Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Giang Mục Dã dùng giọng điệu như tra hỏi khiến cho Ninh Tịch cảm thấy khó chịu, cô nhíu mày: "Phải thì sao mà không phải thì sao?"

Giang Mục Dã bực tức đi quanh một vòng, sau đó trợn mắt nhìn cô: "Ninh Tịch, bà thật sự không muốn sống nữa à, ngay cả Lục Đình Kiêu cũng dám dây vào, không biết là chơi với lửa thì có ngày chết cháy à?"

"Tôi thích chơi với lửa, cậu quản được sao?" Bởi vì không thích giọng điệu của Giang Mục Dã nên thái độ của Ninh Tịch cũng không tốt.

"Bà..." Giang Mục Dã gần như muốn bùng nổ, cuối cùng nện một đấm lên cây cột sau lưng cô: "Ninh Tịch, tôi không nói đùa, mà là có lòng tốt nhắc nhở bà, nếu không bà chết như nào cũng không biết đâu! Bà có biết! Lục Đình Kiêu là ai hay không? Bà nghĩ anh ta giống mấy tên nhà giầu trước đây bà hay trêu ghẹo sao?"

Ninh Tịch trợn mắt trừng anh ta: "Ông nghĩ tôi ngu sao? Đương nhiên là tôi biết rồi!"

"Bà biết mà còn..."

"Tôi còn làm sao? Ông thấy tôi ngủ với Lục Đình Kiêu hay như thế nào?"

"Bà..." Giang Mục Dã dần dần bình tĩnh lại, thật ra thì sâu trong nội tâm anh ta cũng hiểu Ninh Tịch không thể nào ngu đến nỗi làm ra loại chuyện như vậy, vì thế anh ta đè lửa giận lại, hít sâu một hơi nói: "Vậy bà nói cho tôi, rốt cuộc thì đã xảy ra chuyện gì?"

Ninh Tịch cũng cảm thấy cứ tranh cãi mãi với Giang Mục Dã về vấn đề này thì thật là ấu trĩ. Hôm nay có quá nhiều chuyện kích thích nên động tí đã không kiềm chế được.

Vì vậy cô cũng bình tĩnh lại, giải thích với Giang Mục Dã: "Lúc trước tôi cứu Tiểu Bảo."

Giang Mục Dã hơi kinh ngạc: "Bà cứu Tiểu Bảo? Tiểu Bảo bị làm sao?"

"Hơn nửa tháng trước, Lục Cảnh Lễ mang Tiểu Bảo tới quán bar, chắc là thằng bé ghét tiếng ồn ào náo nhiệt nên vô tình trốn vào kho hàng, sau đó lại bị nhân viên khóa cửa lại..."

Khóe miệng Giang Mục Dã giật giật: "Mang Tiểu Bảo tới quán bar? Đây đúng là chuyện mà ông cậu không đáng tin kia của anh có thể làm. Sau đó thì sao? Chuyện này thì liên quan gì đến bà?"

"Lúc ấy chẳng phải tôi đang chuẩn bị tham gia thử vai cho Thiên Hạ sao, Thường Lị không muốn cho tôi đi nên nhốt tôi vào kho hàng đó..." Ninh Tịch giải thích ngắn gọn những chuyện xảy ra về sau.

Giang Mục Dã kiên nhẫn nghe xong, nói: "Được, tôi hiểu rồi, là bởi vì bà đã cứu Tiểu Bảo nên mới quen Lục Đình Kiêu, thế thì Lục gia chỉ cần cho bà một khoản tiền coi như cám ơn, sau đó là GAME - OVER, mỗi người một ngà mới đúng chứ! Tại sao bà vẫn còn qua lại với Lục Đình Kiêu? Lại còn ở lại nhà của anh ta nữa!"

Ninh Tịch lược bỏ tình tiết Lục Đình Kiêu nói muốn lấy thân báo đáp kia, nói: "Bởi vì Tiểu Bảo bị dọa sợ, tôi cứu nó ra nên nó rất ỷ lại vào tôi, thế là Lục Đình Kiêu mới nhờ tôi trước khi tiểu Bảo ổn định lại tinh thần đến Lục gia ở tạm, tùy thời làm thuốc an thần cho Tiểu Bảo, hiểu chưa?"

Nghe đến đây sắc mặt giận dữ của Giang Mục Dã mới dịu xuống, nhưng vẫn còn một chút không chấp nhận được, lầm bầm nói: "Bà có chắc chỉ bởi vì thế? Biết bao nhiêu người phụ nữ muốn được gả vào Lục gia, bà thật sự không có ý đồ gì với anh ta?"

Ninh Tịch nhướng mày, sâu xa nói: "Nếu nói có ý đồ gì thì tôi có nhưng là với Tiểu Bảo, thằng bé thật sự là quá đáng yêu, thật muốn bắt về nhà làm người tình bé nhỏ!"

