Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Lần này đến còn có một đôi vợ chồng, quen nhau trong một bữa tiệc dành cho người độc thân rồi sau đó kết hôn, cô gái vừa đến dưới chân núi thì bắt đầu than thở: "Trời ơi! Cao thế! Phải bò lên thật đấy à? Em cảm giác chỉ cần leo được một nửa là em đã mệt chết rồi!"

"Không sao, không leo nổi thì chồng cõng vợ!"

"Chồng thật tốt ~"

...

Nghe cuộc đối thoại của đôi vợ chồng trẻ, Lục Đình Kiêu vô thức quay sang nhìn phía người bên cạnh mình: "Buồn ngủ lắm à?"

Ninh Tịch bực bội bĩu môi: "Tại anh hết đấy!"

Tối hôm qua khiến bánh bao nhỏ không vui, hại cô mất cả đêm để dỗ thằng bé, hôm nay sáng sớm đã phải dậy, chỉ ngủ được có mấy tiếng đồng hồ.

Câu này của Ninh Tịch, Lục Đình Kiêu hiểu, nhưng những người khác nghe được lại không phải như thế, thoáng cái tất cả mọi người đều bắt đầu ào ào tưởng tượng ra những thứ rất "bổ não".

Quả nhiên là đầu giường đánh nhau cuối giường hòa!

Nhìn thấy cô gái nhỏ ngáp liên tục, Lục Đình Kiêu đi đến trước mặt cô, sau đó hơi khom người xuống: "Đến đây."

"Làm gì?" Ninh Tịch không hiểu.

Lục Đình Kiêu: "Lên đây, ngủ tiếp."

"Thật không?" Mắt Ninh Tịch sáng lên, bờ vai to lớn vững chãi kia quả thật khiến cô càng buồn ngủ, cho nên sợ anh hối hận mà nhảy lên ngay lập tức.

Lục Đình Kiêu chỉnh lại tư thế một chút, sau đó cõng Ninh Tịch bắt đầu leo núi.

Mọi người xung quanh cùng đôi vợ chồng mới cưới nọ: "…"

"Má ơi! Kết hôn rồi mà vẫn còn thua bọn họ! Có còn thiên lý nữa không đây!"

Anh ta chuẩn bị khi nào vợ leo núi mệt thì cõng, kết quả phía Lục Đình Kiêu chưa bắt đầu leo núi đã cõng rồi!

"Nói đến việc cho đám độc thân cẩu ăn hành, tôi chỉ phục mỗi anh Kiêu!"

"Ha ha ha ~ nếu như trước kia cậu mà nói với tôi, chắc chắn tôi không tin Lục Đình Kiêu sẽ có một mặt như thế này đâu, nhưng mà giờ thì quen lắm rồi!"

.....

Bất tri bất giác tất cả mọi người đã leo được một nửa quãng đường, Ninh Tịch thì vẫn ngủ mê mệt trên vai Lục Đình Kiêu.

Bước chân của Lục Đình Kiêu vẫn rất vững vàng cho dù anh có đang cõng một người trên lưng, leo núi lâu như vậy, trên gương mặt anh vẫn chẳng có chút gì khác thường.

Mấy người đi đằng sau thở phì phò không nhịn nổi mà cảm thán một câu, thể lực của Lục tổng tốt quá đi mất...

Mọi người vừa leo núi vừa nói chuyện, bầu không khí rất vui vẻ, chỉ là mấy đứa con gái có quan hệ tốt với Quan Tử Dao bao gồm cả Lục Hân Nghiên không khỏi ngứa mắt.

Lục Hân Nghiên thở phì phì đuổi theo sau Lục Đình Kiêu, thực sự không tài nào chịu nổi nữa liền nói: "Anh, tiếp đến còn một quãng đường rất dài nữa đấy! Rốt cuộc thì cô ta còn định ngủ đến bao giờ nữa chứ! Muốn để anh mệt chết à?"

Trên lưng anh, Ninh Tịch khẽ cau mày vì những tiếng ồn ào, Lục Đình Kiêu thấy vậy, vẻ mặt nhìn Lục Hân Nghiên liền lạnh đi mấy phần: "Im lặng."

Lục Hân Nghiên tức phát điên!

Đằng sau lưng, suốt quãng đường Quan Tử Dao trợn trừng trừng hai mắt nhìn Ninh Tịch và Lục Đình Kiêu vẫn ngọt ngào như cũ, không có chút khoảng cách nào, sự nghi ngờ trong lòng càng lúc càng mạnh mẽ...

Chạng vạng tối, đoàn người cuối cùng cũng lục tục lên đến đỉnh núi.

Mọi người nghỉ ngơi một lát rồi bắt đầu dựng lều, đúng vào lúc này Quan Tử Dao không nhịn nổi nữa, cô ta đi thẳng đến trước mặt Lục Đình Kiêu: "Đình Kiêu, em có thể nói chuyện với anh một lát được không?"

