[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Ninh Tịch siết điện thoại, một tay khác N ra động tác cầu xin chúa ban phước

lành, sau đó mở miệng nói: "Bọn em ở hướng 9 giờ Với huynh..."

"Ôồ... huynh nhìn thấy muội rồi! Nhưng mà sao không thấy mấy cô em xinh đẹp đâu? Các cô em đâu hết rồi? Tiểu sư muội, mắt muội bị chuột rút à mà sao cứ giật giật mãi thế..." Đường Lãng đầu óc chỉ một mực nghĩ đến chuyện chơi bời, hoàn toàn không hề nhận ra ánh mắt nhắc nhở của Ninh Tịch, vừa đi về phía Ninh Tịch vừa nói.

Góc mà Ninh Tịch đang ngồi rất tối, từ góc độ của anh ta chỉ nhìn thấy Ninh Tịch đang ngồi trên sofa một mình, bên trái không có cô em nào cả, còn bên phải...

C đệt!!!

"Tiểu sư muội, cái thứ đang ngồi bên phải muội là gì thế hả!!!". Khi nhìn rõ người đàn ông tao nhã, lịch sự đeo kính gọng Vàng, tay đang nâng một ly rượu vang yên tĩnh ngồi đó, Đường Lãng sợ đến mức suýt nữa thì quăng luôn cái điện thoại trong tay đi.

Giọng củạ Ninh Tịch đúng kiểu sống không băng chết: "Như huynh đã thây, ngôi bên phải muội là Đại sư huynh."

"Móa nhà cô chứ Đường Tịch! Mấy cô em xinh đẹp mà cô đã bảo với anh đâu hà! Cô thế mà dám bán luôn cả anh đià! Mọe nó chứ, cô chết chắc với anh rồi!!!" Đường Lãng vừa tức giận mắng vừa cắm đầu chạy.

Nhưng mà, làm sao có thể chạy được đây.

Vừa mới quay người đi một cái, eo đã bị thít chặt lại, một cái roi màu bạc như con rắn quấn lấy eo anh ta, kéo một cái, cả người anh chàng đã lăn lông lốc về phía sau, "bộp" một tiéng đập phải thân thể lành lạnh u ám nào đây.

Đường Lãng cố giằng giằng cái roi bên hông ra, không hề xinhê gì, thế nên đành nghiêng đầu, nuốt nước bọt, cười gượng lên tiếng: "Hi - Bảo bối - Lâu quá không gặp • Không ngờ vừa mới gặp nhau em lại nhiệt tình thế... Thật ngại quá đi mất..."

Ninh Tịch che mặt không nỡ nhìn cái cảnh thê thảm này: "..."

Chết đến nơi rồi vẫn còn dám ngả ngớn...

Những ngón tay đang túm hai tay Đường Lãng bẻ quặt ra sau của Đường Dạ bỗng nhiên dùng lực thật mạnh, giọng nói của anh ta u ám, tỏa ra thứ khí lạnh chết người: "Còn có thứ nhiệt tình hơn này, có muốn thử không?"

Cổ tay của Đường Lãng lập tức truyền đến cơn đau đớn như thể sắp bị bẻ vụn đến nơi, gào khóc thảm thiết: "Bảo bối nhẹ tay thôi nhẹ tay thôi! Chơi hỏng anh rồi, sau này ai đánh nhau. Với em nữa! Còn ai chơi. Với em trò "em là gió anh là cát, chúng ta quấn quýt triền miên đến chân trời nữa..."

"Câm mồm!" Đường Dạ tóm người kéo xềnh Xệch ra khỏi quán bar.

Hai người một người đằng trước, một người bị khống chế phía sau, người khác nhìn vào chỉ thấy đó là anh em bạn bè có quan hệ khá thân thiết với nhau thôi.

Ninh Tịch vốn dĩ định lỉnh đi luôn, kết quả hai người đàn ông đằng sau đã đồng thời lên tiêng.

Đường Dạ: "Quên huynh nói gì rồi à?"

Đường Lãng: "Khốn nạn! Muội mà dám vứt huynh lại một mình, huynh có làm quỷ cũng không tha cho muội đâu!"

Ninh Tịch: "..."

Ninh Tịch lau nước mắt, chỉ đành ngoan ngoãn đi theo, vẻ mặt đau khổ lẩm bẩm: "Kể cả muội có chuồn mất thì cũng có làm sao đâu... chẳng qua khác mỗi chỗ là không nhìn thấy huynh chết với trơ mắt nhìn huynh chết mà thôi."

"Biết ông đây sẽ chết mà còn bán ông hử?" Đường Lãng gào thét.

Ninh Tịch cũng tức điên: "Mợ, huynh cũng không phải là không biết Đại sư huynh đáng sợ đến mức nào, nếu huynh là muội, huynh có dám nói không bán muội không?"

Đường Lãng hét to ngay lập tức: "Đương nhiên là bán rồi! Cô coi anh là thằng ngu chắc!"

Ninh Tịch: "..."

