Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Ở một nhà hàng nào đấy.

"Ái chà chà, vợ sếp đã đến rồi đấy à~!" Một vị trí không xa, một người đàn ông đang vẫy tay với Ninh Tịch.

Nguời đàn ông có một mái tóc xoăn tự nhiên màu nâu từ trước đến giờ vẫn lộn xộn, một tay nhét túi quần, trên người đang mặc… một bộ đồng phục bảo vệ…

"Phụttttt" sau khi nhìn thấy cái dáng vẻ này của Đường Lãng, Ninh Tịch phụt luôn ngụm nước trong miệng ra ngoài.

"Chậc, nhìn thấy Nhị sư huynh kích động đến thế sao?" Đường Lãnh ngồi xuống đối diện cô, nhướng mày hỏi.

"Khụ khụ… Nhị sư huynh, bây giờ huynh đang làm bảo vệ cho công ty của Lục Đình Kiêu thật đấy à?" Tuy rằng đã biết trước rồi, nhưng bây giờ tận mắt nhìn thấy vẫn thấy không thể tin được.

"Đúng thế! Làm sao nào? Chẳng phải đã nói với muội trong điện thoại rồi còn gì? Bởi vì muội muốn gặp huynh nên Boss đích thân hạ lệnh cho huynh nghỉ nửa ngày đây này! Đường Lãng vừa nói vừa sờ sờ bên hông theo thói quen, ở đó đương nhiên không phải là súng, mà là một… cái dùi cui điện.

"…Nhị sư huynh, rốt cuộc là huynh đã chịu kích thích gì vậy? Chắc không phải là lần trước đánh nhau với Đại sư huynh bị huynh ấy đánh cho hỏng não luôn rồi đấy chứ?"

Đường Lãng ra vẻ ông đây là Độc Cô Cầu Bại lườm cô một cái: "Cảm giác đột nhiên muốn làm người thường này, đám phàm nhân các ngươi không thể hiểu được."

Ninh Tịch: "…"

"Đúng rồi, Tiểu sư muội, muốn hỏi muội lâu rồi, Lục Đình Kiêu và muội… rốt cuộc là quan hệ gì? Tình một đêm hay nhiều đêm? Hay là... anh ta đang bao nuôi muội?" Đường Lãng nằm bò ra bàn, cực kì hứng thú mà truy hỏi.

Tình một đêm hay nhiều đêm??? Sao huynh không nói thẳng ra là bạn giường luôn đi!

Trên đầu Ninh Tịch có mấy cái vạch đen: "Vớ vẩn, bọn muội là quan hệ yêu đương nam nữ quang minh chính đại!"

"Gì cơ! Muội chơi thật đấy à?" Đường Lãng nghe thế trên mặt không khỏi kinh ngạc: "Chẳng trách dạo gần đây ai đó lại điên cuồng như thế…"

"Ai đó? Anh nói ai?" Trên mặt Ninh Tịch hiện lên vẻ cảnh giác.

"Không ai cả." Đường Lãng đánh trống lảng: "Cả hai yêu đương được bao lâu rồi?"

Ninh Tịch đếm đếm: "Ừm… nếu cộng thêm cả hôm nay nữa là ba ngày."

"Khụ khụ khụ… thế chẳng phải là lúc ở Dibu mới xác định quan hệ hả?" Đường Lãng kinh ngạc nói.

Ninh Tịch liếc xéo anh ta một cái: "Đúng thế, hoạn nạn thấy chân tình, huynh nghe thấy câu này bao giờ chưa?"

Đường Lãng: "…" Cảm thấy ai đó nếu như biết sự thật, biết mình trở thành "công thần" chắc chắn sẽ tức chết…

Những ngón tay của Ninh Tịch gõ gõ lên mặt bàn: "Bây giờ đến lượt muội hỏi huynh!"

"Muội muốn hỏi cái gì?" Đường Lãng nhướng mày.

"Sao tự dưng đang yên đang lành huynh lại chạy đến chỗ Lục Đình Kiêu làm... bảo vệ?"

"Theo như nhu cầu mà thôi."

Ninh Tịch nghe thế liền lộ ra chút suy tư, xem ra Nhị sư huynh có chuyện cần nhờ Lục Đình Kiêu giúp, giữa hai người đã đạt được thỏa thuận gì đó.

Còn về phần cụ thể tình hình là gì, Ninh Tịch cũng không định hỏi nhiều.

Có một vài chuyện, biết càng ít càng tốt.

Cho nên, Ninh Tịch đi thẳng vào vấn đề chính: "Lần này muội đến tìm huynh thực ra là có chuyện nghiêm chỉnh, Nhị sư huynh, huynh có hứng thú muốn làm thêm không?"

