[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,571
Điểm
113
"Khụ... cái này..." Ninh Tịch cũng thấy mình hơi đuối lí nên mềm giọng, vuốt vuốt lưng Lục Đình Kiêu: "Chắc chắn rồi sẽ có ngày đó mà! Không cần vội, không cần vội!"

"Ninh Tịch, anh đã từng nói vấn đề duy nhất mà em cần phải suy nghĩ chỉ là em có yêu anh hay không thôi. Giờ câu nói này vẫn còn hiệu lực, chỉ cần em gật đầu, em chính là vợ của Lục Đình Kiêu anh. Không có bất cứ ai hay bất cứ chuyện gì có thể ngăn cản được."

Lục Đình Kiêu đang muốn cam kết với cô, bất luận là vì gia đình của anh hay yếu tố gì đi chăng nữa cũng tuyệt đối không thể làm ảnh hưởng tới quyết định của anh.

"Em biết... anh đừng nghe Trang Liêu Nguyên, ông ấy không rõ tình hình. Chắc tưởng anh cố tình không muốn công khai quan hệ của chúng ta nên mới nói vậy thôi… A, nói mới nhớ những lời Trang Liêu Nguyên nói với em ngày hôm nay rốt cuộc có ý gì nhỉ?" Ninh Tịch khó hiểu hỏi.

"Sau lần ở sân bắn, có lẽ ông ấy đã âm thầm đi điều tra về thân phận của em rồi cũng nên." Đáy mắt Lục Đình Kiêu dần tối lại.

Ninh Tịch cau mày: "Ý của anh là... ông ấy đã tra ra việc em là con nuôi của Ninh gia... hay, ông ấy biết chuyện em là cháu gái của ông ấy... nên mới tiện thể quan tâm một chút? Nhưng... nhà họ Trang ngay đến cả Trang Linh Ngọc còn không nhận, sao lại đi để ý tới một đứa ngay đến Trang Linh Ngọc cũng không nhận như em?"

Chuyện này chẳng hợp logic chút nào...

"Em không thấy Trang Liêu Nguyên rất thích em à?" Lúc này, giọng của Lục Đình Kiêu có vẻ không được vui. Cái cảm giác bị người khác nhớ nhung tới bảo bối mà mình luôn cất giấu đúng là khó chịu mà!

"Í? Thật ấy hả?" Ninh Tịch hơi ngạc nhiên, cô chỉ cảm thấy thái độ của Trang Liêu Nguyên đối với cô cũng chỉ là ôn hòa hơn người khác một chút thôi.

"Vì khả năng bắn súng thiên bẩm của em đấy. Con trai ông ấy vô dụng tới nỗi không cứu chữa được, nên tính chuyển hi vọng sang em, thậm chí còn có khả năng không từ bỏ ý định muốn kéo em vào quân đội nữa, thế nên tốt nhất em tránh xa ông ta ra thì hơn." Lục Đình Kiêu nghiêm túc cảnh cáo.

"Vâng vâng vâng..." Ninh Tịch gật đầu lia lịa: "Lần trước em đã khẳng định là em sẽ không vào quân đội rồi mà! Với lại, nơi đó không có tự do, lỡ em ở trong đó mười ngày nửa tháng không được gặp anh, chẳng phải em sẽ nhớ anh muốn chết sao!"

Mãi tới lúc này vẻ mặt lạnh như băng của Lục Đình Kiêu mới dịu xuống vài phần, anh ôm lấy cô, hôn lên môi cô, nhìn cô chăm chú: "Ninh Tịch, nhớ kĩ những lời em nói hôm nay. Cho dù không có ngày đó, anh cũng sẽ không cho em bất cứ cơ hội nào thay đổi suy nghĩ đâu."

"Ối... xin lỗi, xin lỗi! Có phải làm phiền hai người rồi không?" Lục Cảnh Lễ lấy tay che mắt, ngoài việc ngón tay mở to quá mức thì điệu bộ đúng kiểu "trẻ con ngoan không nên nhìn chuyện người lớn".

Lục Đình Kiêu: "Có việc?"

"Có! Có vẻ như có kẻ phá đám! Anh đi xem một chút là biết à..."

Một lúc lâu sau, Lục Cảnh Lễ, Lục Đình Kiêu và Ninh Tịch đã đứng ở ngoài vườn.

Chỉ thấy trước cổng đặt một bó hoa đen, dưới ánh đèn những giọt sương lóng lánh đọng trên bó hoa phát ra ánh sáng lạnh lẽo, nhìn đã thấy không lành.

"Đây là..." Ninh Tịch cau mày: "Nếu như em không nhận nhầm thì hoa này là Mạn Đà La đen à?"