Mười lăm phút sau, Đường Dạ đưa người đến đầu một con hẻm nhỏ vắng vẻ.

Trước mặt là ngõ cụt, hai bên là tường cao, đăng sau lưng Đường Dạ nơi ánh trăng mờ ảo soi xuống là đường ra duy nhất.

Thật đúng là một nơi thích hợp cho Việc diệt khẩu trong đêm...

Sau khi được thả lỏng, Đường Lãng vội vàng tru tréo xoa xoa cái cổ tay của mình: "Má nó chứ, Đường Dạ, chẳng qua ông đây chỉ thắng em một lần thôi mà? Rốt cuộc em nghĩ thế nào thế?"

Khóe miệng Ninh Tịch giật giật, thế mà còn dám nhắc đền từ "thẳng" cơ đây, đúng là tự đâm đầu vào chỗ chết...

Quả nhiên vẻ mặt của Đường Dạ thoáng cái đã nhăn tít, ngón tay thon dài đặt lên gọng kính trên mặt mình: "Chọn cách chết đi."

Đường Lãng nuốt nước bọn đánh ực: "Anh có thể chọn cách chết "dục tiên dục tử" được không?"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Tài chưa biết sợ đúng không?" Đường Dã chậm rãi tháo cặp kính gọng vàng của mình ra.

Tôi thấy cậu chưa thấy quan tài

Đường Lãng nhìn thấy thế thì hoảng hốt: "Ấy ấy ấy... đừng đừng đừng... đừng mà! Đừng có hơi tí thì tháo kính ra có được không? Chúng ta có gì thì cứ từ từ nói đi!”

Nhưng hiển nhiên là câu nói này đã quá muộn, không có cặp kính che lấp, đôi mắt tràn ngập sát khí của Đường Dạ hiện ra một cách rõ ràng.

Những ngón tay của Đường Dạ luồn vào mái tóc rồi vuốt ngược lên, đồng thời anh ta cũng Vung tay trái lên, cặp kính gọng Vàng Vẽ một đường cong prabol xinh đẹp bay về phía Ninh Tịch.

Ninh Tịch thấy thế vội vàng nịnh nọt chạy lên cẩn thận đón lấy, vung nắm tay lên cổ vũ: "Đại sư huynh cố lên..."

Đường Lãng: "Khổn kiếp, nếu ông đây mà còn sống thì kiểu gì đập cho cô một phát chết nhăn răng!"

Ninh Tịch vẫy vẫy tay: "Sống được trước đã rồi hẳng hay nhé Nhị sư huynh -"

Vừa mới dứt lời, Đường Dạ đã lao đến tấn công như thể một con dã thú đang đói khát, chiêu nào chiêu nấy cũng đều rất hung tàn, hoàn toàn rơi vào trạng thái điên cuồng...

Ninh Tịch ôm cái kính và bó hoa đen sì sì, đứng lùi dần về phía đầu ngõ: "Nhị sư huynh, lần này huynh xong phim thật rồi đó, võ công của Đại sư huynh lại tăng lên rồi!"

"Câm miệng! Chẳng lẽ ông đây lại là thằng dễ chọc à? Hôm nay ông đây phải chứng minh xem ai mới là người đứng đầu trong cái nhà này... ui da..."

"Đánh nhau. Với tôi mà cậu còn dám phân tâm!"

Đường Dạ và Đường Lãng đánh đến trời đất mù mịt, Ninh Tịch thấy dường như hai người đã đang dùng hết thực lực của bản thân vào trận đánh này.

Đến sau cùng, hai người không nói với Ninh Tịch câu nào nữa, thậm chí hoàn toàn quên tất cả mọi thứ Xung quanh.

Hơn hai trăm chiêu qua đi, năm ngón tay của Đường Dạ cụp lại như vuốt ưng tóm chặt lây động mạch của Đường Lãng: "Tại sao?"

Sắc mặt Đường Lãng thoáng thay đổi, nhưng lập tức lại trở nên cợt nhả cười một cái, anh nghiêng người tránh thoát sát chiêu của Đường Dạ, hơn nữa còn chủ động ra chiêu công kích sắc bén: "Phân tâm với anh cũng rất nguy hiểm đó nha!"

Ninh Tịch trầm mặc nhìn hại người bọn họ, cô nhìn thấy nét thống khổ trong đôi mắt của Đại sư huynh...

Tại sao...

Cô biết Đại sư huynh đang hỏi Nhị sư huynh tại sao lại phản bội.

Vốn dĩ bản thân cô là lính nhảy dù nhảy vào giữa chừng, đi thì đi thôi cũng không có gì, nhưng Nhị sư huynh thì lại khác?

Nhị sư huynh từ trước đến nay vẫn luôn coi tổ chức là nhà mình, coi Đại sư huynh như anh cả, coi sư phụ như cha, rốt cuộc là cái gì đã khiến anh ấy bất chấp tất cả mà phản bội lại mọi thứ?

"Đường Lãng! Tôi hỏi cậu lại một lần nữa!Tại sao?". Đôi mắt của Đường Dạ long sòng sọc lên.

