[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,568
Điểm
113
Những người khác đều thay nhau ho nhẹ vài tiếng.

Mẹ nó, đúng là ngàn năm khó gặp!

Ai nói Lục Đình Kiêu lạnh lùng vô tình nào, chỉ là trước đây chưa có ai khiến anh ta phải dịu dàng mà thôi!

Đúng là ngày càng tò mò, Tiểu Bạch Thỏ này rốt cuộc có ma lực gì vậy? Thế mà có thể mê hoặc người đàn ông như Lục Đình Kiêu thành như này!

Ninh Tịch tất nhiên cũng phát hiện những ánh mắt thay Lục Đình Kiêu bất bình, tiếc hận. Thậm chí còn có một ánh mắt lạnh lùng nhằm vào cô từ đầu đến cuối...

Khóe mắt Ninh Tịch liếc về phía Quan Tử Dao, sau đó cô chống cằm lên, nghiêng đầu hỏi Lục Đình Kiêu: "Anh với Quan Tử Dao là quan hệ gì vậy?"

"Khi còn bé hai nhà khá thân với nhau, coi như là cùng nhau lớn lên." Lục Đình Kiêu thành thật trả lời, vẻ mặt không có bất cứ điều gì khác thường.

Ninh Tịch dài giọng: "À... hóa ra là thanh mai trúc mã à?"

Lục Đình Kiêu gật đầu một cái: "Coi như là vậy."

Ninh Tịch nhất thời nổi giận: "Này, Lục Đình Kiêu! Em đang ghen đấy, anh không thấy sao? Anh không dỗ em thì thôi lại còn nói thế!"

Lục Đình Kiêu cũng nhất thời sửng sốt: "Em... ghen?"

"Lại còn không à, cô em họ với bạn bè của anh đều cho rằng Quan Tử Dao mới xứng đôi với anh, họ cho rằng anh là một đóa hoa nhài xinh tươi bị cắm vào một bãi phân trâu là em đó!" Ninh Tịch lầu bầu.

Lúc trước Ninh Tịch còn chưa nhớ ra, nhưng vừa nãy cuối cùng nghĩ tới Quan Tử Dao là thần thánh phương nào.

Quan gia năm đó với Lục gia là hai thế gia giàu có siêu cấp nổi tiếng, sau đó vì một vài vấn đề làm ăn trong nước mà không thể không chuyển hướng qua nước ngoài. Mấy năm gần đây nghe nói nhà họ phát triển không tệ, đã đánh về trong nước.

Nhất là mấy truyền thuyết về Quan Tử Dao lại càng nhiều, cái gì mà đã có tài lại còn có sắc, năng lực không hề thua kém các đấng mày râu các kiểu.

Nhưng đúng là cô ta rất xứng đôi với Lục Đình Kiêu.

Lục Đình Kiêu còn đang đắm chìm trong hạnh phúc từ chữ 'ghen' của Ninh Tịch, trong mắt hiện lên nét cười: "Sao em lại là phân trâu, em là rừng là biển."

Ninh Tịch nghiêng đầu, không hiểu: "Sao lại thế?"

Lục Đình Kiêu vén một lọn tóc ra sau tai cô, ánh mắt thâm thúy như màn đêm đầy sao, lẳng lặng nói một câu: "Anh yêu em như cá yêu biển, như chim yêu rừng. Không thể thoát cũng chẳng thể lui..."

Trong phút chốc, đầu óc Ninh Tịch tràn đầy hình ảnh pháo hoa nổ tung...

Kỹ năng tỏ tình của Đại ma vương... quá hung tàn!

Lúc này, đối điện không xa đột nhiên vang lên một tiếng "keng" chói tai, là ly trà trong tay Quan Tử Dao không cẩn thận đánh rơi xuống đất.

Lục Hân Nghiên vội ân cần hỏi: "Chị Tử Dao sao vậy?"

Quan Tử Dao sắc mặt trắng bệch lắc đầu một cái: "Không sao."

Lời của Lục Đình Kiêu nói với Ninh Tịch thì ở khoảng cách này bọn họ không thể nghe được.

Nhưng mà Quan Tử Dao biết đọc khẩu hình miệng, hơn nữa cô ta luôn chú ý đến đối thoại của hai người họ.

Hay cho câu "như cá yêu biển, như chim yêu rừng", Lục Đình Kiêu lại vì một người phụ nữ mà nói ra những lời này...

Mạc Lăng Thiên không chú ý tới sóng ngầm mãnh liệt giữa bọn họ, nghỉ ngơi một lát rồi chạy qua chỗ Ninh Tịch: "Này Lục Đình Kiêu, lát nữa chúng tôi ra sân bắn chơi, mấy người có đi không?"

Bắn súng! Bắn súng! Bắn súng! Súng súng súng súng súng súng!

Ánh mắt Ninh Tịch không khác gì bóng đèn 500w.

Chân bị thương không thể cưỡi ngựa! Bắn súng chỉ dùng tay chắc là được nhỉ nhỉ nhỉ?

