Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Hai tiếng chiếu phim trôi qua rất nhanh, tất cả khán giả đều cảm thấy chưa thỏa mãn.

Mặc dù không biết doanh thu bán vé như thế nào nhưng Ninh Tịch ngồi chờ ở sảnh đích thân cảm nhận được thái độ cùng phản hồi của khán giả sau khi xem xong thì yên tâm hơn nhiều.

Bất luận lượng vé bán được bao nhiêu thì cái mà cô muốn mang đến cho người xem đã đạt đến mức cô dự đoán.

Lúc các khán giả đi ra, đã có vài phóng viên đứng ngoài sảnh ngẫu nhiên phỏng vấn bọn họ.

"Xin chào cô, cô vừa mới xem phim Thiên Hạ xong đúng không?"

"Đúng vậy."

"Vậy cô cảm thấy bộ phim này thế nào?"

"Quá tuyệt vời! Còn hay hơn cả những gì tôi tưởng tượng! Nhất là vai Thượng Quan Ánh Dung của Ninh Tuyết Lạc, vô cùng mạnh mẽ, cô ấy chính là nữ thần của tôi! Triệu Tư Chân diễn cũng được lắm! Nhất là cái cảnh cuối cùng phải đứng trên bờ sinh tử mà lại chẳng thế nắm tay làm tôi muốn khóc luôn!"

...

"Xin chào cậu, cậu thấy vai diễn nào trong Thiên Hạ gây ấn tượng nhất?"

"Đương nhiên là vai chính rồi! Quả thật rất có sức hút! Đúng rồi, tôi trả lời cái này sẽ được lên tivi à?"

"Sẽ lên!"

"Vậy thì tốt quá, tôi muốn chuyển đến nữ thần của tôi một câu, Tuyết Lạc! Tôi yêu cô!"

...

Nhìn đám người đang phỏng vấn kia, vẻ mặt khinh bỉ của Giang Mục Dã may mà được che lại bởi khẩu trang: "Đệch mợ! Coi mọi người là đồ ngu à? Cái suất chiếu phim trước fan của Ninh Tuyết Lạc bao hết cả rồi, ai xem suất đó đều là fan trung thành của Ninh Tuyết Lạc cả! Phỏng vấn cái đám đó đương nhiên là phải khen lấy khen để Ninh Tuyết Lạc rồi!"

Cung Thượng Trạch nhìn Ninh Tịch, cậu ta vô cùng tin tưởng bà chủ nhà mình: "Người xem cũng có mắt mà, gì chứ thực lực là không làm giả được."

"Nói đến thì... lúc trước em thấy trên mạng có nói, thành phố nào Tô Diễn cũng đều bao một suất chiếu dành cho fan của Ninh Tuyết Lạc đó, anh ta toàn lực ủng hộ phim mới của cô ta! Tình cảm của hai người này đúng là sâu đậm, cũng coi như là một truyền kì trong giới giải trí ha?" Vẻ mặt Hàn Mạt Mạt có chút hâm mộ.

Giang Mục Dã liếc nhìn cô một cái: "Hờ? Truyền kì? Nhóc con, đừng tùy tiện tin cái vẻ ngoài mà cô thấy!"

Giang Mục Dã nói xong thì có chút lo âu nhìn Ninh Tịch.

May mắn, biểu tình của Ninh Tịch vẫn ổn định, không có chút nào dị thường.

Xem ra cô đã hoàn toàn buông tay Tô Diễn rồi...

Cũng khó trách.

Nói không quên được người yêu cũ cũng chỉ vì hiện tại không thấy hạnh phúc mà thôi.

Bây giờ Ninh Tịch với cậu của anh ta mặn nồng như vậy thì sao có thể để ý tới Tô Diễn chứ...

"Thượng Trạch, ba bộ đồ của Tần Sênh Nguyệt cậu chuẩn bị tới đâu rồi?" Trên đường về, Ninh Tịch hỏi một câu.

"Đã chuẩn bị xong rồi, trong đó có một bộ là chiếc váy màu đỏ trong chủ đề Niết Bàn đoạt giải Kim Đỉnh lần trước, hai bộ khác là tác phẩm mới nhất của tôi." Cung Thượng Trạch nói.

Nhìn bộ dáng thì có vẻ gần đây linh cảm sáng tác rất thuận lợi.

"Được, vậy ngày mai tôi đưa cho Tần Sênh Nguyệt xem thử, đúng rồi, cô ấy cũng đã đáp ứng cho chúng ta mượn một nhân viên marketing chuyên nghiệp đó, chắc là sắp đến thôi, hai người chuẩn bị đón tiếp thành viên mới nha!"

"Thật à! Tốt quá!" Hàn Mạt Mạt hưng phấn.

