[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,568
Điểm
113
Ninh Tịch vì để giảm bớt khủng hoảng N nên để các cô gái chơi với chú rắn nhỏ

một lúc, sau đó mới tìm một bụi cỏ phóng sinh nó đi.

Sau khi trở lại chỗ ngồi, ánh mắt Ninh Tịch lóe lóe lên.

Hiện giờ đang là mùa đông, chắc chắn không thể có rắn chạy đến đây, trừ phi.

Chậc, các bé trai bây giờ đúng là càng ngày càng ngây thơ.

Nhưng mà phản ứng của Kha Minh Vũ lại khiến cô có chút kinh ngạc, tốc độ túm con rắn của cậu ta hình như quá nhanh rồi thì phải? Ngay cả cô cũng thấy không rõ.

Thấy Ninh Tịch vẫn nhìn chằm chằm vào mình, Kha Minh Vũ mở miệng gọi một tiếng: "Tiền bối?"

Ninh Tịch sờ sờ cằm, sau đó đột nhiên xích lại, khoảng cách gần như thể sắp dán lên người cậu chàng: "Cậu... chắc không thích tôi rồi đấy chứ?"

Cậu trai kia đại khái sửng sốt mất một giây đồng hồ, nhưng vẻ mặt vẫn bình thản như thường nói: "Tiền bối suy nghĩ nhiều quá rồi."

Tiểu Đào đứng một bên thấy vậy mặt mũi trắng bệch: "Anh Tịch làm gì vậy? Bị người ta thấy mất!"

Ninh Tịch ngồi thẳng dậy, vẻ mặt thản nhiên nói: "Khân trương cái gì? Chị đang tập diên Với Kha Minh Vũ đó!"

"Hả? Tập... tập diễn à!". Tiểu Đào liếc nhìn kịch bản, quả nhiên thấy có câu thoại vừa rồi: "Hóa ra là tập diễn à, làm em giật cả mình... anh Tịch diễn tốt thật đấy! Ngay cả tập diễn cũng y như thật!"

"Cám ơn tiền bối, tôi đi chuẩn bị." Kha Minh Vũ nói một câu, sau đó xoay người rời đi, bóng lưng có một tia gâp gáp không dê phát hiện.

Trời tối đến rất nhanh, Ninh Tịch đang tập trung chuẩn bị một cảnh quay thì bên tai vang lên giọng của trợ lý đạo diễn: "Anh Tịch, hình như... có người tới thăm anh..."

Lại có người tới thăm? Trang Khả Nhi hay Giang Mục Dã vậy?

Ninh Tịch ngẩng đầu lên theo bản năng, một giây kế tiếp liền bị hình ảnh một thân hình nho nhỏ lạch bạch bước theo sau trợ lý đập vào mắt. Cô buông kịch bản xuống ngay lập tức rồi kích động hô lên:"Tiểu Bảo???"

Thấy mẹ Tiểu Tịch, bánh bao nhỏ đang vác cái mặt liệt theo sau trợ lý lập tức tăng tốc độ bạch bạch chạy tới nhào Vào lòng Ninh Tịch.

"Anh Tịch, cậu bạn nhỏ này là thân thích của anh à? Mới nãy có một cô gái mang bé tới rồi bảo với em là bé đến tìm anh!" Trợ lý nhỏ nói mà hai mắt sáng choang nhìn bánh bao nhỏ, đây là lần đầu tiên cô thấy một em bé xinh tới vậy.

Cô gái? Nhất định là Loan Loan rồi...

Mà, Loan Loan không thể tự chủ trương đưa Tiểu Bảo tới đây được, nên chắc là Lục Đình Kiêu giao phó rồi. Đoán chừng là hôm nay Lục Đình Kiêu thấy tâm tình cô không tốt cho nên mới đểTiểu Bảo tới đây.

Ninh Tịch nghĩ nghĩ một chút rồi hạnh phúc ôm bánh bao nhỏ lên, giải thích: "Là con của bạn thân tôi đây, con nuôi tôi!"

Sau một hồi suy xét, thân phận này chắc chắn sẽ không đưa đến hiểu lầm gì.

May mà những nhân viên của đoàn làm phim này cũng đơn giản. Trong bọn họ chắc chắn không có một ai biết Tiểu Bảo, nên cho dù nhóc có đến thăm cũng không có vấn đề 1.

Một chàng trai hoang dã vẻ mặt đầy dịu dàng bế một chiếc bánh bao nhỏ vừa trắng vừa mềm, bé con thì ôm cổ cậu trai vẻ mặt lưu luyến không muốn xa rời. Cảnh tượng này vừa thật ấm áp lại thật tốt đẹp, trông giống như một bức tranh.

Trợ lý nhỏ nhìn đến ngây người: "Bé con này thật thân với anh đó!"

"Ủ, ba mẹ nó bận rộn nên bình thường đều là anh trông bé. Sẽ không làm phiền mọi người chứ? Nhóc con này rất ngoan, nên sẽ không chạy lung tung đâu!" Ninh Tịcháy náy nói.

