Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Đam mỹ] Anh là bầu trời của em - Khongngoc00
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Duy Anh vốn chưa ngủ, chỉ là khép cánh cửa phòng, thường chờ cho tới khi bên kia im lặng một hồi, cậu mới yên tâm nhắm khép đôi mi.

Thế nhưng.. nhìn vào màn hình chiếc điện thoại của mình, 11h đêm rồi. Hôm nay, vậy mà vẫn chưa về.

Duy Anh nhẹ đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ đêm đông..

Có chút mưa phùn lấm tấm.. lạnh tới thấu xương thịt.

Trong lòng không khỏi lo lắng.

Dẫu người này nhìn đâu cũng thấy nhiều tật xấu. Đến khi cậu kể cho Thanh Thu nghe, cô nàng còn cười tới suýt ngã cả ra đất. Thế nhưng.. lại chưa từng hẹp hòi với cậu một chút nào.

Ngay cả chính bộ quần áo ấm cậu đang mặc, cũng là do người đó “ tiện tay” mua về khi thấy cậu mặc đi mặc lại vài bộ quần áo từ lâu đã không còn hợp thời nữa rồi.

Cũng còn nhớ như in một ngày hôm ấy,

Khi cậu tứa mồ hôi chạy từ trạm xe bus về tới nhà cho kịp giờ cơm, lại phải len dậy sớm để đừng có kẹt xe trễ học, thậm chí có hôm còn bị người ta đụng té bầm tay.

Đặng Hải liền vài ngày sau lôi cậu xuống hầm xe, chỉ vào một cái xe đạp điện:

- Này mới nhặt bãi rác về đấy. Từ giờ lấy mà đi.

- Cái này.. em..

- Còn nói nữa? Lắm mồm thì từ sớm mai chạy 5 vòng quanh sân, người gì mà chả có tý đàn ông nào. Chả ra làm sao.

- …!

Còn nói, là nhặt từ bãi rác về, thế nhưng chiếc xe nào nhặt ở bãi rác mà còn mới tinh như vậy..thậm chí, còn có cả vỏ tem chưa bóc.

Duy Anh lại múm mím môi, cười.

Anh ấy, rõ ràng là một người rất tốt, rất tốt. Chỉ là hơi xấu miệng một chút thôi.

Duy Anh cậu cũng đâu phải kẻ ngốc. Cậu dần đã hiểu được người này rõ ràng như thế, ấm áp như thế…

Nhưng càng hiểu, người đó càng đối xử tốt một với cậu, cậu càng phải tránh xa một chút.. vì… hình như.. trái tim cậu đã bắt đầu leo lên một đường ray chệch hướng.. theo nụ hôn ngày hôm ấy, mà lao đi quá nhanh..

======

Cạch..

Ợ..

Tiếng người lao xao trước cửa trong đêm hiển nhiên rõ mồn một,

Đặng Hải đã về?

Duy Anh ngẩn người nhìn đồng hồ, gần 12h đêm, tiếng bước chân lại lộn xộn như thế.. chút lo lắng bật theo đôi chân, chạy ra ngoài.

Hai thằng Kiên và Sang cũng gần như lử đử, vác được thằng bạn to xác về đến cửa phòng cũng chẳng quản được cái gì liền như quăng người vào cửa rồi thì kệ mịa mày luôn. Không chết là được. Lập tức rời đi.

- Anh Hải?

- Anh Hải. Anh say quá..

Giọng nói phảng phất gọi lên, Đặng Hải nhìn nhìn một lúc mới thấy được người trước mặt, rồi nhe răng ra cười cười:

- Ợ.. Duy.. Duy Anh..

- Ư.. Nếu nếu mà em là con gái.. Ợ.. thì tốt quá.. nhỉ?

- Thì… thì.. làm sao mà anh lại thích.. có chim nhỉ?

- Nhỉ nhỉ? Sao em lại có chim? Nhỉ?..

