Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Lục Đình Kiêu nói xong lập tức gật đầu cáo từ.

Quan Thụy với Quan Tử Dao ngây người đứng tại chỗ rồi trố mắt nhìn nhau, Lục Đình Kiêu... có ý gì...

"Lục Đình Kiêu nói như vậy là có ý gì? Cô ta chẳng phải là đứa con nuôi bị Ninh gia đuổi khỏi nhà sao?" Quan Thụy nhăn mày nói.

"Chẳng lẽ không phải là con nuôi, mà là con ruột..." Quan Tử Dao trầm ngâm nói.

Quan Thụy hừ lạnh một tiếng: "Ba còn tưởng là cái gì, cho dù là con ruột của Ninh gia đi chăng nữa cũng chẳng bằng một ngón tay của con!"

"Nhưng nghe ý tứ của Lục Đình Kiêu thì hình như cô ta còn có thân phận khác thì phải?""

Quan Thụy suy nghĩ một chút rồi nói: "Về rồi ba sẽ cho người điều tra xem, con không cần quá để tâm. Thằng nhóc kia chỉ là trẻ tuổi nên có chút xốc nổi thôi, đoán chừng là không muốn làm theo sắp xếp của người nhà nên cố ý nói như vậy! Hừ, nhà họ Lục với không tới ở Đế Đô này liệu có mấy nhà chứ? Có đếm trên một bàn tay cũng sợ thừa! Với lại họ cũng chẳng phải là người mà loại người như Ninh Tịch có thể tiếp xúc!"

...

Bữa tiệc vẫn được tiếp tục, bầu không khí rất vui vẻ. Phần lớn ánh mắt của quan khách đêm nay đều đặt trên người của Tiểu thái tử rất ít khi lộ mặt của Lục gia.

Thậm chí còn có người vì ghen ghét mà mong nhóc sẽ làm ra chuyện gì đó mất mặt.

Chỉ tiếc, kết quả lại khiến bọn họ thất vọng rồi, từ sau khi được về tay Ninh Tịch, Tiểu Bảo vẫn luôn ngoan ngoãn nghe lời, hoàn toàn không khác những đứa bé bình thường chút nào.

Xem ra là sau hai năm trị liệu thì bệnh tình đã có chút ổn định. Nếu không vì như vậy thì Lục gia cũng không dám cho Tiểu Bảo lộ mặt...

Tiêu điểm tối nay trừ Tiểu thái tử ra thì chính là vị thiếu niên thiên tài của Quan gia mới về nước gần đây!

Học bá không hổ là học bá, ngay cả tham gia một bữa tiệc cũng không quên việc học. Nghe nói tối nay tụ hội rất nhiều người tài giỏi cho nên cậu ra liền mang tới mấy đề toán khó mà bản thân không giải được đến, điều này khiến không ít vị khách cảm thấy hứng thú vây quanh nhao nhao đòi thử.

"Trời ơi, đây là đề thi của trung học bây giờ sao? Quá biến thái rồi! Học sinh bây giờ thật đáng thương!"

"Ha ha ha Mạc Lăng Thiên, cậu học dốt đến nỗi nhìn đề mà không hiểu sao, đây là bài tập của đại học đó, hơn nữa đây là đề thi tuyển chọn!" Một vị công tử không chút lưu tình cười nhạo.

Khóe miệng Mạc Lăng Thiên giật giật: "Ấy, được rồi... không phải đề bài biến thái mà là học bá nhà Quan gia quá biến thái!"

"A! Hình như mình làm được một câu! Câu số một đáp án là -9 đúng không?" Một thiếu niên đeo kính có chút hưng phấn nói.

Quan Trí Thần nghiêm mặt, lắc đầu: "Không đúng, đáp án câu đó là 0."

"Ồ... lại không đúng!" Cậu thiếu niên kia thất vọng.

"Câu đó tôi đã nghĩ ra cách giải, có thể dạy cậu. Nhưng câu số hai tôi vẫn chưa nghĩ ra."

...

"Lão Quan à! Đứa cháu này nhà ông đúng là không tầm thường!" Cách đó không xa, mấy vị khách nhìn mấy đứa trẻ náo nhiệt bên kia mà vừa hâm mộ vừa ghen tị.

Lục Sùng Sơn cũng tán dương: "Hổ phụ không sinh khuyển tử!"

Quan Thụy tỏ vẻ hết cách nói: "Nó ấy à, sắp thành con mọt sách đến nơi rồi, tôi cũng nhức đầu lắm! Lần này cố ý muốn đưa nó theo cho nó chơi một chút, ai mà ngờ tôi với Tử Dao không để ý một chút nó lại chạy đi làm đề chứ!"

"Lời này của lão Quan đúng là làm người khác tức giận rồi đó nha! Cái thằng nhóc quỷ sứ nhà tôi mỗi ngày bị ăn đòn ba bốn trận mà vẫn không chịu đọc sách đó!"

