Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,406
Điểm cảm xúc
2,272
Điểm
113
"À à... được..."

Ninh Tịch vừa mới nói "được" nhưng lúc sắp bắt đầu lại có chút mất bình tĩnh, tay cũng không biết nên đặt chỗ nào: "Ờm... cái đó... Boss đại nhân... có thể đợi em một lúc nữa không?"

Lục Đình Kiêu: "..."

Ninh Tịch nhìn ánh mắt sắp phun ra lửa của Lục Đình Kiêu thì ho nhẹ một cái: "Em chỉ muốn đi tìm ít tài liệu... học xem phải làm thế nào thôi..."

Ôi! Mất mặt quá! Vừa mới mạnh mồm nói phải giúp anh ấy mà bây giờ còn chưa đánh đã lui binh rồi!

Nhưng mà, lúc này đầu óc cô đang trống rỗng, cần sạc điện mà!

Đột nhiên "cạch" một tiếng, dường như là tiếng khóa kim loại của thắt lưng được mở ra, trong không gian yên tĩnh nhỏ hẹp này âm thanh đó như một loại thuốc kích thích vậy, trong nháy mắt không khí trở nên vô cùng nóng bỏng.

Lục Đình Kiêu làm sao có thể để cô rời đi vào lúc này, trực tiếp nắm lấy tay của cô đè ở nơi sắp nổ tung của mình, mồ hôi thấm ướt vầng trán rơi xuống mu bàn tay trắng mịn nõn nà của cô giống như dầu sôi, đốt cháy cả da thịt cô. Giọng Lục Đình Kiêu khản đặc: "Không cần tìm, anh dạy em, như thế này..."

Khi lòng bàn tay lần đầu tiên chạm vào nơi đó của đàn ông một cách trần trụi như thế, Ninh Tịch có cảm giác tay của mình sắp bốc cháy đến nơi rồi.

Lúc trước còn mạnh mồm nói cái gì mà thề phải giúp anh, cuối cùng thì cả người cô cứng ngắc như tượng đá, hoàn toàn là do anh nắm tay cô chuyển động...

Một lúc lâu sau... một lúc lâu sau....

Lục Đình Kiêu cầm khăn lông nóng cẩn thận lau tay cho cô: "Có ổn không?"

Ninh Tịch đau khổ: "Tê quá~ tay em sắp hỏng rồi!"

Hu hu hu... thảm thiết quá, chân vốn đã hỏng giờ tay cũng sắp hỏng luôn...

Haizz, ai bảo cô chán sống nên mới nói giúp Đại ma vương một tay chứ!

Kết quả lại tự đánh giá thấp năng lực của Đại ma vương rồi.

Quá ngây thơ!

Đột nhiên cô không dám tưởng tượng đến cái ngày dùng "súng thật đạn thật" ra trận...

"Xin lỗi." Lục Đình Kiêu hôn lên xoáy tóc của cô.

Lúc này Lục Đình Kiêu giống như một dã thú trở nên lười biếng sau khi ăn no, vẻ lạnh lùng hời hợt mọi khi cũng dính chút tình sắc. Hơi thở trở nên hấp dẫn gấp mười lần so với bình thường, điều này khiến cho Ninh Tịch sửng sốt một chút..

Mẹ kiếp! Sắc đẹp của Đại ma vương đúng là nghịch thiên! Thế mà còn có thể thăng cấp!

Quả nhiên là chết dưới hoa mẫu đơn thì thành quỷ cũng phong lưu...

Sợ trong bồn tắm bị lạnh, Lục Đình Kiêu ôm Ninh Tịch đặt lên giường rồi nằm xuống bên cạnh cô, nhẹ nhàng ôm lấy cô nói: "Lâm Chi Chi tìm em làm gì?"

Vừa nhắc tới cái này, vẻ mặt của Ninh Tịch ảm đạm đi mấy phần: "Cũng không có gì, đối với em mà nói thì là tin xấu, còn với anh có khi lại là tin tốt. Anh nhớ cái kịch bản em xin mãi mới được anh cho phép không?"

"Nhớ."

"Chính nó đó, em trượt rồi! Chẳng phải anh vẫn không muốn cho em diễn bộ phim đó sao?"

Lục Đình Kiêu hơi gật đầu: "Ừ."

Đúng là tin tức tốt.

Bộ phim kia có quá nhiều cảnh quay nguy hiểm, mặc dù nhiều cảnh có thể dùng thế thân nhưng lấy cá tính của Ninh Tịch thì chắc chắn sẽ tự thân vận động thôi.

Ninh Tịch ai oán nhìn anh một cái.

Haiz, cô cảm thấy Đại ma vương nhất định là có ma lực.

