Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Cuối cùng chiếc Maybach màu đen cũng dừng lại trước cửa lớn, cửa xe mở ra, hai người một lớn một nhỏ cùng bước xuống.

Hai bố con mặc bộ âu phục cùng màu được đặt may thủ công. Vì để phù hợp không khí ngày hôm nay, Lục Đình Kiêu cũng thắt cà vạt, còn bánh bao nhỏ thì đeo nơ đỏ, thoạt nhìn rất có không khí vui mừng.

Một lớn một nhỏ vừa mới xuất hiện liền lập tức hấp dẫn tầm mắt của mọi người.

Mấy người giúp việc vội vàng tươi cười chào hỏi.

"Chào Đại thiếu gia!"

"Chào Tiểu thiếu gia!"

...

Nhan Như Ý thấy con trai và cháu trai bảo bối tới thì bèn khẽ thở phào, cười tươi tới đón: "Ôi, bảo bối của bà đến rồi à!"

Lục Sùng Sơn thấy Tiểu Bảo đến rồi, khuôn mặt nghiêm túc cũng như mềm ra: "Tiểu Bảo đến rồi!"

Năm nay không giống với các năm trước, dù sao năm nay cũng là đại thọ của ông, cho dù là vì hình ảnh danh dự hay tình cảm cá nhân, ông vẫn rất hi vọng cậu cháu trai duy nhất của mình có thể tới tham gia.

Dù sao thì thằng bé cũng là cháu ruột duy nhất của ông cơ mà.

Hai đứa con trai, chẳng có đứa nào khiến người ta bớt lo cả. Một đứa theo chủ nghĩa không kết hôn, một đứa thì còn chẳng hứng thú với cả nam lẫn nữ. Những tưởng là sắp tuyệt hậu đến nơi rồi thì Tiểu Bảo xuất hiện, giống như ánh sáng cuối con đường vậy.

Huống chi thằng bé này lại khiến người ta càng lúc càng yêu thương, lại ưu tú hơn những đứa trẻ cùng tuổi trên mọi phương diện, thậm chí còn hơn cả Lục Đình Kiêu năm đó nữa…

Từ khi có Tiểu Bảo, nhà họ Lục có người kế nghiệp, lòng Lục Sùng Sơn thoáng cái đã yên ổn, mấy năm nay cũng rất thư thái, còn chẳng buồn quản tới hai đứa con trai nữa.

Ai ngờ được trước số trời, sai một li đi một dặm, ông không ngờ sau này lại xảy ra chuyện động trời như vậy, khiến ông tự trách suốt hai năm.

Trong hai năm qua, tình hình của Tiểu Bảo lúc tốt lúc xấu, ông trơ mắt nhìn đứa trẻ vốn lanh lợi trở thành một con rối không có linh hồn. Mây đen như bao phủ khắp nhà họ Lục, trong ngực ông lúc nào cũng có một tảng đá lớn chèn ép.

Mà hiện tại... cuối cùng cũng thấy Tiểu Bảo dần dần có hi vọng, nhưng hi vọng này lại thành lập trên một nỗi lo khác.

Mỗi ngày ông đều sống trong nơm nớp lo sợ, không giám thả lỏng, có vui… nhưng nhiều hơn là lo sợ, lo sợ giẫm phải vết xe đổ, dẫn tới tai nạn còn nghiêm trọng hơn…

Lục Sùng Sơn nhớ lúc Tiểu Bảo còn nhỏ, thằng bé ngồi trên đầu gối ông, ngẩng đầu cười khanh khách, cất giọng non nớt gọi "ông nội". Đôi mắt ông bỗng đỏ ửng, bèn mở miệng nói: "Đình Kiêu, con dẫn Tiểu Bảo vào phòng chơi một lát trước đi, hôm nay đông người, đừng để dọa thằng bé, đợi lát nữa khách đến gần đủ rồi thì dẫn ra chào hỏi với mọi người một chút thôi."

"Vâng ạ." Lục Đình Kiêu gật đầu, tựa như đã nhận ra cảm xúc của ba mình, anh mở miệng nói: "Tiểu Bảo có chuẩn bị quà cho ba."

Tiểu Bảo mở to hai mắt, khẽ gật đầu phụ họa.

Lục Sùng Sơn nghe xong, cảm xúc nặng nề như tan đi mấy phần, bèn cười nói: "Ồ, là thật sao? Tiểu Bảo thật hiếu thảo, ông nội chờ mong quá!"

Nhìn một lớn một nhỏ vào nhà, Nhan Như Ý thở dài: "Đợi Tiểu Bảo tốt hẳn lên, Đình Kiêu lấy Tử Dao, trái tim này của tôi mới có thể thả lỏng được."