Lục Cảnh Lễ gật đầu: "Phải, vào lễ mừng thọ của người ta mà lại đi tặng cái hoa vừa đen vừa xúi quẩy này rõ ràng là muốn gây chuyện chứ gì nữa?"

Đồng tử Ninh Tịch lóe lên, cô theo phản xạ liếc nhìn Lục Đình Kiêu, bỗng cảm thấy bất an khó tả.

Bởi vì... ý nghĩa của hoa Mạn Đà La đen là... trả thù!

Là cô nghĩ nhiều rồi sao?
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,571
Điểm
113
Lúc này, cũng không biết Lục Đình Kiêu đang nghĩ gì, trên mặt anh không có bất cứ cảm xúc nào.

"Có cần phải kiểm tra camera giám sát không?" Ninh Tịch dò hỏi.

Lục Đình Kiêu ấn ấn điện thoại mấy cái, sau đó mở ra phần video giám sát.

Xem đi xem lại mấy lần, bọn họ lại phát hiện ra bó hoa kia là bỗng nhiên tự xuất hiện.

Ninh Tịch nhíu mày: "Khúc giữa có một đoạn bị người ta cố tình xóa đi!"

Bằng không sao bó hoa này có thể tự dưng lòi ra được, rõ ràng đã có người động tay động chân tới camera.

Lục Cảnh Lễ khinh thường hừ một tiếng: "Trò mèo, thế mà lại dám giở trò này trước mặt anh tôi!"

Lục Đình Kiêu lại ấn vài cái trên điện thoại, hình như là để mở phần mềm gì đó. Đợi mấy phút, anh lại bật camera lên, lần này, trong video xuất hiện một bóng người...

Trong hình, có một người đàn ông đi từ xa tới, người này mặc một cây đen như muốn hòa làm một với bóng đêm, trong tay ôm một đóa hoa màu đen to, tiến thật chậm về phía cổng rồi cúi người đặt bó hoa xuống, sau đó đứng dậy lướt mắt nhìn về phía hình ảnh náo nhiệt trong vườn.

Ánh sáng vốn tối lại thêm việc người đàn ông này đeo kính đen và khẩu trang nên hoàn toàn không thể thấy rõ tướng mạo của người này, chỉ thấy một bóng dáng lờ mờ.

Người đó lẳng lặng đứng đó hẳn một lúc lâu. Sau đó, bỗng ngẩng đầu lên nhìn về phía máy camera, lúc này mọi người có cảm giác giống như người này đang tỏ ra khiêu khích, hung hăng nhìn thẳng vào mọi người qua video.

Nhìn xong liền quay người rời khỏi đó, vài cánh hoa đen bay từ trên người kia xuống, thân ảnh biến mất trong màn đêm đen kịt...

"Anh, em kiểm tra rồi, chỉ có một bó hoa thôi, không có gì khác nữa cả, đây có vẻ như là một trò đùa ác ý..." Lục Cảnh Lễ nói.

Lục Đình Kiêu nhấc bó hoa lên, nhìn qua rồi tiện tay dúi vào tay Lục Cảnh Lễ: "Vứt đi."

"Oh..." Lục Cảnh Lễ gật đầu: "Tránh để ba nhìn thấy lại phiền lòng."

Ninh Tịch bất giác nhìn về phía đêm đen phía sau mình, rồi mới đi theo Lục Đình Kiêu: "Người gì thế không biết, đang yên đang lành tự dưng lại tặng hoa này cho người ta vào ngày mừng thọ?"

"Không cần để tâm đâu, một kẻ rảnh rỗi mà thôi." Lục Đình Kiêu xoa đầu cô, như thể không hề đặt chuyện này vào trong lòng.

Lúc này, phía sau truyền tới tiếng thở dốc, một cô hầu chạy tới nói...

"Đại thiếu gia, hóa ra là cậu ở đây, Lão gia và Lão phu nhân mời cậu qua!"

"Ừ." Lục Đình Kiêu đáp một tiếng, sau đó dặn Ninh Tịch: "Đợi anh một lát, đừng chạy lung tung."

"Ừ ừ, biết rồi, anh mau đi đi!"

Sau khi Lục Đình Kiêu rời khỏi đó, Ninh Tịch lại nhìn ra cổng, ngẩn ra một lúc lâu.

Cái loại chuyện tặng hoa mang ý nghĩa đen đủi thế này đối với Lục Đình Kiêu mà nói thì chẳng đáng để nhắc tới, chỉ là, người đàn ông vừa mới xuất hiện trong camera kia... sao lại mang đến cho cô chút ảo giác quen thuộc nhỉ...

