[Type sách] Bạn đắt giá bao nhiêu - Vãn Tình

Tham gia
12/5/20
Bài viết
33
Điểm cảm xúc
141
Điểm
33
Chương 28: Giá trị của bản thân bạn?

Ngày trước khi quyết định khởi nghiệp, tôi có ba sự lựa chọn: mở một tiệm trà thật khác biệt, mở một Câu lạc bộ tư nhân dành cho chị em phụ nữ, hoặc thực hiện giấc mơ từ thuở nhỏ - kinh doanh châu báu.

Ông xã một mực ủng hộ tôi kinh doanh châu báu, anh ấy nói nghề này cần có trình độ giám định cực cao, mà tôi lại có mười mấy năm kinh nghiệm rồi. Ngoài ra đây còn là sở thích của tôi, đam mê chính là thành công lớn nhất, hơn nữa kinh doanh châu báu có cơ hội phát triển rất lớn, tôi có thể sử dụng hình thức thương mại điện tử để mở rộng kinh doanh toàn quốc, thậm chí là toàn cầu. Dù sao người ra không thể lặn lội xa xôi tới chỗ tôi chỉ để uống cốc trà đúng không? Còn câu lạc bộ nữ giới, làm sao một phụ nữ ở Bắc Kinh lại tới chỗ tôi được?

Tôi thấy anh ấy phân tích rất chuẩn xác, bởi vậy tôi chọn ngành châu báu. Sau đó có lần chồng tôi đi uống rượu về, lỡ miệng nói với tôi: "Em biết tại sao anh một mực đề nghị em kinh doanh châu báu không? Bởi nhàn nhã chứ sao, em đã thấy ai kinh doanh châu báu mà lúc nào cũng đông khách chưa?"

Nhưng những chuyện sau đó vẫn nằm ngoài dự đoán của anh ấy, không biết là do giá cả tôi đề ra quá hợp lí, hay vì tôi có duyên với buôn bán, từ lúc khai trương tiệm tới giờ, khách hàng của tôi luôn đông như trẩy hội, đôi lúc tôi bận rận tới mức không kịp ăn cơm.

Ban đầu ông xã tôi chẳng mấy bận tâm, thấy tôi đắc ý thì còn không quên đả kích: "Gớm, được mấy bữa đầu thôi, em mới khai trương tiệm nên bạn bè đều tới ủng hộ, đương nhiên việc kinh doanh sẽ thuận lợi, đợi vài hôm nữa là biết ngay ấy mà."

Nhưng một thời sau, việc kinh doanh không những không giảm sút mà còn ngày càng tốt hơn. Sau khi đi hỏi thăm tôi mới biết, nhiều bạn bè mua hàng ở nhà tôi về, mọi người quanh họ đều thấy không tồi, liền tới đây chọn, những người bạn làm trong ngành truyền thông mà tôi quen ngày trước cũng nhiệt tình giới thiệu giúp tôi mỗi khi có cơ hội thích hợp.

Chẳng bao lâu, tôi đã bận rộn tới tối tăm mặt mũi, chồng tôi lại giúp tôi tuyển người hỗ trợ, nhưng tôi vẫn rất bận, bởi hầu hết khách hàng đều tin tưởng ánh mắt giám định chuyên nghiệp của tôi, cũng thích được trò chuyện và nghe đích thân tôi tư vấn hơn. Cuối cùng tôi đành để cô giúp việc gửi và nhận đồ chuyển phát nhanh, mời một nhiếp ảnh gia tới chụp ảnh cho tiệm một tháng một lần, còn lại tôi phải tự lo liệu hết.

Tuy vừa bận vừa mệt nhưng tôi lại rất vui vẻ. Một cuối tuần nọ, khi tôi đang cực kỳ bận rộn, ông xã ủ rũ than thở: "Anh thấy từ khi kinh doanh châu báu, hình như em chẳng bận tâm tới chuyện nào khác, anh ở bên em cả ngày rồi mà em chẳng để ý gì đến anh cả."

