Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Nhưng đó chỉ tỏ vẻ bình tĩnh bên ngoài thôi, ánh sáng vui mừng lấp lánh trong mắt đã bán đứng tâm tình của chủ nhân rồi.

"Nhưng mà có vui nữa cũng cần ngủ, về thôi." Lục Đình Kiêu lấy lon bia trong tay Ninh Tịch đi.

Ninh Tịch giang hai tay ra: "Ôm em đi ~."

Yêu cầu như vậy đương nhiên là Lục Đình Kiêu đồng ý rồi.

Được Lục Đình Kiêu cẩn thận đặt lên giường rồi nhưng Ninh Tịch vẫn không buông tay ra: "Ở lại cùng em."

Đối với yêu cầu này thì Lục Đình Kiêu hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn đáp ứng.

Ninh Tịch nằm trên giường, yên lành được một lúc lại mở mắt. Đôi mắt lấp la lấp lánh nhìn người đàn ông đang nằm cạnh mình: "Boss đại nhân, em đang say nha!"

Lục Đình Kiêu: "Ừ."

Ninh Tịch lăn một phát nằm gọn trong lòng anh, rồi cô thò một ngón tay ra chọc chọc, tò mò hỏi: "Cơ hội tốt như vậy mà anh không thừa dịp làm bậy sao?"

Lục Đình Kiêu nắm lấy bàn tay đang chọc lung tung của cô, khuôn mặt không chút thay đổi nói: "Ngày mai em còn phải đi làm."

Ninh Tịch không hiểu: "Ơ, hai cái này có liên quan gì đến nhau?"

Lục Đình Kiêu vẫn tiếp tục bình tĩnh không một gơn sóng nói: "Nếu như anh thừa dịp mà làm bậy, chắc chắn ngày mai em sẽ phải nghỉ làm, có thể cả ngày kia và ngày kìa nữa cũng không đi làm được."

Ý nói là, mấy ngày liền cô sẽ không xuống được giường...

"Boss đại nhân thật là đen tối!!!" Ninh Tịch ra vẻ lên án rồi sau đó hừ hừ vạch trần: "Chẳng lẽ không phải trước kia anh từng nói cái gì mà... không chấp nhận chuyện ăn cơm trước kẻng hay sao?"

Lục Đình Kiêu: "Anh có nói như vậy sao?"

Ninh Tịch: "..."

...

Ngày thứ hai.

Sau khi quay phim xong, Ninh Tịch đến thẳng Studio đưa cho Cung Thượng Trạch bức thư pháp mà Tiểu Bảo viết hôm qua.

"Cám ơn sếp!" Cung Thượng Trạch cảm động, nhìn bức thư pháp kia mà lòng ngổn ngang cảm xúc.

"Ha ha ha, không cần cám ơn! Tôi không viết được mấy chữ này đâu, là nhờ người viết đó! Một Tiểu đại sư vô cùng lợi hại đó, cậu giữ cho cẩn thận, sau này nhất định sẽ rất đáng giá đó!" Ninh Tịch cười giỡn nói.

Cung Thượng Trạch ngắm nhìn một lúc lâu rồi mới treo lên ở chỗ dễ thấy nhất.

Kiều Vi Lan thấy Ninh Tịch tới thì lập tức đi tới báo cáo công việc: "Bà chủ, để đảm bảo quyền lợi của các đại lý thì chúng ta chỉ có thể mở tối đa năm chi nhánh thôi. Trước mắt đã có ba nhà, bây giờ chỉ còn lại hai vị trí! Đây là danh sách một vài nhà thích hợp."

"Được, để tôi xem một chút." Ninh Tịch đặt túi xách xuống rồi nhận lấy tài liệu trong tay Kiều Vi Lan.

Còn chưa kịp nhìn thì khóe mắt đã quét thấy một sấp tài liệu đặt trên bàn Kiều Vi Lan.

"Kia là một số nhà xin làm đại lý mà tôi đã loại ra." Kiều Vi Lan giải thích.

Ninh Tịch tiện tay cầm hồ sơ đặt ngay trên cùng, có chút bất ngờ khi nhìn thấy một cái tên quen thuộc trên đó: "Lục Hân Nghiên?"

"Đúng vậy, là em họ của Lục Đình Kiêu - chủ tịch tập đoàn Lục thị! Cô đã nghe nói qua chưa?" Kiều Vi Lan hỏi.

"Có nghe đồn một chút." Ninh Tịch hơi gật đầu, sau đó hỏi lại: "Làm sao, cô ấy không phù hợp với yêu cầu của chúng ta à?"

"Nếu xét về thân phận thì đủ rồi, nhưng mà... căn cứ vào những gì tôi điều tra thì cái cô Lục Hân Nghiên này rất đam mê cái gọi là tự gây dựng sự nghiệp, đáng tiếc lại chẳng có đầu óc kinh doanh! Kết quả lần nào cũng lỗ vốn."