...

Trong thư phòng.

"Tới rồi à, ngồi đi."

Lục Sùng Sơn cũng không nhiều lời, hỏi thẳng luôn: "Đình Kiêu, Tiểu Bảo trộm vía trông có da có thịt hơn rồi, bước đi hay tư thái cũng có thay đổi, tính tình hay thần sắc cũng tốt hơn trước nhiều... khoảng thời gian này, có phải nó được tập luyện gì đó không?"

"Vâng, có mời một sư phụ về dạy cho thằng bé." Lục Đình Kiêu đáp.

"Tiểu Bảo đồng ý học?"

"Trước mắt học cũng không sai."

"Vậy à... được được được..." Lục Sùng Sơn gật đầu, tỏ ra vui mừng.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,571
Điểm
113
"Phải rồi, Đình Kiêu à, giờ con với Ninh Tịch đang sống chung với nhau à?" Nhan Như Ý vờ như chỉ tùy ý hỏi.

Lục Đình Kiêu: "Không có."

Nhan Như Ý nghe vậy có chút bất đắc dĩ, thoáng lộ vẻ kinh ngạc, biết ngay mà với tính cách của con bà không thể nhanh như thế được. Haiz, với tính cách của nó, dù có đang qua lại với nhau thì cũng không biết tới ngày nào mới có được con gái nhà người ta đây...

Nhan Như Ý dẹp suy nghĩ của mình sang một bên, nhân cơ hội này đưa ý kiến: "Vì sợ bị phóng viên chụp được à? Sao con không mua cho con bé một căn biệt thự riêng, tới lúc đó con với Tiểu Bảo thỉnh thoảng cũng có thể tới ở cùng mà!"

Lục Đình Kiêu nhìn mẹ mình.

Nhan Như Ý cũng biết mình thay đổi thái độ nhanh quá nên khẽ ho nhẹ một cái: "Ý của mẹ là... bình thường hai đứa bận như vậy. Nhất là cô gái kia, nghề đó sớm đi tối về thế thì bình thường ai chăm Tiểu Bảo? Nếu sống chung tốt xấu gì cũng tiện hơn! Tới lúc đó mẹ sẽ cử mấy người làm tin tưởng tới đó, như vậy không phải rất tốt sao?"

Có vẻ như Lục Sùng Sơn cũng chấp nhận giải pháp này, ông tiếp lời: "Căn biệt thự đó cứ đứng tên cô ấy đi, cô ấy chăm sóc Tiểu Bảo lâu như vậy, đây cũng là chuyện nên làm."

Hai người cuối cùng cũng nhận thức được sức ảnh hưởng của Ninh Tịch đối với Tiểu Bảo, hi vọng cô có thể có nhiều thời gian chăm sóc và dạy dỗ cho Tiểu Bảo hơn. Chỉ là, họ vẫn không thể hoàn toàn yên tâm được, thế nên mới đưa ra đề nghị muốn cử vài người tới chỗ anh, trên thực tế xem như để tiện giám sát luôn.

"Không cần đâu, giờ bọn con như thế này cũng là tốt rồi." Tất nhiên là Lục Đình Kiêu hiểu rõ ý định của hai người, nên anh từ chối thẳng luôn.

Lục Sùng Sơn nhíu mày: "Tốt chỗ nào? Lúc bận lên thì vài ba ngày Tiểu Bảo cũng không nhìn thấy các con đâu, thỉnh thoảng gặp mặt lại còn phải lén lén lút lút! Thế nên... ba mới nói nghề của cô ấy có vấn đề... giải nghệ thì có gì không tốt?"

"Phải đấy, nếu cô ấy có thể từ chức rồi toàn tâm toàn ý chăm sóc cho Tiểu Bảo thì như vậy không phải càng tốt hơn sao? Nhà mình tất nhiên cũng sẽ không bạc đãi cô ấy!"

Thấy hai ông bà người tung kẻ hứng, Lục Đình Kiêu trầm mặc một hồi mới chậm rãi nói: "Thế nên ý của ba mẹ là, sau khi cô ấy từ chức thì sẽ làm bà chủ của cái nhà này hả?"

Vừa dứt lời, Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý đều trợn tròn mắt.

"Bà... bà chủ...?"

Bà chủ cái gì chứ!

Ý của họ rõ ràng là muốn để cô gái đó làm bảo mẫu và gia sư cho Tiểu Bảo thôi mà!

Thằng nhóc này rõ ràng biết còn cố ý nói lời chặn miệng họ như vậy...

Lục Đình Kiêu: "Nếu như ba mẹ có ý này thì con có thể suy nghĩ một chút."