"Không có đâu, chưa kể chúng ta chỉ còn một cảnh nữa là quay xong rồi nên không phiền gì đâu." Trợ lý nhỏ vội vàng nói.

"Ôi Ninh Tịch, cô chôm được nhóc con này ở đâu đấy?" Thẩm Miên đi tới nhìn thấy bánh bao nhỏ trong lòng Ninh Tịch thì vô cùng ngạc nhiên.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,568
Điểm
113
Chương 946: Dễ thương quá đi
Chôm cái gì mà chôm, đây là con nuôi của tôi đây đạo diễn!" Thẩm Miên nhìn chằm chằm khuôn mặt của bánh bao nhỏ, ánh mắt càng ngày càng sáng, sau đó thở dài nói: "Nhóc con này căn cơ1 tốt quá! Có hứng thú vào showbiz không?"

* Căn cơ; nền tảng.

Khóe miệng Ninh Tịch giật giật: "Nó mới năm tuối thôi có được không hải?"

"Năm tuổi thì sao! Muốn nổi tiếng thì phải tranh thủ càng sớm càng tốt! Cô giao nó cho tôi đi! Đảm bảo nó sẽ nổi nhất dàn minh tinh cho mà xem!" Ánh mắt của Thẩm Miên sáng lên: "Ôi cái khí chất này, đôi mắt này, cái mũi này... tôi cam đoan nhóc này dậy thì chắc chắn thành công!"

"Không cần đâu, cảm ơn!" Thất bại thế quái nào được, nhìn cha nó thì biết.

"Cô chắc chứ? Cô có cách liên lạc của ba mẹ nó không? Tôi nói chuyện với bọn họ một chút!" Thẩm Miên vẫn chưa từ bỏ ý định.

"Khỏi cần nói đâu, chuyện này tôi có thể làm chủ được, bé ngoan còn phải đi học! Đạo diễn, anh không thể hủy hoại mầm non đất nước!"

"Hự, cái nhóc con nhà cô, có biết bao nhiêu người mơ ước nhét con. Vào tay tôi mà tôi còn không thèm nhận đó..."

Thẩm Miên si mê bám theo nửa này, rốt cuộc Ninh Tịch Vân kiên quyết từ chôi khiên anh chàng chỉ có thế vác cái mặt tiếc hận rời đi.

Thẩm Miên vừa cất bước đi thì một đoàn người lập tức xông tới: "Woa! Bé con này siêu câp đáng yêu nha!"

"Đúng vậy cực kỳ đáng yêu!" Ninh Tịch vênh mặt tự hào.

"Thật là đáng yêu chết đi được! Khó trách đạo diên cũng muôn đào về!"

"Thật muốn ôm một cái!"

Đôi mắt linh động của Tiểu Bảo nhìn xung quanh một lượt, nhìn chị này một chút, lại nhìn anh kia một chút. Nghe được câu này xong nhóc lập tức ôm chặt lấy cổ mẹ Tiểu Tịch, đầu nhỏ cũng vùi hẳn vào hõm cổ của Ninh Tịch như chuộtrúc vào hang.

Ninh Tịch vỗ vỗ lựng bánh bao nhỏ một cái rồi cười khẽ xin lỗi: "Xin lỗi, bé con hơi sợ người lạ cũng không thích nói chuyện."

"Ôi, sợ người lạ thôi mà cũng đáng yêu quá, hành động này quá là đáng yêu! Thật ra thì tôi tính không sinh con cơ mà nếu sinh được một em bé đáng yêu thế này thì tôi cũng chịu!" Kỷ Ngữ Manh ôm mặt ngồi xổm ở đó, không cẩn thận đến gan cũng bị vẻ đáng yêu của Tiểu Bảo làm cho mềm nhũn.

Nhìn Ninh Tịch được mọi người vây quanh, gối ôm của Kỳ Phóng cũng sắp nát mất một góc rôi...

Đầu tiên là Giang Mục Dã, sau là Trang Khả Nhi, nay lại còn thêm một đứa nhóc đáng yêu ngất trời tới thăm nữa, người này rốt cuộc có lai lịch gì hả???

"Ông trời ơi! Tại sao tên đó lại có số hưởng thế hải?"

"Để lòe thiên hạ." Thẩm Hãn Thần "hừ" lạnh một tiêng.

Kỳ Phóng lập tức phụ họa: "Chí phải chí phải!"

Kỳ Phóng liếc mắt nhìn Kha Minh Vũ, cậu ta vốn định kéo Kha Minh Vũ lên chung một chiếc thuyền. Nhưng từ cái lần Kha Minh Vũ giúp Ninh Tịch thì Kỳ Phóng đã quyết định ném tên này ra ngoài chiến tuyến. Mặc dù người ta cũng chẳng thèm quan tâm mình có ở trong hay ở ngoài.

Bất chấp việc Ninh Tịch muốn ở lại chơi với bánh bao nhỏ cỡ nào thì vẫn phải đi quay phim. Vì vậy cô vội vã hôn bánh bao nhỏ một cái rồi nói: "Mẹ phải đi hóa trang thay quần áo để làm việc rồi, con ngoan ngoãn ở đây chờ mẹ một lúc được không?"

