[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
181
Điểm
63
Nghe được câu trả lời, khóe miệng Ninh Tịch giật giật, hết nói nổi luôn. Có điều, sau này mới biết nguyên nhân thực Sự đúng là có chút quan hệ Với khuôn mặt quá đẹp trai của Lục Đình Kiêu. Vì khuôn mặt thật của Lục Đình Kiêu có hình khối và đường nét khá rõ ràng, nên sau khi thử đi thử lại với vô số lần thất bại thì chỉ có gương mặt của Kha Minh Vũ là trông tự nhiên nhất.

Ôi, đúng là đẹp đến nỗi hết sống nổi mà.

Cũng may giờ Ninh Tịch đang mặc đồ nam, Lục Đình Kiêu thì mang khuôn mặt của Kha Minh Vũ. Vậy cho nên trước khi phim được chiếu thì sẽ chẳng có ai nhận ra hai người.

Cũng chính vì thế cho nên hiếm khi được dịp quanh minh chính đại dắt tay Tiểu Bảo đi dạo siêu thị.

"Anh yêu, buổi tối muốn ăn lẩu không? Lần trước Tiểu Đào từ quê lên có mang cho em mấy gói gia vị lẩu đấy!" Ninh Tịch hỏi.

Lục Đình Kiêu: "Nghe em." Tiểu Bảo cũng gật đầu liên tục.

Vì vậy ba người lại cũng nhau đi tới khu bán rau củ cùng thực phẩm tươi sống để chọn nguyên liệu.

Chẳng qua là trên đường đi, dường như phát hiện ngày càng nhiều ánh mắt nhìn về phía ba người.

Lại có chỗ nào không đúng sao? Đầu óc Ninh Tịch mơ hồ.

"A a a a! Đây là một nhà ba người trong truyền thuyết sao? Đúng là thật là đẹp nha!"

"Nhưng tớ cứ cảm thấy người kia hơi bình thường quá, có chút không Xứng đôi Với anh chàng đẹp trai bên cạnh!"

"Ai ui, cậu thì biết cái gì, đây gọi là "ôn nhu hiên lành thụ", kiêu này cực Xứng đôi. Với "lưu manh công" đó!"

"Ôn nhu hiền lành thụ là cái gì?" Lục Đình Kiêu đột nhiên nghiêng đầu hỏi Ninh Tịch một câu.

Ninh Tịch suýt chút nữa phun một ngụm máu ra ngoài: "Cái này anh không cần biết!"

Nhưng mà thật là Sướng nha! Đại ma Vương là thụ, cô là công, á há há há há •

Cái sai lầm của Ninh Tịch là ở chỗ cô không ngờ được chuyện hai người đàn ông Vác theo một đứa con nít đi siêu thị sẽ càng bị chú ý, vì vậy bọn họ vội vàng mua hết nguyên liệu nấu ăn rồi trở về căn hộ.

Về đến nhà, Lục Đình Kiêu dùng loại thuốc nước đặc biệt tháo mặt nạ trên mặt ra.

Ninh Tịch nhìn da mặt của anh hơi ửng đỏ thì đưa tay sờ một cái, đau lòng không chịu được.

"Không sao, để một lát là được rồi, huống hồ anh là đàn ông." Lục Đình Kiêu an ủi.

"Vậy cũng không được, mặt của đàn ông cũng rất quan trọng mà, chưa kể đây là chuyện liên quan đến phúc lợi sau này của em! Anh đến đây!"

Ninh Tịch kéo Lục Đình Kiêu ngồi xuống bàn trang điểm của mình, sau đó mở mấy cái chai chai lọ lọ ra: "Đừng động, để em dưỡng da cho anh!"

Vợ chăm sóc cho mình thì đương nhiên Lục Đình Kiêu ngoan ngoãn nghe lời ngồi xuống

Nào là lotion, essence, Serum.

Ninh Tịch cẩn thận bôi từng lớp từng lớp lên mặt Lục Đình Kiêu: "Chờ một chút, còn phải bôi kem khóa ẩm nữa! Sau này mỗi ngày rửa mặt xong đều phải chăm sóc một ít mới được!"

Đang bôi kem cho Lục Đình Kiêu, bánh bao nhỏ không biết chui từ đâu ra cũng lạch bạch chạy tới, cái ngón tay ngắn ngủn cũng chỉa chỉa vào gương mặt nhỏ nhắn của mình, tỏ ý nhóc cũng muốn bôi bôi.


timviec taitro


Ninh Tịch cười khẽ: "Ba của con phải bôi vì ba con không đủ đẹp trai, còn con đã quá đẹp trai rồi nên không cần bôi."

Bánh bao nhỏ gật gật đầu, hài lòng đón nhận cách nói này.

