Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ninh Tuyết Lạc sắp bị con não tàn này làm cho tức chết rồi: "Em không thấy vì chuyện này mà tất cả mọi người bắt đầu đồng tình với cô ta rồi sao? Chẳng lẽ em còn muốn để cô ta vùng dậy, để cô ta tiếp tục có thể đóng cặp với anh Mục Dã của em?"

Giả Thanh Thanh chần chừ một hồi, vẫn không chịu mở miệng xin lỗi: "Nói chung là em không đi! Bảo em đi xin lỗi con khốn đó chẳng bằng bảo em chết đi còn hơn!"

Chuyện nhỏ như vậy sao có thể gây ảnh hưởng gì được, sau này cô ta mua chút đồ tặng đám người kia là được rồi!

Ninh Tuyết Lạc thấy không thể nói cho cô ta hiểu được, đành phải từ bỏ, hi vọng sau này cô ta đừng gây thêm sai lầm gì nữa.

Danh tiếng Ninh Tịch bị hủy hoại đã là điều chắc chắn, cho dù cô ta có thông minh đến đâu cũng chẳng thể lật ngược ván bài được?

Chắc chẳng bao lâu nữa, chỉ cần vị kim chủ bí mật kia bỏ Ninh Tịch, ai sẽ cần một người có danh tiếng xấu lại hay cắm sừng người khác như Ninh Tịch chứ.

Nghĩ tới đây, Ninh Tuyết Lạc mới cảm thấy yên ổn lại.

Cuối cùng, để tránh lại xảy ra xung đột, đạo diễn không để họ quay lại nữa, mà dùng luôn cảnh Ninh Tịch bị đánh tới chảy máu.

Cảnh thứ hai phải quay ngày hôm nay là cảnh Mạnh Trường Ca được phong làm quý phi, Hiền phi thất sủng bị đưa vào lãnh cung, Mạnh Trường Ca tới lãnh cung thăm Hiền phi, nói cho Hiền phi biết thân phật thật sự của nàng.

May mà cảnh này khá là an toàn, chủ yếu đánh vào tâm trạng và đối thoại, không có động tác gì cả.

"3, 2, 1, Action!"

Bấm máy.

Trong lãnh cung, Đức phi ngồi trên một chiếc ghế rộng, liếc mắt nhìn nữ nhân ngã chật vật dưới chân như người chết: "Hiền phi, ngươi có biết tại sao bản cung lại hận ngươi như vậy? Tại sao nhất định phải bức ngươi tới đường chết như vậy không?"

"Tiện nhân! Ngươi ghen tị với ta! Ghen tị vì hoàng thượng yêu thương ta! Ghen tị vì ta được người sủng ái!"

Đức phi cười khúc khích ra tiếng, như thể nghe thấy một câu chuyện nực cười: "Bản cung ghen tị? Ghen tị vì ngươi được lão già kia sủng ái sao?"

"Đức phi! Ngươi... ngươi điên rồi sao? Ta phải nói với hoàng thượng! Ta phải nói cho người biết ngươi mắng chửi......"

Đức phi chợt bắn ánh mắt thâm trầm tới, khiến Hiền phi phải câm miệng, sau đó nàng nhả từng chữ nói, "Hiền phi, chắc ngươi biết bản cung là ai đấy? Ngươi có còn nhớ tới.... cái tên Mạnh Trường Ca không?"

"Ngươi... ngươi... ngươi..." Giả Thanh Thanh nói "ngươi" tới nửa ngày vẫn không tiếp được.

Đạo diễn hô một tiếng "Cắt": "Lại!"

Lần quay thứ hai bắt đầu.

"Hiền Phi, chắc ngươi cũng biết ta là ai đấy? Có còn nhớ tới... cái tên Mạnh Trường Ca không?" Lần này, ánh mắt Ninh Tịch trông càng lạnh lẽo hơn lần trước, giống như một chiếc giá treo cổ đang kẹp chặt cổ của đối phương.

"Ngươi... ngươi là... là..."

"Dừng, làm lại!"

Lần quay thứ ba.

"Hiền Phi, chắc ngươi cũng biết ta là ai đấy? Có còn nhớ tới... cái tên Mạnh Trường Ca không?" Tâm trạng của Ninh Tịch lần này còn kịch liệt hơn lần trước, lần này cô dùng ngữ khí như ác quỷ muốn lấy mạng người để đọc lời thoại, mọi người xung quanh đều cảm nhận được sự phẫn nộ cùng oán giận không ngớt từ cô.

"Ngươi... Ngươi là Mạnh Trường Ca? Ngươi sao có thể là... là... là...." Máy thu âm của Giả Thanh Thanh như bị kẹt, lại quên thoại rồi.

"Cut!" Lần này, rốt cuộc Quách Khải Thắng cũng mất hết kiên nhẫn, ông ném kịch bản, nổi trận lôi đình: "Giả Thanh Thanh, cô làm sao thế hả? Ngay đến lời thoại đơn giản như thế cô cũng không thuộc, rốt cuộc thường ngày cô có xem kịch bản không!"

