[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,856
Điểm cảm xúc
1,702
Điểm
113
Nghe đến đó, mọi người đều ra vẻ giật mình, đúng là thật dễ dàng liên tưởng đến phương hướng mập mờ mà...

Mà phóng viên kia lại tiếp tục: "Trước kia tôi nhận được tin tức nội bộ nói rằng đã xác định người đại diện là cô Lý Nhạc Lăng của công ty giải trí Tinh Huy, vậy tại sao giữa chừng lại đổi thành Ninh Tịch? Phải chăng trong đó có điều gì mà người khác không biết sao?"

Phóng viên đã nói rõ ra như thế rồi, từng câu từng chữ đều đang ám chỉ rằng: Ninh Tịch dựa vào quy tắc ngầm mới cướp được vị trí của Lý Nhạc Lăng!

Khắp hội trường lập tức xôn xao!

Ngay cả vẻ mặt cố tỏ ra bình tĩnh của Tô Dĩ Mạt cũng giãn thêm mấy phần khó mà nhận ra được.

Lương Bích Cầm hưng phấn: "Em biết ngay là như thế mà!"

Ở chỗ ngồi phía sau, Lý Nhạc Lăng khoanh hai tay trước ngực nhìn Ninh Tuyết Lạc với ánh mắt đắc ý, hiển nhiên phóng viên kia chính là do cô ta sắp xếp.

"Có thể mời đạo diễn Cook và cô Ninh Tịch trả lời cho chúng tôi về vấn đề này hay không?" Phóng viên kia nhìn Ninh Tịch với ánh mắt trào phúng.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Ninh Tịch với vẻ mặt đầy hưng phấn và tò mò, ý đồ muốn ép cô quẫn bách không chịu nổi.

Nhưng nhìn những ánh mắt chỉ trích nghiêm khắc và tình hình xảy ra đột ngột như thế, vẻ mặt của Ninh Tịch cũng chẳng hề thay đổi, cô cầm lấy micro, hướng ánh mắt như mũi băng nhọn hoắt chĩa về phía phóng viên kia, hỏi.

"Đúng vậy, tôi thừa nhận rằng lần cạnh tranh này rất khốc liệt, lúc nhận được thông tin chính thức nói vị trí người đại diện thuộc về tôi, tôi cũng vô cùng kinh ngạc và vui sướng."

"Vị phóng viên này, tôi chỉ muốn hỏi một câu, việc cạnh tranh khốc liệt có quan hệ nhân quả với việc tôi sử dụng thủ đoạn sao? Chẳng lẽ vì cạnh tranh khốc liệt nên tôi không thể được chọn à?"

"Mặt khác, "tin tức nội bộ" mà anh nói đó là từ đâu? Chỉ dựa vào bốn chữ này mà anh đã đẩy tội danh giao dịch ngầm nghiêm trọng như thế lên người tôi, anh thấy nó đúng lắm à?"

"Nếu như người ngồi ở đây hôm nay không phải là tôi mà là những người khác, có phải là tôi cũng có thể dùng cái gọi là "tin tức nội bộ" để chất vấn đối phương hay không?"

Ninh Tịch liên tục đưa ra ba vấn đề, cái sau lại sắc bén hơn cái trước, vừa hỏi liền khiến phóng viên kia á khẩu.

Sắc mặt phóng viên kia đỏ bừng nhưng lại lập tức mạnh miệng nói: "Với tư cách là phóng viên, chúng tôi có quyền đưa ra nghi vấn để nhận được chân tướng của sự việc! Lại nói vừa rồi cô và đạo diễn Cook mập mờ thế nào, mọi người cũng đã thấy tận mắt rồi!"

"Ồ, mập mờ sao? Một cái ôm tình bạn mà anh cho là mập mờ? Anh có biết câu nói suy bụng ta ra bụng người không? Cái quyền lợi mà anh nói là để phỉ báng vu oan người khác sao?" Ninh Tịch chất vấn.

"Cô còn ngụy biện!" Phóng viên kia nói xong liền nở nụ cười kì lạ, sau đó lấy một xấp ảnh từ trong túi ra, còn phát cho tất cả mọi người ở đây, kể cả Ninh Tịch và Cook.

"Tôi có bằng chứng! Cô giải thích thế nào về những ảnh chụp này?"

Ninh Tịch nhìn những tấm ảnh chụp kia, đây là ảnh chụp cô và đạo diễn Cook trao đổi với nhau lúc quay quảng cáo.

