm chuyện gì rất hệ trọng tuyệt đối không thể lộ mặt sao?"

Lục Đình Kiêu hơi trâm ngâm một hồi, cảm thấy Lục Cảnh Lễ nói vậy cũng đúng: "Ừ."

Lục Cảnh Lễ nghe xong liền tức giận, bất mãn nói: "Rốt cuộc là chuyện gì vậy, sao chuyện gì anh cũng gạt em, không chia sẻ với em!"

Lục Đình Kiêu: "Không chia sẻ được."

Lục Cảnh Lễ: "Anh không nói thì làm sao mà biết không chia sẻ được!"

Lục Đình Kiêu: "Đóng phim với chị dâu của em."

Lục Cảnh Lễ: "..."

Lục Cảnh Lễ nghẹn mất đúng 10 giây đồng hồ rồi mới kịp phản ứng, đau đớn ôm lấy ngực: "Nếu ngày nào đó em chết… thì chính là bị đống thức ăn cho cún của các người làm bội thực. Khốn kiếp, chẳng trách gần đây thoáng cái đã chả thấy tăm hơi anh đâu. Em còn tưởng anh làm cái gì, hóa ra là lại đi nói chuyện yêu đương! Hừ! Em cứ tưởng anh đi cứu thế giới mới chủ động làm thêm giờ, chia sẻ công việc với anh, tiều tụy đến nỗi mặt cũng hóp cả vào!"

"Ơ, cậu ạ… bữa khuya mọi người tính ăn lẩu à? Cho cháu xin miếng?" Sau lưng bỗng vang lên giọng nói như vừa tỉnh ngủ.

Quả thật là mùi lẩu bên này nồng quá, bay cả sang căn biệt thự ở đối diện, thế nên Giang Mục Dã vốn đang ngủ trên giường cứ thế men theo mùi mà tới đây.

"Ăn cái rắm ấy! Đổ hết cả rồi đây này!" Lục Cảnh Lễ nghe tới chữ lẩu lại nổi quạu lên sau đó lại thấy có gì đó là lạ: "Này, thằng nhóc kia, sao cháu lại thản nhiên thế hả? Cháu biết… người này là cậu của cháu sao?"

Lục Cảnh Lễ nhìn về phía người đàn ông mà Ninh Tịch đang ôm tay rồi hỏi.

"Biết chứ..." Giang Mục Dã mơ mơ màng màng gật đầu.

"Móa! Vậy sao chỉ mình tôi không biết! Quá không công bằng! Kì thị nhau quá thể! Nói, làm sao cháu biết?" Lục Cảnh Lễ sắp phát điên luôn rồi.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
"Ngày quay thứ hai, lúc cháu đến thăm Ninh Tịch thì biết." Giang Mục Dã ngáp một cái rồi thành thực trả lời.

Giang Mục Dã vừa mới nói xong, vẻ mặt của Ninh Tịch liền thay đổi.

"À há..." Ninh Tịch híp mắt nhìn Giang Mục Dã một cái, sau đó bẻ khớp ngón tay bước từng bước một tới trước mặt Giang Mục Dã: "Lông vàng… ông qua đây…"

"Tôi… tôi... không qua đâu!" Nhìn thấy vẻ mặt nguy hiểm của Ninh Tịch, Giang Mục Dã nãy còn đang mơ mơ màng màng thoáng cái đã tỉnh như sáo, hơn nữa còn hối hận xanh cả ruột.

Thôi xong rồi, xong rồi, cái miệng hại chết cái thân rồi!

"Ông được lắm, biết sớm như thế vậy mà không nói cho tôi?!!" Ninh Tịch chống nạnh tức tối quát cho một tràng sau đó lao đến đập cho Giang Mục Dã một trận.

"Tôi cũng bị ép mà! Cậu ấy uy hiếp tôi đấy chứ! Sao bà không trách cậu ấy mà lại đánh tôi! Au ui! Đừng có đánh vào mặt…"

Nhìn thấy Giang Mục Dã cũng lâm vào cảnh ngộ như mình, Lục Cảnh Lễ tỏ ra rất được an ủi, cuối cùng cũng có người chịu khổ cùng mình.