Đôi mắt của Đường Lãng lóe sáng: "Làm thêm? Huynh có hứng đấy! Huynh đang thiếu tiền mà! Toàn bộ tài khoản trước kia của huynh đã bị cái tên thần kinh Đường Dạ kia phong tỏa rồi! Quá ư là vô tình, vô sỉ, cứ thích cố tình gây chuyện!"

Khóe miệng Ninh Tịch giật giật: "Ha ha… Đại sư huynh không giết huynh đã coi là tình sâu nghĩa nặng với huynh lắm rồi đấy!"

"Nói đi, việc gì? Không cần biết làm cái gì, chỉ cần có tiền là huynh làm!" Đường Lãng quả quyết nói.

"Đừng có đồng ý nhanh thế, việc làm thêm mà muội nói là làm sự phụ dạy võ cho một đứa trẻ năm tuổi, rất nghiêm túc đấy, cực kì dụng tâm đấy, dạy cho đứa trẻ ấy tất cả những gì huynh biết."

" Đường Lãng vuốt vuốt tóc mái: "Trẻ con năm tuổi? Hơi bị khó đấy! Con nhà ai mà lại có thể để Tiểu sư muội đích thân tìm đến huynh vậy!"

Ninh Tịch nhấp một ngụm trà: "Con trai muội."

"Phụt..."
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
"Muội sinh con lúc nào thế? Hơn nữa còn năm tuổi! Muội thế mà còn có chức năng sinh con nữa à?" Vẻ mặt của Đường Lãng như thể gặp phải quỷ, không ngừng đánh giá Ninh Tịch.

Ninh Tịch để tránh cho Đường Lãng trợn mắt kinh ngạc khi nhìn thấy cô mặc đồ nữ cho nên đã cố ý về nhà thay đồ nam rồi mới đến gặp anh ta.

Nhưng mà, kể cả có mặc đồ nam đi chăng nữa nhưng cô vẫn là phụ nữ đấy, được chưa…

"Bà đây vốn dĩ là phụ nữ, tại sao lại không có công năng đó?" Ninh Tịch vẻ mặt đầy câm nín.

"Thật sự… thật sự là con trai của muội à?"

Ninh Tịch khinh bỉ nhìn anh ta một cái: "Con trai của Lục Đình Kiêu thì không phải là con trai của muội à?"

Khóe mép Đường Lãng giật một cái: "Muội thật đúng là không coi như người ngoài! Huynh còn tưởng là con trai muội thật cơ… nói ra mới thấy, muội đối xử với con trai của Lục Đình Kiêu cũng tốt quá đấy? Quan tâm đến thế cơ à?"

"Liên quan gì đến huynh, rốt cuộc thì huynh có làm hay không?"

"Làm làm làm, chỉ cần là có tiền, cái gì huynh cũng làm!"

"Vậy coi như xong nhé, thời gian là thứ bảy, chủ nhật hàng tuần, bởi vì bình thường thằng bé còn phải đến nhà trẻ. Ngoài ra, ba tháng kiểm tra một lần, nếu như huynh dạy không được, muội sẽ đổi người đấy." Ninh Tịch nghiêm túc nói.

"Chậc chậc chậc…." Đường Lãng nhìn cô, chép miệng mãi.

"Huynh chép miệng cái gì?"

"Trở thành phụ nữ của người khác rồi, cánh tay cũng chìa ra ngoài luôn rồi! Tiểu sư muội suốt ngày bám lấy huynh năm đó đã không thể quay về nữa rồi!"

"Ha ha ha, đến huynh còn đi làm bảo vệ thì trên thế giới này còn có cái gì không thể xảy ra nữa chứ?"

Nói chuyện cả buổi với Đường Lãng, Ninh Tịch đột nhiên nhớ ra vẫn còn một vấn đề quan trọng muốn hỏi.

"Đúng rồi, Nhị sư huynh, cái đó… có phải Lục Đình Kiêu đã biết chuyện đó của muội rồi không? Cũng biết quan hệ giữa huynh với muội?"

Đường Lãng nhấp một ngụm trà: "Chắc là biết rồi!"

Nghe được đáp án, Ninh Tịch lại thở phào một hơi, thực ra lúc đó trong kho quân dụng bỏ hoang ở Philadenphia, Lục Đình Kiêu đã tận mắt nhìn thấy hết rồi giờ cô còn lo anh biết hay không biết cái gì!

Ninh Tịch đang suy nghĩ, đột nhiên Đường Lãng ngồi trước mặt lại thốt ra một câu: "Ái chà chà… ai đó coi như xong rồi, không tài nào ngờ được khẩu vị của Lục Đình Kiêu lại nặng như thế~!"

Mặt Ninh Tịch đen sì: "Đệt! Huynh lại nghĩ ra cái gì đó! Tại sao thích muội lại có nghĩa là khẩu vị nặng?"