"Được rồi được rồi, tôi hiểu rồi, không nên hỏi chú!" Mạc Lăng Thiên quay đầu về phía Ninh Tịch: "Thỏ con, cô có đi không?"

Ninh Tịch gật đầu như gà mổ thóc, ánh mắt lấp lánh lắc tay Lục Đình Kiêu: "Chủ nhân thân yêu, em có thể đi không?"

Lục Đình Kiêu: "Được."
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,568
Điểm
113
Đến nơi, Ninh Tịch vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ.

Không ngờ sân bắn ở đây có kích thước rất lớn, diện tích khoảng tầm 1500m2. Tổng cộng có hai sân bắn tiêu chuẩn, mỗi sân đều được thiết kế chuyên nghiệp, các loại súng ống cũng được trang bị đầy đủ.

Bên trong sân còn có phòng triển lãm các loại vũ khí hạng nhẹ như súng lục, súng trường, súng máy và thêm hàng trăm loại vũ khí hạng nhẹ khác.

Thỉnh thoảng còn thấy bóng mấy anh lính mặc quân trang cũng đến đây chơi.

Ninh Tịch hết nhìn đông tới nhìn tây mà không nhìn đường, nếu không phải do Lục Đình Kiêu dắt tay thì không chừng đập đầu vào cái cây nào đó rồi.

Lúc trước em họ Lục Đình Kiêu có nói anh chiều cô quá, xem ra là cô ta nói không sai. Hôm nay Ninh Tịch đã bị Lục Đình Kiêu chiều đến độ không cần mang não ra khỏi cửa luôn, chỉ cần ngoan ngoan theo sau anh để được cưng chiều là được.

Đến sân bắn, Mạc Lăng Thiên lập tức chọn một khẩu súng tốt, tỏ vẻ muốn rửa nhục: "Tử Dao, đến đến đến! Đến PK nào! Cưỡi ngựa có thể thua em nhưng bắn súng thì chắc chắn anh không thua đâu!"

"Tôi cũng tới!"

"Tôi tới nữa!"

...

Nhóm người của Mạc Lăng Thiên có một nửa trai một nửa gái. Con trai thì đương nhiên có hứng thú với bắn súng, các cô gái thì đa phần cũng hiểu một chút, có hai người không biết gì thì đang hỏi những người khác.

Rất nhanh, mọi người đã chọn xong súng rồi đeo kính an toàn và tai nghe lên. Bọn họ đứng trước vạch chuẩn bị bắn.

Một giây sau những tiếng "đoàng, đoàng, đoàng" vang lên liên tục, đi kèm với đó là tỉ số xuất hiện trên chiếc bảng điện tử bên cạnh. Mỗi một phát súng đạt tối đa là 10 điểm, điểm số được tính chính xác đến số thập phân thứ nhất.

Phần lớn mọi người đều bắn được 8 điểm, thỉnh thoảng mấy gã con trai còn bắn được 9 điểm.

Lục Hân Nghiên bắn được 9.2 điểm, lúc này đang rất vui: "Em bắn được trên 9 điểm này! Hôm nay thật may mắn!"

Kết quả vừa nhìn lại đã thấy điểm số dọa người của Quan Tử Dao với Mạc Lăng Thiên.

Điểm của hai người họ đều là 9.9 điểm, đây đã là một điểm số vô cùng cao.

"Ôi trời! Anh Thiên, chị Tử Dao, hai người thật lợi hại quá!"

Cuối cùng tổng điểm của ba phát bắn cũng được tính xong, số điểm của Mạc Lăng Thiên lần lượt là 9.9, 9.7 và 9.8. Số điểm của Quan Tử Dao lần lượt là hai lần 9.9 và một lần 9.7, lấy 0.1 điểm cách biệt mà giành lấy thắng lợi.

Đồng thời điểm số của Quan Tử Dao cũng là điểm số cao nhất trong tất cả mọi người.

Mọi người bên cạnh đều trầm trồ: "Không hổ là nữ thần của tôi! Là niềm tự hào của tôi!"

"Tử Dao, em cứ thế thì đám đàn ông bọn anh sao mà chịu nổi!"

Mạc Lăng Thiên u oán nhìn sang: "Mẹ kiếp! Lại thua rồi! Lần này không tính, đấu lại!"

Mọi người đều cười ầm lên: "Ha ha ha ~ Mạc Lăng Thiên, cậu đừng giãy dụa nữa! Trong chúng ta cũng chỉ có anh Kiêu mới thắng được Tử Dao thôi!"

Mạc Lăng Thiên nghiêng đầu tìm Lục Đình Kiêu: "Lục Đình Kiêu! Chú làm gì vậy! Mau tới đây chơi!"

Kết quả...

Một chiếc giày lông có hình tai thỏ của Ninh Tịch bị rớt, Lục Đình Kiêu đang ngồi xổm ở đó giúp cô đi lại giày...

Nhìn cái cảnh bong bóng màu hồng bay khắp nơi này, khóe miệng Mạc Lăng Thiên co giật không ngừng, đúng là vả chết vô số cẩu độc thân ở đây mà.