"Hiện tại là thời kỳ mấu chốt của chúng ta, chọn đại lý hợp tác càng phải cẩn thận! Kể cả núi dựa của Lục Hân Nghiên lớn thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể để cô ấy đập bảng hiệu của chúng ta được, nhẹ thì ảnh hưởng danh tiếng, nặng thì nhiễu loạn thị trường."
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Kiều Vi Lan lo lắng Ninh Tịch sẽ cố kị thân phận của Lục Hân Nghiên mà thỏa hiệp nên giải thích với cô.

Ninh Tịch cười một cái không rõ ý: "Rất tốt, vừa vặn tôi cũng chẳng muốn hợp tác với người này."

"Bà chủ bà chủ! Các chi nhánh báo lên đã hết hàng, yêu cầu chuyển hàng từ cửa hàng chính qua!" Hàn Mạt Mạt cầm điện thoại trong tay, thở hồng hộc chạy đến.

"Đại khái cần bao nhiêu bộ?" Ninh Tịch hỏi.

Hàn Mạt Mạt đưa danh sách trong tay tới: "Tổng cộng là 52 bộ!"

Giống như dòng sản phẩm thiết kế cao cấp những thiết kế bán sẵn của Tắc Linh cũng đủ có tâm, từ thiết kế cho đến chất liệu vải sử dụng đều trải qua quá trình kiểm định nghiêm ngặt. Hơn nữa còn có giới hạn về số lượng sản phẩm của một mẫu, nhằm tránh hiện tượng tràn lan, cho nên lượng tiêu thụ rất khả quan.

"Nhiều thế à..." Ninh Tịch liếc danh sách thì phát hiện đa phần là những mẫu tương đối đắt tiền, tổng giá trị không hề nhỏ. Những nhân viên hiện nay đều là nhân viên mới tuyển nên không thể tùy tiện cử đi: "Được rồi, hôm nay chị cũng rảnh, để chị đi cửa hàng chính điều hàng đi!"

...

Cửa hàng chính của Tắc Linh được đặt tại khu trung tâm thương mại cao cấp giữa lòng thành phố.

Trước đó không lâu, Ninh Tịch đã hẹn Trang Khả Nhi đi dạo phố ở đây. Hôm ấy lúc đi ngang qua cửa hàng của History hãy còn cảm khái. Không ngờ chẳng bao lâu sau cửa hàng của mình cũng có thể đặt tại nơi tấc đất tấc vàng này.

Trước đó Ninh Tịch cũng đã gọi điện cho cửa hàng thông báo cô sẽ đến điều hàng, rồi mới lái xe tới đó.

Đến khu thương mại, Ninh Tịch đang định đi đến cửa hàng của mình lại bất ngờ chạm mặt mấy người quen ngay tại thang máy.

Bên trong thang máy là Quan Tử Dao đang thân mật khoác tay một vị phu nhân cao quý lãnh diễm. Vị phu nhân đó còn đang vui vẻ nói chuyện với cô ta, phía bên kia của vị phu nhân lại là một cô gái đáng yêu đang cười đùa làm nũng.

Quan Tử Dao, Nhan Như Ý, Lục Hân Nghiên...

Lúc nhận ra ba người này là ai thì chân Ninh Tịch đã bước vào thang máy rồi. Cánh cửa tự động sau lưng cũng dần dần khép lại...

Cùng lúc đó, khi ba người kia thấy rõ Ninh Tịch thì cũng ngẩn ra, trong lúc nhất thời bầu không khí trở nên vô cùng quỷ dị.

"Cô Ninh, không ngờ hôm nay lại gặp mặt, trùng hợp quá!" Người lên tiếng đầu tiên là Quan Tử Dao.

Quan Tử Dao hôm nay đang mặc mẫu váy mới nhất của Prada màu tím chát, trong tay là túi xách LV giá mười mấy vạn, trang sức phụ kiện trên người không cái nào là không quý giá cả. Phong thái của cô ta ung dung tao nhã cứ như chẳng có bất cứ hiềm khích gì với Ninh Tịch vậy.

Sau mấy giây kinh ngạc ngắn ngủi, Nhan Như Ý tỉnh bơ quan sát Ninh Tịch một chút rồi cũng chẳng nói gì.

"Quan tiểu thư, Lục tiểu thư, Lục phu nhân!" Ninh Tịch hơi cúi đầu coi như là chào hỏi theo lễ phép. Sau đó cũng chỉ yên tĩnh đứng một bên không nói thêm cái gì.

"Thật là xui xẻo, đang đi dạo vui vẻ sao lại đụng ngay cô ta chứ..." Lục Hân Nghiên kéo tay Nhan Như Ý, vẻ mặt lộ rõ vẻ mất hứng.