Nhan Như Ý bất lực nói: "Đình Kiêu à, có bao nhiêu cô gái vừa xinh đẹp lại giỏi giang như thế, sao con cứ phải là cô ấy mới được?"

Trước đây họ cứ tưởng con trai mình không thích phụ nữ, giờ nếu đã chắc chắn có thể thích được phụ nữ, vậy sao không thể là cô gái xuất sắc và hợp với nó hơn?

"Bất luận là về gia thế hay học thức Tử Dao có chỗ nào không hơn cô ta cả trăm lần?" Lục Sùng Sơn tỏ ra khó chịu.

Lục Đình Kiêu đứng dậy, tiện tay chỉnh lại tay áo rồi quay người rời đi. Trước khi ra khỏi cửa, anh dừng bước nói: "Con chỉ cương lên được với cô ấy."

Lục Sùng Sơn: "..."

Nhan Như Ý: "..."

Lúc hai ông bà đang dại ra, Lục Đình Kiêu lại thêm một câu nữa trước khi thản nhiên rời đi: "Nếu ba mẹ còn muốn có thêm một cô cháu gái nữa, vậy tốt nhất hãy đối xử với mẹ tương lai của cháu gái hai người tốt một chút đi."

Nói xong, anh cất bước rời đi, bỏ lại Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý tiếp tục trợn mắt đứng ngẩn ra đó.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,571
Điểm
113
Một lúc lâu sau, hai người mới hoàn hồn lại được.

"Thằng... thằng thối thây này! Có ai nói chuyện với ba mẹ như nó không hả?" Nhan Như Ý dở khóc dở cười, lo lắng nhìn về phía Lục Sùng Sơn: "Sùng Sơn... ông nói xem rốt cuộc Đình Kiêu nói là thật hay giả..."

"Sao tôi biết được!" Lục Sùng Sơn tức giận nói.

"Sao tôi càng nghĩ càng thấy có khả năng đó nhỉ... nếu không con trai ông sao lại cứ khăng khăng phải là cô ấy mới được..."

Lục Sùng Sơn sầm mặt không nói gì, thật ra nếu người nói cái câu dọa người này là Lục Cảnh Lễ, ông sẽ tát ngay cho một cái. Nhưng đây là con trai lớn của ông nói, với tình cảnh mấy năm nay của nó... quả thật cũng có vài phần đáng tin!

Năm năm trước chỉ vì lo lắng mà bọn họ đã dùng những thủ đoạn quá khích, dẫn đến việc tình trạng của nó sau này càng trở nên nghiêm trọng hơn, khiến nó bài xích phụ nữ... nói không chừng thật sự còn có di chứng nữa cũng nên...

Không biết Nhan Như Ý nghĩ tới chuyện gì mà kích động phấn khởi đi qua đi lại trong phòng: "Aiz, cháu gái... nếu thật sự có thêm một cô cháu gái nữa thì tốt biết mấy... cô bé đó xinh xắn như vậy... con đẻ ra sau này chắc chắn sẽ xinh lắm... Tiểu Bảo cũng không cần phải cô đơn một mình nữa, có người bầu bạn rồi..."

Thấy Nhan Như Ý cứ nói lảm nhảm, mặt Lục Sùng Sơn đen lại: "Bà nghĩ xa quá rồi đấy!"

Tuy ông nói vậy nhưng rõ ràng trên mặt cũng đang tỏ ra rất mong chờ. Kiếp này ông không có được một cô con gái, mà con trai thì thằng nào cũng khiến ba mẹ phải nhọc lòng, nếu thật sự có một cô cháu gái đáng yêu, vậy... Không được, không được! Phải dừng lại ngay! Không thể mắc bẫy thằng ranh đó được!

Có điều rõ ràng chiêu này của Lục Đình Kiêu quá độc, hoàn toàn nắm được thế yếu của hai ông bà, vừa nhắc tới việc có cháu gái, trong đầu đã không ngừng kì vọng rồi...

Ôi, cháu gái đáng yêu của họ...

...

Tại Bạch Kim Đế Cung.

Ninh Tịch cẩn thận đặt Tiểu Bảo ngủ cả dọc đường xuống giường rồi đắp chăn lại cho thằng bé.

Cô nằm nhoài lên mép giường, nâng gương mặt mềm mại trắng mịn của bánh bao nhỏ lên, có nhìn thế nào cũng không đủ: "Lục Đình Kiêu, bảo bối của chúng ta có phải tối nay quá ngầu rồi không?"

Lục Đình Kiêu: "Ừ, giống anh."

Thấy Lục Đình Kiêu tỏ ra nghiêm túc, Ninh Tịch bật cười: "Ừ ừ, không sai, giống anh."

