Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
Nói tới đây, Lục Hân Nghiên lại không nhịn được ngồi phịch xuống đất khóc nấc lên.

Lúc này, không ai còn nghĩ tới chuyện tìm Quan Tử Dao nữa, tất cả mọi người đều đang chìm trong nỗi sợ hãi vì chuyện Ninh Tịch bị rơi xuống vực.

Sát vách đá chỗ Lục Hân Nghiên đứng lúc trước vẫn còn thấy rõ vết sụt lở, có thể thấy rõ Ninh Tịch bị rơi từ đấy xuống.

Cứu... cứu thế nào?

Phía dưới là vực sâu thăm thẳm luôn đấy!

Mọi người ai cũng biết, ở núi Ngọc Trà, chuyện như vậy không phải mới xảy ra lần đầu. Năm nào cũng có không ít người bị rơi xuống vách núi, chết không thấy xác, kể cả có may mắn mò lên được, cũng không còn khả năng sống sót...

Giọng Mạc Lăng Thiên hơi run: "Phía dưới chỗ này là đầu nguồn một thác nước, trong nước có rất nhiều sỏi đá, dòng nước lại chảy xiết. Nếu rơi xuống đó, kể cả có may mắn không bị đập phải đá thì cũng không chịu nổi sức lớn của dòng nước. Nếu đợi người vớt được lên bờ, e rằng lành ít dữ nhiều, còn nếu nhảy thẳng xuống nước cứu người thì quá mạo hiểm, trước đây cũng có mấy vụ tương tự rồi... nhưng không có ca nào cứu được thành công cả..."

Theo những gì Mạc Lăng Thiên nói, mọi người đều chìm trong bầu không khí ngột ngạt đáng sợ...

"Vậy phải làm thế nào, làm thế nào bây giờ! Đang vui vẻ ra ngoài leo núi sao tự dưng lại thành ra thế này?"

Lăng Phỉ ban nãy nhịn mãi rồi, giờ không thể nhịn thêm được nữa, mở miệng nói một tràng: "Còn không phải vì tự dưng có người dở chứng chơi trò mất tích sao! Nào là nói Quan tử Dao giỏi giang thế nào, tốt đẹp ra sao, sao tôi hoàn toàn không thấy thế vậy! Nếu tốt đẹp như thế thật thì liệu có nhớ nhung mãi bạn trai của người khác thế không? Kể cả có thích đến mấy cũng đừng có làm chuyện thất đức như thế chứ? Còn bày ra bộ dạng bị vứt bỏ, bị phản bội cho ai xem! Lục Đình Kiêu với cô ta chẳng có quan hệ quần què gì với nhau hết nhé!"

Lời của Lăng Phỉ lập tức thu hút không ít người phụ họa theo: "Cái đám Lục Hân Nghiên thì như mấy cái gậy chọc shit luôn mồm nói có người bắt nạt cô ta, làm cô ta giận, tôi thật không thể hiểu nổi, rốt cuộc là ai ức hiếp cô ta chứ! Ai làm cô ta tức giận? Đơn phương nhớ nhung bạn trai người khác còn xem mình là người bị hại, cô ta có chỗ nào đáng thương? Tôi thấy cô ta có tức đến chết cũng đáng đời!"

"Cả cái cô Lục Hân Nghiên kia nữa, đúng là đồ não tàn, đang yên đang lành lại hùa vào với nhau hại chết một cô gái đang sống tốt lành, giờ thì bọn họ thấy thỏa mãn chưa?"

...

Thấy mọi người nói những lời khó nghe bên tai, Lục Hân Nghiên ngơ ngác ngồi sụp xuống như người mất hồn.

Cô biết... cô chết chắc rồi... lần này cô chết là cái chắc rồi...

Nếu Ninh Tịch có mệnh hệ gì, cô dám chắc chắn, anh họ tuyệt đối sẽ không tha cho cô!

Nhưng điều khiến cô cảm thấy sợ hãi và khủng hoảng nhất chính là cô tận mắt chứng kiến một người đang sống chết ngay trước mắt mình, đã thế người này còn do cô sẩy tay đẩy ngã xuống!

"Đừng phí lời nữa, kể cả không có cách cũng phải mau nghĩ cách đi chứ! Lỡ bị Lục Đình Kiêu biết được, nói không chừng tất cả chúng ta đều sẽ gặp xui xẻo đấy..." Có người lên tiếng giục.

"Chuyện này phải nhanh chóng báo cho Lục Đình Kiêu biết chứ!"

"Báo!!! Các người ai đi báo?"

...

Bầu không khí lại rơi vào im lặng.

Ai dám đi nói với Lục Đình Kiêu! Chán sống rồi à?

"Để tôi nói!" Mạc Lăng Thiên cắn răng, run tay lấy điện thoại ra.