Ninh Tịch nghe những người đó nói chuyện còn vẻ mặt kinh ngạc nhìn Lục Đình Kiêu: "Boss đại nhân, anh bắn súng rất giỏi sao? Đến đến đến, chúng ta tới PK!"

Nói xong liền hưng phấn kéo Lục Đình Kiêu tới bàn bắn bên cạnh.

"Ui, thỏ con, cô cũng biết chơi sao?" Mạc Lăng Thiên kinh ngạc nhướng mày.

Ninh Tịch hừ một tiếng: "Dĩ nhiên tôi biết! Tôi bắn khá tốt đó!"

Nói xong liền cầm lấy súng, "đoàng" một tiếng.

Một lát sau, trên bảng tỉ số chợt xuất hiện một số điểm đỏ tươi -- 6.3 điểm.

Bắn... thật là tốt...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,568
Điểm
113
Ninh Tịch nghẹn họng trân trối, vẻ mặt đưa đám nói: "Nhất định là bộ váy hôm nay đã ảnh hướng đến trình độ của tôi!"

Mạc Lăng Thiên bật cười ngay tại chỗ, miệng còn an ủi rằng: "Rất tốt, rất tốt, thế đã là không tồi rồi! Ít nhất cô cũng bắn trúng bia!"

Lục Đình Kiêu vuốt mái tóc của cô gái nhỏ, sau đó cũng rút súng ra bắn -- 6.2 điểm.

Vừa vặn kém hơn Ninh Tịch một chút.

Mạc Lăng Thiên vỗ vỗ bả vai của Lục Đình Kiêu, lắc đầu than: "Người anh em! Tôi phục cậu rồi! Chắc đây là điểm số khó bắn nhất trong đời cậu rồi!"

Thế nhưng Lục Đình Kiêu lại rút súng ra bắn thêm một lần 6.2 nữa… chuyện này quả thật còn khiến người ta ngu người hơn cả việc anh đánh trúng vòng 10 điểm!

Ninh Tịch không thèm để ý đến Mạc Lăng Thiên nói nhăng nói cuội, vui vẻ cọ cọ Lục Đình Kiêu nói: "Boss đại nhân, anh thật tốt ~~!"

Lục Đình Kiêu đang định nói chuyện thì điện thoại đột nhiên reo lên.

Màn hình hiển thị số điện thoại của nhà họ Lục.

Vẻ mặt của Lục Đình Kiêu hơi cứng lại, sau đó anh quay sang nói với Ninh Tịch: "Em cứ chơi đi, anh đi nghe điện thoại."

Nói rồi liếc mắt nhìn Mạc Lăng Thiên một cái, ý bảo anh ta trông chừng Ninh Tịch một lát giúp anh.

Mạc Lăng Thiên xua tay đầy ghét bỏ: "Đủ rồi, đi nghe cái điện thoại thôi mà cũng phải thế! Đi đi, đi mau đi!"

Lục Đình Kiêu vừa mới đi những người vừa nãy còn kiêng kị vì Lục Đình Kiêu giờ đã bắt đầu lớn tiếng xì xào thảo luận.

"Ha ha ha! Buồn cười chết mất! Vừa nãy ngay cả cô bé không biết gì cũng bắn được 7 điểm. Thế mà có người còn không biết ngượng nói mình bắn rất tốt ha ha ha..." Lục Hân Nghiên ra vẻ khinh bỉ.

Cô gái ngồi bên cạnh nhún vai nói: "Đối với cô ta mà nói, có lẽ thế đã là không tồi rồi! Ít nhất người ta còn bắn trúng bia! Tôi còn kinh ngạc khi thấy cô ta bắn trúng bia nữa cơ!"

"Rốt cuộc Lục Đình Kiêu tại sao lại nhìn trúng cái đứa con gái vô dụng như cô ta chứ, tôi thật sự rất hiếu kì đấy! Các cô có ai đi hỏi thăm xem không?"

"Tôi không đi đâu! Chẳng qua nể mặt Lục Đình Kiêu mới khách sáo với cô ta thôi, còn bảo tôi chủ động làm thân với cô ta á? Não tôi có vấn đề à!"

...

Ninh Tịch nghe mấy người đó bàn tán, vẻ mặt thản nhiên tiếp tục lau lau súng.

Những người đó đều là những kẻ quyền quý nhất ở Đế Đô, nếu không phải người thừa kế tài phiệt thì cũng là con vua cháu chúa, bởi vì nể mặt Lục Đình Kiêu mà không bới móc cô đã coi như là tốt rồi.

Dù sao, nước sông không chạm nước giếng, cô không động đến tôi thì tôi cũng không làm gì cô.

Đúng lúc này có người nhìn về phía Quan Tử Dao nói: "Tử Dao, cậu và Mạc Lăng Thiên đều có quan hệ khá tốt với Lục Đình Kiêu, có thời gian thì khuyên anh ấy một chút! Đừng để anh ấy bị loại con gái này lừa!"