Nghe được câu lầm bầm của cô ta, Ninh Tịch khẽ liếc khóe mắt nhìn sang một cái. Sau khi nhìn rõ quần áo cô ta đang mặc thì có chút ngoài ý muốn.

Bộ váy hoa văn thủy mặc mà Lục Hân Nghiên đang mặc trên người này rõ ràng là một trong những sản phẩm cao cấp số lượng có hạn của Tắc Linh. Ninh Tịch đã từng thấy qua trong tập bản thảo thiết kế của Cung Thượng Trạch nên có ấn tượng khá sâu.

Nhưng mà, Lục Hân Nghiên cũng không phải đối tượng được Kiều Vi Lan đưa tặng đợt trước, bởi vì trong danh sách không có tên cô ta. Xem chừng là là trước khi Tắc Linh ngừng nhận đơn đặt hàng thì cô ta đã nhanh tay đặt trước.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Nhận ra được ánh mắt như có như không của Ninh Tịch trên người mình, Lục Hân Nghiên lại có chút đắc ý, cô ta khoác tay Nhan Như Ý nói: "Bác à, lát nữa con đưa bác đến một cửa hiệu quần áo vô cùng tuyệt vời, bọn họ mới mở gần đây thôi, chắc chắn bác sẽ thích phong cách của họ!"

Nhan Như Ý bất đắc dĩ cười nói: "Mấy kiểu quần áo mà tụi trẻ như con thích thì bác mặc làm sao?"

"Không đâu không đâu! Ở đó cũng có nhiều kiểu thích hợp với bác mà! Nhất là người có khí chất như bác! Bác mà đi cạnh con với chị Tử Dao thì chắc người ta toàn nhầm chúng ta là chị em cả thôi!""

"Cái miệng của con đó! Đừng có nói bậy!" Dù Nhan Như Ý nói thế nhưng chỉ cần nhìn đã biết tâm trạng đang vui vẻ nở hoa pưng pưng. Chẳng có người phụ nữ nào mà không để ý dung mạo cả, bất kể tuổi tác là bao nhiêu.

Nhưng công bằng mà nói thì Lục Hân Nghiên cũng không nói quá khoa trương, so sánh với người cùng lứa tuổi thì quả thật Nhan Như Ý được bảo dưỡng khá tốt.

"Dì ơi, Hân Nghiên nói thế đâu phải nói bậy đâu, lúc con đi dạo phố với dì gặp phải mấy người quen ý, họ cứ nói từ lúc nào mà con lại có một người chị đấy!" Quan Tử Dao cười nói.

Nhan Như Ý bị hai cô gái dỗ cho cười toe toét.

Lời này của Quan Tử Dao nghe thì có vẻ là để nịnh Nhan Như Ý vui vẻ, nhưng trên thực tế thì cô ta đang truyền đạt ẩn ý cho Ninh Tịch biết rằng: "nhiều lần" tức là quan hệ của Quan Tử Dao với Nhan Như Ý rất tốt, tốt đến mức thường xuyên đi dạo phố với nhau...

"Nhưng mà mấy nhãn hiệu mới mở phần lớn đều không đáng tin chứ?" Quan Tử Dao không quá yên lòng lên tiếng.

Lục Hân Nghiên vội nói: "Chị Tử Dao cứ yên tâm đi! Chị có nhớ cái bộ sườn sám thêu khổng tước xanh của Phùng phu nhân mặc trong bữa tiệc lần trước không? Lúc ấy bác cũng khen đẹp còn gì? Bộ váy đó chính là sản phẩm đến từ nhãn hiệu này đấy! Lần trước Trang tiểu thư theo chân Trang lão tướng quân đi tiếp chính khách cũng mặc đồ của nhãn hiệu này!"

"Chỉ tiếc là bây giờ muốn mua những sản phẩm thiết kế cao cấp rất khó, phải đặt trước ít nhất ba tháng cơ! Nhưng mà lần trước em có ghé mấy cửa hàng đại lý xem thử thì thấy rất ổn, để mặc hàng ngày cũng được, ở cửa hàng chính thì nhiều mẫu hơn!"

"Thế cơ à?" Nhan Như Ý nghe Lục Hân Nghiên nói cũng bắt đầu động lòng.

Bộ sườn sám mà Phùng phu nhân mặc lần trước đã để lại cho bà ấn tượng rất sâu, quả thật là rất đẹp, đó cũng là phong cách mà bà thích. Nhãn hiệu có thể khiến người ta mặc để dự bữa tiệc lớn như vậy thì chắc chắn cũng rất bảo đảm.

"Đúng vậy đúng vậy! Bác cứ tin tưởng đôi mắt của con đi! Bác thấy bộ đồ con đang mặc có đẹp không?"

"Ừ, rất đẹp."

