Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,026
Điểm cảm xúc
2,066
Điểm
113
"Ông nội đừng nói như vậy, ông sẽ khỏe lại thôi!"

"Haiz, con không cần an ủi ông nội, thân thể của ông thế nào tự ông rõ nhất... vốn còn muốn cố thêm mấy năm... ít nhất chờ con thành gia lập nghiệp... Khụ khụ khụ..."

"Ông nội đừng nói chuyện nữa, mau nghỉ ngơi đi!" Ninh Tịch vội vàng nói.

Nếu còn có một chút hy vọng thì còn có thể chờ thêm một chút nhưng hiển nhiên Ninh lão gia tử hiểu rõ, dẫu có chờ đợi thêm nữa cũng không thể thấy được chút hy vọng nào.

Hai đứa con thì ông không dám giao phó cái gì, bên này thì thái độ của Ninh Tịch lại kiên quyết như vậy, căn bản không thể trở về rồi vào công ty của Ninh gia, hơn nữa còn vì tính chất công việc mà việc kết hôn với sinh con cũng rất mong manh...

Người đã đến tuổi rồi, một khi đã chẳng còn gì để bám vào thì sức khỏe y như cái xe bị mất phanh...

Rời khỏi phòng bệnh, vẻ mặt Ninh Tịch nghiêm trọng dị thường.

"Ông nội nới với mày cái gì?" Ninh Diệu Hoa thấy cô đi ra, lập tức tiến lên hỏi.

"Không nói gì." Ninh Tịch thuận miệng ném lại một câu, vượt qua mọi người rồi đi thẳng ra ngoài.

Ninh Diệu Hoa ở phía sau tức đến giậm chân: "Thái độ của nó kiểu gì vậy!"

Thấy dù thế nào gia sản cũng rơi vào gia đình anh Cả, tất nhiên là Ninh Diệu Bang nóng nảy, ông ta kéo Ninh Thiên Tâm đến một bên thấp giọng nói: "Thiên Tâm! Con nhìn Ninh Tịch mà xem, nó đi biền biệt như vậy mà ông nội còn nhớ nó, con dù sao cũng là con gái ruột mà sao lại không giúp ba một chút chứ? Con mà còn không tranh thì chẳng được cái gì đâu!"

Ninh Thiên Tâm lạnh lùng nhìn ông ta: "Tôi thì chỉ mong ông không nhận được bất cứ cái gì thôi, đến lúc đó để tôi nhìn xem, lúc mà ông không còn cái gì thì mấy mụ đàn bà kia có ở lại với ông không!"

"Mày.."

"Có thế nào thì mấy năm nay bác Cả cũng không có ả đàn bà nào bên ngoài, còn ông thì thế nào, ông còn là một người đàn ông sao?"

"Mày thì biết cái đếch gì! Mày có biết thân phận thật sự của Trang Linh Ngọc là cái gì không? Ông ta có muốn cũng không dám làm, mày có cho ông ta một trăm cái lá gan cũng không dám!"

....

Tại biệt thự của Ninh gia.

Sau khi về đến nhà, Ninh Diệu Hoa dùng giọng điệu nghiêm túc nói: "Linh Ngọc, anh có chuyện muốn bàn với em."

"Chuyện gì? Có liên quan đến con bé kia sao?" Trang Linh Ngọc cau mày.

Ninh Diệu Hoa gật đầu một cái, chần chừ nói: "Nếu không... hay là chúng ta đi khuyên nhủ Tiểu Tịch đi, khiến cho nó trở về? Nhất định cha sẽ để cho nó một số cổ phần trong di chúc, nếu nó bị người khác lôi kéo thì rất bất lợi cho chúng ta... huống chi, Tuyết Lạc cũng không phải con ruột, sau này vẫn phải lưu lại máu mủ của nhà họ Ninh..."

Trang Linh Ngọc vừa nghe lập tức đổi sắc mặt: "Ý của anh là cái gì? Tuyết Lạc một lòng coi chúng ta là cha mẹ ruột! Anh nói như thế này chẳng phải đang phụ lòng con bé sao? Máu mủ quan trọng như vậy cơ à? Em nói cho anh biết, máu mủ đối với em không có bất cứ một cái ý nghĩa gì, trong lòng em chỉ có một đứa con gái duy nhất là Tuyết Lạc!"

"Có phải anh đã quên con bé kia đã làm những chuyện gì hay sao? Anh muốn vứt mặt mũi của mình xuống đất thì cũng đừng kéo em theo! Bất kể sau này có chuyện gì xảy ra với nó cũng không liên quan đến em!"

Ninh Diệu Hoa bất đắc dĩ trấn an:"Được rồi được rồi, anh đây cũng chỉ bí quá nên nói bừa thôi mà, em kích động như vậy làm cái gì, chưa kể có cho nó về cũng chỉ về dưới danh nghĩa con nuôi thôi, có công khai thân phận của nó đâu..."