Ninh Tịch nhớ rõ lúc ấy Lục Đình Kiêu đã nói với cô: "Bây giờ mới qua được cửa của tôi thôi nhưng nếu như em thử vai thất bại, tôi sẽ không cho em đi cửa sau đâu, biết chưa?"

Bây giờ thì thảm hơn rồi, ngay cả thử vai cũng không đi được.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,406
Điểm cảm xúc
2,272
Điểm
113
Nhìn khuôn mặt thất vọng của Ninh Tịch, Lục Đình Kiêu xoa đầu cô, ánh mắt hơi thay đổi: "Sẽ có cái tốt hơn thôi."

Ninh Tịch chỉ coi là anh thuận miệng an ủi mình mà thôi, thở dài một hơi, cô vẫn có chút tiếc nuối khi để vuột mất một kịch bản ưng ý.

Thật ra thì dẫu cho cô có cơ hội thử vai thì lấy cái chân thương tật này mà thử ngay cảnh hành động thì...

Đại khái là không có duyên đi!

Thấy tâm trạng của cô không tốt, Lục Đình Kiêu dịu dàng nói: "Mai đưa em ra ngoài chơi."

Ninh Tịch vừa nghe, ánh mắt liền sáng lên: "Thật á? Chơi đua xe à? Hay cưỡi ngựa, trượt tuyết, nhảy dù, fly-board1 hay là đua xe xạ kích?"

1 Người chơi sẽ đứng lơ lửng trên mặt nước nhờ một thiết bị hút nước biển lên và xả ra với một áp suất cực cao tạo thành một lực phản giúp người chơi có thể đứng trên mặt biển với độ cao từ 6-9m. Giá cho 15' nhào lộn với thiết bị này ở biển Nha Trang là 1,2 triệu đồng.

Lục Đình Kiêu lẳng lặng liếc cô một cái: "Ngắm cảnh."

Ninh Tịch: "..."

Ngắm phong cảnh... ngắm phong cảnh... vẻ mặt Ninh Tịch tỏ vẻ thà chết còn hơn...

"Được rồi được rồi, chỉ cần ở cùng với Boss đại nhân thì có là xem tivi em cũng thích~", Ninh Tịch lập tức giở giọng lấy lòng, nếu không thì ngay cả cơ hội ra cửa ngắm phong cảnh cũng không có.

"Ngoan, nghỉ sớm đi, sáng mai anh tới đón em."

"Ưm~ ngủ ngon ~"

Trên đường về.

Lục Đình Kiêu đang lái xe, được nửa đường thì di động đột nhiên vang lên, là Mặc Lăng Thiên "Alo."

Di động truyền tới một giọng nói kích động: "Lục Đình Kiêu, mấy anh đây làm một cuộc gặp mặt của hội độc thân, đều người quen cả, mai chú có tới không?"

Lục Đình Kiêu không cần suy nghĩ đã trả lời: "Không đi."

"Tử Dao về nước rồi đấy, coi như là đón gió tẩy trần cho cô ấy đi, chắc cậu không đến nỗi không nể mặt mũi chứ?" Mặc Lăng Thiên hết nói nổi.

Lục Đình Kiêu: "Ngày khác."

Tuần lễ này là thời khắc mấu chốt, không thể làm bất cứ chuyện vô vị lãng phí thời gian.

Mạc Lăng Thiên không cam lòng, tiếp tục cố gắng khuyên nhủ: "Lần này có rất nhiều cô em xinh đẹp đó nha! Người như cái cô Tịch gì gì đó cũng có! Người đẹp hơn cô ấy cũng có! Chú không cần phải treo cổ trên một cái cây như thế chứ? Theo được thì theo, không theo được thì thôi! Cần gì phải cố chấp như vậy?"

Lục Đình Kiêu: "Không đi."

Mạc Lăng Thiên nổi giận: "Mẹ kiếp! Không tới thật à? Tôi đã nói với bọn họ là chú tới rồi! Cả ngày lẫn đêm chú cứ ru rú trong nhà làm cái gì vậy? Đừng nói là bận công việc, tôi thừa biết công ty của chú gần đây không có việc gì!"

Mạc Lăng Thiên gào thét xong, Lục Đình Kiêu mới không nhanh không chậm nói một câu: "Tôi không phù hợp chủ đề của mấy cậu."

"Ý gì? Cái gì không hợp chủ đề?" Mạc Lăng Thiên ngẩn người hỏi.

Lục Đình Kiêu: "Tôi không phải độc thân."

Mạc Lăng Thiên: "..."

Di động bên kia im lặng mấy giây, sau đó truyền tới tiếng gào rú kinh thiên động địa: "Khốn khiếp!!!!! Lục Đình Kiêu, chú không nói một câu mà cứ thế thoát kiếp FA một mình à! Còn có tình người hay không! Tên phản đồ này!!!"