Thực tế không thể trách Quách Khải Thắng lại nổi giận, khó lắm cảm xúc của Ninh Tịch mới lại tốt được như lần này, vốn dĩ đã có thể có được một thước quay đẹp, nhưng lại bị sai lầm ngu ngốc của Giả Thanh Thanh hủy hoại mất.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Các nhân viên vây quanh nhìn một màn này đều lộ vẻ khinh bỉ:

"Giả Thanh Thanh bị não tàn sao? Tới tới lui lui cũng chỉ nói một câu như vậy, tôi cũng thuộc luôn rồi nè! --- Ngươi là Mạnh Trường Ca sao? Sao ngươi lại là Mạnh Trường Ca được! Mạnh Trường Ca rõ ràng đã chết! --- Có mỗi câu đơn giản như thế thôi mà cũng không thuộc được?"

"Chủ nhân cái bài đăng chê diễn xuất của Ninh Tịch nên nhìn Giả Thanh Thanh một chút sau đó mới biết diễn như thế nào mới gọi là diễn tệ!"

"Thật ra khả năng diễn của Ninh Tịch tốt lắm mà, cô không thấy tất cả các cảnh quay của cô ấy chỉ cần một lần là qua sao? Có NG thì cũng là do sai lầm của người khác."

"Hình như đúng là như thế! Tôi còn tưởng bởi vì bản tính cô ấy là thế nên mới diễn được nhưng cảnh hôm qua, cái cảnh diễn Mạnh Trường ca lúc còn là thiếu niên ấy, đúng là vô cùng xuất sắc! Mặc dù cô ấy vẫn luôn đùa giỡn Giang Mục Dã nhưng không biết tại sao lại không khiến người khác có cảm giác thô bỉ mà trái lại, lại lôi con nai con trong lòng tôi lại chạy loạn cùng nha!"

"Đúng vậy đúng vậy! Ngày hôm qua xem tôi cũng kích động chết đi được! Nếu đổi thành người khác tôi chắc chắn sẽ không thích! Hình như trong lòng tôi, Mạnh Trường Ca chỉ có thể là Ninh Tịch!"

...

Trong lòng Ninh Tuyết Lạc lúc này đã đem Giả Thanh Thanh mắng đến mấy trăm lần, nhưng trên mặt vẫn giả vờ quan tâm đi tới.

"Thanh Thanh, em sao rồi? Trạng thái hôm nay không tốt sao?"

Cả người Giả Thanh Thanh đã đặt trong trạng thái bùng nổ, điên cuồng nói: "Em cũng không biết em làm sao, chỉ cần nhìn Ninh Tịch một cái là em đã quên lời thoại, cứ như trúng tà vậy!"

"Sao lại có thể như vậy?" Ninh Tuyết Lạc không quá tin tưởng vào Giả Thanh Thanh, cảm thấy cô ta chỉ đang tìm cớ bao biện cho diễn xuất kém cỏi của bản thân thôi, nhưng vẫn ráng nhịn mà an ủi cô ta: "Từ từ rồi sẽ tốt thôi, chị giúp em tập lại!"

Ninh Tuyết Lạc tập với Giả Thanh Thanh đúng cảnh vừa rồi, kết quả cô ta lại đáp thoại vô cùng lưu loát.

"Em xem, không phải rất tốt sao?" Ninh Tuyết Lạc khích lệ nói.

Nhất thời Giả Thanh Thanh khôi phục tự tin, chủ động chạy đi tìm đạo diễn: "Đạo diễn, tôi chuẩn bị xong rồi!"

Quách Khải Thắng lúc này đã miễn cưỡng mới bình tĩnh lại, sắc mặt hơi hòa hoãn nói: "Vậy thì bắt đầu đi!"

Nhưng mà...

Lần này Giả Thanh Thanh vẫn quên lời như cũ.

Cô ta không cam lòng, một lần rồi lại một lần, kết quả liên tục NG hai mươi tám lần!

Cứ thế một cảnh quay vô cùng đơn giản, mà hai người họ diễn đến tối cũng không xong, cuối cùng bị cả đoàn làm phim oán thán.

Đây là phim điện ảnh, không phải phim truyền hình dài tập đâu, phải dùng phim nhựa quay đấy, NG nhiều lần như thế không chỉ tiêu phí nhân lực mà còn tốn tiền nữa đấy!

Lần NG thứ ba mươi ba, Giả Thanh Thanh đang ngơ ngác đứng một chỗ, đột nhiên nổi điên kêu thét một tiếng, nhào qua Ninh Tịch----

"Ninh Tịch, con khốn này, mày đã làm cái gì với tao? Tại sao tao không nhớ được lời thoại! Tại sao tao không nhớ được! Là mày, nhất định là mày giở trò quỷ..."