"Nhà ông có thể so với nhà lão Quan sao? Người ta có chỉ số IQ là 180 đó, 10 tuổi đã lấy được giải Olympic toán học quốc tế rồi..."
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
"Đúng là lợi hại! Cám giác còn giỏi hơn Lục Đình Kiêu năm đó nữa, đúng là Trường Giang sóng sau xô sóng trước!" Lúc này có một vị khách có quan hệ không tệ với Quan gia lên tiếng.

Lục Sùng Sơn tuy là chủ nhà nhưng mà ông vẫn luôn giữ khách khí, cũng hùa với mọi người nịnh Quan Thụy, dẫu sao cũng sắp thành người một nhà cả rồi. Không ngờ kết quả lại nghe được một câu như thế này, đáy lòng không khỏi xẹt qua một tiếng cười lạnh.

Hừ, còn giỏi hơn của Lục Đình Kiêu?

Nói như vậy không sợ gió to quá mà méo mồm sao!

Trong lòng Lục Sùng Sơn tuy khinh thường nhưng trên mặt vẫn rất tự nhiên: "Ha ha ha, tất nhiên phải lợi hại hơn Đình Kiêu rồi!"

Quan Thụy tươi cười khoát tay: "Xời, mấy người đừng khen nó nữa, càng khen càng không ra sao, nó làm sao so được với Lục Đình Kiêu chứ! Nếu sau này có có một nửa bản lãnh của chú Kiêu nó thì tôi có nằm mơ cũng mỉm cười rồi!"

"Ông quá khiêm tốn rồi, đứa bé này nếu cứ đà này mà phát triển thì tuyệt đối có thể làm nên chuyện! Tôi nói khí không phải chứ, mấy gia tộc như chúng ta cái quan trọng nhất không phải kiếm được bao nhiêu tiền, càng không phải góp nhặt được bao nhiêu tài sản! Mà cái quan trọng nhất chính là con cháu phải biết phấn đấu, đó mới là tiền đề của sự hưng vượng của gia tộc. Nếu con thua cháu kém thì gia sản có lớn thế nào chăng nữa thì cũng chỉ xài mấy đời là hết!"

"Không sai không sai! Chính là ý này! Cho nên mới nói là lão Quan có phúc, bất kể là Tử Dao, Tử Hào hay là Trí Thần đều vô cùng ưu tứ! Bớt lo bao nhiêu!"

"Chẳng phải sao, làm sao giống như chúng ta chứ, một bó tuổi thế này vẫn phải bận tâm mấy đứa nhóc..."

Lời của vị khách này lập tức được mọi người phụ họa, đồng thời cũng khiến họ không khỏi nghĩ tới cảnh con cháu đơn bạc của Lục gia, đứa cháu trai duy nhất thì tương lai cũng chẳng được khả quan cho lắm.

Nhà giàu nhất Đế Đô thì sao?

Lục Đình Kiêu có lợi hại nữa thì thế nào, cùng lắm chỉ chống đỡ được hai đời.

Chi thứ của Lục gia, mấy vị bô lão trong Lục thị... có ai mà chẳng nhìn chằm chằm vào gia đình họ như sói đói. Một khi người thừa kế của Lục Đình Kiêu không chấn áp được thì đừng nói gia tộc rối loạn mà chuyện bị lật đổ trong một đêm cũng có khả năng, chuyện này xưa nay không phải là chuyện hiếm...

Mà thế lực nào sẽ vùng lên trong tương lai thì chẳng một ai đoán trước được.

...

Một nơi nào đó trong phòng tiệc, Ninh Tịch kín đáo nhìn Quan gia được một đám người tâng bốc, được, thời cơ đã đến...

Mạc Lăng Thiên với mấy vị công tử khác đều bị Quan Trí Thần dùng một đề toàn làm khó, không những thế còn bị người lớn trong nhà lườm cho cháy mặt. Trong lòng ai nấy đều không vui vẻ gì.

Cuối cùng, Mạc Lăng Thiên hết cách chỉ có thể bất đắc dĩ bỏ cuộc nói: "Trí Thần à, bọn chú đều là đám học hành bê tha cả, cho dù hồi đó học sinh giỏi đi chăng nữa thì qua nhiều năm thế cũng quên sạch rồi, nếu không cháu đi hỏi cô của cháu đi, Tử Dao nhất định sẽ biết!"

Quan Trí Thần liếc nhìn Tử Dao một cái, không tình nguyện nói: "Cô đã giảng đề này cho cháu rồi, nhưng mà cháu vẫn không hiểu nên cô giận cháu, không muốn dạy cháu nữa!"

"Ặc như vậy sao..." Mạc Lăng Thiên bất đắc dĩ nói, sau đó không biết đột nhiên nghĩ đến cái gì mà nhất thời vỗ đầu một cái: "A, chú nhớ ra rồi! Chú Kiêu của cháu nhất định sẽ biết! Ý... Lục Đình Kiêu chạy đâu rồi?"