Một nhà ba người sau khi ăn cơm tối xong thì phân ra làm việc. Lục Đình Kiêu do có công vụ gấp cần phải xử lý cho nên vào thư phòng, bánh bao nhỏ thì được Ninh Tịch giục đi tắm.

"Cục cưng, cần mẹ giúp một tay không?"

Bánh bao nhỏ có chút xấu hổ lắc lắc đầu, sau đó bày tỏ tự nhóc cũng làm được.

Ninh Tịch xoa Xoa đầu của nhóc: "Ai nha, bánh bao nhỏ nhà ta lớn thật rồi... Vậy con cứ từ từ, cân thận không trượt chân té nha!"

Xả nước cho bánh bao nhỏ xong, Ninh Tịch ngồi nghỉ trên ghế salon trong phòng khách. Cô đắp một cái chăn lên người rồi bật một bộ nhạc kịch kinh điển của nước ngoài có chút tuổi đời ra xem.

Tiếng nhạc nhẹ nhàng sâu lắng hòa vào làm một với không khí ban đêm, cả phòng rất yên tĩnh.

Lúc này tiếng chuông của đột nhiên vang lên.

Trễ thế này ai còn đến vậy nhỉ?

Bánh bao nhỏ với Lục Đình Kiêu đều ở đây rồi mà.

Ninh Tịch có chút khẩn trương nhìn qua mắt mèo một cái. Sau khi nhìn rõ người bên ngoài là ai thì vẻ mặt như thể không tin nổi, lập tức mở cửa ra.

Cửa vừa bật mở ra. cô gái đang đứng trước cửa cũng nhảy cỡn lên nhào vào lòng Ninh Tịch: "Anh Tịchhhhh..."
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
181
Điểm
63
Cô gái nọ nhào vào lòng Ninh Tịch xong thì bắt đầu khóc, trong chốc lát thì bả vai của Ninh Tịch đã ướt đẫm nước mắt.

Ninh Tịch lúc này cũng trăm mối cảm xúc đan xen, cô vỗ vỗ bả vai của cô gái trong lòng: "Được rồi, được rồi! Vào đã rồi nói sau!"

Đưa cô gái vào nhà đổi dép rồi ngồi xuống ghế salon ổn thỏa xong xuôi, Ninh Tịch mới vội vàng đi rót một ly trà nóng.

Cô bé ngồi trên ghế salon ủ rũ cúi đầu rơi nước mắt lén lút nhìn Ninh Tịch, trông cứ như một chú cún con phải chịu trăm cay ngàn đắng mới tìm lại được người chủ đã nhẫn tâm vứt bỏ mình.

"Uống chút trà đi." Ninh Tịch để ly trà vào tay cô bé, vẻ mặt có chút nghiêm trọng.

Đến cả Annie cũng xuất hiện... xem ra Nhị sư huynh nói không sai, tên kia thật sự chuyển hướng về trong nước.

"Cám ơn anh Tịch!" Cô gái vừa rơi nước mắt vừa nhận lấy ly trà.

Cầm cốc trà lên, cô bé ngẩng đầu nhìn Ninh Tịch, nước mắt càng rơi dữ dội hơn: "Anh Tịch mặc đồ nữ thật xinh đẹp hu hu hu hu hu..."

Ninh Tịch đỡ trán: "Haiz, gặp mặt khóc, anh đưa trà cũng khóc, anh đẹp em cũng khóc! Sao cái tật xấu này chả thay đổi chút nào hả?"

"Nhưng mà... hức... anh.... thay đổi nhiều quá..." Vẻ mặt Annie ảm đạm nhìn xung quanh một vòng.

Các vật dụng trong nhà đều thiên về những màu sắc ấm áp, bố cục cũng được bố trí thoải mái dễ chịu.

Mà, Ninh Tịch lúc này đang mặc một cái váy ngủ dễ thương màu hồng san hô, mái tóc quăn tự nhiên được buộc một cách tùy ý sau gáy, hoàn toàn là cách ăn mặc thoái mái tùy ý khi ở nhà. Mặc dù đây không phải lần đầu tiên Annie thấy Ninh Tịch mặc đồ nữ nhưng cũng thiếu chút nữa nhận không ra.

Chỉ trong một năm ngắn ngủi mà bất kể là bề ngoài hay khí chất đều thay đổi trời long đất lở.

Loại cảm giác xa lạ này khiến Annie cảm thấy không thoải mái, thậm chí hoảng hốt lo sợ. Cảm giác này giống như là người mà cô biết trước kia đã hoàn toàn biến mất rồi...

