[Ngôn tình] Cảm ơn em đã can đảm yêu anh - Phong Tử Tam Tam

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,589
Điểm cảm xúc
194
Điểm
63
CẢM ƠN EM ĐÃ CAN ĐẢM YÊU ANH
《谢谢你,敢与我相爱》

unnamed.jpg
Chuyển ngữ: H.Cl
Nguồn: honeyclover2010.wordpress.com

Giới thiệu:
Mới gặp gỡ anh, cô quyết định tiên hạ thủ vi cường, gả cho anh, cưa đổ anh, lại từ từ để anh yêu cô

Sau đó, cô phát hiện, đúng như lời anh nói, cô tiếp thu không nổi

Anh lặng lẽ đau thương, cô đơn chịu đựng, anh là người tàn tật, theo cách nói của thế tục, anh chính là người què

Anh vui buồn thất thường, anh có đơn độc một người bạn mà cố định mỗi ngày 15 hàng tháng lại hẹn gặp. mà người kia, cũng chính là anh.

Thì ra Lâm Hạo Sơ chính là người trong truyền thuyết có nhân cách phân liệt.

 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,589
Điểm cảm xúc
194
Điểm
63
Chương 01: Lạc đường
Hỷ Lạc đứng cạnh quốc lộ 320, xung quanh một mảng trống trải, một sự yên tĩnh rõ ràng trong phạm vi vài km dường như chỉ có một mình cô. Vùng thôn quê vắng vẻ đêm hè thỉnh thoảng phát từng đợt tiếng côn trùng kêu vang, lại nói cành liễu bên đường rũ xuống lay động dưới ánh trăng tạo hình ảnh thật quỷ dị. Tuy là Tần Hỷ Lạc từ nhỏ ở trong sân chung cư đấu đá lung tung như vậy, tiểu ma vương gây chuyện rắc rối, nhìn bóng đêm tối đen như mực cũng có chút khống chế không được lạnh phát run.

Cô mờ mịt quan sát hoàn cảnh xung quanh, rốt cuộc phải đau khổ thừa nhận, cô thực sự đã lạc đường, cũng đã thất lạc bạn bè. Nhìn một chút thiết bị thông tin, một chút tín hiệu cũng không có, điện thoại di động cũng hết pin. Cô ngẩng đầu nhìn sắc tím phía chân trời, ngôi sao lấp lánh ánh sáng, những ngôi sao này dường như cách bản thân quá gần. Cao nguyên Vân Quý đặc biệt có cảnh trí, bầu trời dường như với tay là có thể chạm đến.

Kéo đai ba lô, cô tiếp tục đi tới phía trước. Thỉnh thoảng có xe cộ chạy ngang qua, đều là những xe vận tải cỡ lớn, xe cộ ngang qua thì Hỷ Lạc như ngốc đứng ở một bên, yên lặng nhìn theo xe cộ rời đi, cô muốn giơ tay ra chặn nhưng không dám, trong đầu luôn luôn nhảy ra những hình ảnh không thích hợp, rất nhiều tin tức đưa tin, nữ sinh XX bị tên X cưỡng bức phơi xác nơi hoang dã. Nhịn không được rùng mình một cái, tiếp tục đi tới phía trước.

Một chiếc MPV màu đen chậm rãi ngang qua, Hỷ Lạc đứng ở ven đường như trước nhìn theo đuôi chiếc xe biến mất trước tầm mắt cô. Cô thong thả bước đi, giơ cổ tay, nhìn thời gian trên mặt đồng hồ, đã hơn 11 giờ. Cô chà xát cánh tay, bước chân nhanh hơn, cuối đầu đi về phía trước.

Một chiếc xe máy màu xám bạc đột nhiên chạy lướt qua, Hỷ Lạc không tự giác hướng đến ven đường bước lại gần, căng thẳng nắm chặt ba lô. Người trên xe chạy ngang qua thì quay đầu lại nhìn cô, Hỷ Lạc cúi đầu. Bỗng nhiên xe máy dừng lại cách xa cô vài bước chân, Hỷ Lạc dừng bước, tim đập thình thịch, không phải người xấu giống nhau đều chạy xe máy chứ?

Người trên xe cởi nón bảo hiểm, “ Cô bé, lạc đường hả?” Một hơi toàn tiếng địa phương, Hỷ Lạc nghe không hiểu, ngây ngốc đứng ở ven đường, không biết làm sao.

Người thanh niên đợi một lúc không thấy cô trả lời, cau mày nhìn cô một cái, “Câm điếc?”

Hỷ Lạc nhìn anh ta, áo thun một màu đen bó sát người, quần jean màu nhạt, toàn bộ đường nét trên mặt thấy thế nào đều có tiềm chất làm người xấu. Cô không dám trả lời, bước chân nhanh hơn, vội vã đi ngang qua thanh niên bên cạnh.

“Này?”, người thanh niên vừa hô một tiếng, đồng thời khởi động xe máy đuổi theo cô.

Hỷ Lạc thấy tình hình lúc này, càng đi càng nhanh hơn, càng về sau hầu như chỉ chạy.

“Này, cô chạy cái gì vậy? Tôi không phải là người xấu đâu.” Người thanh niên đã lái xe chạy theo bên cạnh cô.

Hỷ Lạc nghe không hiểu, chỉ mơ hồ nghe hiểu là chạy cái gì, người xấu diễn trên TV là có lời kịch như thế kia “Chạy cái gì thế, cô bé, cùng ông chơi một lát đi”. Nghĩ vậy, ngực căng thẳng, bước chân bước đi càng nhanh.

Ánh sáng chói mắt từ phía đối diện chiếu qua, chiếc xe máy bên cạnh cũng dừng lại. Hỷ Lạc giơ tay chặn ánh sáng đèn xe, thấy có người xuống xe tiến lại gần. Một người đàn ông mặc comple màu đen, đeo cặp kính không vành đi tới cạnh họ, gương mặt mỉm cười,”Tiểu thư, xin hỏi có gì cần giúp đỡ không?” lời nói bằng tiếng phổ thông, người đó nói xong liếc mắt nhìn người đi xe máy bên cạnh với ý nghĩ sâu xa.

Hỷ Lạc nhìn người đàn ông đột nhiên xuất hiện, lại nhìn chiếc xe phía đối diện, có chút quen mắt, hình như là chiếc MPV màu đen vừa chạy qua. Cô do dự, cúi thấp đầu nói, “Tôi hình như… bị lạc đường.”

Người mặc comple đen cười cười, “ Vậy cô không đề phòng chúng tôi tiễn cô một đoạn đường chứ?”

Hỷ Lạc dè chừng nhìn anh ta, có đôi khi càng nhã nhặn, thì càng bại hoại nha.

Người mặc comple đen tựa như nhìn thấu suy nghĩ của cô, tay thò vào trong túi lấy ra một giấy chứng nhận, “Đây là giấy chứng nhận của tôi, cô có thể xem qua.”

Hỷ Lạc vội vã tiếp nhận, bất đắc dĩ sắc trời quá tối, cái gì cũng thấy không rõ, chỉ mơ hồ thấy rõ hai chữ, “Thư ký”.

Người chạy xe máy đột nhiên lên tiếng, lần này dùng tiếng phổ thông để nói, “Haiz, tôi nói cô, thì ra là người nơi khác, nghe không hiểu tôi nói gì mới chạy đi?”

Hỷ Lạc cau mày nhìn về phía anh ta, người đó cũng cười, cũng móc ra một giấy chứng nhận, lần này cho dù sắc trời tối, Hỷ Lạc cũng thấy rõ trên giấy chứng nhận ghi rõ ràng ba chữ – thẻ cảnh sát.

Người thanh niên hướng phía comple đen bảo, “Anh, làm gì thế?”

Người mặc comple đen sửng sốt một chút, nhấc tay nâng gọng kính, “Thế nào, cảnh sát tiên sinh tra hộ khẩu? Tôi không phải người xấu.”

Cảnh sát tiên sinh cười nhạo, “Gặp phải tôi, người xấu còn có thể tự giới thiệu? Xuất trình chứng minh thư.

Lúc này, cửa chiếc xe MPV mở ra, một người đàn ông bước xuống, hình dáng khoảng trên dưới ba mươi tuổi. Xa xa, thân hình cao lớn được phát họa dưới ánh trăng tỏa ra khí chất trong trẻo nhưng lạnh lùng. Tiến đến gần, Hỷ Lạc chỉ thấy rõ đường nét chung chung của anh, tuy chỉ là một nét khái quát giản đơn, Hỷ Lạc cũng cảm thấy hô hấp ngừng lại, vừa được 21 tuổi, lần đầu tiên cảm giác nhìn thấy người khác phái thì hô hấp bắt đầu gấp. Vóc dáng anh rất cao, hẳn là trên 1m83, so với comple màu tối có vẻ phù hợp.

“Thư ký Ngô, làm sao vậy?”, giọng nói của anh trong bóng đêm yên tĩnh trầm thấp vang lên, dường như có những điều không giống nhau từng đợt lan tràn xẹt qua trong đáy lòng Hỷ Lạc.

Ngô thư ký bị người kia gọi cung kính đáp lời. “”Vị này chính là cảnh sát, xem ra chúng ta quá lo lắng.”

Người kia cười yếu ớt, duỗi tay hướng vị cảnh sát, “Lâm Hạo Sơ.”

Ba chữ đơn giản, Hỷ Lạc nghe được chân thật thì thầm, cô đương nhiên không biết Lâm Hạo Sơ là ai, chỉ như trước ngơ ngác nhìn anh.

Vị cảnh sát kia hiển nhiên sửng sốt một chút, lập tức vội vã đưa tay bắt lại “Chào ngài! Chào ngài! Tôi là Chu Hiểu Diệp cảnh sát đồn công an Diêm Thành.”

Lâm Hạo Sơ gật đầu mỉm cười, sau đó xoay người nhìn Hỷ Lạc, “Cô muốn chúng tôi tiễn cô một đoạn đường không?”

Hỷ Lạc lấy lại tinh thần, nói lắp bắp, “A, việc đó. . .” Cô không biết nên trả lời thế nào, mỹ sắc trước mặt là một chuyện, cũng không có thể không có nguyên tắc a, dù sao người trước mắt rốt cuộc là ai, cô còn không biết rõ ràng mà. Lỡ như bọn họ cùng một dạng thì sao?

Lâm Hạo Sơ kiên trì nhìn cô, chờ cô tiếp tục nói.

Hỷ Lạc gãi gãi tóc, ” Cái kia … anh không phải là kẻ háo sắc chứ? Trên TV đều diễn như vậy, vài người hùa nhau lừa gạt một cô gái, sau đó đến cái nơi tối mù tối mịt rồi bắt cô gái luân phiên X….”

Thư Ký Ngô không đứng vững nổi thiếu chút nữa ngã sấp xuống, khóe miệng giật giật, cô à, cô giả ngu sao? Không biết Lâm Hạo Sơ là ai?

Mặt Chu Hiểu Diệp cũng đầy vệt đen, anh ta thanh thanh cổ họng, ” Cái kia … Cô không biết Lâm tiên sinh là ai?”

Hỷ Lạc thành khẩn lắc đầu, “Tôi nên biết không?” Có phải anh là một người có tiếng tăm?

Lâm Hạo Sơ cười cười, “Cô không cần biết, biết tôi không phải người xấu là tốt rồi. Cô đi đâu, chúng tôi giúp cô, một mình cô như vậy trên đường đi mới dễ gặp phải người xấu.”