Cung Thượng Trạch cũng thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt nhìn Ninh Tịch đã chuyển thành sùng kính.

Mỗi lần cậu ta cảm thấy mọi chuyện đi vào ngõ cụt thì cô luôn có cách để đánh ra một con đường sống, hoàn thành chuyện mà cậu cho rằng không có khả năng.

Giang Mục Dã đứng một bên nhìn Ninh Tịch đang bừng bừng ý chí chiến đấu kia, cậu ra bỗng nhiên nhớ lại ngày đó lúc trên máy bay Ninh Tịch có nói...

Cô muốn bao nuôi Lục Đình Kiêu... không phải lúc đó chỉ là nói đùa sao?
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Một tuần sau, lễ mở màn của tuần lễ thời trang được giới thời trang cả nước săn đón làm lễ khai mạc ở Đế Đô.

Tuần lễ thời được coi là đỉnh cao của thời trang cao cấp trong nước, là nơi để các nhà thiết kế đưa ra những mẫu thiết kế mới nhất, chuyên nghiệp nhất của mình. Đây được coi là bệ phóng để tên tuổi của các nhà thiết kế tỏa sáng, phô bày sự sáng tạo của bản thân, là nơi sân chơi để quảng cáo các sản phẩm thời trang. Muốn trở nên nổi bật giữa hàng bao nhiêu tác phẩm chất lượng như thế này cũng không phải chuyện dễ.

Rất nhiều các tác phẩm được chuẩn bị từ nửa năm trước, Tắc Linh của Ninh Tịch mới thành lập không lâu, tất nhiên là không thể so với những nhãn hiệu đã có thâm niên, phải đến một ngày cuối cùng trước lễ khai mạc mới gấp rút hoàn thành sản phẩm của mình.

Giờ phút này, ở một góc dưới sân khấu, Cung Thượng Trạch có chút khẩn trương.

Ninh Tịch vất vả lắm mới mời được Tần Sênh Nguyệt làm người mẫu, lỡ như tác phẩm của cậu không đạt tới hiệu quả như mong muốn thì không chỉ làm tổn hại danh dự của studio mà danh dự của Tần Sênh Nguyệt cũng bị ném đá ngay thôi. Công sức của Ninh Tịch cũng trôi theo dòng nước.

Ninh Tịch vỗ vai cậu ta một cái, nói: "Đừng khẩn trương, cậu có lòng tin vào bản thân mình một chút được không hả? Tác phẩm của cậu thực sự rất tuyệt vời! Ngay cả Tần Sênh Nguyệt cũng khen cậu đó!"

Hàn Mạt Mạt liên tục phụ họa: "Là vàng nhất định sẽ tỏa sáng!"

Cung Thượng Trạch cảm kích nhìn hai người bọn họ: "Cám ơn!"

Một tiếng nhạc kinh kịch truyền thống được vang lên, tuần lễ thời trang chính thức được khai mạc.

Trên sân khấu đã được trang trí với cánh cửa sơn son, tay nắm cửa bằng đồng xanh biếc. Khi cánh cửa được mở ra, bên trong hiện lên hình ảnh cung điện nguy nga, những người mẫu mặc những cung trang xa hoa từ từ bước ra.

Màn ảnh lớn phía sau hiện lên biểu tượng của History.

Thấy biểu tượng này, phía dưới sân khấu xôn xao...

"Nhãn hiệu khai mạc lần này là của History đó! Thương hiệu này cũng mới chỉ thành lập được một năm thôi đúng không?"

"Thế cho nên tôi mới nói, nhà thiết kế giỏi là linh hồn của cả một thương hiệu, Đới Uy không hổ danh là thiên tài trăm năm khó gặp, tác phẩm của anh ta rất có hồn!"

"Nhưng mà tôi nghe nói giải Kim Đỉnh lần trước có một "Trình Giảo Kim" xuất hiện, đánh bại cả Đới Uy đấy!"

"Cái nhà thiết kế giành Kim Đỉnh đó quả thật có các thiết kế rất đẹp nhưng đáng tiếc phong cách của họ quá giống History, lần đó ăn may cũng không chừng, ai có thể đảm bảo lần nào hắn ta cũng có thể đánh bại Đới Uy chứ? Tôi đoán kết quả cuối cùng là bị thị trường bài trừ hoặc bị History thu mua thôi! Không thấy gần đây họ rất im lặng à?"

...

Bộ trang phục cuối cùng, cũng là bộ váy chủ chốt của History được siêu mẫu quốc tế An Kỳ trình diễn.

Sau khi kết thúc, dưới khán đài vang lên một tràng vỗ tay như sấm, mọi người rối rít chúc mừng Ninh Tuyết Lạc và Đới Uy.