Giang Mục Dã câm nín nhìn cô một cái, vuốt trán nói: "Dù sao thì tốt nhất là bà đừng có tâm tư gì, hào môn không giống như bà tưởng tượng đâu!"

Ninh Tịch cười lạnh một tiếng: "Ông biết tôi tưởng tượng như nào à?"

Cái cô ghét nhất chính là cái gọi là "giới xã hội thương lưu", phù phiếm giả tạo, ai ai cũng đều mang mặt nạ cho mình...

Thật vất vả mới rời khỏi được Ninh gia, sao có thể nhảy vào hố lửa lần nữa?
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Nhìn biểu tình chán ghét của Ninh Tịch, Giang Mục Dã thở phào nhẹ nhõm, anh hiểu Ninh Tịch, biết cô ghét nhất là bị trói buộc.

Bối cảnh của Lục gia như thế, đối với cô mà nói thì chả khác gì mãnh thú với nước lũ...

"Được rồi, ông hỏi xong rồi vậy bây giờ đến phiên tôi hỏi ông đúng chứ?" Ninh Tịch khoanh hai tay trước ngực liếc nhìn anh ta.

Giang Mục Dã nhún vai: "Bà muốn hỏi cái gì?"

"Không phải Lục Đình Kiêu chỉ có một em trai, không có chị em gái nào sao? Vậy thằng cháu ngoại này từ đâu chạy tới?" Ninh Tịch hỏi.

Giang Mục Dã châm một điếu thuốc, chậm rãi nói: "Tôi không có quan hệ máu mủ với Lục gia, nhưng ông bà ngoại của tôi với Lục gia là thế giao, lúc mẹ tôi còn nhỏ thì ông bà ngoại tôi qua đời vì tai nạn xe, thế nên Lục gia nhận mẹ tôi làm con nuôi. Vì vậy, dựa theo bối phận tôi phải gọi Lục Đình Kiêu là cậu!"

"Hóa ra là như vậy..." Ninh Tịch vừa nói vừa bất mãn trừng anh ta một cái: "Đang cai thuốc, đừng có mà dụ tôi!"

"Đang yên đang lành cai thuốc làm gì?" Giang Mục Dã cau mày.

"Bỏ thói xấu cần lí do sao?"

"Chẳng biết là ai lúc trước nói với tôi, có rượu không uống, có thuốc không hút đều là kẻ ngu. Ép..." Giang Mục Dã một bên nói kháy một bên hút thuốc: "Những gì có thể nói cho bà đều đã nói hết rồi, bà còn muốn hỏi cái gì?"

"Đương - nhiên - là - có!" Ninh Tịch cắn răng trừng Giang Mục Dã: "Biết điều thì nói cho tôi biết, sao ông lại nhận vai Tôn Hoán Khanh này? Không những là nam thứ lại còn là kiểu nhân vật bình thường ông không bao giờ nhận!"

Ý bóng ý gió là "con hàng" này đang muốn chỉnh cô!

Giang Mục Dã tỏ vẻ vô tội: "Tôi nhận vai nam thứ thì sao? Ai quy định tôi không thể nhận nam thứ? Tôi nhận Tôn Hoán Khanh thì sao? Tôi muốn thay đổi hình tượng, muốn khiêu chiến bản thân không được sao? Diễn mãi một kiểu nhân vật thì có ý nghĩa gì? Không phải hôm nay tôi diễn rất tốt sao? Bà trêu ghẹo tôi cũng rất vui còn gì!"

"Vui cái đầu nhà ông!" Đến mai là biết mùi nhau ngay, giờ cô khóc có còn kịp không...

"Được rồi, không cắn xé với ông nữa, tôi phải về, tôi đã hứa với Tiểu Bảo hôm nay đi ăn lẩu với nó. " Ninh Tịch vội vàng nhìn thời gian trên di động.

Vẻ mặt Giang Mục Dã không vui: "Cậu tôi cũng đi cùng sao?"

"Dĩ nhiên là đi cùng, tôi không dám một mình mang Tiểu Bảo ra khỏi nhà, nhỡ đâu có chuyện gì xảy ra thì sao!"

Giang Mục Dã giận mà không có chỗ phát tiết: "Bà cũng biết à? Tiểu Bảo là cục vàng cục bạc của cả nhà họ Lục, nhất là hai ông bà, bưng như bưng trứng hứng như hứng hoa, lỡ mà có sơ xuất gì thì đem bà chôn sống là điều bình thường! Dưng bà lại nhận củ khoai nóng bỏng tay này làm chi?"

Ninh Tịch vừa nghe đã không vui: "Nói linh tinh cái gì đấy, cái gì mà củ khoai nóng bỏng tay, Tiểu Bảo nhà tôi đáng yêu như vậy!"

Giang Mục Dã cười nhạt: "Tôi thấy bà bị sắc đẹp của người nào đó làm cho mê muội đầu óc rồi thì có! Người ta vừa mở miệng nhờ vả thì bà quên sạch mọi thứ rồi!"