Bánh bao nhỏ đang ôm một đống lớn quà vặt do các nhân viên lén lút đưa tới, cái đầu be bé gật gật.

"Tiểu Đào, phiền em chăm sóc bé con giúp anh nha."

"Được mà anh Tịch, anh mau đi đi!" Tiều Đào sướng như điên nhận nhiệm Vụ.

Ôi, cứ cảm thấy lúc anh Tịch xưng "mẹ" thì giọng nói với biếu cảm thật dịu dàng nha, cứ như là mẹ ruột của nhóc này vậy.

Ninh Tịch Vừa mới bước chân vào phòng hóa trang không bao lâu.

Bánh bao nhỏ vốn phải ngoan ngoãn ngồi trên ghê chờ mẹ Tiêu Tịch thì lúc này lại đột nhiên nhìn không chớp mắt về một hướng.

Đó là... hướng của Kha Minh Vũ.

Bánh bao nhỏ nhìm chằm chằm một lúc, cúi mắt xuống, sau đó lại ngẩng lên nhìn chằm chằm một hồi. Dường như đang gặp vấn đề khó khăn nào đó, cậu nhóc nghiêng nghiêng cái đầu.

"Phụtttt! Tiểu Bảo đang nhìn cái gì đó?" Tiểu Đào đứng cạnh nhìn bộ dạng đáng yêu của nhóc thì cảm tưởng lục phủ ngũ tạng của mình cũng sắp tan thành nước tới nơi rồi.

Bánh bao nhỏ chớp mắt một cái, rồi đột nhiên nhảy từ trên ghế xuống. Sau đó đôi chân ngắn ngủn lại lạch bạch chạy về hướng Kha Minh Vũ...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,568
Điểm
113
Tiểu Bảo chạy lạch bạch tới cạnh Kha Minh Vũ rồi đứng yên tại đó, sau đó lại tiếp tục giương mắt nhìn chằm chằm không chớp vào cậu ta.

Kha Minh Vũ: "..."

Rất nhanh, bánh bao nhỏ cảm thấy đứng nhìn không đủ thỏa mãn, vì vậy đôi chân ngắn một mẩu kia lại bắt đầu bước một vòng rồi lại một vòng xung quanh Kha Minh Vũ. Biểu cảm kia cứ như thể đang nghiên cứu một công trình khoa học đồ sộ nào đó.

Tiểu Đào thấy vậy cũng dở khóc dở cười, cô ho nhẹ một cái rồi mở miệng nói với Kha Minh Vũ: "Xin lỗi, có lẽ đứa bé này rất thích anh nên muốn cùng chơi với anh."

Kha Minh Vũ đưa cánh tay ra, kịp thời đỡ lấy cái bánh bao cứ Vòng tới Vòng lui mà suýt vấp chân phải cục đá mà té ngã. Trên trán anh chàng ẩn ẩn xuất hiện một vết nứt vỡ. "Không có việc gì."

Cách đó không xa, Kỳ Phóng thấy cảnh này mà đầu đầy hắc tuyến: "Quả nhiên và vật họp theo loài, người phân theo đàn, thẩm mỹ của đứa nhỏ này có phải là nghiêng về hướng quái dị không hả, có biết bao anh đẹp trai ở đây mà nó không tìm, hết lần này tới lần khác chạy đi tìm Kha Minh Vũ chơi!"

Thẩm Hãn Thần chỉ ngẩng đầu lên liếc một cái, sau đó cũng không có hứng thú mà tiếp tục tập trung vào kịch bảo của mình.

Kỳ Phóng dè bỉu một hồi mới nhàm chán lật kịch bản, sau đó lầu bầu nói: "Cảnh kế tiếp là cảnh giữa Kha Minh Vũ Với Ninh Tịch à. y, cảnh này Ninh Tịch mặc đồ nữ nè... Nói mới nhớ, từ lúc tôi vào đoàn đến giờ chưa từng thấy Ninh Tịch mặc đồ nữ bao giờ đâu, chậc, thật là khó tưởng tượng..."

"Tiểu Đào, có thể giúp một chút không, cô cầm túi xách của Ninh Tịch vào đây cho tôi với!" Trong phòng hóa trang vang lên tiếng gọi của Diệp Thu.

Tiểu Đào vội vàng nói: "Dạ! Đến ngay đây!"

"Kha Minh Vũ, phiền anh nhìn đứa bé này một chút được không? Tôi sẽ về ngay lập tức!" Thấy Tiểu Bảo với Kha Minh Vũ đang chơi với nhau vô cùng hợp rơ, Tiểu Đào lập tức mở lời nhờ vả.

iÙ.

Sau khi Tiểu Đào đi, Tiểu Bảo vẫn ở đó đi đi Xung quanh Kha Minh Vũ.

Kha Minh Vũ liếc mắt nhìn phòng hóa trang một cái, Ninh Tịch sắp trang điểm xong rồi, nếu như bị cô thấy Tiểu Bảo vẫn luôn quay Xung quanh mình thì...