"Các sản phẩm của lần này quá tuyệt vời! Khó trách bên tổ chức lại chọn History làm nhãn hiệu mở màn!"

"Cám ơn mọi người!"

Hôm nay, Ninh Tuyết Lạc mặc một bộ âu phục gọn gàng, lịch thiệp. Từ một Đại minh tinh hào quang bắn bốn phía trở thành hình tượng CEO tài giỏi, tất nhiên là cô ta hào phóng đáp lại lời tâng bốc của mọi người thôi.

Gần đây có thể nói là thời gian Ninh Tuyết Lạc đắc ý nhất.

Thiên Hạ mới ra mắt ngày đầu tiên đã bán được hơn 150 triệu lượt vé, chỉ đứng sau bộ phim hài kinh dị Hollywood - Chuyện Vui được công chiếu cùng kỳ, nghiễm nhiên trở thành một bom tấn trong thời gian này.

Sau đó vì danh tiếng của bộ phim được bàn tán xôn xao trên mạng nên khiến khán giả tò mò đi xem, càng về sau lượng vé bán ra càng lớn, sau một tuần lấy con số 1, 23 tỷ lượt vé bán ra mà hoàn mỹ thu quân.

Trong thời gian này, vai chính Ninh Tuyết Lạc đỏ đến tím bầm, thậm chí còn trở thành người có khả năng kế vị ảnh hậu nhất, có thể nói năm nay Ninh Tuyết Lạc bội thu cả hai giới giải trí và thời trang...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
"Ninh Tuyết Lạc này đúng là có bản lĩnh, mấy nghệ sĩ khác có kinh doanh cũng chỉ là chơi chơi một chút thôi, thậm chí còn lỗ vốn nhưng cô ta có thể làm được ra ngô ra khoai cơ đấy!"

"Cứ ở mãi trong giới giải trí là không được rồi, người ta là chân chính bạch phú mỹ đó, là thiên kim tiểu thư lại còn có bạn trai là tổng tài vẫn yên lặng ủng hộ hết lòng, muốn không thành công cũng không được đúng không?"

"Đúng rồi, không biết lần này Tần Sênh Nguyệt sẽ mặc trang phục của nhãn hiệu nào đây nhỉ? Chắc không phải lại là History chứ? Cô ấy không phải là thích nhất nâng đỡ người mới sao?"

"Này thì có gì mà thắc mắc, nhất định lại là thương hiệu quốc tế nào đó thôi!"

...

Nghe tiếng nghị luận của những người xung quanh, Ninh Tuyết Lạc hơi nhíu mày.

"Đáng tiếc, không mời được Tần Sênh Nguyệt..."

Lần này vốn là càng có thể hoàn hảo hơn một chút nhưng không ngờ đến phút chót lại xảy ra ngoài ý muốn. Chẳng hiểu sao Tần Sênh Nguyệt lại bỗng nhiên từ chối quảng cáo cho History.

Đới Uy đứng một bên mở miệng nói: "An Kỳ cũng rất được rồi! Bây giờ cô ta cũng là siêu mẫu quốc tế, sức ảnh hưởng không hề thấp hơn Tần Sênh Nguyệt đâu!"

Ninh Tuyết Lạc nhìn gã ta một cái, không nói gì.

Mặc dù hiện tại Tần Sênh Nguyệt đã giải nghệ nhưng danh tiếng là người Hoa đầu tiên được bước chân vào võ đài quốc tế năm đó vẫn còn, vẫn là con cưng của biết bao nhiêu nhãn hiệu cao cấp. Chưa kể hiện nay vẫn là người dẫn đầu xu hướng thời trang, bản thân cô ấy cũng có công ty thời trang riêng. Loại nghé con mới sinh như An Kỳ sao có thể so sánh được.

Dù sao chuyện không mời được Tần Sênh Nguyệt cũng đã nằm trong dự liệu.

Trên sân khấu, những nhãn hiệu thời trang khác vẫn tiếp tục trình diễn.

Lục tục mấy nhãn hiệu nổi tiếng xong, trên màn hình lớn chậm rãi chuyển sang một cái tên khác - Tắc Linh.

"A.... Tắc Linh! Đó không phải là studio được giải Kim Đỉnh lần này sao?"

"Tôi cứ tượng bọn họ chỉ là hoa quỳnh sớm nổ tối tàn chứ, cứ nghĩ bọn họ không tham gia tuần lễ thời trang lần này!"

"Dẫu sao cũng sẽ bị so sánh với History thôi, nếu lần này mà thất bại thì cái danh tiếng của giải Kim Đỉnh cũng bị phá!"

"Chậc, đúng là gan thật đấy, dám đến thật cơ à!"

...