Lục Sùng Sơn lắc đầu: "Nào có dễ dàng như vậy."

Một lớn một nhỏ này đã sắp bị người phụ nữ kia ăn hết rồi.

...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Hoàng hôn buông xuống, tòa nhà đã đóng cửa lâu năm nay lại mở rộng cửa lớn, đón khách quý từ khắp thành phố lẫn phương xa, các quan khách lục tục tiến vào chỗ ở xa hoa của chủ nhân nơi này.

Tất cả quan khách trước khi vào cửa đều phải bước qua máy dò kim loại, phái nữ còn phải bỏ hết trang sức ra, không được mang bất cứ đồ kim loại nào vào.

Trong tòa nhà dần dần náo nhiệt hẳn lên, những chiếc xe càng lúc càng xa hoa đỗ trước cửa.

Với tư cách nhân vật nổi tiếng nhất Đế Đô mở tiệc, các phóng viên cũng đã theo dõi từ lâu. Nhưng nhà họ Lục xưa nay luôn khiêm tốn, yến hội lần này cũng không hoan nghênh người ngoài. Thế nên, cũng chẳng ai dám mạo hiểm cả.

"Lục lão đệ, sinh nhật vui vẻ!" Quan Thụy tươi cười chúc mừng, bên cạnh ngoài Quan Tử Dao ra còn có một thiếu niên nữa đi cùng.

"Khách khí khách khí quá, mau vào đi! Vị này là…" Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý đều hồ nghi nhìn về cậu bé khoảng mười ba, mười bốn tuổi bên cạnh Quan Thụy, tướng mạo đứng đắn nhưng có vẻ hơi kiêu ngạo.

"Đây là cháu của tôi, Quan Trí Thần!" Quan Thụy giới thiệu.

Nhan Như Ý liền ra vẻ đã hiểu: "À, thì ra là Trí Thần! Năm đó gặp cháu vẫn còn bé tí, chỉ chớp mắt đã lớn thế này rồi! Bà không nhận ra được! Bây giờ chắc đã học cấp hai rồi nhỉ?"

"Dì, thằng bé đã học cấp ba rồi ạ, có nhảy lớp ạ." Quan Tử Dao đáp lời.

"Ồ, giỏi quá, Tiểu Thần tuấn tú lịch sự như thế này lớn lên chắc chắn còn hơn cả bố nó nữa nhỉ!"

Quan Thụy nhìn cháu trai, vẻ mặt tự hào nhưng ngoài miệng vẫn khiêm tốn nói: "Nó vẫn còn kém cỏi lắm!"

...

Vừa vào sảnh, Quan Tử Dao đã nhìn một vòng, sau đó làm như tùy ý hỏi: "Dì Lục, sao không thấy Tiểu Bảo thế ạ?"

"À, Tiểu Bảo ấy à, thằng bé đang ở trong phòng, nhiều người sợ nó không quen, đợi lát nữa mới dẫn nó ra." Nói đến cháu trai, giọng điệu của Nhan Như Ý trở nên rất từ ái.

Quan Tử Dao nghe vậy bèn kéo tay Nhan Như Ý, ân cần nói: "Dì à, tình hình của Tiểu Bảo… con cũng biết một chút. Lúc ở nước ngoài, ngành tay trái của con là tâm lý học, chuyên tiếp xúc với những đứa trẻ đặc biệt, chắc là con có thể giúp một chút đấy ạ?"

"Việc này…" Nhan Như Ý có hơi do dự.

"Nếu không, để lâu dài thế này cũng không phải cách! Trí Thần nhà cháu năm tuổi đã theo cháu và anh cháu tới công ty họp rồi, chẳng hề luống cuống chút nào…" Quan Tử Dao nói tiếp.

Cô ta biết rõ điểm mấu chốt của nhà họ Lục không phải Nhan Như Ý, thậm chí cũng không phải Lục Sùng Sơn mà là đứa con trai không rõ lai lịch kia của Lục Đình Kiêu, Tiểu Bảo…

Đứa con trai độc nhất của Lục Đình Kiêu, cháu trai duy nhất của Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý.

Bởi vì trước mắt Lục Sùng Sơn chỉ có một đứa cháu trai này, thế nên bọn họ xem trọng đứa trẻ này hơn ai hết.

Vì thế, lúc cô ta ở nước ngoài đã cố ý học tâm lý học một thời gian ngắn về chứng bệnh tự kỉ này.

Nhan Như Ý nghe vậy thì chẳng hiểu sao, trong lòng lại hơi có chút gì đó không thoải mái.

