Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Lục Đình Kiêu: "..." Anh có thể nói không được được không?

Lục Đình Kiêu ôm mặt, mím chặt môi mãi một lúc sau mở miệng mà mặt thì vẫn như phủ một lớp băng: "Ừ."

Ninh Tịch lập tức vui vẻ như chú mèo con trộm được đồ ăn, cắn một cái lên cằm người đàn ông kia, "Em biết Boss đại nhân tốt nhất, hiểu em nhất mà!"

Lục Đình Kiêu liếc nhìn dáng vẻ coi trời bằng vung vì ỷ vào việc anh thích cô mà trong lòng tràn đầy sự bất đắc dĩ.

Chính anh yêu chiều cô thành như vậy, giờ thì biết trách ai đây?

Có điều, vừa nghĩ tới hành động làm nũng, thậm chí còn không thèm nói lý của cô... tất cả những điều này đều thuộc về anh, anh lại cảm thấy thỏa mãn không thôi.

"Gặp mặt thì được nhưng không được phép có hành động gì quá giới hạn." Cuối cùng Lục Đình Kiêu cũng chỉ đành nghiêm túc ra điều kiện.

Rõ ràng là ám chỉ việc ngày đó cô leo lên giường với Trang Khả Nhi…

"Ừm ừm ừm, anh yên tâm đi, chắc chắn không đâu! Thật ra lúc con gái thân thiết với nhau thì những chuyện đó bình thường lắm, anh đừng lo lắng vậy, em cũng đâu có thích nữ đâu!" Ninh Tịch đáp.

Lục Đình Kiêu không nói gì, chỉ nhìn cô một cái, rõ ràng là đang duy trì thái độ hoài nghi với việc này.

Nhìn thấy vẻ mặt này của Lục Đình Kiêu, Ninh Tịch nheo hai mắt lại, khẽ dùng sức đẩy anh xuống ghế salon, thấp giọng nói: "Chẳng nhẽ em thích nam hay nữ mà anh còn không rõ ư?"

Lục Đình Kiêu giữ gáy cô lại, ra sức hôn lên môi cô…

"Cần phải rõ ràng hơn chút nữa…"

...

Ngày hôm sau.

Ninh Tịch ôm nguyên tắc thà đến sớm chứ tuyệt đối không đến muộn, trước 20 phút đã có mặt ở chỗ hẹn.

Lúc cô vừa tới nơi thì nhận được điện thoại của Trang Khả Nhi.

Bên đầu kia điện thoại, giọng điệu của Trang Khả Nhi tỏ ra nôn nóng: "Tiểu Tịch, cậu đã tới chưa?"

"Ừ, vừa tới xong." Ninh Tịch trả lời.

"Mình xin lỗi, Tiểu Tịch, phía trước hình như có tai nạn, đường đang tắc quá, chắc là mình sẽ đến muộn rồi, ngại quá…"

"Không sao đâu, mình đi dạo loanh quanh một lát đợi cậu, cậu đừng có nóng vội quá, đi đường chậm một chút, an toàn quan trọng hơn, biết chưa?"

"Ừm, ok!"

...

Sau khi cúp điện thoại, Ninh Tịch liền đi dạo một vòng trong khu trung tâm thương mại.

Nơi đây là trung tâm sa hoa bậc nhất Đế Đô, là nơi mà các nhãn hiệu xa xỉ tập trung, dường như tất cả các nhãn hiệu mà bạn có thể nghĩ tới đều có ở trong này. Những nhãn hiệu có thể xuất hiện ở đây thì tuyệt đối đều là đồ tốt và nổi tiếng.

Đang tùy ý đi dạo thì ánh mắt cô đảo qua một cửa hàng có phong cách truyền thống Trung Hoa rất thú vị.

Ninh Tịch đứng trước cửa hàng, không nhịn được dừng bước lại, đây là… cửa hàng mà History mới mở.

Nhìn biển hiệu của History, Ninh Tịch có chút cảm khái…

Tuy rằng Studio của cô đã bắt đầu có lợi nhuận nhưng chủ yếu vẫn là do tư nhân đặt hàng, chẳng hề có lấy cửa hàng nào cả.

Ôm mục đích học tập và khảo sát thị trường, Ninh Tịch bước vào cửa hàng.

"Hoan nghênh đến với History!" Giọng nói ngọt ngào của nhân viên vang lên.

"Thưa cô, cô muốn mua kiểu dáng gì ạ?" Có nhân viên bước tới hỏi han.