Ninh Tịch không nhịn được nói: "Thôi thôi, đừng có dông dài nữa? Lục đại ma vương đã mở miệng tôi còn dám không nhận sao? Nếu là ông thì ông dám không? Thấy ông sợ hãi như vậy.... chả lẽ lại sợ tôi thành mợ ông à?"

"Mợ... mợ..." Giang Mục Dã bị chữ mợ này đánh gục hoàn toàn, không thể thốt thêm bất cứ cái gì nữa.

"Ngoan!" Ninh Tịch sờ cái đầu chó của tên nào đó, chiếm tiện nghi xong lập tức chạy biến đi.

Cầm túi xách, giải thích với đạo diễn và những người khác là tối nay cô có chuyện không thể tham dự được rồi chào mọi người rời đi.

Nhìn bóng lưng cô gái vội vội vàng vàng rời đi, trên mặt Giang Mục Dã kết một tầng sương lạnh.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Quay xong, Giả Thanh Thanh cuối cùng cũng tìm được cơ hội lấy lòng Giang Mục Dã, hoàn hảo nhất là Ninh Tịch không có mặt ở đây, vì vậy cô ta thẹn thùng đến gần Giang Mục Dã: "Anh Mục Dã, chúng ta đi đâu ăn bây giờ? Đến khách sạn Bách Xuyên ăn hải sản có được không? Ba em là hội viên ở đó, có thể vào thẳng phòng Vip!"

Giang Mục Dã uể oải duỗi người: "Không đi, hôm nay mệt quá!"

Giả Thanh Thanh nghe vậy liền nóng nảy: "Ơ? Nhưng hôm nay là ngày đầu tiên anh đến đoàn phim mà, bữa cơm này kiểu gì cũng nên ăn miếng nha!"

Giang Mục Dã nghe thế sắc mặt liền trầm xuống: "Ai quy định ngày đầu tiên đến đoàn phim là phải đi ăn cơm? Cô nghĩ thế thì tự cô đi mà ăn!"

Thật ra thì, ai cũng biết, tính khí lúc không làm việc của Giang Mục Dã không được tốt lắm.

Lúc tâm tình anh ta tốt thì tính khí sẽ tốt, nếu tâm tình không tốt ý hả, vậy thì...

Mà hiện tại thì tâm tình vị tiểu tổ tông này hiển nhiên là không tốt rồi...

Giả Thanh Thanh ngẩn người ra, hốc mắt đỏ ửng: "Em... chỉ nghĩ đây là phép lịch sự thôi, anh Mục Dã sao phải nói như vậy..."

Ai là anh Mục Dã của cô hả?

Giang Mục Dã đang phiền lòng chuẩn bị muốn bộc phát, Quách Thắng Khải thấy tình hình không ổn vội vàng hòa giải: "Hay là để ngày khác đi, hôm nay quả thật Mục Dã đã mệt mỏi rồi. Vốn là ngày đầu tiên nên để cho cậu ấy nghỉ ngơi, làm quen hoàn cảnh, không ngờ lại quay luôn mấy cảnh. Hôm nay mọi người cũng về sớm nghỉ ngơi đi, chuyện ăn uống thì sau này còn nhiều thời gian mà!"

"Vậy cũng được..." Có bậc thang để bước xuống, Giả Thanh Thanh cũng chỉ có thể bất đắc dĩ gật đầu, đồng thời lại đem Ninh Tịch ra rủa xả thêm lần nữa, đều tại Ninh Tịch chiếm đoạt anh Mục Dã cả ngày, để anh ấy mệt như thế, ngay cả cơm cũng không muốn ăn!

Giả Thanh Thanh vùi đầu, lục lọi một tấm hình trong điện thoại, khóe miệng nhếch lên đầy ác ý.

Ninh Tịch, cô cứ chờ xem, tôi nhất định khiến cô trả giá thật đắt!

...

Lục gia.

"Bảo bối, cô đã về rồi!" Vừa về tới nhà, cảm giác mệt mỏi lập tức bị quét sạch.

Tiểu Bảo vừa nghe giọng của Ninh Tịch liền "bành bạch" chạy ra đón, trên tay còn bê một cốc nước trái cây mát lạnh.

"Bảo bối quá tri kỉ rồi! Yêu con quá!" Ninh Tịch bưng cốc nước lên uống ừng ực một hơi, sau đó vui vẻ nói: "Tới đây tới đây, cô giúp con thay đồ thật dễ thương nào, tí nữa chúng ta sẽ ra ngoài ăn lẩu!"

Vừa nghe đến phải ra ngoài, bánh bao nhỏ liền ngoan ngoãn nhu thuận để cho Ninh Tịch dắt lên lầu.

Đến phòng ngủ, nhóc lại ngoan ngoãn mặc thử những bộ quần áo mà Ninh Tịch đưa cho.