"Đây là món con mua được từ trước khi bọn họ ngừng nhận đơn hàng đó!"

...

Thang máy chầm chậm đi lên cao, đang nói chuyện thì đã đến nơi rồi.

Nơi Ninh Tịch muốn đến là cửa hàng chính của Tắc Linh, cũng là chỗ ba mà người kia muốn tới để mua quần áo, vậy nên bốn người tất nhiên phải ra thang máy cùng nhau.

Lục Hân Nghiên thấy Ninh Tịch cũng ra khỏi thang máy thì sắc mặt lập tức xị xuống, nhưng cô ta cũng chẳng thể làm gì nên chỉ "hừ"" một tiếng rồi kéo Nhan Như Ý đi.

Đại khái vì không muốn thấy mặt Ninh Tịch nên cô ta cố gắng kéo Nhan Như Ý đi rất nhanh.

Ninh Tịch cũng không muốn chạm mặt quá nhiều với bọn họ, đi chung thang máy đã lúng túng vậy, nên cô cũng cố ý kéo dãn ra khoảng cách với bọn họ.

Đi được một nửa đường thì di động reo lên. Là quản lí của cửa hàng gọi điện báo đang sắp xếp hàng, nếu cô đến thì xin chờ một lúc.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Cùng lúc đó thì ba người kia đã tới cửa hàng.

Về khoản trang trí thì Tắc Linh cũng không đi theo sự cổ kính như History. Bởi vì lần trước lúc Ninh Tịch đi khảo sát thì phát hiện, nếu hoàn toàn làm theo phong cách phục cổ thì nhìn sẽ rất âm trầm và nặng nề.

Cho nên cửa hàng của Tắc Linh được thiết kế với các màu sắc pastel tươi sáng. Vừa kết hợp tinh hoa văn hóa Trung quốc lại xen lẫn phong cách tối giản hiện đại, nhìn vô cùng nhẹ nhàng thanh nhã.

Trừ điểm này ra thì cửa hàng còn rất đầu tư vào khu nghỉ ngơi, vì những người đàn ông đi mua đồ cùng bạn gái mà thiết kế. Ở một góc khác lại cố ý mở một khu nhỏ làm chỗ chơi cho các bé con. Vừa nhìn đã thấy kiểu thiết kế này rất chú trọng đến cảm giác và nhu cầu của khách hàng.

Sau khi bước vào, Nhan Như Ý hơi liếc qua chỗ mấy đứa bé đang chơi xếp gỗ ở khu vui chơi thì ánh mắt hài hòa không ít, cũng có ấn tượng khá tốt với cửa hàng này.

Có thể nghĩ tới mức này thì chủ nhân chắc hẳn là một người rất tỉ mỉ ôn nhu. Những cửa hàng khác sẽ không lãng phí không gian vào mấy thứ này.

"Lục tiểu thư đã tới rồi!" Thấy khách bước vào, nhân viên cửa hàng lập tức nghênh đón, hơn nữa còn đưa lên loại trà hảo hạng.

Lần trước Lục Hân Nghiên tới đã điên cuồng mua không ít sản phẩm của cửa hàng, hơn nữa trên người cô ta còn đang mặc thiết kế cao cấp của Tắc Linh cho nên các nhân viên rất có ấn tượng về cô ta.

Thấy Lục Hân Nghiên đi cùng hai người có khí chất bất phàm nữa, một người tầm hai mươi ba mươi tuổi, còn một người hơi đứng tuổi. Người hơi đứng tuổi kia chắc chắn có thân phận rất tôn quý nên nhân viên cũng không dám thờ ơ, thái độ cũng vô cùng cẩn thận.

"Quản lý có đây không?" Lục Hân Nghiên đảo mắt nhìn một hồi.

"Quản lý đang đi lấy hàng trong kho ạ! Chúng tôi có thể giúp gì Lục tiểu thư không?" Nhân viên nhiệt tình tiếp đón.

"Mấy mẫu này có trong cửa hàng không?" Lục Hân Nghiên lấy di động rồi mở ra vài tấm hình cho nhân viên xem.

Người nhân viên nhìn thoáng qua một cái rồi vội vàng nói: "Có ạ! Mấy mẫu này đều là mẫu bán chạy nhất nên những chi nhánh khác đều hết hàng, chỉ còn cửa hàng chính là còn ạ! Nhưng mà có hai mẫu trong đó là hàng vừa mới về hôm nay nên chưa kịp treo lên, vốn còn định để đến mai nhưng nếu Lục tiểu thư cần thì tôi sẽ xuống kho hàng lấy."

"Được, đi nhanh đi nhanh!" Việc cửa hàng vẫn còn hàng khiến Lục Hân Nghiên rất vui vẻ.