Đối với studio phá vỡ kỉ lục của Kim Đỉnh này, mọi người không kìm được mà chăm chú theo dõi

Mọi người càng hiếu kì mong đợi thì tình cảnh của Tắc Linh lại càng bấp bênh...

Khi tác phẩm đầu tiên xuất hiện thì khán đài đột nhiên yên tĩnh lại, một lát sau thì vang lên những tiếng trầm trồ thán phục.

Lần này các thiết kế của Tắc Linh dựa theo hai chủ đề Hoa Đào Trên Núi và Ngôi Sao Mùa Hạ, đúng là đẹp như một giấc mơ huyền ảo.

Không giống với cái chủ đề Niết Bàn - Trọng Sinh hoa lệ như ở lần trước, hai mẫu thiết kế lần này như mũi tên của thần Cuppid xuyên thẳng vào trái tim các thiếu nữ, khiến trái tim họ đập thình thịch.

Dưới khán đài, phản ứng của Ninh Tuyết Lạc vô cùng thản nhiên, còn Đới Uy dẫu sao cũng là tên cáo già lão luyện, dù trong mắt có mấy phần căm ghét nhưng hiển nhiên không coi bọn họ là đối thủ cạnh tranh.

Có thiết kế đẹp hơn thì sao?

Ở cái giới này cũng chẳng phải chỉ cần nhìn thiết kế đâu.

Dẫu lần trước bọn họ giật được giải Kim Đỉnh thì thế nào, khách hàng vẫn sẽ chỉ tin tưởng nhãn hiệu của gã chứ đâu đi tin tưởng một đóa hoa sớm nở tối tàn, cái nhãn hiệu tồn tại nhạt nhẽo thế kia chỉ làm giảm giá trị của người mặc thôi.

Cả hai nhãn hiệu đều nhắm vào đối tượng khách hàng giàu có, trang phục đối với những người này mà nói chẳng khác nào khuôn mặt của họ, cần phải cẩn thận từng ly từng tý một.

Điều gã cần làm bây giờ chính là chờ Tắc Linh rơi vào bế tắc rồi dùng giá thấp thu mua lại. Thậm chí có thể xóa bỏ cái tên Tắc Linh luôn rồi đem nhà thiết kế của họ về thiết kế cho mình...

Nhưng mà một giây kế tiếp, Ninh Tuyết Lạc với Đới Uy đang ấp ủ những mưu tính trong lòng đột nhiên trợn tròn hai mắt...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Có điều, người khiếp sợ không chỉ có mình bọn họ mà còn có tất cả những nhà thiết kế và khán giả khác dưới khán đài...

Tất cả mọi người đều không ngờ được, người mẫu vedette mặc bộ trang phục chủ đạo áp trục sân khấu của Tắc Linh lại là -- Tần Sênh Nguyệt!

Chiếc váy màu xanh mực lóe lên những tia sáng, phần cổ được thiết kế chữ V với đường cong giống như giải ngân hà... Cả bộ váy như bầu trời đêm mùa hạ, những ánh sao mênh mang tựa như một giấc mơ.

Thật là... điên rồi!

Chuyện gì đã xảy ra?

Tại sao Tần Sênh Nguyệt lại làm vedette cho Tắc Tinh?

Chẳng phải cô ấy công khai tán dương Đới Uy nhiều lần hay sao?

Thế mà vào một dịp quan trọng thế này lại mặc mẫu thiết kế của studio đã đánh bại Đới Uy lần trước, đây có phải công khai tỏ ý rằng nhà thiết kế kia có thực lực hơn Đới Uy?

Tất cả các vị khách quý cùng các nhà thiết kế, cũng bao gồm cả các phóng viên đã không chờ được muốn biết kết quả của câu hỏi này!

Đợi thật lâu, cuối cùng Tần Sênh Nguyệt cũng xuất hiện ở phía sau hậu trường, hơn nữa còn thay một bộ đồ khác.

Lúc này Tần Sênh Nguyệt mặc một bộ váy màu đỏ rực thêu những họa tiết kinh điển của Trung Hoa, phần chân váy thướt tha bị lửa đốt đến tận đầu gối làm lộ ra đôi chân thon dài sáng bóng vô cùng xinh đẹp...

Người có kiến thức đều lập tức nhận ra, đây là một trong những bộ trang phục của bộ sưu tập Niết Bàn giành giải lần trước của X!

"Cô Tần, xin hỏi bộ váy cô đang mặc trên người là đồ của Tắc Linh sao?"

"Đúng vậy."

"Cô Tần, xin hỏi vì sao cô lại thích nhãn hiệu Tắc Linh này?"