"Cái này quá nổi, cái này quá chìm, cái này quá nhạt nhẽo... Trời ơi! Ai mua quần áo cho con vậy? Gu thẩm mỹ gì đây! Không cần hỏi cũng biết nhất định là cha con rồi! Chẳng lẽ anh ta quên mất con mới có năm tuổi chứ không phải ba mươi lăm tuổi hả?"

Ninh Tịch vừa rủa xả vừa tìm đồ, cuối cùng từ dưới đáy tủ moi lên được một món coi như hài lòng: "Oaaa! Cái này dễ thương quá!"

Áo sơ mi cộc tay nhỏ bé, có thêm cái mũ, trên cái mũ gắn thêm hai cái tai thỏ thật dài, phối hợp với chiếc quần yếm. Trên quần yếm còn có một cái túi thật to giống như doraemon.

"Nhìn xem, cái này nhất định là do chú hai con mua cho! Ít nhất điểm này của chú hai con vẫn còn đáng tin, trẻ con vẫn nên mặc quần áo sinh động dễ thương mới đúng!" Ninh Tịch tự hài lòng gật gật đầu sau đó hỏi: "Bảo bối thấy thế nào? Con thích cái này không? Nếu không cô lại tìm cái khác cho con!"

Ninh Tịch không quên hỏi ý kiến của Tiểu Bảo, mặc dù lần nào Tiểu Bảo cũng đều đồng ý với cô.

Quả nhiên lần này Tiểu Bảo cũng gật đầu không chút do dự. Vì vậy, Ninh Tịch liền vui sướng giúp bánh bao thay quần áo.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93


Giúp bánh bao nhỏ thay đồ xong, Ninh Tịch cũng chui vào phòng thay quần áo.

Vô cùng trùng hợp là cô cũng có một cái áo tương tự như tiểu Bảo, lúc này liền lấy ra mặc, sau đó cũng bới ra một cái quần bò yếm.

Ninh Tịch thay đồ xong ra ngoài, bánh bao nhỏ vừa thấy cô thì ánh mắt tỏa sáng.

Nhóc nhìn Ninh Tịch xong lại tự nhìn mình, trên khuôn mặt nhỏ bé là biểu tình vui vẻ thỏa mãn. Thậm chí còn đưa tay sờ cái tai thỏ trên mũ một cái, hiển nhiên rất cao hứng khi hai người bọn họ mặc đồ giống nhau.

Chuẩn bị ổn thỏa xong, ngoài cửa vang lên tiếng động cơ xe ô tô. Lục Đình Kiêu đã về.

Nhiệt độ bên ngoài cao đến hơn ba mươi độ, nhưng Lục Đình Kiêu vẫn tựa như đến từ nơi núi tuyết, hai chân thon dai, thần sắc lạnh lùng bước chân vào phòng khách.

Khi hình ảnh hai người một lớn một nhỏ mặc đồ giống nhau ngồi trên ghế salon, giống như hai mẹ con mặc đồ gia đình rơi vào mắt anh thì dường như băng tuyết đã được hòa tan...

Tiểu Bảo đương nhiên là vô cùng đáng yêu, còn Ninh Tịch thì như có thêm thần khí ăn gian tuổi tác - quần bò yếm khiến cho cô dường như trông trẻ hơn, ngồi cạnh Tiểu Bảo trông giống như hai chị em.

Thấy Lục Đình Kiêu đã về, Ninh Tịch lập tức kéo tiểu Bảo đứng lên: "Chúng tôi chuẩn bị xong rồi, đã lên đường được chưa?"

Lục Đình Kiêu gật đầu một cái, ánh mắt dừng trên người cô mấy giây mới rời đi: "Đi thôi."

Sau khi lên xe, Ninh Tịch vui vẻ hỏi, "Nè nè, Lục Đình Kiêu, anh thấy Tiểu Bảo nhà chúng ta mặc bộ này có đáng yêu không? Tôi tìm nửa ngày mới được một món như này đấy."

"Đáng yêu." Lục Đình Kiêu trả lời, nhưng người anh nhìn qua kính chiếu hậu lại là cô gái đang nói chuyện.

Ninh Tịch đắc ý: "Tôi đã nói rồi! Sau này phải mua thêm cho Tiểu Bảo chút quần áo dễ thương mới đúng!"

"Ừ." Lục Đình Kiêu ừ một tiếng sau đò lần mò trong ngực móc ra một tấm thẻ màu đen đưa cho cô.

"Ơ... Đây là làm gì?" Ninh Tịch chớp mắt một cái, không hiểu ra sao nhìn tấm thẻ không có giới hạn trong truyền thuyết.

Lục Đình Kiêu: "Mua."

Ninh Tịch: "Hả..."

Ý cô không phải như thế có được hay không?

Sao cứ không hợp ý là lại lấy tiền đập người ta thế?