Hỷ Lạc nhìn người cảnh sát bên cạnh đối với Lâm Hạo Sơ dường như cũng rất cung kính, tuy rằng cô vẫn không biết Lâm Hạo Sơ là ai, nhưng là không tiện nói nhiều, vội vã khom lưng cúi đầu, ” Cảm ơn ngài, ngài ngàn vạn lần đừng là người xấu nha, tôi là người nhát gan, cũng sợ đau, mà thì…cũng không có tiền, nếu các anh muốn gạt người, tìm sai đối tượng rồi.”

Lâm Hạo Sơ trong mắt có chút ý cười , “Lên xe đi.”

Khóe miệng của thư ký Ngô và Chu Hiểu Diệp càng co giật hơn, dám ngang nhiên nghi ngờ vấn đề nhân phẩm của nhân viên công vụ quốc gia. Tần Hỷ Lạc tiểu thư cô thực sự là rất tuyệt.

Ngồi ở trong xe, Hỷ Lạc len lén nhìn Lâm Hạo Sơ bên cạnh, khuỷu tay chống trên cửa xe, cằm tựa vào ngón tay thon dài nhìn về phía ngoài xe. Thỉnh thoảng trong lúc cùng với các loại xe khác giao nhau, ánh sáng lóe lên trên mặt anh, đường nét một bên khuôn mặt anh rất đối lập, là sự dung hợp giữa một vẻ tuấn tú và nét đau thương, ranh giới giữa trán và tóc như bị phá vỡ khi cúi về phía trước, lông mi thật dài vẽ trên gương mặt một tầng bóng mờ. Hỷ Lạc ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn anh.

Lâm Hạo Sơ quay đầu lại, ánh mắt cùng cô giao nhau, anh cong khóe môi, “Làm sao vậy?”

Gương mặt Hỉ Lạc có chút nóng, vội vã cúi đầu, “Không có việc gì.”

Lâm Hạo Sơ nghiêng đầu nhìn cô, “Cô là sinh viên hả?”

” Ừm, tôi là sinh viên năm 3, cùng với mấy người bạn đi du lịch. Đều do tôi quá ham chơi, bị bỏ lại phía sau, thất lạc bọn họ.” Hỷ Lạc rầu rĩ nói, lúc này mới nhớ tới vẫn chưa liên lạc với bọn họ, cô úp úp mở mở nói, “Anh… có thể cho tôi mượn điện thoại của anh dùng không?”

Lâm Hạo Sơ, lấy điện thoại di động của mình đưa cho cô, Hỷ Lạc cảm ơn, cầm lấy, sau đó gọi điện thoại cho Cố Doãn, điện thoại vừa vang lên một tiếng, tức thì bên kia có người tiếp.

” Cố Doãn, em lạc đường rồi.” Hỷ Lạc bĩu môi.

Bên kia lập tức truyền đến âm thanh của Cố Doãn. ” Tần Hỷ Lạc, cô chết đi đâu rồi?, không biết rừng núi hoang vắng sói nhiều thịt ít hả, cố tình làm khổ tôi hả?”

Hỷ Lạc nheo nheo mắt, ngoáy ngoáy lỗ tai, “Em biết rồi, em cũng không phải cố ý, mọi người ở nơi nào vậy? Em làm sao tìm mọi người?”

Cố Doãn trở lại bình thường, ” Bây giờ em đang ở đâu?”

Hỷ Lạc nhìn xung quanh một chút, lại nhìn Lâm Hạo Sơ, yếu ớt hỏi, ” Chào anh, phiền anh cho hỏi, bây giờ chúng ta đang ở đâu vậy?”

Lâm Hạo Sơ đưa mắt nhìn ngoài cửa kính, “Sắp đến thành phố G rồi.”

Hỷ Lạc để điện thoại lại bên tai, lập tức truyền đến âm thanh oanh tạc của Cố Doãn, “Tần Hỷ Lạc, em nói chuyện với ai vậy? Bây giờ em với người xa lạ ở cùng một chỗ? Bây giờ sắp nửa đêm rồi đó.”

Hỷ Lạc liếc người kế bên một cái, che microphone, “Ừ” một tiếng.

Cố Doãn trầm mặc một chút, ” Tần Hỷ Lạc,em làm người khác tức chết, xe của người lạ cũng lớn mật ngồi, thật đúng là tác phong của Tần Hỷ Lạc em nha.”

Hỷ Lạc cảm thấy tốn hơi thừa lời, ” Ít dong dài, em hiện giờ sắp đến thành phố G rồi, anh tới sân bay thành phố G chờ em. Gặp nhau rồi nói tiếp.” Ngắt điện thoại, cô xoa xoa huyệt Thái Dương đang đau lâm râm, Cố Doãn cái lão này, suốt ngày ỷ là trúc mã của cô cứ luôn luôn đối với cô hô to gọi nhỏ, Tần Hỷ Lạc cô nên cần chính là khuôn mặt ngu si đần độn cả tin? Cô chính là tiểu bạch muội trong tiểu thuyết ngôn tình a.

“Bạn trai?” Lâm Hạo Sơ cười nhìn Hỷ Lạc.

Hỷ Lạc sửng sốt, vội vã xua tay, “Không phải, là bạn bè từ nhỏ cùng nhau lớn lên.”

Lâm Hạo Sơ cười cười không nói nữa, Hỷ Lạc cũng không phải là người dễ quen gì cho lắm, nên ngồi yên không hề tiếp lời. Xe chậm rãi chạy trên quốc lộ, ngày hôm nay Hỷ Lạc đi rất nhiều tuyến đường, bàn chân đau kinh khủng, lúc đầu cô còn rụt rè ngồi nghiêm chỉnh. Ngồi một lúc, mí mắt bắt đầu đánh nhau, từ từ bắt đầu không ngoan ngoãn, đầu tựa vào kính xe, một chút một chút bắt đầu gật đầu ngủ gà ngủ gật. Mắt từ từ nhắm lại.

Lâm Hạo Sơ nghe được “bịch” một tiếng va chạm rầu rĩ vang lên , quay đầu lại nhìn thấy Tần Hỉ Lạc xoa đầu, vẻ mặt cầu xin, trong mắt hoàn mơ hồ có chút nước mắt, cô ngượng ngùng nói, “Cái kính này sao mà cứng thế.”

Lâm Hạo Sơ nhếch môi, cố nén cười, ” Cô có thể tựa lưng vào ghế ngồi ngủ.”

Hỷ lạc xấu hổ dụi dụi mắt, “Không cần, tôi hết buồn ngủ rồi.” Trên xe người lạ, sao có thể ngủ đây, điểm ấy tự giác cô cũng phải biết chứ.

Nói xong một hồi trong đầu lại buồn ngủ. Lâm Hạo Sơ chống đầu nhìn cô, hình dạng lắc lư, lúc sắp đụng phải cửa kính xe lại dường như cảnh giác, hướng bên còn lại tiếp tục lắc lư. Hỷ Lạc gật gà gật gù, “binh” một tiếng lại đụng vào kính thủy tinh, lần này cô chỉ là nói mớ xoa xoa cái trán, trề môi lầm bầm, ” Đầu Cố Doãn anh thật cứng.” Sau đó lại tiếp tục ngủ gật

Lâm Hạo Sơ cúi đầu cười cười, chỉ nghe một vài giây, lại một tiếng “binh” truyền đến. Hỷ Lạc cau mày, trề môi lẩm bẩm câu gì, còn đang duy trì liên tục trạng thái ngủ gật.

Lâm Hạo Sơ bất đắc dĩ lắc đầu, anh đưa tay kéo người cô, nhẹ nhàng để cô tựa lưng vào ghế, một mình yên lặng quay đầu nhìn bóng đêm thâm trầm ngoài cửa xe. Cảm giác được vai chùng xuống, anh quay đầu lại nhìn, Hỷ Lạc lệch đầu yên giấc tựa vào vai anh, đôi môi nho nhỏ chu trên gương mặt sạch sẽ. Một luồng mùi vị của cô gái trẻ truyền đến, Lâm Hạo Sơ nhíu mày, động tác anh nhẹ nhàng càng làm cô dựa vào hơn.

Một lúc, vai vừa chùng xuống, anh bất đắc dĩ nhìn Hỷ Lạc. Thư ký Ngô từ gương chiếu hậu nhìn Lâm Hạo Sơ, “Nếu không, ngài ngồi ghế phụ, để cô ấy nằm ngủ phía sau.”

Lâm Hạo Sơ lại liếc mắt nhìn Hỷ Lạc, thấp giọng nói, “Bỏ đi, lập tức tới sân bay.”

Thư ký Ngô vô cùng kinh ngạc nhìn anh, anh biết Lâm Hạo Sơ không thích tiếp xúc với người lạ khác phái, về mặt này, anh thậm chí ưa sạch sẽ một cách nghiêm trọng, lại như thế để một cô gái gần gũi chính là lần đầu tiên. Hơn nữa, bọn họ mới vừa lái xe đi rất xa, Lâm Hạo Sơ bỗng nhiên dặn dò hắn lái xe quay ngược trở lại.

——— ———–

(1) 商旅车-xe thương lữ (MPV-multi-purpose vehicle):

images
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,589
Điểm cảm xúc
194
Điểm
63
Chương 02: Buổi chiều
Đến sân bay, Lâm Hạo Sơ vỗ nhè nhẹ vai đánh thức cô dậy. Hỷ Lạc dụi dụi mắt, kinh hãi thấy mình dựa vào vai Lâm Hạo Sơ đánh một giấc lớn, vội vã ngại ngùng liên tục xin lỗi, “Xin lỗi, xin lỗi.” Cô lặng lẽ xoa xoa khóe miệng, sau đó hí mắt nhìn một chút vai Lâm Hạo Sơ , không có cái “bản đồ” quen thuộc chứ? ( ý là vết tích của HL trên vai LHS)

Thư ký Ngô vòng qua nghiêng người thay cô mở cửa xe, Hỷ Lạc xuống xe, cảm ơn thư ký Ngô. Cô khom người nhìn Lâm Hạo Sơ trong xe, ” Cảm ơn anh, Lâm tiên sinh.”

Lâm Hạo Sơ gật đầu mỉm cười, “Tạm biệt.” Lễ phép nhưng xa cách, đây là phong cách của Lâm Hạo Sơ.

Hỷ Lạc cắn cắn môi, “Có thể nói cho tôi biết phương thức liên hệ của anh không, sau đó có cơ hội nhất định phải cảm ơn anh.”

“Chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, đi đường cẩn thận.” Nói xong Lâm Hạo Sơ kéo cửa kính xe lên, chiếc MPV màu đen chậm rãi rời đi.

Hỷ Lạc đứng ở tại chỗ, nhìn xe chậm rãi biến mất trong tầm mắt, trong lòng bỗng nhiên có loại cảm giác là lạ, một người như vậy, trong thời gian như thế, tất cả đều hình như chỉ giống như một giấc mơ, sự xuất hiện của anh phảng phất chỉ là một cảnh trong giấc mơ.

Mắt nhìn kính chiếu hậu, thư ký Ngô do dự nói,” Bí thư Lâm dường như rất thích cô gái này.”

Lâm Hạo Sơ nghe vậy nhìn thư ký Ngô, một đoạn ký ức ngắn hiện lên trong đầu, anh cười cười, “Chỉ là một cô nhóc.” Nói xong lấy tay sờ sờ vai chỗ áo có chút thấm ướt, khóe miệng cong cong.