"Con bé ngốc này, là người ai cũng sẽ thay đổi thôi, có lẽ đây mới chính là bộ dạng chân thực của anh?" Ninh Tịch xoa xoa đầu Annie, sau đó hỏi: "Đừng nói về anh nữa, em thì sao? Sao tự dưng lại về nước thế này? Là tạm thời, hay là..."

Vẻ mặt của Annie có chút buồn bã: "Em cũng không biết nữa, mọi chuyện đều nghe Lão đại sắp xếp thôi. Nói không chừng bất chợt hôm nào đó phải chạy vòng quanh khắp thế giới ý chứ, cho nên em mới tranh thủ tới gặp anh."

Ninh Tịch biết bọn họ có quy định về bảo mật thông tin của tổ chức, mà chính cô cũng không muốn biết quá nhiều về, cho nên chỉ thuận miệng hỏi một câu lấy lệ chứ cũng không hỏi nhiều, chẳng qua là chút quan tâm của cô dành cho Annie thôi: "Dạo này em có khỏe không?"

Annie vừa nghe liền lập tức ngẩng đầu lên tố khổ: "Chẳng khỏe một chút nào! Anh vừa đi thì Lão đại tính khí ngày càng kém, cả ngày cứ kiếm em xả giận, đánh em mắng em còn không cho em ăn cơm nữa. Thậm chí còn nói sẽ ném em cho lão quái vật cách vách làm vợ nữa! Anh Tịch, anh mau về đi! Em thật sự rất nhớ anh!"

"Ây..." Ninh Tịch có hơi bất đắc dĩ không biết nên làm thế nào.

Mặc dù tính tình tên kia có chút thối nát thật, nhưng cùng lắm chỉ là nói miệng chút thôi. Nói là đánh rồi mắng lại còn cho không ăn cơm thì hình như hơi khoa trương thì phải?

Cô cũng biết Annie cố ý nói quá như vậy là vì thật sự mong muốn mình trở về.

Hồi trước khi cô mới cứu Annie về tổ chức, lúc đó con bé thực sự rất yếu, tay trói gà còn không chặt, gan thì nhát như chuột lại còn thích khóc nên khiến tên kia thấy rất phiền phức. Vậy nên cứ động một chút là tên đó lại muốn ném Annie xuống biển, may mà cuối cùng Ninh Tịch cũng phát hiện ra sở trường của cô nhóc này.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
181
Điểm
63
Đúng là chẳng thể trông mặt mà bắt hình dong, không ai ngờ đứa nhóc yếu đuối thích khóc đáng yêu như thế này lại là người thừa kế cả một gia tộc y học cổ truyền, trình độ phải gọi là xuất thần nhập hóa. Sau khi biết điều này thì tên kia mới đồng ý giữ Annie ở lại.

Từ trước tới nay YS không bao giờ để những kẻ vô dụng ở bên cạnh mình chứ đừng nói đến mấy kẻ hay kéo chân sau.

Trong tổ chức, địa vị và phúc lợi của một người đều hoàn toàn là dựa vào năng lực của họ mang đến. Mà Annie thì lại được coi như là vú em duy nhất trong đoàn nên thật ra đãi ngộ cũng không tệ lắm. Chính vì lí do này mà Ninh Tịch mới có thể yên tâm rời đi.

"Annie, thật xin lỗi, không biết Đại sư huynh có nói chuyện của anh cho em không, nhưng mà hiện tại anh đã không thể trở về." Mặc dù có chút không đành lòng, nhưng mà đau lâu không bằng đau ngắn, Ninh Tịch thà dùng một đao chém dứt khoát cho xong.

Annie đặt vội ly trà xuống rồi nắm lấy tay Ninh Tịch: "Tại sao? Là bởi vì tên họ Lục kia sao? Chẳng lẽ những gì anh Dạ nói là thật, anh thật sự đang qua lại với hắn ta?"

"Đúng vậy." Ninh Tịch cũng không muốn lừa cô bé.

Annie vừa nghe liền nhảy dựng lên, cuống quít mở miệng nói: "Anh Tịch, em đã điều tra rồi, tên kia không giống những gì anh nhìn thấy bên ngoài đâu. Để đạt được vị trí hôm nay, anh có biết hắn ta đã ngấm ngầm làm bao nhiêu chuyện không thể để ai biết không? Có lẽ anh thấy Lão đại là đáng sợ, nhưng mà cái tên kia còn đáng sợ hơn cả Satan nữa! Nếu anh biết bộ mặt thật..."

Ninh Tịch thở dài một tiếng cắt lời Annie: "Từ xưa tới nay có người nào ngồi ở địa vị cao mà sau lưng không trải đầy xương trắng đâu, Annie, anh không phải thánh mẫu, chỉ cần anh ấy đối tốt với anh là được rồi."