Thôi kệ, cho cũng đã cho rồi, về sau đi mua thêm vài bộ quần áo dễ thương nữa cho Tiểu Bảo!

Đến nơi. Lục Đình Kiêu xuống xe trước, sau đó ga lăng giúp hai người mở cửa xe, liếc nhìn Ninh Tịch hỏi: "Cô có thể không?"

Sống chung lâu ngày, Ninh Tịch cũng dần dần quen với cách nói chuyện đơn giản của Lục Đình Kiêu, biết ý của anh hỏi như vậy nghĩa là cô xuất hiện công khai ở nơi công cộng như này có vấn đề gì không.

Ninh Tịch gãi đầu một cái: "Không sao! Bây giờ không mấy ai biết tôi, hơn nữa tôi còn mặc thế này!"

Nói xong cô móc từ trong túi xách ra một chiếc kính không tròng màu hổ phách: "Như vậy là được rồi!"

"Ừ." Lục Đình Kiêu gật đầu.

Ba người cùng nhau đi vào quán lẩu.

Ninh Tịch đoán rất chính xác, không ai nhận ra cô cả. Nhưng mà cô lại quên mất bánh bao nhỏ với Lục Đình Kiêu.

Hai cha con họ quá bắt mắt, nhất là lúc một lớn một nhỏ đứng cạnh nhau, thu hút mọi ánh nhìn của những người xung quanh.

Thật ra thì hôm nay Ninh Tịch cũng rất gây chú ý, bởi vì cô mặc đồ đôi với bánh bao nhỏ.

"A! Nhìn hai cha con bên kia đi, giá trị nhan sắc cao quá! Lớn đẹp trai, nhỏ đáng yêu!"

"Cô chị đứng bên cạnh cũng đẹp! Cái nhà này toàn người đẹp không à! Ba mang hai chị em đi chơi sao? Mẹ đâu rồi?"

Nghe được câu này, sắc mặt Lục Đình Kiêu trầm xuống, đen như cái đít nồi.

May là, người đàn ông đứng cạnh người phụ nữ kia mở miệng nói: "Cái gì mà ba mang hai chị em ra ngoài! Rõ ràng đó là một nhà ba người có được hay không hả? Cô bé kia rõ ràng là vợ của người đàn ông kia, mẹ của đứa nhỏ kia!"

"Không thể nào! Nhìn có vẻ còn nhỏ mà!"

"Cô thì biết cái gì, vợ chồng nhà người ta chẳng qua là chồng lớn tuổi hơn vợ, ánh mắt của người ta là ánh mắt đang nhìn vợ đấy!"
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ninh Tịch nghe được mọi người bàn luận nhất thời cảm thấy hoảng sợ.

Anh trai à, anh nói hay quá ha, rốt cuộc anh nhìn kiểu gì mà thấy ánh mắt Lục Đình Kiêu nhìn tôi không giống bình thường?

Còn là ánh mắt đang nhìn vợ...?

"Hờ hờ, mắt của anh kia có lẽ không được tốt lắm!" Ninh Tịch ho khan một cái nói với Lục Đình Kiêu.

Ninh Tịch vừa dứt lời, người phụ nữ kia đã tán đồng mà gật gật đầu: "Anh nói không sai, đúng như vậy! Hơn nữa thằng nhỏ kia tuy rất giống ba nó, nhưng đôi mắt lại giống mẹ, nhất là lúc nó cười..."

Ninh Tịch nghe mà muốn đâm đầu vào cột mà chết cho rồi: "Khụ, chị gái này... mắt cũng không tốt lắm..."

Bánh bao nhỏ làm sao trông giống cô được! Cô cũng không phải là mẹ của bánh bao nhỏ!

Lục Đình Kiêu như có như không liếc nhìn đôi mắt cô, thật ra thì cũng có chút giống.

Lúc trước anh đã nhận ra, lúc Tiểu Bảo cười thì thần thái giữa hai hàng lông mày có mấy phần giống với Ninh Tịch.

Nếu như chỉ là trùng hợp thì duyên phận này thật sự làm người ta thấy vui vẻ...

Khúc nhạc đệm nhỏ này trôi qua rất nhanh.

Ngồi xuống, Ninh Tịch thở phào thoải mái: "Ôi! Vào mùa hè mà ngồi điều hòa ăn lẩu thì đúng là sướng nhất đời, bảo bối nè, cô thề, con nhất định sẽ yêu cảm giác này!"

Đây là lần đầu tiên sau hai năm Tiểu Bảo ra ngoài ăn cơm, đối với cái gì cũng thấy tò mò, hết nhìn đông lại nhìn tây, có điều cái tay nhỏ bé vẫn phải nắm lấy tay Ninh Tịch mới yên tâm.

Ninh Tịch lật thực đơn, hỏi ý kiến Lục Đình Kiêu: "Anh không ăn được cay, vậy chúng ta gọi lẩu uyên ương đi?"