Nhưng góc chụp của đối phương lại xảo trá vô cùng, rõ ràng là Cook chỉ kích động vỗ vai cô mà dưới góc chụp này lại nhìn như thể đang ôm ấp, có mấy tấm thậm chí còn nhìn như đang hôn nhau nữa…

Ngay lập tức, quan khách và các phóng viên ở hội trường đều trở nên kích động, ghét bỏ nhìn Ninh Tịch.

"Tôi còn tưởng rằng cuộc tuyển chọn sẽ rất công bằng, không ngờ nhãn hiệu nổi tiếng mà cũng làm trò này!"

"Thật xấu hổ chết đi được!"

...

Cùng lúc đó, lúc mà tất cả mọi người không chú ý đến, ở hậu trường, Lâm Chi Chi đã lặng lẽ tìm trợ lí đạo diễn, nhỏ giọng ghé vào tai anh ta nói gì đó rồi giao một chiếc USB cho anh ta.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,856
Điểm cảm xúc
1,702
Điểm
113
Viên trợ lí gật đầu, sau đó liền đi về phía Cook đang đứng trên sân khấu.

Lúc này, sắc mặt Cook đang vô cùng khó coi, sau khi nghe thấy trợ lí nói nhỏ với mình ông có phần hơi do dự, nhưng nhìn Ninh Tịch xong ông lại trở nên kiên định hẳn lên.

Thế nên ông gật đầu với trợ lí, nghiêm túc nhìn tất cả một lượt, cuối cùng tầm mắt rơi vào người phóng viên kia: "Vốn dĩ cuộc tuyển chọn và quá trình quay của chúng tôi đều là bảo mật, nhưng nếu mọi người đã nghi ngờ..."

Nói rồi, ông đánh mắt ra hiệu cho trợ lí, viên trợ lí hiểu ý ông lập tức cắm USB vào máy tính, ngay sau đó, trên màn hình hiện lên một cảnh.

Mọi người còn tưởng Cook bị ép quá nên mới buộc phải công khai quá trình chọn diễn viên, nhất thời hưng phấn nhìn về phía màn hình.

Căn phòng trên màn hình rõ ràng là phòng casting, cô gái trong phòng thử vai lại là Lý Nhạc Lăng!

Cô ta mặc một bộ sườn xám hoa lệ, đang ngồi đó gảy một khúc đàn cổ, cả người toát ra sự cao quý tao nhã, hoàn mỹ đến mức không thể bắt bẻ được gì.

Thấy một cảnh này, mọi người lại càng xác nhận lời của phóng viên kia.

"Lý Nhạc Lăng quả thật thể hiện quá tốt! Không ai có thể vượt qua được!"

"Đúng đấy! Rõ ràng trong chuyện này có vấn đề!"

...

Tiếng bàn luận vẫn vang lên không dứt, sau đó, Ninh Tịch mặc một bộ đồ bẩn thỉu bước vào.

Mới đầu, trên hình là cảnh Cook lớn tiếng nhục mạ Ninh Tịch, mắng Ninh Tịch mặc như vậy là không tôn trọng bọn họ.

"Quả nhiên! Người đại diện đáng ra nên là Lý Nhạc Lăng mới phải!"

"Đạo diễn Cook mới đầu đã ghét Ninh Tịch rồi! Sao sau đó vẫn chọn cô ta làm người đại diện thế nhỉ?"

"Không phải rõ ràng quá à! Chắc chắn là dùng thủ đoạn rồi!"

Mọi người ngầm hiểu ý ám muội nhìn nhau.

Nhưng sau đó tất cả mọi người cùng đều giống như Cook ở trong màn hình đều kinh ngạc đến không thốt lên lời.

Ninh Tịch thản nhiên ngồi trước đàn cổ đánh khúc nhạc siêu khó Quảng Lăng Tán.

"Tôi cho rằng, sự tao nhã cao quý chân chính không phải xuất phát từ những cái tên xa hoa trong cái chữ của nó, không phải là đồ trang sức quý báu chuyển động trên cổ tay, không phải là sắc đẹp, học thức được tu dưỡng để khoe khoang bản thân, cao quý chân chính nghĩa là dù cho có mặc những bộ đồ lam lũ, đầu tóc rối bù thì khí chất cao quý vẫn không thể che lấp được."

Mãi tới khi trên màn hình tuyền ra đoạn hội thoại của Ninh Tịch, mọi người ở phía dưới vẫn chưa kịp hoàn hồn lại.

Quá mức đáng sợ rồi!!!

Không ngờ ý tưởng đặc sắc của đoạn quảng cáo của Noble lại xuất phát từ nội dung casting của Ninh Tịch!