Lục Đình Kiêu quay sang nhìn Ninh Tịch vẫn còn đang mải loay hoay với cái lều.

Ninh Tịch còn đang chăm chú dựng lều, thế cho nên không để tâm lắm xua xua tay, ý bảo hai người cứ đi đi.

Chậc, nhịn được lâu như thế, Quan Tử Dao quả là cũng chẳng dễ dàng gì…

Quan Tử Dao nhìn vẻ không thèm để ý của Ninh Tịch, hoàn toàn không coi cô ta là một mối nguy hiểm, tim lại đau nhói. Rõ ràng chuyện cô ta bắt cá hai tay đã bị Lục Đình Kiêu biết rồi, rốt cuộc đứa con gái này lấy đâu ra tự tin như thế?

Đợi khi hai người đi xa hơn một chút rồi, Quan Tử Dao nhìn người đàn ông trước mặt, lập tức sốt sắng thăm hỏi: "Đình Kiêu, tin nhắn và ảnh hôm qua em gửi cho anh, anh đã xem chưa?"

"Ừm." Tuy rằng Lục Đình Kiêu đang nói chuyện với Quan Ngọc Dao nhưng ánh mắt vẫn luôn dõi theo cô gái nhỏ đang dựng lều cách đó không xa.

"Anh đã nhìn thấy ảnh Ninh Tịch đang thân mật với người đàn ông khác chưa?" Quan Tử Dao xác nhận với anh một lần nữa.

"Nhìn thấy rồi." Vẻ mặt của Lục Đình Kiêu vẫn thản nhiên như cũ.

Nhìn thấy rồi… vậy sao lại phản ứng như thế này?

Quan Tử Dao hít một hơi thật sâu, hỏi lại một lần cuối cùng: "Anh… anh không nghĩ gì sao?"

Lục Đình Kiêu: "Chụp đẹp lắm, cám ơn."
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Chụp đẹp lắm…?

Cám ơn?

Trong thoáng chốc, Quan Tử Dao dường như nghĩ rằng đầu óc mình có vấn đề rồi thì phải?

Hoặc là thần kinh của Lục Đình Kiêu có vấn đề?

Một người đàn ông bình thường sau khi nhìn thấy ảnh chụp bạn gái mình thân mật với một người đàn ông khác sẽ có cái phản ứng kì dị này sao?

Quan Tử Dao hít một hơi thật sâu để bản thân bình tĩnh lại, quan tâm hỏi han: "Đình Kiêu, có phải anh bị cô ta nắm nhược điểm gì trong tay không?"

Bằng không ngoại trừ điều đó ra, cô ta thực sự không nghĩ ra nổi lý do gì có thể khiến Lục Đình Kiêu biết được chuyện như này rồi mà còn tiếp tục bên cạnh cô ta.

"Không phải." Lục Đình Kiêu trả lời, trên mặt vẫn chẳng có biểu cảm gì khác thường.

"Vậy rốt cuộc là tại vì sao?" Quan Tử Dao cảm thấy bản thân không thể hiểu người đàn ông trước mặt này.

"Người đàn ông trong bức ảnh đó, là tôi." Lục Đình Kiêu nhẹ nhàng nói.

"Anh… anh nói gì cơ?" Quan Tử Dao ngây ra sững sờ mất một lúc lâu mới tỉnh táo lại, cô ta nói rất nhanh: "Người đàn ông trong ảnh rõ ràng là một diễn viên nam đóng cùng với Ninh Tịch tên Kha Minh Vũ cơ mà! Tại sao lại có thể là anh được? Chẳng lẽ những bức ảnh mà em gửi cho anh đều bị đánh tráo rồi."

Khi Quan Tử Dao khó khăn lắm mới tìm được lý do cho bản thân mình thì Lục Đình Kiêu đã lên tiếng dập tắt ảo tưởng của cô ta: "Kha Minh Vũ chính là tôi, chẳng qua chỉ đổi sang một khuôn mặt khác mà thôi."

Lục Đình Kiêu nói nhẹ bẫng như lông hồng nhưng Quan Tử Dao lại cảm thấy như thể sét đánh giữa trời quang, sững sờ đứng nguyên tại chỗ: "Là anh… anh nói… Kha Minh Vũ chính là anh?"

"Nghề nghiệp của cô ấy yêu cầu không thể công khai quan hệ yêu đương, chúng tôi bình thường rất ít khi có thời gian ở bên nhau, cho nên tôi dùng cách này để có thể ở bên cô ấy."

Hiếm thấy Lục Đình Kiêu nói nhiều như thế để giải thích, mỗi câu mỗi chữ đều như bom tấn dội thẳng vào não Quan Tử Dao.

"Còn có vấn đề gì nữa không?" Lục Đình Kiêu hỏi.

Quan Tử Dao sắc mặt trắng nhợt, thê thảm lắc đầu.

Vấn đề gì à...

Cô ta còn có thể có vấn đề gì nữa đây?

Cô ta ngàn tính vạn tính nhưng tuyệt đối cũng không thể tính được rằng, gian phu mà Ninh Tịch vụng trộm đó lại chính là Lục Đình Kiêu!