Đám phụ tá bên cạnh vội vàng kéo cô ta về, nhưng lại bị cô ta hất ra, ngay cả Ninh Tuyết Lạc cũng bị cào vài phát.

Lần này, cô ta quả thật đã khiến tất cả mọi người chán ghét.

"Đúng là não tàn, bản thân không nhớ được lời thoại mà là lỗi của người khác sao? Người khác có thể chui vào đầu cô ta trộm lời thoại sao? Liên lụy đến nhiều người như vậy mà một chút áy náy cũng không có!"

"Ninh Tịch cũng rất đáng thương, trêu chọc phải một kẻ như vậy!"

"Các cô không thấy chuyện tối hôm qua rất kì quặc sao? Giang Mục Dã vừa vào đoàn làm phim, quay đầu một phát đã thấy Ninh Tịch xảy ra chuyện!"

"Nếu Ninh Tịch bị đuổi khỏi đoàn làm phim, người được lợi nhất là ai?"

"Cái này còn cần phải hỏi sao?"

Nói tới đây ai cũng lộ ra biểu tình đã hiểu rõ.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Cuối cùng cũng kết thúc, mọi người giải tán trong không vui, Giả Thanh Thanh làm loạn một trận khiến đạo diễn cho cô ta nghỉ quay hai ngày, để cô ta bình tĩnh một chút.

Ninh Tịch tháo đồ trang điểm chuẩn bị rời đi thì Ninh Tuyết Lạc lặng lẽ đi vào, khoanh tay trước ngực, vẻ mặt khinh miệt: "Ninh Tịch, thật không ngờ mày lại đáng gờm đến như vậy!"

"Hừm? Tôi đáng gờm sao?" Ninh Tịch như cười như không nhìn cánh tay rướm máu của Ninh Tuyết Lạc, sau đó nháy mắt, vô tội nói: "Chẳng lẽ không phải là do ánh mắt của mày quá tốt, biết chọn đồng đội quá hay sao?"

"Mày..." Ninh Tuyết Lạc nghiến răng, tức đến đau cả ngực.

Làm sao cô ta biết Giả Thanh Thanh lại ngu đến thế, Ninh Tịch đã bị bôi đen đến mức đó rồi mà cô ta lại còn giúp Ninh Tịch tẩy trắng, khiến cho toàn bộ đoàn làm phim thay đổi cái nhìn đối với Ninh Tịch!

Khẳng định Ninh Tịch còn có động tác phía sau, Ninh Tuyết Lạc phải nhanh chóng nghĩ ra biện pháp đối phó, tuyệt đối không thể để cô xoay mình.

Đụng độ với Ninh Tuyết Lạc xong, lúc Ninh Tịch đang đi ra ngoài thì di động reo lên, là một tin nhắn.

Ô yêu vương: Tôi chờ bà ở đầu hẻm.

Ninh Tịch cẩn thận trả lời: Đường ai nấy đi, về nhà rồi gặp, tôi đến nhà ông tìm ông.

Một giờ sau, tại căn hộ số 6 Bạch Kim Đế Cung.

Ninh Tịch vừa mới đi tới cửa, Giang Mục Dã đã lập tức kéo cô vào, hết nhìn đông rồi lại ngó tây, như thể làm chuyện gì đó không thể để lộ ra ánh sáng.

Lúc trước anh hoàn toàn không để ý đến việc mối quan hệ của họ có bị lộ ra hay không, thậm chí còn hận không thể công khai với cả thế giới mối quan hệ của bọn họ sâu xắc như thế nào, nhưng trải qua lần này, anh ta không thể không cân nhắc những chuyện mình làm.

Ninh Tịch buông túi, đá giầy, ngồi xếp bằng trên ghế salon, việc đầu tiên là đưa tay ra hỏi: "Có quay được không?"

Giang Mục Dã câm nín nhìn cái dáng vẻ không giữ chút hình tượng nào của cô, chắc con bé chết tiệt này chưa từng coi anh là đàn ông thì phải? Tại sao cứ mỗi lần trước mặt anh thì cô ta lại tùy tiện như vậy, dáng vẻ lưu manh, y như lúc cô ta diễn vậy!

"Bà cho rằng tôi cũng là đồng đội của heo sao? Dĩ nhiên quay rồi!" Giang Mục Dã tức giận đưa di động cho cô.

Lúc Ninh Tịch nói muốn giả bộ Tiểu Bạch Hoa anh đã đoán được cô muốn làm cái gì, tất nhiên kịp thời quay lại những hình ảnh đặc sắc.

Ninh Tịch nhận lấy di động, mở ra nhìn một chút sau đó hài lòng gật đầu: "Quay không tệ! Thưởng cho một cái đùi gà!"

Nói xong cô mở weibo ra, dùng chính tài khoản của mình đăng một bài post, tất nhiên không phải là bài xin lỗi như Thường Lị yêu cầu mà chỉ có bốn chữ: Thanh giả tự thanh.