"Cha cho nó bao nhiêu cổ phần thì anh cũng đừng có mà nhăm nhe vào, chúng ta không quan tâm tới cái nhúm tài sản đó đâu, nếu không anh cứ lấy tiền mua đứt lại cũng đủ cho nó dùng cả đời rồi. Tuy chúng ta không công dưỡng nhưng cũng có công sinh ra nó, không nợ nó cái gì cả, đối với nó cũng coi như hết tình hết nghĩa."
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,026
Điểm cảm xúc
2,066
Điểm
113
Trang Linh Ngọc vừa nói vừa lạnh lùng nhìn về phía Ninh Diệu Hoa: "Nếu anh để ý chuyện máu mủ như vậy thì cứ học theo chú Hai đi, ra ngoài tìm đứa con gái trẻ trung nào đó mà sinh lấy một đứa!"

Ninh Diệu Hoa vừa nghe liền hoảng, vội vàng trấn an: "Em nói bậy bạ cái gì vậy, sao anh có thể làm loại chuyện này cơ chứ! Tình cảm của anh dành cho em đâu phải em không biết?"

Hai người tiếp tục nhỏ giọng nói chuyện, Ninh Tuyết Lạc bưng một chén canh đi ra từ phòng bếp đến.

"Ba, mẹ... sợ hai người lo lắng quá sẽ nóng trong người, nên con hầm canh ngân nhĩ hạt sen cho hai người này. Ba mẹ uống xong thì đi ngủ sẽ thoải mái hơn một chút! Giờ ông nội đã nhập viện rồi, ba mẹ nhất định phải chú ý thân thể của mình!"

Trang Linh Ngọc vội vàng nhận lấy canh, vẻ mặt hiền hoà: "Ừ, được rồi... con ngoan, con mới là người mệt mỏi, ban ngày thì bận rộn cho tuần lễ thời trang, tối đến lại bị gọi đến bệnh viện chưa nghỉ ngơi được chút nào. Con mau đi nghỉ sớm đi, những chuyện này cứ giao cho người giúp việc làm là được!"

"Mẹ, con không sao, con không mệt!"

Trang Linh Ngọc dùng ánh mắt yêu thương nhìn đứa con gái hoàn mỹ do một tay bà ta nuôi lớn, thở dài nói: "Tuyết Lạc này, lần này tám phần là ông nội không qua nổi, đến lúc đó nhất định là con phải vào công ty thôi, chỉ sợ đến lúc đó con bận rộn hơn rồi mệt mỏi hơn thôi!"

Nói xong bà ta cho Ninh Diệu Hoa một ánh mắt cảnh cáo, để ông ta bỏ đi những suy nghĩ không nên có.

Ninh Diệu Hoa cũng chỉ có thể im lặng không lên tiếng, dẫu sao địa vị của ông ta hiện nay cũng không quá chắc chắn, vẫn phải nhờ vào Trang gia với Tô gia.

Ninh Tuyết Lạc nghe vậy thì trong mắt cố che giấu đi vẻ vui mừng, vội vàng nói: "Mẹ, hiện giờ tuổi con còn trẻ, là lúc cần cố gắng phấn đấu nhất, chút khổ sở mệt mỏi này đã là cái gì? Chưa kể chỉ cần giúp được ba mẹ thì con đã vui lắm rồi!"

Trang Linh Ngọc vỗ vỗ bàn tay của Ninh Tuyết Lạc rồi nói: "Mẹ biết con ngoan nhất, con không cần lo lắng, con vĩnh viễn là con gái của mẹ, tất cả những thứ này là đều là của con, chỉ cần có mẹ ở đây một ngày thì không có bất cứ ai được phép coi thường con hết!"

Ninh Diệu Hoa họ nhẹ một tiếng: "Tất nhiên ba cũng thế!"

Ninh Tuyết Lạc nghẹn ngào: "Cám ơn mẹ, cám ơn ba... từ sau khi phát hiện thân thế của mình con vẫn luôn nơm nớp lo sợ, cảm giác như thế giới của con sụp đổ vậy, thật sự con không biết mình đã làm sai cái gì, mà chỉ trong một đêm nhà đã không còn là nhà của con, ba mẹ mà con yêu thương cũng không phải là ba mẹ của con... con..."

Trang Linh Ngọc nghe mà lòng đau như cắt: "Làm sao mà như thế được, ba vẫn là ba của con, mẹ vẫn là mẹ của con, sẽ không có bất kỳ sự thay đổi nào!"