Chỉ vì có thể ở bên cạnh đứa con gái ấy nhiều hơn một chút, người đàn ông lạnh lùng kiêu ngạo đó thế nhưng lại không tiếc tự mình cải trang, thay đổi diện mạo để cùng đóng phim với nó.

Cô ta suy xét lâu như vậy, cố gắng không làm tổn thương lòng tự trọng của anh, nghĩ hẹn anh đi leo núi để an ủi anh, nghĩ rằng lần này anh sẽ nhận ra bộ mặt thật của đứa con gái ấy…

Kết quả là… Lục Đình Kiêu chỉ nói một câu liền đẩy cô ta xuống vực sâu vạn trượng, từ đầu đến cuối, cô ta chỉ là một con hề nhảy nhót đáng cười!

"Nếu như đã như thế, để tôi nói với cô mấy câu." Im lặng một lúc lâu, Lục Đình Kiêu chủ động lên tiếng.

"Anh muốn nói gì? Nói rằng em ti tiện khích bác ly gián sao? Nhưng em căn bản không biết được anh ta chính là anh! Em lo anh bị lừa thật mà!"

Lục Đình Kiêu ngắt lời cô ta, ánh mắt lạnh lẽo như thể xuyên thấu lòng người: "Tử Dao, có một số chuyện, tôi không nói, bởi vì cô là một đứa con gái thông minh, tôi tin tự cô hiểu lấy được."

Quan Tử Dao cắn chặt môi, "Đừng nói nữa! Em không muốn nghe!"

Lục Đình Kiêu đã quyết định không để cô ta trốn tránh nữa, giọng anh bình thản, nhấn từng chữ một: "Tử Dao, tôi với cô là không thể, cho dù là quá khứ, hay hiện tai, giữa tôi với cô chỉ có tình bạn, không có ý gì khác. Cho dù không có Ninh Tịch, tôi cũng sẽ không chọn cô. Mong cô đừng tiếp tục lãng phí thời gian với tôi nữa."

Quan Tử Dao không ngờ được, Lục Đình Kiêu lại thẳng thừng như vậy, nói ra những câu làm tổn thương người khác đến thế, cả người cô ta đều run bần bật: "Lục Đình Kiêu… anh thật độc ác…"
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
"Tôi vẫn còn coi cô là bạn nên mới nói những điều đó, coi như là nể mặt Mạc Lăng Thiên, đây là lời khuyên cuối cùng tôi dành cho cô, cho dù là cô hay ba cô, phải dừng ngay những hành động không nên có đó lại. Bằng không lần sau tôi sẽ cho cô biết cái gì mới gọi là độc ác thật sự." Nói dứt lời Lục Đình Kiêu liền quay người đi mất.

Khoảnh khắc Lục Đình Kiêu xoay người đi đó, cả người Quan Tử Dao như thể cạn kiệt sức lực, ngồi bệt trên mặt đất, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng…

Đúng thế …

Cô ta biết!

Cô ta sao có thể ngu đến mức ngay cả những điều đó cũng không phát hiện ra được cơ chứ!

Chỉ là cô ta không muốn tin, không muốn thừa nhận mà thôi, đến khi tự tay Lục Đình Kiêu tự tay vạch trần thứ mà cô ta vẫn tự lừa mình dối người bấy lâu, lôi sự thật đẫm máu ra phơi bày trước mặt cô ta.

"Lục Đình Kiêu… Lục Đình Kiêu… tại sao anh lại có thể đối xử với tôi như vậy!!" Quan Tử Dao mất kiểm soát khóc nức nở.

Đằng sau một gốc cây cách chỗ Quan Tử Dao vài bước, Mặc Lăng Thiên lẳng lặng dựa vào gốc cây đó, muốn đi ra an ủi cô, nhưng cuối cùng anh vẫn kìm chế được, lúc này anh mà xuất hiện chỉ khiến cô càng thêm khó xử.

Tuy rằng anh biết không nên nghe lén, nhưng mà, khi nhìn thấy Lục Đình Kiêu và Quan Tử Dao nói chuyện một mình với nhau, anh vẫn không thể kìm nổi mà bám theo.

Kết quả không ngờ… lại nghe được những điều này…

Từ cuộc nói chuyện của hai người có thể biết được, Quan Tử Dao hoặc là ba của cô đã tự tiện điều tra Ninh Tịch, không những thế còn chụp trộm được bằng chứng cô ấy ngoại tình.

Anh đã cảm thấy kì lạ mà tại sao Tử Dao lại chắc chắn lần này hai người bọn họ lại chia tay như vậy chứ, hóa ra là như vậy...

Nhưng mà, kết quả cuối cùng, ngay đến kẻ đứng một góc nghe lén như anh cũng phải kinh ngạc sững sờ.

Cái gã Lục Đình Kiêu này quả thực khiến anh... thực không còn từ gì để miêu tả nữa rồi!