Không biết trong khoảng thời gian này Đường Dạ dành cho chính mình sự huấn luyện ma quỷ như thế nào, và thực lực của anh ta đã tăng lên đến mức Đường Lãng dần dần không thể chống đỡ được nữa.

Mấu chốt nhất là, cô cảm nhận được rõ ràng, càng về sau Nhị Sư huynh hình như lại càng không muôn đánh tiếp với Đại sư huynh nữa.

Nhưng mà, Đại Sư huynh một khi đã ra tay thì sẽ tuyệt đối không dừng lại được. Bởi vì, chính bản thân anh ấy không dừng lại được, nếu Đường Lãng mà cứ tiếp tục thế này, không chết thì cũng thành phế...

Mắt thấy những ngón tay Đường Dạ đang bóp cổ Đường Lãng càng lúc càng siết chặt, Ninh Tịch nghiến răng, thả hết mọi thứ trong tay xuống, trong nháy mắt đã lao vào giữa hai người, dùng toàn bộ sức lực ra đánh một chiêu vào cánh tay Đường Dạ.

Hai người lập tức tách nhau ra. Đường Lãng vuốt vuốt cổ họng, ho sặc sụa.

Ánh mắt Đường Dạ đỏ cạch nhìn Ninh Tịch đang chắn giữa hai người bọn họ: "Tránh ra."

Ninh Tịch vội nói: "Đại sư huynh, huynh bình tĩnh lại một chút đi đã! Có chuyện gì thì mọi người ngồi xuống bình tĩnh nói cho rõ ràng không được hay sao?"

Đường Dạ cúi xuống nhặt kính lên rồi dùng đôi mắt nhìn hai người: "Đường Lãng, và cả em nữa, Đường Tịch, tôi cho hai người cơ hội cuối cùng để trở về tổ chức."
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Huynh, Tam sư tỷ, rất rất luyến tiếc

Tuy rằng cô rất luyến tiếc Đại sư những huynh đệ đó...

Nhưng mà, cô đối với bọn họ mà nói, chẳng qua chỉ là một người khách qua đường, sau cùng thì vẫn phải quay lại quỹ đạo của chính mình mà thôi...

"Xin lỗi Đại sư huynh, có lẽ huynh cũng biết tình trạng hiện tại của muội bây giờ, muội không thể quay về với cuộc sống đánh đánh giết giết đó nữa rồi. Mà, điều quan trọng nhất nữa là, trong tổ chức thật cmn quá là ít các cô bé đáng yêu! Muội đã muốn phỉ nhổ không biết bao nhiêu lần rồi đấy được chưa? Vì phúc lợi của nhân viên, tuyển thêm vài cô bé nữa thì chết à?" Nói đến câu cuối cùng Ninh Tịch quả thật đã tức điên lên rồi.

Đường Lãng: "..." Đường Dạ: "..."

Mấy tên đàn ông như bọn họ còn chưa oán hận gì thì thôi, thể mà cô đã lòng đầy căm phân là thể nào?

Đừng có bảo với bọn họ, nguyên nhân cô rời khỏi tổ chức là vì cái này đấy nhé?

Nhắc lại mới nhớ, ban đầu quả thực cô đã vì chuyện này mà cãi nhau không biết bao nhiêu lần với Satan, lần nào cùng bị cự tuyệt một cách vô tình. Sau rồi, cô bé đáng yêu ngoan ngoãn duy nhất Annie cũng là do Ninh Tịch "tiền trảm hậu tấu" cứu lại rồi đưa về tổ chức, sau khi mang về rồi thì tí nữa bị Satan trực tiếp quẳng ra ngoài, hai người lại cãi thêm một trận rất to nữa.

Đường Dạ bóp trán, quay sang hỏi Đường Lãng: "Còn cậu thì sao?"

Vẻ mặt của Đường Lãng vẫn bất cần đời như thế, nhưng lần này ánh mắt lại cương quyết chưa từng thấy: "Tuyệt đối không có khả năng này."

Đường Dạ đeo kính lên: "Tôi biết rồi."

Nhưng ngay sau đó lại ngước lên nhìn về phía Đường Lãng một lần nữa: "Người đến lần tới, sẽ không phải là tôi nữa đâu."

Có nghĩa là ngoại trừ anh ấy ra thì sẽ vẫn còn có người khác đên tìm Đường Lãng.

Ninh Tịch chỉ là "lính nhảy dù" lại vẫn chưa từng chính thức bái sư. Với lại, thứ mà cô am hiểu nhất vẫn là súng ống, võ công gì gì đó thì hoàn toàn là một đứa gà mờ, nhưng Đường Lãng thì khác, anh ta từ nhỏ đã bái nhập sư môn, phản bội sư môn thì sẽ bị thanh lý môn hộ.

Đường Lãng nghe thể liền nhướng đôi mắt đào hoa lên: "Ngoài em ra, thì tôi còn sợ ai nữa đây?"