"Thích được muội lại chả phải là khẩu vị nặng à?"

"..." Thôi được rồi! Thực ra hình như cũng hơi nặng…

Châu Giang Đế Cảnh.

Vừa mới đến cửa, Ninh Tịch đã thấy một người đeo khẩu trang kính râm che kín mít ngồi trước cửa đợi.

"Lông vàng? Tại sao ông lại ở đây?"

"Bà đi đâu thế hả? Chết cóng tôi rồi, mau mở cửa đi!" Giang Mục Dã thúc giục.

Cái tên này…

Ninh Tịch lấy chìa khóa ra mở cửa, sau đó rót cho anh ta một cốc nước ấm: "Ông kí hợp đồng rồi à?"

"Ừ." Giang Mục Dã lùng bùng ừ một tiếng.

"Tại sao tự nhiên chạy đến chỗ tôi làm gì? Tôi còn tưởng ông muốn tuyệt giao luôn với tôi thật cơ đấy!" Ninh Tịch nhướng mày nói.

Giang Mục Dã nghe thế lại một bụng tức: "Bà còn dám nói nữa à, cũng không biết lúc đầu đứa nào mạnh mồm bảo tôi yên tâm, còn bảo lòng mình chứa sao trời biển rộng, tuyệt đối sẽ không vì bất cứ bông hoa cọng cỏ nào bên đường mà dừng lại!"

"Ôi ~ ai bảo tình yêu đến quá nhanh, như thể một cơn lốc xoáy cuốn bay mọi suy tính của tôi~!"

Giang Mục Dã nhịn cơn tức muốn đánh cho cô một trận lại, thở dài một hơi: "Tôi đến muốn nói với bà một câu... trong khoảng thời gian này… nếu như Lâm Chi Chi có nói gì với bà về tôi thì… bà đừng có tin!"

"Nói cái gì cơ?"

"Không cần biết cô ta nói gì, dù sao bà không cần tin là được!" Giang Mục Dã cáu kỉnh nói rồi đeo khẩu trang lên: "Tôi đi đây!"

"Ơ…" Chạy đến tận đây chỉ để nói một câu chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào, cái tên này thần kinh à…
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Tối ngày hôm sau.

Khách sạn Đế Tước.

Buổi ra mắt sản phẩm mới của nhãn hiệu xa xỉ hàng đầu thế giới Noble sắp bắt đầu, hơn nữa còn nhân dịp này tung ra quảng cáo chính thức ở thị trường người Hoa.

Tham gia buổi lễ ngày hôm nay có nhà điều chế nước hoa Kristen Green, đạo diễn Tăng - đạo diễn phim Đỏ Và Đen và Gió, giám đốc nghệ thuật của Noble - Cook Brian, nhà điều chế nước hoa cao cấp trong nước Bạch Tường Vi, siêu sao trong giới giải trí Tô Dĩ Mạt, Tống Lâm… và hàng loạt các đại gia trong giới đều xuất hiện.

Hôm nay Tô Dĩ Mạt vì để phối hợp với chủ đề nước hoa nên mặc một bộ váy có những đóa hoa đính khắp người như vườn địa đàng, nhìn vào trông cực kì thần bí tao nhã.

"Chị Dĩ Mạt, hôm nay chị đẹp quá!"

"Nói vớ vẩn, chị Dĩ Mạt ngày nào chả đẹp!"

"Hôm nay may mà có chị Dĩ Mạt, bằng không chúng ta đã không vào được!"

Đám nghệ sĩ nhỏ thông qua Tô Dĩ Mạt đi cửa sau để vào được bữa tiệc ào ào tâng bốc cô ta.

"Đừng khách khí, đều là đồng nghiệp với nhau cả." Tô Dĩ Mạt thản nhiên nói.

Đang nói chuyện, đột nhiên có người nhớ ra liền hỏi: "Đúng rồi, mọi người có biết đại sứ thương hiệu cho sản phẩm mới lần này của Noble là ai không? Bên Noble vẫn cứ giữ bí mật suốt, trong giới không lộ ra chút tin tức nào cả, thật thần bí!"

"Có gì mà thần bí, chẳng phải là Lý Nhạc Lăng sao!" Lương Bích Cầm tỏ vẻ đã biết tin tức nội bộ.

Nghe đến đó, có người tiếc hận: "Lý Nhạc Lăng? Tại sao lại là người của Tinh Huy? Thịnh Thế của chúng ta cũng có người đi casting mà? Chị Dĩ Mạt là vì có hợp đồng quảng cáo khác, Bích Cầm tại sao cô lúc đó không đi thử xem?"

Lương Bích Cầm nghe thế, vẻ mặt thoắt cái đã trở nên khó chịu, cô ta đương nhiên cũng đã đi thử nhưng đã bị loại ngay từ vòng gửi xe.