"Dạ, mời ba vị uống trà nghỉ ngơi một lát." Nhân viên nói rồi lập tức đi xuống kho lấy hàng.

Sau khi nhân viên rời đi không lâu, Ninh Tịch cũng đẩy cửa bước vào.

Quản lý với nhân viên đều chạy tới kho hàng, một nhân viên khác đang bận rộn tư vấn cho mấy người khách khác nên không ai phát hiện Ninh Tịch tới.

Nhưng Lục Hân Nghiên vốn đang cùng Nhan Như Ý xem đồ lại liếc thấy Ninh Tịch bước vào.

Lục Hân Nghiên thấy Ninh Tịch không những cùng lên một tầng mà còn cùng vào một cửa hàng với bọn họ thì cô ta không nhịn nổi nữa: "Cô ta bị làm sao thế! Âm hồn bất tán à! Thế mà còn cùng đến một cửa hàng nữa! Muốn la liếm cũng không cần như thế đi! Cô ta không biết bản thân khiến người ta chán ghét bao nhiêu sao?"

Giọng Lục Hân Nghiên không nhỏ, Ninh Tịch cũng nghe thấy.

Quan Tử Dao kéo Lục Hân Nghiên một cái: "Hân Nghiên! Cô ấy cũng chỉ tới xem quần áo thôi..."

"Xem cái gì mà xem chứ, rõ ràng lúc trong thang máy cô ta nghe được chúng ta nói chuyện cho nên mới cố ý bám đuôi! Nghĩ người ta là đồ ngu sao?" Lục Hân Nghiên giận dữ kéo Nhan Như Ý: "Bác, bác ngàn vạn lần đừng để ý đến loại người như vậy!"

Nhan Như Ý cũng nhíu chặt mày, mặc dù bà không nói gì nhưng trong lòng cũng khó tránh khỏi cảm thấy khó chịu khi đối phương lại dùng cách này để lân la đến gần mình.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Ninh Tịch nhìn khuôn mặt tức giận của Lục Hân Nghiên thì chỉ nhàn nhạt mở miệng: "Cửa hàng này là do Lục tiểu thư mở sao?"

Lục Hân Nghiêng sửng sốt, sau khi bình tĩnh lại thì cả giận nói: "Cô! Không phải thì sao! Cô dám nói cô không phải vì muốn tiếp cận bác gái cho nên mới vào cùng một cửa hàng với chúng tôi không?"

Ninh Tịch còn định nói, nhưng cuối cùng cũng chỉ lắc đầu cười một tiếng rồi không nói gì nữa, cô đi thẳng về phía khu nghỉ ngơi rồi ngồi xuống nhắm mắt dưỡng thần chờ quản lý tới.

Tối qua hâm hâm nên uống rượu tới hơn nửa đêm, hôm nay thì phải quay phim cả buổi sáng, vừa quay xong lại phải chạy qua Studio rồi lại đến đây. Ninh Tịch đã sớm mệt đến không chịu nổi rồi thì cần gì phải phí sức với ai đó.

"Mọi người nhìn cô ta đi! Có dám nói không phải đâu! Lại không mua quần áo thì ngồi nghệt ra ở đó làm gì, rõ ràng chỉ muốn tạo cảm giác tồn tại mà thôi!"

Quan Tử Dao lắc đầu: "Em đó, có thấy ai muốn tạo cảm giác tồn tại mà làm thế không? Chẳng qua là cô ấy đang đợi ai đó thôi!"

"Chưa từng thấy thì bây giờ thấy chẳng phải được rồi sao..." Lục Hân Nghiên lầu bầu.

Nhan Như Ý hiển nhiên không muốn dây dưa cho nên vỗ Lục Hân Nghiên một cái nói: "Xem quần áo đi!"

Thấy vẻ mặt không vui của Nhan Như Ý, Lục Hân Nghiên mới thôi không nói nữa.

Nhưng mà, vừa nghĩ tới lời của Ninh Tịch thì Lục Hân Nghiên lại nổi giận. Không phải do cô ta mở thì sao, cô ta vốn nộp hồ sơ đăng ký làm đại lý của Tắc Linh, ai mà ngờ đối phương lại trả lời là điều kiện của cô ta không phù hợp với yêu cầu của bọn họ! Đúng là không tưởng tượng nổi!

Chỉ bằng vào cái thân phận em họ của Lục Đình Kiêu này thôi chưa từng có ai dám không nể mặt cô ta. Một nhãn hiệu mới nổi mà dám làm cô ta mất mặt. Nhưng mà, ai bảo Lục Hân Nghiên lại thật sự rất thích nhãn hiệu này cơ chứ. Hơn nữa lần này cô đã tính kĩ rồi, tuyệt đối sẽ không để lỗ vốn nữa cho nên vẫn chưa chết lòng...