Đường Dạ nhắm mắt lại rồi lại mở ra, ánh mắt sắc bén: "Nếu như sư phụ đích thân đến thì sao? Giữ cái mạng quan trọng hơn, đừng có cợt nhả nữa!"

Với tư chất của Đường Lãng, chỉ cần anh ta muốn, đừng nói vượt qua Đường Dạ, cho dù muốn vượt qua Sư phụ chẳng qua cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Đến cuối cùng, Đường Dạ vẫn không tiếp tục truy hỏi tại sao Đường Lãng lại phản bội, anh ta sợ cái lý do đó ngay đến anh ta cũng không có cách nào thừa nhận.

Đường Lãng giơ bàn tay đặt lên trán, làm một động tác tuân lệnh: "Đương nhiên rồi, phải giữ cái mạng này để "đánh" với em chứ! Ngoài anh ra, ai có thể thỏa mãn được em đây!"

Ninh Tịch: "..."

Ninh Tịch còn đang lo lắng thì kết quả là đùng một cái, bị nhét một mồm thức ăn cho chó, đau đến mức không muốn sống nữa chống tay đỡ tường: "Hai người... đủ lắm rồi đấy nghe!"

Đường Lãng ngay lập tức ngửa mặt lên trời cười to: "Báo ứng đấy, báo ứng đấy! Ông đây nhìn cô và Lục Đình Kiêu sắp mù mắt đến nơi rồi đẩy, biết không?"

"Huynh đang ghen tị thì có! Ghen tị muội đã thoát kiếp FA! Huynh là đồ cẩu độc thân vạn năm!"

Đệt! Ai là cẩu độc thân hả? Anh đây vẫn còn Tiểu Dạ Dạ đấy nhé!

Ánh mắt của Đường Dạ hơi tối lại nhìn hai người cãi nhau: "Tôi đi đây."

Ninh Tịch: "C! Nhanh thế sao! Cũng không biết lần tới gặp nhau là bao giờ đây..."

"Sẽ gặp lại nhau nhanh thôi." Đường Dạ nhìn cô với ánh mắt sâu xa, sau đó liền quay người di mât.

Nhìn theo bóng lưng đơn độc càng lúc càng xa của Đại sư huynh, trong lòng Ninh Tịch bỗng cảm thấy hơi khó chịu, nhưng ngay sau đó liền cảm thấy kì quái: "Sẽ gặp lại nhanh thôi... ý của Đại sư huynh là gì vậy?"

Đường Lãng liếc cô một cái: "Lần này Đường Dạ về nước không phải là ngẫu nhiên đâu, e rằng bọn họ đã bắt đầu di dời về trong nước rồi."

Thoáng cái vẻ mặt của Ninh Tịch đã thay đổi: "Cái gì... ý của huynh là bao gồm cả Satan á? Anh ta mà cũng về nước à? Không phải thế chứ?"

Đường Lãng nhún vai: "Sự thật bày trước mắt kìa."

Ninh Tịch: "... bây giờ muội bắt đầu luyện võ tử tế liệu có còn kịp không?"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Đường Lãng rất không nể tình mà vỗ

một cái lên cái đầu của cô: "Tiểu sư

muội, cô nghĩ cô là anh sao? Chỉ bằng thiên phú này của cô ý hả, có bắt đầu luyện từ khi còn trong bụng mẹ cũng không kịp!"

Ninh Tịch đen cả mặt: "Có thiên phú thì giỏi lắm chắc! Thiên phú của huynh có tốt hơn nữa cũng vẫn không đánh lại Đại sư huynh! Mỗi lần đều bị Đại sư huynh đè còn gì!"

"Đó là do không nỡ đánh nên mới để cậu ấy thắng đó!"Đường Lãng ra vẻ chính đáng nói.

"Rõ ràng là ung thu lười giai đoạn cuối còn cố cãi, uổng cho cái thiên phú kia rơi vào một tên cặn bã như huynh." Ninh Tịch khinh bỉ, sau đó lập tức nói: "Có gì mà hơn người chứ, dù sao em cũng có cái đùi đểôm!"

Hừ... Không được!

Tổi nay bị kích thích quá lớn nên thần kinh mới rối loạn, cô phải tìm bảo bối Tiếu Bảo chữa thương mới được.

Ninh Tịch tiện tay nhét bó hoa đen thùi lùi kia vào lòng Đường Lãng, sau đó cưỡi xe gắn máy gào rúphóng đi.

"Cái khỉ gì đây?"Đường Lãng nghệt mặt nhìn bó hoa hồng đen, sau đó chợt thấy một tấm thiệp màu hồng lấp ló giữa cái đống đen xì kia.

Trên đó viết: "Không có em thì anh chỉ là một cái xác không hồn. Không có em tình cảm của anh như chết lặng. Không có em khuôn mặt anh trở nên âm trầm không vui Vẻ. Không có em trái tim anh như ngừng đập. Không có em anh không có động lực gì để tồn tại. Anh chỉ là một dòng suối nhỏ hăng hái chảy về phía em - là nơi biển khơi bát ngát, em có đồng ý thu nhận anh không? Biển lớn xinh đẹp, dòng suối nhỏ đang đợi câu trả lời của em..."