Nhưng vẫn chưa hết!

Trên màn hình tiếp tục chiếu đoạn hậu trường quay phim, có thể thấy người phóng viên ban nãy đưa họ những tấm ảnh kia rõ ràng là cố tình tìm góc chụp sắp đặt hình ảnh, chứ trên thực tế hai người hoàn toàn trao đổi bình thường, không có gì mờ ám cả.

Cảnh cuối cùng trên màn ảnh là một danh sách.

Trên tấm danh sách ghi danh này có điền đầy đủ tất cả tên những người tham gia, bên cạnh là danh sách người trúng tuyển.

Trong danh sách ghi danh... ấy thế mà có tên của Lương Bích Cầm và Ninh Tuyết Lạc...

Lúc đầu Lương Bích Cầm chỉ hơi thất vọng vì không thể hạ được Ninh Tịch nhưng sau khi nhìn thấy trong danh sách báo danh có tên mình, mặt liền biến sắc.

Những nữ diễn viên bên cạnh Lương Bích Cầm cũng không biết nên nói gì.

Rõ ràng có ghi danh nhưng lại bị loại, vì thể diện mà nói mình không hề báo danh...

Tất nhiên, lúc này còn một người nữa sắc mặt cũng không kém hơn Lương Bích Cầm là bao.

Lý Nhạc Lăng ngàn vạn lần cũng không ngờ được rằng phía Ninh Tịch đã có chuẩn bị từ trước, Cook thậm chí không tiếc vì cô ta mà công khai quá trình casting, đang ảo não thì lại thấy danh sách ghi danh.

Trong danh sách, không ngờ lại có tên của Ninh Tuyết Lạc...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,856
Điểm cảm xúc
1,702
Điểm
113
hông phải Ninh Tuyết Lạc nói vì không muốn tranh với cô ta nên cố ý nhường không hề đăng kí sao?

"Tuyết Lạc, cậu... cậu có báo danh? Chẳng phải cậu nói cậu không..."

Ninh Tuyết Lạc không ngờ được chuyện mình lo lắng nhất vẫn xảy ra, sắc mặt lập tức trở nên khó coi vô cùng, cô ta gắng gượng nói: "Tớ cũng thấy lạ! Lúc đấy rõ ràng tớ đã nói với chị Thường là không cần phải ghi danh cho tớ rồi mà, hay là chị ấy nhiều việc quá nên sơ sót!"

"Như vậy..." Lý Nhạc Lăng nửa tin nửa ngờ.

Nhưng, dù cho Ninh Tuyết Lạc có nói vậy cũng không thay đổi được sự thật cô ta bị loại ngay từ vòng đầu tiên.

Mới đầu cô ta còn tưởng với khí chất của Ninh Tuyết Lạc, đáng ra phải là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của mình mới phải, ai ngờ, ngay từ vòng đầu đã bị loại rồi...

Đến đây, buổi công bố sản phẩm mới của Noble kết thúc viên mãn.

Sau khi kết thúc chương trình, các phóng viên điên cuồng vây lấy Ninh Tuyết Lạc.

Vì trong danh sách bị loại, người nổi tiếng nhất chính là Ninh Tuyết Lạc nên đám kí giả tất nhiên sẽ tập trung hết về phía cô ta.

"Hóa ra Tuyết Lạc cô cũng tham gia cuộc tuyển chọn của Noble à, nhưng lại bị loại mất, thua dưới tay đàn em của mình ngày trước, cô có cảm nghĩ gì không?"

"Tuyết Lạc, chủ đề của Noble là cao quý, liệu có phải ý của đạo diễn Cook cho rằng cô không phù hợp với chủ đề thương hiệu của họ, không có đủ khí chất cao quý?"

...

Ninh Tuyết Lạc nhìn chằm chằm vào Ninh Tịch đang được các phóng viên khen tặng cách đó không xa, hận đến mức găm cả móng vào lòng bàn tay nhưng vẫn phải tỏ ra bình tĩnh trả lời phóng viên: "Cuộc tuyển chọn lần này tôi vốn không có ý định tham gia, là quản lí tiện tay đăng kí cho tôi nên tôi cũng không rõ rốt cuộc chuyện này là thế nào, thật xin lỗi!"

Ý rõ ràng là tôi chỉ tiện thì tham gia, căn bản không hề để tâm, không nghiêm túc chuẩn bị mà thôi.

Có điều, không ai biết được liệu có mấy người tin được lời này của cô ta...