"Đúng rồi bác ơi, bác qua đây xem này! Cái này cực kỳ hợp với bác này, lần trước con xem thử đã phát hiện ra, may mà còn chưa bán hết! Mẫu này tuy rất đẹp nhưng lại rất kén người mặc, con cảm thấy chỉ có bác mới hợp với nó thôi!"

Nhìn chiếc váy thêu hoa hải đường hoa mỹ mà lại không quá mức rực rỡ, trên mặt Nhan Như Ý thoáng qua một tia hài lòng: "Đúng là không tệ!"

"Đúng không! Đúng không! Bác à, con chọn cho bác đấy! Không cần thử cũng biết bác mặc vào chắc chắn là rất đẹp!" Lục Hân Nghiên trực tiếp đưa chiếc váy ra quầy.

"Con bé này, lại có chuyện muốn cầu xin bác chứ gì?" Nhan Như Ý bật cười vuốt ve chiếc váy, quả thật bà rất thích nó.

Lục Hân Nghiên lắc lắc cánh tay của Nhan Như Ý, thử thăm dò nói: "Bác quá thông minh, thật ra thì... quả thật cháu gái có chuyện muốn nhờ bác giúp một tay!"

"Bác còn bảo sao hôm này con vừa nhìn thấy bác đã chạy tới nịnh rồi, có chuyện gì?" Nhan Như Ý trêu chọc.

"Chính là... thật ra con muốn mở một cửa hàng làm đại lý cho Tắc Linh nhưng mà bên kia lại từ chối, họ còn bảo cái gì mà điều kiện của con không thích hợp nữa! Con có tiền có lực, rốt cuộc không hợp chỗ nào?"

"Sao lại muốn làm đại lý bán quần áo..." Nhan Như Ý vừa nghe liền thấy nhức đầu: "Hân Nghiên, con cứ nghe cha con ngoan ngoãn làm Đại tiểu thư của con đi, hay là để Đình Kiêu sắp xếp cho con một vị trí an ổn trong công ty của nó được không?"

"Con không muốn mà, con thích kinh doanh cơ! Bác à, bác giúp con đi nói với anh họ đi, chỉ cần anh họ nói một câu thì chắc chắn chuyện gì cũng xong hết!" Lục Hân Nghiên lại bắt đầu mè nheo nũng nịu.

Nhan Như Ý nghe vậy thì không biết làm sao: "Hân Nghiên, không phải bác không muốn giúp con, mà là bác có nói cũng chẳng giúp được gì, không bằng tự con tìm nó thử xem?"

Mấy họ hàng thân thích có rất nhiều người như vậy, ai có chút chuyện gì là lại tìm Lục Đình Kiêu. Nếu thế chẳng phải con trai bà mệt chết rồi sao, thế cho nên mấy kiểu thỉnh cầu thế này có thể từ chối được cái nào bà đều từ chối sạch, như thế đỡ phải phiền tới con trai, kể cả Lục Hân Nghiên cũng vậy.

Lục Hân Nghiên vừa nghe thì lập tức cúi đầu, bộ dạng như vẫn còn sợ hãi: "Con nào dám đi tìm anh ấy, anh ấy bị ả đàn bà kia mê hoặc đến thay đổi toàn bộ rồi! Lần trước con vô tình đắc tội cô ta, không chừng cô ta đã nói xấu gì đó với anh họ không chừng, có khi anh ấy còn đang hận không thể xử lý con ấy chứ... Chị Tử Dao, hay là chị giúp em nói một câu với anh họ đi?"
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Nếu Nhan Như Ý đã từ chối thì Quan Tử Dao tất nhiên sẽ không làm trái ý

của Nhan Như Ý mà tự tiện giúp Lục Hân Nghiên.

So với Lục Hân Nghiên thì đương nhiên Nhan Như Y quan trọng hơn nhiêu.

Vì thế Quan Tử Dao uyển chuyển khuyên nhủ: "Hân Nghiên, gần đây anh họ của em rất bận rộn, đừng vì mấy chuyện này mà làm phiền anh ấy."

Nghe câu trả lời của Quan Tử Dao, Nhan Như Ý lộ rõ vẻ hài lòng với cách làm của cô.

Chẳng qua là Lục Hân Nghiên có chút mất hứng.

Quan Tử Dao nghĩ nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Nhưng mà cũng không phải là hết cách, mặc dù chuyện trong nước chị không quá quen cơ mà chị có thể tìm vài người bạn hỏi xem có thể nói chuyện với người phụ trách bên Tắc Linh hay không."

"Quá tốt! Em thích chị Tử Dao nhất!" Lục Hân Nghiên nhât thời hoan hô nhây cầng lên.

"Em đó! Chờ chị gọi điện thoại hỏi chút, nhưng mà đừng ôm hy vọng nhiều, chưa chắc đã được đâu!"