Ninh Tịch đẩy kính râm trên mặt: "Chỉ tùy ý xem thôi, không cần quan tâm đến tôi!"

"Vâng ạ, nếu cô cần gì thì cứ nói với tôi ạ."

"Ừ."

Dù sao chỗ này cũng là "tấc đất tấc vàng" nên vì cửa hàng này History chắc đã bỏ không ít tiền. Không những thế, để phối hợp với phong cách của trang phục mà cửa hàng cũng trang hoàng theo kiểu truyền thống Trung Quốc ví dụ như bình phong, ghế gỗ lim, tràng kỉ bằng cây mây, các loại bình hoa cổ... vô cùng xa hoa xa xỉ, khiến người ta có cảm giác như vừa xuyên không vậy...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Đương nhiên, trừ những thứ đó ra thì quan trọng nhất vẫn là quần áo…

Mãi mà Trang Khả Nhi vẫn chưa tới, lại thêm việc Ninh Tịch nghiên cứu quá chú tâm nên nhất thời không để ý đến thời gian.

Thấy Ninh Tịch xem lâu như vậy mà vẫn không có ý mua, nhân viên cửa hàng liền không vui, đánh giá cách ăn mặc của Ninh Tịch xong thì sắc mặt lại càng thêm khó coi: "Thưa cô, hôm nay là cuối tuần, lại là giờ cao điểm nên khách khá đông, nếu cô không có ý mua thì xin hãy tới cửa hàng khác, đừng cản trở chúng tôi kinh doanh ạ!"

Ninh Tịch đang muốn trả lời thì ánh mắt nhân viên cửa hàng đột nhiên lướt qua cô, nhiệt tình đi về phía cửa ra vào: "Cô Ứng, cô Kim, mời vào! Hai vị tới thật đúng lúc, vừa hay hôm nay có mẫu mới về, chắc chắn hai người sẽ thích đấy ạ!"

Ninh Tịch vô thức quay người ra sau liền thấy hai cô bạn thân của Ninh Tuyết Lạc là Ứng Phương Lâm và Kim Huyên Huyên.

Vì nhân viên cửa hàng biết hai người này là chị em tốt với bà chủ, lại là những thiên kim hàng thật giá thật rất hay mua sắm nên thái độ vô cùng nhiệt tình.

Ứng Phương Lâm liếc thấy Ninh Tịch trong tiệm thì liền làm ra vẻ mặt như trông thấy ruồi: "Tiểu Trần, sao cái loại người gì mà các cô cũng tiếp đón vậy…"

"Vừa rồi làm sao vậy?" Kim Huyên Huyên hỏi.

Nhân viên nhìn thoáng qua phía Ninh Tịch: "Hai vị biết cô ta sao? Vị khách này xem đã lâu mà vẫn không mua, hơn nữa còn mặc đồ của Tắc Linh nên tôi nghi ngờ cô ta cố ý tới để kiếm chuyện, nên kêu cô ta đi nơi khác…"

Ninh Tịch nghe vậy thì cảm thấy buồn cười, chẳng nhẽ cô mặc đồ Channel thì không thể vào cửa hàng của Hermes được hả?

Có điều việc này cũng tiết lộ cho cô một tin tức…

Xem ra nội bộ History rất chú ý đến Tắc Linh, thậm chí còn canh phòng rất nghiêm ngặt. Nếu không thì chỉ một nhân viên sao có thể ôm địch ý với Tắc Linh như thế được, thậm chí chỉ liếc qua thôi đã nhận ra được quần áo trên người cô là từ Tắc Linh mà ra.

Ứng Phương Lâm khoanh hay tay trước ngực, vẻ mặt đầy trào phúng: "Ha, không mua được hàng cao cấp liền mua đồ giả mạo, đây chẳng phải là đến để kiếm chuyện thì là gì!"

Kim Huyên Huyên như chợt nhớ ra điều gì, liền khoa trương nói: "Ôi, Ninh Tịch, thẻ đen của cô đâu?"

"Đúng vậy, lần trước không phải thấy cô quẹt siêu lắm mà? Sao bây giờ không lấy ra quẹt tiếp đi? Sao nào? Bị đá rồi ư?"

"Đang nói gì thế? Ồ, Ninh Tịch cũng ở đây…" Ninh Tuyết Lạc bước từ ngoài cửa vào.

"Đại tiểu thư!" Nhóm nhân viên trong cửa hàng thấy Ninh Tuyết Lạc thì liền lên tiếng chào hỏi.

