Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Nếu hỏi về Tiểu thịt tươi hot nhất giới giải trí là ai?

Bất kì ai cũng sẽ nói ra một cái tên - Giang Mục Dã!

Giả Thanh Thanh vẫn không cách nào tiếp nhận sự thật này, lập tức bùng nổ: "Có phải có nhầm lẫn gì hay không? Không phải Giang Mục Dã chuyên diễn ở nước ngoài sao? Coi như anh ấy có về nước phát triển sự nghiệp thì cũng không thể chỉ diễn một vai nam phụ nhỏ nhoi thế này được!"

Ninh Tuyết Lạc trầm ngâm: "Nghe nói Giang Mục Dã chỉ nhận vai nam chính, hơn nữa chủ đầu tư bộ phim này là Tinh Huy, tại sao một diễn viên của Thịnh Thế lại tới đây nhận vai?"

Mới lúc nãy Giả Thanh Thanh còn vui mừng vì mình không bị chiếm tiện nghi thì bây giờ hối hận muốn chết: "Đáng chết! Tại sao lại như thế! Dựa vào cái gì mà Ninh Tịch lại may mắn như thế! Giang Mục Dã vốn là của tôi, là của tôi! Đều do cô ta không biết xấu hổ mà cướp vai của tôi!"

Những người xung quanh thấy Giả Thanh Thanh như vậy cũng có chút đồng tình, đối với việc cô ta phát điên cũng không bất ngờ.

Bởi vì cả giới giải trí đều biết Giả Thanh Thanh thích Giang Mục Dã, còn từng công khai tỏ tình trên weibo. Mặc dù Giang Mục Dã không thèm chú ý đến cô ta nhưng cô ta vẫn thường xuyên share bài viết có liên quan Giang Mục Dã trên weibo, một bộ si mê điên cuồng.

Quách Khải Thắng mất sức lực rất lớn mới có thể giải tán đám con gái điên cuồng này đi, ông nhịn không được chọc ngoáy Giang Mục Dã một câu: "Mục Dã à, cậu nhìn xem cậu mê hoặc toàn bộ con gái trong đoàn làm phim của tôi rồi đấy! Trai đẹp đúng là được ưu ái mà!"

Giang Mục Dã hùa theo đạo diễn: "Đạo diễn không nghe thấy sao, mấy cô gái đó chỉ muốn ngủ với tôi thôi, cho nên ngài nhất định phải bảo vệ tôi thật tốt đó nha!"

"Ha ha ha... Không sao, đối tác của cậu là chiến thần Mạnh Trường Ca đấy chứ đâu, có cô ấy bảo vệ... A! Đúng rồi, Ninh Tịch đâu? Suốt ngày chạy theo hỏi tôi nam thứ là ai, lúc này sao lại không thấy đâu?"

Giang Mục Dã nhếch môi cười mà như không, nói: "Chắc không phải bị tôi dọa cho chạy rồi chứ?"

"Cũng có khả năng, toàn bộ con gái của cái đất nước này đều là fan của cậu, không chừng Ninh Tịch cũng thế, có khi tận mắt thấy thần tượng nên bị dọa rồi! Quách Thắng Khải cười nói.

Hai người đang nói chuyện, Ninh Tịch lò dò đi tới.

Trong thời gian cực ngắn mà biểu cảm của Ninh Tịch đã khôi phục như thường, mỉm cười đưa tay với người trước mặt: "Giang tiền bối, chào anh, tôi là Ninh Tịch, rất vinh hạnh được hợp tác với anh."

Mặc dù Ninh Tịch cùng tuổi với Giang Mục Dã nhưng anh ta vào nghề sớm hơn cô nên anh ta là tiền bối của cô, theo lí thì thái độ phải ra tôn kính.

"Chào cô..." Giang Mục Dã nhếch môi, nhẹ nhàng đưa tay ra bắt tay cô, giây tiếp theo, tí nữa thì Giang Mục Dã không thèm để ý tới cái gọi là phong hộ mà hất tay cô ra.

Con nhỏ chết tiệt này, muốn bóp nát xương ông đây ra đấy à!

Giang Mục Dã cố giữ biểu cảm đẹp trai trên mặt rồi làm bộ đột nhiên nhận ra cái gì: "A, Ninh Tịch, hóa ra là cô..."

"Sao thế? Hai người quen nhau à?" Quách Khải Thắng đứng một bên nghe vậy thì rất ngạc nhiên. Không chỉ đạo diễn mà từ trên xuống dưới tổ kịch đều tập trung ánh mắt tại đây.

Giang Mục Dã cười nham hiểm: "Tất nhiên là quen rồi."

Nghe đối phương lại dùng cái giọng điệu khiến người khác dễ hiểu lầm, Ninh Tịch tức đến nỗi tay cũng bắt đầu run, cô sắp kìm nén không nổi ý muốn đập cho "con hàng" này một trận nhớ đời.

Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Ninh Tịch sắp tức đến thở ra khói, Giang Mục Dã mới chậm rãi nói: "Lúc trước từng hợp tác trong bộ phim Thanh Điểu."