Tần Sênh Nguyệt khẽ vuốt chiếc váy trên người mình, ánh mắt chuyển vài vòng rồi mới tỏ vẻ đương nhiên hỏi ngược lại người phóng viên: "Còn cần phải hỏi sao?"

Một giây này, khí chất của Tân Sênh Nguyệt hoàn toàn dung hợp với chiếc váy cô đang mặc trên người, quả thật là khiến lòng người rung dộng.

Bất kể là tính cách, khí chất hay dáng người của Tần Sênh Nguyệt đều rất thích hợp với chiếc váy này!

"Vâng... đúng là không cần.... các mẫu thiết kế của Tắc Linh đúng là rất có hồn, không hổ cho cái tên đầy linh khí như vậy!"

"Cô Tần, cô thấy thế nào về History, nếu so sánh giữa Tắc Linh và History thì thế nào? Lúc trước cô vẫn luôn thưởng thức các tác phẩm của History vậy tại sao lại đột nhiên chuyển hướng qua Tắc Linh? Trong chuyện này có lí do gì không?" Có một vị phóng viên thông minh lên tiếng.

Ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào Tần Sênh Nguyệt.

Bao gồm cả Ninh Tịch dưới khán đài.

Quả thật cô rất sợ Tần Sênh Nguyệt thốt ra một câu: "Không có gì, bởi vì chị đây thích thế thôi."

May mà lúc mấu chốt Tần Sênh Nguyệt vẫn rất đáng tin, từ tốn trả lời: "Đới Uy là nhà thiết kế có thiên phú nhất mà tôi từng thấy, trước đây quả thật tôi rất thưởng thức anh ta nhưng mà những mẫu thiết kế của anh ta vẫn luôn dừng lại trong một thế giới hoàn mỹ, đẹp thì đẹp thật nhưng mãi không thay đổi. Mà ở Tắc Linh thì tôi thấy được sự trưởng thành và lột xác từng ngày... cùng với tiềm năng vô hạn trong tương lai!"

Địa vị trong giới của Tần Sênh Nguyệt cực cao, những đánh giá của cô cũng rất có uy tín.

Một câu này coi như khẳng định năng lực của Tắc Linh, đem vị trí vẫn luôn chênh vênh của nó đẩy hẳn vào trong giới thời trang.

Cách đó không xa, Ninh Tuyết Lạc thì tức giận đến sắp mất đi không chế: "Tại sao lại như vậy? Nếu là nhãn hiệu lớn khác thì thôi đi! Tại sao hết lần này tới lần khác lại là Tắc Linh! Rõ ràng chúng ta đã đưa quần áo cho Tần Sênh Nguyệt rồi nhưng cô ta lại cự tuyệt, có phải thiết kế của cậu có vấn đề gì không?"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Đới Uy vội vàng phủ nhận: "Chuyện này là không thể nào! Bộ váy kia chính là bộ váy áp trục của chúng ta ở tuần lễ thời trang Milan..."

Hết lần này đến lần khác xảy ra chuyện, Ninh Tuyết Lạc có bình tĩnh thế nào đi chăng nữa cũng không nhịn nổi, cô ta lạnh lùng nói: "Khó trách Tần Sênh Nguyệt nói cậu cứ luôn dậm chân tại chỗ, chẳng lẽ cậu không có mẫu thiết kế nào khác sao?"

"Tôi là vì đảm bảo nên mới chọn bộ váy kia..."

Mặc dù ngoài miệng Đới Uy nói như vậy nhưng thực tế trong lòng đã bắt đầu hoảng hốt.

Nếu lần trước nói là tình cờ, vậy những mẫu thiết kế của Tắc Linh lần này khiến gã ta chột dạ càng sâu.

Dẫu sao mọi thứ của gã có được ngày hôm nay đều là do trộm mà được, ban ngày hưởng thụ vinh dự và ca ngợi bao nhiêu thì ban đêm có bấy nhiêu sợ hãi mọi thứ sẽ biến mất...

Quan trọng nhất là, những mẫu thiết kế gã có trong tay đã sắp dùng hết, mặc dù gã có âm thầm thuê một đống những nhà thiết kế khác bắt chước phong cách của Cung Thượng Trạch nhưng đã là hàng bắt chước thì dù có hoàn mỹ tới đâu cũng không bằng nguyên bản...

Không được, gã ta nhất định phải điều tra rõ, nhà thiết kế của Tắc Linh kia là ai!

Tại sao lại có loại ảo giác như chính Cung Thượng Trạch thiết kế ra vậy.

Nhưng mà làm sao có thể chứ, Cung Thượng Trạch tuyệt đối không thể xoay mình, hơn nữa những mẫu thiết kế của cậu ta cũng không thể đạt đến cảnh giới cao như thế này....

....