“Vài ngày gần đây chỗ Tây Nam này mưa rất nhiều, chân của anh?” Thư ký Ngô cẩn thận nhìn sắc mặt Lâm Hạo Sơ.

Lâm Hạo Sơ quả nhiên gương mặt trầm xuống, anh nhếch môi, trong xe bầu không khí có một chút quỷ dị, thư ký Ngô cho rằng tự mình rước họa, ai biết Lâm Hạo Sơ bỗng nhiên nói, “Không có việc gì, tôi có chừng mực.”

Thư ký Ngô thức thời ngậm miệng.

“Lo lắng gì thế?” Cố Doãn vỗ vai Hỷ Lạc.

Hỷ Lạc quay lại nhìn, Cố Doãn lưng đeo ba lô vẻ mặt không hờn giận đứng ở phía sau cô, trời đêm gió mát thổi tóc anh ta bay loạn xạ, nhưng chính là vẻ ngọc thụ lâm phong. Hỷ Lạc tủi thân bĩu môi, “Tiểu Doãn, em thiếu chút nữa sẽ chết mất tiêu.”

Cố Doãn đảo cặp mắt trắng dã rất mất hình tượng, “Anh xem em hiện giờ không phải rất tốt sao, còn có người đưa đến sân bay nha.” Mất công anh ta một mạch lo lắng kinh khủng, phát hiện không thấy cô, nghĩ hết mọi biện pháp tìm cô, xém chút báo cảnh sát, giờ nhìn xem, người nào đó còn có thời gian mê mẩn, hẳn là không phải quá tệ.

Hỷ Lạc trong mũi hừ một tiếng, tự mình hướng đại sảnh sân bay đi đến, “Được lắm, nếu như em thất lạc, xem anh trở về ăn nói với ba mẹ em như thế nào.”

Cố Doãn cười khẽ, đi theo phía sau cô huýt sáo, ” Người lúc nãy nha? Một bên mặt sáng sủa, lớn lên hẳn rất đàng hoàng nha.”

Hỷ Lạc bỗng nhiên dừng bước, “Tiểu Doãn, điện thoại di động của anh đâu?”

Cố Doãn vẻ mặt ngạc nhiên, cảnh giác che chắn điện thoại di động, “Để làm chi? Gọi điện thoại về nhà tố cáo, việc nhỏ như thế em không đến mức đó chứ?”

Hỷ Lạc hung hăng liếc anh ta, “Em mà là người già mồm như vậy à, nhanh lên một chút, điện thoại di động.”

Cố Doãn từ trong túi lôi ra điện thoại di động đưa cho cô, Hỷ Lạc lục lọi nhật ký cuộc gọi, lục xong một lần cô nhướng mày, “Vừa nãy em gọi điện bằng số nào vậy?”

Cố Doãn cào cào tóc, nhe hàm răng trắng bóng, ” Á, vừa thấy em đến sân bay, anh tiện tay xóa rồi, thói quen mà.”

Hỷ Lạc nghiến răng, “Cố Doãn, cứ chờ đi, về nhà em sẽ nói ông nội anh biết, anh để một mình em đâu vứt trong núi lớn, còn để em một mình trên núi ngơ ngác cả đêm, đói bụng cả ngày, em cũng không tin, đùa không chết anh.”

Cố Doãn trừng mắt, “Tần Hỷ Lạc, em muốn ăn đòn hả?”

Hỷ Lạc híp mắt cười, “Anh dám sao?”

Cố Doãn chán nản, suy sụp nhún vai, nói ra hai từ làm thoái chí anh hùng, “Không dám.”

Hỷ Lạc nhướng mi, hai tay chống hông, “Anh! Cố Tiểu Doãn, ngay lập tức biến ra cuộc gọi trong điện thoại ngay, bằng không xem em thế nào dày vò chết anh.”

Cố Doãn mặt đen lại, “Bà cô à, có thể nói nhỏ tiếng một chút không.” Cái dáng vẻ Từ Hi thái hậu kia anh ta quá quen không biết sợ là gì, nhưng mà dọa tới mọi người xung quanh thì thật là không tốt nha.

Hỷ Lạc vô cùng kinh ngạc nhìn xung quanh một chút, nửa đêm vắng vẻ trong đại sảnh sân bay, một đám người chờ bay kinh hoàng nhìn về phía cô, đã thấy qua con gái dũng cảm, nhưng chưa thấy qua con gái ngang nhiên giở trò lưu manh như thế.

Hỷ Lạc khụ một tiếng, yên lặng kéo mũ lưỡi trai xuống, “Tiểu Doãn, chúng ta mau mau đi thôi.”

Sau khi gặp lại bạn bè, mọi người bay trở về thành phố N.

Vừa vào cửa nhà, Hỷ Lạc nhìn phòng khách vắng vẻ, hít sâu, tay xoa xoa ôm lấy khuôn mặt, mỉm cười ngọt ngào. Một đường đi tới phòng bếp, từ phía sau ôm Chung Tinh, “Mẹ, con gái yêu của mẹ đã trở về, từ xa đã gọi mẹ rồi, mẹ trái lại không có chút phản ứng nào vậy?”

Chung Tinh gạt tay cô ra, “Tần Hỷ Lạc, con không phải có bản lĩnh sao, ném mảnh giấy rồi vọt ra ngoài. Bây giờ tỏ vẻ ngoan hiền, làm nũng cho ai coi đây?”

Hỷ Lạc bĩu môi, “Mẹ già à, thật chẳng thú vị. Con không phải cùng với Tiểu Doãn về sao, có cái gì phải lo lắng chứ.”

Chung Tinh mặt nghiêm lại, vẻ mặt giống mẹ hiền ngày xửa ngày xưa, “Có thể như nhau sao, Tiểu Doãn là con trai, con là con gái mà suốt ngày cà lơ phất phơ, sau này còn muốn lập gia đình không?”

Tần Hỷ Lạc gãi gãi tai, “Được, mẹ. Con biết rồi. Con nghe mẹ, mẹ bảo con cười không nhe răng, thì con cười mím chi. Mẹ bảo con ngoan ngoãn ở trong phòng, con liền hai bước cũng không ra cửa, thế nào? Hay là học thêu thùa may vá nữ công gia chánh nha?”

Chung Tinh chộp lấy bó cần tây đập lên người Tần Hỷ Lạc, “Xéo ngay.”

Hỷ Lạc vội vã trốn thoát, suy nghĩ một chút liền trở lại dựa vào cửa phòng bếp, “Mẹ, nhớ rau cần đó xào với thịt bò nha.”

Chung Tinh nghiến răng, Hỷ Lạc rùng mình một cái, tựa hồ có thể nghe được hàm răng phát ra tín hiệu nguy hiểm. Trước khi mẹ nỗi bão lần nữa liền thức thời quay về phòng ngủ, ngồi xếp bằng ở trên giường, nhìn ngoài cửa sổ đờ ra. Bỗng nhiên dường như nghĩ đến cái gì, mở laptop, Baidu, gõ vào ba chữ Lâm Hạo Sơ. Enter, Hỷ Lạc choáng váng.

Lâm Hạo Sơ, người thành phố N, cha Lâm Mộ Cẩm, Tổng tư lệnh quân khu nào đó, mẹ Diệp Hồng, chức vụ Bộ ngoại giao quốc phòng. Lâm Hạo Sơ hiện giữ chức Bí thư Đảng ủy thành phố G, 31 tuổi. . . Trách không được lúc đó Chu Hiểu Diệp vừa nghe tên anh liền biết anh là ai. Hỷ Lạc nhìn gương mặt trên ảnh chụp, ngây người một hồi, xoay người nằm ngửa trên giường, trong lòng than thở một tiếng, xong đời rồi, lần này mất mặt mất luôn tới nhà bà ngoại rồi.

Ngày quốc tế lao động là kỳ nghỉ dài hạn rất nhanh trôi đi, Tần Hỷ Lạc trở về đại học N tiếp tục cuộc sống đại học của cô. Ngày rất bình thản, chớp mắt liền trôi qua hai tháng.

Cố Doãn bị Hỷ Lạc đe dọa dụ dỗ, rốt cục đem danh sách điện thoại trong tháng đóng dấu đi ra, hai tay ngoan ngoãn dâng lên. Hỷ Lạc nhìn dãy số các cuộc gọi đến trong hai tháng, liền cụt hứng buông điện thoại di động, đột ngôt như vậy liên hệ anh ta, sẽ làm anh ta cảm thấy phiền nha? Hơn nữa, lỡ như anh ta nói một câu duy nhất, cô là ai? Vậy không phải đem lòng tự trọng nhỏ nhoi cuối cùng gạt bỏ đi, Hỷ Lạc rối như tơ vò a.

Lại không nghĩ rằng cái sự rối rắm ngoài ý muốn trong hai tháng lại kết thúc như thế vào một buổi chiều.

Mùa hè ở thành phố N rất oi bức, Hỷ Lạc về đến nhà, thay dép, nhìn kệ để giày màu đen còn đóng, hiển nhiên trong nhà không có ai. Hỷ Lạc vọt vào phòng tắm tắm rửa, mở tủ lạnh lấy một chai nước suối, ục ục trút vào miệng, khóa cửa chuyển động, Hỷ Lạc phồng quai hàm ngậm nước nhìn về phía cửa. Cái điểm này, khẳng định là Chung Tinh đã trở về.

Tiến vào là ba Tần Vĩ Thâm, ông mặc comple màu xám bạc, trong tay còn cầm túi công văn, vào nhà hãy còn cúi đầu ở kệ giày đổi giày, không nhìn thấy Hỷ Lạc đang ở phòng khách. Đổi xong dép, Tần Vĩ Thâm xoay người lại đối diện ngoài cửa nói câu, “Vào đi.”

Nhìn thấy người trong nháy mắt, Hỷ Lạc cứng đờ trong phòng khách, người kia đứng ở cửa nhìn cô cười yếu ớt, đây không phải Lâm Hạo Sơ thì là ai?
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,589
Điểm cảm xúc
194
Điểm
63
Chương 03: Rối rắm
“Phụt” Hỷ Lạc rất mất hình tượng phun ra toàn bộ nước trong miệng. Vậy là tiêu tan rồi sao? Một người trong đầu lúc nào cũng nghĩ đến suốt hai tháng trời, bỗng nhiên xuất hiện trong nhà mình. Cô cúi đầu nhìn lại chính mình, váy ngủ dài ngang gối, mái tóc ướt sũng không chải gọn gàng, lòa xòa tán loạn ngang lưng, cùng một đôi dép lê.

Tần Vĩ Thâm cau mày, “Tần Hỷ Lạc, con vừa diễn trò gì vậy?”

Cô xấu hổ chùi chùi khóe miệng qua loa, “Á, cái kia…, con về phòng sửa sang trước.” Nói xong bỏ chạy trở về phòng ngủ của mình.

Lâm Hạo Sơ giật giật khóe môi, trên mặt nhìn không ra biểu hiện gì.

Tần Vĩ Thâm bất đắc dĩ nhìn cửa phòng đóng chặt, ngồi xuống bắt chuyện Lâm Hạo Sơ, “Thế nào, đối với lệnh điều động lần này có ý kiến?”

Lâm Hạo Sơ ngồi ở sô pha, trầm mặc một chút, “Là ý của ba cháu?”

Tần Vĩ Thâm chỉ cười cười từ chối cho ý kiến, sau đó lấy một điếu thuốc đưa cho anh, Lâm Hạo Sơ lắc đầu.