Quan Tử Dao nhìn Mạc Lăng Thiên, sắc mặt không đồng ý nói: "Đình Kiêu bận rộn lắm rồi đừng làm phiền anh ấy nữa, cái đề này Trí Thần không làm được thì thôi, đây là do nó."

"Tử Dao, em đừng có nghiêm khắc thế! Trí Thần mới có bao nhiêu tuổi chứ!" Mạc Lăng Thiên nghe vậy thì hết cách nói.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Những người khác thấy phương pháp giáo dục của Quan gia, trong lòng cũng dâng lên cảm giác bái phục cùng kính sợ.

"Đây mới là cách giáo dục của quí tộc chứ!"

"Đối với cháu trai duy nhất mà cũng nghiêm khắc như vậy, hoàn toàn không nuông chiều, khó trách thằng bé lại ưu tú như vậy!"

"Haiz, lão Quan này, nhà ông dạy con cháu thế nào thế, chúng tôi muốn học hỏi kinh nghiệm!"

...

Ngay khi mọi người còn đang hỏi Quan Thụy cách giáo dục, trong đám người đột nhiên vang lên tiếng nói thanh thúy của một cô gái.

"Mạc thiếu, nghe nói ngài tìm Đại thiếu gia à, có chuyện gì không? Ngài ấy đang tiếp khách bên ngoài! Nếu có chuyện gấp để tôi giúp ngài chuyển lời!"

"À, cũng không có gì gấp, chỉ là có cái... đề... ứ... khụ khụ... cô... tiểu bạch thỏ... sao lại là cô?" Mạc Lăng Thiên thấy Ninh Tịch thì vẻ mặt cứ như gặp quỷ, đè giọng nói.

Cô nhóc này mặc nguyên bộ trang phục hầu giá, suýt nữa thì anh ta cũng không nhận ra...

Ninh Tịch không thèm để ý đến câu hỏi của Mạc Lăng Thiên, tiếp tục diễn vai một cô gầu gái ngoan ngoãn rồi quét mắt nhìn đề bài trong tay anh ta nói: "Cái đề này nhìn có vẻ đơn giản, chắc không cần gọi Đại thiếu gia đâu, tôi đi gọi Tiểu thiếu gia đến giúp nhé, ngài xem có được không?"

"Hả?" Mạc Lăng Thiên còn cho là mình nghe nhầm: "Cô mới nói ai? Tiểu Bảo?"

Ninh Tịch khôn khéo gật đầu: "Vâng, là Kình Vũ thiếu gia ạ."

Mạc Lăng Thiên cũng không rảnh đi quan tâm sao Ninh Tịch phải ăn mặc thành như vậy, anh ta tốt bụng nhắc một câu: ""Cô bé à, chắc cô cũng thấy rõ rồi chứ, được rồi đoán chừng cô có xem cũng không hiểu... Tóm lại đây không phải cái đề toán cấp vườn trẻ đâu, đây là toán học cao cấp đấy, hơn nữa còn là đề thi tuyển chọn!"

"Mạc thiếu, ngài yên tâm đi ạ, Tiểu thiếu gia rất lợi hại!" Ninh Tịch nháy mắt một cái, sau đó nhìn về phía Tiểu Bảo: "Tiểu thiếu gia~ anh trai nhỏ này có một đề toán không làm được nên đang rất buồn, cậu có thể giúp cậu ấy một tay không?"

Tiểu Bảo gật đầu một cái.

Lúc Ninh Tịch vừa mới lên tiếng thì lông mày Lục Sùng Sơn đã nhăn tít lại, đến lúc biết cô muốn làm gì thì càng cảm thấy hoang đường, ông ta cố nén giận mở miệng ngăn cản: "Nơi này không có chuyện của cô, đừng ở đây quấy rầy khách khứa, mau mang Tiểu thiếu gia đi chỗ khác chơi đi! Đi xuống đi!"

Thấy hành động não tàn của cô hầu gái, những vị khách khác đều có chút đồng tình với Lục Sùng Sơn, nhưng càng nhiều hơn là sự hả hê trên nỗi đau của người khác.

Lục gia sao lại để một người giúp việc ngu xuẩn đến chăm sóc Tiểu thái tử như vậy, chẳng lẽ là vì kẻ ngu với kẻ thiểu năng có tiếng nói chung sao?

Quan Thụy với Quan Tử Dao âm thầm nhìn nhau một cái, vốn còn đang có chút kiêng kỵ Ninh Tịch nhưng giờ này thì đã chẳng còn đặt cô vào trong lòng nữa.