"Chị Tử Dao đã ra tay nhất định thành công!"

Quan Tử Dao đi tới một góc rút điện thoại ra, tìm số của Mạc Lăng Thiên.

Trong số bạn trong nước của cô ta thì mạng lưới quan hệ và giao thiệp của Mạc Lăng Thiên là rộng nhât.

"Alo, Lăng Thiên đó à..."

"Alo, Tử Dao à! Em tìm anhà!"Bên kia truyền đến giọng nói mừng rỡ của Mạc Lăng Thiên, dù sao cũng cực kì ít khi thấy Quan Tử Dao chủ động liên lạc với anh ta.

"Lăng Thiên, bên này em có chút chuyện muôn nhờ anh một chút, không biêt có tiện hay không?"

"Tiện tiện! Chuyện nào của em cũng tiện hết! Chuyện gì, em cứ nói anh sẽ làm cho em hết!"

"Ả, không phải chuyện của em... là Hân Nghiên muốn làm một đại lý của một nhãn hiệu tên là Tắc Linh, nhưng mà con bé lại không thông qua khảo hạch của họ! Em mới về nước quen biết không nhiều, cho nên không biết anh có thể tìm chút quan hệ hay không?"

"A... hóa ra là Hân Nghiênà..."Giọng của Mạc Lăng Thiên đột nhiên lạnh đi mây độ.

Lục Hân Nghiên là người của Lục gia, Quan Tử Dao phải quan tâm Lục Hân Nghiên như vậy lí do vì sao còn phải hỏi à?

"Nếu như không tiện, vậy thì."

Mặc Lăng Thiên cắt lời: "Không có gì là không tiện cả, em chờ anh một chút đế đi hỏi Xem!"

"Vậy làm phiền anh!" Quan Tử Dao cảm kích nói: "Nếu liên lạc được thì anh cứ bảo họ, tiền không thành vấn đề!"

"Được, anh biết rồi, giữa chúng ta còn khách khí làm gì!"

Mạc Lăng Thiên cúp máy Xong, trên mặt cũng không dấu nối vẻ cô đơn ủ rũ, khóe miệng nâng lên tạo thành một nụ cười đắng chát.

Yêu cầu của cô làm sao anh nhẫn tâm từ chối, dù cho biết rõ đó là vì người đàn ông khác...

Chậm chạp lấy lại tinh thần, Mạc Lăng Thiên lập tức cho người hỏi thăm tình huống.

Kết quả là studio kia rất thần bí, về mặt đối ngoại thì nhà thiết kế của Tắc Linh chỉ công bố một cái biệt danh là X. Ông chủ chân chính cũng không biết là ai, cuối cùng thì Mạc Lăng Thiên vẫn phải sử dụng một ít thủ đoạn cá nhân để tra xét sâu hơn.

Dù sao cái mà Mạc gia am hiểu nhất vẫn là tình báo và điều tra, muôn tìm hiểu chút chuyện cỏn con này vẫn rất dễ dàng.

Mà điều tra xong rồi, ngu người!

Thế quái nào chủ nhân của cái nhãn hiệu kia lại là tiếu bạch thỏ chứ???

Từ tư liệu điều tra được thì thấy Tắc Linh này đúng là tiến từng bước một, được mệnh danh là hắc mã"trong giới thời trang. Hiện giờ Tắc Linh đã có xu thể đuổi kịp History vốn nổi danh trên trường quốc tế!

* Hắc mã: Ngựa tốt, dùng ví von những người tài giỏi có thực lực và có thế tiến xa hơn nữa.

Đối với tiểu bạch thỏ này thì đúng là càng nhìn càng thây không rõ. Bởi vì Quan Tử Dao đã nhờ vả nên Mạc Lăng

Thiên cũng không dám trì hoãn. Sau khi điều tra được thì lập tức gọi cho Ninh Tịch.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Ninh Tịch đang nhắm mắt nghỉ ngơi thì bị một hồi chuông điện thoại đánh thức.

Nhìn di động, thông tin hiển thị là một số lạ. Ninh Tịch tiện tay bấm nhận:"Alo, ai đấy?"

"Alo, Tôi là Mạc Lăng Thiên nè! Tiểu bạch thỏ còn nhớ tôi không?"

"Ả, tất nhiên là phải nhớ Mạc thiếu rồi!"

Quan Tử Dao đang chọn đồ thì loáng thoáng nghe thấy Ninh Tịch nói một câu "Mạc thiếu", cô ta có chút kỳ quái nhưng cũng chẳng chú ý nhiều.

"Hì hì, nhớ là tốt rồi!" Mạc Lăng Thiên đổi sang giọng lấy lòng: "Tiểu bạch thỏ à, cô cũng trâu bò quá nha, hóa ra cô chính là chủ nhân của Tắc Linh sao?"