Ứng Phương Lâm đi tới, thân mật khoác tay Ninh Tuyết Lạc: "Tuyết Lạc, cậu tới rồi! Con nhỏ này đúng là cứ ám cậu mãi, còn không biết xấu hổ mà chạy tới đây làm bẩn cửa hàng của cậu nữa…"

Ninh Tuyết Lạc ôn hòa mở miệng nói: "Phương Lâm, đừng nói như vậy, người tới là khách, tôn chỉ phục vụ của chúng mình là "khách hàng là thượng đế" mà."

"Cái này cũng còn xem là loại nào, cậu là kinh doanh mặt hàng cao cấp mà, nếu như bị cái loại người không đứng đắn như cô ta mua chẳng phải sẽ hủy hoại danh tiếng của cậu sao.."

...

Lúc này, sau lưng đột nhiên có giọng nói truyền tới: "Cái này, cái này, cái này… Tất cả những thứ này, gói hết lại cho tôi."

Giọng nói hơi quen thuộc, Ninh Tịch vô thức ngẩng đầu trông sang thì thấy Trang Khả Nhi đang lạnh lùng đứng đó, chỉ vào một loạt quần áo nói với nhân viên của cửa hàng.

"Được ạ được ạ, để tôi gói lại ạ! Tất cả những món đồ này đúng không ạ?" Nhân viên cửa hàng không ngờ mình còn chưa kịp mở miệng ra nói chữ nào mà đã có được đơn hàng lớn như thế, nên là rất kích động.

"Ừ, toàn bộ."

"Cô Trang..." Ninh Tuyết Lạc nhìn thấy người tới thì đôi mắt liền sáng lên, bỏ qua Ninh Tịch, chủ động đi tới gần Trang Khả Nhi: "Không ngờ cô Trang cũng thích quần áo của History, thật là vinh hạnh."
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
"Cô là ai?" Trang Khả Nhi ngạo mạn nhìn người đột nhiên chạy tới bắt chuyện với mình.

"Thưa cô, vị này chính là bà chủ của chúng tôi đấy ạ!" Nhân viên cửa hàng bên cạnh vội vàng giới thiệu.

"Cô Trang, tôi họ Ninh, đây là danh thiếp của tôi." Ninh Tuyết Lạc đưa một tờ danh thiếp ra rồi liếc mắt nhân viên đứng bên cạnh nói: "Cô Trang, chỗ quần áo này tôi xin tặng miễn phí ạ."

Trang Khả Nhi nghe vậy thì cau mày: "Ý của bà chủ đây là gì?"

Ninh Tuyết Lạc cười nói: "Cô Trang thích quần áo của History chính là vinh hành của chúng tôi, chỗ quần áo này xem như là chút lòng thành của tôi! Việc những bộ quần áo này đến tay những người thích hợp mới là việc khiến tôi hài lòng nhất!"

Lúc này, Ứng Phương Lâm và Kim Huyên Huyên lại đang nhỏ giọng thì thầm bên cạnh: "Cô Trang… Trang nào? Nhiều quần áo như thế, cộng lại cũng phải đến mười vạn ấy chứ, Ninh Tuyết Lạc tặng không cô ta thật ư?"

"Họ Trang... Không phải là vị thiên kim nhà họ Trang nổi danh khắp Đế Đô đó chứ?"

Kim Huyên Huyên nghĩ nghĩ rồi liền chớp thời cơ bước lên nói: "Cô Trang, cũng khó trách cô lại thích quần áo của History, khí chất của cô khá cổ điển, mặc đồ này đúng là quá hợp rồi còn gì!"

Nghĩ đến việc có cơ hội quen biết với thiên kim của thế gia đẳng cấp nhất Đế Đô, Ứng Phương Lâm cũng không chịu yếu thế: "Đúng vậy đấy, bộ màu xanh da trời này chắc chắn sẽ rất hợp với cô."

"Trong tiệm còn có vài style khác nữa, cô Trang thử một chút xem sao?"

...

Lúc này, Ninh Tịch đã hoàn toàn bị mấy người kia ném ra sau lưng, thấy Trang Khả Nhi mua quần áo, cô cũng không tiện rời đi trước, đành ngồi xuống ghế salon đợi Trang Khả Nhi mua xong rồi sẽ đi cùng nhau…

Lúc này, nhân viên tiếp đón Ninh Tịch vừa rồi thấy Ninh Tịch còn ngồi đó không chịu đi, lại nghĩ đến lúc nãy mình mải cãi cọ với Ninh Tịch nên mới bị người khác cướp mất đơn hàng của Trang Khả Nhi, đã tức lại càng tức hơn.