Chứng bệnh tử kỉ kia là chỉ những đứa bé ngăn cách hoàn toàn với thế giới bên ngoài, Tiểu Bảo của họ chỉ là đứa trẻ chịu kích thích, hướng nội hơn trẻ con bình thường thôi, nào có phải tự kỉ đâu? Ngay cả Tần Mộc Phong cũng đã nói rằng Tiểu Bảo không thuộc phạm trù bệnh tự kỉ, cùng lắm cũng chỉ là có chướng ngại sau kích thích mà thôi.

Huống chi từ khi cái cô Ninh Tịch kia xuất hiện, tình hình của Tiểu Bảo cũng đã tốt hơn bao nhiêu rồi, biết cười, lại còn biết làm nũng, còn... còn... biết mở miệng nói chuyện…
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Có điều bà cũng biết Quan Tử Dao chỉ là có ý tốt mà thôi, bèn khẽ vỗ tay cô ta, nói cảm ơn: "Đứa trẻ ngoan này, cảm ơn con! Có điều tình hình của Tiểu Bảo bây giờ cũng không tệ lắm, lúc nào cần, dì sẽ tìm con!"

Trước khi tình hình của Tiểu Bảo hoàn toàn ổn định, kể cả có là Quan Tử Dao thì bà cũng không dám để Tiểu Bảo tiếp xúc.

Quan Tử Dao nghe ra vẫn có khả năng, bèn không ngừng cố gắng quan tâm: "Bây giờ Tiểu Bảo đang đi học ạ?"

"Đúng thế, đang đi học ở trường." Nhan Như Ý nói xong thì vẻ mặt như được an ủi.

"Học ở trường nào thế ạ?" Quan Tử Dao lại hỏi.

"Nhà trẻ Cẩm Tú."

"Theo con biết thì trường này đúng là không tệ, nhưng hình như cũng chỉ là một nhà trẻ bình thường thôi… Tình hình của Tiểu Bảo nên đối xử đặc biệt mới đúng! Con biết một trường chuyên điều trị trẻ tự kỉ! Trước khi vào còn có một bài test nữa, con còn cố ý qua xem thử, đúng là khá lắm. Có không ít đứa trẻ sau khi qua đó học thì có chuyển biến tốt hơn. Con cũng có quen với hiệu trưởng trường đó, dì có muốn chuyển Tiểu Bảo qua đó xem thử không ạ?" Quan Tử Dao thăm dò.

Tuy rằng Nhan Như Ý không cho rằng Tiểu Bảo bị tự kỉ, nhưng nếu Tiểu Bảo có thể khá lên thì đương nhiên là bà cầu còn không được ấy.

Thế nên nghe Quan Tử Dao nói như thế, bà cũng hơi xiêu lòng, chần chừ nói: "Việc này, vẫn là phải thương lượng với Đình Kiêu thì mới quyết định được."

Quan Tử Dao vội vàng nói tiếp: "Đây là điều đương nhiên, mọi người cứ thương lượng kĩ, khi nào cần có thể liên hệ với con! Lát nữa con cũng sẽ nói chuyện với Đình Kiêu, để xem ý của anh ấy thế nào!"

"Được được được… Cảm ơn con, Tử Dao!" Vẻ mặt Nhan Như Ý đầy vui mừng.

Quan Tử Dao không chỉ không ngại có Tiểu Bảo mà còn biết suy nghĩ vì thằng bé, Nhan Như Ý đương nhiên là lại càng hài lòng hơn.

...

Hai người đang trò chuyện hòa hợp thì đột nhiên, một nữ giúp việc hoảng hốt chạy tới, đè thấp giọng nói bên tai Nhan Như Ý.

"Lão phu nhân, không hay rồi! Tiểu thiếu gia… Tiểu thiếu gia không thấy đâu!"

"Cô nói cái gì? Cái gì mà không thấy?" Sắc mặt Nhan Như Ý lập tức thay đổi.

Quan Tử Dao cũng ân cần hỏi han: "Đã xảy ra chuyện gì?"

Một lát sau, Nhan Như Ý, Quan Tử Dao, Lục Sùng Sơn, Lục Đình Kiêu và Lục Cảnh Lễ đồng loạt xuất hiện trong phòng của Tiểu Bảo.

Sắc mặt của Lục Sùng Sơn vô cùng khó coi: "Đang yên đang lành sao tự nhiên lại không thấy đâu? Cô trông trẻ con thế nào đấy hả?"

Nữ giúp việc nhìn Nhan Như Ý, lại xem sắc mặt của Quan Tử Dao. Vẻ mặt như có vẻ khó xử nhưng vì sợ hãi Lục Sùng Sơn nên vẫn trung thực mở miệng: "Thật ra vừa rồi Tiểu thiếu gia có đi ngang qua, nghe thấy những lời Lão phu nhân và Quan tiểu thư nói với nhau. Nghe xong Tiểu thiếu gia liền lập tức bỏ chạy, lúc đó đông người quá, tôi không đuổi kịp được. Sau đó... không tìm được Tiểu thiếu gia nên tôi mới hoảng..."