"Cô quyết đi." Lục Đình Kiêu gật đầu, cởi áo khoác, cánh tay tùy ý vắt ngang trên ghế.

Chẳng qua chỉ là một loạt động tác rất bình thường nhưng người làm là Lục Đình Kiêu nên khiến người ta thấy cực kì hấp dẫn, Ninh Tịch lại cảm thấy như có một đoàn nai con* đang chạy loạn trong lòng.

*Nai con chạy loạn: Một câu thành ngữ ám chỉ cảm giác tim đập rộn rạo khi nhìn thấy người thương.

Gần đây không biết làm sao mà số lần bị thế này càng ngày càng nhiều, nai con chạy nhiều đến nỗi sắp lăn ra ngất rồi!

Lục Đình Kiêu rốt cuộc là vô tình hay cố ý hả?

Đồ ăn rất nhanh được mang tới, Ninh Tịch lập tức đem mọi chuyện vứt ra sau đầu tập trung vào chiến đấu với đồ ăn trên bàn.

Lục đại ma vương ăn lẩu cũng rất nghiêm túc, nên ăn loại nào trước loại nào sau, cả thời gian nhúng vào là bao nhiêu cũng tính toán vô cùng chuẩn xác, tận tâm phục vụ cô với bánh bao nhỏ từ đầu tới cuối, so với lúc ăn ở nhà cô còn chuyên nghiệp hơn.

Ninh Tịch chưa bao giờ ăn lẩu mà không phải lo nghĩ gì như vậy. Bởi vì hôm nay cô chỉ cần ăn là được, các loại thức ăn đều chín vừa đủ, không giống cô làm lúc thì quá sống lúc thì quá chín.

"Cô với Mục Dã cùng một đoàn làm phim?" Đang ăn, Lục Đình Kiêu đột nhiên hỏi.

Ninh Tịch sửng sốt một chút mới phản ứng lại được: Giang Mục Dã là Tiểu thịt tươi của Thịnh Thế, lại là cháu của Lục Đình Kiêu, cho nên anh ta biết tình hình gần đây của Giang Mục Dã cũng không có gì đáng ngạc nhiên, vì vậy gật đầu nói: "Đúng vậy, hôm nay anh ta vừa đến đoàn làm phim, thật ra thì hôm nay tôi mới biết, lúc thấy anh ta tôi còn sợ hết cả hồn..."

Lục Đình Kiêu gắp cho cô một viên cá viên, lơ đãng hỏi: "Quan hệ không tệ?"

Ninh Tịch gật đầu, cảm thấy cái này cũng chẳng có gì cần giấu diếm vì vậy nói thẳng: "Cái này... Quan hệ của tôi với Giang Mục Dã một lời khó nói hết, chúng tôi có qua lại một đoạn thời gian nhưng đã chia tay lâu rồi, còn bây giờ thì cứ cho là bạn đi! Chỉ là tình bạn này đoán chừng rất nhanh sẽ kết thúc, từ sau khi về nước anh ta toàn kéo cừu hận cho tôi thôi, suýt nữa còn hại chết tôi..."

"Sau này nếu nó bắt nạt cô thì nói cho tôi." Lục Đình Kiêu nói.

Ninh Tịch cười: "Ha ha không có đâu, trong phim đều là cảnh tôi bắt nạt anh ta, còn ngoài đời ấy à, hừ hừ, nếu anh ta dám bắt nạt tôi thì tôi lập tức làm mợ anh ta, dùng bối phận đè chết cái tên đó!"

Vừa dứt lời, Ninh Tịch với Lục Đình Kiêu đều sửng sốt.

Ninh Tịch hận không thể chôn đầu dưới đất: Sao - cô - lại - không - quản - được - cái - mồm - để - giờ - nó - hại - chết - cô!
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ninh Tịch liều mạng gắp đồ ăn: "Ha ha, tôi... tôi nói giỡn chút thôi... anh chớ để ý!"

Khóe môi Lục Đình Kiêu cong lên: "Chủ ý không tệ."

Ninh Tịch sững sờ: "..." Anh ta lại cảm thấy chủ ý này không tệ?!

"Ninh Tịch." Lục Đình Kiêu đột nhiên nhìn thẳng vào mắt cô.

Ninh Tịch bị đôi mắt ấy nhìn chăm chú thì khẩn trương vô cùng: "Sao.. thế nào?"

"Nếu em đổi ý, có thể tìm tôi bất cứ lúc nào cũng được." Lục Đình Kiêu nói.

Ninh Tịch nghe vậy liền hoảng, cô biết Lục Đình Kiêu đang nói về việc "gả cho anh ta"...

Mặc dù đã từ chối rất rõ ràng và Lục Đình Kiêu cũng không nhắc lại nữa nhưng cô vẫn luôn cảm thấy thái độ của Lục Đình Kiêu đối với cô không giống bình thường, cả cái bầu không khí mập mờ giữa hai người nữa...