Nhưng mà khách quý lại đang ở đây, cô ta cũng không thể ồn ào đuổi người được thế nên chỉ có thể lườm Ninh Tịch với ánh mắt khinh thường.

Ninh Tịch thì không chút để ý ngồi im ở đó, ngước mắt nhìn về phía Trang Khả Nhi, trông khá giống hình ảnh một chàng trai đợi bạn gái mình mua quần áo vậy.

...

Sau một lúc khá lâu thì Trang Khả Nhi cũng mua xong quần áo rồi.

"Cô Trang, quần áo của cô đã đóng gói xong rồi ạ." Nhân viên cửa hàng sắp xếp lại từng túi lớn túi nhỏ.

"Được rồi." Trang Khả Nhi gật đầu.

Ninh Tuyết Lạc nhìn đống quần áo kia thì thân thiết mở miệng: "Hình như hơi nặng, cô Trang hay là để lát nữa tôi bảo người mang tới nhà cho cô nhé."

"Không cần." Trang Khả Nhi từ chối thẳng thừng: "Mặt khác, cảm ơn ý tốt của bà chủ, nhưng không có công thì không dám hưởng lộc, không cần phải miễn phí đâu."

Ninh Tuyết Lạc vốn chỉ muốn kết giao với Trang Khả Nhi, vừa rồi lúc trò chuyện đã đạt được mục đích rồi. Cô ta cũng biết rằng với tính cách của Trang Khả Nhi thì sẽ không dễ gì nhận quà của người khác vì thế cũng không ép buộc nữa mà bảo nhân viên giảm giá: "Hoan nghênh cô Trang lần sau lại tới, nếu có mẫu mới tôi nhất định sẽ bảo nhân viên giữ lại cho cô!"

Ninh Tuyết Lạc đang chuẩn bị đưa người ra khỏi cửa thì lại thấy Trang Khả Nhi không đi ra ngoài mà lại đi về phía sau lưng cô ta.

"Tiểu Tịch!"

"Mua xong rồi à?" Ninh Tịch ngẩng đầu, mỉm cười hỏi.

Trang Khả Nhi gật đầu liên tục, sau đó lại đột nhiên nhét một đống túi lớn túi nhỏ trong tay cho Ninh Tịch: "Tặng cậu!"

"Hửm?" Ninh Tịch thấy thế liền sửng sốt: "Tặng mình?"

Trang Khả Nhi có vẻ ngại ngùng mím môi lại, ánh mắt lấp lánh hệt như một đứa trẻ chờ mong được khen: "Ừm, tặng cho cậu! Không phải là cậu thích nhãn hiệu này sao?"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Lúc Trang Khả Nhi ở ngoài đã thấy hết tình hình qua cửa kính thủy tinh, vì thế liền không nhịn được mà mua hết chỗ quần áo này, muốn tặng cho Ninh Tịch…

Ninh Tịch nhìn dáng vẻ muốn cô vui vẻ, muốn cho cô một chỗ dựa của Trang Khả Nhi thì trái tim cô mềm nhũn…

Sao lại có thể đáng yêu đến mức này…

Mà lúc này, Ứng Phương Lâm, Kim Huyên Huyên và cả mấy nhân viên trong cửa hàng nữa thì trợn tròn mắt.

Ai cũng không ngờ được rằng vị khách khiến cả bà chủ cũng phải đối đãi khách sáo như thế mà lại quen cái người không mua nổi quần áo kia, hơn nữa… có vẻ như quan hệ giữa hai người này còn rất thân mật nữa…

Khó xử nhất là vừa rồi bọn họ còn cho rằng cô Trang đây thích quần áo của tiệm bọn họ nên mới ra sức khen cô ấy có mắt nhìn, kết quả là người ta chẳng phải yêu thích gì quần áo của họ mà chẳng qua chỉ là để tặng cho người khác?

Có điều, người kinh hãi hơn ai hết lại chính là Ninh Tuyết Lạc.

Ninh Tịch, con nhỏ này từ lúc nào mà lại có quen biết với Trang Khả Nhi?

Sau khi biết được thân thế của Trang Linh Ngọc, cô ta đã nghĩ ra mọi cách để móc nối quan hệ với nhà họ Trang. Vốn cho rằng Trang Khả Nhi cùng tuổi thì dễ ra tay hơn, ai dè là thân phận hai bên chênh lệch quá lớn, muốn tìm cơ hội kết giao cũng khó.

