Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,038
Điểm cảm xúc
2,090
Điểm
113
“Thời gian chưa tới sao? Ta có tính giờ nè…” Cô gái kia mắt nhìn di động, “Ha, chưa có tới thật, còn có mười giây……Chín giây…… Tám giây……”

Ninh Tịch ôm lấy đầu, “Cái kia, cái kia…”

Ta nhận thua!

Vậy đi, nàng trực tiếp nhận thua uống rượu còn không được sao?

Chỉ là, hai chữ nhận thua của Ninh Tịch, còn không có kịp nói ra, cánh cửa kim loại trong phòng, đột nhiên từ bên ngoài chậm rãi đẩy ra……

Trong phút chốc, ánh mắt mọi người đều dừng ở trên cửa chính kia, trong ánh mắt tràn sự tò mò...

Ha, rốt cuộc là ai sẽ vào phòng đây!

Khách hàng đi nhầm? Nam nhân uống say? Người phục vụ? Hay là thành viên của đoàn làm phim khoan thai tới muộn?

Đầu tiên là thấy được thấy được những ngón tay thon dài trên cánh cửa, tầm mắt theo ngón tay hướng về phía trước, là một bộ vet sang trọng cùng xa hoa, cổ áo thắt cà vạt…… Cuối cùng, rốt cuộc thấy rõ mặt nam nhân kia…

Ngũ quan rõ ràng, chán rộng, mũi phẳng, khóe môi căng chặt, thân cao mét chín, dáng dấp vô cùng anh tuấn, anh tuấn tới dọa người.

Ánh sáng trong phòng yếu ớt cùng hỗn độn, nam nhân này như một trận băng tuyết ập tới, ánh mắt mát lạnh, khí chất cô lãnh, lẳng lặng mà đứng ở nơi đó, ánh mắt khẽ nhúc nhích, đảo qua mọi người, chỉ là ánh mắt quét qua, liền có thể làm người đối diện trong lòng dâng lên một cỗ sợ hãi cùng áp bức không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy.

Đó là vị nam nhân nào lại có khí thế bức người như vậy.

Nhìn người ở cửa tiến vào, Ninh Tịch chớp chớp mắt, lại chớp chớp mắt, cho rằng chính mình xuất hiện ảo giác……

BOSS đại nhân???

Trong phút chốc, tất cả mọi người trong phòng đều ngây ngẩn cả người. Người nam nhân này là…… Ai?

Quách Khải Thắng cùng Vương thái vẫn là nhận thức trước tiên, chỉ là bởi vì không nghĩ tới hắn sẽ đến, quá mức kinh ngạc cũng ngây ngẩn cả người.

“Anh trai...” Lục Cảnh Lễ đang cầu nguyện bên kia thấy người đến ở cửa, thiếu chút nữa vui mừng quá mà khóc.

Thật là! Tới quá đúng lúc đi!

Tốt quá tốt quá, mạng nhỏ được bảo vệ rồi!

Giang Mục Dã thần sắc sửng sốt, đáy mắt xẹt qua một tia ảm đạm, bất quá, sắc mặt cũng giãn ra vài phần.

Như vậy…… Ninh Tịch cũng không khó xử nữa……

Tất cả mọi người đang ngây ngốc đắm chìm trong khí thế của người nam nhân này, nghe được một tiếng này của Lục Cảnh Lễ “ANH TRAI”, tất cả đều đột nhiên bừng tỉnh dậy.

Cái gì?

Anh trai?

Lục Cảnh Lễ vừa kêu nam nhân kia là gì?

Người này là anh trai Lục Cảnh Lễ? Vậy chẳng phải là…… Tổng tài tập đoàn Lục Thị, Lục Đình Kiêu?!

Đạo diễn bọn họ hình như đêm nay cũng mời ngài ấy lại đây, nhưng là, không chẳng phải bảo sẽ không đến sao?

“Anh, anh đến rồi! Mau tiến vào!” Lục Cảnh Lễ chạy nhanh từng bước qua đó, đón tiếp Lục Đình Kiêu vào phòng.

Đạo diễn cùng nhà làm phim tất cả cũng đều phản ứng thật nhanh, kinh sợ chạy nhanh lên đón tiếp, “Lục tiên sinh, ngài bận rộn như vậy, thật không nghĩ tới ngài đêm nay sẽ đến!”

“Thật là quá vinh hạnh! Mau mời vào, mời vào!”

Trời ạ! Thật đúng là Lục Đình Kiêu!

Bất quá cũng là khó trách, trừ lục đình kiêu, còn ai vào đây có thể có cái khí chất như vậy…

Cái người đầu tiên tiến vào thế nhưng lại là Lục Đình Kiêu……

Trong khoảng thời gian ngắn, mọi người nhìn nhau, thần sắc khó tránh khỏi đều có chút quỷ dị.

Cái này Ninh Tịch…… Chẳng phải cũng quá xui xẻo đi!