Nếu không vì anh ta cứ khăng khăng kéo Lục Đình Kiêu tới, Ninh Tịch cũng sẽ không xảy ra chuyện...

Mạc Lăng Thiên đang định gọi điện, trong đám người bỗng có tiếng một cô gái hét ầm lên: "A A A A A A A..."

"Bà xã! Sao thế, em làm sao thế?" Triệu Hải Sinh vội nhìn về phái Lăng Phỉ.

Lăng Phỉ sợ hãi nhìn về phía rìa vách đá cách mình tầm hai ba mét: "Tay! Tay tay tay! Có một cái tay người!!!"

"Tay? Tay ở đâu ra?"

Lúc tất cả mọi người đều nhìn theo hướng tay Lăng Phỉ chỉ, quả nhiên thấy một bàn tay, một bàn tay trắng nõn của phụ nữ.

"Đó... đó là cái gì vậy..."

"Cái quái gì vậy a a a a a a a!!!"

"Mẹ ơi! Chắc không phải là Ninh Tịch biến thành ma về đòi mạng đấy chứ?"

...
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
"AA A A A A A... MẸ ƠI!!! MAAAAA!!!"

Trong phút chốc, các cô gái thay nhau hét ầm lên, sắc mặt Lục Hân Nghiên trắng bệch, sợ đến nỗi suýt nữa ngất xỉu, mọi người rơi vào hỗn loạn.

"Con mẹ nó... tổ sư các người, ma cái quần..." Đúng vào lúc này, bên vách núi lại có thêm một cái tay nữa tóm chặt lấy mỏm đá bên vách, soạt một tiếng, một bóng đen từ dưới lộn lên, rơi xuống trước mặt bọn họ...

"Đây... đây là cái gì thế?"

"Cái quái gì trèo lên vậy!"

"Má ơi!"

"Là... Ninh Tịch! Hình như là Ninh Tịch đấy!"

....

Đệch! Bọn họ thấy cái gì thế nàyyyyyyyyyyyy!

Ninh Tịch!

Đúng là Ninh Tịch thật rồi!

Chuyện này rốt cuộc là sao?

Đừng nói với họ là cô tự mình trèo lên đấy nhé???

Lúc này, đầu tóc Ninh Tịch rối bù, bộ quần áo thể thao trắng mặc trên người bị bẩn đến nỗi không nhìn ra là màu gì nữa, trong kẽ tay toàn làm bùn đất và rêu xanh, cô đang đứng gập người thở dốc, sau khi lên tới nơi, câu đầu tiên cô nói là vội vàng hỏi họ: "Này... các người chưa nói với Lục Đình Kiêu đấy chứ?"

Thấy cảnh tượng trước mắt, tất cả đều trưng ra vẻ mặt như đang gặp quỷ.

Lục Hân Nghiên quên cả khóc, đờ đẫn ra, Mạc Lăng Thiên thì ngồi phệt xuống đất, trưng ra vẻ mặt tam quan giờ nát như bột hết rồi...

"Này, tôi đang hỏi mọi người đấy! Sao ai cũng ngẩn ra hết cả vậy!" Ninh Tịch giục.

"Chưa! Còn chưa kịp nói với cậu ta!" Mạc Lăng Thiên ngơ ngác đáp.

"Chưa nói là được rồi... tuyệt đối đừng để anh ấy biết được chuyện này đấy, nghe chưa..." Ninh Tịch thở phào, ngồi bệt mông xuống đất.

Mẹ nó! Đúng là muốn điên luôn mà!

Câu đầu tiên sau khi cô trèo lên không phải là "may quá chưa chết", không khóc lóc nức nở mà lại bảo họ tuyệt đối không được nói cho Lục Đình Kiêu biết! Có lầm không vậy?

Lục Đình Kiêu còn đáng sợ hơn cả việc bị rơi xuống vực à?

Mạc Lăng Thiên như sụp đổ: "Rốt cuộc cô làm thế nào để lên được vậy?"

Ninh Tịch: "Thừa lời, tất nhiên là trèo lên rồi!"

Mạc Lăng Thiên: "Trèo... cô trèo kiểu gì?"

Ninh Tịch: "Dùng tay."

Mạc Lăng Thiên khó khăn nuốt nước bọt: "Tiểu... bạch thỏ à... không... Nữ hiệp! Rốt cuộc người cô làm bằng cái gì vậy? Thế mà cũng không chết nổi?"

Ninh Tịch lau mồ hôi trên trán, lườm Mạc Lăng Thiên một cái rồi nói: "Chẳng lẽ anh chưa từng nghe thấy định luật "có nhảy xuống vực không chết" sao?"