Hôm nay vất vả lắm Trang Khả Nhi mới chủ động đến trước mặt cô ta. Đây không khác gì là cơ hội tốt trên trời rơi xuống, ai ngờ chỉ trong giây lát đã biến thành cái tát như trời giáng, tát thẳng lên mặt cô ta …

"Tiểu Tịch... sao thế?" Nội tâm của Trang Khả Nhi rất mẫn cảm, dường như đã nhận ra điều gì đó, bèn bất an mở miệng: "Mình… mình nghĩ sai rồi sao? Cậu không thích nhãn hiệu này?"

Ninh Tịch không muốn lừa dối cô bé đáng yêu này bèn gật đầu mở miệng: "Ừ, quả thật là không thích."

Ninh Tuyết Lạc nghe thấy câu này tí thì nghiến nát răng!

Chết tiệt, con nhỏ đê tiện này là cố ý mà!

Cố ý bôi nhọ History trước mặt Trang Khả Nhi như thế! Đúng là chết cũng không chịu hối cải, không thích mà còn lon ton chạy tới đây!

Nếu như Ninh Tịch nói uyển chuyển một chút thì cô ta đã có thể thuận thế nói hùa theo, mượn cơ hội này kết thân với Trang Khả Nhi, đến lúc đó có cho Ninh Tịch mấy bộ đồ cũng không thành vấn đề.

Kết quả, con nhỏ Ninh Tịch lại nói thẳng ra như thế…

Hừ, nghĩ thế mà đã đả kích tao, mày không biết là từ chối thẳng như thế cũng chẳng khác gì tát thẳng vào mặt Trang Khả Nhi sao? Một cô tiểu thư mắt cao hơn đầu như Trang Khả Nhi cho dù có thân thiết đến mấy cũng chẳng thể tha thứ cho hành động vô lễ của mày được.

"Ồ, vậy ư… mình còn tưởng là cậu thích…" Đôi mắt của Trang Khả Nhi liền ảm đạm đi.

Ninh Tịch đưa mắt nhìn cô gái rõ ràng là đang có vẻ rầu rĩ kia, trong mắt tràn đầy yêu thích bèn chậm rãi nói: "Vốn là không thích, có điều…"

"Có điều… điều gì?" Vẻ mặt Trang Khả Nhi đầy lo lắng.

Ninh Tịch cầm lấy số túi ở một tay của Trang Khả Nhi, sau đó tự nhiên dắt lấy tay cô ấy, nở nụ cười vô cùng yêu chiều: "Có điều, yêu ai yêu cả đường đi lối về."
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Khi cái câu nói "yêu ai yêu cả đường đi lối về" vừa dứt, trái tim Trang Khả Nhi như được bao bọc trong nước biển ấm áp, tất cả những căng thẳng bất an đều biến mất. Ninh Tịch nhẹ nhàng xoa đầu động viên cô.

Từ nhỏ đến lớn, cha cô luôn dùng cách giáo dục của quân sự để dạy dỗ cô và em trai, mẹ cô cũng yêu cầu rất nghiêm khắc đối với cô. Từ trước tới giờ cô chưa từng có cảm giác được người khác nâng niu yêu chiều như thế này...

Trang Khả Nhi nhìn bàn tay đang được Ninh Tịch nắm lấy của mình rồi cố gắng cảm nhận độ ấm và sự mềm mại qua lòng bàn tay. Bỗng nhiên, Trang Khả Nhi quăng luôn mấy cái túi quần áo trên tay còn lại lên trên ghế, rồi cũng đem số túi trong tay Ninh Tịch quăng quá đó, đưa tay vòng lấy cánh tay Ninh Tịch, vui vẻ nói: "Nếu đã không thích thì thôi không cần nữa, bọn mình tới chỗ nào cậu thích đi dạo đi!"

Trang Khả Nhi vừa nói vừa hân hoan kéo Ninh Tịch rời khỏi tiệm.

"Bà chủ... chuyện này..." Lúc này, rốt cuộc cũng có một nhân viên cửa hàng phản ứng lại, khó xử nhìn đống quần áo.

Ninh Tuyết Lạc cố nén lại cảm xúc đang cuộn trào trong lòng, bình ổn tâm trạng: "Chuyển khoản lại hết số tiền mà cô Trang vừa mới thanh toán đi."

Nhân viên gật đầu lia lịa: "Vâng."