"Hả? Vậy sao chưa từng nghe Ninh Tịch nói tới?" Quách Khải Thắng rất bất ngờ.

Ninh Tịch có cảm giác như mình vừa thoát chết trong chân tơ kẽ tóc, sau lưng ướt đẫm mồ hôi, khiêm tốn đáp: "Đạo diễn, lúc đó tôi chỉ là một cascadeur cho vai chính thôi, không ngờ Giang tiền bối vẫn còn nhớ."

Quách Thắng Khải vừa nghe thế thì rất vui vẻ: "Ây da, không ngờ hai người lại có duyên thế, vậy thì tốt quá, nếu đã từng hợp tác chắc cũng không cần làm quen trước đâu nhỉ, hôm nay chúng ta quay thẳng một cảnh diễn chung kịch liệt nhé?"

Ninh Tịch: "Hả..." Diễn chung? Kịch liệt? Không muốn đâu đạo diễn ơi! Chúng tôi không quen!

Giang Mục Dã cười vui vẻ: "Được ạ!"

Ninh Tịch giờ chỉ muốn bẻ gẫy hai cái răng nanh nham hiểm kia thôi.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
"Đừng vội, đừng vội, để tôi xem xem chọn cảnh nào thì được!" Quách Khải Thắng hứng thú lật kịch bản.

Ninh Tịch ở bên cạnh mà nóng ruột nóng gan: Đạo diễn ơi là đạo diễn, chọn cảnh 46 đi mà! Giờ mà để tôi diễn cảnh này, chắc chắn tôi sẽ đóng tốt lắm cho mà xem!

Đó là cảnh khi Tôn Hoán Khanh ở quân doanh cứu về một cô gái, sau đó liền bị cô ta quyến rũ, Mạnh Trường Ca tức giận, hiểu lầm hắn định lăng nhăng, nên đã đánh hắn một trận.....

Giang Mục Dã nhìn thấu suy nghĩ trong lòng cô, gã khom người xuống, khẽ nói vào tai cô: "Cưng à, có phải em muốn đóng đoạn đánh tôi lắm đúng không?"

Ninh Tịch như bị điện giật, né xa cả mét: "Tên khốn kia, tránh xa tôi ra!"

Nhờ ơn "con hàng" này, chỉ số thù hận của cô lúc này đã leo cao đến mức có mười con trâu nữa kéo cũng không lại nữa rồi.

*Chỉ số thù hận: ngôn ngữ game, khi đánh boss, người chơi nào có chỉ số thù hận cao nhất sẽ bị boss tập trung công kích.

Cô đã có thể tưởng tượng được tiếp sau đây Giả Thanh Thanh và Ninh Tuyết Lạc nhất định sẽ ra tay công kích cô nhiều hơn, nhất là Giả Thanh Thanh.

Sống trên đời đã khó, đã thế còn rơi vào cảnh nhà dột lại còn gặp trời mưa nữa chứ.

Ninh Tịch chắc chắn phải chịu thất vọng rồi, bởi vì, đạo diễn không thể để ngày đầu tiên Giang Mục Dã tới đã bị ăn đòn được, ông suy nghĩ một lát rồi nói: "Quay cảnh 37 đi!"

Ninh Tịch đã thuộc lòng cả quyển kịch bản, liền nhớ lại xem cảnh 37 là về tình tiết gì, nhớ tới rồi thì mặt liền đen lại.

Tuy không phải cảnh giường chiếu, không phải cảnh hôn, nhưng cũng chẳng tử tế hơn là mấy.

Đây là cảnh Mạnh Trường Ca đùa giỡn với Tôn Hoán Khanh......

Đạo diễn gọi hai người tới, bắt đầu giải thích cảnh quay cho hai người.

"Mạnh gia đời đời làm tướng, tích góp được rất nhiền chiến công hiển hách, bốn chữ "công cao chấn chủ" khiến phủ tướng quân gặp nguy hiểm. Khi ấy, thánh thượng ngu dốt u mê tin vào những lời gièm pha, dẫn đến việc cha của Mạnh Trường Ca chết trên chiến trường, may mà anh trai của Mạnh Trường Ca là Mạnh Trường Phong đã có thể tự đảm đương, tiếp nhận lấy vị trí của phụ thân. Không có ai quản thúc nên Tiểu Trường Ca lớn lên chỉ biết chơi bời lêu lổng, là một Tiểu ma đầu cả ngày rong chơi trong thành Trường An......."

Khi đạo diễn nói đến Tiểu ma đầu, Giang Mục Dã liền nhếch môi liếc nhìn Ninh Tịch, dùng khẩu hình nói: Giống bà lắm đấy.

Ninh Tịch không thèm để ý tới "con hàng" này, tiếp tục nghiêm túc lắng nghe dàn cảnh.

"Tiểu ma đầu này cả ngày chỉ biết đóng giả làm nam nhân, hoàn toàn không giống một cô nương chút nào, mãi đến năm nàng ta mười sáu tuổi, gặp được Tôn Hoán Khanh trên phố, nhất kiến chung tình, từ đó bắt đầu cả ngày bám dính lấy chàng ta...."