Lần thứ nhất là Tô Diễn, lần thứ hai càng thảm hại hơn, thế nhưng lại là Lục Đình Kiêu!

Kết quả này không cần hỏi đã biết, khẳng định là bị đối phương thằng thắn cự tuyệt đi! Làm không tốt còn sẽ bởi vì chuyện này cho rằng cô cố ý làm quen, tạo thành ác cảm cũng không chừng...

Mà để lại ấn tượng xấu với Lục Đình Kiêu, điều này không ai dám nghĩ tiếp!
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,038
Điểm cảm xúc
2,090
Điểm
113
Phải biết rằng, Lục Đình Kiêu từ trước đến nay không gần nữ sắc, ghét nhất chính là những nữ nhân khác xúm đến làm quen.

Đối với nữ nhân như vậy, không quản có phải mĩ nữ hay không, đều là không lưu lại cho đối phương ít mặt mũi nào!

Nhưng là, cơ hội tiếp cận Lục Đình Kiêu tốt như vậy, dù biết có bị từ chối, thì có nữ nhân nào chịu từ bỏ?

Ninh Tuyết Lạc con ngươi hiện lên một tia giảo hoạt, không khỏi mong đợi…

Đêm nay, mặt mũi Ninh Tịch nhất định ném đi rồi!

“Ninh Tịch, cô mau đi a!” Trong một góc, có người hưng phấn mà nhỏ giọng nhắc nhở một câu.

Tiếp theo, Ninh Tịch đã bị mấy người ồn ào đẩy đến trước mặt Lục Đình Kiêu.

Nghe nói như thế, nhận thấy được tất cả mọi người có hành động không đúng, ánh mắt Lục Đình Kiêu xẹt qua người Ninh Tịch, “Có chuyện gì?”

Ninh Tịch rõ ràng vừa uống rượu xong, hai má đỏ ửng, ánh mắt thoạt nhìn cũng có chút không tỉnh táo, Lục Đình Kiêu không khỏi nhăn mày.

Đạo diễn Quách Khải Thắng một bên không khỏi ho nhẹ, “Không có gì không có gì, chỉ là mọi người đang chơi một trò chơi thôi…”

Lục Đình Kiêu: “Trò chơi?”

Lục Cảnh Lễ sờ sờ cái mũi, chỉ chỉ Ninh Tịch cùng giải thích nói, “Mọi người đang cùng nhau chơi đại mạo hiểm nói lời thật lòng, cô ấy bị gọi đến, yêu cầu chờ người đầu tiên tiến vào phòng cùng hắn hôn một cái, thất bại liền phải bị phạt, anh, anh chính là người thứ nhất tiến vào...”

Lục Đình Kiêu sắc mặt tức khắc thay đổi, khó trách Lục Cảnh Lễ vô cùng lo lắng mà thúc giục hắn trong mười phút nhất định phải lại đây……

Nếu là hắn đến không kịp?

Ninh Tịch chẳng phải sẽ……

Nhận thấy sự lạnh lẽo trên người anh trai, Lục Cảnh Lễ lập tức sợ tới mức rụt rụt cổ.

Ninh Tịch ngẩng đầu, ngơ ngác mà nhìn đại ma vương ánh mắt u ám kia, ai da, thật là muốn nhào đến ôm hôn một cái đi!

Không nên không nên……

Ninh tịch dùng một tia lý trí cuối cùng đề chặn xuống nỗi xúc động trong lòng, nhớ tới quy tắc trò chơi, cũng nhớ tới, lúc này bọn họ là người xa lạ.

Người ngoài không biết bọn họ có quen hệ, dựa theo cốt truyện phát triển bình thường, nàng khẳng định hẳn là bị cự tuyệt mới đúng.

Vì thế, Ninh Tịch ho nhẹ một tiếng, làm bộ một diễn viên nhỏ bé không quen biết Lục Đình Kiêu, cho Lục Đình Kiêu một ánh mắt ám chỉ, ý bảo hắn phối với mình rằng hai người không quen biết, sau đó kinh sợ mà đi qua, đầu tiên là cung cung kính kính mà cùng Lục Đình Kiêu chào hỏi, sau đó nơm nớp lo sợ mà mở miệng nói, “Cái kia…… Lục tiên sinh, chỉ là trò chơi, ngài không cần để ý, ta uống rượu thì tốt rồi!”

Ninh Tuyết Lạc thất vậy nhíu mày hừ lạnh một tiếng, nhiều ít vẫn là có chút thất vọng, cô ta vẫn còn thông minh, biết khẳng định sẽ bị cự tuyệt, tự nhiên lùi bước trước.

Bất quá, cho dù là như thế này, cũng là miễn cưỡng kéo lại vài phần mặt mũi mà thôi, cuối cùng Lục Đình Kiêu chẳng phải là từ chối cô ta sao!