Ban đêm, sau khi những hoạt động kết thúc. Tâm trạng Đới Uy không tốt liền mặc kệ Ninh Tuyết Lạc rời đi một mình.

Lúc đang chuẩn bị lên xe, khóe mắt của gã vô tình liếc về phía chiếc xe ở đối diện, thế mà lại thấy được khuôn mặt xuất hiện trong những cơn ác mộng hàng đêm của gã.

Cung... Cung Thượng Trạch!

Đới Uy quả thật sợ đến hồn bay phách lạc, gã đang muốn tìm câu trả lời thì người kia đã lên xe phóng đi mất hút.

Thật lâu sau khi chiếc xe đó rời đi Đới Uy mới hoàn hồn lại, nhất định là do gã ta gặp ảo giác rồi, nhất định là vậy...

Người kia mặc đồ thời thượng như vậy sao có thể lại là tên điên lôi thôi lếch thếch Cung Thương Trạch được?

....

Trong chiếc xe vừa nãy.

Ninh Tịch nhìn về kính chiếu hậu một cái: "Người vừa nãy là Đới Uy thì phải? Có phải hắn ta nhận ra cậu rồi không?"

Cung Thượng Trạch hiển nhiên cũng nhìn thấy, nghe vậy chỉ cười khổ nói: "Chắc là không đâu... ngày cả chính tôi cũng không nhận ra tôi của bây giờ."

Ninh Tịch nghe vậy thì gật đầu: "Cái này thì đúng..."

Hàn Mạt Mạt tò mò hỏi: "Lúc trước giám đốc Cung trông như thế nào?"

"Tốt nhất là em đừng biết, sẽ vỡ mộng đó~" Hai người đang nói chuyện thì di động của Ninh Tịch đột nhiên vang lên, là số lạ gọi tới.

Ninh Tịch nghi ngờ nhận cuộc gọi: "Alo?"

"Tiểu thư!!!" Mới vừa bấm nhận thì đầu bên kia đã truyền đến một thanh âm vô cùng kích động.

Ninh Tịch chần chứ nói: "Bác là... bác Ngô?" Người sẽ gọi cô như vậy chỉ có người giúp việc bên cạnh ông nội."

"Dạ! Là tôi! Tiểu thư, cô mau tới bệnh viên một chuyến đi! Lão gia nhập viện rồi!" Giọng của bác Ngô nghe vô cùng đau buồn.

"Bác nói gì cơ?"

"Két" một tiếng, Ninh Tịch khẩn cấp phanh xe dừng lại bên đường, sắc mặt trắng bệch không chút máu: "Ông nội bị làm sao?"

"Lão gia đột nhiên ngất xỉu, bác sĩ nói lần này có khi không qua khỏi... Tôi thấy Đại thiếu gia với Nhị thiếu gia định không thông báo cho tiểu thư, nên mới tự tiện gọi cho cô! Người lão gia muốn gặp nhất chắc chắn là tiểu thư..." nghe giọng điệu của bác Ngô thì đại ý là đi gặp mặt lần cuối.

"Tại sao lại như vậy... bệnh viện nào? Tôi tới ngay đây!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
"Xin lỗi, ông nội tôi bệnh nặng, tôi phải tới bệnh viện ngay lập tức, không cách nào đưa hai người về được."

"Không sao không sao, chị Tịch mau đi đi! Ông nội quan trọng hơn! Tự chúng em về cũng được mà!"

"Được, hai người cẩn thận nhé."

"Bà chủ cũng đừng gấp quá, trên đường nhớ lái xe cẩn thận một chút!"

"Được, tôi biết rồi!"

...

Chào Cung Thượng Trạch với Hàn Mạt Mạt xong, Ninh Tịch lập tức chạy tới bệnh viện mà bác Ngô đã nói.

Cô vừa lái xe vừa gọi cho bác Ngô hỏi rõ tình hình: "Bác Ngô, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Mấy ngày trước tôi còn gọi cho ông nội cơ mà, không phải ông vẫn khỏe sao?"

Bên kia di động, bác Ngô thở dài một tiếng: "Ôi, lão gia không muốn tiểu thư nghĩ nhiều đó thôi, tình hình trong nhà chắc tiểu thư cũng biết. Đại thiếu gia thì chỉ một lòng nghĩ về đứa con nuôi kia, mà hai đứa con gái của Nhị thiếu gia thì cả ngày cứ làm ầm cả lên!"

"Lão gia đợi nhiều năm như vậy cũng không đợi được một người chắt thừa kế huyết mạch, tuổi thì càng ngày càng lớn, tâm bệnh cũng càng ngày càng nặng."