Ứng Phương Lâm nhìn về phía Ninh Tịch và Trang Khả Nhi rời đi mà không khỏi kinh ngạc: "Tuyết Lạc, chuyện này rốt cuộc là thế nào? Sao Trang Khả Nhi lại đối xử với con nhà quê kia tốt thế?"

Kim Huyên Huyên bĩu môi: "Ai biết con khốn đó lại giở trò gì..."

Ứng Phương Lâm hừ lạnh một tiếng: "Hừ, Trang gia là gia đình thế nào, cô ta nghĩ cô ta với tới được chắc, nếu như để hai vị kia của Trang Khả Nhi biết được có kẻ dám dạy hư con gái nhà họ, xem cô ta còn sung sướng được nữa không!"

Nghe thấy lời này, con ngươi Ninh Tuyết Lạc bỗng sáng lên, nếu lên một kế hoạch đang hoàng nói không chừng còn có thể nhân cơ hội này mà diệt trừ tận gốc được tất cả hậu hoạn cũng nên.

Bằng không, nếu thật sự để Ninh Tịch móc nối được quan hệ với Trang gia, vậy thì sẽ rất khó giải quyết...

Trang Khả Nhi đang vui vẻ đi dạo phố với Ninh Tịch thì điện thoại vang lên.

Một tin nhắn mới từ ngân hàng, hiển thị số tiền ban nãy cô thanh toán ở History đã được trả nguyên về.

"Sao thế?"

"Không có gì, là cửa hàng ban nãy trả lại tiền mua quần áo cho mình..."

Tâm tư của Ninh Tuyết Lạc, Trang Khả Nhi đương nhiên biết, kiểu người này cô gặp quá nhiều rồi cũng chẳng để bận tâm gì, chỉ là, có chuyện vẫn khiến cô có chút để ý...

Không biết Trang Khả Nhi nghĩ tới điều gì, cô nhìn Ninh Tịch, ngờ vực hỏi: "Tiểu Tịch, có phải cậu có hiềm khích gì với mấy người ban nãy không? Có cần mình giúp không?"

Thấy ánh mắt quan tâm ân cần của Trang Khả Nhi, Ninh Tịch bỗng cảm thấy ấm áp trong lòng, "Không sao, chỉ là mấy người không đâu thôi ấy mà."

"Nếu có chuyện gì cần, nhất định phải nói với mình đấy nhé!"

"Ừ!"

"Phải rồi, Tiểu Tịch à, bộ quần áo cậu đang mặc trông đẹp quá, là của hãng nào thế? Vừa nãy mình có nghe thấy họ nói là cái gì đó Linh? Cậu thích hãng quần áo này à?" Mắt Trang Khả Nhi sáng long lanh, trưng ra vẻ mặt muốn mua hết về tặng Ninh Tịch.

Ninh Tịch khẽ cười: "Là Tắc Linh, có cùng phong cách gần giống với History, nên cũng xem là có quan hệ cạnh tranh. Có điều, hãng này vừa mới mở, vẫn chưa có sức ảnh hưởng như History bây giờ."
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
"Thế thì có sao, quan trọng nhất vẫn là mình thích! Bọn mình đi mua đi!" Trang Khả Nhi lập tức vui vẻ nói.

"Không cần mua đâu." Ninh Tịch mở lời.

"Hả? Tại sao? Thật ra cậu không cần phải đặt nặng vấn đề thế đâu, chuyện cậu cứu ông nội mình, mình với người nhà rất biết ơn cậu. Nhưng nếu đưa tiền cho cậu thì cảm giác không tôn trọng nhau quá, nên mình chỉ muốn cố gắng hết sức giúp cậu những việc mà mình có thể thôi..."

Ninh Tịch nhìn cô với ánh mắt ôn hòa: "Mình hiểu ý của cậu mà, mình cũng nói rồi, chỉ là tiện tay thì giúp đỡ thôi, cậu không cần phải để tâm đâu. Nếu cậu cứ coi mình là ân nhân thì mình cảm thấy áp lực lắm đấy. Thực ra vì lúc ở chung với cậu mình thấy rất vui, nói chuyện cũng hợp nên mới muốn kết bạn với cậu thôi."

"Mình cũng thế, mình cũng thế!" Trang Khả Nhi gật đầu lia lịa: "Thế nên, cậu cứ xem như đây là quà một người bạn tặng cậu đi!"

Ninh Tịch bật cười: "Thật sự không cần đâu, Tắc Linh là thương hiệu của mình."

"A! Thật hả?" Trang Khả Nhi kinh ngạc.

...