Lương Bích Cầm nhìn Ninh Tuyết Lạc đang bị vây lại liền mừng thầm, may mà có cô ta dời sự chú ý thay mình, sợ mình lại bị nhắm tới nên vội chuồn cho lẹ.

Cái cô Lý Nhạc Lăng này, đúng là bị cô ta hại chết rồi!

Cũng may ngay đến Ninh Tuyêt Lạc cũng bị loại nên việc cô ta bị loại cũng không đến mức khó coi lắm.

Bên kia, sau khi Ninh Tịch tạm biệt đạo diễn Cook, cô và Lâm Chi Chi cùng nhau rời khỏi khách sạn.

Trên xe, Ninh Tịch vui mừng ôm lấy Lâm Chi Chi hôn một cái: "Chị Chi Chi, chị giỏi quá đi mất! Không ngờ chị lại sớm chuẩn bị sẵn những thứ đó rồi."

Lâm Chi Chi nhìn cô bất đắc dĩ: "Chỉ đề phòng vạn nhất thôi. Vẫn là nhờ em thể hiện tốt nên chị mới theo được phản ứng của em để làm mấy thứ đó, nếu không chỉ cần khi ấy em có phản ứng gì không phù hợp, tất cả sẽ thành công cốc mất!"

Ninh Tịch hừ hừ: "Chúng ta là cặp bài trùng tuyệt vời!"

Lâm Chi Chi khẽ cười: "Về nghỉ ngơi cho tốt, sắp tới lại chuẩn bị có phim mới rồi đấy!"

"Vâng!"

Về đến nhà, Ninh Tịch ăn xong lấy nước nóng lau người, sau đó thoải mái nằm ra giường.

Đang ôm quyển Lý Luận Điện Ảnh để xem thì có tiếng gõ cửa vang lên.

Giờ này ai tới nữa?

Ninh Tịch vừa mở cửa liền nhìn thấy Lục Đình Kiêu đang mặc một chiếc áo gió đen, trên người còn mang theo chút gió lạnh từ bên ngoài vào.

Ninh Tịch vui mừng nhào tới ôm anh: "Boss đại nhân tới rồi!"

Nói xong cô ngó đầu ra sau nhìn: "Í? Tiểu Bảo đâu?"

Lục Đình Kiêu trưng ra vẻ mặt thản nhiên đáp: "Không dẫn theo."

"Ớ... Sao lại thế?"

"Thiếu nhi không tiện." Lục Đình Kiêu nói xong, ông lấy eo cô đẩy vào trong.

"Rầm" một tiếng, cửa phòng đóng lại, Ninh Tịch dựa vào cửa, bị người đàn ông kia giữ lấy ót đặt lên một nụ hôn phóng túng...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,856
Điểm cảm xúc
1,702
Điểm
113
Ớ...

Đại ma vương bị giải trừ phong ấn...

Ninh Tịch lúc này đã thay đồ mặc một bộ đồ ngủ lót bông vừa mềm vừa ấm, tay anh nhẹ nhàng thăm dò vào trong áo ngủ từ chiếc eo thon của cô rồi trườn lên, phủ lên độ cong mềm mại...

Vì tay Lục Đình Kiêu mang theo hơi lạnh nên cơ thể Ninh Tịch bất giác run lên, không biết vì lạnh hay vì cơn kích thích đột ngột kéo tới.

"Lạnh không?" Lúc này Lục Đình Kiêu vội rụt tay lại.

Mái tóc dài buông xõa cộng với dáng vẻ biếng nhác khi ở nhà của cô khiến anh không kiềm lòng được mà mất khống chế như vậy...

Hơn nữa...

Hôm nay đã là ngày thứ tư hai người qua lại với nhau rồi! Cái kì hạn "một tuần" kia bất tri bất giác đã hết một nửa.

Mấy ngày nay, anh không biết chính mình bị làm sao nữa rồi.

Vừa vui sướng cực độ rồi lại nhấp nhô trong cơn tuyệt vọng.

Anh từng nghĩ rất nhiều cách để cô sẽ không thể rời xa mình được nữa, thậm chí từng giây từng phút đều không nỡ xa cô, nhưng cuối cùng anh vẫn chọn ở bên nhau theo cách tự nhiên nhất.

Ninh Tịch được Lục Đình Kiêu ôm trong lòng, mẫn cảm phát giác nơi nào đó phía dưới của anh đang dần nóng và cứng lại khiến cô không tự chủ được mà đỏ mặt.

Chỉ hôn có một cái thôi mà cũng có phản ứng sao? Hơn nữa đây còn không phải là lần đầu tiên...