Đọc tới đây Đường Lãng ôn ngực, bộ dạng như bị trúng độc hận không thể hộc một ngụm máu ra cho rồi: "Đờ cờ mờ! Cái khỉ mợ gì vậy!"

Không cần nghĩ cũng biết bó hoa này là ai tặng, cái bài thơ sến sấm chảy nước lênh láng, giết người không đên mạng này là ai viết.

Khó trách mới không đến mấy ngày mà Tiểu sư muội đã bị Lục Đình Kiêu câu đi! Đáng đời!

Bạch Kim Đế Cung.

Hiện giờ đã là đêm khuya, Lục Đình Kiêu vốn ngủ không sâu nên lúc này nghe được tiếng mở cửa cùng tiếng bước chân nhè nhẹ, anh bèn tỉnh dậy bước xuống lầu, không ngờ lại nhìn thấy Ninh Tịch đang ở trong phòng khách: "Ninh Tịch? Muộn thế này sao em..."

Lời còn chưa dứt, Ninh Tịch đã bạch bạch chạy tới nhón chân hôn lên môi anh một cái.

Hơn nửa đêm lại không hiểu sao được bà xã hôn cho một cái khiến đầu óc anh có chút không tỉnh táo, nhưng mà không sao, có bản năng là đủ rồi.

Một cánh tay đàn ông hữu lực vòng qua ôm lấy eo của Ninh Tịch, ngón tay trượt dài theo sông lưng làm nụ hôn này sâu hơn nữa.

Không khí lành lạnh lúc nửa đêm dần dần được hâm nóng.

Hơi thở quen thuộc khiến Ninh Tịch bình tĩnh lại, cô giương mắt nhìn người đang ôm mình rồi nói: "Boss đại nhân, cầu thu lưu! Tối nay em có thể ngủ chung với Tiểu Bảo không? Vừa nãy đã trả thù lao rồi đó!"

Ánh mắt sâu hút của Lục Đình Kiêu nhìn cô chăm chăm, rôi trâm giọng nói một câu: "Một cái hôn là đủ sao?"

"Cũng đúng, Tiểu Bảo đáng yêu như thế thì ít nhất cũng phải hai cái!" Ninh Tịch quả quyết hôn thêm miêng nữa.

Lục Đình Kiêu cười khẽ nhận thù lao của cô: "Sao đột nhiên lại chạy tới đây?"

"Tự dưng thấy nhớ anh với Tiểu Bảo ý mà! Ngay bây giờ em muốn ôm Tiểu Bảo quá! Em đi tắm thay quần áo đã!" Ninh Tịch không chờ nổi nữa.

"Đị đi." Ninh Tịch chạy vụt đi thật nhanh như một cơn gió, một cánh hoa hông màu đen nương

theo cơn gió này mà bay từ người cô rớt Xuông đât.

Ngón tay của Lục Đình Kiêu nhẹ nhàng nhặt cánh hoa đó lên, ánh mắt hơi trầm xuống.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Ninh Tịch tắm rửa thay quần áo xong thì rón ra rón rén đi thẳng tới ngủ cạnh Tiểu Bảo.

Cũng không biết từ lúc nào... Lục Đình Kiêu với Tiểu Bảo đã trở thành nguồn cảm giác an toàn của cô, trở thành minh chứng tồn tại của cô trên thế gian này.

Chỉ cần nhìn thấy hai cha con họ thì cô lại có dũng khí, lại có động lực đê sông tiêp, những mối lo âu bất an trong lòng cũng được dẹp yên.

Lục Đình Kiêu cũng đi tới mép giường giúp hai mẹ con kéo chăn cho tốt, sau đó anh nhìn cô: "Đã xảy ra chuyện gì à?"

Ninh Tịch nhẹ nhàng ngồi dậy rồi tựa vào lòng Lục Đình Kiêu. Cô nghĩ nghĩ một hồi cuối cùng quyết định không gạt anh: "Thật ra thì tối nay em đi gặp một người... không biết anh có nhớ không, chính là Đại sư huynh của em đó... chính là người đàn ông đeo kính đã mang em đi lúc ở Philadelphia y."

"Nhớ" Lục Đình Kiêu hơi gật đầu, trong mắt lóe lên một thứ ánh sáng kì lạ rồi nhanh chóng biên mât.

"Ừ, chính là anh ấy, tối nay đột nhiên anh ấy hẹn em ở quán bar. Nhưng mà, anh đừng có lo lắng, anh ấy không làm khó gì em cả. Chì là lần trước Nhị sư huynh chơi bẩn mà thắng anh ấy nên lần này anh ấy tìm Nhị sư huynh đánh một trận thôi. Sau đó thì có vài chuyện liên quan đến việc Nhị sư huynh rời tổ chức, tóm lại thì Đại sư huynh thật ra không có ác ý, thậm chí còn âm thầm trợ giúp với nhắc nhở tụi em nữa..." Ninh Tịch giải thích.