Khóe miệng Mạc Lăng Thiên giật giật: "Nghe thì cũng có nghe rồi, nhưng mẹ nó ông đây lần đầu nghe thấy việc có thể tự dùng tay trèo lên đấy? Cô đúng là đồ cầm thú mà!"

Sau khi mọi người từ cơn hoảng loạn hoàn hồn lại, bắt đầu mồm năm miệng mười truy hỏi Ninh Tịch.

"Chuyện này rốt cuộc là sao? Tiểu Tịch cô tự mình trèo lên thật à? Đúng là quá thần kì rồi!"

"Chuyện này không khoa học! Chẳng lẽ cô biết khinh công sao?"

"Lần trước lúc ở sân bắn tôi đã thấy cô không phải là người bình thường rồi! Chắc cô không phải có năng lực đặc biệt gì chứ?"

"Tôi đã bảo Kiêu gia thẩm mỹ đặc biệt rồi mà! Cô Ninh chắc chắn không phải là người bình thường!"

...

Đệch! Các người mới không phải là người bình thường ấy!

Nghe mọi người càng nói càng chẳng ra làm sao, Ninh Tịch hắc tuyến đầy đầu: "Mọi người nghĩ nhiều quá rồi, tôi chỉ là một người bình thường thôi. Cũng không biết khinh công, hơn nữa tôi cũng có rơi hẳn xuống dưới đâu, nếu rơi xuống đấy thật thì sao mà trèo lên được, trừ khi tôi mọc cánh!"

"Thế chuyện này là sao? Nữ hiệp cô đừng thừa nước đục thả câu nữa! Mau nói đi!" Triệu Hải Sinh truy hỏi, những người khác cũng gật đầu lia lịa, nhìn cô chằm chằm như thể cô là người kể chuyện nổi tiếng nhất trong các quán trà thời xưa vậy.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
Ninh Tịch thở phào, giải thích ngắn gọn: "Lúc đó khi không khống chế được mình, tôi cố gắng để mình lăn xuống, lại thêm việc vách núi không vuông góc hoàn toàn, dốc chừng 70 độ, thế nên tôi cố dựa vào vách núi để trượt xuống, may mà trượt một lúc cuối cùng cũng giẫm vào được một tảng đá lồi ra. Tiếc là, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, bị kẹt trong khe núi. Gọi mọi người cũng không ai nghe thấy, điện thoại lại bị rơi, nên tôi đành phải trèo lên! Mệt chết đi được, tối qua quả nhiên không nên làm biếng để Lục Đình Kiêu cõng, báo ứng nhanh thật..."

Thấy Ninh Tịch nói vậy, mọi người càng hết nói nổi.

Mẹ nó chứ, lúc cô rơi xuống vực còn có thể chú ý tới việc điều chỉnh góc và tư thế rơi nữa à?

Thế càng biến thái hơn đấy biết không hả?

Đúng là không phải người bình thường!

"Cô không thể ở yên đấy đợi chúng tôi xuống cứu à? Lỡ cô không trèo tử tế, rơi xuống đó thật thì làm thế nào?" Mạc Lăng Thiên la lên.

Ninh Tịch nghe vậy không nói gì, chỉ như có như không liếc về phía Lục Hân Nghiên.

Lỡ sau khi cô rơi xuống, Lục Hân Nghiên lại không nói gì, giấu tất cả mọi người thì sao?

Không phải vì tâm lí cô đen tối mà không thể không cân nhắc tới khả năng này. Dù sao cô với Lục Hân Nghiên trước giờ vẫn không hợp nhau, trong tình huống đó, lỡ Lục Hân Nghiên không nói gì, cô có chết cũng không biết sao mình lại chết nữa.

Thêm việc tảng đá dưới chân cô lúc ấy không biết có thể chống đỡ được tới khi nào nữa, thế nên đành phải tranh thủ thời gian tự mình trèo lên thôi.

Cô không thể đặt tính mạng của mình vào tay người khác được.

Lục Hân Nghiên bị cái nhìn của Ninh Tịch làm cho hổ thẹn đến nỗi muốn độn thổ cho xong, môi cô ta run run, một câu cũng không nói nổi.

Khoảnh khắc lúc đó, vì hoảng loạn và sợ phải gánh chịu hậu quả, cô ta thật sự có nghĩ tới việc dứt khoát không nói cho ai biết hết, hoặc sẽ nói Ninh Tịch tự mình ngã xuống...

"Được rồi được rồi! Muốn hỏi gì thì hỏi hết cả rồi, những gì mọi người nên biết cũng biết cả rồi, đừng vây lại đây nữa, lỡ bị Lục Đình Kiêu phát hiện ra là tôi chết chắc đấy! Tôi phải mau về thay quần áo hủy thi diệt tích đây, tạm biệt mọi người..." Ninh Tịch trở mình bò dậy.