Nghe được Ninh Tịch nói, Tô Diễn không tự giác mà nắm chặt nắm tay, lúc này mới chậm rãi đemsự căng thẳng nuốt xuống dưới.

Ninh Tịch nói xong, trực tiếp cúi xuống cầm lấy trai rượu trên bàn.

Đang muốn rót, cánh tay lại mất đi sự khống chế——

Lục Đình Kiêu không biết từ khi nào đè tay nàng lại, đem ly rượi kia trong tay nàng lấy đi, trả lại trên bàn trà, tiếp theo, bàn tay to lớn ôm lấy em nàng, ánh mắt có chút mê mang, đột nhiên không kịp phòng ngừa mà cúi người, hôn lên môi nàng……

Trong phút chốc, toàn bộ người trong phòng đều hít một ngụm khí lạnh, cũng không biết ai làm rơi chén rượu xuống đất, phát ra tiếng vang chói tai ……

Ninh Tịch bản thân si ngốc.

Ta nói! Đại ma vương làm cái gì? Nàng không có ám chỉ sao? Chẳng lẽ anh ấy không thấy, hay là không hiểu?
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,038
Điểm cảm xúc
2,090
Điểm
113
Lúc này, mọi người trong phòng rốt cuộc mới hồi lại tinh thần.

A a a! Mới vừa…… Vừa mới đã xảy ra chuyện gì?

Lục Đình Kiêu hôn Ninh Tịch!!!!!!!!!!!!

Ninh Tịch cư nhiên tác hôn thành công?

Ách không đúng, Ninh Tịch thậm chí cũng chưa mở miệng, đoán chừng là biết không có khả năng, cho nên trực tiếp nhận thua, chính là, Lục Đình Kiêu lại chủ động hôn nàng!

Nhìn đến một màn trong nháy mắt kia, Ninh Tuyết Lạc cầm ly rượu trong tay bóp đến sắp nát, thế nhưng vào lúc này, nàng nghe được loảng xoảng một tiếng giòn vang, là Tô Diễn bên cạnh, ly rượt trong tay hắn rơi xuống đất.

“Xin lỗi…… anh... anh đi toilet……” Tô Diễn có chút hấp tấp đứng dậy, hướng tới ngoài cửa đi tới.

Phát phản ứng của Tô Diễn, sắc mặt Ninh Tuyết Lạc tức khắc càng thêm khó coi, Tô Diễn... đây là ý gì?

Nhìn thấy nam nhân khác hôn môi Ninh Tịch, hắn kích động như vậy làm cái gì?

Nàng tự cho là sớm đã đem Tô Diễn chặt chẽ khấu trong lòng bàn tay, cho rằng Tô Diễn đối với Ninh Tịch bây giờ chỉ là sự áy náy mà thôi, chính là giờ phút này, lại đột nhiên dâng lên một tia bất an...

Giờ phút này việc cho nàng để ý vẫn là Lục Đình Kiêu, hắn ta thế nhưng lại thật sự hôn Ninh Tịch, sao có thể chứ!!!

Bỏ qua biểu tình như gặp phải quỷ của tất cả mọi người, Lục Đình Kiêu hôn xong thì điềm nhiên ngồi xuống ghế sofa, giống như chính mình vừa rồi cái gì cũng chưa từng làm.

Thấy Ninh Tịch vẫn là bộ dạng hoảng sợ nhìn chằm chằm chính mình, Lục Đình Kiêu ánh mắt dâng lên, “Còn có việc?”

Ninh Tịch che miệng, trong đầu đang xoay tròn xoay tròn, sau đó im lặng, nghiêm chỉnh quay lại chỗ của mình.

Giang Mục Dã tay đã nắm chặt lại, tầm mắt phập phùng ánh lửa.

Lục Cảnh Lễ trố mắt, rất nhanh sau đó, che lại chỗ ngực, đặt mông đến bên cạnh Lục Đình Kiêu, “Anh, anh dịch qua bên kia một chút!”

Nguyên bản khoảng cách giữa Lục Đình Kiều và Ninh Tịch chỉ có một chút, sau khi Lục Cảnh Lễ, Lục Đình Kiêu liền di chuyển một tý, vừa đúng ngồi sát cạnh Ninh Tịch.

“Ách…… Ha ha…… Lục tiên sinh thật là thương hương tiếc ngọc a!”

“Ninh đại mỹ nhân lần này cuối cùng cũng thành công!”

Mọi người sôi nổi mở miệng, không khí lung lay.

Đồng thời cũng có người âm thầm đè thấp thanh âm nghị luận sôi nổi……

“Này Lục Đình Kiêu, rốt cuộc là có ý gì a?”

“Có thể là cái ý gì, ngẫu nhiên thương hương tiếc ngọc một chút, nam nhân mà! Đó chẳng phải bình thường sao?”

“Nam nhân khác đương nhiên bình thường, nhưng là phát sinh trên người Lục Đình Kiêu, vẫn là quá giật mình.”