"Sau đó thì sao?"

"Sau đó em nghe Nhị sư huynh nói, dường như bọn họ tính chuyển về trong nước, bao gồm... cả người kia." Ninh Tịch chần chừ một chút mới nói, sắc mặt cũng hơi đổi.

Nghe được ba chữ cuối, cánh tay Lục Đình Kiêu bỗng nhiên siết chặt lại, thậm chínhiệt độ không khí xung quanh cũng giảm xuống trong nháy mắt. Sau một lúc khá lâu, Lục Đình Kiêu mới khô khốc mở miệng: "Cho nên, ý của em là gì?"

Ninh Tịch không hiểu sao lại thấy hơi lạnh, cô len lén liếc mắt nhìn sắc mặtâm trầm của người bên cạnh, sao đột nhiên tâm tình của anh ấy lại trở nên không tốt thế này: "Hửm? Em có ý gì đâu? Đối với người kia hay là đối với chuyện này? Dù thế nào thì em vẫn cảm thấy thật phiền phức! Em chả muốn có bất cứ liên quan gì đến bọn họ nữa, em chỉ muốn yên yên ổn ổn sống cuộc sống của em, diễn phim của em, kiếm tiền của em, sống chung với người em yêu và bảo bối của em nữa! Như thế thật là tốt!"

Đi đôi với lời nói của Ninh Tịch là việc sắc mặt của Lục Đình Kiêu cũng dần dần trở lại bình thường.

Dù sao đó cũng từng là người yêu cũ của cô, chưa kể cô đã vì người kia mà cự tuyệt anh rất nhiều lần, cho nên anh lo lắng nhỡ đâu... nhở đâu người kia về nước sẽ khiến trái tim của cô dao động thì sao...

"Đừng lo lắng, có anh ở đây thì sẽ không có bất kỳ người nào có thể ép em làm chuyện em không muôn."

"Ủừ! Cho nên em mới chạy tới đây ôm cái đùi lớn mà..."

Sáng sớm, ánh mặt trời xuyên qua chấn xong rơi vào trong phòng khiến cả căn phòng này trở nên thật ấm áp.

Cửa sổ nằm ở đối diện chiếc giường nhỏ, trên giường Tiểu Bảo mơ mơ màng màng tỉnh lại giữa chăn nệm êm ái. Cái tay nho nhỏ vừa mới động một cái thì liền cảm thấy đụng phải cái gì đó rất kỳ quái, ấm áp phập phồng, hơn nữa còn mềm mềm thơm thơm...?

HÚ? Nhóc con ngáp một cái sau đó mở mắt ra. Tiếu Bảo theo thói quen mà nghiêng đầu một cái thì đập vào mắt chính là mẹ Tiếu Tịch đang nằm bên cạnh!

Mę!

Bánh bao nhỏ mở to đôi mắt tròn tròn, cứ như là đám con nít thấy được cả một căn phòng toàn kẹo Với đồ chơi.

Nhóc không thích kẹo, nhóc cũng không thích đồ chơi, nhóc chỉ thích mẹ Tiểu Tịch thôi.

Bánh bao nhỏ lăn một cái rồi ngồi dậy, ánh mắt của nhóc chăm chú nhìn không chớp vào người đang ngủ say. Sau đó nhóc cẩn thận duỗi một ngón tay mềm mềm ra chọc mặt Ninh Tịch một cái, rồi lại chọc thêm một cái nữa.

Mềm. Rấtấm.

Hạnh phúc quá đi!
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Lúc này ngoài cửa vang lên một tràng tiêng bước chân.

Lục Đình Kiêu nghiêng người dựa vào cánh cửa, ánh mắt buồn cười nhìn vẻ mặt cậu con trai đang ngơ ra vì hạnh phúc tới quá bất ngờ: "Tối hôm qua đến, lúc đó con đang ngủ."

Bánh bao nhỏ phồng má, ý muốn biểu tình tại sao không gọi con tỉnh dậy!

Như thế có thể ở chung với mẹ Tiểu Tịch nhiều thêm một lúc!

"Ô. Ủm? Bảo bối dậy rồià." Ninh Tịch cũng tỉnh lại theo đồng hồ sinh học.

Mở mắt ra đã thấy bánh bao nhỏ mềm mại đáng yêu, Ninh Tịch cảm thấy tâm trạng mình rất tốt. Cô ôm lấy bánh bao nhỏ vào lòng rồi lăn lộn hai vòng trên giường: "Ư, mẹ không muốn rời giường, mẹ không muốn đi làm, không muốn rời xa bảo bối Tiểu Bảo!"

Cái cảm giác vào một buổi sáng mùa đông được ôm lấy bánh bao nhỏ vừa mềm vừa thơm này thật sự quá tuyệt vời!

Tiểu Bảo cũng ôm chặt lấy mẹ Tiểu Tịch.

Nhóc cũng không muốn đi học, không muốn rời xa mẹTiểu Tịch!