Thấy cô không hề nhắc tới chuyện cứu Lục Hân Nghiên, thậm chí còn muốn giấu Lục Đình Kiêu, mọi người tròn mắt nhìn nhau, ai nấy đều kinh ngạc...

"Haiz, đợi đã Ninh Tịch, cô đừng cử động bừa! Còn không biết cô có bị thương ở đâu không mà, vẫn nên tới bệnh viện kiểm tra thì hơn!"

"Đúng đấy đúng đấy! Đề phòng trước đi kiểm tra vẫn hơn!"

"Hơn nữa chuyện lớn thế này, giấu anh Kiêu hình như không ổn lắm đâu?"

...

Mọi người ai cũng cản Ninh Tịch lại, lúc anh một câu tôi một câu đang khuyên cô, phía sau truyền tới giọng nói lạnh lùng của một người đàn ông: "Mọi người đang làm gì thế?"

Nghe thấy giọng nói này, cả người Ninh Tịch khẽ run lên, trong lúc hoảng loạn cô suýt chút nữa tụt luôn quần áo trên người ai đó ra mặc vào.

Tiếc rằng mắt Lục Đình Kiêu sáng như mắt diều hâu vậy, anh trông thấy Ninh Tịch đang đứng náu mình trong đám người nên liền đi thẳng về phía cô, "Chuyện gì thế này?"

Ninh Tịch gãi đầu, cố tỏ ra trấn tĩnh: "Em... mới bị ngã một cái ấy mà..."

"Ngã kiểu gì mà thành ra thế này? Em thử ngã lại một lần cho anh xem!" Ánh mắt Lục Đình Kiêu như tia laze quét qua toàn thân đầy bụi bẩn của Ninh Tịch, cách đó không xa còn có một khoảng đất bị sạt lở, cộng thêm vẻ mặt chột dạ của Lục Hân Nghiên, sắc mặt anh ngày càng khó coi.

Ngã thêm lần nữa?

"Như vậy... như vậy không hay lắm đâu..."

Đại ma vương độc ác quá đi hu hu hu!
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
"Em sai rồi!!!" Ninh Tịch quyết định nhận sai trước.

Lúc này, mọi người ở bên cạnh nhìn không nổi nữa: "Anh Kiêu, anh đừng dữ với Ninh Tịch như vậy, vì cứu Hân Nghiên mà suýt nữa cô ấy bị ngã xuống vách núi đấy!"

"Đúng đấy đúng đấy! Chắc chắn Ninh Tịch cũng sợ chết khiếp rồi, anh nên an ủi cô ấy mới phải chứ!" Mọi người bắt đầu hùa vào nói đỡ cho Ninh Tịch.

Sắc mặt Lục Đình Kiêu như sắp nổi bão: "..."

Suýt nữa thì rơi xuống vách núi...

Anh mới chỉ xa cô có vỏn vẹn năm phút ngắn ngủi thôi mà!

Anh sai rồi, thật sự sai rồi...

Đừng nói năm phút, kể cả năm giây cũng không nên để cô rời khỏi tầm mắt của anh như vậy!

Mãi tới khi Ninh Tịch thoát khỏi tình cảnh nguy hiểm, mọi người mới phát hiện phía sau Lục Đình Kiêu còn một người nữa, chính là Quan Tử Dao.

"Tử Dao, cô chạy đi đâu vậy! Có biết tất cả chúng tôi lo cho cô lắm không?"

"Không nói tiếng nào xong mất tích, điện thoại thì không gọi được, mọi người tìm cô cả buổi sáng đấy, Hân Nghiên suýt chút nữa còn gặp nguy hiểm nữa!

"Tử Dao, lần này cô đúng là hơi vô trách nhiệm rồi đấy!"

...

Quan Tử Dao hoàn toàn không ngờ sau khi tới đây lại thấy cảnh này, tất cả mọi người đều đang đỡ lời cho Ninh Tịch, mọi người đều đang trách cứ cô ta...

Cô ta cố gắng không tỏ thái độ, thành khẩn xin lỗi mọi người: "Xin lỗi, chỉ là tâm trạng tôi không tốt nên muốn đi lòng vòng chút thôi, điện thoại thì hết pin, thật sự rất xin lỗi, khiến mọi người lo lắng rồi!"

Nhưng mọi người không những không đồng tình mà ngược lại không ít người còn tỏ ra chán ghét với bộ dạng này của Quan Tử Dao, mấy người bạn ban nãy còn nói đỡ cho cô ta giờ cũng không lên tiếng nữa.

Thậm chí có người còn nhanh trí bắt đầu thầm nghĩ, tại sao tất cả bọn họ tìm khắp nơi đều không tìm được cô ta mà Lục Đình Kiêu lại tìm được?

Là trùng hợp hay cố ý đây?