Thảm nhất là, trái tim của cô lại dần dần thoát khỏi sự kiểm soát của cô...

Chả lẽ Giang Mục Dã nói đúng, cô bị sắc đẹp mê hoặc rồi?

Sau sự kiện kia cô từng cho rằng mình sẽ không thể yêu bất cứ người nào nữa, thậm chí cô từng xuất hiện tâm lí bài xích đàn ông trong một thời gian dài. Nhất là khi nhìn thấy những thằng đàn ông khốn nạn thì hoàn toàn bị mất kiểm soát chỉ muốn giết chết bọn họ để thay trời hành đạo...

Mặc dù mấy năm gần đây trạng thái của cô đã ổn định rất nhiều, nhưng đối với loại sinh vật đáng khinh - đàn ông thì cô vẫn không muốn lại gần, thế nên việc kết hôn đối với cô mà nói không khác gì một câu chuyện kinh dị.

Nhưng, người đàn ông đôi lúc khiến cô cảm thấy sợ hãi này lại bất giác phá được một khe hở nhỏ trên lớp kén bảo vệ trái tim cô...

Ăn lẩu xong, trên đường về nhà, Tiểu Bảo ăn no liền buồn ngủ, Ninh Tịch ôm cậu bé nhỏ con mềm mại vào trong ngực mà không nỡ buông tay.

Ôi thôi xong! Một bánh bao lớn đã đủ khiến cô rối loạn, giờ lại thêm một bánh bao nhỏ nữa...

Cô phát hiện ở chung càng lâu thì cô càng thích bánh bao nhỏ, thậm chí một ngày không gặp đã nhớ điên cuồng, nếu một ngày không ôm nhóc một cái thì sẽ luôn cảm thấy thiếu thiếu cái gì.

Đây cũng không phải triệu chứng tốt...

Sau khi về đến nhà, Ninh Tịch nhẹ nhàng ôm Tiểu Bảo vào phòng ngủ.

Lục Đình Kiêu dựa người vào cửa, ánh mắt dịu dàng: "Mấy ngày nay làm phiền em rồi."

Ninh Tịch kéo chăn cho Tiểu Bảo, khép cửa phòng đi ra: "Không phiền, tôi cũng rất thích tiểu Bảo."

Do dự một chút, cô ra vẻ vui mừng nói: "Tình trạng của Tiểu Bảo ngày càng tốt, có lẽ cũng sắp đến lúc tôi không cần ở đây nữa rồi!"

Sắc mặt Lục Đình Kiêu đột nhiên trầm xuống: "Cô rất muốn rời đi?"

Ninh Tịch bị ánh mắt bén nhọn ép lui về sau một bước: "Cái này... thì là chờ Tiểu Bảo ổn định là tôi phải đi mà, quấy rầy mọi người lâu như vậy tôi thật sự rất áy náy!"

Lục Đình Kiêu: "Không hề quấy rầy."

Ninh Tịch không biết làm thế nào, chỉ có thể ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào đôi mắt của Lục Đình Kiêu, "Nhưng tôi sẽ cảm thấy phiền."

Chân mày Lục Đình Kiêu nhăn lại: "Phiền?"

"Đúng vậy." Ninh Tịch hít sâu một hơi, mở miệng nói: "Nói thật, tôi cũng không phải kiểu người sống có nguyên tắc gì, ở chỗ này tôi luôn phải chú ý từng cử chỉ lời nói..."

Lục Đình Kiêu: "Em không cần phải chú ý."

Ninh Tịch xoa xoa trán, bất đắc dĩ nói: "Được, vấn đề này coi như không ngại, nhưng tôi cũng cần có cuộc sống riêng, thỉnh thoảng tôi sẽ mang bạn về nhà chơi, sau khi kết thúc công việc cũng cần thư giãn một chút, đua xe, đi quán bar... nhỡ đâu gặp được một anh chàng đẹp trai cũng khó tránh khỏi chuyện mang về nhà qua đêm..."

"Đủ rồi!" Lục Đình Kiêu nghe vậy sắc mặt càng khó nhìn, khộng thể nhịn được nữa mà cắt lời cô.
TIN HOT
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Đêm khuya, Ninh Tịch nằm trên giường nhưng trong đầu lại không ngừng suy nghĩ lung tung.

Có họa điên cô mới lôi thằng nào về nhà, những người có ý đồ với cô hay muốn chơi tình một đêm với cô đều bị cô kéo vào ngõ hẻm đánh cho kêu cha gọi mẹ. Nhất là những người đàn ông trên tay đã đeo nhẫn kết hôn.

Về phần cuộc sống tình dục...

Nói tới cũng thảm, cô chỉ có duy nhất một lần kinh nhiệm vào năm năm trước...

Có lẽ do lần đầu tiên tạo thành ám ảnh quá lớn, bản thân cô đối với loại chuyện này luôn cảm thấy rất chán ghét.