Giang Mục Dã giơ tay nói: "Đạo diễn, đây chẳng phải "ác bá cưỡng đoạt con gái nhà lành" phiên bản nữ sao?"

Ninh Tịch: "........" Cả nhà ông mới là ác bá đấy!

Quách Khải Thắng ho nhẹ một tiếng, nói: "Mục Dã à, cậu hiểu không sai đâu, đại ý nó cũng giống giống vậy đấy. Thế nên, tôi mới muốn nói tới vấn đề trọng điểm, trước đây mấy vai cậu đóng thường có tính cách mạnh mẽ và chủ động, nhưng lần này lại hoàn toàn trái ngược, nên cậu nhất định phải chú ý điều chỉnh đấy nhé....."

Nghe đến đây, Ninh Tịch cũng có chút lo lắng, "con hàng" này trước đây toàn đóng mấy vai kiểu tổng tài, học trưởng, vương gia bá đạo, giờ liệu có đóng được vai một vị đại phu chân yếu tay mềm như vậy không?

Giang Mục Dã làm như thật gật đầu ra vẻ đã hiểu: "Em hiểu rồi đạo diễn, em sẽ là một kẻ yếu thế và bị cường bạo!"

Quách Khải Thắng lo lắng nhìn nhìn hai người, thật ra so với Giang Mục Dã, ông ta lo cho Ninh Tịch hơn, ông sợ Ninh Tịch sẽ không tạo ra được hỉnh ảnh của một Tiểu bá vương lưu manh.

"Tôi chọn cảnh này chủ yếu là vì cảnh này có thể phản ánh rõ nhất được tính cách của hai nhân vật, đa phần cảnh quay của hai nhân vật này đều là cảnh một người thì bỡn cợt trêu đùa, một người lại dịu dàng chịu đựng. Nếu cảnh này hai người có thể diễn tốt thì những cảnh tiếp theo căn bản sẽ không có vấn đề gì lớn nữa. Được rồi, nói đến đây thôi, phải áp dụng vào thực tiễn mới thấy được, hai người đi thay trang phục đi!"
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ninh Tịch là người đầu tiên đi ra.

Cô được hóa trang thành một thiếu hiệp giang hồ, tông màu chủ yếu của trang phục là đỏ và trắng, tóc buộc đuôi ngựa, khí chất ngời ngời, mày kiếm hiên ngang, anh tuấn bức người, hoàn toàn hòa nhập với hình ảnh của Mạnh Trường Ca năm mười sáu tuổi.

Kể cả những người trước đây luôn bài xích Ninh Tịch cũng không thể không thừa nhận, hình tượng của cô đúng là không thể chê được.

Quách Khải Thắng vốn lo lắng rằng một nữ minh tinh quá xinh đẹp như Ninh Tịch sẽ chỉ có một lối diễn, nhưng thật không ngờ cô lại có thể chuyển tông một cách mạnh mẽ như vậy, ông hài lòng khen vài câu, sau đó lại không yên tâm dặn dò: "Ninh Tịch à, lát nữa cô nhất định phải thoải mái lên nhé, đừng giữ hình tượng làm gì, biết chưa? Cảnh này cô càng lưu manh càng tốt!"

"Đạo diễn, anh cứ yên tâm đi, em tin là cô ấy sẽ làm được thôi!" Lúc này, Giang Mục Dã cũng đã thay xong trang phục bước ra từ phòng hóa trang.

Khoảnh khắc Giang Mục Dã vén rèm đi ra, tất cả mọi người đều ngây người, ngay đến cả Ninh Tịch cũng phải kinh ngạc nhướn mày.

Sau khi trang điểm xong, khí chất của Giang Mục Dã hoàn toàn thay đổi, trường sam vân trúc xanh, mặt mày như ngọc, hàng lông mày ôn nhu, trông như bước từ một bức cổ họa ra vậy.

Giang Mục Dã đắc ý liếc mắt nhìn Ninh Tịch đang ngẩn ra, nhỏ giọng hỏi: "Thế nào? Ông đây mặc thế này có phải đẹp trai đến nứt trời không?"

Tiếc là, mở miệng ra một cái là hiện nguyên hình luôn.......

Ninh Tịch vẫn giữ vẻ mặt nhún nhường khi nói chuyện với Giang Mục Dã, nhẹ nhàng phun ra ba chữ: "Như nhược thụ."

"Bà...."

"Bà cái gì mà bà? Rất tiếc phải báo cho anh biết điều này, trong phim, từ đầu đến cuối ông đều bị tôi đè!"

"Vậy sao, sao tôi nhớ có một cảnh tôi phản công lại cơ mà nhỉ? Hình như đó còn là cảnh giường chiếu nữa cơ, chậc chậc..."

.........

Cách đó không xa, Giả Thanh Thanh thấy hai người cứ chốc chốc lại dán đầu kề vào tai nhau thì thầm thì ghen tị đến mức mất cả lí trí.

Từ lúc Giang Mục Dã đến tới giờ đều dồn hết sự chú ý lên Ninh Tịch, thậm chí còn chẳng thèm liếc nhìn về phía cô ta lấy một cái, khiến cô ta chẳng có cơ hội được chào hỏi gã.