Tần Vĩ Thâm tự châm thuốc, hút một hơi, “Coi như là ý của ba cháu, bác cũng không cảm thấy lệnh triệu hồi đối với cháu là việc xấu. Biểu hiện của cháu ở thành phố G không tồi, trở về cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn.”

Lâm Hạo Sơ hạ mi, không nói gì thêm.

Tần Vĩ Thâm xuyên thấu làn khói thuốc, nhìn Lâm Hạo Sơ, khẽ thở dài, “Ba cháu lần này mất không ít công sức, mặc kệ thế nào, chính là vì mẹ cháu, cháu quay về thành phố N cũng là tốt.”

Lâm Hạo Sơ căng khóe miệng, giọng mỉa mai cười cười, “Bà ta hy vọng cháu trở về sao?”

Tần Vĩ Thâm hơi nhíu mi, “Hạo Sơ?”

Lâm Hạo Sơ day day huyệt Thái Dương, “Cháu đã biết, ông ta sắp xếp như thế nào thì cháu làm như thế đó, trước giờ không phải vậy sao?”

Tần Vĩ Thâm nhìn anh, dường như lại muốn nói cái gì, cuối cùng chỉ thở dài, cái gì cũng chưa nói, chỉ đưa tay dụi mẩu thuốc lá trong gạt tàn, “Buổi tối ở lại nhà bác ăn cơm đi, sau khi điều đến thành phố G, chúng ta cũng đã nhiều năm chưa cùng nhau đánh cờ?”

Lâm Hạo Sơ giơ cổ tay nhìn đồng hồ, “Không được, ngày hôm nay còn có việc. Lần sau nha bác?” Anh đứng dậy mỉm cười, “Sau này trở về có rất nhiều cơ hội.”

Tần Vĩ Thâm vỗ vỗ bờ vai của anh, ý tứ sâu xa, “Mọi việc đừng quá làm khó mình.”

Lâm Hạo Sơ gật đầu, “Cháu đi trước.”

Hỷ Lạc đổi xong quần áo đi ra, chỉ thấy ba cô đứng trước chậu cá cảnh cho cá ăn, cô quét mắt vào khoảng không trong phòng khách, “Ba, Lâm tiên sinh đâu?”

Tần Vĩ Thâm quay đầu lại nhìn cô, bộ dáng thờ ơ, “Đi rồi.”

Đi rồi? Hỷ Lạc trong lòng mất mát.

Tần Vĩ Thâm không phát hiện con gái nhà mình khác thường, ông tiếp tục đùa giỡn với mấy con cá bảo bối của ông, “Con gái, pha cho ba chén trà đi.”

Hỷ Lạc tức giận nói, “Không đi, trời nóng vậy uống trà cái gì.”

Tần Vĩ Thâm lúc này mới nhìn thẳng cô, “Ăn nhầm thuốc nổ à?”

Hỷ Lạc ngồi xếp bằng ở sô pha, vò đầu, “Ba, việc kia… Lâm tiên sinh, ba quen hả?”

Tần Vĩ Thâm ngồi xuống cạnh cô, nheo mắt lại,hình dạng bận tối mắt mà vẫn thong dong, “Con biết nó? Lâm tiên sinh? Không rất bình thường nha. Ba hình như chưa nói qua nó họ Lâm, con làm sao mà biết được.”

Hỷ Lạc cũng không phủ nhận, cô lay lay cánh tay ông, “Con trước đây không phải cùng Cố Doãn đi Vân Nam, Quý Châu sưu tầm dân ca sao, việc ấy. . .” Cô cân nhắc chọn lựa từ ngữ, “Con không cẩn thận bị tụt lại phía sau, ngoài ý muốn gặp được Lâm Hạo Sơ, đi nhờ xe một đoạn.”

Tần Vĩ Thâm nhìn cô, làm như đang suy nghĩ cái gì. Sau đó, dùng giọng điệu nghiêm túc ít có được nói với cô, “Hỷ Lạc, con đã 21 tuổi rồi, ba đối với hứng thú của con, con đường phía trước còn rất nhiều việc xảy ra, cho tới bây giờ đều không can thiệp con. Cho dù việc yêu đương tương lai của con, hôn nhân, ba cũng sẽ không can thiệp. Chỉ duy nhất một điều kiện, cậu ấy, không thể được.”

Hỷ Lạc sửng sốt một chút, đỏ mặt chuyển tầm nhìn, “Ba, ba nói bậy bạ gì đó, con chỉ cảm thấy người khác giúp con, con nghĩ nên cảm ơn anh ấy thôi.”

Tần Vĩ Thâm nghi ngờ nhìn cô, “Thực vậy?”

Hỷ Lạc cười toe toét, “Đương nhiên. Con mới 21 tuổi, ba nghĩ đi đâu vậy.”

Tần Vĩ Thâm hừ một tiếng, “Tốt nhất là, nhớ kỹ ba nói, người đàn ông Lâm Hạo Sơ này, rất nguy hiểm.”

Sau ngày đó, Hỷ Lạc luôn luôn nghĩ, Lâm Hạo Sơ đã từng xuất hiện trong cuộc sống của cô? Cùng anh lần đầu tiên gặp nhau, với lại sau buổi chiều đó, tất cả đều dường như càng ngày càng không chân thực. Trong lúc vô tình anh lại đột nhiên xuất hiện, lại biến mất trong nháy mắt. Trong khoảng thời gian rất dài, Lâm Hạo Sơ, triệt để biến mất trong thế giới của Hỷ Lạc.

Hỷ Lạc nhìn số điện thoại kia trên di động một lần cũng không có dũng khí gọi đi, ngón tay ấn phím cancel, cuối cùng trong lúc màn hình hiện “yes” và “no”, cô cắn răng, ấn “yes” . Người đàn ông này, coi như là rung động đẹp đẽ nhất của thời trẻ đi.

Bạn cùng phòng Lâm Mẫn nhích lại gần, vỗ vỗ vai Hỷ Lạc, “Này, tối nay tại Cẩm Tinh có một show, còn thiếu một người, giúp một tay đi?” Hỷ Lạc các cô học ngành thiết kế thời trang, sinh viên trong khoa hễ có điều kiện cũng thỉnh thoảng sẽ tham gia những hoạt động của show

Hỷ Lạc cau mày, “Lại tới chiêu này, mỗi lần đều nói thiếu một người. Nói đi, buổi tối cậu lại muốn đi làm cái gì hả?”

Lâm Mẫn cười cười lấy lòng, vỗ tay kêu một tiếng, “Hỷ Lạc thật thông minh.”

Hỷ Lạc liếc bạn, hừ nhẹ một tiếng, “Ít nịnh bợ đi, nghe được tớ đều có lực miễn dịch rồi.”

Lâm Mẫn ngồi cạnh mép bàn của cô, chân dài duỗi ra, “Tớ nhận việc xong mới phát hiện tối nay còn có một show khác, tình huống khẩn cấp như vậy các nhà tổ chức chắc chắn cũng rất khó tìm người ứng phó được, nếu như bỏ, tớ sau này sẽ không có cách nào lăn lộn trong cái ngành này, ai bảo cậu lại có kinh nghiệm ở mặt này chứ.”

Hỷ Lạc liếc mắt một cái, “Cô à, kinh nghiệm của tôi cũng là nhờ cô tốt bụng ban tặng đấy .”

Lâm Mẫn phe phẩy tóc dài, cười vô cùng quyến rũ, “Tớ biết rồi, một lần cuối cùng, tớ bảo đảm đây là lần cuối cùng.”

Hỷ Lạc thở dài, “Không có người khác thay sao? Ngày hôm nay tâm tình tớ không tốt lắm, không muốn đi.”

Đôi mắt phượng của Lâm Mẫn hơi nheo nheo, “Làm sao vậy?”

Hỷ Lạc tầm mắt tập trung trên laptop, ngón tay nhẹ nhàng nhấn chuột, “Không có gì.”

Lâm Mẫn áp sát Hỷ Lạc, gian xảo nhìn cô, “Tần Hỷ Lạc, cậu biết mình mắc tâm bệnh sao?”

Hỷ Lạc sửng sốt, ngẩng đầu nhìn bạn, “Cái gì?”

“Có cảm xúc gì đều viết lên trên mặt kìa. Cậu còn cho rằng, bản thân rất có nội hàm?” Lâm Mẫn nhíu mày, một chút đều đả kích tới ý thức lòng tự trọng của người khác.

Hỷ Lạc nghiến răng, “Cũng dám nghi ngờ trình độ của tớ, xem ra cậu thật sự không có ý định để tớ giúp cậu. Vậy được rồi, tớ chính là người không có nội hàm như thế đấy.”

Lâm Mẫn vội vã lấy lòng, “Tớ chính là tùy tiện nói, cậu biết tớ từ trước đến nay đều ngực to não nhỏ mà, hehe. Hỷ Lạc, cậu sẽ giúp tớ, nha?”

“Không được.” Hỷ Lạc mặt không chút thay đổi trả lời, ánh mắt tiếp tục dừng lại trên trang tin tức của laptop.

Lâm Mẫn nghiến răng nghiến lợi uy hiếp cô, “Cậu có đi không, không đi tớ liền đem ảnh của cậu cùng với số điện thoại đăng lên web Tianya (1), phía dưới ghi chú rõ [công việc người mẫu]*****.” (2)

Hỷ Lạc cười cười, “Nhớ kỹ lựa tấm nào đẹp đó.” Nói xong không hề để ý bạn, tiếp tục xem tin tức.

Lâm Mẫn ngượng ngùng trở lại chính chỗ ngồi của mình.

Một lát sau, Hỷ Lạc bỗng nhiên nghiêng người hỏi Lâm Mẫn, “Cậu nói show ngày hôm nay sao?”

Trong mắt Lâm Mẫn lập tức lóe lên ánh sáng kích động , “Ừ, ừ.”

Hỷ Lạc lại hỏi một câu, “Ở Cẩm Tinh?”

Mắt Lâm Mẫn lại sáng hơn, “Ừ, ừ.”

Hỷ Lạc cười đến vô cùng xinh đẹp, “Được rồi, tớ nhận lời cậu.”

Lâm Mẫn nghi ngờ nhìn tâm tình bỗng nhiên tốt của người nào đó, “Tần Hỷ Lạc, cậu như thế nào tính cách thay đổi thất thường là di truyền từ ai?”

Hỷ Lạc ngâm nga mở tủ quần áo thay quần áo, “Có chuyện gì sao?”

Lâm Mẫn lắc đầu, “Không có gì, chính là không có gì mới là có gì.”

Hỷ Lạc cười không để ý đến bạn, tầm mắt lại chuyển về phía laptop, tân bí thư thành ủy Lâm Hạo Sơ thành phố N, đêm nay đến Cẩm Tinh. . .