Lúc đầu mọi người còn có chút đồng cảm với cô ta, giờ nghĩ tới chuyện nguy hiểm ban nãy, mọi người lại thấy bất bình thay cho Ninh Tịch.

Một người luôn nhớ thương tới bạn trai của người khác, còn tự xem mình là kẻ bị hại, lợi dụng sự quan tâm của bạn bè đứng về phía cô ta chĩa mũi nhọn vào Ninh Tịch, nhưng lại không thèm nghĩ tới việc bạn bè lo lắng cho mình mà chơi trò mất tích. Trong khi người còn lại trong tình huống gấp rút theo bản năng cứu một người luôn đối địch với mình, rơi xuống vực rồi còn dũng cảm tự trèo lên...

Mãi tới lúc này, mọi người mới hơi hiểu về con người Ninh Tịch, cô không phải là một con thỏ yếu đuối, mà chỉ khi ở trước mặt Lục Đình Kiêu mới tỏ ra như vậy.

Cũng như Lục Đình Kiêu, chỉ khi đối diện với cô anh mới lộ ra dáng vẻ dịu dàng của mình.

Sau khi Ninh Tịch trèo lên không hề nhắc tới chuyện Lục Hân Nghiên đẩy cô, Lục Hân Nghiên vì chột dạ nên cũng không dám nói nhiều, chứ càng đừng nhắc tới chuyện muốn giải vây cho Quan Tử Dao.

Nếu không phải tự dưng không thấy Quan Tử Dao đâu, căn bản sẽ không xảy ra chuyện như vậy...

May mà ban nãy Ninh Tịch kéo cô lại, nếu không cô thật sự đã chết rồi!

Vừa nghĩ tới đây, cô ta nghĩ mà sợ phát run cả người!

"Lục Đình Kiêu, xin lỗi." Mạc Lăng Thiên sắc mắt u ám đi tới bên cạnh Lục Đình Kiêu, cố đè giọng nói.

Ngoài câu này ra, anh ta không biết nên nói gì nữa, trong lòng vừa áy náy vừa tự trách.

Ban nãy vì chuyện Quan Tử Dao mất tích mà suýt chút nữa thì anh ta đã giận cá chém thớt lên Lục Đình Kiêu và Ninh Tịch.

May mà Ninh Tịch không sao, nếu không, cả đời này anh ta cũng không còn mặt mũi nào mà gặp Lục Đình Kiêu nữa, dù sao cũng chính là anh ta đã khăng khăng gọi Lục Đình Kiêu tới, còn dùng chiêu tuyệt giao ra để uy hiếp nữa.

...
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
Quan Tử Dao không biết rốt cuộc cô ta đã chịu đựng như thế nào mà về được đến nhà.

Tối qua cô ta thật sự rất buồn bực nên mới muốn yên tĩnh một mình, cuối cùng cũng không biết là tại sao mà không không chế được liền ôm tâm trạng muốn báo thù Lục Đình Kiêu, vậy nên cố tình tắt điện thoại.

Lúc ở trong bóng tối trông thấy mọi người sốt sắng tìm cô ta, chỉ trích Ninh Tịch, tâm trạng sắp sụp đổ của cô ta mới thoáng tốt hơn.

Cô ta tìm thời điểm thích hợp xuất hiện, để Lục Đình Kiêu tìm thấy mình, muốn nhân cơ hội này nói chuyện đàng hoàng với anh...

Ai ngờ, cuối cùng lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn như vậy, cô ta lại thành mục tiêu công kích của mọi người!

Từ khi biết tới sự tồn tại của cô gái kia, cuộc sống hoàn mỹ của cô ta như bị virus xâm nhập, hoàn toàn trở nên hỗn loạn, tất cả mọi chuyện đều thoát khỏi sự khống chế của cô ta.

Cô ta không thể cứ tiếp tục mềm lòng mãi được!

Ngủ một giấc dậy, cuối cùng cô ta cũng bình tĩnh lại hơn một chút, cô ta tìm cha mình, kể hết cho ông nghe chuyện của cô ta.

"Con nói gì cơ? Tên Kha Minh Vũ kia chính là Lục Đình Kiêu?" Nghe thấy lời của con gái, Quan Thụy cũng tỏ ra hết sức bất ngờ.

"Vâng, chính miệng Lục Đình Kiêu nói đấy ạ."

Thấy vẻ mặt của con gái, Quan Thụy cơ bản cũng đã đoán ra khi ấy đã xảy ra chuyện gì, ông ta vỗ vai Quan Tử Dao nói: "Khiến con chịu ấm ức rồi, chuyện này là do ba quá bất cẩn."