Giọng của Mặc Lăng Thiên như thể hận không thể bóp chết cái tên đang nói chuyện với mình!

Từ lúc nghe tiếng Lục Đình Kiêu thích cái cô nào đó đến giờ cũng chỉ có mấy tháng thôi. Lúc ấy Lăng Thiên còn cảm thấy thế giới này thật huyền ảo. Nhưng không ngờ tới, đây còn chưa phải là điều kinh hãi nhất... chính miệng Lục Đình Kiêu thừa nhận cậu ta có bạn gái!

Vạn năm độc thân Lục Đình Kiêu mà lại có bạn gái!

Anh đã không hiểu nổi cái thế giới này nữa rồi.

Mạc Lăng Thiên vô cùng bực tức nói: "Không được! Chú phải tới! Còn phải mang cô ấy tới cùng nữa! Cũng phải giới thiệu cho bạn bè quen một chút chứ ~ tóm lại tuyệt đối không thể để tôi là người duy nhất bị tổn thương được!"

Hiển nhiên cái câu cuối cùng mới là trọng điểm.

Lục Đình Kiêu: "Ngày mai không rảnh."

Mạc Lăng Thiên: "Đừng có mà lấy cớ! Không rảnh thì chú làm cái gì?"

Lục Đình Kiêu: "Hẹn hò."

Mạc Lăng Thiên: "..."
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,406
Điểm cảm xúc
2,272
Điểm
113
Buổi sáng ngày hôm sau.

Lục Đình Kiêu giữ lời chạy qua đón Ninh Tịch.

Khi anh trông thấy bộ dạng cô đứng ở cửa, khuôn mặt liệt của ai đó có thêm mấy vết nứt.

Lúc bình thường Ninh Tịch đều thích mặc những bộ đồ tương đối năng động và thoải mái, thậm chí nhiều lúc mặc cả đồ nam.

Nhưng, hôm nay cô mặc một chiếc váy lông xù màu hồng phấn, bên ngoài còn khoác một cái áo choàng lông màu trắng, đên đầu cũng đội một cái mũ lông ấm áp có một quả bông cực to. Mái tóc xoăn thường ngày hôm nay được là thẳng, tóc mái cũng được uốn cụp vào, trên đầu còn mang cái kẹp màu hồng phấn do Tiểu Bảo tặng, chân đi một đôi ủng bông màu trắng có tai thỏ...

Tóm lại là từ đầu đến chân trông chả khác gì một con thỏ trắng ngoan đến không thể ngoan hơn nữa!!!

"Em..." Bởi vì hình tượng này có sự tương phản quá lớn với tính cách thật của cô, Lục Đình Kiêu có chút khó hình dung.

Ninh Tịch nhảy qua khoác tay Lục Đình Kiêu: "Lục Đình Kiêu, em có đáng yêu không? Có phải vừa ngoan vừa dễ thương không?"

Lục Đình Kiêu ho nhẹ một tiếng: "Đáng yêu, nghĩ sao mà lại mặc thế này?"

"Ô, bởi vì đây coi như là lần đầu tiên chúng ta chính thức hẹn hò mà, nên phải ăn mặc sao cho long trọng một chút!"

Lục Đình Kiêu: "..." Quả thật là đủ long trọng...

Sau khi xuống lầu.

Trình Phong xuống xe mở cửa, khi thấy "Tiểu Bạch Thỏ'" bên cạnh Lục Đình Kiêu thì suýt chút nữa hộc máu chết tại chỗ!

Hự cái gì thế này! Hôm nay bà chủ uống nhầm thuốc à?

Nhìn trông đáng yêu chết đi được! Vừa đáng yêu lại ỏn ẻn như thiếu nữ! Đến cả một cái móng tay cũng chẳng liên quan tới tính cách thường ngày của bà chủ luôn!

Người không biết gì thì nhất định sẽ bị cái vẻ dễ thương này hại chết, nhưng người quen cô thì nhất định sẽ bị sét đánh chết!

Trình Phong vuốt mồ hôi, ổn định tinh thần rồi mới lái xe đến sân bay tư nhân của Lục gia.

Ninh Tịch nhìn trực thăng trước mắt: "Cần ngồi trực thăng cơ à? Chúng ta đi đâu đây?"

"Rất nhanh là sẽ đến thôi." Lục Đình Kiêu đỡ cô lên trực thăng.

Quả nhiên không tới hai mươi phút thì trực thăng đã đáp xuống một bãi cỏ trống trải.

Vừa mới chạm chân xuống đất đã có xe tham quan tới đón.

Xe tham quan vô cùng thoải mái sang trọng, phong cảnh dọc đường cũng vô cùng xinh đẹp, khiến tâm trạng người ta được thả lỏng rất nhiều.