Tôi bỗng thấy có lỗi với anh ấy, không hiểu sao lại buột miệng nói: "Nếu anh không thích em quá bận rộn thì hay là em không kinh doanh nữa?"

Ông xã chăm chú nhìn tôi: "Thật hay đùa thế?"

Tôi cho anh ấy một ánh mắt khẳng định: "Tuy em rất coi trọng sự nghiệp cá nhân, nhưng em cũng phải coi trọng cảm xúc của bạn đời, giờ anh đã có ý kiến rồi , sau này chắc chắn sẽ có ý kiến gay gắt hơn."

Ông xã thấy tôi nói thật, bèn vội ngăn cản tôi: "Anh chỉ nói vui thế thôi, em để tâm một chút là được, đã làm tới nước này rồi, em cũng phải hi sinh rất nhiều, sao có thể buông bỏ dễ dàng như thế."

Tôi đưa mắt nhìn anh ấy: "Không cần miễn cưỡng vậy đâu. mau nói thật với em đi, tại sao anh không muốn em ngừng kinh doanh?"

Sau đó tôi liền nghe được những lời thật lòng của anh ấy. Ông xã tôi nói, rất nhiều phụ nữ thích ngắm đàn ông tập trung làm việc, thực ra khi phụ nữ tập trung làm việc cũng rất cuốn hút, nói đúng hơn là khi một người tập trung làm việc gì đó thì họ luôn tràn ngập sức quyến rũ.

Bên cạnh đó, từ khi khởi nghiệp tới giờ, tôi cũng không còn than phiền việc anh ấy quá bận rộn với công việc nữa, tôi thông cảm cho anh ấy hơn bất cứ lúc nào. Khi bản thân tôi lĩnh hội được cái bất đắc dĩ của sự bận rộn, tôi không còn lo lắng chuyện anh ấy sẽ bận rộn tới mức quên mất tôi nữa.

Ngoài ra, khi thấy tôi nỗ lực bước từng bước về phía mục tiêu của mình, anh ấy cảm nhận được sức sống và niềm vui từ việc một phụ nữ hết lòng phấn đấu cho lý tưởng của mình, thấy được niềm hạnh phúc của bạn đời, và anh ấy cũng mừng lây cho tôi.

Bởi những nguyên nhân này, anh ấy nghĩ việc tôi tiếp tục phát triển sự nghiệp quan trọng hơn việc nhất thời quên mất anh ấy rất nhiều.

Nhưng từ những lời của anh ấy, tôi tổng kết ra được ý nghĩ sau: Đàn ông hi vọng người phụ nữ của mình có sự nghiệp riêng, nhưng lại mong sự nghiệp ấy không mang tới nhiều "tác dụng phụ". Có lẽ nhiều người sẽ cho rằng suy nghĩ này thật tham lam, nào có chuyện khế ngọt hái được cả chùm như thế. Nhưng thực ra nó hoàn toàn dễ hiểu, cũng tựa như phụ nữ vừa mong đàn ông kiếm tiền bạc triệu, vừa mong mỗi ngày anh ta về nhà đúng giờ vậy.

Chẳng qua đàn ông chín chắn sẽ biết cách làm sao để cân bằng hai nhu cầu mâu thuẫn này, phụ nữ thông minh cũng sẽ thực sự hiểu được nhu cầu của đàn ông: Nếu sự nghiệp của bạn không mang tới quá nhiều phiền phức cho anh ấy, anh ấy cũng không ngại chuyện bạn có sự nghiệp riêng thuộc về riêng mình.

Còn giờ thì nói về cảm nhận của chính tôi nhé!

Trước khi khởi nghiệp, ông xã cũng rất tốt với tôi, nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được sự khác biệt. Tôi ngày càng thành công, anh ấy sẽ ngày càng hãnh diện về tôi, cũng có thêm một chút lo được lo mất. Đôi lúc tôi đi họp mặt bạn bè cùng anh ấy, có người bạn hỏi về tôi, anh ấy sẽ khiêm tốn đáp lời với vẻ hãnh diện :"Cô ấy yêu thích viết lách, sưu tầm chút châu báu, chẳng qua có thể phát triển sở thích thành sự nghiệp mà thôi, vậy cũng rất tuyệt."