Cậu ta thế mà lại yêu chiều cô gái đó đến tận mức độ này!

Còn về phần những câu nói tuyệt tình thậm chí làm tổn thương người khác của Lục Đình Kiêu, nhìn dáng vẻ đau khổ tuyệt vọng của Quan Tử Dao, tuy rằng anh cũng rất đau lòng nhưng cũng hiểu rất rõ, cách làm của Lục Đình Kiêu mới là tốt nhất cho cô ấy.

Anh cũng biết rõ, lần này, quả thật Lục Đình Kiêu đã nể mặt anh nên mới không truy cứu chuyện bọn họ lén điều tra Ninh Tịch.

Nếu như Quan Tử Dao vẫn cứ cố chấp không chịu tỉnh ngộ, vậy thì...

Nhưng mà, điều đó có thể sao?

Cô ấy, một người phụ nữ thông minh kiêu ngạo như thế, Lục Đình Kiêu đã nói đến nước này rồi, chẳng lẽ cô ấy vẫn còn không chịu buông tay?

Lòng dạ Mạc Lăng Thiên rối bời nhưng cũng le lói một tia hy vọng ích kỷ...

Nếu như lần này mà Qua Tử Dao triệt để tỉnh ra, vậy thì anh sẽ có cơ hội đúng không?

...

Ninh Tịch vừa mới dựng xong cây cột chống cuối cùng, liền nhìn thấy Lục Đình Kiêu bước lại từ đằng xa, "Anh về rồi đấy à!"

"Ừm."

"Mau nhìn xem, mau xem lều em dựng này! Giỏi không? Em nói anh nghe chắc chắn lắm đấy nhé!" Khuôn mặt của Ninh Tịch tràn đầy cảm giác thành tựu, vỗ vỗ cái lều vừa mới dựng xong.

Nhìn dáng vẻ không tim không phối của cô gái nhỏ, vẻ mặt của Lục Đình Kiêu sầm sì: "Em không lo lắng chút nào à?"

"Anh khó hầu thật đấy, em có lòng tin về anh, anh cũng giận?" Ninh Tịch cạn lời.

Lục Đình Kiêu thở dài một hơi, được rồi, anh không nói lại được cô.

"Anh đã nói rõ ràng với cô ta rồi." Bà xã đại nhân không hỏi, Lục Đình Kiêu chỉ đành tự mình giải thích để bày tỏ lòng trung thành.

Nhìn cái vẻ mặt đòi khen của Lục Đình Kiêu, suýt chút nữa thì khiến Ninh Tịch cười phì, cô kiễng chân chủ động hôn lên môi anh một cái: "Ngoan quá đi thôi ~ Thưởng cho anh một cái thơm này ~!"

Lúc sắp xếp lều ngủ, Lục Đình Kiêu và Ninh Tịch đương nhiên là ngủ cùng nhau. Quan Tử Dao và Lục Hân Nghiên ngủ cùng một lều, đôi vợ chồng mới cưới một lều, còn những người khác tự phân chia lấy.

Nhưng người thảm nhất là Mạc Lăng Thiên.

Bởi vì bị lẻ người, chắc chắn là là có một người sẽ bị thừa ra.

Cái gã Mạc Lăng Thiên này tính tình vốn đã không tốt, với lại hôm nay mọi người phát hiện ra tâm trạng anh ta rất tệ, cho nên không ai muốn ngủ cùng lều với anh ta cả, thành ra một mình một lều.

Đêm nay, hiển nhiên có không ít người mất ngủ.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Nóc cái lều này trong suốt vì thế có thể nhìn thấy những ngôi sao trên trời, bởi vì cao hơn so với mặt nước biển ba nghìn mét, cho nên những vì sao trên bầu trời đẹp một cách đặc biệt.

Ninh Tịch nằm bên cạnh Lục Đình Kiêu, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đầy sao, lẩm bẩm nói: "Twinkle twinkle little star, bầu trời tràn đầy tiểu bảo bối… ài, em lại nhớ Tiểu Bảo rồi!"

Ngắm sao thôi mà cũng có thể nhớ đến Tiểu Bảo à…

Lục Đình Kiêu: "Nằm trong lòng anh không được nghĩ đến người đàn ông khác."

Ninh Tịch bĩu môi: "Cái gì mà người đàn ông khác, đó là con trai chúng ta đấy có được không?"

Lục Đình Kiêu: "Con trai cũng không được."

Ninh Tịch vẻ mặt đầy bất lực, "Móe! Anh như thế này, sau này em còn dám sinh con cho anh không? Đứa bé đáng thương của em còn không phải bị anh ghét chết đi được à?"

Lục Đình Kiêu đột nhiên lật người nhỏm dậy nhìn cô chằm chằm, đôi mắt anh còn sáng hơn cả sao trời, "Sinh đi, anh không chê."

Ninh Tịch khẽ ho một cái: "Bình tĩnh, bình tĩnh, em chỉ thuận miệng nói một câu thôi mà?"