Không chỉ có như vậy, dọc đường này Ninh Tịch còn thấy được cả sân golf, trường đua ngựa, suối nước nóng, sân bắn, thậm chí có cả sân trượt tuyết...

Ngao! Thật nhiều trò chơi mà cô thích nhaaaaa! Nước miếng sắp rớt ra rồi!

Lục Đình Kiêu thấy đầu của cô sắp chui luôn ra ngoài thì đưa tay ra, ấn đầu cô vào bả vai của mình.

Ninh Tịch nắm tay áo của anh, nước mắt ngắn nước mắt dài nói: "Boss đại nhân, nơi này có nhiều cái chơi quá, thật là nhiều, chúng ta chỉ ngắm cảnh thật sao?"

Lục Đình Kiêu: "Ừ."

Ninh Tịch: "... Lục Đình Kiêu, anh nghe thấy không?"

Lục Đình Kiêu: "Cái gì?"

Ninh Tịch: "Nghe tiếng trái tim em đang vỡ nát."

Lục Đình Kiêu: "..."

Nhìn cô bé héo rũ trong lòng mình như quả cà héo, Lục Đình Kiêu thở dài một tiếng nói với lái xe: "Đi trường đua ngựa."

Ninh Tịch: "!!!! " Yeah! Cưỡi ngựa cưỡi ngựa cưỡi ngựa! Cô thích cưỡi ngựa!

Xuống khỏi xe thăm quan, Ninh Tịch nhìn về phía chuồng ngựa cách đấy không xa, hưng phấn sôi máu.

Cô muốn chọn con ngựa điên cuồng nhất cái chuồng ngựa này!

Cách đó không xa có một đám người vừa nhìn đã biết thân phận không bình thường, bọn họ đang chọn ngựa dưới sự chiêu đãi ân cần của quản lí trại ngựa.

Lúc này một người đàn ông đẹp trai trong đám đó tựa như đang nhìn thấy quỷ nhìn chằm chằm vào bọn họ: "Đệch! Lục Đình Kiêu!!!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,406
Điểm cảm xúc
2,272
Điểm
113
Thấy người đàn ông với đám người kia, sắc mặt Lục Đình Kiêu tựa hồ có chút không biết nên nói thế nào.

Không ngờ cái hội độc thân của Mạc Lăng Thiên lại tụ họp ở chỗ này...

"Cái gì? Mạc Lăng Thiên, cậu vừa nói ai?"

"Lục Đình Kiêu? Đâu, ở đâu? Chẳng phải cậu ta bảo hôm nay không đến sao?"

"Ơ! Hình như là Lục Đình Kiêu thật!"

Sau đó, bọn họ lập tức thấy Lục Đình Kiêu mặc vest lạnh lùng đứng cạnh một cô gái mặc đồ lông xù từ đầu đến chân, cực đáng yêu.

Kia... là cái quỷ gì vậy...

Chuyện gì đây? Hình như bọn họ trông thấy một cô gái đáng yêu như Tiểu Bạch Thỏ thân mật khoác tay Lục Đình Kiêu!

Trong lúc nhất thời, mọi người đều trố mắt nhìn nhau!

Đột nhiên bị nhiều người nhìn chằm chăm như vậy Ninh Tịch cũng ngốc luôn, chớp mắt một cái liền lùi về trong ngực Đại ma vương cọ cọ.

Lục Đình Kiêu bình tĩnh xoa xoa đầu cô trấn an.

Phía đối diện, khóe miệng Mạc Lăng Thiên giật giật, anh quét mắt nhìn mấy người bạn bên cạnh sau đó sâu xa nói: "Chẳng phải mấy người hỏi tôi tại sao hôm nay Lục Đình Kiêu không đến sao? Đấy, thấy chưa, đây chính là lí do đấy. Tên khốn này đã phản bội tổ chức, cậu ta có bạn gái rồi!"

"Cái gì!!! Mạc Lăng Thiên, cậu nói cái gì? Lục Đình Kiêu có bạn gái?"

"Làm sao có thể?!"

"Chắc không phải em gái của Lục Đình Kiêu đấy chứ?"

"Em gái cái gì mà em gái, tôi không nhớ là anh họ của tôi có một cô em gái như vậy!"

Lúc này một cô gái vội vàng chạy tới bên cạnh Lục Đình Kiêu, cảnh giác nhìn Ninh Tịch: "Anh họ, ai đây?"

"Chị dâu tương lai của em." Lục Đình Kiêu nhẹ nhàng nói, sau đó nhìn về phía Ninh Tịch giới thiệu: "Em họ anh, Lục Hân Nghiên."

"Xin chào~!" Ninh Tịch chào một tiếng.

Đối phương tựa như không quá chào đón cô nên cô cũng chẳng cần phải nhiệt tình làm gì.

Nhưng, Lục Hân Nghiên lại sợ đến ngây người: "Chị... chị dâu tương lai? Anh họ, cô ta là bạn gái anh thật sao?"