"Ở lâu mới biết lòng người, mình tin anh ấy sẽ tự hiểu ra thôi." Quan Tử Dao nói.

"Sao mà cậu ngốc thế, đợi anh ấy tự hiểu ra thì đã sớm bị người ta lừa cả tình lẫn tiền rồi!"

Lục Hân Nghiên nghe mọi người nói chuyện mà trên mặt nóng bừng bừng, cảm thấy bản thân thật mất mặt. Cô ta dù thế nào đi nữa cũng không cách nào chấp nhận nổi, người anh họ hoàn mỹ như một vị thần thế nhưng lại bị loại con gái như thế làm ô uế…

Trong sự phẫn nộ cực độ, Lục Hân Nghiên cuối cùng không chịu nổi nữa, đứng bật dậy đi đến trước mặt Ninh Tịch, phẫn nộ nói: "Tôi không cần biết cô dùng thủ đoạn gì để quyến rũ anh tôi! Nói đi! Rốt cuộc làm thế nào cô mới chịu rời khỏi anh tôi!"

Mạc Lăng Thiên thấy tình hình có vẻ mất khống chế, vội vàng chen vào giữa hai người hòa giải: "Này này này, làm gì thế! Thế này là đang định làm gì vậy, mọi đến đây chơi là để vui mà! Cãi nhau không tốt đúng không! Đừng làm ẩu, đừng làm ẩu mà!"

"Em đâu có làm ẩu! Đứa con gái này có chỗ nào xứng với anh em?"

Lăng Thiên còn đang sứt đầu mẻ trán khuyên bảo Lục Hân Nghiên, Ninh Tịch vuốt vuốt khẩu súng trong tay, vẻ mặt đầy vô tội chớp chớp mắt sau đó hồn nhiên lên tiếng: "Rời khỏi anh cô á? Rất đơn giản thôi! Chỉ cần cô thắng tôi là được!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,568
Điểm
113
"Cô… cô nói gì? Đánh bại cô cái gì cơ?" Lục Hân Nghiên đần ra, trong chốc lát không theo kịp suy nghĩ của Ninh Tịch.

Mạc Lăng Thiên cũng đần ra.

Ninh Tịch chớp chớp mắt, tỏ vẻ không hiểu sự đời, nói: "Bắn súng chứ còn gì nữa! Tôi thấy mấy người hình như đều không thích tôi lắm nhỉ ~ cho nên thế này đi, không cần biết là ai trong các cô chỉ cần có thể thắng tôi, tôi sẽ chia tay với Lục Đình Kiêu ~ nhưng mà, nếu như tôi thắng rồi thì sau này mọi người gặp tôi, làm phiền khách sáo với tôi một chút nha~!"

Ha ha, không phải một hai nhất quyết đòi cứu Lục Đình Kiêu ra khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng à?

Được thôi! Anh đây cho mấy đứa một cơ hội!

Ninh Tịch nói ra câu này tất cả mọi người có mặt ở đây đều kinh ngạc ngây ra.

Cô… cô ta vừa mới nói gì cơ?

Cô ta có phải là điên rồi không?

Khó khăn lắm mới làm được việc mà tất cả phụ nữ ở Đế Đô này đều không thể làm được là tóm lấy cái cây cổ thụ Lục Đình Kiêu, bây giờ chỉ vì một phút kích động thế mà cô ta lại dùng điều kiện chia tay với Lục Đình Kiêu để cá cược?

Bọn họ còn tưởng cái loại nghệ sĩ nho nhỏ như thế này đều rất biết điều, am hiểu nhất là nhìn sắc mặt người khác, chỉ cần có tí thông minh thì sẽ biết xu lợi tị hại.

Thế nhưng không ngờ… hóa ra lại là một đứa không não!

Ngu đến mức này thì! Thật đúng là đáng buồn thay cho Lục Đình Kiêu…

Ngàn vạn không ngờ đến mọi chuyện lại diễn biến theo chiều hướng ngày, Mạc Lăng Thiên cuống đến mức sắp phát điên rồi: "Thỏ con, cô đang làm cái gì đó? Nhẫn nhịn một chút đợi Lục Đình Kiêu về làm nũng với cậu ta, bảo cậu ta giúp cô xả giận không phải là được sao? Sao cứ phải làm mọi chuyện rối lên thế? Cô muốn chia tay với Lục Đình Kiêu thật à? Cô có bị ngu không đấy!!!"

Những người khác đều không biết nhưng Mạc Lăng Thiên lại hiểu rất rõ, Lục Đình Kiêu không phải là chơi qua đường mà cậu ta thật sự rất yêu cô gái này.

Tuy rằng anh ta cũng hoàn toàn không hiểu cô nhóc này rốt cuộc có gì hơn người nhưng nếu như đó là sự lựa chọn của anh em mình, anh ta cũng không tiện nói gì.

Lục Hân Nghiên cuối cùng cũng tiêu hóa được lời của Ninh Tịch, ngay lập tức có chút không dám tin, cô ta thế mà ngu đến mức này à?