Nhìn một lớn một nhỏ ỷ ôi muốn bám chặt lấy giường, Lục Đình Kiêu dở khóc dở cười lắc đầu một cái: "Giúp hai người xin nghỉ nhé?"

Ninh Tịch chớp mắt một cái, lộ cái đầu nhỏ rối bù ra khỏi ổ chăn: "Này... vẫn là thôi đi. Lục Đình Kiêu! Sao anh có thể như thế chứ! Lúc này chẳng phải anh nên ra dáng trụ cột trong gia đình mà nghiêm khắc giáo dục bọn em, yêu cầu bọn em phải đi làm đi học cho giỏi chứ?"

Tiểu Bảo cũng phụ họa gật đầu một cái, đúng là phải như thế.

Lục Đình Kiêu: "..." Được rồi, đây là lỗi của anh.

Được bánh bao nhỏ sạc điện xong, Ninh Tịch lập tức đầy máu, cô đem tất cả phiền não đều quẳng ra sau đầu hết rồi toàn tâm toàn ý tập trung vào công Việc.

Phần lớn những cảnh quay hôm nay là diễn chung với Thẩm Hãn Thần, trong đó còn có một cảnh đánh nhau cần tập luyện trước. Cho nên lúc những người khác quay thì Ninh Tịch với Thẩm Hãn Thần ở một bên tập luyện.

Thẩm Miên mời một huấn luyện viên dạy động tác đánh nhau cho hai người họ.

Trạng thái của Thẩm Hãn Thần hôm nay cũng không tệ, đại khái là vì rốt cuộc cũng đến cảnh quay mà cậu ta nghĩ mình giỏi hơn Ninh Tịch.

Kết quả.

Nửa ngày sau, Ninh Tịch ngồi dựa lưng vào ghế nằm uống nước phơi nắng, thậm chí còn được một đám em gái vây quanh chuyện trò tán gẫu. Còn Thẩm Hãn Thần vẫn đứng một bên đổ mồ hôi như mưa tập luyện với huấn luyện Viên.

Thẩm Miên nhìn bộ dạng bực tức của Thẩm Hãn Thần liền cười cười vỗ vai cậu ta một cái: "Nhóc con, quên nói cho cậu biết, Ninh Tịch trước đây từng là cascadeur!"

Thẩm Hãn Thần: "..."

Đáng chết, Ninh Tịch này là người hay là quái vật vậy hả? Có thứ gì mà cô ta không giỏi không?

Kỳ Phóng len lén liếc về phía Ninh Tịch, cậu ta chạy qua đưa cho Thẩm Hãn Thần một chai nước rồi chậc chậc lưỡi nói: "Liệu có phải linh hồn cô ấy vốn là con trai, nhưng không cẩn thận chui vào nhầm xác? Có lẽ nào!"

Thẩm Hãn Thần ngửa đầu uống hết nửa chai nước, trong lòng bực bội vô cùng. Nếu bị đánh bại bởi một người đàn ông thì cũng thôi đi, đây lại bại bởi một cô gái, nhục mặt lắm có biết không hả?

Đường đường là một đấng nam nhi mà lại không bằng một cô gái!

Kỳ Phóng biết Thẩm Hãn Thần cũng ngứa mắt Ninh Tịch giống mình, đôi mắt cậu ta chuyển chuyển rồi lầm bầm nói: "Dù sao đi chăng nữa thì cô ta cũng chỉ là một cô gái, mình không tin cô ta không có bất cứ điểm yếu nào, nhất định phải nghĩ cách để cô ta không giả bộ ngầu được nữa! Đến lúc đó thì xem còn phách lối kiểu gì! Cậu nói xem, có cái gì mà con gái cực kì sợ không, kiểu mà vừa nhìn thấy sẽ mất khống chế mà phải gào lên ý, khóc nữa thì càng tốt...?"

Thẩm Hãn Thần liếc Kỳ Phòng một cái, cái loại chuyện chơi đểu nhau như thế này thì cậu ta chắc chắn không làm. Nhưng mà nếu để Kỳ Phóng ra tay thì Thẩm Hãn Thần cũng vui vẻ mà ngồi xem thôi, dù sao cũng nhịn đủ rồi. Thẩm Hãn Thần làm bộ như tùy ý mở miệng: "Rắn thì sao?"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Quay cảnh đánh nhau với Thẩm Hãn Thần xong, Ninh Tịch quay trở lại

chỗ ngồi của mình. Vừa mới ngồi xuống thì Kha Minh Vũ đột nhiên đi về phía cô.

"Có chuyện gì vậy?" Thấy Kha Minh Vũ tìm mình, vẻ mặt Ninh Tịch có chút kỳ quái. Tên này chưa bao giờ chủ động giao lưu với bất kỳ ai trong đoàn. Vì để tránh lại bị cậu ta ảnh hưởng cho nên hôm nay cô luôn cố gắng không để ý đến cậu ta.

"Tìm tiền bối khớp thoại." Kha Minh Vũ mở miệng.