“Lục Đình Kiêu thì làm sao? Lục Đình Kiêu cũng là nam nhân mà! Ninh Tịch xinh đẹp quyến rũ như vậy? Ngươi đoán, nếu là Ninh Tuyết Lạc không ở đây, Tô Diễn vừa rồi có thể từ chối lời mời của mĩ nhân Ninh Tịch hay sao?”

“Ách, cái này…… Xác thật, thật đúng là khó nói……”

……

Trong phòng, mọi người tâm tư khác nhau, mà từ đầu tới đuôi Ninh Tịch đều quy củ ngồi tại chỗ của mình.

Yên lặng nuối trôi sự việc vừa rồi, chỉ là Lục Đình Kiêu đâu để nàng yên phận, đôi tay đang đặt trên đùi phía dưới bàn đột nhiên cảm giác được một bàn tay ấm áp nắm lấy!

Ninh Tịch sống lưng cứng đờ, lập tức quay đầu âm thầm trừng mắt nhìn Lục Đình Kiêu một cái.

Làm gì đây?

Lục Đình Kiêu một tay đỡ chán, nhất nhất một bộ dáng cao quý lãnh đạm ngồi ở bên canh, trong lén lút, lại cầm chặt lấy bàn tay nhỏ của nàng, niết trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng vuốt ve, xoa nắn, rốt cuộc không buông ra.

Ninh Tịch cố mấy lần liền vẫn không thể rút tay ra, chỉ có thể ngoan ngoãn tùy ý hắn nhéo, cách một lớp váy, bởi vì động tác mờ ám của Lục Đinh Kiêu, xúc cảm truyền đến đùi, trái tim sắp bị bay đi mất rồi.

Mẹ nói... sao đột nhiên lại xuất hiện một tia cảm giác yêu đương vụng trộm thế này!
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,038
Điểm cảm xúc
2,090
Điểm
113
Lục Đình Kiêu sau khi tiến vào, trong phòng khí thế đang sôi nổi tức khắc im lặng, thế cho nên trong khoảng thời gian ngắn an tĩnh không giống nhữ yến tiệc, mà như là công ty đang hội nghị.

Mà người khởi xướng Lục Đình Kiêu lại không có bất kỳ hành động nào, trấn định tự nhiên mà ngồi ở chỗ kia, trong lén lút nhéo tay nhỏ lão bà nhà mình, thưởng thức bộ dáng nàng giận mà không dám nói gì, vô cùng hưởng thụ cùng vui vẻ.

“Khụ, cái kia cái kia, đừng dừng đừng dừng, tiếp tục đi a!” Sau khi nguy hiểm được giải quyết, Lục Cảnh Lễ lập tức xung mãn hẳn lên, cất lời bắt đầu trò chơi.

Dù sao có anh trai ở đây, Tiểu Tịch Tịch khẳng định là sẽ không có hại, có thể tiếp tục chơi vui vẻ ~

Mọi người nghe được lời nó của Lục Cảnh Lễ, tự nhiên thả lỏng không ít.

Chính là, Tô Diễn đã trở lại, ở bên người Ninh Tuyết Lạc ngồi xuống sau, dư quang trước sau lại nhịn không được mà hướng đến Ninh Tịch.

Nhìn cô gái đang sợ sệt ngồi cạnh Lục Đình Kiêu, rũ đầu an an tĩnh tĩnh mà ngồi đó, còn có chút câu nệ, hai má bởi vì uống rượu đã đỏ bừng, giống như vì nụ hôn ban nãy mà thẹn thùng.

Biểu tình này của Ninh Tịch, giống như một mũi tên nhọn bắn về phía đáy lòng Tô Diễn.

Từ sau khi Ninh Tịch về nước, cô ấy giống như thay đổi thành người khác, hắn đã không nhớ rõ chính mình bao lâu rồi không nhìn thấy bộ dạng ngoan ngoãn lại nhút nhát sợ sệt của nàng như vậy.

Năm đó Ninh Tịch vẫn còn là cô nữ sinh tuổi 17-18, vừa thấy hắn đến liền sẽ đỏ mặt, nói chuyện cũng không dám nhìn thẳng vào đôi mắt hắn...

Chính là hiện tại, 5 năm sau, hắn rốt cuộc nhìn lại được bộ dáng kia của nàng, nhưng không phải bởi vì hắn, mà là vì nam nhân khác……

Nàng có phải hay không đem lòng yêu hắn rồi?

“Ha ha ha…… Giang tiền bối, không ngờ anh lại rơi vào tay tôi! Nói thật hay mạo hiểm đây?”

Lúc này tâm tình Giang Mục Dã có chút không tốt lắm, tùy ý mở miệng nói, “Đại mạo hiểm!”

“Giang tiền bối, tôi thích tính cách này của anh! Vậy tôi muốn, anh cởi áo cõng Hoa Mai A trên lưng mà hít đất 10 cái được chứ!”