Còn tưởng cô ta nhất định rất khó chơi, thế này cũng dễ dàng giải quyết quá rồi còn gì?

"Cô nói thật không?" Lục Hân Nghiên không yên tâm, xác nhận lại với Ninh Tịch một lần nữa.

"Ừ, là thật!" Ninh Tịch gật gật đầu.

"Tốt, vậy cứ quyết thế nhé, tôi nói cho cô biết những gì cô vừa nói lúc nãy tôi đã ghi âm lại rồi, cô đừng hòng giở trò xỏ lá!" Vẻ mặt của Lục Hân Nghiên đầy đắc ý: "Vậy thì chúng ta bắt đầu đi!"

Ninh Tịch đột nhiên lên tiếng: "Từ từ đã."

"Sao thế? Hối hận rồi à?" Gương mặt Lục Hân Nghiên sa sầm.

"Tôi chỉ muốn giải thích lại một chút, vừa nãy tôi nói là bất kì ai trong các cô thắng tôi đều được, các cô chọn một người ra đấu với tôi đi!" Ninh Tịch nói.

"Biết rồi, biết rồi, tôi đấu với cô là được rồi!" Lục Hân Nghiên hiển nhiên hoàn toàn không để cô vào mắt.

Một cái bình hoa được có 6.3 điểm, bản thân cô ta thừa sức thắng được.

"Cô nghĩ kĩ chưa, tôi khuyên cô tốt nhất là cử người có thành tích tốt nhất trong các cô ra thi với tôi, bằng không đến lúc đó lại kêu là không công bằng!"

Nghe được câu này của Ninh Tịch tất cả mọi người có mặt ở đây đều nghẹn họng, rốt cuộc con ngu này bói đâu ra tự tin thế?

Lục Hân Nghiên mất kiên nhẫn, đang định nói để cô ta ra mặt là được nhưng đúng lúc này, Quan Tử Dao đã bước đến giữ vai cô ta lại: "Hân Nghiên, để chị."

Lục Hân Nghiên nhìn Quan Tử Dao một cái, nhăn mày: "Chị Tử Dao, đối phó với loại người này đâu cần chị tự mình ra trận, chị coi trọng cô ta quá rồi đấy!"

Quan Tử Dao thản nhiên nói: "Để chị làm ổn thỏa hơn."

Lục Hân Nghiên nghĩ ngợi một lát cảm thấy cũng có lý, cơ hội tốt thế này nhỡ đâu lại xảy ra cái gì ngoài ý muốn thì sao, hơn nữa Quan Tử Dao đích thân ra mặt lại càng phù hợp với ý định của cô ta hơn.

Chị Tử Dao là người có tư cách để dạy dỗ đứa con gái ngu ngốc này nhất!
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,568
Điểm
113
Mạc Lăng Thiên đứng bên cạnh thì lo sốt cả vó lên, dù sao vừa nãy anh ta cũng vừa mới đồng ý với Lục Đình Kiêu trông chừng Ninh Tịch hộ anh ta.

Đối với sự căng thẳng quá mức của Lục Đình Kiêu, vốn dĩ anh ta còn tưởng rằng là lo xa thái quá, nhưng nào ngờ, Lục Đình Kiêu mới ra ngoài nghe cuộc điện thoại có mấy phút ngắn ngủi thôi, thế mà cô nhóc này đã quậy ra thành như thế này rồi!!

"Không được! Thật sự là quá hồ nháo mà!" Mạc Lăng Thiên chỉ có thể vội vã ngăn lại.

Quan Tử Dao nhìn Mạc Lăng Thiên với ánh mắt áp bách: "Lăng Thiên, anh đừng nhúng tay vào chuyện này."

"Anh làm sao mà mặc kệ được? Tử Dao, cô nhóc đó không hiểu chuyện thì thôi em cũng đừng gây sự nữa!" Mạc Lăng Thiên khuyên nhủ nói.

Vừa mới dứt lời, Ninh Tịch ở cạnh đó đã bĩu môi: "Tôi không hiểu chuyện ở đâu ra chứ! Tôi nghiêm túc thật mà!"

Giờ phút này, Mạc Lăng Thiên quả thật muốn đập đầu xuống đất! Móa nó chứ! Để ông đây chết đi cho rồi!

Ông đây rã cả bọt mép nói đỡ cho cô, thế mà cô cứ thích đâm đầu vào chỗ chết là sao!

Lục Đình Kiêu thích được cô gái này... haiz, quả nhiên không thể dùng tư duy của người bình thường để hiểu được...

"Anh Thiên, anh thấy chưa, chuyện này bắt đầu là do chính cô ta đề ra, bọn em đâu có gây sự đâu. Đây là chuyện giữa phụ nữ bọn em, anh không cần quan tâm!" Lục Hân Nghiên sợ Mạc Lăng Thiên nhảy vào phá đám, vội cuống quýt kéo anh ta sang một bên.