"Đừng xoay quanh ba nữa." Kha Minh Vũ đỡ trán, rốt cuộc không nhịn được mà mở miệng.

Tiểu Bảo nghe thế liền chớp chớp mắt, nhóc dừng chân lại không tiêp tục đi vòng Vòng nữa.

Nhưng mà cặp mắt tròn xoe sáng lấp lánh như ánh sao kia vẫn thủy chung không chịu rời đi, giống như con mèo con khi nhìn thấy cái gì thú vị thì sẽ nhìn chằm chằm không thôi. Thậm chí nhóc còn thử thăm dò, chìa cái tay nho nhỏ về phía mặt của Kha Minh Vύ.

Về điểm này thì thằng nhóc này đúng là giống Ninh Tịch y hệt, ngay cả phản ứng cũng giông nhau như đúc...

Khuôn mặt của Kha Minh Vũ lại có thêm mây vết nứt, đè giọng nói: "Đi tìm mẹ con đi, đi đi."

May thay lúc này Ninh Tịch cũng trang điểm xong bước ra, bánh bao nhỏ quyết định lập tức chạy về phía mẹ của mình.

Lúc này Kha Minh Vũ mới thở phào một cái, ngay sau đó khi ánh mắt nhìn về phía cửa phòng hóa trang, đôi mắt anh bỗng trở nên âm trầm.

Lúc này Ninh Tịch đang mặc một chiếc váy ngang vai màu hồng phấn, đường Xương quai xanh lộ ra cùng với đường cong dần mất hút dưới cổ áo. Suối tóc dài đen như mực buông xõa xuống vòng eo yêu kiều chỉ cần một tay là có thể ôm gọn. Đôi mắt sáng như chất chứa toàn bộ ánh Saọ trên bầu trời, sóng mắt lưu chuyển đẹp đến độ không giống người phàm. Lúc trước làn da của cô được thợ trang điểm cố ý làm tối mấy phần thì hiện tại đã trở về làm da trắng đến chói mắt, cả người cứ như đang đứng trong một vầng hào quang...

"Ôi chúa ơi! Đây... đây là anh Tịch của chúng ta sao? Chị Diệp Thu có phải học được tuyệt kĩ gì không? Cứ như biển hình thể này!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,568
Điểm
113
Tịch của mấy người đã không

phải là người phàm rồi! Tôi cũng chỉ thêu hoa trên gấm thôi!" Diệp Thu nhìn cô gái trước mắt thì trong lòng tràn đầy xúc động, sự biến hóa của cô gái này thật quá mạnh mẽ.

f T uyệt kĩ cái gì hả, là do anh

"Tiền bối... thật là đẹp..." Kỷ Ngữ Manh nhìn đến ngây dại.

Thậm chí cả một cô gái như cô mà cũng sắp động lòng rồi đây!

"Woa, không hổ là tiền bối! Bất kể là nam hay nữ đều mê người như vậy! Toi đời toi đời... cứ thế này chắc em cũng cong mất thôi."

Người bình tĩnh duy nhất ở đây chỉ có Tiểu Đào - người đã theo Ninh Tịch khá lâu, hừ hừ, bây giờ mới biết à! Anh Tịch nhà tôi đây mà mặc đồ nữ chỉ có thể dùng từ nghiêng nước nghiêng thành để hình dung thôi đó! Thậm chí vấn đề khiến chị Chi Chi đau đầu nhất chính là anh Tịch quá đẹp!

"ực." Trong tiếng ầm ĩ ồn ào của đám người, chợt vang lên tiếng nuốt nước bọt của Kỳ Phóng.

"Ninh. Ninh Tịch?" Quyển kịch bản trong tay. Thâm Hãn Thân cũng không biết rơi Xuông đất từ lúc nào.

Nghe thấy có người gọi tên mình, Ninh Tịch mỉm cười quay đầu lại: "Ủ?"

Nhìn nụ cười rực rỡ của cô, Thẩm Hãn Thần nhất thời có cảm giác máu trong người mình chảy ngược, tựa như mất đi tất cả các giác quan, nhịp tim bỗng dưng đập nhanh một cách không bình thường, trong đầu chợt thoáng qua một câu thơ: Hồi mâu nhất tiểu... bách mị sinh...”

* Câu thơ thứ 7 trong bài Trường Hận Ca của Bạch Cư Dị - "Măt cười vừa liếc, trăm hoa đua mở".

"Không... không có gì!"

Cậu ta vốn cho rằng cô gái này cũng chẳng khác gì những nữ minh tinh mà mình gặp trước đây. Trong tivi với ảnh đều thêm cả một đống chỉnh sửa nào là cà da chỉnh màu, ở bên ngoài không biết xấu đến nhường nào, thậm chí có người nhan sắc bình thường đến độ ra đường cũng có thểvơ được cả nắm.

Đây là lần đầu tiên cậu ta gặp được một người mà hình ảnh thật có thể giết chết mấy tấm hình trên mạng với hình ảnh trong phim.

Những hình ảnh qua chỉnh sửa không những chăng làm cô đẹp lên mà còn làm cô trông kém xinh đi vài phần.