"Không phải tại ba làm sai, ai có thể ngờ được Lục Đình Kiêu cư nhiên vì đứa con gái kia mà làm đến mức độ này chứ..." Sắc mặt Quan Thụy rất kém, nhưng vẫn an ủi Quan Tử Dao, "Con cũng đừng quá lo lắng, Lục Đình Kiêu có mạ vàng cho nó thế nào, kể cả có thể nâng giá trị bản thân nó lên cũng không thể nâng được xuất thân của nó đâu..."

"Ba, thân thế của Ninh Tịch liệu có phải có ẩn tình gì không?" Quan Tử Dao bất an hỏi.

"Lần trước từ tiệc mừng thọ về, ba đã cố tình cho người điều tra, nó chính là con gái ruột của Ninh Diệu Hoa, điểm này là không thể nghi ngờ. Trước năm 18 tuổi con nhỏ đó vẫn luôn ở dưới quê, sau khi được Ninh gia đón về đã làm ra không ít chuyện hoang đường, ba mẹ nó chê nó làm mất thể diện nên thà nhận đứa con nuôi là Ninh Tuyết Lạc chứ cũng không muốn nhận nó, vì nó chẳng ra làm sao cả!" Quan Thụy coi thường nói.

"Nhưng cô ta hết lần này tới lần khác đều khiến chúng ta tính toán sai, thật sự không thể xem nhẹ được, ba con mình phải tranh thủ hủy hoại cô ta trước khi cô ta đạt được mong muốn... Nhưng, giờ Lục Đình Kiêu lại chiều chuộng, bao bọc cô ta chặt như vậy..."

Quan Thụy vỗ vai cô ta: "Giờ Lục Đình Kiêu càng cưng chiều nó sẽ chỉ khiến Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý càng ghét nó hơn thôi. Tới lúc đó chúng ta thêm vài mồi lửa vào, có là Lục Đình Kiêu thì cũng không bảo vệ nổi nó! Tử Dao, nỗi nhục này, ba tuyệt đối sẽ không để con chịu oan uổng như vậy! Lần này ba không chỉ hủy hoại nó, còn phải khiến nó vĩnh viễn không bao giờ có thể trở mình được nữa..."

...

Tại cổng Bạch Kim Đế Cung.

"Ninh... Ninh Tịch!!!" Lục Hân Nghiên thở hồng hộc đuổi theo.

"Sao thế?" Ninh Tịch ngoảnh lại nhìn cô gái vừa đuổi tới.

"Tôi... tôi có thể nói chuyện riêng với cô vài câu được không." Lục Hân Nghiên đưa mắt nhìn Lục Đình Kiêu đang bên cạnh Ninh Tịch, vì sợ anh nên cô ta không kìm được co rúm lại.

"Nói chuyện riêng... xin lỗi, e rằng hơi khó rồi!" Ninh Tịch nói rồi giơ một tay lên.

Thấy trên cổ tay trắng nõn của cô bị buộc chặt một cái caravat, đầu bên kia đang bị Lục Đình Kiêu nắm chặt trong tay...

Giờ thì hay rồi... lần này thật sự bị Đại ma vương dắt thẳng vào thắt lưng rồi...

Lục Hân Nghiên: "..."
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
Sau một hồi im lặng quỷ dị.

Lục Hân Nghiên cắn răng, nhắm mắt, thẳng thắn đứng trước mặt Lục Đình Kiêu nói liền một mạch: "Ninh Tịch! Cảm ơn cô đã cứu tôi! Còn nữa! Xin lỗi! Lúc ở trên núi không phải tôi cố tình đẩy cô đâu, khi ấy tôi không biết là cô muốn cứu tôi! Xin lỗi! Rất xin lỗi..."

Tuy Lục Đình Kiêu đã sớm liệu được sự việc không đơn giản như vậy, với thân thủ của Ninh Tịch chỉ là kéo Lục Hân Nghiên một cái thôi thì làm sao tới nỗi rơi luôn xuống đấy chứ, sau khi chính tai nghe thấy, sắc mặt anh bỗng lạnh hẳn xuống.

Một cô gái như Lục Hân Nghiên sao có thể chịu nổi áp lực từ phía Lục Đình Kiêu, cả người cô ta run lên như cầy sấy, sợ đến nỗi chắc thêm giây nữa thôi là bất tỉnh nhân sự.

Ninh Tịch ra hiệu cho Lục Đình Kiêu để cô tự giải quyết chuyện này, sau đó cô sờ lên chiếc caravat trên cổ tay, nhìn Lục Hân Nghiên cười lạnh nói: "Ha ha, em gái này, suýt chút nữa thì em lấy luôn cái mạng nhỏ này của tôi rồi đấy, một câu không phải cố tình, một câu xin lỗi là được à? Nói xin lỗi mà có tác dụng thì còn cần tới cảnh sát làm gì nữa?"