Ninh Tịch vừa đi dạo phố vừa nói chuyện với Trang Khả Nhi, nói mãi cũng không hết chuyện.

Cứ thế bất giác đã tờ mờ tối, hai người tìm một nơi nghỉ chân ăn cơm.

Trang Khả Nhi nghe Ninh Tịch kể về những chuyện thú vị của cô trước đây khi ở nước ngoài và cơ duyên sáng lập lên Tắc Linh, ánh mắt đầy vẻ trông mong: "Tiểu Tịch, thật ngưỡng mộ cậu quá, sống sao mà thoải mái phóng khoáng, đặc sắc thế, đã vậy còn gặp bao chuyện thú vị nữa chứ, có người mình thích, lại có ước mơ và mục tiêu cần nỗ lực, ngày nào cũng sống tràn đầy nhiệt huyết..."

Ninh Tịch không ngờ có ngày mình lại được người khác ngưỡng mộ đến thế: "Nói tới ngưỡng mộ thì cậu mới là người khiến tất cả mọi người ngưỡng mộ mới đúng chứ?"

Hiện tại, tuy cô đã từng bước đi về phía ánh sáng chói lóa nhưng sau lưng cũng từng là một vùng toàn tăm tối và tuyệt vọng.

Trang Khả Nhi cười khổ: "Phải, mình thì cái gì cũng có, muốn gì cũng dễ dàng có được, nhưng từ bé đến lớn tất cả mọi chuyện đều là làm theo nguyên vọng của mọi người trong nhà... mình căn bản không hề biết bản thân muốn gì, cũng không có gì đặc biệt muốn làm cả. Trước khi làm bất cứ chuyện gì đều phải vứt bỏ tâm tư của cá nhân, lấy vinh dự của gia tộc làm tiền đề, như vậy... chẳng lẽ không phải bi ai sao?"

"Ai cũng có phiền não riêng của mình, kể cả người giàu trên thế giới này cũng vậy, có ở trong chăn mới biết chăn có rận!" Ninh Tich vừa nói vừa bất giác nhớ tới Trang Vinh Quang.

Cô bỗng phát hiện, Trang Khả Nhi và Trang Vinh Quang hoàn toàn là hai người ở hai thái cực khác nhau, Trang Khả Nhi là người hoàn toàn nghe theo sự sắp xếp của gia đình, được nuôi dưỡng thành cô chiêu hoàn mỹ nhất của gia tộc. Còn Trang Vinh Quang lại phản kháng tới cùng, lật đổ hoàn toàn sự kì vọng của gia tộc, trở thành một kẻ tùy tiện, phóng túng...

...

Ăn cơm xong, Ninh Tịch đưa Trang Khả Nhi tới trung tâm trò chơi.

Không thể tưởng tượng được, từ bé đến giờ đây là lần đầu tiên Trang Khả Nhi tới trung tâm trò chơi, cô bé nhìn cái gì trông cũng mới mẻ vô cùng.

"Ông xã, Em muốn con thỏ tai dài kia!"

"Ừ, đợi chút, để ông xã gắp cho em nhé! Không phải chém gió chứ ông xã là cao thủ gắp thú bông đấy!"

"Ông xã giỏi quá! Ông xã cố lên!"

...

"Bọn họ đang làm gì vậy?" Trang Khả Nhi tò mò nhìn một loạt tủ kính bên cạnh.

Trong đó có các thể loại gấu bông đáng yêu, phía trước cái máy đó, một người đang nhét vài đồng xu vào trong lỗ, sau đó chuyên chú ấn cái nút đỏ phía trên.

"Gắp thú bông, một đồng một lần. Muốn chơi không?" Ninh Tịch hỏi.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
"Nhưng mình không biết chơi..." Trang Khả Nhi do dự.

"Không sao, cứ thử đi!" Ninh Tịch nhét vài đồng vào trong, sau đó dạy Trang Khả Nhi thao tác.

"Ừm, được, Tiểu Tịch, cậu thích con nào? Để mình gắp cho cậu!" Trang Khả Nhi nóng lòng muốn thử xem sao.

Nhưng tiếc là Trang Khả Nhi không được may mắn lắm, nhét vào tới 10 đồng rồi ngay đến cái lông cũng không tóm được, mặt xị ra như sắp khóc đến nơi.

"Ha ha ha, người đẹp à, cô gắp vậy không được đâu, gắp thú bông cũng phải có kĩ thuật cả đấy, cô mà cứ vậy thì chỉ có cúng tiền cho người ta thôi biết không hả?" Bên cạnh có một chàng trai sau khi nhét tiền vào ba lần thì gắp được một con búp bê, dương dương tự đắc nói.