"Thật ra thì chuyện khiến lão gia không an tâm nhất là tiểu thư đó, Tâm tiểu thư ít nhất còn có bên nhà ngoại che chở, nhưng tiểu thư thì sao chứ? Lão gia chỉ sợ sau khi ngài ấy đi thì một mình tiểu thư bơ vơ một mình không chỗ nương tựa."

"Lúc trước ngài ấy luôn muốn tác hợp tiểu thư với vị Tịch thiếu gia kia cũng chỉ vì muốn sau này tiểu thư có chỗ mà dựa vào..."

Ninh Tịch lẳng lặng nghe những lời này mà trong lòng trống rỗng.

...

Lúc Ninh Tịch chạy đến, Ninh Diệu Hoa, Trang Ling Ngọc, Ninh Tuyết Lạc, Ninh Diệu Bang thậm chí cả Tô Diễn cũng đã có mặt ở đó.

Vẻ mặt Ninh Diệu Hoa với Trang Linh Ngọc khá nghiêm trọng, Ninh Tuyết Lạc thì khóc sưng cả hai mắt, đang yếu ớt dựa vào lòng Tô Diễn.

Trái lại, vẻ mặt Ninh Diệu Bang lại chẳng có vẻ gì là bi thương, ông ta nhìn chằm chằm Ninh Diệu Hoa khinh bỉ nói: "Giả bộ cái gì mà giả bộ! Cả lũ các người đều mong cha chết đi! Cha vừa chết thì Ninh gia chẳng phải thuộc về các người rồi sao!"

"Câm miệng! Đây là lời mà con người sẽ nói sao? Ba đã như thế rồi mà mày vẫn còn nói như thế!" Ninh Diệu Hoa nổi giận nói.

"Tôi làm sao? Chẳng phải tôi nói trúng tim đen mấy người rồi à? To mồm cái gì? Anh dám nói trong lòng anh không nghĩ như vậy sao?"

...

Hai bên đang tranh cãi đến long trời lở đất, cuối hành lang truyền tới một loạt tiếng bước chân dồn dập.

"Lại một người nữa tới tranh gia sản!" Ninh Diệu Bang hừ lạnh một tiếng.

Thấy Ninh Tịch, trong mắt Ninh Tuyết Lạc xẹt qua một tia cảnh giác.

Hiện tại trở ngại lớn nhất trọng việc cô ta thâu tóm Ninh gia chính là lão già cố chấp kia, chỉ cần Ninh lão gia tử không còn nữa thì quyền định đoạt Ninh gia sẽ rơi vào tay Ninh Diệu Hoa. Không còn Ninh lão gia tử luôn nghiêng về phía Ninh Tịch nữa thì Ninh Diệu Hoa và Trang Linh Ngọc nhất định sẽ đứng về phía cô ta, như vậy thì Ninh gia khác nào vật trong túi cô ta rồi!

Còn về phần Ninh Diệu Bang không đỡ nổi một đấm với Ninh Thiên Tâm nhu nhược kia thì không có gì đáng ngại, Ninh Trí Viễn tuyệt đối không thể giao công ty vào tay loại người như vậy!

Bây giờ Ninh Tuyết Lạc chỉ sợ... nhỡ đâu một khắc trước khi chết, Ninh lão gia tử nhất thời xúc động đem hết cổ phần công ty giao vào tay Ninh Tịch... vậy thì mọi chuyện coi như xong rồi!

Dĩ nhiên khả năng này rất nhỏ, hơn nữa Ninh Diệu Hoa cũng tuyệt đối không để yên nếu chuyện này xảy ra.

Lấy tính cách của Ninh lão gia tử thì đoán chừng sẽ cho Ninh Tịch một ít cổ phần để đảm bảo cô ta không cần lo cơm áo...

Mặc dù không cam tâm để Ninh Tịch cầm cổ phần ăn hoa hồng nhưng mà để cô ta làm một cổ đông nho nhỏ nhìn mình điều hành công ty cũng không tệ...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
"Mày tới làm gì?" Ninh Diệu Hoa vừa thấy Ninh Tịch liền đổi sắc mặt, hiển nhiên ông ta cũng sợ thời khắc mấu chốt xảy ra chuyện xấu.

"Chị tới rồi, chị mau xem ông nội đi, bình thường chị không về nhà, ông nội vẫn luôn mong nhớ chị, chắc chắn người ông muốn gặp nhất chính là chị!" Ninh Tuyết Lạc vừa khóc vừa nói.

Lời này...

Ý bóng gió khác nào nói cô bình thường không thấy bóng dáng, đợi đến lúc sắp chết rồi mới vội vàng chạy tới.

"Mày nhìn cái gì? Đến lúc này rồi còn giả vờ có hiếu sao?" Trang Linh Ngọc tức giận nói.