"Pặc" một tiếng, Kỳ Phóng như mũi tên rời cung lập tức vồ lấy áo khoác rồi cướp đường chạy tới, ánh mắt cậu ta sáng rực, gân cổ gào to: "Tiền bối! Trời lạnh lắm! Còn chưa quay đâu, tiền bối khoác cái áo này trước đã!"

"Mịa! Kỳ Phóng cậu đừng có trở mặt nhanh như thê chứ!"

"Đúng đó! Tốc độ lật cũng nhanh quá rồi ha!"

"Hahahaha, tên này đúng là..."

Trong lúc tất cả mọi người đều tập trung sự chú ý vào Ninh Tịch, trong một cái góc vắng lặng, Kha Minh Vũ mặt không biến sắc nhét một cái chăn vào lòng bánh bao nhỏ: "Con biết mình nên làm cái gì!"

Lần này là dùng giọng thực để nói.

Vốn đau lòng vợ nên mới cho con trai tới để cô vui vẻ, nhưng ai mà ngờ được khó khăn lắm mới sống sót qua cửa ải của vợ thì lại thua trong tay cậu con trai quý tử.

Thế nên thay vì để Tiểu Bảo cứ lòng vòng quanh mình khiến Ninh Tịch hoài nghi, thì thà rằng tranh thủ sự đồng tình của đồng minh còn hơn.

Bánh bao nhỏ nhìn nhìn đám người vây quanh mẹ Tiểu Tịch, cái đầu nhỏ như nghĩ tới cái gì lập tức thẳng tay quẳng cha ruột ra Sau đầu, quả quyết cầm cái chăn chạy tới.

Ninh Tịch còn chưa kịp nói gì Với Kỳ Phóng thì đã thấy bánh bao nhỏ ôm cái chăn chạy tới bên chân mình, nhóc con ngước đầu lên giương đôi mắt mong đợi nhìn cô.

Ninh Tịch lập tức quay sang bánh bao nhỏ, cảm động dâng lên như nước lũ tràn bờ đê: "Ôi... con đem cho mẹ sao? Cám ơn con nuôi bảo bối của mẹ!

Kỳ Phóng bị quẳng một bên cứ như con chó nhỏ không lấy được lòng chủ nhân, ủ rũ thất Vọng đứng đó.

Ninh Tịch khoác chăn mà Tiểu Bảo đem tới rồi nói với Kỳ Phóng: "Cám ơn nhé, tôi có chăn rồi, cậu cứ mặc đi đừng đểbị lạnh." Kỳ Phóng tức thời cảm thấy mùa xuân đến trăm hoa nở toe toét: "Cám ơn tiền bổi đã quan tâm!!!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,568
Điểm
113
Cách đó không xa, Thẩm Hãn Thần Vác cái mặt như muôn nói "Đệch mợ, còn hàng này là ai, tôi biêt cậu ta

SaO".

Lúc trước là thằng nào cứ lải nhải bên tai ông đây là phải ăn miếng trả miếng hả, còn chạy đi tìm rắn nữa?

Tên Kỳ Phóng này mất trí nhớ sao?

Hiến ân cần xong, Kỳ Phóng vui vẻ chạy về rồi ra vẻ say mê nói: "Tôi quyết định rồi, bắt đầu từ bây giờ tôi chính là fan của tiền bối! Suốt đời làm một fan Vip! Aiz, trước đây nhất định là óc tôi bị bã đậu làm lú rồi đúng không? Sao lại đi ghen tị rồi làm khó một cô gái chứ! Đúng là không đáng mặt đàn ông!"

"Không ngờ thật không ngờ, tên Kha Minh Vũ kia mới là người nham hiểm nhất đó! Ngay từ đầu cậu đã biết chạy đi lấy lòng tiền bối rồi, lại còn xin chữ kí nữa! Mấy hôm trước còn làm anh hùng cứu mỹ nhân, thật là nhìn không ra..."

Kỳ Phóng vừa nói vừa ảo não cho mình một phát tát, sau đó lại bưng mặt như kẻ đang trồng cây si nhìn chằm chằm Ninh Tịch: "Ôi thật là đẹp! Sao lại có thể có một vị tiểu thư đẹp đến như vậy! Hãn Thần, tên chết bầm nhà cậu thật đáng hâm mộ, có thể làm nam Chính!"

Thẩm Hãn Thần: "..."

Thái độ lật mặt của cậu. ít nhất cũng phải có thời gian hòa hoãn để lật có được không hả? Cái tốc độ này quá nhanh rồi đấy! Người anh em, tiết tháo vứt đâu hết rồi?

Thôi kệ.

Có phỉ nhổ con hàng này cũng được cái gì đâu, bởi ngay cả chính cậu ta cũng.

Thẩm Hãn Thần nhặt quyển kịch bản rơi trên đất lên, cố gắng đè xuống trái tim đang đập nhanh bất thường của mình lại.

Tại sao lại như vậy...

Cho tới bây giờ cậu ta chưa bao giờ có cảm giác như thê này.

Cậu ta luôn đặt mình ở vị trí rất cao, nhất là với những cô gái trong giới giải trí thì càng thấy không vừa mắt, nhưng hiện giờ tại sao lại...