——————

(1) Web Tianya (Thiên Nhai): là một loại web phổ biến của Trung Quốc, có blog, mạng xã hội..www.tianya.cn

(2)[ 某嫩模求]

嫩模 (tiếng Quảng Đông): kiểu giống người mẫu ảnh hay PG, không cần đào tạo chính thức, đa số là những cô gái có đôi mắt to, xinh đẹp, rất trẻ, thậm chí ít hơn 20 tuổi, không nhất thiết phải cao.(theo Baidu)
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,589
Điểm cảm xúc
194
Điểm
63
Chương 04: Thích
Buổi tối, Hỷ Lạc tới Cẩm Tinh rất sớm, sau khi đến Cẩm Tinh mới biết được công việc lần này chính là tiếp viên, Cẩm Tinh là khách sạn kết hợp giải trí do một thương nhân Hoa kiều quốc tịch Mỹ tại thành phố N hao tốn tiền của nghìn vạn đầu tư xây mới, đây là nơi tiêu tiền thuộc loại cao cấp. Sở dĩ mời quan chức chính phủ tham gia, là bởi vì dự án này là cùng chính phủ hợp tác. Phần lớn lợi nhuận thu được đều đem vào quỹ công ích quyên góp cho từ thiện. Công việc của Hỷ Lạc các cô rất đơn giản, phụ trách nghênh tiếp quan chức chính phủ.

Trang điểm xong, thay sườn xám, Hỷ Lạc nhìn trong gương chính mình một chút, trang điểm đậm như thế, lát nữa Lâm Hạo Sơ có thể nhận ra cô không? Nghĩ vậy, cô bĩu môi, hay không trang điểm, anh ta cũng không nhận ra cô?

Bắt đầu công việc, Hỷ Lạc thấp thỏm đứng ở cửa Cẩm Tinh, một nhóm lại một nhóm quan chức chính phủ, còn có rất nhiều thương nhân tài chính kinh tế. Qua thật lâu, rốt cục thấy Lâm Hạo Sơ từ một chiếc Mercedes màu đen tiến lại gần, đi cùng với anh chính là người kia – thư ký Ngô.

Hỷ Lạc nắm thật chặt ngón tay, nghênh tiếp, trên mặt nở ra một nụ cười, “Bí thư Lâm, chào ngài, mời theo bên này.”

Lâm Hạo Sơ chỉ là hơi gật đầu, không có biểu hiện gì, hình như không có nhìn cô, cùng với thư ký Ngô bên cạnh nói cái gì, Hỷ Lạc lễ phép đi phía sau. Hỷ Lạc đi bên cạnh anh, len lén quan sát anh, đêm nay anh mặc comple màu đen, áo sơmi màu tím thẫm cùng cravat đen, màu sắc rất đơn giản, nhưng cũng không mất phần trang trọng. Da anh rất trắng, mặc màu tím rất đẹp.

Lâm Hạo Sơ hình như cảm giác được ánh mắt của cô, dừng việc nói chuyện với thư ký Ngô, khẽ nghiêng đầu nhìn Hỷ Lạc, trong mắt nhất thời kinh ngạc, lập tức cười yếu ớt, “Tần Hỷ Lạc?”

Tim Hỷ Lạc càng lúc đập càng nhanh, kinh ngạc trừng lớn mắt, “Anh nhớ ra tôi?”

Lâm Hạo Sơ gật đầu, trên mặt như trước mỉm cười nhàn nhạt, “Cô làm sao ở đây?”

Gương mặt Hỷ Lạc có chút nóng lên, hơi đỏ mặt, “Giúp bạn làm việc.”

Lâm Hạo Sơ không nói gì nữa, yên lặng theo Hỷ Lạc vào hội trường. Vừa vào hội trường lập tức có rất nhiều quan chức nhìn quen mắt vây quanh Lâm Hạo Sơ, bởi vì quan hệ của Tần Vĩ Thâm, nên rất nhiều quan viên Hỷ Lạc đều nhìn quen mắt, mặc dù gọi không ra tên nhưng đều biết lai lịch không nhỏ. Đứng xa xa nhìn Lâm Hạo Sơ, anh đứng ở trong đám đông rất dễ thấy, trên mặt luôn luôn mỉm cười nhợt nhạt, thỉnh thoảng cùng người bên cạnh nói cái gì.

Nguyên một buổi tối, ánh mắt của Hỷ Lạc hầu như không khống chế được phiêu dạt về phía bàn có vị trí cao nhất, hình như Lâm Hạo Sơ uống rất nhiều rượu, nhưng trên mặt nhìn không ra tâm tình gì, chỉ là sắc mặt có chút trắng bệch.

Đến khi buổi tiệc kết thúc, Hỷ Lạc vẫn chưa tìm được cơ hội cùng Lâm Hạo Sơ nói chuyện. Đứng trước gương trong phòng vệ sinh, Hỷ Lạc nhẹ nhàng vỗ vỗ mặt mình, Tần Hỷ Lạc, như vậy cũng rất tốt, có thể thấy anh cũng rất được rồi, mỉm cười. Mới vừa vào gian toilet, chợt nghe một trận giày cao gót trong không gian trống trải của phòng vệ sinh vang lên.

“Tao có thể giúp mày sắp xếp ổn thỏa, mày phải nắm chặt cơ hội, nghìn vạn lần đừng đạp đổ.”

“Tao biết rồi, nhưng vẫn có chút khẩn trương a.”

“Khẩn trương cái gì, anh ta uống thuốc xong sẽ không có việc gì.”

Hỷ Lạc nghe thế, nhịn không được bĩu môi, phòng vệ sinh thật đúng là một nơi thần kỳ nha, cái gì bà tám đều có thể nghe được, so với web Tianya càng hoàn hảo.

“Haiz, mày nói anh ta tỉnh dậy có thể hay không không thừa nhận hả?”

“Đồ ngu, Lâm Hạo Sơ có thân phận có địa vị, chỉ cần gạo nấu thành cơm xong, anh ta thế nào cũng phải chú ý đến danh dự của anh ta chứ?”

Thân thể Hỷ Lạc cứng đờ, Lâm Hạo Sơ?

“Anh ta đang ở phòng 1076, mày nhớ kỹ nha, tao mất không ít công sức mới thông qua quan hệ để mày hoàn thành, nghìn vạn lần đừng xảy ra sự cố.”

Một người khác hình như đang do dự, không nói gì nữa.

“Mày không phải thích anh ta sao, anh ta là dạng người thanh tịnh trong sạch, không gần “mặn” như vậy. Không dùng chiêu này thì không có cách khác. . . Khó phải không, hắn không phải có vấn đề về mặt đó chứ?”

Hỷ Lạc khóe miệng co giật, trong đầu hiện lên Lâm Hạo Sơ dáng người cao ngất cường tráng, Lâm Hạo Sơ có thể là ED (1) ?

“Không thể nào, nhìn hình dạng hắn. . . Hẳn là, hẳn là MAN bình thường chứ.”

“Buổi tối mày thử xem chẳng phải sẽ biết sao.”

. . .

Âm thanh giày cao gót dần dần đi xa, Hỷ Lạc xoa xoa hai chân có chút tê dại, lúc ra khỏi phòng vệ sinh đầu óc còn có chút lờ mờ. Đợi đến lúc cô tìm được hội trường thì đã không thấy bóng dáng của Lâm Hạo Sơ.

Đứng ở cửa phòng 1076, Hỷ Lạc do dự, chính là nhấn chuông cửa.

Lúc Lâm Hạo Sơ mở cửa thấy Hỷ Lạc rõ ràng hơi kinh ngạc, anh không nói gì, chỉ là đang chờ Hỷ Lạc mở miệng.

Hành lang khách sạn yên lặng, bên ngoài trời bắt đầu mưa, mưa rất to, trên cửa sổ thủy tinh sát đất truyền đến âm thanh những giọt mưa đánh vào “ầm ầm”. Lâm Họa Sơ chỉ mặc áo sơmi, áo sơmi tím thẫm, sợi tóc đen như mực, đôi mắt sâu, rèm cửa sổ sát đất phía sau anh không khép lại, bên ngoài từng mảng lớn mảng lớn nước mưa như hoa rơi theo cửa sổ sát đất chảy xuống, từng mảng từng mảng, chiếc giường lớn phủ một tầng màu sắc trống trải phía sau Lâm Hạo Sơ.

Thật lâu sau đó, cho dù gần nhau trong gang tấc mà biển trời cách mặt, Hỷ Lạc như trước rõ ràng nhớ kỹ một màn như vậy, nhớ kỹ một đêm mưa mùa hè đó, nhớ kỹ Lâm Hạo Sơ đã từng có phong thái thật đẹp xuất hiện ở trong thế giới của Tần Hỷ Lạc.

“Cái kia. . .” Hỷ Lạc không biết nên mở miệng như thế nào, cô chọn từ một cách có tổ chức, cẩn thận quan sát đến sắc mặt Lâm Hạo Sơ, sắc mặt có chút trắng bệch, có lẽ do uống rượu? Trên trán hình như lấm tấm mồ hôi, có lẽ là mùa hè quá oi bức?

Cô cúi đầu hỏi, “Anh có hay không khó chịu?”

Lâm Hạo Sơ chau mày, nhìn cô khó hiểu, “Khó chịu?”

Lưỡi Hỷ Lạc co thắt, nhìn bên ngoài hàng lang, nghĩ ở bên ngoài nói cái này đối với hình tượng Lâm Hạo Sơ dường như không tốt lắm, “Tôi vào trong nói được không?”

Lâm Hạo Sơ do dự một chút, sau đó nghiêng người để cô vào trong.

Hỷ Lạc thận trọng ngồi trên sofa, càng hồi hộp càng không biết nên nói như thế nào, “Tôi ở trong phòng vệ sinh vô tình nghe được có người nói…cho anh uống thuốc, việc đó… anh không sao chứ?”

Lâm Hạo Sơ ngồi trên giường đối diện cô, nghe nói như thế trên mặt như trước không biểu hiện gì, Hỷ Lạc đoán không được tâm tình của anh, lúc này mới biết được mặt những người chơi bài poker trong tiểu thuyết ngôn tình có bao nhiêu chuẩn xác, quả nhiên là gương mặt lạnh lùng tê liệt.

Lâm Hạo Sơ chỉ nói câu “Cảm ơn cô nhắc nhở” thì không có lên tiếng nữa.

Hỷ Lạc sửng sốt, “A, không cần cảm ơn.” Thế nào càng ngày càng cảm thấy cùng với người đàn ông này không có sức nói chuyện nhỉ.

“Đúng rồi, hay là anh đổi phòng đi? Hình như cô ta biết anh ở phòng này.”

“Tôi đã biết rồi.” Lâm Hạo Sơ nhẹ nhàng phun ra bốn chữ.

Hỷ Lạc chán nản, nói thêm nhiều chữ nữa anh sẽ chết có đúng hay không.

“Đã khuya rồi, tôi bảo thư ký Ngô tiễn cô về.” Lâm Hạo Sơ đứng dậy, ý đồ tiễn khách rất rõ ràng.

Hỷ Lạc cũng vội vã đứng dậy, “Không cần, tôi bắt xe là được rồi.” Cuối cùng nhịn không được lại hỏi, “Anh thực sự không có việc gì sao?”

Ánh mắt Lâm Hạo Sơ hiện lên tia giật mình, anh nhếch nhếch khóe miệng, “Cô hình như rất quan tâm tôi?”

Hai tay bên người Hỷ Lạc không tự giác nắm chặt thành quyền, cô cắn cắn môi dưới, “Vâng”

“Em thích tôi.” Anh kết luận một cách đơn giản tùy ý như là trần thuật, là khẳng định, không phải dò hỏi.

Hỷ Lạc ngẩng đầu nhìn thẳng anh, “Vâng”

Lâm Hạo Sơ bỗng nhiên nở nụ cười, “Thích tôi cái gì?” Anh bỗng nhiên dừng lại, lập tức có chút châm biếm nói câu, “Khuôn mặt tôi?”

Hỷ Lạc bị anh đột nhiên cười thì giật mình, anh đang cười, nhưng làm cho toàn thân cảm thấy phát rung.