“A a a...”

Vừa dứt lời, tất cả mọi người kích động đến thiếu chút nữa đem nóc nhà lật lên...

“Hít đất a ha ha ha……” Tất cả mọi người lộ ra vẻ vui mừng cùng chờ đợi.

“Trời ơi Hoa Mai A! Hoa mai A là ai a? Có diễm phúc quá đi!”

“Không phải là nam nhân đấy chứ, a ha ha!”

……

Trong một góc, Ninh Tịch sắc mặt đen ngòm.

Mẹ nó, con bài nàng bốc được chính là Hoa Mai A!!!

Làm sao đây?

Ninh Tịch theo bản năng mà hướng tới đại ma vương liếc mắt một cái.

Nhận thấy ánh mắt của cô gái, Lục Đình Kiêu rũ mắt một cái, nhìn thấy con bài trong tay Ninh Tịch chính là Hoa Mai A!

“Hả? Hoa mai A người đâu? Mau ra đây đi!”

Mọi người đã thúc giục, Ninh Tịch đang chuẩn bị nhấc tay, trong tay đột nhiên không còn gì, giây tiếp theo, con bài Hoa Mai A trong tay nàng đã biến thành con bài khác.

Ngay sau đó, bên cạnh có người cười nói, “Khó trách hoa mai A nãy giờ không nói gì! Nhị thiếu, hóa ra lại là anh ư!”

Lục Cảnh Lễ vẻ mặt khổ sở mà nhìn anh trai đổi bài của hắn: “……”

Mẹ nó, sao ta lại một một người anh trai như vậy?

Chính hắn liền phải đi tiếp cái “mạo hiểm” của Giang Mục Dã đi.

Lục Cảnh Lễ biểu tình tỏ ra không muốn xuống đất, hướng tới Giang Mục Dã nhún nhún vai nói, “Đến đây đi!”

Mọi người một trận cười vang.

Giang Mục Dã ngồi cạnh Lục Cảnh Lễ, đã sớm thấy được con bài của hắn, căn bản không phải là Hoa Mai A, chính là hiện tại lại biến thành hoa mai A, không cần đoán cũng biết chủ nhân thật sự của con bài này là ai!

Cuối cùng, Giang Mục Dã trực tiếp nhận thua, cầm lấy ly rượu trên bàn, uống ba ly.

Mọi người thấy thế tức khắc một trận thất vọng.

Ai ai ai, không được nhìn trò hay rồi!
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,038
Điểm cảm xúc
2,090
Điểm
113
Chơi đến trung gian, Ninh Tịch lại bị gọi đến một lần.

“Nói thật hay đại mạo hiểm?”

Ninh Nịch do dự một chút, “Nói thật đi!”

Người nọ ra vẻ chờ Ninh Tịch nói thật, liếc mắt trộm nhìn Lục Đình Kiêu một cái, sau đó hưng phấn mà hỏi, “Cái kia…… Vừa rồi khi Lục tiên sinh hôn cô, cô cảm thấy thế nào?”

Ninh tịch: “……” Mẹ nó, quả nhiên nói thật so với "đại mạo hiểm" còn nguy hiểm hơn!

Vấn đề này vừa nói ra, tất cả các tiểu cô nương trong phòng ánh mắt đều sáng lên như ánh đèn, hiển nhiên tất cả đều cảm thấy vô cùng hứng thú với chủ đề này.

Vừa rồi tại thời điểm Lục Đình Kiêu hôn Ninh Tịch, các nàng đã sớm đã ghen ghét đến sắp điên mất rồi! Đặc biệt là cái yêu cầu muốn Ninh Tịch hôn nam nhân đầu tiên bước vào phòng, càng là hối hận đến ruột gan, một cơ hội tốt như vậy…

Trong khoảng thời gian ngắn, ánh mắt mọi người đều dừng ở trên người Ninh Tịch.

Lục Đình Kiêu trong tay cầm một ly rượu vang đỏ, ánh mắt tuy rằng không có cố tình, nhưng rõ ràng lực chú ý đều ở trên người nàng.

Rối rắm nửa ngày, Ninh Tịch căng da đầu trả lời nói, “Nói thật a…… Vừa rồi quá đột ngột, chưa kịp có cảm giác gì……”

“Không có sao! Nhất định phải là lời nói thật đó!”

“Đúng thế! Thật sự không có cảm giác gì sao?”

……

“Không phải không có cảm giác! Ý tôi là, chưa kịp có cảm giác đó! Thật sự là lời nói thật mà!” Ninh Tịch bất đắc dĩ mà giải thích.

Mọi người không có biện pháp, chỉ có thể không cam lòng mà tha cho nàng lần này.

Cuối cùng là tránh thoát một kiếp, lòng bàn tay lại cảm thấy một trận ngứa, Lục Đình Kiêu bàn tay như có như không mà cầm lấy tay nàng xoa nắn.