Ninh Tuyết Lạc ở bên cạnh vẫn nhẹ nhàng "an ủi" cô ta, "Thanh Thanh, em đừng giận, chuyện đã vậy rồi, dù sao thì trong giới giải trí này, vận may cũng là một phần của thực lực. Ninh Tịch quả thật rất may mắn, cư nhiên có thể được đóng cặp với Giang Mục Dã, chị nghĩ sau khi quay xong phim này, chắc cô ấy sẽ vào hàng ngũ diễn viên hạng hai, mà có khi được xếp vào hạng A luôn ấy...."

"Hứ, diễn viên hạng A? Dám cướp đồ của em, chị nghĩ em sẽ để yên cho nó à?" Gương mặt vốn đã được trang điểm đẹp đẽ của Giả Thanh Thanh lúc này lại trở nên vặn vẹo, dữ tợn vô cùng.

"Thanh Thanh, em đừng kích động, công ty chuẩn bị dồn lực để bồi dưỡng Ninh Tịch, em mà cứ gây chuyện với cô ấy, sợ là..."

"Em cứ gây chuyện đấy thì sao nào? Chẳng lẽ em mà lại sợ một con hồ ly tinh chỉ biết đi quyến rũ đàn ông như nó chắc!"

Vừa nghe công ty chuẩn bị bồi dưỡng Ninh Tịch, Giả Thanh Thanh lại càng điên lên, hình tượng phát triển của cô ta vào Ninh Tịch khá giống nhau, nếu công ty nâng đỡ Ninh Tịch, vậy sẽ rất có khả năng Ninh Tịch sẽ cướp mất tài nguyên của cô ta.

Thấy Giả Thanh Thanh đã bị chọc cho điên hết cả người, Ninh Tuyết Lạc âm thầm nhếch môi.

Có một quân cờ như Giả Thanh Thanh ở đây, cô ta không cần phải đích thân động thủ, chỉ cần ngồi đó nhìn là được rồi.

Có điều, gần đây hình như Ninh Tịch cũng quá may mắn rồi, không thể không phòng bị được...

"Tiểu Thôi đâu, đã chuẩn bị xong đạo cụ chưa?" Quách Khải Thắng hô.

"Tới đây tới đây, đạo diễn, anh thấy cái này có được không?" Chuyên viên đạo cụ lấy một sợ dây thừng thô ráp tới.

"Ok!" Quách Khải Thắng gật đầu, sau đó liền gọi Giang Mục Dã: "Mục Dã, để cậu phải chịu ấm ức rồi!"

"Không đâu, quay phim cần mà!" Giang Mục Dã dùng một bộ phong thái chuyên nghiệp từ từ nằm xuống chiếc giường lớn chạm trổ hoa văn, để chuyên viên đạo cụ trói hai tay hai chân lại.

Không sai, cảnh này đúng như đạo diễn nói đấy, rất kịch liệt....

Sau khi Mạnh Trường Ca bày tỏ với Tôn Hoán Khanh liền bị từ chối, thế là nàng trực tiếp trói hắn lại mang về phủ luôn…..
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Các cô nàng có mặt tại trường quay thấy cảnh này lại bắt đầu trở nên điên cuồng.

"AAA! Mục Dã bị trói kìa! Tôi có mơ cũng muốn trói Mục Dã lại rồi ném lên giường huhuhu!"

"Cô kích động cái quái gì, lát nữa cũng đâu phải là cô lên đâu!"

"Tức chết mất, tức chết đi mất, tại sao cứ phải là con hồ ly tinh đáng ghét kia chứ!"

"Phải đấy, ghét thật, Mục Dã không thể bảo với đạo diễn đổi người sao? Cô ta vốn chẳng xứng với Mục Dã!"

.......

"Khụ khụ...." Quách Khải Thắng hắng giọng ra hiệu tất cả mọi người im lặng, sau đó vỗ tay hô: "Ok, tất cả chuẩn bị, ba - hai - một - bắt đầu!"

Ninh Tịch không hề bị tiếng nghị luận xung quanh làm ảnh hưởng, đạo diễn vừa dứt lời, ánh mắt của cô liền thay đổi.

Ánh mắt trong sáng, đầy sức sống, đây là ánh mắt của một thiếu nữ mười sáu tuổi, hơn nữa còn mang vẻ nhớn nhác rất phù hợp nữa.

Nàng vén áo, nhấc chân, đạp thẳng vào cửa phòng mình.

Tiếp đó, máy quay đổi sang góc Giang Mục Dã.

Chỉ thấy một thanh niên bị trói chặt tay chân đang nằm trên giường lớn màu đỏ, màu sắc sặc sỡ làm nền khiến sắc mặt y trông càng tái nhợt, yếu ớt, thật khiến người ta có dục vọng muốn trêu ghẹo, giày vò.

Nghe thấy tiếng đạp cửa, Tôn Hoán Khanh từ từ mở mắt, thần tình hoảng hốt nhìn thiếu nữ đang đi tới.