Ninh Diệu Hoa cũng lộ vẻ xúc động: "Một tay ba mẹ nuôi con khôn lớn, dẫu cho không phải ruột thịt thì trong lòng ba mẹ, con từ lâu đã là con gái ruột rồi! Ngoài kia có nhiều đứa bất hiếu như thế nhưng chúng đều là con ruột cả đấy, làm sao có thể bằng một nửa của con được!"

"Con là niềm tự hào của ba mẹ, là phúc tinh của Ninh gia, con đã quên rồi sao? Sau này không cho con nghĩ mấy thứ lung tung kia nữa!"

...

Đêm khuya, tại Bạch Kim Đế Cung.

Ninh Tịch vốn đang chuẩn bị về nhà nhưng không ngờ trong lúc vô tình lại chạy đến chỗ này.

Đã trễ thế này rồi, không biết Lục Đình Kiêu đã ngủ chưa...

Ninh Tịch đang do dự đứng ở ngoài thì cánh cửa trước mặt đột nhiên mở ra.

Lục Đình Kiêu đang mặc quần áo ngủ đứng trước cửa: "Ninh..."

Lời còn chưa dứt, Ninh Tịch đã nhào thẳng vào lòng ngực anh.

"Xảy ra chuyện gì vậy?" Lục Đình Kiêu hơi nhíu mày, hỏi ngay.

Ngay thời khắc Ninh Tịch trông thấy Lục Đình Kiêu, rốt cuộc cô cũng buông tha cho sự mềm yếu mà cô vẫn cố gắng khóa trong lòng ra, giọng cô khàn khàn nói: "Ông nội bị bệnh rồi, rất nghiêm trọng, bác sĩ nói lần này có thể không qua khỏi..."
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,026
Điểm cảm xúc
2,066
Điểm
113
"Đừng khóc, đi vào rồi nói sau." Lục Đình Kiêu vội vàng đem người dẫn vào nhà, sau đó đỡ cô ngồi xuống ghế rồi rót một ly sữa nóng cho cô.

Ninh Tịch cầm cốc sữa, thất thần một lúc rồi mới nói: "Người ông nội không yên tâm nhất là em, Lục Đình Kiêu, em muốn đi tìm một... hay là cho em đi thuê một người đàn ông giả vờ làm bạn trai em, để em dẫn đi gặp ông nội em cho ông an tâm."

"Tại sao không mang anh đi?" Lục Đình Kiêu hỏi.

"Hả... mang... anh?" Ninh Tịch hơi sửng sốt một chút.

Lục Đình Kiêu đen mặt, thế mà cô hoàn toàn không nghĩ đến anh là sao?

Ninh Tịch phản ứng lại, vội vàng nói: "Khụ, ý của em là nếu mang anh đi thật thì... đoán chừng không phải để ông an tâm mà là lên cơn đau tim mất..."

"Đến lúc này em mang người khác đi thì ông của em càng không tin. Em chỉ có thể mang anh tới thôi." Giọng điệu của Lục Đình Kiêu vô cùng chắc chắn.

"Thật... thế sao?"

"Nếu không mang tôi thì em muốn mang ai?"

Ninh Tịch yếu ớt nhìn anh một cái: "Muốn nghe em nói thật không?"

"Ừ."

Ninh Tịch gãi đầu: "Thật ra thì... em định đi tìm Tịch Thế Khanh nhờ anh ta giúp một chút, thân phận của anh ta tương đối phù hợp, chưa kể ông nội cũng thích anh ta nữa, cho nên nói chung là..."

Chưa nói xong, Ninh Tịch đã nhạy bén phát giác ra nguy hiểm nên vội vàng khoác tay Lục Đình Kiêu: "Nhưng mà, em cảm thấy ông nội sẽ thích anh hơn! Đi đi đi, mang anh đi, ngày mai sẽ mang anh đi ha!"

Lục Đình Kiêu liếc cô một cái.

Dĩ nhiên anh biết sự lo lắng của cô không phải không có lí do, thân phận của anh như vậy đoán chừng Ninh lão gia tử khó mà tin được anh thật lòng, thậm chí còn có thể không chấp nhận anh luôn.

"Em không cần lo lắng, tôi sẽ xử lý." Lục Đình Kiêu nhìn cô, rồi lên tiếng đảm bảo.

"Chỉ tiếc là... bạn trai thì có thể dẫn đến, nhưng mà tâm nguyện có chắt của ông thì em không cách nào thỏa mãn được..." Ninh Tịch buồn thiu lầu bầu: "Coi như bắt đầu tạo em bé từ bây giờ cũng không kịp!"

Ninh Tịch đang nói lại đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, kích động bò dậy:" Lục Đình Kiêu, cái đó... có thể cho em mượn Tiểu Bảo một chút được không?"

"Không cần."

"Hả? Ý anh là gì? Không cho em mượn?"

"Không cần mượn, vốn là của em rồi."