Một tập đoàn lớn làm ăn trên toàn cầu như Lục thị thì làm sao có thể trắng tinh không dính tí chút đen nào.

Huống hồ, ngay cả quãng thời gian hoang đường của cô khi ở nước M, Lục Đình Kiêu cũng còn có thể tiếp nhận được thì hà cớ gì cô lại vì lí do này mà có hiềm khích với anh chứ.

Nghe được câu trả lời của Ninh Tịch, Annie hoảng đến độ chịu không nổi, túm chặt lấy tay cô: "Anh Tịch, anh đã hoàn toàn bị hắn ta làm cho u mê rồi! Tên kia có mưu đồ với anh từ sớm rồi!"

Ninh Tịch bật cười: "Annie, trên người anh không có bất cứ thứ gì mà anh ấy ham muốn cả!"

Annie: "Sao lại không có! Có... có sắc đẹp!"

"Phụt, vậy thì phải là anh tham lam sắc đẹp của anh ấy mới đúng chứ?" Ninh Tịch cười nói.

"Đây cũng là... không đúng! Anh Tịch đáng ghét! Suýt chút nữa bị anh bẫy rồi!" Annie bực tức dậm chân.

Từ trong những gì mà cô bé tra được, thì điều duy nhất khiến Annie phải công nhận chỉ có... chỉ có bề ngoài của Lục Đình Kiêu, quả thật đúng là không tệ, khó trách anh Tịch lại động lòng.

Annie vắt óc khuyên nhủ: "Nếu anh thích mặt của hắn thì em giúp anh tìm một người còn đẹp trai hơn! Thật ra thì... thật ra thì Lão đại của chúng ta trừ việc tính tình quái gở với thần kinh hơi hâm hấp một chút thì lúc bình thường cũng rất đẹp trai! Không không, phải là phi thường đẹp trai!"


Ninh Tịch nghe vậy nhướng mày: "Tên đó có lúc nào bình thường à?"

"... Không có!" Annie khóc như mưa.

Haiz, đứa bé đáng thương...

Ninh Tịch tay thì vỗ vỗ lưng của Annie, tay thì rút khăn giấy đưa cho cô bé: "Được rồi, đừng lo lắng cho anh nữa, anh tự có giới hạn của mình mà."

Annie thút tha thút thít nửa ngày, không biết nghĩ tới cái gì mà đột nhiên hai mắt sáng lên, sau đó vội vàng lên tiếng: "Đúng! Đúng! Em nghĩ ra rồi! Tên họ Lục đó còn có một đứa con đã năm tuổi rồi! Hắn ta có một đứa con trai! Một đứa con trai năm tuổi!"

"Anh biết."

"Anh biết mà còn..."

"Đứa trẻ đó rất đáng yêu."
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
181
Điểm
63
"Đây không phải vấn đề có đáng yêu hay không! Anh Tịch, anh nghe em nói mà tỉnh ngộ nè, làm mẹ ghẻ không dễ đâu. Có vô số tấm gương của người đi trước rồi đó! Để em nói cho anh nghe, em biết một chị rất đẹp, trước khi kết hôn thì tự do phóng khoáng biết bao! Nhưng sau khi gả cho một người đàn ông đã có con thì chỉ trong mấy tháng em đã không nhận ra chị ấy rồi! Có một chị đẹp khác cũng nói với em là, từ sau khi kết hôn thì chị ấy làm cái gì cũng không đúng, có lòng tốt lại bị coi là lòng lang dạ thú! Mà đứa bé kia lại cực kì xấu xa, mới có tí tuổi đầu đã có thể hãm hại làm cho tình cảm chị ấy cùng chồng tan vỡ! Còn có một chị..."

Annie vừa kéo tay Ninh Tịch vừa tận tình khuyên bảo, không biết cô nhóc này lấy đâu ra lắm bà chị làm mẹ ghẻ thế. Tìm được ngần ấy ví dụ dầm dề máu tươi thế này cũng không dễ dàng gì...

Ninh Tịch cảm thấy thật bất lực nhưng cũng không có cắt lời Annie mà chỉ ngồi im nghe cô bé nói thôi.

Lúc này sau lưng vang lên một tiếng "cạnh", cửa phòng tắm bị đẩy ra, ngay sau đó là một tràng tiếng bước chân lạch bạch lạch bạch.

Ninh Tịch và Annie đang nói đến nước miếng tung bay đồng thời quay đầu lại.

Sau đó liền thấy một cái bánh bao nhỏ hai má đỏ bừng bởi vì vừa mới tắm táp xong đang bẹp bẹp chạy ra...

"A -- ka -- kawaii!!!!!!!!!!!!!!! "1

1 Đáng yêu theo tiếng Nhật.