...

Một lúc lâu sau, bốn người cùng ngồi trước bàn ăn, à, đương nhiên còn có thêm một bánh bao nhỏ nữa.

Thấy Tiểu Bảo không hề ngạc nhiên khi trông thấy Kha Minh Vũ nắm tay Ninh Tịch, Lục Cảnh Lễ lại càng thêm đau đớn, quả nhiên Tiểu Bảo cũng biết, chỉ mình anh ta là người cuối cùng biết chuyện này!

Có điều, Lục Cảnh Lễ khôi phục lại tinh thần rất nhanh, bởi vì Ninh Tịch đã xuống bếp làm một nồi lẩu khác cho bọn họ.

Ninh Tịch chuẩn bị nồi lẩu xong, sau đó lại vào phòng mình cầm ra mấy cái chai dưỡng da rồi ngồi xuống bên cạnh Lục Đình Kiêu, bắt đầu bôi bôi chát chát lên mặt anh, còn Lục Đình Kiêu thì cực kì phối hợp.

Giang Mục Dã cắm cúi ăn, tỏ vẻ không nhìn thấy gì cả.

Lục Cảnh Lễ bĩu bĩu môi: "Tiểu Tịch Tịch, cô đang làm cái gì đó? Làm gì mà lại bôi mấy thứ đồ của các bà các cô lên mặt anh tôi thế?"

Ninh Tịch quăng cho anh ta một cái lườm: "Cái gì mà đồ của các bà các cô, khuôn mặt của đàn ông cũng rất quan trọng đấy có biết không? Tôi đã cố ý mua cho anh của cậu một bộ sản phẩm dưỡng da chuyên dụng dành cho đàn ông đó, mặt anh ấy đeo mặt nạ quá lâu chắc chắn không thoải mái, phải massage da mặt cho anh ấy một chút, oa, sờ thích tay quá đi…"

Bánh bao nhỏ ngồi bên cạnh nghe thế, lập tức ngẩng đầu, dùng tay chỉ chỉ vào mặt mình, đầy mong đợi nhìn mẹ Tiểu Tịch.

Ninh Tịch lập tức bật cười giơ tay ra xoa xoa cái má mũm mĩm của Tiểu Bảo: "Ừm ừm, cái bánh bao này sờ cũng thích quá nha ~"

Lục Cảnh Lễ: "Tôi cảm thấy mình no mất tiêu rồi…"

Giang Mục Dã tỏ vẻ đồng cảm với Lục Cảnh Lễ.

Từ lúc biết Lục Đình Kiêu có thể vì Ninh Tịch mà không ngại hi sinh thân mình cải trang để được đóng phim cùng cô ấy, anh đã chết lặng với tất cả mọi thứ rồi. Tình địch quá hung tàn, bản thân thua là đúng!

Ninh Tịch bôi vẽ lên mặt Lục Đình Kiêu xong, sau đó vừa cho bánh bao nhỏ ăn cơm, vừa nghi ngờ hỏi Giang Mục Dã: "Lông vàng, sao ông phát hiện ra được Kha Minh Vũ chính là Lục Đình Kiêu? Thế mà còn phát hiện ra sớm hơn cả tôi lẫn Tiểu Bảo! Thật đúng là không khoa học!"

"Tôi..." Giang Mục Dã đang định mở miệng thì ngay lập tức bị một ánh mắt lạnh lẽo phía đối diện khóa chặt.

Anh ta nào đâu dám nói là bởi vì Ninh Tịch với Trang Khả Nhi ngọt ngào với nhau quá cho nên "cái bình dấm" kia lên cơn ghen, mất kiểm soát nên bị anh ta phát hiện ra chứ...

"Thì… thì tùy tiện phát hiện ra thôi, mà bà hỏi lắm thế làm gì! Đánh tôi một trận còn chưa đủ à!" Giang Mục Dã qua quýt lấy lệ, sau đó bắt đầu điên cuồng tống thức ăn vào miệng.

Móa nó chứ, ăn có bữa cơm thôi mà cũng không xong nữa, hết "ngược tâm" lại "ngược thân"!
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top