Ninh Tịch giương mắt trừng hắn, lại làm gì?

Lục Đình Kiêu không nói chuyện, chỉ là nhìn ánh mắt trầm ngâm nhìn nàng.

Tiếp theo, người bị gọi đến là Ninh Tuyết Lạc.

“Tuyết Lạc, nói thật hay là 'đại mạo hiểm'?” Thường Lị hỏi.

“'Đại mạo hiểm' đi.” Ninh Tuyết Lạc yên tâm mà mở miệng nói.

Bởi vì người bốc được "quẻ lớn" là Thường Lị, nàng khẳng định sẽ không bắt cô ta làm những việc quá phận.

Tiếp theo, chỉ nghe Thường Lị mở miệng nói, “Yêu cầu của tôi là, cùng "hắc đào K" cùng nhau hát một bài.”

Vốn yêu cầu này của Thường Lị một chút kích thích cũng không có, tất cả mọi người đều không mấy chú ý, kết quả, người có "hắc đào K" thế mà lại là…… lại là Lục Đình Kiêu……

Lục Cảnh Lễ vốn dĩ đều đã chuẩn bị trò cũ đem đổi bài trong tay anh trau, kết quả, Thường Lị đã bước qua liếc mắt nhìn thấy, “Ai nha, 'hắc đào K' là của Lục tiên sinh nha!”

Mọi người vừa thấy, tất cả đều lộ ra ánh mắt hâm mộ, “Thật muốn nghe Lục tiên sinh ca hát a!”

Chẳng qua là cùng nhau hát một bài hát mà thôi, lại là trò chơi, việc này hết sức bình thường, Tô Diễn bên kia khẳng định không có vấn đề gì đâu.

Đây không thể nghi ngờ là cơ hội tốt để tạo dựng quan hệ với Lục Đình Kiêu.

Vì thế, Ninh Tuyết Lạc hào phóng cười, dáng vẻ muôn vàn mà đứng lên, nhìn về phía Lục Đình Kiêu mở miệng nói, “Lục tiên sinh, ngài chọn bài đi.”

Ninh Tuyết Lạc có chút may mắn, còn nữa, trình độ ca hát của nàng thực không tồi!

Tất cả mọi người đều cảm thấy Lục Đình Kiêu chắc chắn sẽ đồng ý, rốt cuộc, vừa rồi Minh Tịch tác hôn hắn còn đồng ý, không lý do gì mà sẽ cự tuyệt một bài hát.

Thường Lị đã vô cùng ân cần mà đem microphone đưa qua……

Kết quả, Lục Đình Kiêu tay cũng chưa nâng một chút, khẽ hé môi phun ra hai chữ: “Không hát.”

Trong khoảng thời gian ngắn, tất cả vẻ mặt nịnh nọt tươi cười trên mặt Thường Lị liền biến mất, kể cả Ninh Tuyết Lạc đang chuẩn bị hát cũng sững sờ đứng giữa phòng.

Sao lại có thể không hát!

Sợ là khinh thường không muốn hát cùng nữ minh tinh Ninh Tuyết Lạc, thật mất thân phận quá rồi?

Trong khoảng thời gian ngắn, trong lòng tất cả mọi người đều nghĩ như vậy!
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,038
Điểm cảm xúc
2,090
Điểm
113
Ninh Tuyết Lạc như thế nào cũng không nghĩ tới, không gần nữ sắc như Lục Đình Kiêu có thể ở trước mặt mọi người hôn môi một cô gái có thân phận thấp kém như Ninh Tịch, lại không muốn cùng nàng hát một bài hát……

Thường Lị vốn đang cảm thấy chính mình lập công, đang đắc ý, hai chữ này của Lục Đình Kiêu vừa nói ra, tức khắc không dám nói thêm một tiếng, cầm microphone ngượng ngùng mà lui trở về.

“Như vậy a…… Vậy …… Tôi uống ba ly rượu phạt vậy!” Ninh Tuyết Lạc chỉ có thể cầm lấy chén rượu.

Vốn đang tồn tại một tia hy vọng, nghĩ Lục Đình Kiêu sẽ không đành lòng thay đổi ý định, chính là, Lục Đình Kiêu vẫn cứ như vậy lẳng lặng mà ngồi ở chỗ kia, thần sắc không có chút nào biến hóa.

“Tuyết Lạc không biết uống rượu, ta giúp cô ấy uống!” Tô Diễn đứng dậy, tiếp nhận chén rượu trong tay Ninh Tuyết Lạc, giúp nàng uống ba ly rượu kia.

Hiện trường không khí lúc này mới có chút hòa hoãn chút, Ninh Tuyết Lạc cũng không vì như vậy mà xấu mặt lắm.

Rốt cuộc thân phận của Lục Đình Kiêu lớn như vậy, cự tuyệt nàng cũng là chuyện bình thường.