Tiếng thét chói tai của Annie dường như muốn chọc thủng cả nóc nhà.

Sau đó chỉ thấy cô bé lao nhanh như chớp đến bên cạnh Tiểu Bảo, túm nhóc ôm vào lòng: "Trời ơi, trời ơi, trời ơi! Moe quá! Đáng yêu quá! Sao trong nhà anh lại có một đứa bé đáng yêu thế này! A! Thật là đáng yêu! Cho tới bây giờ em chưa từng thấy bé con nào đáng yêu thế này! Cho dù là mấy con vật nhỏ xù lông cũng không đáng yêu bằng!"

Nhìn dáng vẻ kích động đến sắp ngất của Annie, Ninh Tịch chỉ có thể bất đắc dĩ nhéo nhéo mi tâm.

Quên mất, Annie thích nhất mấy động vật nhỏ xù lông cùng với tất cả những thứ đáng yêu trên đời.

Đối với Annie mà nói thì, moe mới chính là chân lí.

Cũng khó trách tại sao con bé trông thấy bánh bao nhỏ lại hưng phấn đến như vậy.

"Anh Tịch, anh Tịch, anh Tịch! Đây là con cái nhà ai! Sao lại ở đây?"

"Là con trai Lục Đình Kiêu đó." Ninh Tịch trả lời.

Annie: "..."

Vừa dứt lời thì Annie chết sững luôn tại chỗ.

Thừa dịp cái cô kỳ quái này đang ngẩn người, Tiểu Bảo lập tức thoát khỏi lồng ngực Annie mà nhào vào lòng Ninh Tịch.

Ninh Tịch ôm lấy bánh bao nhỏ rồi dịu dàng giới thiệu cho nhóc: "Tiểu Bảo đừng sợ, đây là bạn tốt của mẹ đó! Là cô Annie của con đó ~"

Bánh bao nhỏ chớp chớp mắt, gật đầu một cái rồi tỏ vẻ hoài nghi. Tại sao vẻ mặt của cái cô này lại khó có thể chấp nhận như thế? Là vì vừa nãy bị Tiểu Bảo đẩy ra sao?

Ninh Tịch nhìn vẻ mặt tự trách của nhóc thì khẽ cười một tiếng: "Ồ, chắc là vì con vừa đẩy cô ấy ra nên cô ấy bị tổn thương rồi, hay là Tiểu Bảo lại ôm cô Annie một cái đi?"

Bánh bao nhỏ lập tức gật đầu.

Ninh Tịch thả bánh bao nhỏ xuống: "Đi đi."

Bánh bao nhỏ nhìn mẹ Tiểu Tịch một cái, sau đó dưới ánh mắt khích lệ của mẹ đi tới phía bên cạnh cô Annie còn đang ngây ngốc sững người, nhóc giơ hai cái tay mũm mĩm nhẹ nhàng ôm một cái.

Ầy, nể tình cô là bạn tốt của mẹ Tiểu Tịch nên nhóc sẽ để cho cô ôm một chút, đừng buồn nữa.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
181
Điểm
63
Cảm nhận được một vòng tay vừa mềm vừa thơm như kẹo đường nhẹ nhàng ôm lấy mình, Annie cảm thấy trái tim mình như đang hóa thành vũng nước.

Đồng thời cũng cảm thấy trong lòng dậy sóng cuồn cuộn, vẻ mặt bàng hoàng không thể tin nổi: "Anh Tịch... anh đừng lừa em chứ? Đây... đây là con trai của Lục Đình Kiêu thật sao? Lục Đình Kiêu sinh? Anh chắc chứ?"

Ninh Tịch gật đầu: "Vô cùng chắc chắn và khẳng định! Đây chính là con trai của Lục Đình Kiêu, tên ở nhà là Tiểu Bảo! Thấy thế nào? Anh không có lừa em chứ, có phải là vô cùng đáng yêu đúng không?"

Cái đầu của Annie cũng sắp rớt xuống vì gật quá độ: "Thật là cực cực cực cực cực cực cực cực đáng yêu! Oa oa oa, làm sao bây giờ! Lần đầu gặp mặt mà cô không chuẩn bị quà gì cho con rồi!"

Annie vò đầu bứt tai lục khắp người mình xem có cái gì không, cô móc túi kẹo chocolate trong túi ra rồi lấy túi thuốc nhỏ treo ngang hông xuống, thậm chí lấy cả sơi dây chuyền kim cương trên cổ xuống luôn, toàn bộ đều nhét hết vào Tiểu Bảo.

Thái độ này...

Đúng là chuyển biến 180 độ.

Rõ ràng một giây trước còn cố gắng phổ cập cho Ninh Tịch rằng làm mẹ ghẻ thảm thế nào, con riêng của chồng xấu xa như thế nào.