- Không có.. có ngực thì tốt hơn..

- Vẫn là.. là tốt hơn là.. là con gái.. tốt hơn.

Duy Anh thảng thốt..

Rồi, như nhận ra điều gì đó,

Đôi môi mím thêm chặt, đôi mắt vốn đã có nét ưu tư, giờ đây lại thoáng chìm trong làn mi cong dài khẽ cụp xuống.

Cố gắng lắm mới có thể vừa nhấc vừa kéo được Đặng Hải vào giường, đã bắt đầu rúc cuộn lấy chăn, mơ màng ngủ,

Duy Anh ngồi bên giường, đôi tay run run vừa đưa ra muốn chạm tới nét mặt ấy, lại giật mình rút tay lại..

Đặng Hải…

Em…

Mình…đâu phải con gái..

========

Yêu và đến với nhau,

Có quá nhiều thứ cần phải vượt qua, tiền bạc, địa vị, khoảng cách, mâu thuẫn, tính cách… thậm chí chỉ là những điều nhỏ nhặt cũng được đem ra tính toán cân đo,

Giới tính.

Nghe, thì đơn giản lắm,

Thế nhưng chút tình yêu nhỏ bé mới đơm mầm, xao xuyến trong trái tim của hai kẻ mới lớn, lại chẳng thể nào tiếp tục vươn xanh được nữa, nếu cả hai cứ nhất định coi đó như một tấm vách ngăn.

Nó đâu phải những câu truyện cổ tích của trẻ thơ vài ba bốn tuổi, để mà chỉ vừa gặp nhau liền sống chết vì nhau, cũng chẳng có chàng hoàng tử nào tồn tại sẵn trên đời này cả.

Miệng đời, miệng người.

Cả hai cứ thế mà cố tỏ ra bình thản, tới nỗi mà có thể nghĩ được rằng, những nụ hôn nồng nàn kia như chưa từng xảy ra.

Trở về với những câu nói chẳng chút ý tứ nào của Đặng Hải,

Cũng trở về với những bữa cơm có thể ngồi đối diện người kia mà chậm rãi ăn.

Duy Anh, quyết định phải tự mình quên đi, chôn vùi đi.

Đặng Hải cũng trở lại với những sân bóng, những trận game. Và, vẫn có vài buổi tối nào ăn mặc tươm tươm mà đi tán gái.

Trong lòng, mỗi người đều như không hẹn mà đều tự cho rằng, đó, chính là tốt nhất.

- -------

Gần tết,

Đặng Hải có người yêu.

Trước ngày Duy Anh chuẩn bị về quê ăn tết, Đặng Hải dẫn một cô bé tới chơi.

Duy Anh nấu một bàn cơm đầy,

Rồi xin phép trở về quê, thực chất là sớm hơn dự định hai ngày.

Thế nhưng không sao cả, bởi vì tim cậu thực nhói, thực đau. Khi thấy Đặng Hải gỡ từng miếng xương cá cho người bên cạnh. Rất vui vẻ mà cô gái kia còn đáp lại một cái thơm lên má.

Lúc ấy, cậu chỉ nghĩ rằng, cậu không muốn nhìn thấy nữa.

Chỉ, là thế thôi.

Còn.. cái thứ tình cảm đã định sẵn số phận bị vùi lấp trong khe nhỏ dưới đáy tim.

Thì, thôi đi.

Và đáng lẽ ra, cậu phải nên vui mừng mới đúng. Vui mừng vì người kia sẽ không bao giờ biết được chút tình cảm tội lỗi ấy, sẽ sống một đời thật vui vẻ bên cô gái xinh đẹp.. như… như.. như Duy Anh cậu, khi đội lên mái tóc giả hờ hững kia.

Thì sao? …

Đôi mắt nhu thuận dựa mái tóc đen nhánh sang phía cửa kính..