Đăng xong, cô đăng nhập tài khoản clone của mình, tìm một tài khoản mà theo cô là trực thuộc đoàn đội bát quái của Thịnh Thế, gửi toàn bộ video NG lẫn cảnh cô ta nổi điên cho tài khoản ấy.

Hai công ty này vốn là hai công ty đối đầu, Ninh Tịch gửi tin không bao lâu thì tài khoản đó đã lập tức đem toàn bộ video đăng lên, thậm chí còn thêm một cái tiêu đề vô cùng bắt mắt: NG 33 lần --- Hãy để đệ nhất bình hoa giới giải trí cho các người biết thế nào là diễn như cứt chó.

Giang Mục Dã nhìn cô một cái: "Chỉ cần như thế sao? Những đoạn video khác không cần? Tôi quay lén khổ lắm đó!"

Ninh Tịch vùi đầu càn quét bình luận: "Ngần này là đủ rồi, tiếp theo không cần chúng ta ra tay, ông cho rằng lúc ấy chỉ có mình ông quay chắc?"

"Nói gì thì nói, sao bà không dùng chiêu này xử lí Giả Thanh Thanh từ trước đi? Để cô ta nhảy nhót lâu như vậy hại tôi phải chịu đựng cô ta suốt hai ngày!" Giang Mục Dã bất mãn lầu bầu.

Mọi người không ai biết tại sao Giả Thanh Thanh lại NG liên tục, chỉ có mình Giang Mục Dã biết chuyện gì đã xảy ra.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Là bởi vì Ninh Tịch cố ý "áp diễn".

Cái gọi là "áp diễn" chỉ có diễn viên với kinh nghiệm vô cùng phong phú mới có thể làm được, cố ý dùng kĩ thuật diễn kết hợp với ý muốn chèn ép đối phương mãnh liệt ở trong lòng, khiến đối phương phát huy thất thường, không ngừng quên từ, nghiêm trọng nhất có thể tạo thành bóng ma mà cả đời đối phương cũng khó có thể vượt qua.

Người có thể làm được điều này trong giới giải trí ít vô cùng, quan trọng nhất là phương pháp này rất khó nhìn ra sơ hở, bởi vì rất khó phán đoán đối phương chỉ là khả năng diễn xuất bùng nổ hay là cố ý áp diễn, dùng chiêu này có thể làm tổn thương đối phương mà không để lại bất cứ dấu vết nào.

Ninh Tịch liếc anh ta một cái: "Đại chiêu dĩ nhiên không thể tùy tiện xuất ra rồi!"

Chiêu này cũng cần hoàn cảnh đặc biệt, ví dụ như cảnh diễn hôm nay vô cùng thích hợp để áp Giả Thanh Thanh, dù sao nếu dùng chiêu này sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến tiến độ của tổ kịch, không phải vạn bất đắc dĩ cô tuyệt đối không dùng.

Giang Mục Dã không kiềm được nhớ lại một ít quá khứ không vui, bĩu môi nói: "Vậy tôi đây đúng là vinh hạnh quá ha, coi như là một trong số ít người vượt qua được đại chiêu của bà!"

Năm đó anh cũng từng bị Ninh Tịch dùng chiêu này áp một lần, bất quá anh không phải cái loại rác rưởi như Giả Thanh Thanh, sau đó Giang Mục Dã kiên trì cứng rắn chống đỡ, không ngờ lại khiến diễn xuất tinh tiến thêm.

Giang Mục Dã nói xong đột nhiên dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn cô chằm chằm: "Buổi tối cùng nhau ăn cơm được không? Bà đã đồng ý mời tôi ăn cơm! Bà còn nói sẽ chơi game với tôi!"

Trong chuyện này đúng là Ninh Tịch đuối lý, vì vậy chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài nói: "Được được được, ăn cơm với ông, chơi với ông được chưa? Tôi gửi tin nhắn cho Lục Đình Kiêu đã."

Giang Mục Dã vừa nghe đã đổi sắc mặt: "Bà chỉ ở đó làm thuốc an thần thôi, không về mà còn phải gửi tin nhắn báo cáo? Quan hệ của bà với Lục Đình Kiêu là gì hả?

"Mặc dù tôi gửi tin cho Lục Đình Kiêu, nhưng đối tượng nhận là Tiểu Bảo, OK?

Ninh Tịch mới lười phản ứng với Giang Mục Dã, vùi đầu nhắn tin: [ Bảo bối đáng yêu, tối nay cô có việc nên có thể sẽ về rất khuya, con ngoan ngoãn ăn cơm rồi ngoan ngoãn ngủ nha, chờ cô về sẽ dẫn con đi mua quần áo thật dễ thương! Yêu con, muahhhh~~]

Giang Mục Dã nhìn cái tin nhắn kia mà giận đến đỏ cả mắt: "Tại sao bà lại dịu dàng với Tiểu Bảo như thế hả, lúc bà ở với tôi chưa từng thấy bà dịu dàng như vậy đâu, toàn đánh tôi không à!"