Thấy cô hầu gái Lục gia bảo một đứa bé tới giúp mình, thậm chí còn kiên trì nói rằng đứa bé đó rất lợi hại, nhất định sẽ làm được, Quan Trí Thần cảm thấy như mình bị làm nhục. Chung quy do là tuổi vẫn còn nhỏ nên Quan Trí Thần cũng không giữ được bình tĩnh, cậu ta tức giận đưa quyển vở tới: "Cô nói nó giúp được tôi sao? Được, vậy để cho nó làm thử đi!"

Quan Tử Dao thấy vậy thì vội vàng hòa giải: "Trí Thần, đừng có hồ nháo, Kình Vũ mới có 5 tuổi thôi!"

"Để mọi người chê cười rồi!" Lục Sùng Sơn chưa bao giờ thấy mất thể diện như vậy.

"Không sao không sao... là do cô bé ấy không nhìn rõ đề mà thôi!" Quan Thụy tỏ vẻ hào phóng nói.

Ha ha ha, xem chừng là Ninh Tịch muốn lấy lòng Lục Sùng Sơn đây mà, kết quả lại không nhìn rõ đề bài của cấp nào, điều này chứng tỏ trình độ văn hóa của cô ta chả ra làm sao, đúng là ngu hết nói...

Nhưng mà ngay tại lúc ấy, trong đám người đột nhiên phát ra mấy tiếng kinh hô rời rạc...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Lúc mọi người còn đang nói chuyện, Tiểu Bảo đã viết lên quyển vở kia một con số.

"Ý, Kình Vũ viết một số 0 kìa... đáp án chính xác là gì? Tôi nhớ không nhầm hình như bằng 0 thì phải?"

"Không sai không sai! Đáp án là bằng 0!"

"A! Kình Vũ trả lời đúng rồi!"

...

Nháy mắt, Quan Thụy, Quan Tử Dao với Quan Trí Thần thậm chí cả Lục Sùng Sơn cũng phải giật cả mình.

Quan Trí Thần cau mày nói: "Kình Vũ, em nói với anh là được rồi, đừng vẽ bậy lên vở."

Quan Trí Thần căn bản không cho đó là số không, mà những người khác bao gồm cả Lục Sùng Sơn cũng cho rằng Tiểu Bảo chỉ là tiện tay vẽ cái hình mà thôi.

Ninh Tịch liếc câu trả lời trên vở, rồi cúi người xuống dịu dàng nói với bánh bao nhỏ: "Tiểu thiếu gia, cậu làm thế không được đâu, anh trai nhỏ này không biết cách làm đề này, cậu phải viết cách làm chi tiết ra thì mới có thể giúp được cậu ấy nha!"

Tiểu Bảo chớp mắt nhìn mẹ Tiểu Tịch một cái, sau đó rất phối hợp cúi cái đầu nhỏ xuống viết loạt xoạt...

Tiểu Bảo viết càng nhiều thì vẻ mặt của mấy kẻ chờ xem kịch vui đã chuyển từ nghiêm túc đến kinh ngạc, từ kinh ngạc đến khiếp sợ, rồi cuối cùng đồng loạt biến thành kinh hãi, thậm chí có người trợn lồi hai mắt ra chen lên phía trước dài cổ ra nhìn...

Nhất là Mạc Lăng Thiên, ánh mắt anh ta càng trợn càng lớn, con ngươi cũng sắp dính lên trang giấy rồi: "Ớ... Đệch!!! Tiểu Bảo bị Archimedes1 nhập vào người à?"

1Archimedes là một nhà toán học, vật lý, nhà sáng chế và là nhà thiên văn học đại tài người Ý. Có rất nhiều các công trình nghiên cứu của ông là nền tảng cho những phát minh ngày nay. Những đóng góp của ông vô cùng to lớn đối với tri thức của nhân loại. Một trong những thành tựu của ông mà chúng ta quen thuộc nhất là định luật Ac - xi - met.

Quan Tử Dao nhìn lướt qua, nhiều lần cô ta há miệng muốn nói gì đó nhưng lại chẳng thể thốt nên lời, cũng không dám quấy rầy Tiểu Bảo giải đề...

Nhất thời, toàn bộ ánh mắt của mọi người đều đặt lên cái bóng nho nhỏ đang chăm chú viết lách kia, không khí yên tĩnh đến độ nghe được cả tiếng kim rơi.

Mà vẻ mặt của Tiểu Bảo vẫn rất chăm chú, hoàn toàn chìm vào thế giới của riêng mình và không hề bị những tầm mắt kia quấy rầy. Chiếc bút nhỏ trong tay giống như có sinh mệnh vậy, từng chữ từng chữ viết ra hàng loạt công thức phức tạp...

Một lát sau, Tiểu Bảo viết xong, chữ cái cuối cùng cũng chính là đáp án: "0". Sau đó nhóc ngẩng đầu lên nhìn mẹ Tiểu Tịch.