"A, được." Lý do này cực kỳ bình thường. Ninh Tịch cũng không quá khó chịu nên cầm kịch bản lên: "Để tôi xem nào, cảnh hôm nay của chúng ta là..."

Ninh Tịch đang nói chuyện thì trên cổ tay đột nhiên có cảm giác mát lạnh trợn tuột mềm nhũn trượt trượt lên tay khiến cô giật cả mình.

Ninh Tịch nghiêng đầu một cái theo bản năng thì thấy có một con rắn nhỏ màu xanh lục bò đang lên người mình từ lúc nào.

Ninh Tịch còn chưa kịp phản ứng thì Tiểu Đào đứng một bên trông thấy đã kêu lên thất thanh, làm cho Ninh Tịch cảm thấy màng nhĩ của mình cũng sắp thủng luôn rồi: "Aaaaaa------- rắn! Tại sao lại có rắn! Anh Tịch đừng cử động! Ngàn vạn lần đừng cử động!"

"Á! Đúng là rắn thật kìa! Ghê quá trời ơi! Nó không có độc chứ!"

"Làm thế nào bây giờ! Anh Tịch! Mau tìm người tới giúp anh Tịch!" Kỷ Ngữ Manh gấp đến độ xoay vòng vòng, những cô bé khác cũng sợ muốn xỉu luôn rồi.

Ninh Tịch đang muốm lên tiếng thì trên tay đột nhiên trông không, một giây sau đã thây con rắn kia nằm trên tay Kha Minh Vũ.

Ngón tay của cậu ta đang nắm chặt chỗ bảy tấc của con rắn, dường như chuẩn bị bóp chêt nó rôi.

| Dângian có câu đánh rắn đánh bảy tấc, ý của câu này là đánh rắn phải đánh vào chỗ hiểm. Vị trí bảy tấc là vị trí của tim rắn, chỉ cần bóp nát là rắn sẽ chết không như đánh vào đuôi thì rắn vẫn có thể sống.

Ninh Tịch thấy vậy nhất thời kêu to: "Đừng! Cậu đừng đừng đừng đừng có bóp nó nha!"

Kha Minh Vũ nhìn cô một cách khó hiểu.

Ninh Tịch trợn mắt nhìn câu ta một cái, sau đó đưa tay ra: "Thả ra, đưa cho tôi!"

Đưa... cô?

"Mau lên! Không thấy nó sắp bị cậu dọa chết rồi sao?" Giọng của Ninh Tịch lại càng gấp.

Không thấy...

Kha Minh Vũ nhìn vẻ mặt oán trách của Ninh Tịch, hơn nữa cũng xác định đây không phải rắn độc thì liền ngoan ngoãn đưa lại cho cô.

Ninh Tịch vội nhận lấy con rắn nhỏ màu xanh lục kia, ngón tay dịu dàng vuốt vuốt trên thân nó để trấn an: "Đây không phải rắn độc đâu, nó sẽ không làm ai bị thương hết. Hơn nữa nó là loại ăn chay! Đáng yêu thế này sao cậu lại ra tay ác như vậy chứ!"

Kha Minh Vũ: "..." Vốn định làm anh hùng cứu mỹ nhân cơ mà, tại sao lại bị Vợ cho ăn mắng thế này.

Kỳ Phóng với Thẩm Hãn Thần: "..." - Đã bảo phải khóc thét chói tai cơ mà, tại sao lại không giống như trong kịch bản.

"Tịch... anh Tịch đừng đùa! Cẩn thận nó cắn anh đấy!" Tiếu Đào sợ đến cả người run rẩy.

"Yên tâm đi, loại rắn này rất ngoan, em có cắn nó thì nó cũng không cắn em đâu! Có muốn thử sờ một cái hay không? Xem chừng là nhóc này đang ngủ đông thì bị chúng ta đánh thức đây mà, vẫn còn đang mơ hồ này..."

"Không không không! Không cần!" Tiểu Đào lắc đầu như đánh trống chầu.

Kỷ Ngữ Manh vì không muốn để "nam thần" coi mình như những cô gái bình thường khác nên gom hết can đảm bước tới: "Em muốn thử!"

Có Kỷ Ngữ Manh làm người mở đầu, những cô bé khác nhìn con rắn trên tay Ninh Tịch vô cùng dịu ngoan, tìm hiểu một chút cũng biết đây chắc chắn không phải rắn độc thì bắt đầu nhốn nháo, bọn họ muốn nghe Ninh Tịch phổ cập kiến thức phân biệt rắn độc với rắn không có độc.

Kỳ Phóng cắn cắn gối ôm trong ngực, lệrơi lã chã: "Tên này chẳng phải con gái cũng chẳng phải con trai! Đây rõ ràng là một tên quái vật! Ngao! Tức chết tôi rồi... Nhưng mà tên Kha Mịnh Vũ kia là thế nào! Lúc nãy sao phải giúp Ninh Tịch chứ? Chẳng phải chúng ta đứng chung một chiến tuyến sao? Sao cậu ta lại hướng cùi chỏ ra ngoài hải?"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top