Ninh Tịch nhất thời cảm động đến rưng rưng nước mắt: "Em cũng không biết làm như thế có đúng hay không... nhưng mà em biết... nếu em không làm cái gì thì nhất định sẽ hối hận..."

Cô không thể để ông nội rời thế gian này mà trong lòng vẫn còn tiếc nuối cùng bất an...

...

Vì vậy buổi sáng hôm sau.

Ninh Tịch mang theo Lục Đình Kiêu với bánh bao nhỏ cùng đến bệnh viện.

Lục Đình Kiêu hẳn đã sắp xếp xong xuôi, khu phòng bệnh vô cùng yên tĩnh không có bất kỳ một người không phận sự nào, có một bác sĩ đích thân dẫn bọn họ lên tầng.

"Bác sĩ, tình trạng của ông nội tôi thế nào? Hôm nay có khá hơn chút nào không?" Ninh Tịch lo lắng hỏi.

Vẻ mặt bác sĩ ngưng trọng lắc đầu: "Rất tệ, ông cụ vẫn luôn mơ màng không tỉnh táo, nếu tiếp tục kéo dài như vậy chỉ sợ rằng... không quá hai ngày..."

"Cái gì?" Ninh Tịch biến sắc.

Vốn còn đang do dự không biết có nên dùng Tiểu Bảo lừa gạt ông nội hay không nhưng vào lúc này cô không lo được nhiều như vậy nữa.

Ninh Tịch hít sâu một hơi, đẩy cửa phòng bệnh.

"Ông nội, con đến thăm ông đây!"

Trên giường bệnh, tinh thần của lão gia tử còn kém hơn cả hôm qua, nghe được giọng Ninh Tịch thì hơi nâng mắt lên một chút: "Tiểu Tịch à..."
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,026
Điểm cảm xúc
2,066
Điểm
113
“Ông nội, là con…”

Ninh Tịch đi lên phía trước, “Thực xin lỗi, ông nội, kỳ thật con có chuyện gạt ông, con đã gặp được người mình thích, cũng đang ở bên nhay, chỉ là, bởi vì công việc của con nên không thể công khai, vì vậy con vẫn chưa nói cho bất kỳ ai, hôm nay con cố ý dẫn anh ấy đến cho ông xem…”

Ninh lão gia tử dù không có sức lực vẫn trợn mắt, một lúc lâu sau, mới chậm rãi mở miệng hỏi một câu, “Thuê... Bao nhiêu tiền?”

“Hả?”

“Thuê hắn bao nhiêu tiền?”

“Ách… Ông nội, không phải là con thuê! Đây thật sự là bạn trai con!” Ninh Tịch có chút cạn lời.

Khó trách Lục Đình Kiêu nói nếu mang người khác đi, ông nội càng sẽ không tin tưởng…

Ninh lão gia tử thở dài, “Ông biết con là muốn cho ông an tâm, nhưng quả thật không cần đâu…”

“Ông à, anh ấy không phải con thuê mà! Không tin con chứng minh cho ông xem……” Ninh Tịch nói, liền ôm cổ Lục Đình Kiêu kéo xuống, sau đó ở trên môi hắn hôn một cái.

Ninh lão gia tử mơ mơ màng màng nhìn xem nàng làm cái gì, gấp đến độ trừng thẳng mắt, “Con con con… Con nha đầu này! Sao lại có thể tùy tiện chiếm tiện nghi nhà người ta! Quá vô lễ khụ khụ khụ……”

Ninh tịch: “……” Hix, ông vẫn không tin Lục Đình Kiêu là bạn trai nàng!

“Ông nội, con tự giới thiệu, con họ Lục, gọi Lục Đình Kiêu, hiện tại nhậm chức ở tập đoàn Lục thị, quả thực con cùng Ninh Tịch có quan hệ.” Lúc này, Lục Đình Kiêu liền mở miệng nói.

Ninh lão gia tử nghe vậy, biểu tình sửng sốt ngay lập tức, đồng thời phóng ánh mắt nghi ngờ, chậm rãi đánh giá nam nhân trước mặt, “Khoan… Từ từ, ngươi vừa rồi nói ngươi là ai? Lục cái gì?”

“Lục Đình Kiêu... ông nội, con phải mất bao nhiêu tiền mới thuê nổi Lục Đình Kiêu chứ?” Ninh tịch bất đắc dĩ nói.

“Hắn là Lục Đình Kiêu?”

Lục Đình Kiêu liền lấy ra một tấm danh thiếp từ trong ngực, đưa tới trong tay Ninh lão gia tử.

Vì thế, biểu tình của Ninh lão gia tử, từ hồ nghi, tới rồi khiếp sợ.

“Đúng rồi, ông nội, con còn một chuyện nữa gạt ông…” Ninh Tịch nói, rồi đem Tiểu Bảo vẫn luôn đứng ngoan ngoãn bên Lục Đình Kiêu dắt tới, “Ông, đây là cháu ngoại của ông đó...”