Ninh Tịch cho bánh bao nhỏ một ánh mắt khích lệ, ngay sau đó khom người nhận lấy quyển vở Tiểu Bảo cẩm trong tay rồi mỉm cười giao cho Quan Trí Thần: "Quan tiểu thiếu gia, cậu xem đã hiểu hay chưa."

Trên mặt quyển vở đã không còn chỗ trống, từng chữ của Tiểu Bảo nối tiếp nhau thành từng bước một của bài giải. Vì mẹ Tiểu Tịch đã cố ý dặn nhóc viết tỉ mỉ một chút cho nên vài chỗ nhóc còn dùng mũi tên đánh dấu vài chỗ rồi viết phần giải thích bổ sung, đơn giản là coi Trí Thần thành một trong những bạn nhỏ trong vườn trẻ mà dạy.

Rất nhanh, quyển vở này đã bị mọi người truyền tay nhau mà xem.

Bởi vì Tiểu Bảo viết quá chi tiết mà ngay cả mấy tên dốt nát xem cũng hiểu, khen không dứt miệng: "Trời ạ! Giỏi quá! Thậm chí cả người học dốt như tôi mà xem cũng hiểu! Tôi cứ nghĩ mình không bằng một đứa trẻ 13 tuổi nhưng tôi sai rồi, ngay cả đứa trẻ 5 tuổi tôi cũng không bằng..."

"Hơn nữa phương pháp giải này thật quá siêu! Hình như không phải cách giải thông thường đúng không?"

"Quan tiểu thư, cô cảm thấy thế nào? Bài giài này đã đúng chưa?"

Quan Tử Dao nhìn bài giải, lại nhìn bé con đáng yêu được Ninh Tịch dắt tay. Trong thâm tâm cô ta vừa ngạc nhiên vừa nghi hoặc, có chút gian nan nói: "Hoàn toàn chính xác, hơn nữa mỗi bước làm đều được viết nghiêm chỉnh, hoàn hảo không có bất cứ sai lệch nào..."
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Cô ta thậm chí dường như còn nhìn thấy bóng dáng của Lục Đình Kiêu năm đó, cách giải toán của hai cha con nhà này quả thật giống hệt nhau…

Nhưng mà, Tiểu Bảo năm nay mới chỉ có năm tuổi! Điều này quả thật khiến cho người khác kinh ngạc…

Quan Tử Dao vừa dứt lời, toàn trường đã dậy lên tiếng ồ kinh ngạc!

Mẹ ơi, gặp quỷ rồi! Thằng nhóc bé tí này thực sự làm đúng?

Không chỉ như thế, mà lại còn được Quan Tử Dao đánh giá cao nữa chứ!

Quả thực là không thể tưởng tượng nổi.

Nhưng mà, tất cả bọn họ đều tận mắt nhìn thấy chính tay Tiểu Bảo viết từng con số từng đáp án một, có muốn không tin cũng không được…

So với hành vi mang cháu mình đến những nơi thượng lưu để khoe khoang một cách có tính toán trước của Quan Thụy thì Tiểu Bảo thể hiện bản thân hoàn toàn tự nhiên. Vì thế mà sự kinh ngạc của mọi người đương nhiên là càng lớn hơn, trong thoáng chốc tất cả mọi người đều vây quanh Lục Sùng Sơn…

"Giỏi lắm, lão Lục! Hóa ra ông mới là người giấu kĩ nhất đấy nhé! Chả trách ông suốt ngày giấu cháu như giấu vàng! Cháu ông đúng là thần đồng!"

"Gen nhà họ Lục tốt thật đấy!"

"Quả đúng là thiên tài!"

"Đây đâu phải còn ở cấp bậc thiên tài nữa? Sắp nghịch thiên đến nơi rồi! Năm tuổi tôi vẫn còn đang nghịch đất kia kìa…"

...

Vào giờ phút này, được nghe đám người xung quanh khen lấy khen để, quả thực Lục Sùng Sơn khó mà miêu tả được tâm trạng của mình hiện giờ, giống như cục tức nghẹn lâu ngày trong lòng được xả ra bằng sạch.

"Ôi, các ông nói thế oan cho tôi quá, chuyện này tôi cũng không biết thật mà. Có lẽ bình thường thằng bé đọc rất nhiều loại sách nên thế chăng! Tính Kình Vũ nhà tôi giống hệt bố nó, thằng bé độc lập lắm, tôi không phải không muốn quản mà là không quản được thằng bé! Chỉ đành để kệ nó thôi!" Lục Sùng Sơn tỏ vẻ rất bất đắc dĩ.

"Thế này thì đâu cần đến ông quản nữa, thằng bé là tự học thành tài đây mà! Đây cũng coi như ứng với câu nói "thiên tài luôn luôn khác với người thường"!"

"Không hổ là Lục gia! Đúng là "thâm tàng bất lộ"1, nếu như không phải là cô hầu gái đó nói lỡ miệng thì ai mà biết được đứa trẻ đó hóa ra lại lợi hại như vậy…"

1Nghĩa là người này có tài nhưng che đậy, không lộ ra ngoài cho người khác thấy.