Tối nay Lục Đình Kiêu bị cô chọc cho phát cáu, nhưng không có cách nào khác, sớm muộn gì cũng phải đề cập tới vấn đề này, không bằng, cô rời đi trước khi tình hình trở nên xấu hơn.

Cách xa anh một chút vẫn tốt hơn là nhỡ đâu có một ngày những cái xấu xa kinh tởm nhất của cô bị vạch trần trước mặt anh.

Tâm trạng không yên hậu quả là nửa đêm nằm mơ linh tinh.

Trong giấc ngủ, bên tai cô dường như văng vẳng các loại âm thanh gào thét...

"Ninh Tịch, cô dựa vào đâu mà tranh với tôi? Trừ chuyện huyết thống ra thì cô đúng là một phế vật không hơn không kém!"

"Cô còn mặt mũi để hỏi đứa con hoang đó à, cô muốn làm gì? Chẳng lẽ cô sinh nó ra, nuôi nó lớn?"

"Đứa trẻ thiếu tháng, vừa sinh ra đã chết, thi thể đã xử lí rồi!"

"Ninh Tịch, tôi nói cho cô biết, từ nay về sau Ninh Diệu Hoa này coi như không có con gái là cô! Cô với Ninh gia không còn quan hệ gì!"

"Tiểu Tịch, thật xin lỗi, chúng ta chia tay đi! Anh sẽ bỏ qua mọi chuyện mà coi em như em gái để chăm sóc.."

...

Cô liều mạng chạy, chạy bạt mạng, muốn trốn tránh tất cả những thanh âm đáng sợ ấy...

Cô chạy tới tầng trên cùng của bệnh viện, bên dưới là vực sâu vạn trượng, dưới vực sâu kia dường như có ma lực dụ dỗ cô tiến thêm một bước về phía trước...

Cuối cùng, cô nhắm mắt lại, nhảy vào đó...

Lúc rơi xuống cô lại không đột ngột tỉnh dậy như mọi ngày mà rơi vào một giấc mộng kiều diễm khác.

Lần ngày không phải là ác mộng, lại có chút giống như là... mộng... xuân...

Trước đây, cô cũng từng mơ như vậy nhưng mỗi lần đều đi kèm với nỗi sợ hãi to lớn và bất lực, nhưng lần này dường như hơi khác.

Một làn hơi lạnh vô cùng nhẹ nhàng mà chạm vào trán cô, đôi mắt, cái mũi, đôi môi của cô...

Cô không cảm giác được sự ghê tởm bẩn thỉu như trước đây mà trái lại còn có cảm giác mình là bảo vật mà đối phương trân trọng nhất.

Đây... là ai...

Ai, thật đau quá...

Tại sao lại cắn cô?

Mặc dù Lục Đình Kiêu đã liều mạng kìm nén nhưng cuối cùng vẫn không khống chế được mà chạy vào phòng cô, rõ ràng biết không thể đánh thức cô nhưng động tác lại không khống chế được mà mạnh bạo hơn một chút.

Người phụ nữ này có thể dễ dàng ép anh nổi điên!

"Nhỡ đâu gặp được một anh chàng đẹp trai nào khó tránh khỏi chuyện mang về qua đêm" --- những lời này giống như thiên thạch rơi xuống trái đất, đụng cho lí trí của anh vỡ vụn thành tro bụi.

Miệng trượt tới cần cổ non nớt, dục vọng trong lồng ngực lại càng không thể khống chế được, anh tàn nhẫn cắn giống như dã thú chinh phục con mồi bằng phương thức nguyên thủy nhất...

"Ưhm, cái đó..."

Mùi máu tanh tràn ngập, bên tai đột nhiên truyền tới thanh âm yếu ớt của cô.

Sống lưng Lục Đình Kiêu cứng đờ, cả người giống như bị một chậu nước lạnh dội từ đầu tới chân.

Người đàn ông vẫn duy trì tư thế vùi đầu vào cổ cô, sự đau đớn truyền tới khiến Ninh Tịch thiếu chút nữa thét lên, nhưng chỉ có thể cố nén, cô lúng túng nhắc nhở: "Khụ, tôi... tôi chỉ ngủ thôi, cũng không phải ngủ như chết, anh... anh làm động tĩnh lớn như thế... tôi sẽ tỉnh nha..."

Ban đầu cô còn định phối hợp giả vờ một chút nhưng cuối cùng không giả vờ được nữa, đau chết đi được!

Lúc này, đôi mắt đen láy của Lục Đình Kiêu dường như hợp làm một với bóng đêm, anh từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn dán chặt vào cô, ngón tay bóp lấy cằm cô, nhẹ nhàng vuốt ve, thanh âm ma mị giống như đến từ địa ngục: "Ừ, tỉnh... thì làm sao?"

Vừa dứt lời, một phát khóa hai tay cô lại trên đỉnh đầu, sau đó cúi đầu, không chút do dự hôn môi cô...
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top