Trông thấy Ninh Tịch và Trang Khả Nhi đều là đại mỹ nữ khó gặp, mắt như sắp dính lên người họ luôn, bạn gái còn ở bên cạnh mà cũng dám bắt chuyện với hai người họ: "Thế nào, có cần tôi giúp không?"

"Tên háo sắc này! Vừa nhìn thấy gái đẹp một cái là không đi nổi nữa có đúng không! Bà đây chưa chết đâu đấy nhé!"

"Ái ái ái, anh chỉ muốn giúp người ta thôi mà!"

...

Phía bên này ồn ào quá khiến cho mấy cậu trai FA rục rịch tụ tới, dù sao những người tới đây hầu hết đều là các cặp đôi, hoặc chỉ có đám con trai muốn kết bạn, chứ hiếm khi thấy con gái như Ninh Tịch với Trang Khả nhi tới mấy chỗ như này, huống hồ cả hai còn đều là gái xinh nữa chứ.

"Người đẹp, muốn lấy con nào? Để anh giúp em nhé!"

"Biến đi mày! Đồ tay thúi!"

"Chị gái xinh đẹp ơi, để em gắp cho! Em lợi hại lắm đấy, đảm bảo chỉ trong ba lần, không! Hai lần thôi là có thể gắp được cho các chị rồi!"

...

Thất bại lần thứ 18, Trang Khả Nhi đã nản lắm rồi, từ nhỏ cô đã được khen là thông minh tài giỏi, không ngờ lại gặp phải khó khăn khi chơi trò này. Đã thế vừa rồi cô còn nói sẽ gắp tặng Ninh Tịch nữa chứ, đúng là tổn thương lòng tự trọng quá mà!

Thêm việc mấy tên con trai này lại cứ líu ríu lấy lòng, khiến tâm trạng của cô càng xấu tệ.

Ninh Tịch nhìn mấy người trông rõ ràng không lớn tuổi lắm nên nghĩ chắc toàn hoc sinh, mấy thằng oắt lông còn chưa mọc hết đã chạy đi tán gái, cô không nhanh không chậm nhét 12 đồng vào: "Để mình."

"Ừm." Trang Khả Nhi hụt hẫng gật đầu, nhường chỗ cho Ninh Tịch.

"Cậu chỉ đi, mình gắp cho." Ninh Tịch nói với Trang Khả Nhi.

"Mình... mình muốn gắp con thỏ kia để tặng cậu, nhưng mãi không gắp được!" Trang Khả Nhi thở phì phì.

"Ok." Ninh Tịch liếc nhìn vào trong tủ kính, sau đó ấn “bụp” xuống một cái.

"Haiz, người đẹp à, em ấn vậy không được đâu, gắp thú bông cũng phải có kĩ thuật đấy em biết không? Vị trí của con thỏ đó nhìn đã thấy khó bắt, lại còn gần lỗ ra..."

"Ban nãy chị ấn nhanh quá! Cái này phải tìm thời cơ thích hợp cơ, không được ấn loạn đâu!"

...

Mọi người cứ nói ầm ỹ bên tai mãi khiến Ninh Tịch khó chịu, cô quay lại lườm mấy cậu thiếu niên kia: "Im miệng, ồn chết đi được! Bài tập về nhà ít quá hả? Muộn thế này rồi còn chưa về đi!"

"Ôi... Chị gái xinh đẹp này dữ quá!"

"Nhưng cảm thấy thích ghê!"

"AAA! Chị xinh đẹp, chị gắp được rồi, gắp được rồi kìa!" Lúc này, bỗng có một người gào lên.

Trang Khả Nhi tỏ ra vui mừng vô cùng: "Tiểu Tịch, cậu gắp được thật rồi kìa!"

Ninh Tịch dửng dưng móc con thỏ kia ra, nhét vào lòng Trang Khả Nhi, sau đó lại gắp tiếp...

Tiếp tới nào là heo con, gà vàng, dê trắng, rồi hổ con...

Ninh Tịch dùng 12 đồng bắt đúng được 12 con giáp!

Phía sau, mấy chàng thanh niên ban nãy còn ồn ào gào thét lúc này thấy Trang Khả Nhi đang ôm đầy thú bông bằng vải nhung trong lòng, sắp ôm không nổi nữa thì kinh ngạc đến nỗi tròng mắt rớt cả ra...
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top