Nhìn thấy vẻ mặt của Lương Bích Cầm không tốt, người nói ra câu đó mới nhận ra mình lỡ lời, vội chữa sai: "Xem trí nhớ của tôi kìa, lúc đó cô đang bận quay phim thế nên không có thời gian rồi! Thật sự là đáng tiếc!"

Thế vẻ mặt của Lương Bích Cầm mới dịu đi, cô ta nói: "Ừm, lúc đó bận quá nên không đăng kí đi casting."

Nói rồi trong lòng cô ta tự cảm thấy may mắn, may là quá trình tuyển người của Noble hoàn toàn được giữ bí mật, cô ta có đăng kí tham gia casting thật hay không cũng không ai biết….

Mấy người đang nói chuyện, đột nhiên nhìn thấy có hai người bước lại từ phía cửa.

"Đó chẳng phải là Ninh Tịch và Lâm Chi Chi sao? Hai người đó sao lại chạy đến đây?"

"Cái này chẳng phải rất hiển nhiên sao? Lâm Chi Chi cũng cảm thấy đẳng cấp của Ninh Tịch rất thấp kém nên muốn để cô ta đến những trường hợp này nhiều nhiều một chút, cố rửa hết cái mùi quê mùa trên người cô ta đi ha ha ha!"

"Á! Đạo diễn Cook kìa! Đạo diễn Cook ra rồi!" Rất nhanh sau đó mấy người này đã bị giám đốc nghệ thuật của Noble đột nhiên xuất hiện thu hút sự chú ý.

"Hình như ông ấy đang nhìn về phía chúng ta kìa! Ối, ông ấy đi đến đây kìa!"

Lương Bích Cầm tuy rằng rất kích động nhưng vẫn cố làm ra vẻ bình tĩnh thấp giọng nói: "Có gì mà phải ngạc nhiên, tôi đã bảo là quan hệ giữa đạo diễn Cook và chị họ tôi rất tốt mà!"

Tô Dĩ Mạt đứng dậy vẻ mặt rất tự nhiên: "Ngài Cook, đã lâu không gặp."

Cook khách khí bắt tay với cô ta: "Cô Tô, lại gặp mặt rồi! Cám ơn cô và bạn bè đã đến ủng hộ!"

"Đâu có, ngài khách khí quá rồi!"

Nhìn thấy dáng vẻ thân thiết của Tô Dĩ Mạt và Cook, vẻ mặt của những nữ nghệ xung quanh tràn đầy hâm mộ, Lương Bích Cẩm cũng tỏ ra rất vinh dự.

"Hôm nay bận quá, tôi xin được thất lễ trước nhé."

Cook vừa nói vừa hướng ánh mắt nhìn về phía xa, vẻ mặt sốt ruột dường như thật sự rất gấp gáp, thuận miệng hỏi han mấy câu rồi lập tức đi về phía hướng đằng sau lưng Tô Dĩ Mạt…

"Hi! Tịch! Honey của tôi! Cuối cùng chúng ta cũng gặp lại rồi!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Lúc Cook và Tô Dĩ Mạt nói chuyện với nhau thì rất khách khí nhưng lúc thấy Ninh Tịch thì cả khuôn mặt như sáng bừng lên, giọng nói đầy nhiệt tình, hơn nữa còn ôm Ninh Tịch một cái thật chặt nữa.

Ninh Tịch từng ở Mỹ bốn năm, cô đã quen với cách thức chào hỏi nhiệt tình của họ vì thế bèn thoải mái ôm lại: "Đã lâu không gặp."

"Ôi, Honey ơi, tại sao…" Cook đột nhiên nhìn cô từ trên xuống dưới với vẻ mặt đầy ngạc nhiên.

Ninh Tịch mở to hai mắt: "Tôi làm sao cơ?"

"Honey, sao cô lại hấp dẫn hơn trước nhiều thế này rồi." Giọng điệu của Cook đầy vẻ kích động.

Ninh Tịch dở khóc dở cười: "Đạo diễn của tôi ơi, ngài cũng biết nịnh con gái quá đấy."

Lúc này khuôn mặt Cook đầy vẻ chân thành: "Ồ không không không, Honey à, cô hấp dẫn hơn nhiều thật mà, không, nói đúng hơn là "động lòng người", Honey cô đang yêu à?"

"..." Lúc này khuôn mặt Ninh Tịch lại đầy vẻ bối rối, mẹ nó, ông ta có hỏa nhãn kim tinh đấy à?

"Khụ khụ, đạo diễn Cook, ngài thật biết nói đùa quá!" Ninh Tịch cố kị liếc Lâm Chi Chi bên cạnh, vội vàng tùy tiện trả lời cho qua.

Cũng may là Cook không truy hỏi vấn đề này, Lâm Chi Chi cũng không để ý tới.