"Nói ra thì may mà tối nay có anh, trước đó thằng nhóc Quan Trí Thần kia miệng chó không nhả được ngà voi, suýt chút nữa em không nhịn được nữa rồi đấy, may mà anh ra hiệu cho em... cơ mà, trong tình huống đó, lỡ Tiểu Bảo không mở miệng thì làm thế nào?" Ninh Tịch hỏi.

Lục Đình Kiêu: "Đi kiểm tra lại DNA."

"A..." Ninh Tịch cạn lời.

Có lòng tin với nòi giống của mình ghê cơ!

"Giờ không cần nữa rồi, Tiểu Bảo quả đúng là giống của anh đấy, hổ phụ sinh hổ tử mà! Hê hê hê ~"

"Ninh Tịch!" Lục Đình Kiêu bỗng nhìn cô chằm chằm.

"Ừm, sao thế?"

Lục Đình Kiêu hình như có chút do dự gì đó, cuối cùng vẫn mở miệng nói: "Em... sẽ không để ý chứ?"

"Để ý chuyện gì?" Ninh Tịch thấy khó hiểu.

"Tiểu Bảo không phải là con đẻ của em." Lục Đình Kiêu hỏi, ánh mắt rõ ràng có phần hơi căng thẳng.

Ninh Tịch chớp mắt, nghĩ cũng chẳng thèm nghĩ mà bật thốt lên: "Sao em lại để ý chuyện đó chứ! Kể cả Tiểu Bảo không phải là con đẻ của anh, em cũng sẽ không bận tâm đâu!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,571
Điểm
113
Cô thích Tiểu Bảo chỉ vì nhóc là Tiểu Bảo, chẳng liên quan gì tới việc ai sinh ra nhóc ra cả.

Cô cũng không nói rõ được rốt cuộc sao lại như vậy, nhưng cô thích, thích nhóc không chịu nổi. Từ lần đầu tiên nhìn thấy bé con cô đã thích rồi, chỉ cần thấy Tiểu Bảo thì cô sẽ thấy vui vẻ và thỏa mãn vô cùng.

Thấy Ninh Tịch trả lời như vậy, Lục Đình Kiêu dở khóc dở cười đỡ trán.

Được rồi, coi như anh chưa hỏi đi.

"Đúng rồi, Lục Đình Kiêu, lúc tối ấy... ba mẹ anh gọi anh qua nói gì vậy?" Ninh Tịch có thể chắc chắn đó là việc có liên quan tới cô, thế nên ít nhiều gì cô vẫn có chút để ý.

Lục Đình Kiêu nhìn cô, đáp: "Nói một chút về chuyện con gái của bọn mình."

"Hả? Con gái nào của chúng mình? Đệch! Không phải là anh lừa họ em có thai rồi đấy chứ? Tới lúc đó em móc đâu ra một đứa bé cho họ hả?" Ninh Tịch phát hoảng.

Lục Đình Kiêu: "Không phải."

Ninh Tịch còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, lại nghe thấy Lục Đình Kiêu nói tiếp: "Anh nói anh chỉ cương lên được với em. Nếu họ còn muốn Tiểu Bảo có thêm em gái, chỉ có thể dựa vào em, thế nên phải đối xử với em tốt một chút."

Ninh Tịch trợn tròn mắt: "Đ... đệch! Anh lừa đảo cũng hơi quá rồi đấy..."

Thà bảo cô có thai đi còn hơn!

Lục Đình Kiêu nặng nề nhìn cô: "Anh không có lừa."

Ninh Tịch nheo mắt: "Ồ, không lừa? Chẳng lẽ anh đã thử với cô khác rồi?"

Lục Đình Kiêu: "Không cần thử."

"Vậy làm sao anh biết... anh chỉ có thể với em... hơn nữa, nếu anh không lên được với người khác, vậy sao mà có Tiểu Bảo được?" Ninh Tịch nghĩ tới vấn đề mang tính quyết định.

Vừa dứt lời, sắc mặt Lục Đình Kiêu lập tức trầm xuống, như bị nhắc đến điều gì đó cấm kỵ.

Ninh Tịch cũng biết anh rất bài xích khi nói về vấn đề này, nên từ trước tới giờ cô không hề nói tới, hôm nay vô ý lại buột miệng nói ra...

"Chuyện đó... em cũng chỉ tiện miệng hỏi thôi, anh không cần trả lời đâu." Ninh Tịch chữa cháy..

Ai cũng có những chuyện không muốn nhắc tới, nên trước giờ cô cũng không quá để ý tới quá khứ của Lục Đình Kiêu.