Sao anh họ lại tìm loại hình Tiểu Bạch Thỏ nhu nhược gió thổi một cái là ngã như này để làm bạn gái? Hoàn toàn không cách nào tưởng tượng được với gu thẩm mỹ của Lục Đình Kiêu lại thích kiểu con gái này!

Một người phụ nữ khác đi tới từ sau lưng Lục Hân Nghiên.

Cô gái này mặc trang phục cưỡi ngựa màu đen, bên hông còn cài một cái roi, chân đi giày cưỡi ngựa, trong tay còn dắt theo một con ngựa khỏe mạnh màu đen, nhìn qua dáng vẻ vô cùng hiên ngang.

Cô ta đứng trước mặt Lục Đình Kiêu và Ninh Tịch, ánh mắt lướt qua Ninh Tịch rồi dừng lại trên người Lục Đình Kiêu: "Đình Kiêu, lâu rồi không gặp."

Ninh Tịch nhìn nhìn cô gái này, hai mắt híp lại, giác quan thứ sáu của phụ nữ bắt đầu hoạt động.

Cô gái này có vấn đề!

Vẻ mặt Lục Đình Kiêu vẫn chẳng thay đổi, giọng điệu cũng bình tĩnh không gợn sóng: "Chào mừng về nước."

Cô ta nhìn Ninh Tịch, ánh mắt mang theo chút áp bức:"Không giới thiệu chút sao?"

"Bạn gái tôi, Ninh Tịch." Lục Đình Kiêu nói xong lại giới thiệu cho Ninh Tịch: "Quan Tử Dao."

Chỉ có tên mà không có thêm bất cứ chức danh gì kèm theo.

Ninh Tịch tỏ vẻ ngây thơ vô tội, chớp chớp mắt nhìn về Quan Tử Dao sau đó cũng chỉ đơn giản chào hỏi: "Xin chào!"

Dù sao cô cũng đang núp trong ngực Lục Đình Kiêu, chả cần nói gì nhiều cứ vui vẻ thanh nhàn là được.

Đổi cách trang điểm thì tính cách cũng rất chuyên nghiệp lập tức biến thành một Tiểu Bạch Thỏ ngoan ngoãn.

Nhìn bộ dáng khôn khéo của cô, cho dù biết rõ đây chỉ là giả vờ thôi nhưng trái tim của Lục Đình Kiêu vẫn mềm nhũn, ánh mắt cũng cực kỳ dịu dàng.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,406
Điểm cảm xúc
2,272
Điểm
113
Lấy được câu trả lời từ miệng Lục Đình Kiêu, tất cả mọi người trong trường đua đều ngốc luôn.

Thật sự là bạn gái của Lục Đình Kiêu!

Mấy chục năm Lục Đình Kiêu sống như khổ hạnh cao tăng, lạnh lùng vô tình không gần nữ sắc, đã bao lần bọn họ thảo luận xem rốt cuộc kiểu con gái nào mới có thể giải quyết Lục Đình Kiêu.

Dịu dàng hiền tuệ, hay là cao quý lạnh lùng?

Đoan trang hào phóng, hay là nhu tình như nước?

Thậm chí họ còn nghĩ tới kiểu nữ cường trong thương giới như Lục Đình Kiêu nữa cơ...

Nghĩ tới vô số loại khả năng nhưng vạn vạn không ngờ tới... kiểu người Lục Đình Kiêu coi trọng lại là một Tiểu Bạch Thỏ ngốc ngốc đáng yêu!

Một động vật nhỏ mềm mại, ngoan ngoãn dính trên người một người lạnh lùng ngạo mạn như Lục Đình Kiêu.

Mặc dù, sự kết hợp này vô cùng quỷ dị nhưng mà bọn họ phát hiện khi bên cạnh Lục Đình Kiêu có thêm cô bé này thì hơi thở lạnh lùng trên người anh cũng dịu dàng hơn rất nhiều.

Nhất là khi ánh mắt Lục Đình Kiêu nhìn cô, nói là băng mùa đông tan thành nước mùa xuân cũng không quá...

Đơn giản chỉ là một thời khắc kì tích!

"Đúng là sống lâu mới thấy nha! Không ngờ tôi còn sống được tới ngày trông thấy bạn gái của Lục Đình Kiêu trông như thế nào! Loại hình như thế này... đúng là một lời khó nói hết!"

"Chẳng phải thế à! Đánh chết tôi cũng không tin Lục Đình Kiêu lại thích kiểu con gái thế này!"

"Tức chết tôi!!! Cứ tưởng Lục Đình Kiêu thích loại hình giống anh ấy, ít nhất cũng phải chín chắn đoan trang chứ, hại tôi còn giả vờ kiêu ngạo trước mặt anh ấy! Kết quả... anh lấy lại thích Tiểu Bạch Thỏ nhu nhược thế kia hu hu hu!"