Mạnh Trường Ca ngồi phịch xuống cạnh giường, lấy từ trong ngực ra một bao giấy dầu: "Đây là hạt dẻ bọc đường ở Phúc Hưng Lâu, ta phải xếp hàng cả một canh giờ mới mua được đấy, ăn không?"

Tôn Hoán Khải ngoảnh đi, nhắm mắt lại, trưng ra thái độ không muốn để ý tới nàng.

Mạnh Trường Ca bốc một hạt ném vào miệng, giương lên nụ cười giảo hoạt: "Không ăn? Vậy để ta đút cho ngươi ăn nhé! Dùng cách nào có thể khiến ngươi xấu hổ được nhỉ......"

"Ngươi......" Tôn Hoán Khải trợn trừng mắt, con ngươi mang theo ba phần tức giận bảy phần ngượng nghịu: "Ngươi đường đường là một nữ hài tử, sao lại không biết liêm sỉ là gì như vậy!"

Mạnh Trường Ca nhếch mày tà tà nhìn y: "Liêm sỉ? Liêm sỉ là gì? Có thể ra chiến trường giết địch? Hay lấy được vợ à?"

Tôn Hoán Khanh tỏ ra giận dữ: "Mạnh gia đời đời trung nghĩa, tổ tiên ngươi đều ra chiến trường giết địch vì nước, ngươi... ngươi lại chỉ biết lêu lổng suốt ngày, khi nam bá nữ, sao có thể xứng với liệt tổ liệt tông Mạnh gia được?"

Những lời này Mạnh Trường Ca sớm đã nghe đến mòn tai rồi, nàng ngoái ngoáy tai, nhồm nhoàm cắn hạt dẻ: "Ngươi đã lớn từng này rồi mà vẫn chưa lấy vợ, bất hiếu có ba điều, vô hậu là tội lớn nhất, ngươi không thấy có lỗi với liệt tổ liệt tông của Tôn gia sao?"

Tôn Hoán Khanh quả thật bị nàng là cho tức chết rồi, y lạnh lùng nói, "Đây là hai chuyện khác nhau, huống hồ chí của Tôn mỗ không nằm ở đây!"

Mạnh Trường Ca đạp chân vào mép giường, dùng roi da trong tay vụt từng cái lên người Tôn Hoán Khanh, cuối cùng không nặng không nhẹ nhếch cằm y lên, vẻ mặt vừa giảo hoạt lại tinh nghịch: "Tôn đại phu, không thì thế này ngươi xem có được không nhé? Hay là ta gả cho ngươi, đợi thành vợ ngươi rồi, sau này chuyện gì ta cũng đều sẽ nghe theo ngươi, ngươi bảo ta đi về hướng đông, ta sẽ không đi về hướng tây, ngươi bảo ta học hành tử tế, ta sẽ ngoan ngoãn nghe theo, như vậy chẳng phải đều sẽ không phụ lòng liệt tổ liệt tông cả hai chúng ta sao?"

Tôn Hoán Khanh sững sờ, trên mặt thoáng qua một tia nóng nảy: "Ngươi.... Chớ có nói bậy!"

Mạnh Trường Ca như phát hiện được đại lục mới, nàng tiến sát tới, gần như dán vào mặt y, "Ế? Tôn đại phu, sao mặt ngươi đỏ quá vậy! Thật ra ngươi cũng rất thích ta có đúng không? Hay là chúng ta cứ gạo nấu thành cơm trước đi?"

"CẮT!"

Ngay cả khi đạo diễn đã hô "cắt", tất cả mọi người vẫn còn chưa hết ngỡ ngàng, sao không diễn nữa, sao không quay tiếp đi! Muốn xem tiếp mà! Bọn này còn muốn xem cảnh gạo nấu thành cơm cơ mà!
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Thực lực của cả hai diễn viên đều ngang nhau, biểu hiện tốt vô cùng, đặc biệt là cách diễn của Ninh Tịch hoàn toàn như đưa họ vào phim, những bài xích ban đầu của họ về cô cũng không thấy đâu nữa.

Mới đầu chẳng ai muốn Ninh Tịch chạm vào thần tượng của họ nhưng đến cuối cùng tất cả lại gào lên mong cô mau đè thần tượng mình xuống, cảm giác hưng phấn cứ như chính mình là người được đè vậy.

Tất nhiên, sau khi định thần lại, họ vẫn chẳng đoái hoài gì tới Ninh Tịch, tất cả đều vây quanh Giang Mục Dã, ân cần hỏi han, khen gã diễn tốt cực kì.

Hôm nay, ngoài Giả Thanh Thanh ra, chắc người buồn bực nhất chính là Triệu Tư Châu.

Vốn dĩ, gã là người có vị trí cao nhất trong đoàn làm phim, nhận được sự hoan nghênh của các cô gái nhất, nhưng Giang Mục Dã vừa tới, mọi sự chú ý đều bị thu đi hết, chỗ gã giờ trở nên vắng tanh.

Còn về việc ai là người vui nhất, tất nhiên là đạo diễn rồi.