Mẹ nó, lần sau ai dám nói Lục Đình Kiêu không gần nữ sắc cô nhất định sẽ tát kẻ đó dính tường, cạy bảy ngày cũng không ra luôn!

"Hôm nay có thuận lợi không?" Lục Đình Kiêu hỏi, thanh âm khàn khàn như chưa thoát khỏi tình dục.

Gương mặt nhỏ nhắn của Ninh Tịch sáng lên, cô gật đầu: "Có chút sóng gió nhưng cũng đã giải quyết xong rồi."

Cảm giác được Lục Đình Kiêu điều chỉnh hô hấp, rõ ràng đang cố áp chế cảm xúc, đầu Ninh Tịch đang bị ấn trong ngực anh liền ngẩng lên, chớp chớp mắt nhìn anh, yếu ớt nói: "Cái đó... chị y tá bảo nếu nhịn lâu quá sẽ không tốt cho sức khỏe... chị y tá còn nói không cần làm cũng có thể giải quyết được... hay là... em... giúp anh nhé?"

Vừa dứt lời, "tiểu thú" mà Lục Đình Kiêu cố gắng hết sức để trấn an nhất thời chỉ vì một câu nói của Ninh Tịch mà đánh mất khống chế.

Lục Đình Kiêu cúi xuống, hôn lên trán cô, giọng điệu đã trở nên bình tĩnh hơn nhiều: "Không cần đâu."

"Tại sao thế?" Rõ ràng đã đến mức này rồi...

"Vì anh không nỡ." Không nỡ ép cô làm bất cứ chuyện gì mà cô không muốn.

Ninh Tịch khẽ thở dài: "Được rồi... thật ra trước đây... có thể... em có chút bài trừ đàn ông... nhưng... Boss đại nhân..."

Hai người đang nói thì chuông cửa bỗng vang lên.

Ninh Tịch ngó ra ngoài nhìn, bỗng như mèo giẫm phải đuôi, xù lông lên: "Ối giời ơi! Chị Chi Chi! Sao chị ấy lại tới đây lúc này? AAAAAA! Làm thế nào, làm thế nào bây giờ!"

Chuông cửa vẫn vang lên không ngừng, Ninh Tịch đẩy Lục Đình Kiêu ra, cô lo lắng đi vòng vòng mấy vòng cuối cùng đẩy anh vào nhà tắm.

Nhưng vẫn không yên tâm lại kéo mành bồn tắm lại, để anh trốn trong bồn.

Nhìn Đại ma vương tay dài chân dài đang đen mặt vì bị nhét trong bồn tắm chật hẹp, Ninh Tịch hôn mạnh lên môi anh một cái, xoa xoa lên gương mặt đẹp trai của anh: "Xin lỗi xin lỗi! Để anh chịu thiệt rồi, sẽ xong nhanh thôi!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,856
Điểm cảm xúc
1,702
Điểm
113
Mặt đại ma vương vẫn đen như đít nồi.

Ninh Tịch lại tàn nhẫn ngồi lên người anh rồi hôn thêm cái nữa: "Cưng à, yêu đương vụng trộm thế này, anh không thấy kích thích à?"

Con ngươi Lục Đình Kiêu tối lại, anh ấn đầu cô xuống, mạnh bạo hôn cô.

Cô nhóc này! Có phải quá tự tin về sức kiềm chế của anh rồi không?

Ninh Tịch vừa bị tiếng chuông giục phát hoảng, vừa vò đầu người đàn ông kia, nhẫn nại động viên: "Ôi... được rồi được rồi... Cứ thế này thì em sẽ bị lộ mất! Không được không được! Ở đây không được! Không thể cắn được!"

Lục Đình Kiêu khẽ thở, cố nhịn không lưu lại vết tích trên người cô.

"Tới đây tới đây!" Ninh Tịch vừa hướng ra ngoài, vừa nhỏ giọng nói: "Ngoan nhé, đợi em quay lại sẽ giúp anh..."

Mặt Lục Đình Kiêu bỗng cứng đờ.

Đôi đồng tử của Ninh Tịch như chiếc hồ thanh mát phản chiếu ánh trăng sáng lẳng lặng nhìn anh: "Vừa xong em vẫn còn lời chưa nói hết... Boss đại nhân, anh không giống như vậy, anh là đặc biệt!"

Nói xong, mặc kệ Lục Đình Kiêu vì câu nói này của cô mà nổi bão trong lòng, cô như làn khói chuồn thẳng ra phòng khách mở cửa cho Lâm Chi Chi.