"Không tệ không tệ! Còn đẹp hơn cả lần trước!" Thẩm Miên hài lòng nhìn Ninh Tịch, bảo bối mới đào được này đúng là không chê được bất cứ điểm nảo.

Lần trước cô làm khách mời đóng vai mối tình đầu, hóa trang thành khuôn mặt trắng bệch của người bệnh, ấy thế mà đã xinh đẹp đến mức khắc sâu vào lòng người. Lúc này lại hóa thân thành một cô gái bừng sáng sức xuân, giống y hệt những gì mà anh ta tưởng tượng về nhân vật Kỷ Tuyết Phi.

"Đến đến, Ninh Tịch... còn có Tiểu Kha nữa." Thẩm Miên gọi Ninh Tịch với Kha Minh Vũ đến, nói: "Hôm qua hai người phối hợp tốt thế thì chắc cảnh này không khó lắm đâu, lát nữa hai người cứ phát huy như bình thường là được, Ninh Tịch, có một chỗ cô cần chú

w

y..."

Ninh Tịch dắt tay bánh bao nhỏ nghiêm túc nghe đạo diễn chỉ đạo. Mà đứng cạnh bánh bao nhỏ là Kha Minh Vũ, nhưng lần này may là nhóc không nhìn chằm chằm vào cậu ta nữa.

Nói xong, Thẩm Miên vỗ tay một cái: "Tốt lắm, mọi người tập hợp nào, chuẩn bị quay cảnh cuối cùng của hôm nay thôi! Xong là có thể thu dọn về nhà rồi!"

Cảnh quay này là cảnh nữ chính mặc đồ nữ không ngờ lại chạm mặt nam phụ. Cả Ninh Tịch lẫn Kha Minh Vũ đều đang trong trạng thái tốt nhất nên cảnh này chỉ cần một lần đã qua. Các nhân viên đều tỏ ra vui vẻ, rất ít khi gặp được diễn viên đáng tin như vậy, thật quá sung Sướng.

Dọn dẹp XOng.

Trên một con đường nào đó có một người đàn ông đang vội vã rảo bước, tới khúc quanh trước mặt đột nhiên lại nhảy ra một người cản đường: "Lục đại tổng tài."

Ninh Tịch tựa như há miệng chờ Sung rụng đã lâu, cô lập tức bước vọt qua dùng cơ thể mình ngăn người đàn ông lại.


timviec taitro


"Tiền bối?" Kha Minh Vũ ngẩn ra, lộ vẻ bất ngờ ngoài ý muôn.

Ninh Tịch lập tức xù lông: "Tiền cái đầu anh ý mà tiền! Lục Đình Kiêu! Anh còn dám giả vờ giả vịt với em sao! Vừa nãy Tiểu Bảo quay quanh anh 23 Vòng, anh nghĩem mù sao?"

Kha Minh Vũ: "..."

Vốn còn nghĩ có một tia may mắn, kết quả Vân bị tóm đuôi...

Haiz, đúng là hố cha nhà nó.

Nhưng mà Lục Đình Kiêu cảm thấy có lẽ mình Vân còn Vớt vát được chút gì đó.

"Tôi không hiểu ý tiền bối, hình như tiền bối đang nhầm tôi thành người khác rồi?"

Vẻ mặt của Kha Minh Vũ ba phần bất ngờ bảy phần khó hiếu cứ như thế hoàn toàn là một người Xa lạ.

Ninh Tịch chau mày: "Anh... thật sự không phải Lục Đình Kiêu?"

Kha Minh Vũ: "Không phỉa."

Ninh Tịch gật đầu một: "Ô... không phải à. vậy cũng được! Đã thể tôi đổi cách hỏi khác là được!"

Vừa dứt lời thì trái tim Kha Minh Vũ đập "thịch" một cái, không hiếu sao lại có dự cảm xấu.

Kết quả là Ninh Tịch hơi trâm ngâm một lúc, sau đó nhìn chằm chằm vào Kha Minh Vũ nói: "Vị tiên sinh này, anh thật sự... không phải là chồng tôi sao?"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,568
Điểm
113
Kha Minh Vũ: "..." Lục Đình Kiêu vạn vạn không ngờ tới

Ninh Tịch sẽ chơi ác như vậy!

Cái vấn đề này... sao anh có thể nói ra hai chữ "không phải" chứ hả!!!

Ninh Tịch thấy hai phiến môi mỏng của Kha Minh Vũ vẫn cứ mím chặt, nửa ngày không nói lời nào thì nhún vai một cái xoay người rời đi, cô khoát tay một cái rồi nói: "Được rồi, xem ra là tôi nghĩ sai thật rồi, sao cậu có thể là anh yêu của tôi được cơ chứ."

Một giây sau, cổ tay Ninh Tịch bị giật mạnh một cái, sau đó cả người cô rơi vào một lồng ngực nóng bỏng. Thân thể cô bị hai cánh tay kia khóa chặt, bên tai vang lên tiếng nói khàn khàn lại trầm thấp, giọng nói kia vừa có sự kiềm chế lại vừa có sự cam chịu, từng chữ một cứ như vừa thoát từ kẽ răng ra ngoài: "Là anh."