Ninh Tịch liếc anh ta một cái: "Ai bảo ông trông gợi đòn! Tiểu Bảo đáng yêu như thế, ông có thể sánh với nó sao?"

Ngọn lửa trong mắt Giang Mục Dã vọt một cái cao tới ba thước: "Ninh Tịch! Rốt cuộc bà đã từng thích tôi bao giờ chưa? Bà đến gần tôi hoàn toàn chỉ là vì..."

Ninh Tịch làm bộ kinh ngạc nhìn anh ta: "Thừa lời, tôi đâu có bị ngu."

"Bà... bà... bà...." Giang Mục Dã chỉ tay về phía cô, mãi không nói ra lời hoàn chỉnh.

Ninh Tịch chống cằm, cười híp mắt nhìn: "Làm sao? Tức no rồi đúng không? Bây giờ còn muốn ăn cơm sao?"

Giang Mục Dã nghiến răng: "Ăn!!!" Tuyệt đối không thể trúng gian kế của Ninh Tịch!

Cùng lúc đó, Lục gia.

Lục Cảnh Lễ ngồi trên ghế salon ôm gối, nếu như sau lưng anh ta có cái đuôi thì lúc này chắc chắn sẽ đang lắc qua lắc lại: "Anh hai, anh mau nói đi, tối qua rốt cuộc xảy ra cái gì?"

Bởi vì câu nói muốn anh đi tìm đàn bà lúc buổi sáng của Ninh Tịch, mà sắc mặt Lục Đình Kiêu đến giờ vẫn còn âm trầm, căn bản không có tâm tình đi thỏa mãn dục vọng bà tám của Lục Cảnh Lễ.

"Có phải anh không khắc chế được lửa tình hừng hực trong lòng nên nhất thời mất khống chế chạy đi đánh đột kích ban đêm đúng không? Kết quả lại không biết nặng nhẹ nên đánh thức Ninh Tịch? Rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan nên dứt khoát giả dạng mộng du đúng không?" Năng lực bổ não của Lục Cảnh Lễ đúng là không thấp.

Lục Đình Kiêu ngước mắt nhìn một cái, chút thông minh ít ỏi của thằng nhãi này đều đổ dồn vào mấy chuyện như này sao?

Nhìn biểu tình của anh ruột, Lục Cảnh Lễ đã biết mình đoán đúng, bày ra bộ dạng anh đây thông minh quá mà: "Anh, có phải em là tri kỉ bé nhỏ của anh không đó?"
TIN HOT
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Thấy vẻ mặt cầu khen thưởng của Lục Cảnh Lễ, Lục Đình Kiêu hào phóng mở miệng: "Kì nghỉ đổi thành một tháng."

Lục Cảnh Lễ kích động đến nỗi thiếu chút nữa nhảy cỡn lên, ngay tại chỗ hoa chân múa tay làm một bài tập thể dục buổi sáng, ngay sau đó lại tiếc nuối nói: "Anh à, nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt, anh mà cứ lần lữ mãi sau bắt được Tiểu Tịch Tịch!"

(Trống đánh lần thứ nhất thì khí thế phấn chấn, đánh lần thứ hai thì suy, đánh lần thứ ba thì khí thế đã kiệt)

Lục Đình Kiêu lạnh lùng nhìn Lục Cảnh Lễ: "Em nghĩ sao về kế hoạch của anh?"

"Ờ..." Lục Cảnh Lễ sờ cằm một cái, trầm ngâm nói: "Anh lấy tiểu Bảo làm cái cớ để bài trừ sự phòng bị của Tiểu Tịch Tịch rồi áp dụng chiến lược "nước ấm nấu ếch", cơ mà một khi đã bị lộ ra thì...... cô ấy sẽ tránh anh như tránh tà cho coi!"

Lục Đình Kiêu: "..."

Mặc dù đây là sự thật, nhưng bị Lục Cảnh Lễ vạch trần không thương tiếc như thế đúng là khiến cho lòng người tồi tệ.

Thật ra thì tối qua quả thật anh có thể không cần để ý gì mà trực tiếp chiếm đoạt cô, nhưng lúc đó, Ninh Tịch vô tình phát ra phản ứng bài xích cực độ cùng sợ hãi tột cùng, khiến anh nhanh chóng tỉnh lại.

Sau đó cũng chứng minh cách làm của anh là đúng, trong tình huống đó mà xảy ra chuyện gì thì sợ rằng Ninh Tịch sẽ thật sự bị anh dọa chạy.

Tại sao lại có phản ứng như vậy, cô đã trải qua những gì...