"A! Chị Chi Chi, sao muộn thế này chị lại tới đây? Ngại quá, vừa xong em ở trong toilet! Chị vào đi!" Ninh Tịch mở cửa, mời Lâm Chi Chi vào nhà.

Cô vừa quét mắt kiểm tra trong phòng xem có dấu vết nào của đàn ông để lại không, vừa rót cho Lâm Chi Chi một cốc nước ngọt.

Lâm Chi Chi nhận lấy, trông sắc mặt không tốt lắm: "Thôi không cần đâu, em ngồi đi, đột nhiên tới đây là vì có chuyện cần nói với em."

Ninh Tịch nhìn ánh mắt khó xử của Lâm Chi Chi: "Là tin xấu?"

"Xem là thế đi." Lâm Chi Chi gật đầu, nặng nề nói: "Lúc trước có phải em có để ý tới một kịch bản đúng không?"

"Đúng thế! Là bộ Tôi Chỉ Thích Em, gái giả trai ấy? Sao thế? Xảy ra chuyện gì à?" Ninh Tịch vội hỏi.

"Đúng ra bộ phim này còn vài ngày nữa mới tới ngày casting, đạo diễn cũng đồng ý sẽ cho em cơ hội thử vai rồi, nhưng vừa xong chị nhận được tin, bên kia đã trực tiếp chọn Lương Bích Cầm làm vai chính!"

"Cái gì?" Ninh Tịch cau mày: "Đã xác định rồi ạ?"

Lâm Chi Chi gật đầu: "Ừ, lúc chị gọi qua đó để hỏi, đối phương còn nói đã kí hợp đồng rồi. Nếu không chắc chắn chị vẫn sẽ tranh thủ giúp em."

"Nhanh như vậy..." Ninh Tịch vừa nghe bỗng cảm thấy hụt hẫng vô cùng.

Giống như việc tích góp tiền bao nhiêu lâu để mua món đồ chơi vẫn luôn mong chờ, kết quả khó khăn lắm mới tích đủ một hộp tiền lẻ, đồ chơi lại bị người khác móc luôn tờ 100 tệ ra mua mất.

Cùng lúc đó, trong một quán bar nào đó ở Đế Đô.

"Cảm ơn đạo diễn Trịnh và nhà sản xuất Tiền, Bích Cầm phiền mọi người phải quan tâm nhiều rồi!"

"Cảm ơn đạo diễn, cảm ơn nhà sản xuất, cũng cảm ơn chị họ, em nhất định sẽ cố gắng thật tốt!" Lương Bích Cầm tỏ ra kích động.

"Nào có nào có, cô Lương cũng là người có thực lực, chúng ta là cùng nhau hợp tác mới phải!"

"Đúng đó! Huống hồ Tô đại nữ thần còn kéo cho chúng tôi bao nhiêu cameo tai to mặt lớn như thế, đến lúc đó bộ phim này của chúng ta tuyệt đối sẽ là đội hình mạnh nhất lịch sử, chắc chắn sẽ có doanh thu lớn, vô cùng kiếm lời cho mà xem!"

Lương Bích Cầm vừa ân cần rót rượu cho các đạo diễn, vừa hỏi, "Nghe nói bên phía Lâm Chi Chi cũng bàn bạc với bên anh? Hình như cũng có ý muốn tranh vai diễn này à?"

"Phải, hơn nửa tháng trước bên đó đã nói với tôi là rất có hứng thú với bộ phim này, tôi cũng đồng ý đến lúc đó sẽ để Ninh Tịch thử vai xem thế nào, thật ra, chúng tôi chỉ tiện miệng nói vậy thôi, chứ với dáng vẻ của Ninh Tịch sao hợp với vai nữ chính trong bộ phim này được!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,856
Điểm cảm xúc
1,702
Điểm
113
Bên cạnh, mấy diễn viên nữ khác cũng phụ họa theo...

"Hài hước ghê đấy, thấy đội ngũ đoàn làm phim chúng ta lớn mạnh, được đầu tư nhiều liền nhào tới, cũng không nhìn xem mình bộ dạng thế nào, đẳng cấp ra sao! Tưởng mình xinh đẹp thì phim nào cũng có thể nhận được chắc?"

"Thì đó, trông như hồ li thế kia mà cải trang thành nam thì sẽ thế nào nữa đây!"

"Cô ta chỉ hợp đóng hồ ly tinh thôi!"

...

Đạo diễn kéo tay Lương Bích Cầm sờ sờ nắm nắn, mặt đầy ý cười nói: "Vẫn là Bích Cầm hợp ý tôi nhất!"