"Lát nữa gặp lại nhé Honey, tôi có dự cảm rằng tất cả mọi người đều sẽ bị vẻ đẹp của cô khiến cho mê hoặc cho mà xem!"

"Lát nữa gặp, cảm ơn ngài đã khen ngợi!"

...

Tô Dĩ Mạt và Lương Bích Cầm không nghe được nội dung câu chuyện của họ nhưng thái độ của Cook và Ninh Tịch quả thật là rất thân thiết.

Sắc mặt Tô Dĩ Mạt lại trầm xuống mấy phần.

Vẻ mặt Lương Bích Cầm càng khó coi hơn: "Sao cô ta lại có quan hệ tốt với đạo diễn Cook như thế chứ?"

"Tôi thấy là lại leo lên được đại gia nào rồi!" Một diễn viên nữ bên cạnh châm chọc.

Lương Bích Cầm hừ một tiếng: "Tôi đã nói mà, với tài nguyên trong tay Lâm Chi Chi hiện giờ sao có thể kiếm được thiếp mời cho cô ta chứ… công phu leo giường của con ả này đúng là càng lúc càng cao!"

Tô Dĩ Mạt lườm cô ta một cái, vẻ mặt không vui: "Đừng có nói bậy, quên những gì chị đã nói gì với em rồi sao."

Cô em họ này của cô cũng quá xốc nổi rồi, phải biết là trong nghề ai cũng biết nó là em họ cô, cứ ăn nói không suy nghĩ như thế rồi cũng có ngày liên lụy đến cô.

"Em xin lỗi, chỉ là em thấy con Ninh Tịch kia ngứa mắt quá thôi!" Lương Bích Cầm miệng thì lầu bầu nhưng cũng đã bớt bớt lại.

"Chị Dĩ Mạt thật tốt tính, nếu em là chị, suốt ngày bị buộc phải lăng xê cùng người khác thế này thì chắc em sẽ không chịu nổi mất…"

"Đúng thế! Đúng thế!"

...

Một lát sau, buổi công bố sản phẩm mới cuối cùng cũng đã bắt đầu.

Đầu tiên là người sáng lập Noble trình bày thông điệp của sản phẩm và kế hoạch mở rộng thị trường Trung Quốc ra sao, sau đó là Tô Dĩ Mạt thay mặt nhưng người mẫu ở đó lên tiếng phát biểu.

Tô Dĩ Mạt vẫn giữ vững phong cách nữ thần, lúc được phỏng vấn thì trả lời: "Tôi rất thích sản phẩm của Noble, cũng rất tán thưởng tinh thần sáng tạo của Noble, hôm nay tôi rất vinh dự khi được tới đây tham gia buổi ra mắt sản phẩm nước hoa mới này…"

"Dĩ Mạt, nghe nói đạo diễn Cook vốn chỉ định người đại diện là cô, có điều bây giờ cô đang là đại sứ thương hiệu của Chanel nên mới không tham gia được, có phải như thế hay không ạ?" Một phóng viên hỏi.

Tô Dĩ Mạt cười cười: "Quả thật là có hơi tiếc nuối."

Lời này xem như đồng ý với lời mà phóng viên nói.

Vì vậy phóng viên lại chuyển mic qua đạo diễn Cook, thuận miệng hỏi tiếp: "Chắc hẳn đạo diễn Cook cũng rất tiếc nuối nhỉ!"

Cook không chút do dự nói: "NO NO NO, đây là vận may của tôi! Người Trung Quốc các bạn chẳng phải có câu "Tái ông mất ngựa - sao biết là họa mà không phải là phúc", tôi nghĩ tâm trạng của tôi chính là như thế! Tôi rất hài lòng với người đại diện lần này! Cô ấy quá tuyệt vời!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Cook vừa nói như thế thì mọi người ở đây đều có chút lúng túng.

Phóng viên vừa ra câu hỏi này cũng toát mồ hôi lạnh, người ngoại quốc này có vẻ hơi ngay thẳng quá thì phải…

Cho dù là vô tâm nhưng nói thế thì cũng khiến cho người khác khó chịu mà.

Cuối cùng thì lại là Tô Dĩ Mạt cười cười như không để ý tới lên tiếng: "Có thể khiến đạo diễn Cook khen ngợi như thế, chẳng hẳn đối phương là một nghệ sĩ rất ưu tú!"

Đạo diễn Cook gật đầu liên tục: "Đúng vậy."

Cũng may là Tô Dĩ Mạt rộng lượng thế nên trình trạng lúng túng này đã được hóa giải rồi…

Chỉ có điều mọi người lại càng thêm hứng thú với người đại diện sắp được công bố.

Rốt cuộc là Cook cố ý nói như thế để đánh bóng thương hiệu hay là người đại diện kia quả thật tốt như thế?