Nữ giúp việc vừa nói xong thì cũng đã bị dọa phát khóc rồi! Tiểu thiếu gia này là "vảy ngược" của mọi người trong nhà họ Lục đấy! Nếu cậu ấy có chuyện gì thì cô chết chắc rồi!

"Vừa rồi hai người nói cái gì?" Lục Sùng Sơn lập tức trợn mắt nhìn Nhan Như Ý và Quan Tử Dao.

Sắc mặt Nhan Như Ý trắng nhợt: "Chẳng lẽ…"

Vẻ mặt Quan Tử Dao cũng thay đổi.

"Bà nói đi!" Lục Sùng Sơn nhìn Nhan Như Ý, gấp đến nỗi không chịu được nữa rồi.

Ngay lúc Lục Sùng Sơn đang lo lắng vạn phần thì sau lưng, trong điện thoại của Lục Đình Kiêu bỗng vang lên giọng của Quan Tử Dao.

"Dì à, tình hình của Tiểu Bảo… con cũng biết một chút. Lúc ở nước ngoài, ngành tay trái của con là tâm lý học, chuyên tiếp xúc với những đứa trẻ đặc biệt, chắc là con có thể giúp một chút đấy ạ?"

Lúc bọn họ nói chuyện, Lục Đình Kiêu đã yên lặng dùng điện thoại xâm nhập vào hệ thống giám sát của cả tòa nhà, lấy ra được đoạn camera theo dõi lúc đó…
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Nghe xong những lời này, sắc mặt Lục Sùng Sơn rõ ràng trở nên khó coi.

Năm ấy, chuyện Tiểu Bảo bị bắt cóc rất rùm beng. Tuy ngay sau đó đã bị nhà họ Lục phong tỏa hết mọi tin tức, không ai ở ngoài biết gì về chuyện này, nhưng những người trong giới vẫn biết được ít nhiều.

Thêm việc tròn hai năm nay Tiểu Bảo không hề xuất hiện ở bất cứ buổi gặp mặt chính thức nào, khó tránh được các thể loại đồn đại. Thậm chí có người còn âm thầm suy đoán Tiểu Bảo bị sợ đến mức ngớ ngẩn luôn rồi, cháu trai duy nhất của nhà họ Lục đã thành phế vật.

Tiểu Bảo chỉ có chút khuynh hướng khép mình, nhưng Quan Tử Dao hết câu này tới câu khác gọi thằng bé là đứa trẻ đặc biệt, là một đứa trẻ mắc bệnh tự kỉ. Còn lấy thằng cháu Quan Trí Thần của cô ta ra so sánh, thế này thì Lục Sùng Sơn sao có thể thấy thoải mái được.

Cùng với âm thanh truyền ra từ camera, bầu không khí bỗng chốc trở nên gượng gạo...

Quan Tử Dao cau mày nói: "Con với dì cũng chẳng nói gì kích động tới đứa nhỏ, liệu có phải có nguyên nhân gì khác không?"

Lục Cảnh Lễ ở bên cạnh nghe thấy vậy liền lườm cô ta một phát, lầm bầm nói: "Thế còn chưa đủ kích động hả? Cô thử đổi vị trí mà nghĩ đi, nếu là cô, cô có vui khi bị người khác hết câu này tới câu khác bảo mình bị bệnh không, đã thế lại còn nói phải cho vào trường đặc biệt để học? Tiểu Bảo nhà tôi là một đứa trẻ bình thường, nghe thấy những lời này ắt sẽ thấy đau lòng, cũng sẽ buồn chứ!"

Lời của Lục Cảnh Lễ nói trúng tâm trạng của Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý.

Mặt Quan Tử Dao cứng đờ, tuy trong lòng không thấy mình sai nhưng cũng không thể phản bác lại được Lục Cảnh Lễ, chỉ có thể tỏ ra áy náy xin lỗi: "Thật xin lỗi, tôi không ngờ sẽ thành ra như vậy..."

Nhan Như Ý biết cô ta không phải cố tình, liền vỗ vai cô ta, gỡ rối: "Tử Dao, không phải lỗi của con, không ai biết Tiểu Bảo lại đột nhiên tới đây rồi nghe thấy những lời này cả..."

Sắc mặt Lục Sùng Sơn trùng xuống, ông trầm ngâm nói: "Việc cấp bách lúc này là phải tìm được Tiểu Bảo."

Hôm nay, ở một nơi thế này, nếu xảy ra chuyện gì hậu quả sẽ khó mà lường được.

"Đình Kiêu, trong camera có thể thấy Tiểu Bảo đi đâu không?" Nhan Như Ý sốt sắng hỏi.