Tô Dĩ Mạt được đồn là tình nhân của nhân vật đứng đầu tập đoàn Lục thị nên tất nhiên gã không dám động chạm, nhưng cô em họ này của cô ta, nếu ngươi tình ta nguyện thì hoàn toàn có thể chơi đùa được.

Lương Bích Cầm nhận được tín hiệu từ đạo diễn, tự nhiên cũng vui vẻ muốn bấu víu quan hệ với đạo diễn lớn thế này: "Bích Cầm cảm ơn sự nâng đỡ của đạo diễn!"

Tô Dĩ Mạt thấy hai người đầu mày cuối mắt nhưng cũng chẳng tỏ ra lo lắng gì, với đẳng cấp của đạo diễn Trịnh, nếu Lương Bích Cầm có thể câu được ông ta, vậy cũng rất có lợi đối với cô ta sau này.

Cô ta tốn công tốn sức để nâng đỡ Lương Bích Cầm là vì con đường đóng phim của Lương Bích cầm không giống cô ta, thế nên tài nguyên sẽ không có xung đột, hơn nữa cô ta cũng cần một người giúp đỡ lớn mạnh, sau này những chuyện cần tới xã giao hay tiếp khách cũng hoàn toàn có thể yên tâm giao cho cô em họ này...

...

Trong chung cư.

"Trước mắt bộ phim này đã được đầu tư sáu nghìn vạn tệ, một bộ phim thần tượng mà đầu tư tới sáu nghìn tệ cũng là hiếm có rồi. Chưa kể đoàn làm phim lại mời không ít dân máu mặt trong giới, ngay đến cameo cũng phải là người nổi tiếng, một đoàn làm phim thế này, chắc chắn sẽ phải cạnh tranh rất kịch liệt... Với lý lịch hiện tại của em, quả thật vẫn có chút hạn hẹp..."

"Chị Chi Chi, em hiểu rồi."

Tuy Ninh Tịch không cam tâm nhưng cũng không thể không thừa nhận, một người mới chỉ mới diễn một vai phụ như cô, phim thứ hai mà muốn làm nữ chính, lại còn là bộ phim lớn được đầu tư tới sáu nghìn tệ như thế quả thật rất khó.

Phim hiện đại không giống với phim cổ trang, đối với phim hiện đại đô thị mà nói, khoản đầu tư sáu nghìn tệ đã quá mức dọa người rồi.

Bộ phim điện ảnh mới công chiếu và bộ truyền hình gần đây của Lương Bích Cầm có phản ứng khá tốt, hơn nữa đều là đóng nữ chính, đã được lên tuyến đầu, huống hồ sau lưng lại được Tô Dĩ Mạt ủng hộ, tổ đạo diễn chọn cô ta cũng hoàn toàn là hợp tình hợp lí.

Ninh Tịch bàn chuyện này với Lâm Chi Chi rất lâu, cuối cùng rút ra kết luận, hợp đồng người ta cũng đã kí rồi, kết quả coi như đã định, có muốn thay đổi cũng không được.

Nói một lúc, Ninh Tịch nhớ chuyện khác vô cùng nghiêm trọng...

Oh! No!!! Cô quên mất đại ma vương rồi!!!!!!

"Ôi, đau bụng quá! Chị Chi Chi, em vào toilet! Chị chờ em chút nhé!" Ninh Tịch vừa chạy về phía toilet vừa nhân cơ hội Lâm Chi Chi không chú ý với tay lấy ít đồ ăn vặt, nước và sách báo theo.

Sau khi vào nhà tắm, cô kéo rèm tắm ra soạt một tiếng.

Chỉ thấy Lục Đình Kiêu đang ôm gối ngồi trong bồn tắm, sau khi thấy cô xuất hiện, gương mặt lạnh lẽo lộ ra vẻ ai oán, y như một vị quốc vương tuyệt sắc bị một phù thủy độc ác là cô giam cầm!

Quào ~ rung động quá ~~~!!!

Ninh Tịch đem tất cả đồ ăn uống trong lòng mình ném hết vào bồn tắm, sau đó nhấc chân bước vào, cọ cọ vào ngực Đại ma vương: "Em sai rồi, em sai rồi~! Sắp nói xong rồi, anh ăn chút đồ với xem sách trước đi, đợi em thêm một chút xíu nữa thôi, được không?"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,856
Điểm cảm xúc
1,702
Điểm
113
Lục Đình Kiêu: "Bao lâu?"

Ninh Tịch suy nghĩ một chút: "Mười... không năm phút! Rất nhanh rất nhanh thôi!"