Ninh Tịch giúp bánh bao nhỏ cầm lấy kẹo chocolate, còn túi thuốc với dây chuyền kim cương đều trả lại cho Annie: "Những thứ này quá đáng giá, em đừng có mà tặng bậy thế, bé con vẫn còn nhỏ vẫn chưa dùng được mấy thứ này."

"Nói cũng phải... Lục Đình Kiêu giàu như thế..." Annie lẩm bẩm cầm dây chuyền kim cương về, sau đó lại nhét cái túi thuốc nhỏ vào trong tay Ninh Tịch: "Cái này anh giữ đi, tất cả đều là đồ em mới phối chế đấy! Thuốc bên trong có thể phòng được hầu hết các loại côn trùng có độc! Đích thân em đã kiểm nghiệm rồi!"

Ninh Tịch cười khẽ rồi nhận lấy: "Vậy anh đành thay mặt Tiểu Bảo cám ơn quà của cô Annie vậy!"

"Lần sau... nếu có cơ hội gặp lại, em nhất định sẽ chuẩn bị quà tốt hơn! Lần này đến hơi vội vàng nên cũng không nghĩ sẽ gặp được Tiểu Bảo!" Annie ngượng ngùng nói.

Giờ phút này, Annie đã hoàn toàn quăng cái vấn đề "làm mẹ kế rất khó" gì gì đó ra tận đẩu tận đâu rồi.

Sự thực là, đứng trước mặt bé con đáng yêu thế này, không cách nào có thể nói mấy từ đó ra khỏi miệng.

Đứa bé đáng yêu như vậy... khó trách tại sao anh Tịch lại thích!

Ninh Tịch với Annie cùng ngồi xuống ghế salon, bánh bao nhỏ ngồi giữa hai người đang tò mò nghiên cứu cái túi thuốc nhỏ trong tay.

"Thật sự khó mà tin được, sao con trai Lục Đình Kiêu lại có thể đáng yêu như vậy chứ?" Annie ngắm nhìn nửa ngày vẫn không có cách nào bình tĩnh lại được: "Mặc dù trông rất giống Lục Đình Kiêu... nhưng đáng yêu thế này cũng hoàn toàn không khoa học..."

Annie nhìn nhìn, đột nhiên giật mình một cái nhìn chằm chằm về phía Ninh Tịch: "Anh Tịch! Đứa bé này không phải do anh với Lục Đình Kiêu cùng sinh ra đấy chứ?"

Khóe miệng Ninh Tịch giật giật: "Em yêu, biên độ hoạt động của não em lớn quá rồi đấy!"

Hửm? Ba với mẹ cùng sinh?

Bánh bao nhỏ đang nghiên cứu túi thuốc nghe như vậy lập tức lộ ra một nụ cười rực rỡ.

"Cũng phải..." Annie bĩu môi một cái. Sau đó vô tình thấy bánh bao nhỏ mỉm cười thì liền ngẩn ra, lẩm bẩm: "Nhưng mà nhìn kỹ thì hai người cũng có điểm giống nhau mà!"

"Giống thế nào? Giống chỗ nào?" Ninh Tịch nhướng mày.

Annie gật đầu liên tục: "Giống! Có thể anh không chú ý nhưng em vừa mới nhìn kỹ thì lúc bé con cười rất giống anh! Nhất là ánh mắt!"

Annie vừa nói thì đột nhiên nhớ tới một vấn đề mấu chốt: "Ơ mà... mẹ của đứa bé này là ai?"

Ninh Tịch nhún nhún vai: "Cái này anh cũng không biết, bởi vì ngay cả Lục Đình Kiêu cũng không biết."
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
181
Điểm
63
Annie vừa nghe liền nổi giận: "Hắn..."

"Cuộc sống riêng của người này quá loạn rồi! Thậm chí ngay cả mẹ của con trai mình là ai cũng không biết..." Cân nhắc đến việc Tiểu Bảo vẫn đang ngồi đây, Annie cố gắng đè giọng lầu bầu.

Ninh Tịch biết cô nhóc này đang nói cái gì nhưng cũng không để ý: "Chuyện không phải như em nghĩ đâu, trong chuyện này mà nói thì anh ấy cũng là người bị hại."

Nhưng mà Annie nghe thế lại càng xem thường, cô cảm thấy Ninh Tịch nhất định đang bị đối phương lừa...

Haiz, bảo bối đáng yêu thế này sao lại có một người cha đáng sợ đến vậy chứ?

Annie thật khó có thể tưởng tượng cuộc sống của anh Tịch với bảo bối nhỏ này dưới sự thống trị tàn bạo của Lục Đình Kiêu, cuộc sống như thế có khác nào sống trong cảnh dầu sôi lửa bỏng chứ.