Lục Đình Kiêu "bất động thanh sắc" mà liếc mắt nhìn cảnh Tô Diễn đang giải vây giúp Ninh Tuyết Lạc. Đáy mắt hiện lên, mang theo một tia lạnh lùng.

Lục Cảnh Lễ rất hiểu Lục Đình Kiêu, chỉ cần nhìn ánh mắt là biết anh trai định làm gì. Tròng mắt xoay chuyển liền nghĩ ra một ý định.

Anh trai hắn rõ ràng là "hết sức đỏ mắt" khi gặp tình địch, không quen nhìn Tô Diễn, tưởng cấp Ninh Tịch hết giận……

Mấy lượt sau, Lục Cảnh Lễ bốc được "quẻ lớn", đắc ý mà nhìn anh trai vừa bốc phải "quẻ bé", không có ý tốt mà mở miệng nói, “Anh trai, nói lời thật lòng, hay là 'đại mạo hiểm'?”

Lục Đình Kiêu hướng Lục Cảnh Lễ liếc mắt một cái, “Đại mạo hiểm.”

Lục Cảnh Lễ vừa nghe, đôi mắt lập tức sáng, tốt nha, thật biết phối hợp!

Chẳng lẽ là biết hắn chuẩn bị "cường lực trợ công" sao?

Những người khác nhìn hai anh em, đều là một bộ biểu tình cảm thấy hứng thú, Lục Cảnh Lễ là người rất chơi bời, cũng không biết hắn chuẩn bị chỉ anh trai như thế nào, bất quá, hắn dám chỉnh Lục Đình Kiêu sao?

Ninh Tịch cũng tò mò mà chống cằm nhìn về phía Lục Cảnh Lễ, biểu tình này của hắn, vừa thấy chính là muốn chuẩn bị làm chuyện xấu……

Chỉ thấy, Lục Cảnh Lễ đầu tiên là thừa nước đục thả câu, dường như ho nhẹ một tiếng, sau đó cười hắc hắc nhìn về phía Lục Đình Kiêu mở miệng nói, “Anh trai, yêu cầu của en, rất đơn giản, cũng là muốn anh hát một bài hát! Những người ngồi ở đây, anh tùy tiện tìm một người cùng hát, chọn ai cũng được!”

Mọi người vừa nghe, tất cả đều không khỏi có chút buồn cười, vừa rồi Lục Đình Kiêu đã nói hắn không hát, cũng không muốn cùng người hợp xướng, Lục Cảnh Lễ lúc này lại muốn hắn tìm người hợp xướng, không phải cố ý muốn cho hắn thua sao?

Nhưng mà, lời này còn chưa xong, Lục Cảnh Lễ tiếp tục mở miệng nói, “Hơn nữa, em muốn chỉ định bài hát nha! Hắc hắc hắc…… em muốn anh cùng người anh lựa chọn cùng nhau hát bài 'lốc xoáy'!”

(Mình không tìm được tên chuẩn của bài hát này!)

Hiện trường mọi người lặng im vài giây, ngay sau đó tất cả đều ngây người…

Giang Mục dã vạch đen đầy đầu, “Khụ, lốc xoáy……” Hắn chọn bài này chẳng phải dứt khoát lấn áp sao!

Ninh Tịch đồng thời cũng là đỡ cái trán, một bộ không nỡ nhìn thẳng.

Kỳ thật loại bài hát này, chính là loại nhạc tình cảm vô cùng sến sẩm, đối nàng mà nói thì là chuyện nhỏ, chỉ là, nếu đó là Lục Đình Kiêu....

Mẹ nó, không nên không nên! Không thể nghĩ tiếp nữa...

Chỉ là nghĩ đến hình ảnh Lục Đinh Kiêu hát bài đó, nàng liền có điểm không tưởng tượng nổi.

Tất cả mọi người khi nghĩ đến lời bài hát "Lốc xoáy" này, ai ai cũng đều là một trận muốn cạn lời, nhị thiếu chơi cũng quá lớn rồi! Mẹ nó, yêu cầu Lục Đình Kiêu cùng người hợp xướng hát bài hát sến sẩm như vậy!

Quan trọng nhất chính là, loại ca khúc này cùng nam nhân hát cũng quá kỳ quái, nếu muốn chọn, khẳng định chỉ có thể chọn nữ nhân thôi...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,038
Điểm cảm xúc
2,090
Điểm
113
Vừa rồi Ninh Tuyết Lạc chỉ là yêu cầu hợp xướng một ca khúc bình thường mà thôi, Lục Đình Kiêu đều cự tuyệt, lần này sao có thể đáp ứng……

Mọi người chỉ cho là anh em nhà này đang chơi đùa mà thôi, không thể nào là thật được…

Lại nói tiếp, tình cảm hai anh em họ cũng thật tốt đi, cũng chỉ có Lục Cảnh Lễ dám cùng Lục Đình Kiêu chơi đùa kiểu này!