"Anh, em có thể hỏi anh một chuyện không? Tại sao gần đây tâm trạng của anh cứ như đồ thị hình sin vậy? Xảy ra chuyện gì à?" Lục Cảnh Lễ dè dặt hỏi.

Tính ra thì, nói như này cũng được tính là uyển chuyển rồi, trên thực tế thì chả khác gì mấy đứa con gái đến kì kinh nguyệt, tính khí mưa nắng thất thường, nóng nảy vô cớ.

Ngón tay thon dài của Lục Đình Kiêu gõ gõ nhẹ lên tay vịn ghế, sâu xa nói: "Người tặng hoa hôm đó chính là Giang Mục Dã."

"ANH NÓI CÁI GÌ?"

Lục Cảnh Lễ sửng sốt hồi lâu mới phản ứng lại được, ngay sau đó bùng nổ ---

"Đệch mợ nhà nó! Ô Yêu Vương lại là Giang Mục Dã! Không phải nó vừa mới về nước hôm trước sao? Em còn nhận được tin nó nhận diễn vai nam thứ của Thiên Hạ!

Không nghĩ Giang Mục Dã với Tiểu Tịch Tịch lại có một tầng quan hệ như vậy, thằng oắt kia đang yên đang lành lại về nước, sau khi về nước lại nhận ngay bộ phim này, đúng là khiến người ta không thể không suy nghĩ! Phải biết trong phim này, Giang Mục Dã với Ninh Tịch có rất nhiều cảnh diễn thân mật...

"Chẹp, để em nghĩ một chút, có phải gần đây anh bắt gặp nó ở cùng với Tiểu Tịch Tịch? Hơn nữa còn là trong tình huống hơi mờ ám?"

Lục Đình Kiêu: "..."

Suy đoán của Lục Cảnh Lễ, trăm phát trăm trúng.

"Mẹ nó, khó trách dạo gần đây anh hâm như thế! Méo ai có thể ngờ được chúng ta lại có nội gian! Vậy còn YS kia? Tra ra được là ai chưa?"

Con ngươi Lục Đình Kiêu đen đi: "Kẻ đưa kim cương tới vừa ra khỏi phim trường liền mất tung tích, mà viên kim cương này có khả năng là hàng buôn lậu."

Mồm mép Lục Cảnh Lễ méo xệch: "Lại nhức đầu rồi, đừng nói lại là một người liên quan tới Lục gia nữa nhé? Y....S... chúng ta có quen ai có tên viết tắt là hai chữ này không? Hình như không có mà!"

Ài, sao ông anh anh lận đận đường tình duyên thế nhỉ, người ta là phim thần tượng lãng mạng, còn anh ấy là phim truyền hình trinh thám!

Lúc này di động của Lục Đình Kiêu đột nhiên reo lên, là Ninh Tịch gửi tin nhắn đến.

Nhìn nội dung tin nhắn xong, trong đôi mắt của Lục Đình Kiêu có sinh vật nguy hiểm nào đó đang rục rịch.

Lục Cảnh Lễ tò mò tiến tới: "Tiểu Tịch Tịch nhắn tin... cô ấy nói gì?"

Tại sao biểu tình của ông anh lại cứ y như bị đội nón xanh thế này?

Lục Đình Kiêu nhìn chòng chọc cái tin nhắn kia mấy giây, sau đó trực tiếp gọi một cú điện thoại.

Ninh Tịch đang ở căn hộ số 6 rất nhanh nhận điện thoại: "Alo, có chuyện gì không? Tôi vừa gửi tin, anh có thấy không? Nhớ cho Tiểu Bảo xem nhá!"

"Thấy rồi, cô đang ở đâu?" Lục Đình Kiêu hỏi.

Ninh Tịch liếc nhìn Giang Mục Dã đang bận rộn trong bếp, muốn trổ tài nấu nướng, "Tôi đang ở chỗ của Giang Mục Dã, có chút việc cần bàn bạc với anh ta, với cả anh ta cũng mới về nước nên ăn cơm chung một bữa coi như là đón gió tẩy trần."
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
"Ừ biết, chờ chút nữa tôi qua." Lục Đình Kiêu bình tĩnh không một gợn sóng nói.

Nhưng, Ninh Tịch ở đầu dây kia lại sửng sốt, "Hả? Cái gì? Anh muốn tới?!"

"Làm sao, có vấn đề?" Lục Đình Kiêu hỏi ngược lại, giọng đã hơi lạnh.

"Không... không có..." Cách Lục Đình Kiêu nói cứ như thể đó là điều đương nhiên, khiến cô không biết phải phản bác thế nào.

Thấy Ninh Tịch nhận điện thoại xong thì vẻ mặt xoắn xuýt, Giang Mục Dã thò đầu ra hỏi, "Sao thế? Ai gọi vậy?"

"Cậu của ông, anh ấy nói lát nữa sẽ qua đây..."