"Chưa từng nghe câu "Khiêm tốn là sự khoe khoang trâu bò nhất" à?"

"Thế mà có người dám nói thiên phú của Quan Trí Thần còn tốt hơn cả Lục Đình Kiêu chứ… ngay đến cả cậu con trai mới 5 tuổi của người ta còn không thể bì được, thế mà còn dám khoe cơ đấy?"

Đám khách nữ đứng một góc khác thì lại càng kích động hơn, mắt sáng rực lên nhìn chằm chằm vào Tiểu Bảo không chớp: "Trời ạ, gen của Lục Đình Kiêu tốt quá đi mất, thật muốn trộm "mầm mống" của ảnh về nha!"

"Ôi má ơi! Sao cô đen tối thế?"

"Tôi đen cái gì mà đen! Các cô dám nói các cô không nghĩ thế không?"

"Kể cả có trộm được "mầm" của người ta thì sao, cô có dám bảo đảm mình sẽ không kéo thấp chỉ số thông minh của con mình xuống không? Nói ra mới nhớ, tôi lại càng tò mò muốn biết mẹ của đứa trẻ đó rốt cuộc là ai, gen của cô ấy chắc chắn không tồi…"

...

Lục Cảnh Lễ vừa bước vào liền thấy Ninh Tịch lẳng lặng không một tiếng động nắm bắt tình thế rồi đảo ngược toàn bộ cục diện, quả thực là chỉ biết chống mắt lên mà nhìn: "Ôi cha mẹ ơi! Kỹ năng diễn xuất của anh Tịch quả thật xuất thần nhập hóa! Dáng vẻ "tôi chỉ là người tốt thôi" của cô ấy đủ tát cho nhà họ Quan một phát sưng mặt lên rồi kìa…"

Anh ta cuối cùng cũng biết tại sao tối nay cô nhất định phải mặc thành như vậy, hóa ra để mai phục bên cạnh Tiểu Bảo!

Rốt cuộc thì cũng biết tối nay ai là người lên sàn rồi!

Phen này Tiểu Tịch Tịch nhất quyết giúp Tiểu Bảo lấy lại thể diện đây mà!

Lục Đình Kiêu ở bên cạnh lại vô cùng bình thản, vẻ mặt kiểu "vợ mình thì đương nhiên là lợi hại".

"Tiểu Tịch Tịch không nghĩ đến nhỡ đâu Tiểu Bảo không biết làm thì thế nào à?" Lục Cảnh Lễ đột nhiên nghĩ ra vấn đề này, nghi ngờ lẩm bẩm.

Lục Đình Kiêu liếc anh chàng một cái, sau đó mặt không gợn sóng nói: "Con trai anh mà vô dụng thế à?"

Lục Cảnh Lễ: "…"

Chóa má! Thích "show ân ái" cuồng ma giờ lại thêm trò "khoe con trai" nữa…

Sao tui sống nổi nữa đây T.T!!!
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Sau khi cho Quan Trí Thần ăn "hành" một trận, Ninh Tịch cũng coi như đỡ tức được một chút.

Thiếu niên thiên tài - Quan Trí Thần sau khi bị Tiểu Bảo dạy cho một bài học làm người thế nhưng vẫn không cam lòng, lại tìm thêm mấy bài càng khó hơn nữa đến thách đố Tiểu Bảo, sau cùng đương nhiên lại bị hành cho tóe khói…

Lúc này, đám người vây quanh Quan Trí Thần đều chuyển hết sang bên Tiểu Bảo, thậm chí còn trực tiếp động tay động chân sờ lấy sờ để tính dính chút hơi thở của thiên tài, khiến cho Ninh Tịch sa mạc lời luôn.

Mà hiếm thấy là hôm nay bánh bao nhỏ lại rất kiên nhẫn, bị bao nhiêu người vây lấy, anh một câu tôi một câu ríu rít như cái chợ vỡ mà lại chẳng lộ ra tí mất kiên nhẫn nào. Tiểu Bảo vẫn bình thản như không, tuổi nhỏ mà lại thích ra vẻ cao thâm khó đoán, càng khiến mọi người cảm thấy đáng yêu vô cùng.

Thế giới trong mắt của nhóc chỉ có mẹ Tiểu Tịch, chỉ cần được mẹ Tiểu Tịch nắm tay, những người khác có ồn ào đến mấy đi chăng nữa cũng không sao.

"Không ngờ Tiểu Bảo lại giỏi như thế đấy!"

"Người ta vẫn thường hay nói con trai mà học giỏi toán là hấp dẫn nhất, hóa ra trẻ con cũng như thế! Tôi ngất mất!"

"Muốn véo cái má bầu bĩnh đó quá đi! Cái mặt nghiêm nghiêm không nói chuyện kia yêu chết mất thôi!"...