Ninh lão gia tử còn đang mơ hồ, đại não phản ứng không kịp, lúc này nhìn thấy Ninh Tịch từ phía sau dắt ra một tiểu bánh bao mềm mại, lại nghe được ba chữ “cháu ngoại ông”, tức khắc mở to hai mắt nhìn, “Con nói cái gì?”

Thấy ông nội từ trên giường nhảy dựng lên, Ninh Tịch hoảng sợ, chạy nhanh qua đi đỡ lấy, “Ông nội, người đừng kích động, coi trừng thân thể”

“Ta sao có thể không kích động! Con... mau đem cái thứ này vất đi cho ông … Mau…” Lão gia tử gấp đến độ kéo khí hô hấp trên mặt ra.

Ninh Tịch không có biện pháp, chỉ có thể tạm thời giúp ông lấy ra.

Ninh lão gia tử lập tức run rẩy mà thò tay, đôi mắt không nháy một cái nhìn chằm chằm Tiểu Bảo, sợ như sắp biến mất, “Tới đây… Mau đến gần ông nội…”

Tiểu Bảo quay đầu về phía Ninh Tịch liếc mắt một cái, Ninh Tịch liền ném lại bằng một ánh mắt cổ vũ, liền ngoan ngoãn đi đến bên ông nội, hơn nữa còn dơ bàn tay nhỏ, cầm lấy bàn tay của Ninh lão gia.

Cảm nhận được bàn tay nhỏ bé trong nháy mắt, đôi mắt vẩn đục nước mắt của Ninh lão gia tử liền hạ xuống, thân thể không ngừng mà run rẩy, “Cháu ta... đây thật sự là cháu ta?”

Ninh Tịch cũng đỏ hốc mắt, lại có chút không biết nên trả lời như thế nào.

Lục Đình Kiêu liền mở miệng: "Đúng thế, Tiểu Bảo chính là con của con và Ninh Tịch"

Tiểu Bảo nghe nói như thế, cũng dùng sức gật gật đầu, cháu chính là con của baba và mama!
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,026
Điểm cảm xúc
2,066
Điểm
113
Lão gia tử thật cẩn thận mà nắm tay Tiểu Bảo, “Không sai không sai…… Đây là cốt nhục Ninh gia…… Ta có thể cảm nhận được…”

Nhìn mãi một lúc sau, tất cả chú ý của Ninh lão gia tử đều đặt trên người Tiểu Bảo, xoay qua xoay lại Tiểu Bảo mà xem, “Giống…Qủa thực lớn lên rất giống Tiểu Tịch…… Nhìn đôi mắt này… rồi cả cái mũi nữa…”

Ninh lão gia tử đang nói Tiểu Bảo lớn lên so với Ninh Tịch vẫn luôn giống nhau, nơi này giống nơi đó cũng giống……

Ninh Tịch chỉ có thể đáp lại từng câu, trong lòng lại suy nghĩ, tiểu bảo không phải cùng Lục Đình Kiêu không phải cùng một khuôn mẫu khắc ra sao?

Như thế nào lại cùng nàng giống đâu?

“Tiểu Tịch a, con trước mang cháu ông ra ngoài, ông có lời muốn nói riêng với cậu ta.” Lão gia tử nhìn Lục Đình Kiêu, sắc mặt có chút nghiêm túc mà mở miệng nói.

“Ông nội, hay ông nghỉ ngơi một lát? Đừng quá mệt mỏi!” Ninh Tịch không yên tâm nói.

“Không có việc gì, ông không mệt, con còn sợ ông ăn mất cậu ta sao?”

“Ninh Tịch, em mang con ra ngoài trước đi.” Lục Đình Kiêu cũng mở miệng nói.

Ninh Tịch bất đắc dĩ, liếc mắt nhìn Lục Đình Kiêu một cái, chỉ có thể mang theo Tiểu Bảo đi ra ngoài đợi.

Phòng bệnh, Ninh lão gia tử dùng ánh mắt tìm tòi mà nhìn nam nhân trước mặt, “Cậu cùng Tiểu Tịch nhà ta, chuyện rốt cuộc là như thế nào?”

“Năm đó tại thời điểm phát hiện Tiểu Tịch mang thai, chúng con thực ra là muốn kết hôn, nhưng là, lại bị tách ra vì hiểu lầm, thẳng đến 5 năm sau mới gặp lại……”

……

……

Ninh Tịch ước chừng đợi gần nửa tiếng đồng hồ, Lục Đình Kiêu rốt cuộc cũng đi ra.

“Thế nào?” Ninh Tịch chạy nhanh đến hỏi.