Ninh Tịch một lòng đều đặt trên ông nội, cũng lười lắm mồm với loại người này. Cô chỉ lăng lặng nhìn ông lão đang nằm trong phòng bệnh qua lớp kính trong suốt của phòng ICU1.

1 Phòng hồi sức tích cực

Cô biết lời bác Ngô nói không sai, người để ông nội bận tâm nhất chính là cô...

Ninh Thiên Tâm đi tới, vỗ vỗ bả vai cô an ủi, vẻ mặt cũng rất áy náy.

"Ông nội thế nào rồi?" Ninh Tịch hỏi.

Ninh Thiên Tâm bi thương nói: "Tạm thời ổn định rồi, nhưng bác sĩ bảo... sức khỏe của ông nội không lạc quan... sợ rằng... không qua được mùa đông này..."

"Tiểu Tịch, em đừng đau buồn quá, con người tới cái tuổi này rồi luôn sẽ có một ngày..." Tô Diễn đứng một bên an ủi, đưa một tờ khăn giấy qua.

Câu nói của Tô Diễn khiến Ninh Tịch cảm thấy không thoải mái.

Ông nội còn chưa chết đâu, vậy mà gã ta nói cứ như thể ông phải chết là điều không thể nghi ngờ vậy.

Lúc này trong phòng bệnh, Ninh lão gia tử đột nhiên từ từ mở mắt, ông nhìn thấy Ninh Tịch ngoài cửa sổ thì giùng giằng tựa như muốn mở miệng nói chuyện...

Y tá gỡ mặt nạ oxi của ông ra, đến gần nghe một lúc, sau đó đi ra hỏi: "Bệnh nhân nói muốn gặp người tên Ninh Tịch, là ai?"

Nhất thời, tất cả mọi người đều dùng ánh mắt phức tạp nhìn về phía Ninh Tịch.

"Là tôi!" Ninh Tịch vội vàng mở miệng nói.

"Mời đi vào với tôi, nhưng mà hiện giờ sức khỏe bệnh nhân rất yếu, cô đừng trò chuyện với ông ấy quá lâu." Y tá dặn dò.

"Được, tôi biết rồi, cám ơn!"

Ninh Tuyết Lạc trơ mắt nhìn Ninh Tịch bước vào phòng bệnh mà trong lòng đầy ghen ghét, lão già này, cô ta lấy lòng ông ta kiểu gì cũng không bằng một sợi tóc của Ninh Tịch...

Dĩ nhiên, trên mặt cô ta vẫn là vẻ ảm đạm cùng mất mát.

Tô Diễn thấy vậy liền an ủi: "Tiểu Tịch mọi khi không ở nhà, khó tránh khỏi ông nội nhớ cô ấy."

Ninh Tuyết Lạc gượng gạo gật đầu một cái: "Em hiểu..."

Lúc này Ninh Diệu Hoa đã không còn để ý tới Ninh Tuyết Lạc nữa, trong lòng ông ta chỉ nghĩ không biết rốt cuộc Ninh lão gia tử đang nói cái gì với Ninh Tịch, đáng tiếc là hiệu quả cách âm của phòng bệnh quá tốt, bên ngoài không nghe thấy bất cứ cái gì.

Trong phòng bệnh, Ninh Tịch cầm chặt bàn tay Ninh lão gia tử vừa giơ lên: "Ông nội..."

Ninh lão gia tử run rẩy nhìn cô: "Đến rồi..."

Nhìn khuôn mặt khô cằn gầy yếu của ông, trái tim Ninh Tịch nhói đau từng cơn: "Ông nội, con xin lỗi..."

"Đứa ngốc, đang êm đang đẹp nói xin lỗi cái gì." Ninh lão gia tử sờ tóc cô một cái, miệng thở dốc vài cơn. Ông sợ thể lực của mình không chống đỡ nổi liền nói thẳng với cô: "Tiểu Tịch, ông nội vẫn luôn hi vọng có thể đợi đến ngày con tiếp quản công ty. Như vậy có thể nhân lúc ông nội còn sống mà giúp con dẹp bớt chướng ngại, ngồi vững trên vị trí này, nhưng mà... bây giờ ông nội đã không còn thời gian..."

"Ông nội biết, bây giờ con có sự nghiệp của mình, có cuộc sống của mình... trong lòng con vẫn còn giận, con không muốn trở lại... thôi... ông nội không ép con nữa, con... Trong di chúc, ông để cho con 10% cổ phần, đủ để con không phải lo cơm áo sau này... Ông nội không dám cho con quá nhiều... bởi vì... thất phu vô tội, hoài bích có tội1... quá nhiều sẽ gây họa cho con..."

1Thất phu vô tội, hoài bích có tội: Người có đồ quý không có tội, chỉ trách đồ quá quý khiến người khác nảy lòng tham.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top