Ninh Tịch bất lực đỡ trán thở dài, cô nhóc này lại đang tưởng tượng ra cái gì nữa đây?

Không biết có phải tên kia lại tuyên truyền mấy cái linh ta linh tinh không nữa, nếu không tại sao Annie cứ một mực tỏ vẻ lo cô bị hành hạ chứ?

Hai người đang nói chuyện phiếm thì cánh cửa thư phòng sau lưng đột nhiên mở ra, Lục Đình Kiêu cũng bước từ trong đó ra.

Ninh Tịch nghe tiếng liền nghiêng đầu qua hỏi: "Lục Đình Kiêu, anh xong việc rồi à? Có làm ồn đến anh không?"

Ai? Ai! Lục Đình Kiêu?

Annie lập tức bắn mắt nhìn về phía thư phòng.

Sau đó thì liền lập tức thấy một người đàn ông vóc dáng thật cao mặc đồ ngủ đôi với Ninh Tịch nhưng là màu xanh da trời đang đứng trước cửa. Anh ta đeo một cặp mắt kính, trong tay cầm một ly cafe nhìn rất thoải mái nhàn hạ. Chẳng qua chỉ là bộ dạng đứng ở cửa thôi mà trông cứ như đang tạo hình chụp ảnh cho mấy tạp chí thời trang vậy. Quan trọng nhất là người đàn ông này hoàn toàn không có chút tàn bạo hay ác độc như trong truyền thuyết cả.

Người này trông giống như bất kỳ một ông chồng nào đó tan làm xong về nhà, chứ không phải yêu ma quỷ quái gì hết. Chỉ là một người đàn ông bình thường, chẳng qua là nhìn đẹp trai hơn mà thôi.

"Vị này là?" Lục Đình Kiêu nhìn về phía Annie.

Ninh Tịch đi tới khoác tay Lục Đình Kiêu rồi kéo anh qua giới thiệu: "Đây là bạn tốt em quen lúc ở nước M tên là Annie! Annie, đây chính là bạn trai của anh, Lục Đình Kiêu"

"Xin chào." Lục Đình Kiêu hơi gật đầu, mặc dù thái độ không thể nói là nhiệt tình nhưng cũng đủ lịch sự.

"Xin... xin chào..." Trong ấn tượng của Annie thì Lục Đình Kiêu là một bạo quân tàn ác, thậm chí còn là quái vật nữa. Cho nên trong lúc nhất thời hoàn toàn không cách nào đem Lục Đình Kiêu "loài người" với Lục Đình Kiêu "quái vật" nhập chung một chỗ.

Lục Đình Kiêu liếc nhìn cậu con trai đang gà gật buồn ngủ, liền bước tới bế nhóc lên: "Hình như Tiểu Bảo mệt rồi, để anh đưa nó đi ngủ, hai người cứ trò chuyện đi."

Biết hai chị em đã lâu không gặp nên chắc chắn có rất nhiều chuyện muốn nói, thế nên Lục Đình Kiêu rất săn sóc mà chừa lại không gian cho hai người.

Bánh bao nhỏ tựa hồ có chút không vui, nhóc gác đầu lên bả vai Lục Đình Kiêu rồi chìa hai cái tay ngắn ngủn về phía Ninh Tịch, con không muốn đi ngủ~!

Bàn tay to lớn của Lục Đình Kiêu xoa xoa đầu con trai: "Đã muộn rồi, không cho phép con tùy hứng nữa, mẹ con với cô Annie đã lâu không gặp nên muốn nói chuyện thêm một lúc."

Bánh bao nhỏ chỉ có thể nghe lời gật đầu một cái, cái miệng nhỏ ngáp dài rồi nằm trên bả vai ba Kiêu.

Mẹ con với cô Annie... nói tự nhiên thật đó, cả thái độ dịu dàng từ ái với con trai nữa...

Annie cơ hồ là nhìn đến ngây người, Lục Đình Kiêu này với Lục Đình Kiêu mà cô tìm hiểu được hoàn toàn là hai người khác nhau!

Rốt cuộc đã sai ở chỗ nào?
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
181
Điểm
63
"Annie... Annie? Đang nghĩ gì vậy?" Ninh Tịch đưa tay quơ quơ trước mặt Annie.

"Anh Tịch, người kia thật sự là Lục Đình Kiêu sao? Tại sao nhìn giống người thế! Không phải, ý em là nhìn anh ta thật ôn hòa!"

Giống người?

Ninh Tịch bật cười: "Đương nhiên là anh ấy nha! Nếu không em cho là thế nào?"

"Em... em cho rằng anh ta rất đáng sợ!"