Nói xong còn sợ Lâm Chi Chi chờ lâu liền vội vàng đứng dậy, kết quả tại bồn tắm quá trơn mà cô trượt chân ngã vào lòng Lục Đình Kiêu.

"Au ui! Lục Đình Kiêu, trên người anh có cái gì cứng thế!"

Lục Đình Kiêu bị cô đè đến phát ra một tiếng kêu đau, ngay sau đó lập tức đè lại cái tay đang sờ tới sờ lui của cô lại, nghiên răng nói: "Em nói đi?"

"Nó nó... chắc không phải là... nãy giờ anh đều trong cái trạng thái này đấy à?"

Đôi mắt Lục Đình Kiêu giống như dung nham của núi lửa trong ngày tận thế nhìn chằm chằm vào cô.

Câu trả lời đã rất rõ ràng.

"Anh không giống như thế", "Anh là đặc biệt", "Đợi em quay lại rồi sẽ giúp anh."...

Hiển nhiên là cô nhóc này còn chưa ý thức được, những gì mình tùy tiện nói ra có tác động tới anh như thế nào.

Những lời này đối với anh mà nói thì khác nào thuốc kích dục nặng đô đâu?

Cho nên không khó để tưởng tượng được, lúc cô ở bên ngoài trò chuyện vui vẻ với Lâm Chi Chi thì anh ở trong này đã phải vật lộn trong dầu sôi lửa bỏng thế nào.

Ninh Tịch tỏ vẻ tự biết làm bậy rồi, sau đó trước khi Đại ma vương nổi điên thì nhanh chóng trốn khỏi bồn tắm, vừa chạy vừa nhỏ giọng nói: "Anh ngoan đi, ngoan đi, chờ em nha~!"

Ba chữ cuối là cô nhìn "Tiểu Tiểu Kiêu" ở ba tấc dưới rốn của anh mà nói...

Sau khi trở lại phòng khách.

Ninh Tịch nói thẳng với Lâm Chi Chi: "Chị Chi Chi, chuyện này là do em cân nhắc không chu toàn, lúc ấy em quá thích kịch bản này nên mới cố sức tranh thủ. Tất nhiên là em cũng chuẩn bị sẵn mọi tinh thần cho mọi tình huống rồi. Nếu chuyện đã thành thế này thì em chọn kịch bản khác là được rồi, chuyện này cũng không có gì đâu."

Giới giải trí vốn là như vậy, nào có chuyện mọi sự đều thuận buồm xuôi gió chứ. Ninh Tịch rất nhanh xốc lại tinh thần.

Lâm Chi Chi thấy tâm tình của cô không tệ cũng thở phào nhẹ nhõm: "Cũng không cần vội như vậy, em vừa mới tuyên truyền phim xong cứ nghỉ ngơi mấy ngày đi đã. Trước khi nhận phim mới chị sẽ sắp xếp cho em vài cuộc phỏng vấn, đây là tài liệu liên quan, em xem mình thấy hứng thú với cái nào."

"Dạ, cám ơn chị Chi Chi~!

Nói xong, đang chuẩn bị đưa Lâm Chi Chi đi thì Lâm Chi Chi lại đột nhiên đứng lên nói: "Ninh Tịch, cho chị mượn phòng vệ sinh một chút."

Ninh Tịch kinh hãi: "Không được!"

"Sao thế?" Lâm Chi Chi khó hiểu.

Đầu óc Ninh Tịch chuyển vài vòng, vội vàng nói: "Em mới phát hiện bồn cầu bị tắc!"

"Thế chị xuống lầu dùng phòng vệ sinh công cộng vậy!"

"Dạ! Dạ!"

...

Cuối cùng cũng đưa được Lâm Chi Chi đi, Ninh Tịch mệt lả.

Haiz, quả nhiên thất hứa thì phải trả giá thật lớn!

Có yêu thôi mà xém thì mất mạng!

Nhưng chuyện này vẫn chưa xong, vẫn còn có một Đại ma vương đang gào khóc đòi ăn vạ kia kìa!

"Em về rồi đây~~!" Ninh Tịch vội vàng nhảy vào phòng vệ sinh, kéo rèm ra: "Boss đại nhân mau ra đây! Chị Chi Chi đã đi rồi!"

Nói xong gãi đầu một cái, trầm ngâm nói: "Ờ... hay là anh muốn... ở đây luôn?"

Câu trả lời của Lục Đình Kiêu là duỗi cánh tay ra kéo cô vào bồn tắm rồi nhấn cô vào vòng ngực mình, giọng nói cực kì khàn đục: "Ở đây."
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top