Xe khách rời bến, về nhà thôi.

- -------

Bến xe quê, tấp nập người ra vào

18 tết,

Người đàn ông thiếu đi mất một bên chân, đã sốt ruột chờ ở bến xe này gần hơn một tiếng, cứ một chuyến xe đáp lại, lại chống chiếc nạng gỗ cũ sờn, đứng dậy ngó lên.

Con trai ông như thế mà đã rời xa nhà nửa năm, tuy rằng nhiều lần Duy Anh muốn về thăm nhưng ông không cho. Trước hết là tốn kém, thứ nữa là ông mong Duy Anh có thể sớm quen với môi trường bên ngoài.

Duy Anh vừa bước xuống xe, nhác thấy bóng dáng người cha đang dựa trên chiếc nạng, liền nhào tới, ôm chặt…

Nhớ..

Nhớ quá…

- Bố ơi…

Giọt nước mắt không kìm được, bật ra khỏi khóe mắt..

- Bố…

- Cái thằng này! Bao nhiêu tuổi rồi, còn khóc lóc cái gì?

- ….

- Về, mau về, bà thịt con gà tre ngon lắm.

Duy Anh ngồi sau lưng bố, bám lên tấm lưng trải đầy nắng gió đó, chiếc xe ba bánh này, người đàn ông thiếu đi mất một chân này. Tất cả đều khiến người đi qua phải đưa tới một ánh mắt, tội nghiệp có, tò mò có.

Thế nhưng, bố ạ.

Duy Anh ấm áp mà tựa má lên.

Bố, dù thế nào, vẫn là bố của con.

- ------

Một vựa súp lơ con con,

Một luống cà rốt đã nhen củ lớn lên khỏi mặt đất,

Từng ngọn mùi non thơm ngát dang tay chờ hái,

Quả thực là, không đâu yêu mến bằng quê nhà,

Chú mèo nhỏ không quên cậu chủ ngày nào vẫn ôm vẫn ấp, liền nhào tới cọ lên chân kêu meo một tiếng..

Bình dị như thế đấy!

Bình dị đến khi đôi chân thon thon men mình lựa vào từng luống cà chua chọn trái chín mà vặt lên chiếc rổ ngang hông,

Cuộc đời cần chi nghe mấy điều dị nghị,

Nào thì, nhà không có phước, mẹ bỏ theo trai,

Nào thì, nhà nghèo rách rưới, không ai muốn làm mẹ kế cậu.

Những thứ thủa nhỏ đã nghe đủ, giờ đây không cần phải quan tâm đến nữa.

Nếp nhà đã được sửa sang, nhà vệ sinh cũng được xây lại khép kín sạch sẽ. Hẳn cũng là nhờ bác Đàn giúp đỡ..

Vậy thì, mình còn gì để mà không vui vẻ?

Nếu…

Duy Anh hơi mỉm mỉm cười, vuốt nhẹ lên trái cà chua chín mọng

Nếu, anh hạnh phúc.

Em, cũng sẽ vui vẻ, phải không?

Em thật xin lỗi, vì lại có vài ý nghĩ không đường hoàng với anh.

Em hứa đó, sẽ rất nhanh chóng mà dấu đi, sẽ không để anh một ngày biết được mà tội trách.

- -----------

Cà chua quả chín quả xanh, ai biết trước được nụ hoa nào sinh ra quả to quả nhỏ?

Trái tim vậy nhưng thường lại là kẻ phản bội. Càng muốn ghim, càng muốn giữ lại, nó lại càng muốn dãy giụa mà bung ra.

Bởi thế nên trò đời, càng thứ tình yêu nào bị phản đối, bị cười trách, lại càng nồng nhiệt tới bi ai.

22 tết,

Hàng quán cho sinh viên cũng đã bắt đầu thưa người, cả thằng Kiên lẫn thằng Sang cũng đã lượn từ sớm.