"Bà nói gì?" Muỗng canh trong tay Giang Mục Dã rơi "cạch" một tiếng xuống đất, sau đó làm bộ vô cùng đau khổ chỉ tay về phía cô lên án: "Ninh Tiểu Tịch, thế mà bà dám nói không có gì mờ ám với cậu tôi, hai chúng ta ăn cơm mắc mớ méo gì mà bà gọi tên đó đến?"

"Ông bình tĩnh chút đi, đừng có hơi tí là xù lông có được không?" Ninh Tịch nhức đầu liếc Giang Mục Dã: "Tôi gọi anh ta tới lúc nào, vừa rồi anh ấy hỏi tôi ở đâu thì tôi trả lời đang làm tiệc đón gió tẩy trần cho ông, sau đó anh ấy nói muốn qua đây, chắc nghĩ là trưởng bối thì nên quan tâm ông một chút cho nên mới cùng nhau ăn bữa cơm thôi? Cũng hợp logic mà!"

Giang Mục Dã cầm chén ném: "Hợp cái rắm! Bà thấy Lục Đình Kiêu là cái loại trưởng bối hòa ái dễ gần sao? Còn ăn cơm với tôi! Mẹ tôi muốn mời anh ta ăn bữa cơm còn phải xếp lịch trước nửa năm! Câu "méo cần quan tâm đến bố con thằng nào hết" chính là để miêu tả anh ta đấy!"

Ninh Tịch không nhịn được ném một cái gối qua: "Ông là cái đồ trẻ trâu, người ta đột nhiên quan tâm ông một chút thôi chứ có gì đâu! Sao ông cứ đem tôi với Lục Đình Kiêu kéo vào một chỗ thế, nhìn tôi với anh ta giống như loại người có thể ở chung với nhau chắc?"

Giang Mục Dã lầm bầm: "Đây là trực giác đàn ông... bà thì biết cái gì!"

Hai người đang đánh nhau hăng say thì tiếng chuông cửa reo lên.

Ninh Tịch trợn mắt cảnh cáo Giang Mục Dã tí nữa đừng có mà ăn nói lung tung, sau đó đứng dậy đi ra mở cửa.

Vừa mới mở cửa ra, ánh mắt Ninh Tịch đã sáng lên, bởi vì bên cạnh Lục Đình Kiêu chính là bánh bao nhỏ.

Tiểu Bảo vừa thấy cô đã giơ đôi tay ngắn một mẩu nhào tới, trong lòng Ninh Tịch cũng mềm nhũn, vội vàng ôm lấy: "Bảo bối, con cũng tới nữa! Vừa nãy cô còn đang buồn vì nghĩ tối nay không được ăn tối với con!"

Giang Mục Dã hết nhìn Ninh Tịch đang ôm tiểu Bảo, lại liếc nhìn người đang dùng ánh mắt cưng chiều nhìn hai người họ - Lục Đình Kiêu, thế quái nào lại có cảm giác một nhà ba người là sao.

Giang Mục Dã cũng không ngờ được quan hệ của Ninh Tịch với Tiểu Bảo lại hòa hợp như vậy.

Phải biết rằng Tiểu Bảo còn khó gần hơn cho cha nó đấy!

Đến ngay cả thái độ của Lục Đình Kiêu với Ninh Tịch cũng quá quỷ dị.

Coi như là vì Tiểu Bảo thì lấy tính cách của Lục Đình Kiêu cũng không có khả năng thua thiệt chính mình mà sống cùng một người phụ nữ xa lạ trong một mái nhà...

"Này này này, đừng có bỏ quên tôi, còn có tôi đây này!" Lục Cảnh Lẽ cầm hai chai rượu chui vào.

Nhìn ba người Lục gia tới, Ninh Tịch lập tức cho Giang Mục Dã một cái ánh mắt ý nói: "Nhìn đi, rõ ràng chỉ là trưởng bối quan tâm đến vãn bối thôi mà, ông cứ thích nghĩ bậy".

"Cậu, cậu hai, Tiểu Bảo cũng tới rồi, mau vào..." Cho dù không vui đến thế nào thì Giang Mục Dã cũng chỉ có thể ngoan ngoan mời ba người họ tiến vào.

Ai bảo bối phận anh nhỏ...
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Sau khi ba người họ đến thì Giang Mục Dã lại không có việc gì làm.

Lục Đình Kiêu mời đầu bếp Mễ Kỳ Lâm tới làm tiệc, Lục Cảnh Lễ vác theo từ nhà hai chai rượu ngon, Tiểu Bảo chiếm đoạt Ninh Tịch.

Năm người cứ thế nhập tiệc trong bầu không khí quỷ dị.

May mắn còn có Lục Cảnh Lễ nên cũng không đến nỗi im lặng, mọi người cứ thế vừa ăn, vừa trò chuyện câu được câu không.

"Đến, hoan nghênh đại minh tinh của chúng ta về nước, cậu Hai kính cháu một ly!"