Ninh Tịch hơi ngoài ý muốn nhướng mày, ngôi thăng dậy: "Sao anh biêt? Lục Đình Kiêu nói cho anh?"

"Cô không cần quan tâm tại sao tôi lại biết đâu, tôi có chuyện cần bà chủ Ninh giúp một chút đây, không biết có được hay không cơ mà coi như nể mặt Lục Đình Kiêu đi nha • tôi đây là bạn bè chí cốt của cậu ta đó!"

"Không biết là có chuyện gì?" Ninh Tịch hỏi.

"Cái đó là như này, ngắn gọn thì! Hân Nghiên muốn xin một chân làm đại lý của cô, nhưng mà con bé đó trượt thẳng cẳng từ vòng gửi xe rồi! Cô xem có thể châm chước chút hay không, dẫu sao thì con nhóc đó cũng là em họ của Lục Đình Kiêu!"

"Ha." Đầu bên kia vang lên một tiếng cười đầy ý tứ sâu xa của Ninh Tịch.

Thanh âm này khiến Mạc Lăng Thiên hơi rợn người chút: "Sao thể bà chủ Ninh? Có vấn đề gì sao?"

Ninh Tịch nhìn về phía Lục Hân Nghiên với Quan Tử Dao đang chọn đồ cách đó không xa, thấp giọng nói: "Chỉ là có chút kinh ngạc thôi! Không ngờ Mạc thiếu lại là kiểu người si tình như vậy! Vì để Quan mĩ nhân vui vẻ mà chịu đau cắt thịt nha! Biết rõ cô ấy vì người đàn ông khác mà vẫn không oán không hận giúp đỡ sao?"

Vừa dứt lời, Mạc Lăng Thiên đầu bên kia nhất thời ngẩn ra: "Cô... làm sao cô biết!"

Vừa rồi anh ta không hề nhắc đến Quan Tử Dao dù chỉ một chữ mà!

"Đừng hỏi tại sao tôi lại biết, còn về chuyện đại lý thì vì công hay về tư tôi cũng đều không đồng ý." Ninh Tịch thẳng thắn chém một đao cự tuyệt.

"Tại sạo chứ? Nếu là tiền thì không thành Vân đê! Cô coi như giúp người anh em đi!"

Ninh Tịch đảo mắt: "Về công, studio chúng tôi đã có quy định, điều kiện không phù hợp thì không thể làm đại lý; Về tư, Quan Tử Dao mất công làm nhiều chuyện thể chỉ để muốn sáp gần lại bạn trai tôi, tôi ngu đâu mà đồng y?"

Mạc Lăng Thiên: "..." Đá phải cục sắt rồi!!!

Sao mà ngờ được cái gì con tiểu bạch thỏ này cũng biết chứ! Thật là kỳ diệu!

Mấy chuyện kiểu này vốn chỉ cần có nhân mạch với tiền là kiểu gì cũng giải quyết được. Nhưng tình huống này thì có nhiều tiền hơn nữa cũng Vô dụng.

Ninh Tịch ngắt điện thoại của Mạc Lăng Thiên, không bao lâu sau đi động của Quan Tử Dao reo lên.

"Thế nào thế nào, có phải bạn chị gọi không! Chị mau mau nhận đi!" Lục Hân Nghiên đứng một bên hưng phấn hỏi.

Quan Tử Dao mỉm cười gật đầu một cái: "Đúng vậy, đừng Vội để chị nhận máy đã!"

"Alo?" Quan Tử Dao nhận điện thoại.

Nghe Mạc Lăng Thiên nói xong, sắc mặt Quan Tử Dao hơi đổi đổi.

Tất nhiên là Mạc Lăng Thiên không thể nói thật mọi chuyện cho cô ta được. Anh ta chỉ nói là đối phương bảo không thể phá vỡ quy định nên không thể cho đi cửa sau.

"Được, em biết rồi... không sao... làm phiền anh rồi! Đây cũng là chuyện chẳng còn cách nào khác, dù sao vẫn cám ơn anh!" Quan Tử Dao tùy tiện nói mấy câu rồi lập tức cúp máy.

"Thật xin lỗi Hân Nghiên, vẫn không được!"

Lục Hân Nghiên nghe vậy thì thất vọng cúi đầu. Nhưng mà một lúc sau lại ngẩng đầu an ủi ngượ0 lại Quan Tử Da0: "Chị Tử Da0, 0úi studio này, em cũng biết là rất khó khăn để xin được, trở về em sẽ nghĩ cách khác! Hừ, càng không để bà đây làm đại lý thì bà đây càng muốn làm!"

Nhìn điệu bộ của Lục Hân Nghiên, Nhan Như Ý chỉ thấy buồn cười lại bất đắc dĩ: "Tính con cứ như trẻ con mãi vậy, không biết bao giờ mới đổi được!"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top