Lục Đình Kiêu nhéo nhéo mi tâm, trầm mặc một hồi lâu.

Sau đó anh nhìn cô, khẽ thở dài, nói: "Từ trước tới giờ anh chưa từng chạm vào phụ nữ, vì thế ba mẹ anh rất lo lắng, thậm chí còn lo tới nỗi nghĩ anh thích đàn ông. Khi anh chứng minh cho họ thấy, ngay đến cả đàn ông anh cũng không hứng thú, thì có vẻ họ lại càng lo lắng hơn... Năm năm trước, hai ông bà hùa vào với Cảnh Lễ, bỏ thuốc anh, sau đó đưa một cô gái vào cho anh. Anh không có kí ức gì về lúc đó cả, nhưng anh chỉ có duy nhất một lần đó, nên chắc Tiểu Bảo là từ lần đó mà ra."

Ninh Tịch nghe xong như muốn rớt cả tròng mắt, hoàn toàn không thể ngờ được, lần đầu tiên của Lục Đình Kiêu lại khốc liệt và bi thảm tới vậy...

"Vụ này cũng kinh khủng quá rồi đấy!"

Chẳng trách Lục Đình Kiêu không muốn nhắc tới chuyện này, đối với đàn ông mà nói, loại chuyện thế này... đúng là khó mà mở miệng được...

Hơn nữa, nghe Lục Đình Kiêu nói những lời vừa rồi, có vẻ như anh bị bỏ lượng lớn thuốc, nên ngay cả sức hành động cũng không có nữa...

Vậy tình huống lúc đó chắc không phải... anh mới là người bị cưỡng bức đấy chứ...

Ặc, khụ khụ khụ... Đại ma vương bị đè... không thể nghĩ tiếp được...

"Sau lần đó, kể cả là có dùng thuốc thì cũng không có tác dụng gì với anh." Lục Đình Kiêu lạnh lùng nói.

Ninh Tịch: "..."

Khụ, xem ra bị ám ảnh tâm lí quá lớn rồi...

Bi thảm ghê...

"Sự thật thì trước khi gặp em, anh còn tưởng anh là Asexuality (Người vô tính không có hứng thú với tình dục)." Lục Đình Kiêu nói.

Ninh Tịch nhíu mày: "Người vô tính?"

Lục Đình Kiêu gật đầu, ôm cô vào lòng: "Thế nên, không phải nghi ngờ, em chính là duy nhất đối với anh."
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,571
Điểm
113
Trước khi bộ phim mới của Ninh Tịch hợp tác với Thẩm Miên bước vào giai đoạn quay chụp, Lâm Chi Chi giúp Ninh Tịch nhận thêm một hợp đồng chụp ảnh bìa cho tạp chí và đi mấy sự kiện như cắt băng khánh thành hay tiệc thời trang nữa.

Còn những khoảng thời gian rảnh rỗi còn lại cô đều ngâm trong phòng làm việc. Lúc trước cô đem toàn bộ tiền tài đổ vào Studio này, cuối cùng thì đến hiện tại sự nghiệp của cô cũng đi vào nề nếp, rốt cuộc thì Studio cũng bắt đầu kết thúc tình trạng thua lỗ mà sinh lời.

Số tiền trong thẻ cũng dần dần tăng lên, mỗi tối trước khi ngủ Ninh Tịch phải lôi những con số này ra ngắm nghía một lần mới có thể ngủ ngon được, cảm giác vô cùng thõa mãn và càng có động lực phấn đấu hơn nữa.

Buổi sáng vừa mới tham gia một buổi sự kiện xong, buổi chiều lại phải lập tức tung vó chạy tới studio.

Đang hăng tiết gà bận rộn làm việc thì lại có một chuyện xảy ra.

"Đờ mờ! Giang Mục Dã, tôi hôm nay thực sự rất bận đấy! Ông không thấy tôi đang phải chuẩn bị kế hoạch kinh doanh đây à, sáng mai còn có cuộc gặp mặt rất quan trọng với khách hàng lớn nữa..."

Con hàng Giang Mục Dã này lại đến tận Studio tìm cô, Ninh Tịch cũng đến cạn lời...

"Này, bà có thể chuyên nghiệp một chút được không hả, bà có tinh thần trách nhiệm hay không thế? Ngay cả phim mình đóng cũng không đi xem như thế à! Cũng chẳng hiểu bà bận rộn cái quỷ gì nữa!" Giang Mục Dã căm phẫn nói.

Ninh Tịch đầu đầy hắc tuyến: "Đệch, bộ phim kia tôi cũng chỉ đóng vai phụ của phụ, xuất hiện chưa được mấy phút thôi có được không hả?"