Lục Đình Kiêu: "Thằng bé cố ý tránh các góc máy quay ra rồi."

Quan Tử Dao thấy Lục Đình Kiêu nói vậy khó tránh khỏi có chút kinh ngạc.

Một đứa trẻ chỉ mới hơn năm tuổi, sao biết cách tránh camera được?

Không phải Lục Đình Kiêu làm quá lên đó chứ? Chắc chỉ trùng hợp tránh được thôi...

Nhan Như Ý nghe vậy càng sốt ruột: "Vậy làm thế nào bây giờ... Hôm nay có nhiều khách tới như vậy... không tiện gióng trống khua chiêng tìm người đâu..."

Quan Tử Dao muốn lập công chuộc tội, nghĩ nghĩ rồi nói: "Nếu như là bình thường, một đứa trẻ tự kỉ... Ý của con là, một đứa trẻ có tính cách như Tiểu Bảo, sẽ thiếu cảm giác an toàn. Thế nên sẽ trốn ở nơi khiến nó cảm thấy an toàn nhất, nói không chừng nó đang trốn trong phòng cũng nên!"

"Cô đã tìm thử trong phòng chưa?" Quan Tử Dao hỏi cô giúp việc,

Cô giúp việc lập tức gật đầu: "Đều tìm hết rồi ạ."

"Chắc chắn chứ?" Quan Tử Dao lại hỏi: "Trong tủ, dưới gầm giường đã tìm hết cả chưa?"

Trong tủ? Dưới gầm giường?

Cô giúp việc lắc đầu, nhíu mày: "Chuyện này thì không thể đâu... Tiểu thiếu gia nhà chúng tôi rất thích sạch sẽ, sao có thể chui vào những chỗ đó được..."

"Cứ tìm thử đi, theo kinh nghiệm của tôi, mấy chỗ đó là có khả năng nhất đấy!" Quan Tử Dao nói.

Cô giúp việc không đi ngay mà nhìn về phía Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Sau khi được ra hiệu, lúc này cô mới bắt đầu chạy đi tìm, Nhan Như Ý và Lục Sùng Sơn cũng tìm kiếm khắp nơi.

Cuối cùng, tìm cả nửa ngày, ngay đến ngăn kéo cũng lục tung cả lên mà chẳng thu hoạch được gì.

Quan Tử Dao lại nghĩ: "Thường ngày thằng bé có thói quen tới đâu không?"

Người cô giúp việc dính toàn bụi bặm, đưa tay lau mồ hôi: "Những nơi mà Tiểu thiếu gia có thể tới tôi đều tìm hết cả rồi!"

"Đình Kiêu, giờ phải làm thế nào? Con nói gì đi chứ!" Nhan Như Ý lo lắng nhìn về phía con trai.

Lục Đình Kiêu cúi mắt nhìn điện thoại: "Con có thấy vài người ra vào, nhưng nó chưa hề rời khỏi chỗ này."

"Cũng tại mẹ không tốt, không chú ý nó tới... lại... lại nói những lời khiến nó đau lòng..." Nhan Như Ý tỏ ra tự trách, cứ nghĩ tới việc Tiểu Bảo giờ đang trốn đâu đó là lại đau lòng.

Lục Sùng Sơn nghe Lục Đình Kiêu nói vậy nhưng dây thần kinh không hề có lơi lỏng phần nào: "Thế có nghĩa là chắn chắn nó vẫn đang ở trong nhà? Nhưng... thế thì phải tìm thấy rồi chứ! Thằng bé đâu thể một mình mãi được?"

"Cứ để nó bình tĩnh lại đã." Lục Đình Kiêu thờ ơ nói.

Lục Sùng Sơn nghe vậy liền phát hỏa: "Mày nói vậy mà nghe được à? Nó mới bao nhiêu tuổi! Mày để nó tự mình bình tĩnh! Tình trạng của Tiểu Bảo vốn đã không ổn định, giờ mới tốt hơn một chút, mày muốn nó lại trở về với dáng vẻ trước đây à?"

Thấy Lục Đình Kiêu vẫn thờ ơ, Lục Sùng Sơn đen mặt, cố nén giận nói: "Được rồi, mày không cần phải chơi trò này với tao nữa, gọi người phụ nữ kia tới đây đi!"

Người phụ nữ kia...?

Bắt được keyword, Quan Tử Dao lập tức trở nên cảnh giác.

Lục Đình Kiêu lạnh lùng nhìn Lục Sùng Sơn: "Ba nói ai?"

"Người..." Lục Sùng Sơn trừng mắt, đành sửa miệng: "Ninh Tịch!"