Đặng Hải vẫn phong cách y như trước tới giờ, khoác hờ lên cái ba lô trên vai, chuẩn bị khép cửa, cậu cũng phải về nhà ăn tết thôi.

Vậy nhưng, bước chân ra tới cửa lại sững lại, như nhớ ra điều gì mà tiến về phía bếp, tay với ngăn tủ lạnh, cầm một chiếc bánh nướng nhỏ còn đang xinh xắn nằm trong hộp.

Dứt khoát mở ba lô, lại nhẹ nhàng như thế mà đặt vào.

Vì, lo lắng rằng Đặng Hải cậu sẽ không chịu nấu nướng, thế nên Duy Anh chuẩn bị sẵn đồ hôm thứ nhất thứ hai thứ ba cho cậu, đủ để cậu sẽ chắc chắn không bị đói dẫu chỉ là một bữa nào.

Như thế đấy, dẫu đó chính là cái ngày mà cậu cố tình đưa cô bé kia – Thụy Anh về đây, vui vẻ mà ăn một bữa cơm nóng đầy món ngon, vậy mà, trong miệng lại không cảm được chút hương thơm của miếng cá dày thịt kia đưa tới.

Có chút gì, như là lúng túng của dáng người bé nhỏ kia,

Có chút gì, lại như đâm vào trái tim cậu.

Hình như.. Thụy Anh vừa vui tới nỗi thơm lên má cậu một cái thì phải?

Trước mắt, lại chỉ thấy như người kia vừa thảng thốt quay đi.

Duy Anh,

Vì sao chứ?

Cảm giác thật tệ hại.

- ------

Ngay, cả lúc này, khi đang tay trong tay với cô bé mang bờ tóc dài uốn những nếp khéo léo, xinh xắn mà đứng bên cạnh cậu.

29 tết.

Thụy Anh học Ngoại Thương, một trường nổi tiếng với những cô gái đẹp và có tri thức.

Cả bọn thằng Kiên thằng Sang đều nhận định số cậu đúng là vàng rơi trúng đầu mới lọt mắt giai nhân.

Thế nhưng có buồn cười không kia chứ?

Bốn cô trước cậu liều mạng tán, tán tới mức mà nghĩ lại còn sến nổi cả da gà, thế mà cũng chả được bao lâu thì bị đá, chỉ nhỡ mồm chê mặt em lắm mụn thế, hay mông em lép quá. Đại khái thế thôi mà “ nốc ao” luôn.

Vậy nhưng lần này cậu chán tới nỗi khỏi thèm tán. Khi bị hai thằng bạn kéo sang trường bên đó câu gái, cậu còn chả thèm vuốt keo thay đồ hay xịt xịt tý nước hoa cho thơm thảo nữa.

Mái tóc tung xõa, cổ trần giữa mùa đông khép hờ mở nút, để mặc gió thổi lên những đường cơ từ cổ vẽ xuống, bâng quơ chân gác chân mà dựa lên một phía kệ. Lâu lắm mới lại cười cười đại khái. Cũng chẳng ba hoa chích chòe gì. Mặc kệ, chín phần không quan tâm. Ừ ừ cho qua chuyện.

Vậy nhưng chính cậu lại không thể ngờ được, cô bé xinh nhất đám, Thụy Anh, lại thực sự có thể chết mê chết mệt cái gì gọi là vẻ lãng tử maly lạnh lùng thuần chất.

Ha?

Đáng lý thì cậu phải vui tới nỗi mặt cũng nở ra ba bông hoa, miệng phải kéo dài tới mang tai mà cười, lập tức quỳ xuống chân người đẹp, nói cái gì mà nguyện chết dưới gót giai nhân chứ?

Thế mà, đều không phải.