Khả năng thứ hai có vẻ lớn hơn, dù sao thì Noble cũng là nhãn hiệu nổi tiếng như thế, hiển nhiên người đại diện lần này sẽ là một nghệ sĩ nổi tiếng, thậm chí là siêu nổi tiếng, đây hẳn cũng là chuyện bình thường mà thôi.

Sau sự việc nhỏ đó, buổi trình diễn sản phẩm mới vẫn tiếp tục diễn ra, nhân viên đang nhiệt tình đưa các mẫu giấy thử nước hoa mới lên cho quan khách và chúng phóng viên.

"Nước hoa Noble có bề dày lịch sử hơn hai trăm năm, cách điều chế cao siêu được truyền từ đời này qua đời khác, vẫn là kĩ thuật chưng cất hương thơm và các nguyên liệu cao cấp được tuyển chọn nghiêm ngặt từ những đóa hoa hồng ở vườn hoa hồng Bulgaria, Florence Jasmonic, hoa huệ ở Ấn độ, cỏ thơm dưới biển, hoa y lan của Madagasca..."

Mọi người nhẹ nhàng ngửi thử mùi hương trên giấy, mùi thơm ngào ngạt trong không khí khiến người ta như lạc vào cung điện xa hoa cổ xưa, không nén nổi mà bày ra tư thế đoan trang.

Nương theo lời giới thiệu đầy sinh động, cả hội trường say mê trầm trồ khen ngợi, màn hình trước mặt yên ắng phát sáng…

Màn hình xuất hiện bầu trời đầy mây đen, ống quay lập tức xuyên qua tầng tầng lớp lớp mây đen, trở thành những con đường cái mang màu sắc cổ xưa của thành Trường An.

Một cô gái lam lũ mặc áo vải thô, mái tóc tán loạn, khuôn mặt cũng chẳng lấy gì làm sạch sẽ gần như không thể nhìn ra dung mạo thật được nữa xuất hiện trên màn hình.

Thấy vậy, quan khách và phóng viên dưới đài đều ra vẻ kinh ngạc không thôi.

"Có phải tôi nhìn nhầm không? Đây là đoạn quảng cáo mà Noble chi một đống tiền làm ra sao?"

"Không phải chủ đề của Noble là cao quý à?"

"Đúng vậy, sao nữ nhân vật chính trong đoạn quảng cáo lại là một cô gái ăn mày nhỉ?"

Lúc này, một đội Cẩm y vệ cưỡi ngựa lao nhanh qua, không hề chú ý đến cô gái ăn mày ngồi ở ven đường…

Hình ảnh chiếu đến đây, người xem vẫn không tài nào hiểu nổi như trước, hoàn toàn không nghĩ ra được câu chuyện sẽ phát triển theo hướng nào.

"Đã xem đến đây rồi mà vẫn không biết người đại diện là ai…"

"Vớ vẩn, bôi cả mặt thành như thế rồi thì ai mà nhận ra được nữa chứ!"

"Chẳng phải người đại diện này thảm quá rồi sao?"

"Chẳng nhẽ cô gái ăn mày vừa rồi chỉ là người qua đường, nhân vật chính còn ở phía sau?"

...

Dưới đài xôn xao bàn tán trong nghi vấn, màn ảnh lại chiếu đến con đường liễu rủ đong đưa trong từng làn gió khẽ bay qua. Sau đó, tiếng vó ngựa càng lúc càng gần, đội cưỡi ngựa vừa đi qua đột nhiên quay lại, sau đó dừng lại trước mặt cô gái."

Tướng quân cầm đầu nhảy nhanh xuống khỏi con ngựa cao to, vén vạt áo, cung kính quỳ một chân xuống trước mặt cô gái ăn mày kia.

Ngay lập tức, các thị vệ khác cũng đều xuống ngựa đồng loạt hành lễ trước mặt cô gái kia…
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Sau đó, màn ảnh chiếu vào ngay mặt của cô gái, làn tóc của cô khẽ bay trong gió, tựa như một làn hương vô hình.

Nhìn thấy trường hợp như thế mà vẻ mặt cô gái không hề có chút ngạc nhiên nào, đôi mắt trong suốt cao ngạo lạnh lùng khiến tất cả mọi người đều cảm nhận được sự cao quý.

Ngay sau đó, hình ảnh lại thay đổi, từ đường cái Trường An bay tới trong Hoàng cung xa hoa.

Trong màn ảnh là bóng lưng một cô gái, cô ấy mặc một bộ đồ hoa lệ bằng sợi tơ vàng, búi tóc tinh xảo, bước chân đoan trang, bước từng bước một đi vào trong điện.