Hỷ Lạc cụp mi mắt, cho tới 21 tuổi không ít người theo đuổi, nhưng chủ động bày tỏ, đây là lần đầu tiên. Tần Hỷ Lạc là một người cẩu thả lơ đễnh, có nhiều lúc, cô thông minh, nhưng luôn luôn ẩn trong cái vỏ bọc khờ khạo. Trong tình yêu, cô không có nhiều kinh nghiệm lắm, nhưng cô là người dám yêu dám hận, xác định được nội tâm của chính mình, xác định được tình cảm của mình, sẽ liều lĩnh, hăng hái tiến lên.

“Có thể anh không tin. . . Lần đầu tiên gặp anh, em chỉ biết, anh chính là người mà em đang đợi. Rõ ràng là lần đầu tiên gặp mặt, rõ ràng là anh mỉm cười, em có thể cảm thấy được anh là một người rất buồn bã, cô đơn.” Âm thanh của cô dần dần thấp, dường như muốn nói cho anh nghe, lại dường như chỉ là nói với chính mình.

Lâm Hạo Sơ nhìn cô, đôi mắt của cô dường như rất giống đôi mắt trong trí nhớ của anh, đôi mắt mơ hồ, xoay người nhìn bóng đêm đen kịt, “Chúng ta không có khả năng.”

Nhìn xuyên qua cái bóng phản chiếu dưới ánh đèn bên cửa sổ, Lâm Hạo Sơ nhìn thấy rõ ràng vẻ mặt của Hỷ Lạc cứng đờ, cơn đau mơ hồ truyền đến từ chân nói cho anh biết, màu đen và màu trắng mãi mãi là hai thái cực, huống chi là một người như anh.

Hỷ Lạc yên lặng đứng phía sau anh, trầm mặc một hồi, cô nhẹ nhàng giương khóe môi, “Có thích hay không là việc của em, chấp nhận hay không là quyền của anh.”

Lâm Hạo Sơ quay người lại, chậm rãi đến gần cô, kề sát bên cô, anh cúi đầu đối diện cô, ánh mắt sắc bén, “Em giải thích cái gì? Như vậy xác định thích tôi?”

Hỷ Lạc đứng sát vách tường, có thể nghe được tiếng hô hấp lẫn nhau, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt bình tĩnh, “Em xác định, chỉ cần là anh, tốt hay xấu, em đều có thể chấp nhận.”

“Phải không?” Lâm Hạo Sơ gợi lên khóe môi cười cười, anh bỗng nhiên dùng sức nắm vai Hỷ Lạc, không giải thích liền xoay người cô đối diện bức tường, đưa lưng về phía anh.

Lâm Hạo Sơ tựa vào tai cô, hơi thở ấm áp thổi vào cổ cô, “Có muốn biết một chút tôi thật ra là loại người nào không?”

Tim Hỷ Lạc đập rất nhanh, nhận thức trong đầu cô xoay vòng không xác định, lúc này Lâm Hạo Sơ xác thực rằng cô có chút sợ hãi, sự ôn hòa nhã nhặn của anh lúc này khác nhau một trời một vực.

“Sợ sao?” Âm thanh của Lâm Hạo Sơ trầm thấp lượn lờ quanh tai cô.

Hỷ Lạc cắn răng, “Không, em nói rồi, anh như thế nào em đều có thể chấp nhận.”

Ngón tay Lâm Hạo Sơ thon dài chậm rãi lướt qua cổ trắng nõn của cô, sự tiếp xúc lạnh lẽo nhưng lại khiến cho cô từng đợt nóng ran .

Vóc dáng Hỷ Lạc rất cao, hơn 1m7, cô mặc một chiếc quần jean ngắn, phía trên là áo sơmi trắng và áo khoác Hàn Quốc màu xanh lá. Lâm Hạo Sơ cởi áo khoác của cô, chân thon dài để giữa hai chân cô, đầu tựa vào hõm vai, “Không từ chối tôi sao?”

Hỷ Lạc cắn chặt môi, im lặng không lên tiếng, cô biết, lúc Lâm Hạo Sơ tuyên bố, tuyên bố giữa bọn họ không thể vượt qua, cũng là khiêu khích, xem sức chịu đựng của cô rốt cuộc được bao nhiêu.

Lâm Hạo Sơ cười nhẹ, ngậm vành tai xinh xắn, đầu lưỡi chậm rãi vuốt ve. Trượt xuống gáy cô, ngón tay nhẹ nhàng mở ba nút trên chiếc sơmi trắng.

Hô hấp Hỷ Lạc bắt đầu gấp, cả người run lên từng đợt. Chưa bao giờ có kinh nghiệm cùng người khác phái thân mật quá mức, cô căng thẳng đến nỗi tim dường như muốn vỡ ra.

Lâm Hạo Sơ nheo mắt, lộ ra tia nguy hiểm, Hỷ Lạc đưa lưng về phía anh, anh không thấy được biểu tình của cô. Anh hạ đôi mắt, “Tần Hỷ Lạc, em thực sự không cự tuyệt tôi? Em sẽ phải hối hận.”

——————–

(1) Erectile Dysfunction: “bất lực”
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,589
Điểm cảm xúc
194
Điểm
63
Chương 05: Vết sẹo
Tần Hỷ Lạc vẫn như thế cắn chặt môi không lên tiếng, cũng không làm cái gì kháng cự.

Tay Lâm Hạo Sơ chậm rãi theo vạt áo thâm nhập, các nút áo sơmi đã bị mở ra hơn phân nửa, nhẹ nhàng trơn trợt xuống ngang thắt lưng, chiếc lưng nhẵn bóng trong nháy mắt hiện ra trước mắt Lâm Hạo Sơ, tay anh nhẹ nhàng khiêu dây áo trong của cô, đầu lưỡi lướt qua vành tai, âm thanh mờ ám, “Biết rằng nếu không phản kháng sẽ phát sinh cái gì không?”

Viền mắt Hỷ Lạc hơi phát nhiệt, hai tay chặt chẽ chống trên tường, chịu đựng nắm chặt thành quyền, như trước im lặng không lên tiếng.

Chân mày Lâm Hạo Sơ hơi nhíu lại, anh chăm chú nhìn vào một bên mặt của cô, nhìn hốc mắt hơi đỏ, tay chậm rãi cởi dây áo trong, lúc đôi môi áp sát sống lưng cô, lúc tay anh nắm thắt lưng cô kéo lại, cảm giác rõ ràng có một giọt chất lỏng lạnh buốt. Anh dừng một chút, cúi xuống. Nhặt chiếc áo khoác trên mặt đất lên, mặt không chút thay đổi choàng trên người cô.

Hỷ Lạc siết chặt áo khoác, đưa lưng về phía anh.

Lâm Hạo Sơ kéo cravat ném tới một bên giường, đi thẳng vào phòng tắm, “Về sớm một chút, thư ký Ngô sẽ ở dưới lầu chờ cô.” Nói xong, liền đóng lại cửa phòng tắm.

Hỷ Lạc nghe trong phòng tắm truyền ra tiếng nước chảy, rốt cục kiềm nén không được lệ rơi đầy mặt, cô lau nước mắt trên mặt, tay đặt trên nắm cửa, bỗng nhiên nghe được trong phòng tắm truyền đến một tiếng rên khẽ.

Tay Hỷ Lạc trên nắm cửa dừng một chút, cô nhìn chằm chằm cánh cửa phòng tắm đóng chặt, do dự. Tiếng dòng nước bên trong bỗng nhiên gia tăng. Hỷ Lạc nghe không được âm thanh bên trong, cô lại do dự, cuối cùng hay là mở cửa đi, tiến lại gần một bước, thân thể cô cứng đờ, vì dường như cô lại nghe được một tiếng rên rỉ, loại âm thanh ẫn nhẫn nhưng đau đớn.

Cô đứng trước phòng tắm, gõ gõ cửa, “Lâm Hạo Sơ?”

Bên trong không có trả lời, tiếng nước chảy vẫn còn tiếp tục, Hỷ Lạc lại gõ cửa, như trước không có hồi âm, cô nhất thời căng thẳng, cố sức vặn nắm cửa vẫn không phản ứng, Hỷ Lạc gia tăng sức lực đập đập cửa, “Lâm Hạo Sơ, anh không sao chứ?”

Trán Lâm Hạo Sơ tuôn ra mảng lớn mồ hôi, anh tựa vào kính thủy tinh trong phòng tắm, chân trái co lại, chân phải duỗi thẳng, mắt nhìn đầu gối chân phải, anh cười cay đắng, vì tác dụng của thuốc gặp phải nước lạnh, hơn nữa gặp thời tiết mưa lạnh ẩm thấp, vết thương cũ mơ hồ đau râm ran.

Tiếng gõ cửa càng lúc càng lớn, Lâm Hạo Sơ khó khăn chống người đứng dậy, mặc khăn tắm, mặt không cảm xúc mở cửa phòng tắm.

Tay Hỷ Lạc đang ở gõ cửa đóng băng giữa không trung, cô mở to mắt, “Anh?”

Lâm Hạo Sơ nhíu mày, nhìn thoáng qua cô, “Em sao còn chưa đi?”

Hỷ Lạc thở một hơi, bình tĩnh lại, “Anh không có việc gì là tốt rồi, gọi anh lâu như vậy đều không lên tiếng, nghĩ đến anh ngất. . .” Ngã bên trong này? Câu nói kế tiếp chìm ngập trong nỗi khiếp sợ của cô. Cô không thể tin nhìn xuống phía bên trái đầu gối chân phải của Lâm Hạo Sơ, vết sẹo ghê gớm đó, cho dù màu sắc đã trở nên nhợt nhạt cho thấy đã cũ, nhưng vẫn làm cô kinh động, trên chân thon dài thẳng tắp cư nhiên lại có vết thương kinh người như thế, Hỷ Lạc không thể che dấu sự kinh ngạc của cô lúc này.

Lâm Hạo Sơ theo tầm mắt của cô nhìn xuống điểm mấu chốt, anh cong lên khóe môi cười nhạt, “Tôi là như vậy, em còn thích không?”

Hỷ Lạc bị anh nói thì giật mình, cô nhất thời không biết nên trả lời ra sao, ngây ngốc đứng một chỗ.

Sắc mặt Lâm Hạo Sơ dần sa sầm xuống, anh nhìn Hỷ Lạc một cách châm biếm, “Thứ em thích cũng chỉ là khuôn mặt của tôi sao?”

Hỷ Lạc phục hồi tinh thần, cô nén kinh ngạc, chậm rãi đi tới bên người anh, giọng điệu ấm áp, “Rất đau sao?”

Người Lâm Hạo Sơ cứng đờ, anh chau mày càng sâu hơn, anh không nói gì, chỉ là nhìn Hỷ Lạc, dường như đang suy nghĩ cái gì.

Hỷ Lạc ngồi xổm xuống, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào vết sẹo kia, ngay lúc vừa chạm được vết sẹo, cô cảm giác được rõ ràng người Lâm Hạo Sơ run lên, ngay tại khắc đó, đáy lòng Hỷ Lạc dường như có vật gì trong nháy mắt sụp xuống.

“Vì sao muốn nghĩ rằng nó không tốt? Việc thích anh và nó không có chút quan hệ, anh chính là anh.” Hỷ Lạc ngẩng đầu lên nhìn thẳng anh.

Lâm Hạo Sơ nhìn ánh mắt cô nổi lên một chút tia sáng, anh dời đường nhìn.