Bên này Lục Đình Kiêu và Ninh Tịch đang trò chuyện vui vẻ, từ chuyện sinh con đến sinh mấy đứa con trai, mấy đứa con gái… lều bên cạnh liền vang lên những tiếng động "nạ nùng"…

Nghe có vẻ giống như con gái khóc.

"Hửm, có phải có ai đang khóc không?" Ninh Tịch hiếu kì vểnh tai lên nghe ngóng.

"Không phải." Lục Đình Kiêu mặt không biểu cảm trả lời.

"Không phải? Nhưng em rõ ràng là nghe thấy mà?"

Lúc Ninh Tịch nói chuyện, những âm thanh từ lều bên cạnh vang lên càng rõ ràng.

"Ưm… ư… a… đừng mà… đừng mà… đau em mà...nhẹ thôi…"

Ninh Tịch: "…"

Cùng với âm thanh càng lúc càng kịch liệt, Ninh Tịch có đần mấy đi nữa cũng hiểu bọn họ đang làm gì.

Ngủ ở lều bên cạnh chính là đôi vợ chồng mới cưới nọ.

Buổi sáng, đôi vợ chồng nọ show ân ái bị Lục Đình Kiêu và Ninh Tịch đè bẹp, tối đến không cam tâm, dứt khoát chơi "chiêu lớn" luôn!

"Ưm… chồng ơi… anh nói xem sao bên Lục Đình Kiêu không có chút động tĩnh nào vậy? Lẽ nào buổi sáng leo núi mệt rồi? Nhưng thể lực của Lục Đình Kiêu tốt thế cơ mà, sao có thể thế được nhỉ?"

"Tiểu yêu tinh! Ở bên dưới anh rồi mà còn dám khen người đàn ông khác thể lực tốt?"

"A… nhẹ một chút… cái tên đáng ghét này… ưm…"

...

Động tĩnh từ căn lều của đôi vợ chồng nọ càng lúc càng lớn, càng lúc càng "dâng trào", cơ hồ là tất cả các lều khác đều nghe thấy.

Đành chịu thôi, người ta đang tân hôn ngọt nào, không kiềm chế được cũng là chuyện dễ hiểu, một đám cẩu độc thân nửa đêm nửa hôm đành ngậm ngùi chịu đựng.

Đương nhiên là cũng có người không muốn chịu đựng.

"Fuck! Triệu Hải Sinh, cái thằng ch* này! Nhỏ tiếng đi cho ông..." Mạc Lăng Thiên trực tiếp ở trong lều của mình gào rú lên nỗi lòng của đám cẩu độc thân.

Những người ở lều khác nghe thấy tiếng rống đó đều cười trộm, đồng thời trong bụng cũng nghĩ thầm, xem ra thắng bại đã phân?

Vốn dĩ còn đang tưởng là đêm nay sẽ nghe thấy "bản trực tiếp" của Kiêu gia và tiểu bạch thỏ nhà anh ta, không ngờ là Triệu Hải Sinh và cô vợ nhỏ của cậu ta lại cướp mất "đất diễn", thôi cũng coi như thắng được một trận.

Nhưng mà, bên Lục Đình Kiêu thế nhưng lại chẳng có lấy chút động tĩnh nào, chẳng lẽ tối nay thực sự ôm vợ đắp chăn bông nói chuyện phiếm?

Mọi người đang nghĩ thế, ngay sau đó, đột nhiên nghe thấy "rầm" một cái!

Tất cả mọi người đều giật mình chui ra khỏi lều, sau đó họ nhìn thấy… chỗ dựng lều của Lục Đình Kiêu và Ninh Tịch… sụp luôn rồi… sụp luôn rồi đấy…

Má ơi! Đến cái lều cũng sụp luôn! Kiểu này thì là kịch liệt đến mức nào chứ?

Kiêu gia quả nhiên là người làm "đại sự" trong âm thầm nha…

Một lúc sau, Lục Đình Kiêu sắc mặt đen như đáy nồi che chở Ninh Tịch bò ra khỏi lều, nhìn chằm chằm cô gái nhỏ đang chột dạ trỏ trỏ hai ngón tay vào nhau: "Đây chính là cái lều em dựng cực kì chắc chắn
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Ninh Tịch ha hả cười gượng: "Vô lí, chẳng lẽ em lắp thiếu cái gì à..."

Đang lầu bầu khó hiểu, bỗng cô phát hiện có người lục tục đi ra, đã thế còn nhìn cô và Lục Đình Kiêu với ánh mắt sâu xa, ngay đến cặp vợ chồng nhỏ ở bên cạnh cũng trưng ra vẻ mặt bái phục chịu thua hai người...

Ý thức được những người này đang tưởng tượng đến cái gì, Ninh Tịch hắc tuyến đầy đầu.

Mấy người không thể trong sáng hơn một chút à?

Lần này, Lục Đình Kiêu kiên quyết không cho cô động tay vào mà tự mình dựng lại lều lên.