Giờ phút này, tất cả mọi người đều đã hiểu câu chuyện, thật ra cô gái ăn mày kia là một cô công chúa muốn du ngoạn trong chốn dân gian. Cho dù đã tô vẽ khuôn mặt một cách bẩn thỉu và khoác lên mình bộ quần áo tả tơi nhưng cuối cùng lại vẫn bị phát hiện ra bởi mùi hương đầy cao quý trên người cô.

Mọi người chưa kịp tán thưởng không thôi về sự sáng tạo của quảng cáo này thì trong màn hình lớn, hình ảnh đã đổi thành khuôn mặt chính diện của công chúa.

Cuối cùng cũng thấy mặt của công chúa điện hạ rồi, mọi người không khỏi mong chờ.

Chỉ thấy dưới trâm cài tóc khẽ khàng chập chờn, công chúa từ từ ngẩng đầu lên.

Giữa trán cô là bông hoa lửa rực rỡ, khuôn mặt ung dung xinh đẹp cao quý vô cùng khiến mọi người kinh ngạc đến nỗi phải hít một hơi thật sâu…

Bởi vì có hình tượng ăn mày đối lập nên cảnh này lại càng khiến người ta rung động hơn.

Điều rung động nhất chính là tất cả mọi người đều đã nhận ra cô gái đó là ai!

"Ninh Tịch! Là Ninh Tịch!"

"Nữ phụ đóng vai Mạnh Trường Ca trong Thiên Hạ - Ninh Tịch!"

"Quá... quá đẹp! Tôi nhớ lúc xem trailer của Thiên Hạ thì đã ngạc nhiên bởi vẻ đẹp của cô ấy lắm rồi!"

...

Hiện trường có người vui mừng, có người ngạc nhiên và cũng có người khó chịu, Tô Dĩ Mạt suýt nữa đã hất đổ cốc trà bên cạnh.

Sao lại là Ninh Tịch!

Tại sao lại như thế!

Tại sao lại là Ninh Tịch!

Lương Bích Cầm không khống chế được mà đứng thẳng lên, muốn nhìn cho rõ xem, miệng thì thào với vẻ không tin nổi: "Không thể nào! Tại sao lại là Ninh Tịch! Có phải là sai rồi không?"

"Đúng vậy, Bích Cầm, chẳng phải cô nói là Lý Nhạc Lăng sao?"

"Sao Ninh Tịch lại có tư cách nhận vai trò đại diện này được cơ chứ!"

...

Tuy trong toàn bộ cảnh phim, khuôn mặt Ninh Tịch chỉ xuất hiện ở một giây cuối cùng thôi nhưng cũng đủ để lại cho mọi người ấn tượng vô cùng sâu sắc, đó chính là Ninh Tịch, bọn họ không nhận nhầm!

Sau mấy giây im lặng ngắn ngủi, tiếng vỗ tay vang lên như sấm khắp hội trường!

"Đặc sắc! Quá đặc sắc! Không hổ là đạo diễn Cook! Thật tuyệt vời!"

"Tuy rằng toàn bộ quảng cáo không hề có lời kịch nào nhưng lại truyền đạt được thông điệp, cao quý là một loại khí chất! Cho dù công chúa có lưu lạc đầu đường xó chợ, hóa trang thành ăn mày thì vẫn là công chúa! Kể là dưới bộ dạng của một tên ăn mày khí chất cao quý của cô ấy vẫn không thể nào mất đi!"

"Thật lợi hại!"

"Tuyệt hơn nữa là một giây lộ mặt cuối cùng của nữ chính, khiến cho trong đầu tôi chỉ còn lại một giây cuối cùng kia!"

...

Đến khi trên màn hình lớn chỉ còn bình thủy tinh được thiết kế hoa lệ cùng với nhãn hiệu, mọi người vẫn còn đang đắm chìm trong vẻ đẹp của Ninh Tịch.

"Sau đây, xin mời đại diện của chúng ta, cô Ninh Tịch!"

Trong giọng nói kích động của MC, Ninh Tịch vẫn ngồi yên trong góc không ai chú ý đến lúc này mới từ từ đứng lên.

Đạo diễn Cook vô cùng nhiệt tình tự xuống đài, cúi chào với Ninh Tịch sau đó đưa tay đỡ tay cô đi lên đài.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Đến lúc này thì hoàn toàn không còn gì mà nghi ngờ nữa.

Người đại diện của Noble lần này đúng là Ninh Tịch.

"Thật không ngờ người đại diện thần bí kia lại là Ninh Tịch! Lần này cạnh tranh kịch liệt như thế, tin rằng có rất nhiều nghệ sĩ tham gia ứng tuyển! Chẳng hay tại sao đạo diễn Cook lại chọn cô Ninh đây?"

"Bởi vì trước khi tuyển chọn, tôi thấy hình tượng của Mạnh Trường Ca có khí chất cao quý và cứng cỏi mà chúng tôi cần nhất!" Đạo diễn Cook thỏa mãn trả lời.