Mọi người đều cảm khái, chỉ thấy Lục Cảnh Lễ đã tung ta tung tăng mà chạy tới đầu kia mở bài 《 lốc xoáy 》, sau đó hưng phấn mà thúc giục Lục Đình Kiêu nói, “Mau mau mau chọn người đi! Không hát thì uống rượu! Một trong ba ly cũng không thể thiếu!”

Lúc này, đoạn nhạc dạo của bài hát đã vang lên…

Lục Đình Kiêu hơi hơi ngồi dậy, cánh tay hướng tới bàn trà với qua.

Xem ra là muốn uống rượu.

Mọi người đều có dự kiến chung như vậy, nhưng mà, giây tiếp theo, chỉ thấy ngón tay Lục Đình Kiêu tránh ly rượu trên bàn, mà là cầm lấy cái micro bên cạnh…

Ách!!! Lục Đình Kiêu chuẩn bị làm gì vậy?

Cơ hồ tất cả mọi người đều hơi thẳng người lên, sau đó, vô số ánh mắt nóng bỏng nhìn xuống phía dưới, Lục Đình Kiêu “phong khinh vân đạm” đem microphone kia, đưa tới tay Ninh Tịch..

Ninh tịch: “……???” Hả? Ý gì đây? Đại ma vương điên rồi sao! Thật sự muốn hát à? Hơn còn chọn nàng cùng hát?

Lúc này, những người khác cũng đều sắp điên rồi!!!!!!!!!!

Ninh Tịch!!!

Lục Đình Kiêu như vậy là có ý gì?

Đây là muốn hát, hơn nữa còn có ý chọn Ninh Tịch cùng hát sao?

Mọi người cằm đều muốn rớt xuống, khúc nhạc dạo kết thúc, Lục Đình Kiêu tùy ý mà dựa vào trên sô pha, thoáng giơ micro lên, môi mỏng khẽ mở, “Nhìn em, những đường con uyển chuyển ấy, tại chỗ chuyển lại chuyển đọa tiến phong mắt nhạc viên, Vạn vật trên đời, coi em là tâm mà chuyển động, chính anh, vì em mà đứng lại…”

(Vì bài hát không tìm được, câu hát này ta để nguyên bản, có thể hơi khó hiểu)

Trong phòng, đàn violon khàn khàn trầm thấp vang lên……

“Trời ơi! Đây… đây là Lục tiên sinh đang hát sao? Lỗ tai tôi cũng muốn mang thai luôn rồi!”

“Giọng nói quá dễ nghe mà! Có phải nguyên âm hay không vậy”

“Không có không có! Thật là Lục tiên sinh hát mà! Woa, Lục tiên sinh ca hát giọng hát lại gợi cảm mê người như vậy! Nghe thêm một lát, ta muốn ngất xỉu luôn rồi!”

“A a a hát rồi! Không phải nói sẽ không biết hát sao? Thì ra lại hát tốt đến như vậy! Kỳ thật ta còn tưởng rằng Lục tiên sinh tính cách như vậy, chắc sẽ không biết hát đâu! Sự thật chứng minh, tôi quá ngây thơ rồi!”

……

Mắt thấy phía dưới chính là giọng nữ, Ninh Tịch bởi vì thất thần chậm mất nửa nhịp, cũng không kịp nghĩ nhiều, vội vàng cầm lấy microphone tiếp lời——

“Vượt qua lý tính, vượt qua tự nhiên, giấu ở thượng đế, để anh đến bên em…… Cho dù yêu anh yêu anh đến từng mảnh nhỏ, vẫn em yêu anh, rơi xuống đất, như anh, hóa thành bột phấn, không ai có thể ngăn cản, ngăn cản em yêu anh… đến đây, đến đây hòa tan vào trong em đi!”

Cùng với giọng ca của Ninh Tịch vàng lên, trong phòng lại vang lên một trận la hét chói tai.

Giọng nữ mềm mại lưu luyến, âm cuối giống như mang theo sự quyết tâm…

Ninh Tịch nhìn thì giống như đang hát rất bình tĩnh, kỳ thật trên mặt cũng có chút nóng lên.

Mẹ nó! Cái gì mà “Đến đây hòa tan vào trong em đi”!

Hát đến câu này mặt nàng đã là đỏ bừng rồi!

Lục Cảnh Lễ đáng chết!

Đương nhiên, câu này của bài hát cũng là bình thường thuần khiết, không có gì đen tối cả, nhưng là, những người ở đây, có người nào thuần khiết sao?

Kế tiếp là hợp xướng, Lục Đình Kiêu với Ninh Tịch thanh âm cùng nhau vang lên: “Tới ôm ta, tạo thành lốc xoáy, cuốn lên kia, hôn nồng nhiệt bỏ qua vạn phong ba phía sau lưng…”

Ninh Tịch: “Yêu anh, còn nhiều hơn vũ trụ…”

Lục Đình Kiêu: “Anh yêu em, cũng là nhiều như vậy...”
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top