Ninh Tịch sờ cằm, nghĩ một chút: "Chậc, nghiêm túc mà nói thì quả thật anh ấy có một mặt rất đáng sợ, nhưng mà lúc ở cạnh anh với Tiểu Bảo thì anh ấy rất dịu dàng. Thật ra lúc ban đầu anh cũng cho rằng anh ấy có vẻ đáng sợ, lúc ấy còn đặt cho anh ấy biệt danh là Đại ma vương nữa cơ!"

Annie nghe rồi đột nhiên liền hiểu tại sao Ninh Tịch lại muốn ở cùng một chỗ với Lục Đình Kiêu.

Một người đàn ông như thế lại đem tất cả sự dịu dàng dành hết cho một người...

Ban đầu khi mới tới đây Annie còn ôm chút may mắn, nghĩ có lẽ anh Tịch cũng chỉ coi Lục Đình Kiêu giống như mấy tên đàn ông trước đây thôi. Nhưng bây giờ sự thực lại cho thấy mọi chuyện không có đơn giản như vậy.

Lần này chỉ sợ rằng anh Tịch thật sự nghiêm túc.

Lúc này, di động của Ninh Tịch đột nhiên vang lên.

"Xin lỗi, anh nhận điện thoại chút!"

"Vâng, không sao không sao!"

Người gọi tới là Kiều Vi Lan, hẳn là bên studio có chuyện cho nên Ninh Tịch lập tức nhận điện: "Alo, giám đốc Kiều?"

"Chín bộ đồ đã tặng xong rồi, danh sách người được tặng tôi đã gửi qua email cho cô, cô để ý kiểm tra một chút." Giọng điệu của Kiều Vi Lan vẫn lưu loát gọn gàng như thường lệ.

"Được, lát nữa tôi sẽ kiểm tra email, giám đốc Kiều vất vả rồi!"

"Lâu thì một tháng, nhanh thì nửa tháng là có thể thấy hiệu quả, giờ chỉ cần chờ đợi là được. Trong khoảng thời gian này không biết có thể trang hoàng lại Studio không? Dù sao thì đó không chỉ là nơi chúng ta làm việc mà còn là nơi sau này chúng ta sẽ tiếp khách hàng nữa."

"May mà cô nhắc nhở, để tôi giao phó cho Mạt Mạt. Phong cách thiết kế các loại thì giao cho Thượng Trạch, hẳn là không có vấn đề gì, chuyện này không cần lo đâu, tôi sẽ xử lý..."

...

Lúc Ninh Tịch đang gọi điện thoại thì Annie chỉ yên lặng đứng nhìn.

Trừ hình ảnh anh Tịch lúc ở nhà ra thì cô lại thấy được một mặt khác nữa, đó là lúc làm việc.

Đây đều là những thứ mà trước đây Annie không tài nào tưởng tượng nổi.

Đường Tịch mà Annie biết là một người cởi mở phóng khoáng, không bị bất cứ thứ gì bó buộc. Nhưng, khi đó cả người cô lúc nào cũng lộ ra vẻ cô đơn tịch mịch, giống như là trên đời này không có bất cứ thứ gì khiến cô quan tâm, thậm chí cả sinh mạng của chính mình. Cơ mà hiện tại, Annie lại thấy một loại ánh sáng rực rỡ tỏa ra từ trên người của Ninh Tịch...

Ninh Tịch nói chuyện điện thoại xong cũng vừa vặn là lúc Lục Đình Kiêu dỗ Tiểu Bảo ngủ xong đi ra, trong tay anh vẫn đang cầm một con gấu bông.

"Tiểu Bảo đã ngủ chưa?" Ninh Tịch cúp máy hỏi.

"Rồi."

Lục Đình Kiêu gật đầu xong đi tới cạnh Annie, đưa con gấu bông trong tay cho cô: "Annie, đây là quà đáp lễ của Tiểu Bảo."

"A! Còn có đáp lễ nữa à! Thật là đáng yêu!" Annie vui mừng ôm lấy con gấu bông vào ngực: "Cám ơn, giúp tôi cám ơn Tiểu Bảo!"

Lúc này, cái nhìn của Annie về Lục Đình Kiêu gần như đã hoàn toàn thay đổi.

Có thể dạy được một bảo bối nhỏ đáng yêu lại hiểu chuyện như thế, khẳng định người này cũng là người rất rất tốt...

"Cô Annie có nghiên cứu về dược thảo sao?" Lục Đình Kiêu đột nhiên hỏi một câu.

"Sao anh biết?" Annie có chút kinh ngạc.

"Vừa nãy nhìn thấy túi thuốc của Tiểu Bảo." Lục Đình Kiêu nói.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top