Nói xong thì cúi người, hung hăng hôn lên môi cô...

Trong ngõ nhỏ mờ tối có một đôi trai gái, cô gái bị đè chặt trên vách tường, đôi môi thì bị người ta ra sức mà hôn. Không khí lúc chạng vạng tối vốn hơi lạnh, nhưng mà giờ phút này lại bị một nụ hôn nóng bỏng hâm nóng lên.

"Đau nha." Ninh Tịch cảm giác đầu lưỡi mình sắp tê luôn rồi, nhẹ giọng oán trách một câu.

Người đàn ông kia dường như càng kích động mà hôn sâu hơn, trong giọng nói cũng mang theo sự bất đắc dĩ cùng sự cưng chiều đến cực hạn. Anh thật muốn đem người trong lòng dung nhập vào Xương tủy của chính mình: "Tiểu bại hoại này."

Ninh Tịch không cam lòng yếu thế, cắn ngược lại môi của người đàn ông một cái: "Anh mới bại hoạiý! Nếu không có Tiểu Bảo - lá bài dò tìm cha thì anh còn định lừa em bao lâu hải?"

Lá bài dò tìm cha... Được rồi... hình dung này cũng đủ sâu sắc. Lục Đình Kiêu: "Mãi mãi."

Nếu không bị phát hiện thì anh quả thực tính sẽ lừa cô mãi mãi!

Ninh Tịch vừa nghe liền tức điên người: "Vậy sao vừa nãy anh còn phải thừa nhận, cứ chối từ đầu đến cuối đi! Dù sao em cũng không có chứng cớ xác thực để vạch trần anh!"

Lục Đình Kiêu nhẹ nhàng thở dài một cái: "Em biết rõ là dù trời có sập thì anh cũng không thể chôi được Vân đê này."

Ninh Tịch đắc ý "hừ" một tiếng, tỏ vẻ chính mình ỷ vào cái việc anh không dám phủ nhận này nè.

Lục Đình Kiêu thích nhất bộ dạng này của cô, ánh mắt anh sẫm lại, lại hôn thêm cái nữa.

Ninh Tịch tức giận đẩy ra: "Đang nói chính sự đấy! Em hỏi anh, anh làm thế này là vì trong bộ phim này có cảnh nguy hiểm nên anh không yên tâm sao?"

Cô nhớ tới Việc trước đây Lục Đình Kiêu an bài Hùng Chí đến bảo vệ cô, cuối cùng lại thành ra hại cô suýt mất mạng ở Philadelphia. Lấy tính cách của Lục Đình Kiêu thì đừng nói là tiếp tục dùng Hùng Chí, mà ngay cả đối với bất cứ ai cũng không yên tâm! Cho nên... anh ấy không tiếc thân mình mà đích thân ra trận sao?

Theo cô biết thì kiểu mặt nạ da người cực kì tinh vi thế này không dễ sản xuất, hơn nữa còn có thể gây ra tổn thương vô cùng lớn đối với da và thân thể người dùng. Người bình thường đeo mười phút đã thấy vô cùng khó chịu rồi chứ đừng nói đeo thời gian dài như Vąy.

Nghĩ tới đây, Ninh Tịch mềm lòng không ít.

"Đây chỉ là một nguyên nhân thôi." Lục Đình Kiêu cũng không chổi mà nhìn cô, sau đó mới tiếp tục nói: "Một nguyên nhân khác là vì tư tâm của anh. Công việc của hai chúng ta quả thực đều rất bận rộn, cộng thêm việc quan hệ không thể công khai nên thời gian ở cạnh nhau quá ít, thực sự quá ít... anh rất nhớ em."

"Thật xin lỗi..." Chút lửa giận cuối cùng trong lòng Ninh Tịch cũng tan sạch.

"Ngoài ra thì tự mình trải nghiệm những thứ này cũng có thể hiểu rõ em hơn mộtít, có thể có nhiều hơn một chút đề tài để nói chuyện Với em, như thế em sẽ không cảm thấy anh quá nhạt nhẽo."

"Sao thế được! Anh không hề nhạt nhẽo một chút nào! Em thích nhất Boss đại nhân! Thích nhất của nhất luôn!" Sự bất mãn của Ninh Tịch đã hoàn toàn chuyển hóa thành đau lòng cùng cảm động. Cô ôm lấy cổ của Lục Đình Kiêu, hơn nữa còn chủ động dâng lên một nụ hôn an ủi.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
175
Điểm
63
Sống sót sau tai nạn. Lục Đình Kiêu cúi người hôn cô, trái tim treo trên trời cao trăm ngàn mét cuối cùng cũng Về lại thân thê.

Ninh Tịch nghiêng đầu, có chút thán phục nhìn anh: "Lục Đình Kiêu, em không hề biết diễn xuất của anh lại tốt như vậy, chén cơm của em cũng sắp bị anh cướp mất rồi!"