Bởi thế, tôi vẫn muốn nhắc nhở các chị em đang có ý định nghỉ việc chỉ vì một vài câu nói của chồng: Hãy thật thận trọng. Có lẽ lúc đàn ông yêu cầu bạn nghỉ việc, anh ta rất nghiêm túc và chân thành, nhưng anh ta cũng không biết những ngày tháng tiếp theo sẽ thay đổi thế nào.

Tôi có một cậu bạn, vì không muốn chia sẻ việc nhà nên yêu cầu vợ từ chức, chỉ để lo liệu nội trợ. Nhưng chẳng bao lâu sau, cậu ta liền hối hận. Từ khi vợ cậu ấy từ chức, một ngày phải gọi cho cậy ấy ít nhất năm cuộc điện thoại, mà ngày xưa nhiều lắm là mỗi ngày một cuộc, hơn nữa cô ấy cực kỳ bận tâm tới "hành tung" của cậu, khiến cậu ấy thấy mất hết tự do. Sau đó cậu ấy lại yêu cầu vợ tiếp tục đi làm, nhưng cô ấy không chịu, những ngày tháng nghỉ việc ở nhà khiến cô ấy thấy rất thoải mái, không muốn quay lại chốn công sở nữa.

Thế rồi cậu bạn này nói với chúng tôi: "Trước đây tớ rất yêu vợ tớ, nhưng từ khi cô ấy nghỉ việc, tớ thấy cô ấy ngày càng vô vị, suốt ngày chỉ nói với tớ mấy chuyện bếp núc. Bảo cô ấy nghỉ việc là lỗi sai của tớ, nhưng điều này cũng không thay đổi được chuyện tớ rất ghét con người hiện tại của cô ấy, sau này có lẽ chúng tớ sẽ ly hôn."

Những lời này khiến tôi sởn gai ốc.

Nhiều phụ nữ nói: "Chính anh ấy yêu cầu tôi nghỉ việc mà, có phải bản thân tôi muốn nghỉ việc đâu." Nhưng sự thật lại chứng minh, phụ nữ vẫn phải gánh chịu hậu quả, bởi người đưa ra lựa chọn chính là bạn.

Dù đàn ông có nói thế nào chăng nữa thì chúng ta cũng phải hiểu được một đạo lý: Phải nâng cao giá trị của bản thân. Nhiều phụ nữ muốn ly hôn, là bởi giá trị của con người của đàn ông ngày càng cao, còn giá trị của bản thân ngày càng thấp, vợ chồng không thể đối thoại bình đẳng với nhau.

Tuy nói vậy sẽ khiến nhiều bà nội trợ kêu oan: "Giá trị con người của tôi giảm sút bởi vì tôi đã hi sinh quá nhiều cho gia đình! Bởi vì tôi đã hy sinh quá nhiều cho anh ấy!" Nhưng hiện thực chính là hiện thực, đừng tưởng mọi sự hi sinh đều được đền đáp xứng đáp. Con người sẽ chỉ cam tâm tình nguyện đền đáp những người mà họ cho là có giá trị. Khi trạng thái sinh hoạt của hai vợ chồng không bình đẳng, không ăn ý thì dù là nam hay nữ, đều sẽ sinh lòng chán ghét với bên yếu thế hơn.

Bởi vậy, phụ nữ nên có sự nghiệp thuộc về riêng mình, trừ khi bạn chắc chắn rằng dù không có nó, bạn vẫn có thể khiến cuộc đời của chính mình trở nên đặc sắc, dù phụ thuộc đàn ông về mặt kinh tế, thì về mặt tinh thần bạn vẫn hoàn toàn độc lập, hơn nữa có thể đảm bảo rằng dù không có sự nghiệp cũng vẫn có người sẵn lòng cung phụng bạn cả đời. Nếu vậy thì bạn có thể không cần sự nghiệp làm gì.
 
Top