"Không hiểu cô ấy là người nào của Lục gia, chỉ cần một câu nói của ba thì có thể tùy tiện gọi là đến sao." Lục Đình Kiêu không nhanh không chậm nói.

Lục Cảnh Lễ lắc đầu, chậc chậc chậc, cuồng ma hộ thê lại login rồi!

"Giờ không phải chúng mày đang qua lại với nhau sao?" Lục Sùng Sơn bực mình nói.

"Hóa ra là ba cũng biết." Lục Đình Kiêu có vẻ lơ đãng nhưng đều có ý tứ sâu xa cả.

Đã biết anh có đối tượng rồi, còn tìm trăm phương ngàn kế tác hợp anh cùng người phụ nữ khác. Không có việc gì thì gọi cô gái mà anh đang quen là "người phụ nữ kia", lúc có chuyện rồi mới nghĩ tới cô là người yêu của anh.

Bị con trai dằn mặt trước mặt người khác, gương mặt già nua của Lục Sùng Sơn rõ ràng là không thoải mái chút nào: "Đồ mất nết, có ai nói chuyện với ba mình như mày không hả?"

"Hai người cãi nhau cái gì? Cũng không nhìn xem giờ có phải là lúc cãi nhau không?" Nhan Như Ý kéo Lục Sùng Sơn ra, không ngừng ra hiệu với ông, ý bảo ông coi như vì Tiểu Bảo, tốt xấu gì cũng thu liễm tính khí lại một chút.

Sau đó Nhan Như Ý lại nhìn về phía Lục Đình Kiêu, từ từ khuyên nhủ: "Đình Kiêu, ba con có hơi nặng lời, con đừng chấp ông ấy, giờ Tiểu Bảo quan trọng hơn!"

"Anh, mặc kệ thế nào cứ gọi chị dâu tới đã rồi tính, lỡ có chuyện gì còn có chuẩn bị trước." Lục Cảnh Lễ giảng hòa đúng lúc, hôm nay dù gì cũng là lễ mừng thọ của ba, làm quá lên cũng không ổn.

Nhan Như Ý gật đầu lia lịa.

Lục Đình Kiêu: "Để anh hỏi xem cô ấy có rảnh không đã."

Cái gì gọi là có rảnh không, kể cả không rảnh thì cũng nên bỏ hết mà chạy tới đây mới đúng chứ, có gì quan trọng hơn Tiểu Bảo sao? Lục Sùng Sơn không hài lòng với thái độ của Lục Đình Kiêu, nhưng dù sao cũng đang có việc cầu người, đành phải nhịn xuống.

"Được được được, con mau gọi điện hỏi đi!" Nhan Như Ý vội vàng nói.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Cảnh tượng trước mắt khiến chuông báo động trong lòng Quan Tử Dao kêu vang không ngừng.

Chuyện gì thế này?

Tình huống này... sao như thể cô gái đó có ảnh hưởng rất lớn tới Tiểu Bảo vậy nhỉ? Thậm chí còn lớn đến nỗi Nhan Như Ý và Lục Sùng Sơn rõ ràng không thích cô nhưng vẫn phải kiêng kị.

Chỉ là một diễn viên mới vào nghề thôi mà, sao lại có khả năng tiếp cận được với Tiểu Bảo như thế?

Dù gì cô ta cũng đã nghe ngóng qua, được biết ngay đến bác sĩ tâm lí nổi tiếng toàn quốc như Tần Mộc Phong còn phải bó tay toàn tập với Tiểu Bảo cơ mà...

Đúng lúc này, tại Studio Tắc Linh.

Ninh Tịch vừa tham dự xong một hoạt động quảng bá, tiện đường về Studio một chuyến.

Cung Thượng Trạch, Hàn Mạt Mạt và Kiều Vi Lan đều đang bận rộn. Sau khi Ninh Tịch chào hỏi ba người xong liền gọi Cung Thượng Trạch tới văn phòng riêng.

"Sếp, chị tìm em có chuyện gì?"

"Ừm." Ninh Tịch gật đầu nhìn cậu ta: "Cậu thấy giám đốc Kiều là người thế nào, nói thử xem."

Thượng Cung Trạch có vẻ hơi chần chừ: "Nói thật ạ?"

Ninh Tịch cười bất đắc dĩ: "Tìm cậu tới tất nhiên là muốn nghe nói thật rồi!"

"Được thôi..."

Thượng Cung Trạch khẽ ho một tiếng: "Nói về con người của giám đốc Kiều trước nhé, tính tình lạnh lùng. Mấy ngày vừa qua bọn em hoàn toàn không dám nói chuyện nhiều với cô ấy. Nhưng năng lực nghiệp vụ lại vô cùng chuyên nghiệp, lượng công việc bọn em phải khổ sở mất mấy ngày mới xong thì cô ấy chỉ cần liếc mắt qua cũng có thể quyết định được rồi. Thế nên mấy ngày cô ấy ở đây, hiệu suất công việc trong Studio của chúng ta nhanh hơn hẳn, trên cơ bản thì mấy đơn hàng đặt sau tuần lễ thời trang cũng đã xử lí gần xong rồi!"