Lục Hân Nghiên cắn chặt môi, tỏ ra khó xử: "Tôi đồng ý gánh chịu mọi hậu quả!"

Ninh Tịch xoa cằm: "Chậc, đồng ý gánh chịu mọi hậu quả à... đây là em nói đấy nhé..."

"Là... tôi... tôi nói... muốn chém muốn giết gì tùy cô!" Tuy Lục Hân Nghiên mạnh miệng như vậy, nhưng cả người run lên như cầy sấy, rõ ràng đã bán đứng nỗi sợ hãi của chủ nhân.

Lúc này, trong đầu Lục Hân Nghiên đã hiện lên vô số những suy đoán đáng sợ...

Cô gái này chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cô...

Trong cơn tuyệt vọng, Lục Hân Nghiên run rẩy, hướng ánh mắt cầu cứu về phía anh họ của mình, nhưng lại chỉ thấy một đôi mắt lạnh lẽo, còn đáng sợ hơn cả Ninh Tịch.

Được rồi!

Chết thì chết vậy!

Chết trong tay cô gái này còn tốt hơn chết trong tay anh họ!

"Cô... cô nói đi! Rốt cuộc cô muốn tôi thế nào?" Lục Hân Nghiên miết chặt nắm tay hỏi.

Ninh Tịch cố tình tỏ ra mệt mỏi, trầm ngâm suy tư một hồi mới nhìn Lục Hân Nghiên nói: "Gọi một tiếng chị dâu nghe xem!"

"Gì... gì cơ..." Lục Hân Nghiên nghe vậy liền ngẩn tò te ra.

Ngơ ngác một lúc lâu, cô ta mới phản ứng lại vừa xảy ra chuyện gì.

Chẳng lẽ... chẳng lẽ yêu cầu của Ninh Tịch... chỉ có vậy?

Ninh Tịch nhíu mày giục: "Chẳng phải nói muốn chém muốn giết gì tùy sao? Sao? Hối hận rồi à?"

Thay đổi nhanh như vậy, người Lục Hân Nghiên càng run hơn, nước mắt không nhịn được lăn xuống, cúi gầm mặt, vừa khóc vừa run rẩy nói: "Chị dâu..."

Nghe thấy tiếng chị dâu này, cuối cùng Ninh Tịch cũng hài lòng gật đầu: "Được rồi, chuyện này dừng lại ở đây thôi, nhờ phúc của cô, hôm nay kích thích lắm, chơi cũng rất vui nữa!"

Nói rồi, cô tóm lấy caravat, kéo Lục Đình Kiêu còn trưng ra vẻ mặt lạnh lẽo dọa người kia đi về.

Rất kích thích... rất vui?

Lục Hân Nghiên: "..."

Lục Đình Kiêu: "..."

...

Sau khi vào phòng khách, Ninh Tịch lập tức hành động trước, cô đẩy Lục Đình Kiêu lên sofa, sau đó dùng sức hôn anh.

Tất nhiên Lục Đình Kiêu biết ý nghĩ xấu này của cô, anh ôm chặt lấy vòng eo thon nhỏ của cô, dùng sức hôn lại...

Một lúc lâu sau, Lục Đình Kiêu ấn lên làn môi hơi sưng đỏ của cô: "Rất kích thích... rất vui? Hửm?"

Ninh Tịch liền trưng ra vẻ mặt đưa đám: "Sao anh vẫn chưa quên nó đi thế..."

Cô còn tưởng chiêu này có thể tạm thời giải trừ nguy cơ rồi chứ!
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
Lục Đình Kiêu đen mặt nhìn cô: "Sống chết của người khác thì có liên quan gì tới em?"

Ninh Tịch ho nhẹ một tiếng: "Khụ, tốt xấu gì đó cũng là em họ anh, anh nói vậy không hay lắm đâu?"

"Kể cả là anh, anh cũng không cho phép em làm như vậy!"

"Thế có là gì... thật ra trước đây em còn chơi nhiều trò nguy hiểm hơn thế nữa cơ, hôm nay hoàn toàn chỉ là một case1 nhỏ thôi, em sẽ không làm chuyện gì mà em không nắm chắc đâu..."

1 Trước kia Ninh Tịch làm diễn viên đóng thế, mỗi lần nhận vai được gọi là một case.

Giải thích khô cả miệng lưỡi, Lục Đình Kiêu vẫn đanh mặt, Ninh Tịch không khỏi rơi lệ đầy mặt.

Vừa để Lục Hân Nghiên xin lỗi mình xong, giờ lại tới lượt mình chịu trận.

Ninh Tịch không ngừng cọ lên cọ xuống trong lồng ngực anh: "Đừng giận nữa mà được không? Lần sau em sẽ ngoan ngoãn ở bên cạnh anh không chạy lung tung nữa!"