Cách đó không xa, Quan Tử Dao trơ mắt nhìn hai người, trong người cô ta đang sôi sục sự thù hận trước nay chưa từng có…

...

Rạng sáng, khi mặt trời còn chưa ló dạng, Ninh Tịch bỗng bị tiếng ầm ĩ bên ngoài đánh thức.

"Ưm... Lục Đình Kiêu, bên ngoài sao thế?" Ninh Tịch dụi mắt bò dậy, mở cửa lều ra xem thử.

Sau đó cô thấy Lục Hân Nghiên đang sốt ruột lục từng cái lều lên để tìm người.

Bị Lục Hân Nghiên làm náo loạn cả lên nên mọi người đều bị thức giấc.

"Xảy ra chuyện gì thế?"

Lục Hân Nghiên trông thấy Lục Đình Kiêu như trông thấy cứu thế, vội vàng chạy tới, nước mắt rưng rưng nói: "Anh, không thấy chị Tử Dao đâu nữa rồi!"

"Thế nào gọi là không thấy nữa rồi?" Mạc Lăng Thiên vội đi tới, nghe vậy liền kích động tóm lấy cánh tay Lục Hân Nghiên.

Lục Hân Nghiên vội giải thích: "Lúc em tỉnh dậy thì phát hiện không thấy chị Tử Dao ở trong lều, em còn tưởng chị ấy đi vệ sinh, nên cũng không chú ý nhiều. Ai dè chị ấy mãi không trở lại, gọi điện cho chị ấy cũng không được! Em vừa mới tự đi tìm một vòng nhưng cũng không thấy chị ấy đâu cả! Thế mới cuống! Chị Tử Dao không xảy ra chuyện gì chứ?"

Mạc Lăng Thiên lấy điện thoại gọi thử một cuộc, nhưng đầu bên kia hiển thị tắt máy, vừa nghĩ đến chuyện xảy ra tối qua, sắc mặt anh ta bất giác ngày càng khó coi: "Chắc không có chuyện gì đâu... chưa từng nghe thấy ai nói có thú hoang chạy ở đây cả..."

"Nhỡ chị Tử Dao nghĩ quẩn xong xảy ra chuyện gì thì sao?" Lục Hân Nghiên vừa nói vừa tức giận nhìn chằm chằm Ninh Tịch.

"Hành lí các thứ của Tử Dao còn ở đây không?" Bên cạnh có người bỗng hỏi.

Lục Hân Nghiên gật đầu: "Đều để đây cả! Thế nên không thể có chuyện chị ấy tự mình về trước được, kể cả chị ấy có muốn về chắc chắn cũng phải nói với em một tiếng chứ! Với cả từ tối qua chị ấy bắt đầu có những phản ứng rất lạ rồi, em thật sự rất sợ chị ấy sẽ gặp chuyện..."

Mạc Lăng Thiên cả giận nói: "Còn ngẩn ra đó làm gì nữa, mọi người mau chia nhau ra tìm đi!"

Chết tiệt! Sớm biết vậy tối qua đã mặt dày đi an ủi cô ấy rồi, giờ để cô ấy nghĩ linh tinh một mình thế này, lỡ thật sự xảy ra chuyện gì...

Tối qua Lục Đình Kiêu nói vậy quả thật có chút khiến người ta bị tổn thương, Tử Dao dù có kiên cường đến mấy thì cũng chỉ là một cô gái thôi mà...

Ninh Tịch chui vào lều thay quần áo tử tế: "Quan Tử Dao sẽ không nghĩ quẩn đấy chứ? Lại nói... tối qua anh nói gì với cô ấy vậy?"

Lục Đình Kiêu nhìn cô, sau đó thuật lại những gì anh nói với Quan Tử Dao tối qua cho cô nghe, không sót một chữ.

Ninh Tịch nghe xong, khẽ ho một tiếng, "Đúng là phũ thật."

Lục Đình Kiêu: "Em cũng thấy phũ à?"

Ninh Tịch cười cười: "Em chưa thánh mẫu đến mức đi đồng cảm với tình địch của mình đâu, đi thôi, đi tìm người nào."

Quan Tử Dao rõ ràng biết cô và Lục Đình Kiêu đã là người yêu vậy mà vẫn nghĩ cách muốn chen chân vào, Lục Đình Kiêu có phũ vậy cũng chẳng có vấn đề gì cả.

Ngược lại, nếu lúc đó anh nói không rõ ràng mới thật sự là vô trách nhiệm với cả ba người.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Thay đồ xong, mọi người bắt đầu chia nhau ra tìm ở khu vực lân cận.

"Hân Nghiên, em đừng buồn, chắc chắn Tử Dao sẽ không yếu đuối như vậy đâu!"

"Đều tại cô ả kia cả, đúng là quá đáng, từ tối qua đã luôn khiêu khích chị Tử Dao, cố tình để anh em cõng cô ta, hôn này hôn nọ như chỗ không người, tối qua còn... đúng là bại hoại thuần phong mỹ tục!" Lục Hân Nghiên tức không chịu nổi.