“Ông bảo em đem Tiểu Bảo vào, cho ông nhìn lại một lần.”

“Được được được…” Ninh Tịch vội vàng dắt Tiểu Bảo vào.

Vừa định cùng ông nói chuyện, Ninh lão gia tử đã lướt qua nàng, nhìn về phía Tiểu Bảo, ngữ khí ôn nhu đến không thể ôn nhu hơn, “Tiểu bảo a, cháu năm nay bao nhiêu tuổi vậy?”

Tiểu Bảo liền viết lên tờ giấy [5]

“Đi học sao?”

[Mẫu giáo lớn]

“Ba mẹ cháu ngày thường quan hệ có tốt không?”

[Tốt]

……

Ninh tTịch vốn đang lo lắng Tiểu Bảo cùng ông nói chuyện sẽ có vấn đề, không nghĩ tới một già một trẻ ở chung lại hài hòa đến dị thường, nàng lại thành người dư thừa.

Vừa hơi thở của ông còn thoi thóp, lúc này lại giống như ông lão hồi xuân, tràn trề sức sống!

Cũng không biết Lục Đình Kiêu ở bên trong rốt cuộc cùng ông nói cái gì, lại cùng anh giải thích như thế nào, lão gia tử cùng Tiểu Bảo hàn huyên hơn nửa ngày, mới quay ra nói với nàng, “Tiểu Tịch a, con cùng Đình Kiêu hạnh phúc ở bên cạnh nhau, có thể gặp được người đối đãi thật lòng với con cũng không dễ dàng!”

“Ông à, con sẽ.”

“Ông biết con coi trọng sự nghiệp, nhưng cũng không thể quá xem nhẹ người bên canh, biết không?”

“Vâng, con biết…”

……

Sau khi rời bệnh viện.

Ninh Tịch đầy đầu mờ mịt, “À, Lục Đình Kiêu, anh cùng ông rốt cuộc là nói cái gì vậy? Ông nội lại đột nhiên nói tốt cho anh? Quả thực luôn mồm đều nói đến anh! Theo lý thuyết, anh làm em bụng to, ông phải là không thích anh mới đúng chứ?”

“Muốn biết?” Lục Đình Kiêu ánh mắt thâm thúy nhìn nàng.

Ninh tịch liên tục gật đầu, “Vâng, vâng.”

Lục đình kiêu: “Là em chủ động câu dẫn anh!"

Là hai người đã cưới nhau nhưng chỉ là chưa công chứng mà thôi!

“Anh cùng ông nói, suy xét công việc hiện tại của em, chúng ta mới vô pháp kết hôn, chỉ cần em mở miệng, chúng ta có thể đi công chứng bất kỳ lúc nào!.”

“Hả…” Quá xấu rồi đi! Nói như vậy nói, chẳng phải tất cả đều do nàng? Tuy rằng Lục Đình Kiêu nói vậy, nhưng có thật như thế không?…

“Chỉ như vậy à? Còn gì nữa không? Anh còn nói cái gì?” Ninh Tịch chỉ cảm thấy không đơn giản như vậy.

Lục Đình Kiêu nhìn nàng một cái, sau đó không nhanh không chậm mà mở miệng nói, “Ta cùng ông nói, chúng ta về sau kế hoạch sẽ sinh thêm 5 đứa con.”

“Phốc…… Khụ khụ khụ khụ……” Ninh Tịch thiếu chút nữa chính mình bị sặc chết, “Sinh năm đứa? Như vậy cũng quá nhiều đi!”

Thật là không nghĩ tới, cái câu nói này! Lại đem đến sức sống cho ông nội!
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,026
Điểm cảm xúc
2,066
Điểm
113
Sau khi rời khỏi bệnh viện, hai người cùng nhau đưa Tiểu Bảo đến trường học.

Trên đường trở về, Ninh Tịch nhịn không được quay đầu hỏi Lục Đình Kiêu đang lái xe bên cạnh, “À, Lục Đình Kiêu… Chuyện của chúng ta, anh cùng ông em giải thích như thế nào vậy?”

Tối hôm qua Lục Đình Kiêu vẫn luôn nói giao cho hắn xử lý, nàng liền không hỏi nhiều, lúc này thật là có chút tò mò.

Lục Đình Kiêu nhìn tuyết đang rơi ngoài cửa sổ, một bên lái xe, một bên lẳng lặng mà mở miệng đáp, “Anh nói…… Chúng ta là ngẫu nhiên gặp nhau, nhất kiến chung tình, tính cách hợp nhau, bởi vì khó kìm lòng nổi bản thân mà quá giới hạn, có Tiểu Bảo. Nhưng tuổi trẻ bồng bột, tình yêu như gió bay vậy, luôn là tới cũng nhanh, đi cũng nhanh, bởi vì một ít hiểu lầm nhỏ, em bỏ lại anh và Tiểu Bảo, một kình đi tha hương. 5 năm sau, chhúng ta lại lần nữa gặp lại, phát hiện đều như cũ không quên được nhau, tuy rằng con đường phía trước khó liệu, nhưng vẫn lựa chọn ở bên nhau, cùng nhau đối mặt……”

Đây vẫn là lần đầu tiên Lục Đình Kiêu một lần nói nhiều như thế, thật là không thể tưởng tượng nổi, hoàn toàn không giống anh tý nào, rất gay cấn!