Hôm nay, mấy cảnh Ninh Tịch và Giang Mục Dã diễn thử với nhau đều rất thuận lợi, sự ăn ý giữa hai người giống như đã hợp tác với nhau cả trăm lần rồi vậy.

Nhưng ngày hôm nay đối với Ninh Tịch mà nói chỉ có thể đúc kết năm chữ: Sống sót qua cơn lũ.

Lúc sắp kết thúc công việc, Giang Mục Dã bị một đám người vây lại mời ăn cơm, bảo muốn tẩy trần cho gã, Ninh Tịch đang thu dọn đồ đạc, điện thoại trong túi vang lên, là Lục Cảnh Lễ gọi tới.

Cô có số điện thoại của Lục Cảnh Lễ là vì mấy ngày trước anh ta bắt cô lưu lại.

Tên này gọi cô lúc này làm gì?

Ninh Tịch mặt đầy nghi ngờ tìm một góc nghe điện thoại.

"Alo, Nhị thiếu?"

"Alo, Tiểu... Tịch... Tịch...."

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói yếu ớt của Lục Cảnh Lễ, cảm giác như cả người đều bị bòn rút hết.....

Ninh Tịch câm nín: "Anh sao vậy?"

"Sao à... Tôi còn đang muốn hỏi cô bị sao nữa kìa! Tối qua rốt cuộc cô làm gì với anh tôi vậy?" Lục Cảnh Lễ bùng nổ chất vấn.

Ninh Tịch chẳng hiểu gì: "Hả? Ý giề? Tôi thì làm gì được anh ta chứ?"

"Cô không làm gì anh ấy, vậy sao cả ngày hôm nay anh ấy cứ như quả bom nổ chậm vậy, từ tám giờ sáng đã bắt họp, họp đến tận bây giờ, tròn mười hai tiếng đồng hồ rồi đấy!"

"Ặc... Đây là chuyện của công ty các người, liên quan gì tới tôi? Hay tại anh ấy nghỉ lâu quá giờ mới đi làm nên có nhiều chuyện cần xử lí?"

"Không thể nào, tôi biết anh tôi lâu như vậy, liếc mắt một cái thôi cũng biết anh ấy đang nghĩ gì, chuyện này chắc chắn có liên quan tới cô! Chính là cô đã hại bọn này! Giờ anh ấy đang hành hạ tất cả đám nhân viên trong công ty rồi đây này, sắp chết hết đến nơi rồi!" Lục Cảnh Lễ một mực chắc chắn đây chính là lỗi của cô.

Ninh Tịch oan muốn chết, bất đắc dĩ nói: "Tôi thật sự không làm gì mà!"

Chuyện duy nhất cô làm tối qua chính là tới sân bay đón Giang Mục Dã, sau đó tắm ở nhà gã rồi bị Lục Đình Kiêu thấy.....

Chẳng lẽ là vì chuyện này?

Nhưng phản ứng của anh ta sau đó rõ ràng vẫn rất bình thường mà?

"Tôi mặc kệ, tôi mặc kệ! Chắc chắn là vì cô! Họa do cô gây ra, cô phải đi mà xử lí! Nếu không chúng tôi có biến thành ma cũng không buông tha cho cô đâu! Ban nãy, trưởng phòng tài vụ bị hành ngất rồi kia kìa, âm hồn của anh ấy chắc chắn đang trên đường đi tìm cô đấy........"

Ninh Tịch: "........"

Đệch mẹ! Chuyện gì thế này? Rõ ràng cô nằm không cũng trúng đạn mà......

Giờ bảo cô phải làm sao?

Cô làm gì có cách nào cứu được bọn họ?

Đang đùa cả thế giới chắc?

Ninh Tịch đang phát sầu lên, lại nhận được một tin nhắn hình.

Lục Cảnh lễ gửi cho cô hai tấm hình.

Bức thứ nhất là ảnh một người đàn ông bị ngất đang được nhấc vào xe cấp cứu, còn một bức là ảnh chụp phòng họp, tất cả mọi người ngồi xung quanh đều trưng ra vẻ mặt khủng hoảng như sắp bị cắt cổ, Lục đại ma vương ngồi đó thì như Diêm La đang xét xử bọn họ!

Ninh Tịch còn cảm nhận được hơi lạnh u ám truyền tới qua bức ảnh …….
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Lục Đình Kiêu chơi trò "Cuộc thẩm phán cuối cùng", dựa vào cái gì mà bảo cô phải đi thu dọn tàn cuộc?

Lục Cảnh Lễ gọi cuộc điện thoại này rõ ràng quá thừa hơi!

Ninh Tịch định phủi tay mặc kệ, nhưng không biết tại sao, trong lại cảm thấy hơi chột dạ......

Đệch! Cô làm gì mà phải chột dạ?

Cô đã hạ quyết tâm "bà méo quan tâm" nhưng "ting tong" - Lục Cảnh Lễ gửi một clip ngắn đến.

Trong clip, ánh mắt Lục Đình Kiêu sắc lạnh như dao bắn thẳng tới, làm Ninh Tịch giật cả mình, cô sững mất vài giây mới phản ứng lại kịp là anh đang nhìn Lục Cảnh Lễ.