Hỷ Lạc ngồi xổm bên giường, đưa tay nhẹ nhàng xoa bóp chân, “Có phải hay không vì trời mưa, nên vết thương cũ tái phát? Vết thương cũ của ông nội em trước đây cũng là như thế này, em từ nhỏ đã giúp ông xoa bóp, từ từ sẽ tốt thôi.” Cô quay đầu lại nói, ngón tay mềm mại ấn xung quanh đầu gối.

Đột nhiên Lâm Hạo Sơ nghiêng người đứng dậy trước mặt cô, ánh mắt ép sát cô, “Tần Hỷ Lạc, được rồi, tôi nói rồi chúng ta không có khả năng, xéo đi.”

Hỷ Lạc bỗng nhiên bị anh thô bạo quát nạt, sắc mặt có chút trắng bệch, cô lúng ta lúng túng nhìn anh, “Lâm Hạo Sơ?”

Sắc mặt Lâm Hạo Sơ càng phát ra sắc trắng bệch, mồ hôi trên trán chảy xuống hai bên tai, anh xoay người đưa lưng về phía Hỷ Lạc, không muốn bị cô xem thấy sự thảm hại của anh lúc này. Lâm Hạo Sơ đã trải qua ba mươi mốt năm, kiêu ngạo tự phụ, cho đến lúc chân bị thương cách đây sáu năm. . . Là sáu năm, bất kể hốt hoảng như thế nào,chật vật ra sao, hiếu thắng như anh, cũng không mong muốn để bất kỳ kẻ nào nhìn thấy.

“Đi ra ngoài.” Lâm Hạo Sơ cắn răng phun ra hai chữ.

Hỷ Lạc nhìn bóng lưng anh, muốn nói lại thôi, cuối cùng yên lặng kéo cửa phòng.

Cửa phòng đóng lại, Lâm Hạo Sơ nhắm mắt, ngã ngồi trên giường.

Một lát sau, tiếng chuông cửa lần thứ hai vang lên, Lâm Hạo Sơ nóng nảy mở cửa, thư ký Ngô đem theo hòm thuốc đứng ở cửa, thấy vẻ mặt phẫn nộ của Lâm Hạo Sơ, hiển nhiên lại càng hoảng sợ, ” Bí thư Lâm?”

Lâm Hạo Sơ không nói gì, chính là trở về bên giường nằm xuống.

Thư ký Ngô thuần thục mở hòm thuốc, lấy ra thuốc mỡ với băng gạc, “Dạo này là mùa mưa dầm, loại thời tiết này làm chết người, anh nên chú ý nhiều hơn.”

Lâm Hạo Sơ vẫn không nói chuyện, im lặng nằm trên giường, cánh tay khoác lên trán, qua một hồi anh thấp giọng hỏi, “Cô ấy về rồi à?”

Thư ký Ngô dừng lại, sau đó tiếp tục động tác, “Cô ấy kiên trì không cho đưa về, tự mình bắt xe đi.” Trầm mặc một hồi, thư ký Ngô nhỏ giọng nói câu, “Anh vì cớ gì, không nên để người khác sợ hãi tránh mình rất xa .”

Lâm Hạo Sơ cười nhạo, “Theo tôi có cái gì tốt?”

Thư ký Ngô âm thầm thở dài, “Chân của anh chỉ là thỉnh thoảng thời tiết ẩm thấp mới có thể bệnh cũ tái phát, lúc thường so với người bình thường không có gì khác nhau, anh có lúc quá mức để ý rồi.”

Lâm Hạo Sơ kéo chăn, “Anh đi nghỉ ngơi đi.”

Hỷ Lạc nhìn đồng hồ, đã gần 2 giờ, trường học thì trở về không được. Nhà cũng không dám quay về, nếu như để ông bà già thấy cô nửa đêm trang điểm đậm như vẽ chạy về nhà, thế nào cũng phải phạt cô vào phòng vệ sinh úp mặt vào tường. Hỷ Lạc kêu xe trực tiếp đến nhà trọ nhỏ của Cố Doãn ở bên ngoài, Cố Doãn từ sau khi lên năm 3 thì thuê một căn ở khu nhà trọ gần trường học, rất ít quay về chung cư, nói cho văn vẻ là sợ ông nội càm ràm, Hỷ Lạc xem ra, thực ra là để anh ta thuận tiện cua gái mà thôi.

Mắt Cố Doãn nhập nhèm buồn ngủ nhìn Hỷ Lạc, “Tần Hỷ Lạc, hơn nửa đêm hóa thành cái hình dạng quỷ này tới chỗ anh trình diễn phim kinh dị à?”

Khóe miệng Hỷ Lạc co giật, nỗ lực tỏ vẻ mỉm cười, nhịn, nhịn, nhịn. Còn phải trông cậy cái lão này thu nhận mình, “Em không phải giúp bạn bè làm việc sao, lúc này trễ rồi, cũng không có chỗ đi, ha, ha.” Cười gượng hai tiếng.

Cố Doãn hừ nhẹ một tiếng, “Ai da, thì ra là nhờ vả anh.” Anh ta nheo mắt, chà xát cằm, ” Cơ hội khó có được như vậy, anh. . .”

Hỷ Lạc đen mặt, “Cố Doãn, anh không phải là? Lẽ nào anh nghĩ. . . ?”

Cố Doãn cười nham hiểm, “Không sai, anh chính là nghĩ. . .”

Hỷ Lạc vẻ mặt đau khổ, “Ngày hôm nay mệt chết đi a, có thể hay không hôm khác?”

Cố Doãn thu hồi ý cười, mắt lạnh nhìn cô, “Được rồi, vậy đêm nay em kiếm người khác nhu nhận em đi.”

Hỷ Lạc vội vã lắc đầu, “Này này được rồi, anh nhìn lại đi, em là bạn nối khố của anh nha, là người quá quen thuộc với anh, anh không thể vứt em mà mặc kệ được.”

Cố Doãn giảo hoạt sáp lại gần cô, “Vậy có làm hay không?”

Hỷ Lạc mếu máo, vẻ mặt oan ức, “Làm.”
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,589
Điểm cảm xúc
194
Điểm
63
Chương 06: Trúc mã
Hỷ Lạc nhíu đôi lông mày, “Tiểu Doãn, cuộc đối thoại của chúng ta có đúng hay không có chút ‘cua đồng’ (1) nha?”

Cố Doãn không khách khí chụp đầu cô, “Cái gì cua với chả đồng, nhanh lên đi, làm cho anh.”

Hỷ Lạc nắm mái tóc dài ngang lưng, tiện tay búi lên, miệng lẩm bẩm một cách không tình nguyện, “Anh đừng có biến thái như thế được không, hơn nửa đêm đòi ăn sườn xào chua ngọt, muốn anh thu nhận em sao mà khó thế.”

Cố Doãn chống cằm, trong mắt hàm chứa ý cười, “Em không làm cũng được.”

Hỷ Lạc xoay người hướng phòng bếp đi tới, “Anh thật biết nắm bắt cơ hội .” Sau đó đưa lưng về phía anh ta, cô vò vò các khớp ngón tay, một trận oán thầm, ngày mai xem chị xử lý cưng như thế nào.

“Tần Hỷ Lạc, em đứng lại đó cho anh.” Cố Doãn bỗng nhiên lớn tiếng quát cô.

Hỷ Lạc bị anh ta bất thình lình gào to thì giật mình, quay đầu lại nói lắp nhìn về phía anh ta, “Làm. . . làm gì?”

Cố Doãn từ trên sofa nhảy dựng lên, bước tới trước mặt Hỷ Lạc, ánh mắt nham hiểm, “Tần Hỷ Lạc, buổi tối em làm cái gì?”

Hỷ Lạc run run, Cố Doãn ít khi nào như vậy, cô chột dạ không dám mở mắt, “Chính là giúp Lâm Mẫn làm thêm a.”

Cố Doãn cười u ám, “Thật không.”

Hỷ Lạc bị anh ta cười đến da đầu tê dại, nghi ngờ nhìn về phía anh ta, “Đúng vậy, làm sao vậy?”

Cố Doãn nhìn cô một hồi, sau đó hừ nhẹ một tiếng, “Buổi tối nhớ tẩy trang rồi mới ngủ.” Nói xong tiện tay kéo búi tóc của cô xuống, xoay người đi về phía phòng anh ta.

Hỷ Lạc ở phía sau anh vẻ mặt ù ù cạc cạc, “Ê, không ăn sườn xào chua ngọt hả?”

Cố Doãn quay đầu lại hung hăng liếc cô, sau đó “rầm” một tiếng đóng sầm cửa lại, âm thanh cực lớn, Hỷ Lạc bị chấn động một chút, ngẩng đầu không nói gì nhìn đèn thủy tinh trên trần nhà, cái đèn đáng thương dường như bị chấn động rung rung.

Hỷ Lạc đảo cặp mắt trắng dã, người gì mà quái lạ, thật kỳ quặc. Cô tháo trang sức, lấy từ trong túi dung dịch và bông tẩy trang, đến phòng vệ sinh chuẩn bị rửa mặt đi ngủ. Vén mái tóc qua bên vai, lúc đang chuẩn bị cúi người làm ướt mặt, tầm nhìn bị thứ gì đó thu hút. Cô nghiêng người đối mặt trong gương, đột nhiên trừng lớn mắt, trên cổ rõ ràng có thể thấy được vết hôn. Cô đỏ mặt, không tự nhiên hồi tưởng lại một màn xảy ra tại phòng 1076, nhắm mắt lại, chóp mũi dường như còn lưu lại hương vị mờ nhạt của Lâm Hạo Sơ trên người cô.

Sau đó mới nhớ tới Cố Doãn vừa rồi là cũng là thấy cái này mới nổi giận sao, thế nhưng, càng không hiểu ra sao, anh ta có cái gì mà tức giận. Hỷ Lạc bất đắc dĩ nhún vai, cái ông khó tính này quả nhiên rất ấu trĩ.

Ngày thứ hai, lúc Hỷ Lạc thức dậy, Cố Doãn đã đến trường. Trên bàn đã có sẵn bữa sáng, Hỷ Lạc cười tủm tỉm ăn cháo gạo kê (2), trong lòng vui vui. Nghĩ thầm, thật ra Cố Doãn cũng không đáng ghét như thế, vẫn rất đáng yêu nha, vậy thì tha thứ tính quái lạ của anh ta trước đây là được rồi.

Thế nhưng, tần Hỷ Lạc phát hiện Cố Doãn dường như không thích hợp. Trước đây cứ vài ba ngày lại quấn quít lấy cô không buông, lúc này bỗng nhiên vài ngày không thấy bóng dáng đâu.

Hôm nay là cuối tuần, Hỷ Lạc biết Cố Doãn chắc chắn trở về chung cư, ông Cố triệu hồi, mỗi cuối tuần bất luận có chuyện gì đều phải về nhà ăn. Hơn nữa ngày hôm nay tại Cố gia dường như mở tiệc chiêu đãi nhân vật quan trọng nào đó, Tần Vĩ Thâm và Chung Tinh cũng đi đến Cố gia. Hỷ Lạc hễ tan học thì sẽ chờ ở dưới nhà Cố Doãn, đá viên sỏi bên cạnh, cô vô cùng buồn chán đứng dựa vách tường. Rốt cục thấy Cố Doãn đi đến, anh ta liếc Hỷ Lạc một cái, dường như do dự, sau đó nói qua loa một tiếng “Hi” cho xong, liền chuẩn bị lách qua cô tiến vào nhà.