Giang Mục Dã đang nói đến bộ phim mà Ninh Tịch đóng vai mối tình đầu của anh ta, bộ phim đó vừa mới được công chiếu gần đây.

Lúc trước cũng chưa từng thấy tên này tích cực đến vậy, toàn phải để Ninh Tịch nhắc nhở. Nhưng lần này Giang Mục Dã cứ như bị con gì nhập vào ấy, không những muốn đích thân đi mà còn kéo cả cô đi xem nữa. Tên này chắc bị điên rồi!

Cuồi cùng thì Ninh Tịch vẫn bị kéo đi xem phim mình đóng.

Bộ phim này đi theo chủ đề đang được ưa chuộng gần đây - thanh xuân vườn trường. Bối cảnh sân trường tràn đầy sức sống kết hợp với công thức "đạo diễn nổi tiếng + "tiểu thịt tươi đang hot" + kinh phí đầy đủ + quảng cáo rầm rộ" nên doanh thu sẽ không quá kém. Bất chấp cả việc thời gian quay bộ phim này còn chưa tới một tháng.

Quả nhiên dưới độ nổi tiếng siêu phàm của Giang Mục Dã cả rạp phim cơ hồ không có một chỗ trống.

Đuôi của Giang Mục Dã lúc này đã giương hẳn lên trời: "Cảm nhận được độ nổi tiếng của anh đây chưa hả?"

Ninh Tịch kéo thấp vành mũ xuống, ngả ra ghế dựa rồi liếc anh ta một cái: "Lông vàng, là bạn bè nên tôi mới nhắc ông một câu, thật ra thì ông đã có thể chuyển đổi hình tượng được rồi đấy, chẳng lẽ ông muốn cả đời chỉ làm một thần tượng thôi à?"

Giang Mục Dã liếc cô: "Nếu không thì sao? Bà xem, anh đây đã được trời phú cho một khuôn mặt thần tượng như thế này rồi, nếu nói tôi là phái thực lực thì sẽ có người tin chắc? Dẫu cho tôi cố sống cố chết chứng tỏ thực lực của mình thì người ta cũng chỉ nói tôi được nhờ cái mặt thôi, tranh cãi nhiều đau đầu lắm!"

Ninh Tịch vốn còn định an ủi cậu ta một câu, nhưng một giây sau đã thấy con hàng gợi đòn này thở ra một câu: "Đây chính là cái mà người ta gọi là đẹp trai quá cũng là một cái tội đó!"

"..." Ninh Tịch cũng đến sa mạc lời.

Rất nhanh, bộ phim bắt đầu trình chiếu.

Năm đó chính Thẩm Miên là người tạo nên trào lưu về mảng phim về chủ đề thanh xuân, về sau cũng liên tiếp gặt hái được thành tựu cho nên Ninh Tịch cũng có chút trông đợi vào bộ phim này...

Nhưng mà sau khi coi được một hồi, suýt nữa thì Ninh Tịch lăn ra ngủ gật.

Mặc dù cô biết phim của Thẩm Miên những năm gần đây bị thương mại hóa quá mức, nhưng thật ra mỗi bộ phim đều có một điểm sáng rất riêng.

Có điều, bộ phim này hoàn toàn là một bộ phim "mì ăn liền" chính cống. Ẩn dưới cái mác thanh xuân là một bộ phim đầy mâu thuẫn, vì để tăng kịch tính thế nhưng lại cố ý nhồi nhét thêm mấy tình tiết máu chó như phá thai, tình tay ba, rồi là ngoại tình... cũ đến không thể cũ hơn. Cả bộ phim chẳng có bất kì một điểm nhấn nào chứ đừng nói đến chuyện truyền đạt năng lượng cho tuổi trẻ.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,571
Điểm
113
Bộ phim thanh xuân này chả khác gì bộ phim rẻ tiền lúc 8 giờ, Ninh Tịch càng xem càng thấy xấu hổ...

Khán giả cũng không phải người ngu, một nửa rạp xem đến nửa chừng đã không chịu được nữa mà đứng dậy bỏ về.

Còn dư lại một nửa số khán giả thì phần lớn đều đang ngồi phỉ nhổ bộ phim.

"Mợ... đây là cái khỉ gì vậy? Chủ đề thanh xuân là cứ nhất định phải có cảnh phá thai, ngoại tình rồi bạn thân phản bội, nam chính cặn bã hay sao? Chẳng có tí mới mẻ nào cả? Tôi không dám tin đây là tác phẩm của Trần Miên nữa đấy!"