"Lục Cảnh Lễ, tôi cho cậu nửa tiếng, làm lại toàn bộ bản kế hoạch này cho tôi, ngay bây giờ, ngay tại đây, làm không xong cậu tự vác xác tới phòng tài vụ kết toán lương luôn đi!"

Sau đó màn hình tối đen.

Ninh Tịch: "........."

Giây phúc màn hình lắc lư rồi đen ngòm, cô như thể thấy những giọt nước mắt và máu của Lục Cảnh Lễ đang kêu gào cầu cứu.....

Kể cả cô là kẻ gà mờ cũng biết, trong vòng nửa tiếng mà phải làm lại cả một bản kế hoạch là chuyện hoàn toàn không có khả năng.

Nhưng!

Cô thật sự, thật sự không biết phải cứu anh ta thế nào cả!

Ninh Tịch động não, binh pháp tôn tử ba mươi sáu kế chạy lòng vòng trong đầu....

Đợi quân địch mệt rồi mới tấn công?- Âm hồn của Lục Cảnh Lễ sẽ tìm đến giết cô trước mất!

Bắt giặc phải bắt thằng cầm đầu trước? - Nhưng chính Lục Đình Kiêu là vua ở đây mà!

Vây ngụy cứu triệu? - Lấy đâu ra Ngụy để cho cô vây?

Chẳng lẽ.... mỹ nhân kế? Dẹp, dẹp, dẹp ngay nhá!

Cuối cùng, Ninh Tịch đập bôm bốp vào đầu, có rồi! Điệu hổ ly sơn (Nhử hổ ra khỏi núi)!"

Ninh Tịch hít sâu một hơi, điều chỉnh lại tâm trạng rồi mới gọi điện cho Lục Đình Kiêu....

Đúng vào lúc này, tại tập đoàn Lục thị.

Trong phòng họp, trên màn hình lớn kết nối với điện thoại của Lục Đình Kiêu đang chiếu một đoạn tư liệu nội bộ.

Các nhân viên trên dưới đều đang căng não ra mà xem, bởi vì lát nữa Lục Đình Kiêu sẽ hỏi bọn họ.

Cảm giác này khủng bố y hệt như hồi nhỏ bị thầy giáo kiểm tra bài cũ vậy....

Đúng lúc này, điện thoại Lục Đình Kiêu bỗng vang lên.

Lục Đình Kiêu chẳng thèm nhìn, trượt tay nghe, thế là, ngay sau đó, trong loa truyền tới tiếng phụ nữ mềm mại, trong trẻo....

"Alo, Lục Đình Kiêu, anh đang bận à?"

Ngay tại giây phút đó, tất cả nhân viên trên dưới đều sững sờ, mặt ngẩn hết cả ra

Chuyện gì vậy?

Đây là điện thoại riêng của sếp à?

Không ngờ còn có phụ nữ gọi tới, đã thế còn gọi thẳng tên sếp nữa chứ......

Điều càng khiến họ ngạc nhiên hơn chính là cảnh tượng phía sau....

Lục Đình Kiêu vừa nghe thấy giọng nói đó, hơi lạnh tỏa ra quanh người bất giác liền thay đổi.

Như cơn gió mát từ nhân gian thổi tới đóa hoa bỉ ngạn trên cầu Nại Hà...

Lục Cảnh Lễ đang vùi đầu vào làm bản kế hoạch biết chắc không thể nào hoàn thành, vừa nghe thấy giọng nói quen thuộc của Ninh Tịch, liền kích động đến nỗi nước mắt giàn giụa.

Chị dâu ơi, cuối cùng thì chị cũng đến rồi hu hu hu....

Lục Đình Kiêu tuyên bố tạm dừng, sau đó anh rút thiết bị kết nối ra, áp điện thoại vào tai, nhìn không rõ biểu tình gì, ngữ khí cũng cứng nhắc: "Có chuyện gì?"

Ninh Tịch ở đầu dây bên kia vừa nghe thấy giọng nói đáng sợ đó liền muốn đem con bỏ chợ luôn, cuối cùng, cô vẫn cố gắng lấy hết dũng khí, điều chỉnh giọng điệu nhẹ nhàng một chút, hơi cầu khẩn một chút, ấp úng nói: "Chuyện đó, tối nay anh có về không? Chúng ta đã hứa hôm nay sẽ đưa Tiểu Bảo đi ăn lẩu rồi mà!"

Lục Đình Kiêu lạnh mặt: "Đang bận, chưa chắc đã về."
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Bởi vì đã tắt loa ngoài rồi nên Lục Cảnh Lễ không nghe được Ninh Tịch nói cái gì, chỉ có thể đoán chừng cô đang gọi Lục Đình Kiêu về.

Nghe câu trả lời lạnh lùng của anh hai, trong lòng Lục Cảnh Lễ gào thét: Đừng mà! Tại sao! Đến cả Ninh Tịch cũng xuất đầu rồi mà vẫn vô dụng! Chẳng lẽ trời muốn diệt ta?