"Cháu cám ơn!"

"Đúng rồi, lúc nãy còn chưa kịp hỏi, sao cháu lại quen Tiểu Tịch Tịch vậy?" Lục Cảnh Lễ làm bộ như lơ đãng hỏi, thay anh trai thám thính tin tức.

Nghe thế, sắc mặt Giang Mục Dã không được tốt lắm, tựa như không muốn bàn luận về cái chủ đề này, hàm hồ trả lời: "Quen lúc đi du học, cháu với cô ấy là bạn cùng trường."

Lục Cảnh Lễ híp mắt, sâu xa nói: "Cậu thấy không đơn giản như vậy đâu nhỉ? Chẳng lẽ là cháu theo đuổi cô ấy xong chán thì đá cô ấy? Dẫu sao thì phụ nữ bên cạnh cháu không phải mẹ thì chỉ có thể là bạn gái cũ!"

Giang Mục Dã: "..."

Ninh Tịch phốc một cái bật cười, giơ ngón tay cái với Lục Cảnh Lễ: "Nhị thiếu, đúng là có con mắt tinh tường!"

"Hà hà hà, xem ra là cậu Hai đoán đúng rồi nha!" Lục Cảnh Lễ đắc ý, quả nhiên trên thế giới này không có chuyện anh không đoán được, chậc chậc.

"Chỉ đúng một nửa!" Giang Mục Dã xanh mặt phản bác.

"Ồ? Đúng một nửa là sao?" Lục Cảnh Lễ khó hiểu.

"Cô ấy đúng là bạn gái cũ của cháu, nhưng mà là cô ấy theo đuổi cháu cũng là cô ấy đá cháu!" Giang Mục Dã vừa nói vừa dùng ánh mắt oán phụ nhìn Ninh Tịch.

Vừa dứt lời, con mắt lạnh lùng của Lục Đình Kiêu - đang giúp Tiểu Bảo cắt thịt bò beefsteak chợt lóe lóe mà không ai phát hiện.

Ngay cả Lục Cảnh Lễ cũng sững sờ, dẫu sao đây cũng là lần đầu tiên anh đoán sai, vì thế "ba" một cái, hai tay đập lên bàn, kích động nói: "Không thể nào? Thật hay đùa vậy? Cái này không khoa học!"

Lúc Ninh Tịch ở nước ngoài có phóng đãng tới mấy cũng không thể bằng Giang Mục Dã được nên Lục Cảnh Lễ cho rằng giữa hai người chắc chắn là Giang Mục Dã nói lời chia tay trước, ai mà ngờ được...

Giang Mục Dã tức giận đâm đâm một miếng sườn nướng: "Không tin thì cậu đi mà hỏi cô ấy!"

Đang yên đang lành tại sao lại nói đến vấn đề này? Ninh Tịch khó hiểu: "Chỉ đơn giản là ngoài ý muốn thôi!"

Lục Cảnh Lễ từ đơn giản là vì anh trai thăm dò tin tức giờ đã hoàn toàn nổi máu bát quái, tò mò không dứt: "Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Mau nói cho tôi! Mau mau!"

Giang Mục Dã ngậm chặt miệng không nói.

Thân là một trưởng bối ai lại hóng hớt chuyện của tiểu bối như cái gã này không?

Ninh Tịch thấy sắc mặt khó coi của Giang Mục Dã nên cũng không muốn anh ta mất mặt trước các trưởng bối liền nói: "Không có gì đâu, lúc ấy trong trường có nhiều cô gái thích anh ta, tôi cũng chỉ là một người trong số đó thôi, sau này tôi phát hiện cậu ta cũng không giống những gì tôi tưởng tượng nên chia tay!"

Lời của Ninh Tịch cũng không có gì khác thường, nhưng Lục Cảnh Lễ biết chuyện không hề đơn giản như vậy, nếu không thì Giang Mục Dã đã không bày ra vẻ mặt kia.

Chẹp, lát nữa chuốc ít rượu xem có khai ra hay không.

Bởi vì có Tiểu Bảo ở đây, nên tối nay Ninh Tịch không uống rượu, ăn xong ngồi trên bàn ăn cũng có chút nhàm chán vì vậy xin chỉ thị của Lục đại boss: "Lục Đình Kiêu, tôi có thể mang Tiểu Bảo đi chơi game không?"

Lục Đình Kiêu gật đầu: "Đi đi."

Cách anh nói chuyện với Ninh Tịch nhìn thì không có gì bất đồng nhưng lại khiến người ta có loại cảm giác dịu dàng hơn so với những người khác.

Giang Mục Dã ai oán, kia rõ ràng là máy chơi game của anh, là anh cố ý mang máy chơi game xịn nhất về, thế mà cô lại xin phép một người đàn ông không liên quan rồi lại mang một người đàn ông khác đi chơi!

Dẫu cho người đàn ông kia mới có năm tuổi cũng không được!
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top