"Cô ta đúng là quá đáng thật, tối qua chị cũng đã định nói rồi, cô ta tới đây để leo núi hay tới để ngủ chứ, nếu muốn ngủ thì về nhà mà ngủ! Sao phải chạy tới đây cho người ta buồn nôn vậy?"

"Tử Dao đáng thương quá..."

...

Mấy cô gái thường ngày có quan hệ tốt với Quan Tử Dao bắt đầu cô một câu tôi một câu mở đại hội lên án, đổ hết trách nhiệm lên người Ninh Tịch.

Người ta yêu đương bình thường show ân ái cũng là sai sao?

Nếu thế là bại hoại thuần phong mỹ tục, vậy anh với vợ anh chẳng phải càng đồi bại hơn à?

Triệu Hải Phi và vợ anh là Lăng Phỉ vốn định nói gì đó, nhưng ở đây đều là những người có quan hệ tốt với Quan Tử Dao, họ cũng không chen miệng vào được, chỉ có thể lắc đầu tiếp tục tìm người.

Trời ngày một sáng, thời gian trôi đi từng phút, mọi người đều đã tản hết cả ra nhưng tìm nửa ngày vẫn chẳng thấy người đâu, sắc mặt càng ngày càng nghiêm trọng.

Ninh Tịch cũng không tìm được, cô gãi đầu nói: "Lục Đình Kiêu, hay mình phân nhau ra tìm đi! Như vậy sẽ nhanh hơn một chút!"

Nhỡ Quan Tử Dao thật sự xảy ra chuyện gì, chắc chắn sẽ rất phiền phức, đặc biệt là bên phía Lục Đình Kiêu, dù cho hai người không có quan hệ gì với nhau, nhưng tội danh này tuyệt đối sẽ đổ lên đầu họ.

Ban nãy mấy người kia bàn tán này nọ không phải là cô không nghe thấy.

"Địa hình ở đây phức tạp, em cứ đi với anh đi." Lục Đình Kiêu cau mày nói.

Ninh Tịch trông thấy vẻ mặt hận không thể dắt cô vào thắt lưng mình của đối phương cũng hết cách: "Em lớn thế này rồi chẳng lẽ còn lạc đường được sao? Đừng lằng nhằng nữa, mau đi tìm người đi!"

Lục Đình Kiêu bất đắc dĩ: "Có gì thì liên lạc qua điện thoại cho anh, đi từ từ thôi, đừng đi về phía đó..."

"Biết rồi, biết rồi mà!"

...

"Chị Tử Dao, chị Tử Dao, chị đang ở đâu?"

"Nghe thấy thì đáp lại em một tiếng được không?"

"Chị Tử Dao!!!"

Lục Hân Nghiên gào khản cả cổ, đi tới khúc ngoặt lại đụng trúng Ninh Tịch.

Thấy Ninh Tịch, sắc mặt Lục Hân Nghiên bỗng chốc thay đổi: "Đồ hồ ly tinh! Chị Tử Dao bị cô làm tức đến mất tích không thấy đâu nữa rồi! Giờ cô đang vui lắm đúng không! Thỏa mãn lắm chứ gì! Sao tâm địa cô lại độc ác như thế hả!"

Ninh Tịch hơi nhíu mày: "Hi vọng cô Lục đây với bạn trai sau này bị kẻ thứ ba xen vào, lúc tiểu tam bị mất tích do bị bạn trai cô từ chối, cô Lục cũng có thể có giàu tinh thần trượng nghĩa thế này."

"Cô!" Lục Hân Nghiên tức suýt chết, cả giận nói: "Cái gì mà kẻ thứ ba xen vào! Cô mới là kẻ thứ ba ấy! Là kẻ thứ ba xen vào giữa chị Tử Dao và anh tôi!"

"Cô Lục thật sự hiểu ý của ba chữ kẻ thứ ba chứ? Lúc tôi với anh cô quen nhau, tôi chỉ có một mình, anh ấy cũng vậy, xin hỏi cô lấy đâu ra cái kết luận tôi là kẻ thứ ba thế?"

Lục Hân Nghiên cắn môi, phản bác: "Chị Tử Dao là thanh mai trúc mã với anh tôi, từ nhỏ đã quen nhau rồi!"

Ninh Tịch gật đầu, "Thế thì sao, anh cô có từng nói với cô là anh ấy thích Quan Tử Dao, sau này sẽ lấy cô ấy không?"