Ninh Tịch nghe vậy liền thở phào. Nhưng, ngay sau đó Thượng Cung Trạch lại chần chừ nói: "Có điều..."

"Điều gì?"

"Có điều... nói thế nào nhỉ, em cứ cảm thấy lòng cô ấy không ở đây. Trừ công việc trong tay ra thì chưa từng thấy cô ấy chủ động làm bất cứ chuyện gì." Thượng Cung Trạch thành thật trả lời.

Ninh Tịch nghe vậy cũng không cảm thấy ngoài dự liệu: "Cô ấy làm được như thế đã là khó có được rồi."

Dù sao cũng là người giữa đường tạt qua, đối với cô ấy mà nói, đây cũng chỉ là một nhiệm vụ được Tần Sênh Nguyệt giao cho, không cầu công lao chỉ cầu không thất bại. Ngoài chuyện được phân ra, cô ấy sẽ không làm thêm gì cả, đến đúng thời hạn, cô ấy sẽ lập tức rời khỏi đây.

"Được rồi, đại khái thì chị biết rồi, có thế nào đi nữa thì việc Kiều Vi Lan tới đây cũng giúp đỡ được cho chúng ta rất nhiều, mấy đứa phải vui vẻ mà làm việc với nhau. Còn về studio, chúng ta vẫn phải để tâm nhiều hơn, không thể thấy cổ tới rồi chuyện gì cũng trông mong vào cổ được." Ninh Tịch nói.

Thượng Cung Trạch: "Em biết rồi sếp."

Ninh Tịch đang nói chuyện với Thượng Cung Trạch, điện thoại bỗng vang lên, là Lục Đình Kiêu gọi tới.

Ngay tức khắc, vẻ nữ cường mạnh mẽ của Ninh Tịch lập tức trở nên dịu dàng, ngọt ngào.

Cung Thượng Trạch thấy vẻ mặt này của Ninh Tịch liền đoán ra là ai, thức thời nói: "Sếp, nếu không còn chuyện gì nữa vậy em đi làm việc đây!"

"Được, đi đi!"

Sau khi Thượng Cung Trạch ra ngoài, Ninh Tịch vội bắt máy: "Alo, Boss đại nhân~! Sao lại gọi cho em vào lúc này thế?"

"Đang làm gì thế?" Lục Đình Kiêu hỏi, nói giọng mềm như nước cũng chẳng quá.

"Em đang ở Studio, xem tình hình thế nào thôi ~"

"Nếu không bận thì tới Lục trạch một chuyến được không?" Lục Đình Kiêu hỏi.

"Thật thì cũng không bận... nhưng, sao tự dưng lại bảo em tới đó thế? Hôm nay chẳng phải là tiệc mừng thọ của ba anh à?" Ninh Tịch cau mày, lập tức phát hiện ra chuyện gì đó bất thường: "Có phải Tiểu Bảo xảy ra chuyện gì rồi không?"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
"Đừng lo, Tiểu Bảo không sao, chỉ là bỗng không thấy nó đâu. Anh xem hết mấy cái camera cũng không thấy thằng bé ra ngoài, chắc vẫn đang ở trong khuôn viên Lục trạch." Lục Đình Kiêu đáp.

"Gì cơ? Bỗng không thấy đâu? Đang yên đang lành sao tự dưng lại không tìm thấy? Em tới ngay! Cụ thể thế nào lát nói kĩ xem nhé!" Vừa nghe thấy chuyện liên quan tới Tiểu Bảo, Ninh Tịch không hỏi nhiều, lập tức đứng dậy.

"Đi từ từ thôi, không cần vội. Em bắt xe tới đi, không được tự mình lái xe đâu." Lục Đình Kiêu không yên tâm dặn dò, rõ ràng là sợ cô lại chạy xe đua tới.

"Biết rồi biết rồi..."

Lục Cảnh Lễ và Nhan Như Ý ở bên cạnh thấy Lục Đình Kiêu thuận lợi gọi người tới, liền thở phào một hơi.

Quan Tử Dao cố bới ra một nụ cười, tỏ vẻ giống như chỉ tiện hỏi: "Xem ra, cô Ninh có quan hệ rất tốt với Tiểu Bảo?"

"Phải, Tiểu Bảo nhà dì... rất thích cô gái đó, còn nghe lời cô ấy nữa." Nhan Như Ý đắn đo mãi mới đáp.