Giờ phút này, ngoại trừ Mạc Lăng Thiên lòng như lửa đốt, tất cả mọi người ở đây đều tỏ ra đang đợi một vở kịch hay.

Nhưng mà, vở kịch này hình như cũng không có gì hay ho cho lắm, bởi vì kết quả quá ư là hiển nhiên.

"Tôi cảm thấy đứa con gái này có ngu thì cũng không ngu đến mức đấy chứ? Có phải cô ta đang "Giả heo ăn thịt hổ" không?" Có người nghi ngờ nhỏ giọng lầm bầm.

"Hứ! Cái dạng như cô ta mà cũng đòi "giả heo ăn thịt hổ"?"

"Kể cả phát súng vừa nãy của cô ta không sai sót thì trình độ của cô ta còn có thể như thế nào được nữa đây? Bây giờ người ra tay không phải là Lục Hân Nghiên mà là Quan Tử Dao! Vừa nãy lúc Quan Tử Dao thi với Mạc Lăng Thiên, e rằng cũng chưa hết sức đâu nhỉ?"

"Nói thế cũng phải, con nhỏ đó muốn ra vẻ một phen không ngờ lại bị mất mặt!"

...

"Cô trước đi~!" Ninh Tịch nói.

Quan Tử Dao cũng không nhiều lời, liền đeo kính bảo hộ và tai nghe lên, ngay sau đó liền dứt khoát giơ súng, nhắm bắn.

Tư thế của cô gái này nhìn vào rất đúng tiêu chuẩn, chí ít cũng đã có vài năm luyện bắn súng.

Lục Hân Nghiên lườm Ninh Tịch một cái, hầm hừ nói: "Thật đúng là không biết sống chết, chị Tử Dao chơi súng gần mười năm nay rồi, thế mà còn dám chạy đến trước mặt chị Tử Dao khoe khoang! Chị Tử Dao cố lên!"

Quan Tử Dao nhắm mắt lại sau đó hít một hơi thật sâu, hình như đang khống chế cảm xúc.

Cho dù đứa con gái Ninh Tịch này nhìn trông có vẻ vô dụng nhưng mà chuyện có liên quan đến Lục Đình Kiêu, cô ta không cho phép bất cứ cái ngoài ý muốn xảy ra.

Lúc này, tất cả mọi người đều nín thở chăm chú nhìn, Lục Hân Nhiên cũng im lặng, không dám nói câu nào.

Bên cạnh, Ninh Tịch nằm bò ra bàn chống cằm ngáp một cái thật dài.

Một lúc sau, Quan Tử Dao mới mở mắt ra.

Ngay sau đó.

"Đoàng."

"Đoàng."

"Đoàng."

Ba phát súng liên tiếp vang lên.

Sau khi tiếng súng dứt, tất cả mọi người đều vội quay sang nhìn xem điểm số mà Quan Tử Dao ghi được.

Kết quả là, vừa nhìn thấy tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm, kinh ngạc ngẩn ra tại chỗ.

Phát thứ nhất: 9.9

Phát thứ hai: 10

Phát thứ ba: 10

Thế mà chỉ có một phát đầu là 9.9, hai phát sau đều đạt điểm tuyệt đối là 10! Quả tuyệt vời!

Thế này có thể so với trình độ của bộ đội chuyên nghiệp nhà người ta rồi đấy!

"Trời ạ! Chị Tử Dao giỏi quá! Thật lợi hại! Chị chính là thần tượng của em!" Lục Hân Nghiên kích động.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,568
Điểm
113
Ngay đến cả Mạc Lăng Thiên cũng kinh ngạc sững sờ: "Mẹ! Quan Tử Dao! Cái đồ cầm thú này! Thật đấy à?"

Vì khiến Ninh Tịch rời khỏi Lục Đình Kiêu, ngay cả thành tích như thế này cô ấy đều làm được, nếu như anh ta không nhớ nhầm trong ấn tượng của anh ta đây là đầu tiên cô có thành tích cao như thế…

Nghĩ đến đó, sắc mặt Mạc Lăng Thiên thoáng cái đã sa sầm.

Tuy rằng mọi người thích gán ghép Quan Tử Dao và Lục Đình Kiêu thành một đôi nhưng anh biết thực tế bao nhiêu năm nay bọn họ chỉ là bạn bè đơn thuần mà thôi.

Có điều, lần này sau khi Quan Tử Dao trở về nước, anh ta đột nhiên lại không dám chắc về điều này nữa.

Thái độ này của Quan Tử Dao đã phát triển về cái hướng mà anh ta không muốn tin nhất….

"Rốt cuộc là cậu luyện như thế nào vậy? Siêu thế!"

Tất cả mọi người tỏ ra vẻ rất thán phục, đồng thời đắc ý nhìn về phía Ninh Tịch chờ xem một vở kịch hay.

Bọn họ muốn xem xem đứa con gái này giờ làm thế nào để kết thúc đây…

Lục Hân Nghiên vênh váo đi đến trước mặt Ninh Tịch khoe khoang: "Cô xem đi, phát đầu tiên 9.9, hai phát sau đều đạt điểm tuyệt đối! Bây giờ cô còn gì để nói!"