"Rốt cuộc Lục Đình Kiêu nghĩ cái gì vậy? Hai người họ chẳng xứng đôi chút nào? Loại con gái này vừa nhìn đã biết cô ta chỉ biết làm nũng thôi, chẳng có lấy một chút nội hàm nào!"

"Haiz, mấy người đàn bà các cô thì biết cái gì? Kiểu con gái này mới có thể kích thích ý chí muốn bảo vệ của đàn ông! Lục Đình Kiêu có lạnh lùng thế nào đi chăng nữa cũng là đàn ông bình thường mà thôi!"

"Gì chứ! Lục Đình Kiêu còn lâu mới là đàn ông bình thường!"

...

Trong tiếng kêu rên của đám con gái cùng tiếng nghị luận của đám con trai, Mạc Lăng thiên vác cái mặt đen như đít nồi đi về phía hai người họ: "Đậu má! Lục Đình Kiêu, chẳng phải chú bảo hôm nay không đến sao?"

Lục Đình Kiêu: "Ngoài ý muốn."

Khóe miệng Mạc Lăng Thiên giật giật, ai mà biết chỗ hội độc thân của họ tụ họp lại là chỗ Lục Đình Kiêu hẹn hò chứ, chẳng lẽ trời cao đã định sẵn là bọn họ không thoát được sự ngược đãi này.

"Này, trước đây tôi đã từng cho rằng, bất kì ai phản bội cũng được nhưng chú thì không! Lục Đình Kiêu, chú làm anh quá thất vọng!" Mạc Lăng Thiên đau lòng ôm đầu nói.

Ninh Tịch đứng một bên có chút câm nín, nói như thế chẳng phải nguyền rủa Lục Đình Kiêu phải độc thân cả đời sao?

Có điều, chuyện Lục Đình Kiêu tìm được người yêu trước đối với đám người này mà nói cũng đủ khiếp sợ đi...

"Nếu trùng hợp gặp nhau thế này vậy cùng nhau chơi đi chứ hả?" Mạc Lăng Thiên mời.

Quan Tử Dao đứng một bên cũng nói: "Lâu rồi không đua ngựa với nhau, đấu một trận chứ?"

"Đúng đúng đúng, đấu đi!" Mặc Lăng Thiên nhao nhao lên.

Lục Đình Kiêu liếc nhìn cô gái trong lòng: "Mấy người cứ chơi đi, cô ấy không dám cưỡi ngựa một mình."

Đầu Mạc Lăng Thiên đầy hắc tuyến: "Chú đủ rồi nha, cho cẩu độc thân một con đường sống đi..."

Sắc mặt của Quan Tử Dao hơi cứng lại, ánh mắt áp bức lại nhìn sang Ninh Tịch đang tỏ vẻ không hiểu gì bên cạnh.

Ninh Tịch lặng lẽ khóc thầm, cái gì mà không dám cưỡi ngựa một mình chứ! Đại ma vương rõ ràng là không yên tâm sợ cô chơi đến điên luôn nên mới đích thân giám sát cô thôi!
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,406
Điểm cảm xúc
2,272
Điểm
113
Lục Đình Kiêu cắt đuôi bọn họ xong liền mang Ninh Tịch đi chọn ngựa.

Quản lí trường đua ngựa thấy Lục Đình Kiêu đưa bạn gái tới thì vừa mừng vừa lo, ông ta vội vàng đem hai con ngựa tốt nhất trong trại đến cho hai người.

"Ngài Lục, ngài xem hai con ngựa này thế nào? Đây là hai con được đưa đến từ trại ngựa hoàng gia Anh đấy, là ngựa Thuần Chủng1!" Quản lí nhiệt tình giới thiệu.

1 Ngựa Thuần Chủng là giống ngựa được lai phối từ những con ngựa đực Ả Rập và ngựa cái của Anh từ cuối thế kỷ 17. Giống ngựa này được lai tạo để phục vụ cho việc đua ngựa, ngựa đua phải là ngựa Thuần Chủng. Cần lưu ý rằng đây là tên của một chủng loại ngựa nổi tiếng nhất thế giới hiện nay chứ không phải thuần chủng theo nghĩa đơn giản là bất cứ chủng loài ngựa thuần khiết.

Ôi trời! Đẹp trai quá đi!

Ninh Tịch nhìn chằm chằm con ngựa có cái bờm đen như mực kia, ánh mắt cơ hồ sáng rực lên!