Ninh Tịch ở một bên nghe được cằm đều sắp rơi xuống, “ Anh… Lục Đình Kiêu… Anh có thể biên kịch… Lại còn có là lãng mạn như phim thần tượng vậy!”

Lục Đình Kiêu ánh mắt thâm thúy, qua kính chiếu hậu nhìn nàng một cái, chậm rãi nói, “Không phải biên, đây là suy nghĩ trong lòng anh, nếu chúng ta có thể sớm chút tương ngộ, thì thật tốt.”

Trong phút chốc, trái tim Ninh Tịch giống như bị một thứ gì đó đập phải thật mạnh…

Trong đầu đều quanh quẩn câu nói kia của Lục Đình Kiêu.

Nếu chúng ta có thể tương ngộ sớm một chút, thì thật tốt.

Đây cũng là nỗi trăn trở của Ninh Tịch.

Nếu có thể gặp anh sớm hơn một chút, thì thật tốt!

Giây tiếp theo, phía trước có đèn đỏ, Ninh Tịch nhịn không được liền nhào cười qua, hôn lấy Lục Đình Kiêu.

Bị Ninh Tịch đột nhiên hôn, Lục Đình Kiêu đầu tiên là ngẩn ra, ngay sau đó quay người, đổi thế chủ động… Trong lòng là từng hồi thổn thức.

Đèn xanh, từng đợt còi ầm ĩ vang lên phía sau xe, Lục Đình Kiêu mới hồi phục lại tinh thần, liền thở dốc, “Anh đang lái xe, không được quấy”

Ninh Tịch ngẩng mặt nói ngay: "Em mới không quấy, rõ ràng là bị anh làm cảm động nên mới không chịu được đó"

Lục đình kiêu: “……”

……

Ngày hôm sau là thứ bảy, Ninh Tịch mang theo Tiểu Bảo đến thăm ông nội, Ninh lão gia tử đã có thể đi được, không chỉ có như thế, còn cùng Tiểu Bảo chơi suốt một buổi sáng.

Ngay từ mấy ngày đầu, Ninh Tịch còn lo sợ bất an, sợ lão gia tử là gắng gượng nhất thời. Lúc nào cũng có thể ra đi.

Nhưng đến hiện tại, sức không nên của ông ngày một tốt lên, cuối cùng mới an tâm hơn một chút.

“Ông nội à, thời gian đã hết, lần sau con lại đến. Tiểu Bảo, mau tạm biệt ông!” Nàng mỗi lần lại đây đều phải chọn lựa thời gian, tránh gặp phải mấy người Ninh Tuyết Lạc.

Lão gia tử cảm thấy mỹ mãn mà xoa xoa đầu Tiểu Bảo “Được, Tiểu Tịch, con yên tâm, chuyện này ông sẽ không nói cho bất kỳ kẻ nào.”

Nếu như bị những người đó biết Tiểu Tịch cùng Lục Đình Kiêu có quan hệ, sợ rằng sẻ xảy ra không ít sóng gió, ít nhất muốn chờ hai người kết hôn, nếu không sự việc Tiểu Tịch chưa kết hôn đã mang thai bị truyền ra, đối nàng sẽ có ảnh hưởng rất lớn.

Ông hiện tại coi như đã yên tâm, biết được Ninh gia tốt xấu vẫn còn một tia huyết mạch, ông chết cũng có thể nhắm mắt.

Bất quá, vì Tiểu Tịch cùng tiểu bảo bối, ông còn phải cố gắng sống tốt, chống lưng cho hai người, còn phải đợi chúng sinh thêm 2, 3, 4... đứa cháu ngoại.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,026
Điểm cảm xúc
2,066
Điểm
113
Sau buổi biểu diễn thời trang, Studio Tắc Linh vừa chứng minh thực lực của mình ở mướn giải Kim Đỉnh, lại thêm sự ảnh hưởng của Tần Sanh Nguyệt, thị trường cuối cùng cuối cùng cũng được mở ra, mấy ngày nay đã bắt đầu lục tục có người qua bày tỏ ý định muốn hợp tác.

Chỉ là, những người này tôm cá hỗn tạp, nếu không có bộ máy nội vụ chuyên nghiệp sẽ không thể phân biệt, như vậy rất có thể một lần hợp tác liền hủy đi tâm huyết trước kia.