"Ninh Tịch, có thể phát biểu cảm nghĩ của cô về nước hoa cho chúng tôi nghe được không?" MC lại quay sang hỏi Ninh Tịch.

"Nước hoa là mùi hương thể hiện tính cách của một người, đẳng cấp của một người chính là nằm ở hương thơm. Lấy ví dụ nhé, đối với phụ nữ mà nói, có thể đàn ông sẽ không nhớ hôm nay cô mặc đồ gì, thậm chí còn quên cả khuôn mặt của cô nhưng chắc chắn sẽ nhớ mùi hương trên người cô và vĩnh viễn không quên được mùi hương đó!" Ninh Tịch bình tĩnh trả lời, các phóng viên đồng loạt ghi chép lại, không hề có tình huống luống cuống hay khẩn trương nào.

Buổi ra mắt sản phẩm diễn ra trong không khí hài hòa, ánh mắt mọi người đều tập trung trên người Ninh Tịch, không ai chú ý tới phía cửa ra vào có hai người đến muộn.

Ninh Tuyết Lạc nhìn Lý Nhạc Lăng phải kéo mình đi đến bằng được, vẻ mặt có phần bất đắc dĩ.

Tuy cô ta cũng nhận được thiếp mời nhưng biết đại diện là Ninh Tịch nên đương nhiên cô ta cũng chẳng muốn tự gây phiền phức cho mình.

Cô ta cho rằng chắc chắn Lý Nhạc Lăng cũng sẽ không tới, không ngờ Lý Nhạc Lăng không chỉ tự dẫn xác tới mà còn kéo cả cô ta tới nữa.

"Tuyết Lạc, tin mình đi, cậu xem xem, một lát nữa chắc chắn sẽ có trò hay để xem!" Lý Nhạc Lăng ác độc nhìn Ninh Tịch đang được mọi người vây quanh.

Vị trí đó là của cô ta.

Những ánh mắt hâm hộ tán thưởng, vốn tất cả đều là của cô ta nhưng bây giờ lại bị con đàn bà vô liêm sỉ này cướp hết!

Ninh Tuyết Lạc nhìn ánh mắt chắc chắn của Lý Nhạc Lăng, vẻ mặt có hơi bất an. Có điều, Lý Nhạc Lăng đã muốn phá Ninh Tịch, Ninh Tuyết Lạc đương nhiên là mong Lý Nhạc Lăng sẽ thành công, vì thế cô ta bèn ngồi xuống bên cạnh Lý Nhạc Lăng, theo dõi diễn biến tiếp theo.

Hừ, đối phó với Ninh Tịch vốn không cần cô ta phải tự ra tay.

Lúc này, Lương Bích Cầm đang phẫn hận không thôi cũng chú ý thấy Lý Nhạc Lăng đến, đôi mắt liền sáng ngời lập tức quay sang, nhỏ giọng hỏi: "Lý Nhạc Lăng, cô cũng tới sao!"

Lý Nhạc Lăng tùy ý gật đầu, đối nghệ sĩ của Thịnh Thế cô ta ghét còn không hết, chẳng qua vẫn phải nể mặt mà thôi, hơn nữa lúc này cô ta vẫn đang đặt hết sự chú ý lên đài, hiển nhiên là không có tâm trạng đáp lời người khác.

Lương Bích Cầm lại không chờ được, bèn hỏi: "Người đại diện của Noble chẳng phải là cô ư? Sao lại thành Ninh Tịch rồi?"

Lý Nhạc Lăng cau mày, vẻ mặt hơi khó coi lại buồn bã nói: "Từ đầu tôi cũng tưởng là tôi, nhưng mà… Haiz thôi vậy!"

Nghe nói như thế, Lương Bích Cầm và mấy nghệ sĩ chung quanh đều nhận ra có gì đó không đúng.

Lời này của Lý Nhạc Lăng sao nghe ra lại có gì đó là lạ? Sao lại là cũng tưởng rằng là cô ta?

Lương Bích Cầm đảo mắt, trong lòng đột nhiên hưng phấn, chẳng nhẽ trong chuyện này còn có gì mờ ám sao?

Đúng lúc này, đang đến phần các phóng viên hỏi thì đột nhiên có một phóng viên hỏi bằng giọng sắc bén: "Mọi người đều biết lần này việc tuyển chọn cạnh tranh rất khắc nghiệt, có điều, tôi biết còn có mấy người báo danh đều là những nữ minh tinh rất nổi tiếng, thậm chí còn có cả Phương Hiểu Văn, Mạnh Thi Ý! Tại sao đạo diễn Cook lại chỉ dựa vào Thiên Hạ mà chọn Ninh Tịch làm người đại diện?"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top