"Còn Giang Mục Dã kia bị Mã Cảnh Đào nhập à? Sao lại diễn không có tâm chút nào thế hả! Vốn là coi bộ phim gần đây của cậu ta thì thấy có sự tiến bộ rất lớn, nên thành ra tôi cũng khá trông đợi vào bộ phim này..."

"Hoàn toàn không thể hiểu nổi bộ phim này muốn nói cái gì nữa, nam chính càng ngày càng khốn nạn, chỉ vì không quên được tình đầu mà khiến nữ chính phải phá thai, nữ chính mất máu nhiều đến nỗi suýt mất mạng cũng thờ ơ không thèm quan tâm là sao? Đây còn là con người à?"

"Tôi thấy thật thất vọng! Tại sao Mục Dã lại nhận bộ phim như thế này... dẫu cho có cái mặt của cậu ấy "gánh team" thì tôi cũng sắp không xem nổi nữa rồi!"

...

Nghe mọi người anh một câu tôi một câu mà chửi bới bộ phim, vẻ mặt của Giang Mục Dã lúc này không cần nhìn cũng đủ biết là khó coi tới mức nào.

Ninh Tịch cũng không nói gì, chỉ vỗ vai anh chàng một cái coi như an ủi.

Phim sắp kết thúc, khán giả cũng sắp tức giận đến cực điểm.

"Rác rưởi! Đúng là phí tiền của ông đây! Tôi cứ tưởng cái bộ phim từ đầu đến cuối đều là cái mặt thớt của Tô Dĩ Mạt là tệ lắm rồi, không ngờ bộ này còn soán ngôi của nó nữa chứ!"

"Tôi thấy kịch bản bộ phim này nhất định có vấn đề, từ đầu tới cuối toàn ngược là ngược, đệch mợ, tới lúc này rồi mà nam chính vẫn khốn nạn thế này thì tôi chắc chắn phim này không có hậu rồi..."

"Đậu má, tôi về sẽ lên Douban1 đánh giá 1 sao cho coi!"

1Douban: một trang chia sẻ và xếp hạng chất lượng uy tín.

...

Cuối phim, trái tim của nữ chính cuối cũng chết và lựa chọn rời khỏi cái nơi đau thương này. Nam chính thì uống say khướt mướt, sau đó lảo đảo đi tới một ngôi mộ.

Trên căn bản thì ai cũng biết nhất định những lúc như này trời sẽ đổ mưa...

Quả nhiên trong phim đổ mưa thật, nam chính quỳ xuống trước bia mộ, sau đó chuyển cảnh vào một đoạn phim nói về kí ức.

Đến đoạn này Ninh Tịch hơi ngồi thẳng lên một chút, ôi mẹ ơi, chờ cả nửa ngày cuối cùng cũng đến cảnh của con...

Trong một căn phòng bệnh, mối tình đầu của nam chính đã đến lúc hấp hối.

Trên người cô gái trẻ mặc một chiếc váy trắng tinh khiết dựa vào lòng ngực của một cậu con trai. Mái tóc dài đen nhánh làm nổi bật khuôn mặt nhỏ nhắn nhưng tái nhợt. Cô gái ấy mang một nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời buổi sớm mùa đông, đôi mắt sạch sẽ như không vương chút bụi nơi trần tục, thật giống như là một thiên sứ xảy chân rớt xuống thế gian này.

Cái vẻ đẹp vừa yếu ớt vừa thuần khuyết này lại hình thành nên một sự so sánh vô cùng đối lập, thậm chí là tàn nhẫn.

Trên màn ảnh rộng, khán giả vốn còn đang bận phỉ nhổ lại bị hình ảnh này làm cho bất ngờ, không kịp đề phòng mà phát ra một tiếng hít khí lạnh...

Mối tình đầu của nam chính hoàn toàn không lộ diện trong suốt bộ phim, thậm chí còn chưa bao giờ thấy mặt cho nên khán giả cũng không có cảm giác gì với nhân vật này.

Cho đến tận phân đoạn này, khán giả mới bắt đầu hiểu ra lí do vì sao mà qua nhiều năm như vậy nam chính vẫn giữ khư khư mối tình đầu tiên như vậy.

Bất kì một người đàn ông nào nếu đã từng yêu một người phụ nữ như này, chỉ sợ rằng trái tim đã hoàn toàn không thể trao cho bất cứ ai khác.

Dần dần, cô gái trên màn chiếu từ từ khép đôi mi lại, một khắc đó, trên khuôn mặt cô vẫn còn vương lại nụ cười mỉm đầy hạnh phúc và tình yêu trong sáng dành cho chàng trai đó, cảnh tượng này đẹp đến không giống thuộc về nhân gian.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top