Lục Đình Kiêu tỏ ra một dấu chấm cũng không tin.

Ninh Tịch tự cảm thấy lời này có vẻ không có độ tin cậy thật, cô lầu bầu nói: "Vậy rốt cuộc phải làm thế nào anh mới không giận nữa?"

Lục Đình Kiêu nghe vậy nặng nề nhìn về phía cô, nhưng lại không lên tiếng.

Mắt Ninh Tịch sáng lên, đúng là vận may đến cái khôn hẳn ra luôn: "Ôi... không tức nữa rồi đúng không... ông xã?"

Lục Đình Kiêu: "..."

Xem như em giỏi.

...

Bất giác nửa tháng đã trôi qua từ sau chuyện lần đó.

Vì thế, cuộc sống của Ninh Tịch có chút… ảnh hưởng không nhỏ…

Thảm nhất là phương phức giáo dục điên cuồng của Đại ma vương.

Ngoài ra, còn một chuyện... căn hộ của cô sắp không còn chỗ đặt chân nữa rồi.

Khắp nơi nào là đồ bổ dưỡng rồi những thứ như quần áo, đồ trang điểm đắt tiền, thậm chí còn cả những thứ quái dị như côn nhị khúc, nhuyễn kiếm các kiểu nữa...

Đồ bổ dưỡng là của Mạc Lăng Thiên và Quan Tử Dao gửi tặng, quần áo và đồ trang điểm là của Lục Hân Nghiên gửi tới, còn mấy thứ như côn nhị khúc, kiếm dao các thứ... thì là của Thạch Tiêu và Hùng Chí.

Mấy người phía trước ít nhiều cô cũng biết là vì lí do gì, nhưng Thạch Tiêu và Hùng Chí thì hoàn toàn khiến cô mờ mịt đầu óc.

Hai người này đang yên đang lành tự dưng chạy tới nịnh nọt cô làm gì?

"Díng dong!" Chuông cửa vang lên.

Ninh Tịch ra mở cửa, lại thấy Thạch Tiêu cùng Hùng Chí đứng trước cửa, hai tên đàn ông cao to một tên xách lạp xưởng, một tên xách ngỗng hun khói.

"Bà chủ, đây là đặc sản quê chúng tôi, cô nếm thử đi!" Thạch Tiêu vừa niềm nở vừa dè dặt nói, một câu bà chủ hai câu bà chủ, hoàn toàn khác với thái độ hung hăng trước đây, cứ như là hai người khác nhau vậy.

Hùng Chí ở bên cạnh phụ họa: "Bà chủ, cô nếm thử xem, nếu thích lần sau chúng tôi lại mang tới cho cô!"

Ninh Tịch thở dài, tựa người vào cửa: "Hai người có gì thì nói thẳng ra đi! Đừng lòng vòng quanh co nữa, cứ lằng nhằng thế này thì còn gì là đàn ông nữa?"

Thạch Tiêu và Hùng Chí đưa mắt nhìn nhau, nghĩ cũng tới lúc nên nói rồi, thế là Thạch Tiêu đành mở lời: "Bà chủ, có thể cho hai anh em chúng tôi bảo vệ cô được không?"

Ninh Tịch nhíu mày, "Bảo vệ tôi, hai người chắc chứ?"

Nhớ tới dáng vẻ dũng mãnh của bà chủ, Thạch Tiêu lặng lẽ lau mồ hôi: "Bà chủ, chúng tôi biết kĩ thuật bắn súng của hai anh em chúng tôi chỉ đáng xách dép cho cô, nhưng nói về đánh nhau, chúng tôi không tính là đẳng cấp cao nhất thì cũng được xem là chuyên nghiệp đấy!"

"Phim của tôi đã đóng máy rồi." Ninh Tịch nói.

Thạch Tiêu nghe thấy vậy liền nói, "Phải! Chính vì đóng máy rồi! Bà chủ, đợi tới khi cô nổi tiếng rồi, ra ngoài sẽ bị fan và phóng viên vây lấy, chắc chắn sẽ cần tới vệ sĩ đúng không! Đến lúc đó, cô có thể mở lời với ông chủ... thu dùng hai anh em chúng tôi được không?"

Khóe miệng Ninh Tịch giật giật, mấy tên này, từ bao giờ lại biết nịnh nọt vậy chứ...

"Vậy đợi tới khi nào tôi nổi rồi nói sau!" Ninh Tịch nói bừa.

Thế này... thế này là có cơ hội rồi?

Thạch Tiêu và Hùng Chí nhìn nhau, nhất thời kích động không thôi, trăm miệng một lời: "Bà chủ, cô nhất định sẽ nổi tiếng!!!"

Ninh Tịch: "..."

Thật cảm ơn hai người đã có lòng tin với tôi như vậy…
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top