"Cái này phải cảm ơn việc anh có một người thâyrât tôt."

"Hả? Anh còn có thầy? Ai vậy? Sao em không biết?" Ninh Tịch tò mò hỏi liên tục.

"Ell." "Enn?"

"Anh đã xem hết mấy cuốn sách và ghi chép em đế ở chỗ anh." Lục Đình Kiêu trả lời.

Nghe thế Ninh Tịch thật không biết nên nói cái gì cho phải.

Từ mặt nạ rồi đến học tập kĩ thuật diễn xuất, chuẩn bị ổn thỏa nhiều thứ như vậy sợ ít nhất cũng phải đến mấy tháng...

E là Lục Đình Kiêu đã chuẩn bị ngay tυ lúc bọn họ trở về từ Philadelphia, anh cứ thế yên lặng làm những chuyện này.

Cô đương nhiên là biết anh bận bịu tới mức nào, qua tay anh đều là những dự án lớn lên đến trăm triệu. Anh dành nhiều thời gian làm những chuyện vô ích này chỉ để có thêm một chút thời gian ở bên cô, nhưng làm vậy vẫn sợ cô tức giận mà tốn công dấu diếm lừa 8ạt.

Cái nghề diễn viên này là cái nghề mà đa phần giới quý tộc đều khinh thường, nhưng chính anh lại nguyện ý dùng bản thân cảm nhận nó vì cô, thông qua nó tìm hiểu cô, bảo vệ cô.

"Cho tới tận bây giờ... cho tới tận bây giờ không có bất kỳ một ai đối tốt với em như vậy." Ninh Tịch ôm lấy Lục Đình Kiêu: "Ôi. em cảm động đến mức muốn gả cho anh ngay lập tức, phải làm sao bây giờ!"

"Hình như tầm này Cục dân chính đã tan làm rồi, nhưng anh có thể gọi điện bảo họ quay trở lại, hoặc là bảo bọn họ mang thẳng "đồ nghề" tới nhà chúng ta." Lục Đình Kiêu nói rất nhanh, trong mắt phát ra ánh sáng chói lòa.

"Phụt, anh đừng có làm bừa!" Ninh Tịch bật cười.

Lục Đình Kiêu thở dài một tiếng, đặt cằm lên Vai cô: "Ninh Tịch, dù chúng ta mới chính thức quen nhau không lâu, dù biết hỏi như thế này rất đột ngột nhưng mà quả thật, mỗi giờ mỗi phút mỗi giây anh đều nghĩ về chuyện này... lúc nào... em mới có thể gả cho anh?"

Ninh Tịch im lặng nhìn anh thật lâu, trong mắt giống như có ánh sáng bình minh chiếu rọi bóng đêm mờ mịt, cô trịnh trọng nói: "Chờ đến lúc em có tư cách sóng vai đứng cùng anh."

Trong Xe.

Ninh Tịch ngồi trước lái xe, còn Lục Đình Kiêu với Tiếu Bảo thì ngồi phía sau.

Lúc này trên mặt Lục Đình Kiêu vẫn chưa gỡ bỏ mặt nạ ra, vẫn còn mang khuôn mặt của Kha Minh Vũ. Tiểu Bảo nhìn chằm chằm nửa ngày, rốt cuộc tính tò mò cũng chiến thắng lí trí, quả quyết chìa cái tay ngắn ngắn nhỏ nhỏ ra.

Lần này Lục Đình Kiêu bất đắc dĩ phải phổi hợp nghiêng người qua, mặc cho con trai sờ mó.

Bánh bao nhỏ sờ một cái, rồi lại sờ thêm một cái nữa, đôi. Với việc kì lạ này tò mò không dút.

Ninh Tịch liếc nhìn hai cha con qua kính chiếu hậu thì chậc chậc nói: "Lục Đình Kiêu, anh nói Tiểu Bảo nhà chúng ta liệu có công năng đặc biệt nào không? Bất kểhai chúng ta có biến thành bộ dạng gì thì Tiêu Bảo vẫn có thể nhận ra!"

Lục Đình Kiêu hơi suy nghĩ một chút, nhưng cũng không thấy bất ngờ.

Bởi vì anh đã phát hiện con trai có khả năng này từ lâu.

Có vài người có khả năng quan sát đặc thù của riêng mình không giống người thường, vậy nên cũng sẽ phát hiện được những thứ mà người bình thường không thể phát hiện đươc.

"Muốn giải thích cũng không dễ, đại khái nó giống như khứu giác của chó vậy, là một cách quan sát để khám phá ra bản chất của sự vật."

"Đệch! Sao anh lại so con trai của chúng ta với chó hả! Đúng rồi... còn có một chuyện em định hỏi từ nãy rồi, sao anh không làm cái mặt nạ nào đẹp trai một chút hả? Em nghe đạo diễn nói anh muốn diễn nam chính, cuối cùng là do hình tượng không phù hợp nên phải làm nam phụ!" Ninh Tịch có chút hiếu

kỳ hỏi.

Lục Đình Kiêu: "Bởi vì bình thường anh đủ đẹp trai rồi."

Ninh Tịch: "..."
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top