Ngựa Thuần Chủng của Anh dựa vào khả năng có thể tăng tốc trong thời gian ngắn mà xưng bá cả thế giới. Là giống ngựa được công nhận là một trong những giống ngựa ưu tú nhất. Mà con ngựa do quản lý giới thiệu lại là cực phẩm, đạt đến trình độ đua cấp chuyên nghiệp rồi, so với con ngựa trong tay Quan Tử Dao vừa nãy còn tốt hơn.

Thấy Lục Đình Kiêu không nói lời nào chỉ quan sát chuồng ngựa, quản lí nhìn về phía Ninh Tịch rồi hỏi: "Cô Ninh có thích không?"

Ninh Tịch gật đầu liên tục: "Thích thích! Lục Đình Kiêu, lấy con này đi!"

Cưỡi con này chắc chắn cực kỳ đã! Cô không chờ được nữa rồi!

Cuối cùng, ánh mắt của Lục Đình Kiêu dừng ở một con ngựa màu nâu: "Đem con ngựa kia tới đây."

"Khụ... kia... cái chuồng kia? Ngài chắc chứ?" Quản lý có chút chần chừ nhìn về con ngựa còn thấp hơn nhiều so với những con khác.

Rất nhanh, vị quản lí đem ngựa tới.

Lục Đình Kiêu sờ đầu con ngựa một cái, chú ngựa này có vẻ rất ngoan ngoãn mà cọ cọ bàn tay anh.

Vì thế Lục Đình Kiêu gật đầu nói: "Chọn con này đi."

Ninh Tịch đứng một bên trố mắt nghẹn họng, trợn tròn cả mắt: "Lục Đình Kiêu, đây chẳng phải giống ngựa lùn châu Mỹ sao?"

Lục Đình Kiêu nhàn nhạt liếc cô một cái: "Thì sao? Có vấn đề?"

Ninh Tịch thật muốn khóc.

Đương nhiên có vấn đề! Ngựa lùn châu Mỹ là loại ngựa chuyên dùng cho các bạn nhỏ mà!!!

Cách đó không xa, Mạc Lăng Thiên đang đua ngựa với Quan Tử Dao nhìn thấy Lục Đình Kiêu dắt con ngựa lùn kia, tí nữa thì ngã ngựa.

"Ha ha ha ha ha ha ha ha ah ah ha ha ha... Lục Đình Kiêu! Chú chọn ngựa gì đấy! Ai ui cíu, cíu, cíu, tôi không dừng cười được!"

Cuối cùng, Mạc Lăng Thiên còn bỏ cả đua ngựa, ôm bụng cười lăn lóc trên đường đua.

Quan Tử Dao cũng xoay người, cưỡi con ngựa Thuần Chủng cao lớn kia đi về phía bọn họ.

Nhìn Mạc Lăng Thiên đang cười lăn lộn với con ngựa to con kia của Quan Tử Dao, rồi lại nhìn con ngựa lùn bên cạnh mình, Ninh Tịch sắp tức phát khóc rồi.

Bắt nạt người ta quá mà!

Nhìn vẻ mặt ủy khuất của cô, Lục Đình Kiêu nhất thời mềm lòng, nhéo mi tâm một cái. Sau đó đột nhiên đi tới bế ngang cô lên rồi đi về phía con ngựa Thuần Chủng cao to đẹp trai vừa nãy.

Đặt Ninh Tịch lên ngựa, sau đó Lục Đình Kiêu cũng nhảy lên ngồi sau lưng cô, anh ôm cô vào lòng nói: "Hài lòng chưa?"

Rốt cuộc cũng được như nguyện, Ninh Tịch kéo kéo dây cương rồi lại sờ sờ cái bờm ngựa, thích không chịu được. Lúc này mới nghiêng đầu hôn lên má Lục Đình Kiêu một cái.

Nhìn hai người, sắc mặt Quan Tử Dao trở nên cực kì khó coi.

Mặc Lăng Thiên thì tỏ vẻ bị chói mù mắt chó rồi: "Đệch! Có đánh chết tôi cũng không ngờ có ngày Lục Đình Kiêu biết dỗ con gái!"

Sắc mặt Quan Tử Dao lạnh lùng: "Cô ta không xứng với Lục Đình Kiêu."

Mạc Lăng Thiên ho nhẹ một tiếng: "Nói thì nói vậy nhưng mà cái loại chuyện như tình cảm thì vấn đề không phải là xứng hay không xứng..."

Hơn nữa, mặc dù anh ta chỉ gặp gỡ có hai lần ngắn ngủi nhưng dường như... cô gái này cũng chưa chắc chỉ là một con thỏ trắng đơn giản đâu!
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,406
Điểm cảm xúc
2,272
Điểm
113
"Tiếp tục!" Quan Tử Dao đi đến chỗ ngựa của Mạc Lăng Thiên đánh một roi vào mông nó.

Sau một vòng, Quan Tử Dao giành thắng lợi.