Chuyện này chắc chắn không thể giấu được, Nhan Như Ý đơn giản chỉ là tiêm mũi dự phòng trước cho Quan Tử Dao thôi.

Quan Tử Dao nghe vậy, ánh mắt hơi lóe lên.

Không ngờ cô gái đó lại còn khôn khéo hơn cả trong tưởng tượng của cô ta, đã xây dựng mối quan hệ tốt với Tiểu Bảo từ sớm rồi.

Quan Tử Dao thở dài, tỏ ra tràn đầy mong ước nói: "Vậy thì tốt quá, chỉ cần cô Ninh tới, chắc chắn sẽ tìm được Tiểu Bảo ngay thôi ạ."

Tuy cô ta cố tình nói vậy nhưng trên thực tế cũng đoán ra Ninh Tịch chưa tới Lục trạch được mấy lần, có khi còn chưa đi hết cả căn nhà này. Lục trạch lớn và lạ lẫm như vậy, sao cô ta có thể tìm được đứa bé kia mà không kinh động tới khách mời!

Ông cha đã có câu "Hi vọng càng lớn thì thất vọng càng nhiều".

Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý ắt cũng nghĩ tới điểm này, nhưng ngoài như vậy ra, họ cũng không có cách nào tốt hơn cả.

"Tất nhiên không thể trông chờ vào một người được, tôi đã bảo người làm âm thầm đi tìm rồi. Nếu không được nữa thì kết thúc buổi tiệc sớm thôi!" Lục Sùng Sơn nghiêm túc nói.

Trong lòng Quan Tử Dao không khỏi hoảng sợ.

Tuy sớm đã chuẩn bị mọi thứ, nhưng cô ta đã xem nhẹ tầm quan trọng của Tiểu Bảo đối với Lục Sùng Sơn rồi.

...

Tại Lục trạch.

Chờ tới khi Ninh Tịch tới, các khách khứa được mời trong buổi tiệc tối nay cũng đã tới gần đầy đủ. Trong ngoài biệt uyển đèn đuốc sáng choang, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng diễn tấu du dương cùng âm thanh khách khứa trò chuyện náo nhiệt truyền tới.

Đêm nay, xung quanh đều bị giới nghiêm, taxi cũng chỉ có thể lái tới chân núi.

May mà Ninh Tịch vừa xuống xe đã thấy Lục Cảnh Lễ đợi cô ở bên đường.

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Lục Cảnh Lễ khởi động động cơ, vừa lái xe vừa giải thích cho cô ngọn nguồn: "... Chuyện là vậy đấy! Giờ không biết Tiểu Bảo đang trốn đâu gặm nhấm vết thương nữa rồi, ôi ~ đứa bé đáng thương!"

Mắt Ninh Tịch nheo lại, con ngươi lạnh lẽo hoàn toàn không hợp với con người cô: "Thằng bé Quan Trí Thần kia giỏi lắm sao?"

"Từ nhỏ đã được gọi là thần đồng, mới mười ba tuổi mà học tới cấp ba. Năm sau sẽ tham gia thi đại học, chuẩn bị đăng kí vào đại học Đế Đô! Hừ, thằng oắt đó còn chẳng bì được với tiểu gia tôi thì sao đọ được Tiểu Bảo nhà chúng ta!"

Lúc nói xe đã dừng trước cổng.

Lục Cảnh Lễ vòng qua mở cửa xe cho Ninh Tịch, lo lắng gãi đầu: "Tiểu Tịch Tịch, lần này có vẻ sẽ hơi vướng chân vướng tay đấy. Trước đây Tiểu Bảo cùng lắm cũng chỉ nhốt mình lại trên gác xép thôi, nhưng lần này căn bản không thấy bóng dáng đâu nữa luôn. Cũng không biết trốn đi đâu mất rồi, cô lại không quen địa hình ở chỗ này. Nếu thật sự không tìm được, cô cũng đừng miễn cưỡng quá! Cùng lắm thì bảo ba tôi kết thúc bữa tiệc sớm, không có gì quan trọng hơn Tiểu Bảo cả..."

Lục Cảnh Lễ vẫn đang nghĩ cách tiêm thuốc đề phòng cho Ninh Tịch thì bên này Ninh Tịch bỗng thở nhẹ một hơi, sau đó vui mừng cúi người xuống, ôm lấy bé con đang lao ra từ bóng tối: "Tiểu Bảo? Bảo bối! Con dọa cô Tiểu Tịch sợ chết khiếp rồi này! Con vừa chạy đi đâu thế?"

"..." Lục Cảnh Lễ ngẩn ra nhìn thằng nhóc mà họ đã tìm khắp nơi cũng không thấy: "Anh Tịch, anh đúng là công năng tự động tìm "bảo"!"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top