"Anh... anh ấy không nói với tôi như vậy, nhưng chắc chắn anh tôi thích chị ấy, bao năm nay anh ấy không tìm bạn gái là vì anh ấy đang đợi chị Tử Dao!" Lục Hân Nghiên nói với giọng cực kì chắc chắn.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Nhìn cô gái vừa cố chấp lại vừa ngây thơ trước mắt, Ninh Tịch vốn không định nói nhiều, nghĩ tốt xấu gì cô cũng là em họ của Lục Đình Kiêu, nhưng sau vẫn phải nói một câu: "Cô gái, cô tự xưng là sứ giả của chính nghĩa muốn lấy lại công bằng cho người khác, nhưng cô có từng nghĩ, Lục Đình Kiêu mới là người thân của cô không? Dù chỉ một lần thôi cô có từng hỏi xem anh cô thật sự nghĩ thế nào không? Anh ấy có thật sự thích Quan Tử Dao không? Có thật là đã từng như hai đứa trẻ thanh mai trúc mã vô tư thề non hẹn biển với Quan Tử Dao không? Chỉ nghe lời truyền miệng của người ngoài mà cô hết lần này tới lần khác nghi ngờ sự lựa chọn của anh cô, phá hoại tình cảm của anh ấy với bạn gái, cô không cảm thấy có vấn đề à?"

"Tôi... Tôi..."

Ninh Tịch nói nhiều như vậy, Lục Hân Nghiên ngay đến một câu cũng không phản bác lại được.

Phải, vì cô hâm mộ một người tài giỏi, xuất sắc, thông minh như Quan Tử Dao, nên vẫn luôn coi chị ấy là thần tượng của mình, chuyện gì cũng đứng về phía chị ấy. Còn về anh họ, cô lại chưa từng thử tìm hiểu xem anh ấy nghĩ thế nào, chỉ một mực nghĩ anh là kẻ phụ tình...

Nghĩ kĩ lại thì thường ngày lúc cô nói chuyện với Quan Tử Dao, vì thường nghe thấy Quan Tử Dao kể về những chuyện thú vị giữa chị ấy và anh họ khi còn nhỏ nên mới mặc định họ vốn là một đôi, nghĩ rằng họ thích nhau. Nhưng sự thật rốt cuộc thế nào, Quan Tử Dao lại chưa từng cho cô một câu trả lời xác thực.

Hơn nữa, có một chuyện Ninh Tịch nói không hề sai, lúc Ninh Tịch với anh họ cô qua lại với nhau, họ thật sự đều đang một mình, làm gì có ai là kẻ thứ ba của ai đâu chứ?

Nhất thời, Lục Hân Nghiên cảm thấy thật mờ mịt.

Tuy là như vậy, nhưng cô vẫn ghét cô gái đứng trước mặt mình này: "Kể... kể cả cô không phải là người thứ ba đi chăng nữa thì cô có thể lợi dụng anh tôi diễu võ dương oai, khinh thường người khác sao? Cô có biết chị Tử Dao buồn đến thế nào không hả? Rõ ràng làm ra chuyện khiến người khác đau lòng, giờ chị Tử Dao không rõ tung tích mà cô cũng không thấy áy náy chút nào là sao! Sao lại có người ác như cô vậy hả..."

Lục Hân Nghiên tức giận lên án cô hết câu này tới câu khác, Ninh Tịch đứng đối diện không biết sao lại thay đổi sắc mặt, nhanh như chớp bổ nhào về phía cô.

Nhưng Lục Hân Nghiên lại như bị thứ gì đó kinh tởm chạm phải, tức khắc đẩy cô ra: "Cô làm gì thế! Đừng chạm vào tôi!"

Ninh Tịch không ngờ Lục Hân Nghiên tự dưng lại đẩy cô như vậy, tuy đã kéo được Lục Hân Nghiên về phía khu vực an toàn, nhưng bản thân lại bị đẩy vào chỗ đất bị sụt lở, chưa kịp phản ứng lại đã lăn thẳng xuống dưới...

Lục Hân Nghiên ngơ ngác nhìn xuống vực sâu không thấy đáy, chỉ thấy bóng dáng Ninh Tịch ngày một nhỏ bé rồi biến mất không thấy đâu nữa, mấy giây sau mới phát ra tiếng hét kinh hoàng: "A!!!!!!!!"

"Hân Nghiên! Chuyện gì, em sao thế?"

"Xảy ra chuyện gì rồi?"

Có mấy người ở gần đó bị tiếng hét của Lục Hân Nghiên thu hút chạy tới.

"Ninh Tịch! Ninh Tịch bị rơi xuống dưới đấy rồi!!! Cứu người! Mau cứu người!" Lục Hân Nghiên gào khóc nói.

Vừa dứt lời, tất cả mọi người đều biến sắc.

"Em nói gì?"

"Đang yên đang lành sao Ninh Tịch lại bị rơi xuống đấy?"

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Hân Nghiên em nói rõ ràng đi!" Mạc Lăng Thiên nghiêm túc hỏi.

"Anh Thiên! Làm thế nào, làm thế nào bây giờ! Ninh Tịch bị rơi xuống đấy mất rồi! Chính mắt em trông thấy cô ấy bị rơi xuống! Chỗ em vừa đứng bỗng bị sạt lở, cô ấy vì cứu em nên mới bị ngã xuống đấy! Mọi người mau cứu cô ấy! Mau đưa cô ấy lên đi! Anh Thiên! Anh mau tìm người tới cứu cô ấy đi!"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top