Tối nay Tiểu Bảo thu hoạch thêm một đống fan chị gái, thậm chí còn có mấy người cãi cọ đòi làm mẹ nuôi của nhóc nữa, số người đòi đặt sẵn chỗ cho con gái mình còn nhiều đến mức không đếm xuể.

Chỉ trong thoáng chốc, Quan Trí Thần đã hoàn toàn bị cho ra rìa.

Cậu ta trơ mắt nhìn ánh mắt khích lệ và ánh hào quang vốn dĩ thuộc về mình giờ đã bị thằng nhóc hỉ mũi chưa sạch đó cướp đi, gương mặt càng lúc càng âm trầm…

Trong lúc tất cả mọi người đang vây quanh Tiểu Bảo, cậu ta đột nhiên mở miệng, u ám nói ra một câu: "Cháu đọc trong sách có nói rằng, những đứa trẻ bị tử kỉ thường phát triển khác người, hóa ra đúng là thế thật!"

Giọng của Quan Trí Thần không nhỏ, cho nên cơ bản là tất cả mọi người có mặt ở phòng tiệc đều có thể nghe thấy câu nói đó của cậu ta.

Thoắt một cái, bầu không khí náo nhiệt đã lặng ngắt, tất cả mọi người đều trở nên ngượng ngập.

Cùng với câu nói đó của Quan Trí Thần, con ngươi của Ninh Tịch co lại, Lục Sùng Sơn thì như thể bị người ta giáng cho một phát tát, gương mặt vui vẻ cũng cứng đờ.

Đây chẳng phải là ai khác mà là đứa cháu mà Quan Thụy yêu quý nhất, nên cho dù bây giờ bọn họ có tức giận ngút trời đi chăng nữa thì cũng không thể nổi giận…

Quan Thụy và Quan Tử Dao sắc mặt thoáng cái cũng thay đổi, Quan Tử Dao vội vàng chạy đến, kéo Quan Trí Thần đến, ngữ khí vô cùng nghiêm khắc nói: "Trí Thần! Cháu nói vớ nói vẩn cái gì thế!"

Biểu cảm trên mặt Quan Thụy cũng cực kì nghiêm túc: "Trí Thần, cháu còn không mau xin lỗi em đi à, cháu nghe được những thứ linh tinh vớ vẩn đó từ đâu vậy!"

Chuyện này mọi người chỉ cần biết trong lòng là được rồi. Muốn thể hiện quan tâm thì nói riêng với Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý, chứ còn nói thẳng ra trước mặt bao nhiêu người thế này thì rõ ràng là cố ý làm Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý mất mặt rồi còn gì.

Huống hồ đây còn là cái "vảy ngược" của Lục Sùng Sơn…

Quan Trí Thần từ trước đến nay chưa bao giờ mất mặt như thế này, cũng chưa bao giờ bị ông nội và cô ruột mắng trước mặt người khác thế này, vẻ mặt tỏ ra không phục.

Trong sách vốn dĩ viết như thế mà, thằng nhóc này vốn dĩ bị tự kỉ, cậu ta đâu có nói sai?

Thế nên, Quan Trí Thần tiếp tục lớn tiếng nói: "Cháu không nói linh tinh, nó vốn dĩ bị tự kỉ mà, nếu không thì sao nó không mở miệng nói chuyện đi! Tại sao cứ phải để người hầu nói giúp nó?"

Trạng thái của Quan Trí Thần lúc này đã bị mất khống chế, khiến cho tình hình rơi vào cảnh vô cùng lúng túng. Mọi người quay ra nhìn nhau, thậm chí ngay đến lời giảng hòa cũng không biết phải nói thế nào.

Không ai ngờ tới mọi chuyện lại đi đến nước này, Quan Trí Thần thế mà lại dám lôi chuyện không thể cho người khác biết đến nhất của nhà họ Lục ra phơi bày cho tất cả mọi người tham gia bữa tiệc mừng này.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
"Bốp" một cái, Quan Thụy giáng cho Quan Trí Thần một cái tát….

"Câm mồm! Ông bảo cháu đi xin lỗi em! Người khác âm thầm nói linh tinh thì thôi, tại sao cháu có thể dễ dàng tin mấy cái tin nhảm nhí này thế hả? Em Kình Vũ vẫn bình thường, nào đâu có bị bệnh chứ?"

Cho dù ông ta có thương cháu nội thế nào đi chăng nữa, nhưng vì để cứu vãn cục diện, chỉ đành phải làm thế này, ông ta cần phải thể hiện thái độ của mình ra.

Đồng thời, trong đầu của Quan Thụy lóe lên một suy nghĩ. Chuyện ngày hôm nay làm ầm lên như thế, tuy rằng sẽ khiến Lục Sùng Sơn không vui nhưng mà lại có thể khiến thằng oắt Lục Kình Vũ bị phế bỏ. Không cần tốn quá nhiều công sức cũng đã giúp Tử Dao diệt trừ một người thừa kế rồi.