Ninh Tịch mềm giọng nói: "Nhưng mà, một mình tôi đưa tiểu Bảo đi chơi nhỡ đâu đột ngột phát sinh chuyện gì thì sao? Chắc chắn tiểu Bảo cũng muốn anh đi cùng! Anh đi cùng được không? Được không?"

Lục Đình Kiêu trầm mặc ba giây, sau đó mở miệng nói: "Được rồi, tôi lập tức trở về."

Lục Cảnh Lễ ngẩn ngơ, cảm tưởng như toàn thân đều được ánh sáng rực rỡ chiếu rọi, cuối cùng cũng được giải thoát rồi!

Chị dâu uy vũ bá đạo!

Đã biết chắc chắn cô ấy làm được mà!

Còn tưởng anh Hai khí phách thế nào, hóa ra cũng chỉ làm mình làm mẩy tí thôi!

Sau khi cúp điện thoại, Lục Đình Kiêu liền cho tan họp.

Tất cả mọi người đều trố mắt nhìn nhau, không dám tin có thể thoát một kiếp dễ dàng đến vậy!

Lục Cảnh Lễ cười đắc ý, mau cám ơn tôi đi, là tôi gọi người cứu mạng mấy người đó, các người đều nhờ phúc của tôi!

Vừa tan họp, Lục Cảnh Lễ lập tức bị bao vây:

"Nhị thiếu! Vừa nãy là chúng tôi nghe nhầm sao? Thật sự có một người phụ nữ gọi điện cho Lục tổng!"

"Người vừa gọi là ai vậy? Chỉ cần một cú điện thoại thôi cũng có thể kéo Lục tổng đi giữa lúc đang họp!"

"Đúng đúng đúng! Có phải Lục tổng đã kiếm được người giao phó cuộc đời rồi không? Rốt cuộc là thiên kim tiểu thư nhà nào? Nhị thiếu, tiết lộ cho chúng tôi đi!"

...

Lục Cảnh Lễ vẻ mặt đề phòng trợn mắt nhìn bọn họ: "Làm giề làm giề! Mấy người hỏi đấy là ai để làm giề? Muốn ôm đùi người ta? Đừng hòng! Đùi chị dâu tương lai chỉ có tôi mới được ôm! Các người đừng hòng mơ tưởng!"

Mọi người: "..." chúng tôi muốn ôm đầu ngón chân cũng không được sao?

...

Trong góc phim trường, Ninh Tịch như trút được gánh nặng mà cúp di động.

Cuối cùng cũng xong...

Lần này chắc không có vấn đề gì chứ?

Rõ ràng là chuyện không liên quan đến cô, mà cô lại cứ thế mà đâm đầu vào!

Vừa mới chuẩn bị đi thì di động lại reo, lại là Lục Cảnh Lễ.

"Nhị thiếu, sao rồi? Vẫn không được sao?"

"Không không không, mĩ nhân kế của Tiểu Tịch Tịch quá tuyệt vời! Đã giải trừ nguy cơ một cách hoàn mỹ!"

Ninh Tịch vừa nghe mặt liền đen: "Cái gì mà mĩ nhân kế! Rõ ràng là tôi dùng kế điệu hổ ly sơn có được hay không? Anh có kiến thức không đấy hả!"

"Ai ui! Tôi hiểu! Tôi hiểu mà ~ cứ thế đi, tôi cúp máy đây! Lần sau rảnh rỗi mời cô ăn cơm!"

Ninh Tịch câm nín nhìn chiếc di động trong tay.

"Con hàng" này rốt cuộc hiểu cái gì?

"Ninh tiểu Tịch, bà trốn ở chỗ này làm gì? Đi ăn cơm!" Giang Mục Dã không biết tìm tới từ lúc nào.

Ninh Tịch vội vàng nhìn đông ngó tây, chắc chắn không có ai nhìn thấy Giang Mục Dã đến tìm cô mới bình tĩnh lại, mệt mỏi dựa vào cột gỗ đỏ thẫm nói: "Mọi người đi thôi, tối nay tôi có chuyện, xem chừng không đi được."

"Cái gì?" Giang Mục dã vừa nghe thấy thế lập tức đổi sắc mặt: "Đây là tiệc tẩy trần cho tôi, tôi lại còn là đối tác diễn của bà! Mà bà lại không đến?"

Ninh Tịch nhéo mi tâm một cái: "Tôi biết tôi biết, chuyện này là tôi sai, nhưng hôm nay tôi thực sự có chuyện rất quan trọng, lần sau tôi đích thân mời ông có được không?"

"Không được!" Giang Mục Dã không bị cô lay động chút nào, dùng ánh mắt sắc bén quét cô từ trên xuống dưới một lần: "Bà thì có việc quan trọng gì! Tối nay bà định đi gặp ai?"

Ninh Tịch nghe vậy giọng hơi trầm xuống: "Tôi có gặp ai thì có liên quan gì đến cậu chứ?"

Vừa dứt lời, sắc mặt của Giang Mục Dã cực kì khó coi: "Có phải bà định đi gặp Lục Đình Kiêu đúng không?"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top