Trong khoảng thời gian ngắn, lượng công việc đến đầu Ninh Tịch đột nhiên lớn lên, Cung Thượng Trạch cùng Hàn Mạt Mạt muốn đuổi trang phục hàng mẫu, còn lại nàng là muốn từng bước từng bước sưu tập hợp các tư liệu về thiết kế.

Thời điểm vội đến sứt đầu mẻ trán, Nguyệt Vương Bài cuối cùng vẫn là khoan thai tới muộn.

Nghe được tiếng chuông cửa vang lên, Hàn Mạt Mạt lập tức ngó dài cổ, “Có phải nhà thiết kế của chúng ta tới hay không? Tôi đi mở cửa!”

Một lát sau, Hàn Mạt Mạt nhìn thấy một nữ nhân lanh nhạt đi vào.

Chỉ thấy người tới một thân sạch sẽ lưu loát mặc bộ váy champagne, tóc búi lửng ở trên đầu, trên mặt không có chút biểu tình dư thừa nào, một nhà thiết kế lại có khi thế sắc bén như Bạch Cốt Tinh vậy, quả nhiên vừa thấy chính là không ổn.

“Kiều vi lan, Tần tổng bảo ta đến đây.” Kiều Vi Lan đơn giản mở miệng nói, một ngữ khí công tư niêm minh.

“Vậy tốt, ta là Ninh Tịch, người phụ trách của Tắc Linh, Kiều tổng mời vào!” Ninh Tịch khách khí mà đem người đưa tới văn phòng.

“Bởi vì bên kia có một ít công tác yêu cầu giao tiếp, cho nên chậm trễ mấy ngày.” Kiều Vi Lan giải thích nói.

“Không sao cả...” Ninh Tịch tỏ vẻ tươi cười.

Tùy tiện hàn huyên vài câu, một lúc sau, Ninh Tịch mới đưa ra vấn đề quan trọng: “Không biết Tần đã nói qua cho cô tình huống của chúng tôi hay chưa, Studio ở đây chỉ là mới hoạt động, trích phần trăm cho cô khẳng định sẽ không bằng bên Tần tổng. Tuy rằng cô là Tần tổng điều đến, bất quá, dưa hái xanh không ngọt, cô nếu không muốn ở lại đây, ta có thể giúp cô đi nói với Tần tổng.”

“Không cần, Tần tổng an bài, ta không có ý kiến.” Kiều Vi Lan mặt không biểu tình nói.

Ninh Tịch đánh giá thần sắc trong ánh mắt Kiều Vi Lan, tuy rằng cũng không quá nóng bỏng, nhưng cũng nhìn không ra phản ứng đặc biệt bài xích nào, hoàn toàn là bộ dáng quy củ nghe theo mệnh lệnh.

So với tình huống mà nàng dự đoán, thật ra khá hơn nhiều.

Vốn dĩ chính là trên đường bị điều lại đây, cũng không trông cậy vào nàng có thể nhanh như vậy đã dung nhập.

Vì thế, Ninh Tịch liền tiếp tục giới thiệu nói, “Phòng làm việc của chúng ta tình huống rất đơn giản, chắc cũng không cần ta giải thích nhiều, trước cùng cô giới thiệu hai vị đồng sự, vị này chính là thiết kế tổng, giám đốc Cung Thượng Trạch, vị này là trợ lý Hàn Mạt Mạt.”

Sau khi giới thiệu mấy người một chút, ánh mắt Kiều Vi Lan dừng lại chốc lát trên người Cung Thượng Trạch, ngay sau đó liền lại khôi phục trạng thái người máy.

Sau đó, Ninh Tịch dắt Kiều Vi Lan đến phòng làm việc đã sắp xếp sẵn, “Trước mắt sản phẩm của chúng ta chỉ nhắm vào tầng lớp thượng lưu, đánh vào thị trường cao cấp, cho nên, từng nguyên liệu phải nghiêm khắc lựa chọn.

Nghe xong, Kiều Vi Lan trực tiếp mở miệng nói, “Trong ba ngày, tôi sẽ tìm ra nhà hợp tác cung cấp nguyên liệu, giao cho cô xem qua, rồi cùng đối phương can thiệp, rồi sẽ bàn bạc phương án hợp tác cụ thể.”

“Được.”

Tuy rằng thái độ đối phương lạnh nhạt, cũng may trình độ vẫn là chuyên nghiệp không lời nào để nói.

Thôi được rồi, nếu ba ngày sau cô ấy vẫn không thể hoàn thành, khó dung nhập với nơi này, vậy coi như không có duyên đi.

Quan trọng nhất chính là, vị mỹ nữ này không phải loại hình nành thích, cổ hủ, coi trọng trinh tiết!
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top