Chẳng qua là phải để cho Trí Thần chịu thiệt thòi một chút…

Quan Trí Thần bị tát cho một cái, một hồi lâu sau vẫn không tỉnh táo lại được, trên gương mặt tràn đầy biểu cảm không thể tin nổi: "Ông nội… ông đánh cháu…"

Tuy rằng Quan Thụy luôn luôn tỏ ra nghiêm khắc đối với cậu ta trước mặt người ngoài, nhưng thực ra ở nhà lại chiều chuộng cậu ta. Cậu ta nói gì nghe nấy, từ nhỏ đến lớn chưa từng đánh cậu ta đến một lần, thế nhưng hôm nay lại vì một thằng nhóc câm điếc thối tha mà đánh cậu!!!

Quan Thụy cũng đã làm đến nước này rồi, Lục Sùng Sơn là người lớn đương nhiên cũng không thể tính toán với một đứa bé, bàn tay cầm ba toong khẽ run, ông ta trầm giọng nói: "Thôi bỏ đi, Trí Thần vẫn còn nhỏ, không sao đâu."

"Nhưng câu nói này cũng quá tổn thương người khác, Trí Thần, cháu đúng là phải xin lỗi Tiểu Bảo nhà chúng ta." Nhan Như Ý nhìn cháu nội cưng đang được Ninh Tịch nắm tay thật chặt, trong lòng bà hối hận không thôi, sớm biết thế này thì đã không để Tiểu Bảo xuất hiện rồi!

Bà đã đánh giá quá cao sự tồn tại của cô gái này mà quên mất là vẫn còn vô số mối họa không xác định có thể xảy ra….

Sớm biết thế này bà thà giấu Tiểu Bảo trong nhà cả đời không gặp ai, chứ không muốn thằng bé phải chịu tổn thương như thế này, cùng lắm thì bà nuôi Tiểu Bảo cả đời, thế thì cũng có sao đâu!

Quan Tử Dao biết, Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý bề ngoài thì tỏ vẻ không tính toán, nhưng trong lòng chắc chắn đang cực kì không vui, vội vàng khuyên bảo: "Trí Thần, nghe lời, đi xin lỗi em Kình Vũ đi, chuyện này đích thực là cháu sai rồi!"

"Khụ, đúng thế, Kình Vũ là em, cháu nên yêu thương bảo vệ em mới đúng…" Mạc Lăng Thiên cũng lên tiếng.

"Con mọe nó đấy! Cái thằng Quan Trí Thần này! Trẻ con cái con mọe gì! Ông đây cũng là trẻ con đây này! Mọe nó chứ, phải đánh cho thằng nhóc đó một trận mới được! Cái lão già Quan Thụy đó chắc chắn là đang cố ý mà!" Lục Cảnh Lễ không nhịn được nữa, chuẩn bị xắn tay áo xông lên, lại bị Lục Đình Kiêu đứng bên cạnh kéo tay giữ lại.

"Anh, anh làm cái gì vậy! Con trai anh, cháu em bị người ta bắt nạt thành ra như thế đấy!" Lục Cảnh Lễ kích động nói.

Ánh mắt của Lục Đình Kiêu vẫn sâu thẳm như một hồ nước, yên lặng nhìn về phía Tiểu Bảo và Ninh Tịch, trên mặt chẳng có biểu cảm nào.

Quan Trí Thần chịu không nổi nữa, tất cả mọi người đều nói giúp thằng nhóc câm đó. Trong lúc kích động, cậu ta giật tay ra khỏi Quan Tử Dao, hét to nói: "Nó bị tự kỷ mà, có nghĩa là bị bệnh đó, bị câm đó! Nếu như không phải, tại sao nó không mở miệng nói chuyện! Nếu nó có thể nói chuyện với mọi người thì cháu sẽ xin lỗi nó! Còn không cháu tuyệt đối sẽ không nói đâu! Cháu không nói sai mà!"

Quan Trí Thần không ngừng ép Tiểu Bảo phải tự nói chuyện, giọng điệu như sắp phát điên đến nơi, vang vọng trong đại sảnh rộng lớn…

Một lúc lâu sau…

Khi Quan Thụy nghĩ rằng đã đạt được hiệu quả mong muốn, biết không thể làm cho tình hình trở nên thái quá nữa, đang định âm thầm gọi người hầu đi theo chuẩn bị đưa Quan Trí Thần về nhà trước thì…

Trong bầu không khí tĩnh lặng, một giọng nói non nớt thản nhiên lạnh lùng vang lên: "Anh không xứng."

Giọng nói đó non nớt trúc trắc đến lạ, lại khàn khàn, dù non nớt nhưng đối với những người có mặt ở đây thì lại chẳng khác gì một tiếng sấm…
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top