Ninh Tịch ngước mắt liếc cô ta một cái: "Không có gì hay để nói hết."

"Hứ, không nói thì không nói! Nhớ cho kĩ những gì cô đã nói đấy, chia tay anh tôi, ở đây có rất nhiều người làm chứng cho chúng tôi đấy."

Lục Hân Nghiên chẳng hề sợ Ninh Tịch hối hận, cô ta không tin đứa con gái này mặt lại dày đến thế, chuyện đã đến nước này mà còn giở trò xỏ lá được.

Nếu như lần này cô ta dám giở trò xỏ lá, vậy thì sau này cô ta đừng hòng lăn lộn trong vòng giao tế của Lục Đình Kiêu nữa!

Trên mặt Mạc Lăng Thiên có vẻ khó chịu: "Chỉ là một trò chơi mà thôi, đừng coi là thật, chuyện chia tay sao có thể nói tùy tiện như thế."

Lục Hân Nghiên phẫn nộ giậm chân: "Anh Thiên, anh làm sao thế hả? Sao cứ nói đỡ cho cô ta mãi vậy!"

Quan Tử Dao cũng khẽ cau mày nhìn về phía Mặc Lăng Thiên với vẻ không vui.

Mạc Lăng Thiên nghiến răng, chỉ đành phải chạy đến trước mặt Ninh Tịch nói: "Mau nói với mọi người là cô chỉ đang đùa thôi đi, cô muốn chia tay với Lục Đình Kiêu thật à?"

Ninh Tịch bĩu môi: "Đương nhiên là không rồi!"

Nếu như cô ta không phải là người của Lục Đình Kiêu, Mạc Lăng Thiên quả thật muốn mắng cho cô ta một trận nên thân, kiềm chế cơn tức giận trong lòng xuống nói: "Bây giờ biết không muốn rồi đấy à, sao trước đấy còn mạnh mồm! Vừa nãy tôi khuyên cô thì cô không chịu nghe tôi cơ! Giờ thì hay rồi!"

"Hứ, đã đồng ý rồi thì không được phép hối hận, bằng không sau này đừng trách tôi khinh thường cô! Kẻ lật lọng vô liêm sỉ làm sao có thể có tư cách làm chị dâu của tôi!"

Mạc Lăng Thiên vừa trách cứ Ninh Tịch vừa sứt đầu mẻ trán nghĩ cách, Lục Hân Nghiên vẫn còn không chịu bỏ qua…

Ngay sau đó, đột nhiên tất cả mọi người đều im lặng.

Lục Đình Kiêu đã quay lại.

Nhìn thấy Lục Đình Kiêu rồi, hai mắt Lục Hân Nghiên lập tức lóe sáng, vội chạy đến nói thật nhanh: "Anh! Người phụ nữ đó vừa nãy cá cược với bọn em, nói rằng nếu như so tài bắn súng mà thắng cô ta thì cô ta sẽ chia tay với anh! Bây giờ cô ta đã thua chị Tử Dao rồi! Cô ta để thua mất anh rồi! Cái loại con gái này thế mà dám lôi anh ra để cá cược, thật là quá đáng lắm!"

"Cái gì?" Nghe Lục Hân Nghiên nói xong, vẻ mặt của Lục Đình Kiêu lạnh đi ngay tức khắc.

A a a a! Khốn khiếp!

Tại sao mỗi lần làm chuyện xấu đều bị Đại ma vương bắt được thế!

Vẻ mặt Ninh Tịch đầy đau khổ, vốn dĩ đang lười biếng xem đám Lục Hân Nghiên nhảy nhót, lập tức đứng bật dậy không thèm nhìn lấy bia ngắm một cái, lật tay lên giương súng bắn liên tiếp ba phát "Đoàng, Đoàng, Đoàng"...

Sau đó quẳng khẩu súng đi bổ nhào vào lòng Lục Đình Kiêu, ngẩng đầu chớp chớp mặt nịnh nọt nói: "Người ta làm sao có thể để thua mất anh được chứ!"

Vừa mới dứt lời, máy tính điểm đằng sau đã "ting" một tiếng.

Chỉ thấy trên màn hình hiển thị rất rõ ràng: 10! 10! 10!
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,568
Điểm
113
Cô gái nhỏ vừa nói, vừa chớp đôi mắt sáng lấp lánh nhìn anh: "Lục Đình Kiêu, em giỏi không? Mau khen em đi! Mau khen em đi!"

Vẻ mặt của Lục Đình Kiêu vẫn đen sì.

Hở ra một cái là quậy lật trời, ba lần bốn bận gây họa mà còn muốn anh khen cô?

"Ừm, giỏi lắm!" Được rồi, vẫn không thể chống cự được ánh mắt mong đợi được khen của cô ấy…

Đưa mắt nhìn về thành tích của Ninh Tịch ở trên máy hiện thị, bên cạnh điểm số của cô là kết quả của Quan Tử Dao, Lục Đình Kiêu bóp trán.