Trên mặt Hỷ Lạc không biểu hiện gì, len lén duỗi chân ngáng anh ta, Cố Doãn không chú ý xém chút nữa mất hình tượng đem mặt và đất tiếp xúc thân mật, anh ta đứng vững dậy, mặt đen lại nhìn Hỷ Lạc.

Hỷ Lạc khiêu khích nhìn thẳng anh ta, “Làm sao vậy? Anh sao mà không được tự nhiên vậy? Đồng chí Cố Tiểu Doãn?”

Cố Doãn như trước bình tĩnh, “Cái gì không được tự nhiên?”

“Trang phục, trang phục thật đẹp nha.” Hỷ Lạc vỗ vỗ bờ vai của anh ta, ôm lấy cổ anh ta, “Có phải lại có bạn gái mới hay không, không đếm xỉa tới em?”

Cố Doãn gạt hai tay cô, “Nói thì nói, đừng có động tay động chân.”

Hỷ Lạc sửng sốt một chút, dụi dụi mắt, “Tiểu Doãn.”

Cố Doãn vừa nghe cô gọi “Tiểu Doãn” liền biết xong đời, anh tức giận quét mắt qua cô liếc một cái, “Làm gì?”

Hỷ Lạc trừng mắt nhìn, hốc mắt hơi đỏ, âm thanh mềm mại, “Anh có phải lại giận em hay không,em đã làm sai cái gì?Anh nói cho em biết đi, em sửa có được hay không?” Nói xong, Hỷ Lạc nhịn không được âm thầm rùng mình một cái, bị âm thanh của chính mình làm nổi gai ốc, hết lần này tới lần khác đều để tên tiểu tử Cố Doãn hưởng lợi.

Quả nhiên, sắc mặt Cố Doãn đẹp hơn, anh ta thở dài, “Không có việc gì, anh. . . gần đây có chút lo lắng mà thôi.” Đối với thần kinh thô ráp của người nào đó mà nói, anh ta thật đúng là một chút biện pháp cũng không có, chuyện cái dấu hôn kia làm sao mà mở miệng hỏi được.

Hỷ Lạc híp mắt, rất thân tình ôm lấy cổ Cố Doãn, “Em đã nói mà, em lại trêu anh, anh tuy rằng khá là không bình thường, cũng không đến mức vô duyên vô cớ trút giận vào em ha.”

“Tần, Hỷ, Lạc, ” Cố Doãn cắn răng, “Em nói ai không bình thường hả?” Khí tức còn chưa tiêu tan, cô ngang nhiên lại không biết sống chết ở đây thêm dầu vào lửa.

“Ặc, em sai rồi, anh bình thường là được chứ gì.” Hỷ Lạc rụt cổ, tiếp nhận tín hiệu nghiến răng của Cố Doãn, cô vội vã chữa cháy, “Không, không, không, anh không phải không bình thường, một điểm cũng không có gì là không bình thường .”

Sắc mặt Cố Doãn càng khó nhìn, anh ta một tay ôm lấy cổ Hỷ Lạc, cười như không cười, “Hỷ Lạc, đã lâu chưa đến nhà anh ăn cơm, lát nữa, ông nội tớ đang đợi?”

Hỷ Lạc vừa nghĩ đến lão thái gia nhà anh, lập tức không rét mà run, hai tay tạo thành chữ thập, “Tiểu Doãn, anh muốn em ngồi cùng với anh.”

Cố Doãn bày ra vẻ mặt kêu ngạo, “Còn không tranh thủ nhanh lên.”

“Ừ, ừ.” Hỷ Lạc vội vàng chạy nghiêng chạy ngã đuổi theo, thằng nhãi này, tự mình lại khiến cho anh ta lại được hưởng lợi.

Vào đến Cố gia, ngồi trong phòng khách có mẹ Cố Doãn và Chung Tinh, hai người không biết đang nói cái gì, thấy Hỷ Lạc với Cố Doãn vào cửa, đều nín thinh. Cùng mẹ Cố Doãn hàn huyên một hồi, Hỷ Lạc nhìn xung quanh phòng khách, “Mẹ, ba con với bác Cố đâu rồi?”

“Ở trong thư phòng .” Chung Tinh uống trà, bộ dáng chậm rãi, “Một người cấp dưới của bác Cố con tới đây, tất cả ở thư phòng ôn chuyện.”

Hỷ Lạc làm một bộ dáng chả hứng thú, cuộn người ở sofa xem TV, thỉnh thoảng cùng với Cố Doãn giành kênh TV.

Người giúp việc cuối cùng cũng gọi ra dùng bữa, Hỷ Lạc cuống quít tới phòng bếp rửa tay, bưng thức ăn. Bưng món ăn mới vừa nấu xong, Hỷ Lạc đứng bên cạnh bàn, đưa lưng về phía phòng khách, vừa mới chuẩn bị đặt mâm xuống, chợt nghe bác Cố lên tiếng, “Hạo Sơ, đến đây, ngồi ở đây.”

Lưng Hỷ Lạc cứng đờ, tim muốn nhảy lên cuống họng, Lâm Hạo Sơ? Cũng quá có ‘phân vượn’ (3) lắm sao??

Hỷ Lạc không dám quay đầu lại, sau ngày đó, cô kỳ thực vẫn không biết như thế nào đối mặt Lâm Hạo Sơ, tuy rằng cuối cùng không có phát sinh cái gì, nhưng trên thực tế hai người trong lúc đó quả thực có thứ gì đó dường như không giống.

Trên bàn ăn dài, chủ tọa là ông Cố, kế tiếp là ba Cố Doãn, đối diện là Tần Vĩ Thâm, Lâm Hạo Sơ ngồi bên cạnh bác Cố trai, cạnh Tần Vĩ Thâm tất nhiên là Chung Tinh, bởi vì mẹ Cố Doãn nhường chỗ cho Lâm Hạo Sơ, vì vậy cùng ngồi chung với Chung Tinh. Như vậy, Hỷ Lạc phải ngồi cạnh Lâm Hạo Sơ.

Cô nghĩ đến việc Lâm Hạo Sơ ngồi bên cạnh thì nửa người trên đều cứng ngắc, toàn bộ trên bàn cơm, Hỷ Lạc đều là vùi đầu ăn. Cố Doãn bên cạnh gấp rau cho cô, “Cơm trắng bộ rất ngon hả?”

Hỷ Lạc xấu hổ ngẩng đầu, phát hiện tất cả mọi người đang nhìn cô, cô cười trừ, “Lúc trở về trên đường chỉ ăn một cái bánh kem vị trà, rất là đói,. . . Haha.” Không dám nhìn Lâm Hạo Sơ bên cạnh, cô cứng ngắt vùi đầu vào chén cơm trắng tiếp tục chiến đấu.

“Hạo Sơ, đây, nếm thử cái này.” Mẹ Cố Doãn gắp một miếng sườn xào chua ngọt cho Lâm Hạo Sơ, “Bác nhớ con trước đây trong quân đội thích nhất là ăn món này.”

Quân đội? Lâm Hạo Sơ thì ra là quân nhân? Hỷ Lạc nghi ngờ lén ngắm người bên cạnh một cái, anh chỉ là mỉm cười tiếp nhận, ngón tay thon dài nắm đôi đũa, tư thế này rất ưu nhã, Hỷ Lạc nhìn bộ dáng ngồi phẳng phiu của anh, dường như xác định có chút bộ dáng của quân nhân.

“Đây, Hỷ Lạc cũng ăn, bác nhớ Hỷ Lạc cũng thích món này nhất.” Mẹ Cố Doãn nói xong liền gấp cho Hỷ Lạc một miếng.

Tên tiểu tử Cố Doãn tị nạnh, “Mẹ, mẹ bất công, con cũng thích ăn mà, sao gấp cho con nhóc đó mà không gấp cho con.” Nói xong liền với chiếc đũa của mình mò vào chén Hỷ Lạc, gấp đi miếng sườn heo.

Hỷ Lạc gõ đôi đũa vào sau gáy anh một cái, “Có anh mới bắt nạt khách khứa như thế.”

Cố Doãn cười nhạt, “Khách mời, dáng vẻ này của em sao, ở nhà anh so với anh còn tự nhiên hơn.”

Lâm Hạo Sơ ngồi một cách im lặng, nhìn người bên cạnh, không lên tiếng.

Ông Cố Doãn bỗng nhiên mở miệng, “Ông xem Hỷ Lạc càng xem càng thích, tên tiểu tử hồ đồ nhà chúng ta cũng nhờ Hỷ Lạc mới có khả năng chế ngự được nó.” Ông cụ ngụ ý thật quá rõ ràng, Hỷ Lạc thoáng cái cứng đờ, trực giác phản ứng liền nhìn lén phản ứng của Lâm Hạo Sơ, anh nghìn vạn lần đừng hiểu lầm thế là tốt hay không nữa.

Lâm Hạo Sơ chỉ là thần thái an tĩnh, bình thản ăn thức ăn của mình, không có phản ứng gì cho Hỷ Lạc hay.

Ba Cố Doãn cũng hát đệm, “Hỷ Lạc qua hết Trung thu cũng đã 22 rồi, cũng đã lớn rồi, cũng nên lo lắng việc này đi.”

Tần Vĩ Thâm nhìn sắc mặt không tốt lắm của Hỷ Lạc, lại nhìn bên cạnh cô vẻ mặt tự nhiên của Lâm Hạo Sơ, trong lòng thở dài, xem ra con gái nhà mình lại mơ tưởng hão huyền rồi.

Chung Tinh rất thích Cố Doãn, đương nhiên cũng là ngầm thừa nhận loại quan hệ này, bà gật đầu phụ họa, “Đều nói hai nhỏ vô tư, Tiểu Doãn thằng bé này, phía dưới mí mắt của nó hơi dài, tôi thật yên tâm.”

Cố Doãn liếc mắt nhìn Hỷ Lạc, trong lòng nặng trĩu, tâm tư Hỷ Lạc rõ ràng không biểu hiện trên mặt, cả bộ dáng như đang bay vào cõi thần tiên vũ trụ. Một bàn đầy người, mỗi người mỗi suy nghĩ.

Chung Tinh nhìn Hỷ Lạc, “Tần Hỷ Lạc?”

Hỷ Lạc nghe được tên mình, phục hồi lại tinh thần, cô bỗng nhiên đứng lên, hô hấp có chút gấp, tất cả mọi người vô cùng kinh ngạc nhìn cô. Hỷ Lạc cắn răng. . .

Lâm Hạo Sơ hạ mi nhắm mắt, bỗng nhiên có loại dự cảm không tốt.

——— ———-

(1) 河蟹[héxiè]- cua đồng và 和谐[héxié]- hài hòa:

“和谐社会-hài hòa xã hội” là chính sách phổ biến của ĐCS Trung Quốc –> từ “hài hòa” bị chặn, cư dân mạng dùng từ “cua đồng” để thay thế do có cách phát âm gần giống nhau.

(2) cháo kê: Cháo kê là một loại thực phẩm lành mạnh. Có thể nấu riêng, cũng có thể thêm táo tàu, đậu đỏ, khoai lang, hạt sen,bách hợp….., có thể cho ra các hương vị khác nhau.

images

(3): Hỷ Lạc chơi chữ, từ 缘分[yuán fèn] nghĩa là duyên phận , đồng âm với 猿粪[yuán fèn] -phân vượn.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top