Mạc Lăng Thiên ủ rũ cúi đầu: "Em đó, không thể cho anh ít mặt mũi sao?"

Lục Hân Nghiên hoan hô chào đón, sùng bái nhìn Quan Tử Dao: "Chị Tử Dao thật lợi hại! Tại sao cái gì chị cũng biết thế, lại còn giỏi tất nữa! So với con trai còn giỏi hơn! Thần tượng của em trừ anh họ ra thì chính là chị đó!"

Lục Hân Nghiên vừa nói vừa liếc Ninh Tịch trong ngực Lục Đình Kiêu cách đó không xa, tỏ vẻ cải xanh bị heo gặm mất rồi: "Rõ ràng chị với anh họ em mới là một đôi trời phối! Anh của em không biết mắt có bị làm sao không nữa! Em tưởng anh ấy sẽ không nông cạn giống mấy tên đàn ông xấu xa kia chứ! Làm sao lại bị loại con gái này lừa?"

Quan Tử Dao nghe Lục Hân Nghiên nói thế thì không lên tiếng, chẳng qua là sắc mặt lạnh hơn mấy phần.

Những người bên cạnh trố mắt nhìn nhau, rõ ràng bọn họ có vài phần tán đồng câu này của Lục Hân Nghiên.

Lục Hân Nghiên là em họ của Lục Đình Kiêu nên mới có thể nói như vậy chứ còn bọn họ thì tất nhiên không dám nói bậy nói bạ gì rồi, chỉ có thể im lặng oán thầm.

Người phụ nữ mà Lục Đình Kiêu coi trọng lần này quả thực khiến người ta thất vọng...

Nếu như nói phải chọn một người phụ nữ xứng đôi với Lục Đình Kiêu thì chắc chắn đó phải là Quan Tử Dao.

Năm đó, Quan Tử Dao cũng như Lục Đình Kiêu là một người nổi tiếng trong giới, là nữ thần của biết bao công tử Đế Đô này, người theo đuổi phải xếp hàng dài. Nhưng mà, Quan Tử Dao chỉ cho mỗi Lục Đình Kiêu với Mạc Lăng Thiên sắc mặt tốt, hơn nữa tính cách cũng khá giống Lục Đình Kiêu. Hai người bọn họ đều là con cưng của trời, hoàn hảo đến không thể tưởng tượng nổi.

Khi đó, tất cả mọi người đều nghĩ rằng Quan Tử Dao với Lục Đình Kiêu sẽ thành một đôi nhưng không ngờ gia đình nữ thần vì chuyện làm ăn mà rời đi, di dân qua nước ngoài. Sau đó cứ như vậy mà biến mất trong tầm mắt mọi người.

Những năm gần đây, Quan gia ở nước ngoài phát triển ngày càng lớn, thường xuyên có thể nghe được truyền kì về Quan Tử Dao, tuổi còn trẻ mà đã lấy được bằng thạc sĩ quản trị kinh doanh, năng lực không kém anh của cô mấy.

Lần này vì hai vị của Quan gia tuổi cao nhớ quê, cho nên cả nhà mới về nước. Quan Tử Dao tất nhiên là cũng theo về.

Mọi người cũng cho là lần này về, chuyện của Quan Tử Dao với Lục Đình Kiêu cũng chắc chắn tám chín phần rồi.

Hai người đều độc thân, tuổi tác cũng thích hợp, tính cách cũng giống nhau lại còn môn đăng hộ đối.

Thậm chí không ít người cảm thấy Lục Đình Kiêu đến giờ vẫn chưa lập gia đình là vì chờ Quan Tử Dao...

Ai mà biết, tình tiết đột nhiên xoay chuyển, Lục Đình Kiêu lại bị một con Tiểu Bạch Thỏ lừa mất!

Thật khiến mọi người trố lồi con mắt!

Chuyện yêu đương mà cứ làm như trò đùa, thật quá tùy tiện rồi chứ?

Càng khiến bọn họ choáng là từ miệng Mạc Lăng Thiên, họ biết được Ninh Tịch chỉ là một diễn viên không có tiếng tăm gì?

Cưỡi ngựa xong, Lục Đình Kiêu bế Ninh Tịch xuống, dứt khoát không cho cô đi bộ vì sợ đường truyết trơn trượt nên ôm luôn đến khu nghỉ ngơi.

"Đi đường mà cũng phải bế, anh chiều cô ta quá rồi!" Lục Hân Nghiên không nhịn được oán trách một câu.

Câu trả lời của Lục Đình Kiêu là cẩn thật đặt Ninh Tịch lên ghế, sau đó rót cho cô một ly sữa nóng, hơn nữa còn tự mình thổi nguội rồi đưa đến miệng cô: "Cẩn thận kẻo nóng."

Khuôn mặt Lục Hân Nghiên nháy mắt đen xì.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top