Cô nhóc này, gan đúng là to thật!

Nhưng mà, anh lại thích cái tính này của cô…

Cái khoảnh khắc cô bổ nhào vào lòng anh rồi nói câu "Em làm sao có thể để thua mất anh được" đó thật sự là rất rung động.

Để tăng thêm tính giải trí, tất cả các thiết bị tính kết quả của câu lạc bộ bắn súng này đều có cài đặt một chương trình đặc biệt.

Nếu như liên tiếp bắn được ba lần 10 điểm thì sẽ phát ra tiếng nhạc chúc mừng, sau đó còn thông báo cho toàn trường bắn biết ở chỗ nào đấy có ai đó vừa mới bắn được ba lần đạt điểm tuyệt đối liên tiếp.

Cho nên, sau khi khi Ninh Tịch bắn xong hiện trường lập tức vang lên tiếng nhạc chúc mừng và thông báo. Không chỉ đám Lục Hân Nghiên, Mạc Lăng Thiên, Quan Tử Dao mà còn có tất cả những khách đang có mặt trong câu lạc bộ bắn súng nữa, tất cả đều giật mình kinh ngạc.

Câu lạc bộ bắn súng này thiết kế cực kì chuyên nghiệp, tất cả đều dùng súng thật đạn thật, bình thường những người tới đây chơi đều là những người vô cùng đam mê bắn súng, thậm chí còn có cả những đoàn đội chuyên nghiệp đến đây tập luyện, trong tình huống đó, tỉ lệ gặp được ba phát liên tiếp đạt điểm tuyệt đối là rất ít, chỉ có thể ngẫu nhiên gặp chứ không thể muốn là được.

Thế nên nghĩ cũng biết, ba phát trúng hồng tâm liên tiếp của Ninh Tịch đã gây ra sóng gió như thế nào.

Vừa nãy Quan Tử Dao đạt được thành tích cao như thế tất cả mọi người đã giật mình kinh ngạc rồi, bây giờ nhìn thấy thành tích của Ninh Tịch, bọn họ hoàn toàn đần ra đến nơi…

Vẻ mặt của Mạc Lăng Thiên như thể vừa nhìn thấy quỷ: "What? Cô đang đùa tôi đó à?"

Quan Tử Dao thất thần, dường như không thể nào chấp nhận nổi kết quả này.

Lục Hân Nghiên vồ đến vỗ vỗ cái máy tính kết quả: "Làm sao có thể thế được? Có phải là máy tính điểm có vấn đề rồi không? Nhất định là có vấn đề rồi! Người phụ trách của câu lạc bộ này đâu rồi? Bảo anh ta ra đây xem cái máy này như thế nào!"

Ninh Tịch cạn lời trợn tròn mắt lên, sau đó cầm khẩu súng lên, bắn thêm ba phát nữa.

Mấy phút sau, tiếng nhạc chúc mừng lại vang lên, toàn bộ câu lạc bộ vang lên tiếng thông báo: "Trường bắn số hai, khu vực bắn số chín, 10 điểm, 10 điểm, 10 điểm!"

Mạc Lăng Thiên: "..."

Lục Hân Nghiên: "..."

Quan Tử Dao: "..."

Nếu như nói vừa nãy có người nghe được thông báo chỉ cảm thán câu lạc bộ này lại xuất hiện thêm một kẻ trâu bò, thì giờ đã hoàn toàn sững người luôn rồi.

Fuck!

Cái tình huống gì thế này?

Thần tiên từ chốn nào ghé qua đập phá vậy?

Cho dù là những người chuyên nghiệp có trình độ rất cao đi chăng nữa, cũng không thể trong thời gian ngắn như thế bắn liên tiếp hai lần, mỗi lần ba phát liên tục đều trúng vòng 10 điểm như thế!

Lúc này đã có không ít người không ngồi yên được nữa, lục tục có người chạy đến xem rốt cuộc là thần thánh phương nào.

"Hi, mấy người cũng sang xem ai là người vừa mới được nhắc đến trong thông báo đó à?"

"Đúng thế, đúng thế! Trâu bò vãi đạn! Chẳng lẽ là người của bên quân đội?"

"Không biết được, đường bắn số chín… hình như là cô bé mặc váy hồng tay cầm súng đứng đằng kia thì phải, có phải là người vừa bắn xong không?"

...

Trong khi mọi người đang nghi ngờ, đằng sau đột nhiên có một người đàn ông trung niên tầm bốn mươi, năm mươi tuổi, ăn mặc giản dị, dáng người cao lớn vẻ mặt lạnh lùng đi cùng với một anh lính trẻ bước về hướng này.

"Đi hỏi xem, vừa nãy mấy phát súng đó là ai bắn." Người đàn ông trung niên nói với anh lính trẻ, trong đôi mắt lạnh lẽo hiện lên thứ ánh sáng kì dị.

"Rõ! Thưa thủ trưởng!"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top