Mọi thứ, cứ nhàn nhạt

Cứ nhàn nhạt, như thế,

Đến khi, Thụy Anh nghe được hai thằng bạn bên cạnh cậu nổ bôm bốp về gia thế khủng cỡ nào của cậu, lại có hẳn một căn chung cư riêng oách xà lách, xe tay ga đời mới, từ đó, không tiết kiệm mấy nụ hôn nữa.

Công khai ở bên cậu, trở thành người yêu mà đến chính cậu phát hiện ra mình còn chưa có tỏ tình.

Thụy Anh kéo kéo tay cậu:

- Anh nghĩ, bác gái có thích cái này không?

- Ừ.

- Anh hôm nay sao vậy? Là em đi mua quà cho mẹ anh đó, nếu bác gái không thích thì làm thế nào? Anh định để em mất điểm đó à?

Cô gái nũng nịu bên cạnh, xinh đẹp, thì có đấy.

Thế nhưng. Đặng Hải lại không cười cho nổi.

Hóa ra, yêu đương cũng không hẳn là chuyện vui như người ta nói.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Tối 30 tết.

Tiếng cười nói rôm rả cả vách nhà.

Bà nội liên tục gắp từng miếng thịt gà ngon lành vào bát cậu:

- Ăn đi con, ăn nhiều một chút.

- Dạ..

- Cái này nữa.

Bố cậu cũng không dấu được niềm vui nơi khóe mắt, cười nhíu lại một vệt hằn.

- Đa nem này bố gói đấy, gói lúc chiều con đi chọn cành đào.

- Vâng.

- Nghe con nói là bố yên tâm lắm. Nhưng mà, theo bố thì nếu con đi làm thêm được cứ đi, vì mình cũng không thể nhận tiền của người ta mãi.

- Ây, cứ từ từ đã cũng không sao – bà nội cậu phản đối

- Nó mới lên đó, đi làm ngay sao mà được?

- Mẹ đừng có bênh cháu - Duy Anh

- Dạ?

- Bố nói rồi đó, cái nhà này bố sửa sang lại hết gần 100 triệu, tiền rau dưa nhà mình có bao nhiêu đâu? Đều là do bác Đàn cho. Bố không nhận nhưng bác ấy cứ kêu người tới sửa, con xem nếu có thể đi làm được trên đó thì tốt.

- Còn nữa, lát là qua năm mới bố không muốn nói, nhưng mà con phải tuyệt đối nhẫn nhịn, không được làm phật lòng con trai nhà người ta, người ta bảo sao con nghe vậy, không được làm việc gì trái ý trái lời. Mình là thân phận thế nào, nhà cửa thế nào? Không so được cũng không ngang hàng được.

Duy Anh bỗng cảm thấy, chút đắng nơi đầu họng..

Không so được. Đương nhiên. Cũng, không thể nào ngang hàng được.

Đôi mày rậm, bóng lưng cao lớn đổ xuống một đường bóng khi chiều tà..

Cậu nhoẻn miệng cười:

- Bố với bà cứ yên tâm. Con đều hiểu.

- Được được, thôi, ăn cơm đi.

- --------

Giao thừa,

Trên con đường làng lát gạch vòng quanh ao bên chùa, phảng phất cánh hoa đào rơi rụng.

Đưa tay bẻ lấy một nhành lộc đầu năm, nhìn đôi trai gái sóng vai lễ chùa..

Đặng Hải, giờ này.. anh.. đã ngủ chưa?

Hay là đang ở bên người con gái xinh đẹp ấy, cũng nắm tay nhau đi hái lộc đầu năm.. như thế kia..

Em… thực xin lỗi…

Giờ phút này, như thế mà.. nhớ anh.

- -----------

Trên bàn ăn thịnh soạn đủ đầy giữa một căn bếp sáng choang ánh đèn lung linh.

Đặng Hải chỉ hận không thể lấy bông gòn nhét kín hai bên màng nhĩ của mình lại.

“ Bài ca không quên” Được phát sóng trên bàn ăn tất niên ngày 30 tết đều như vắt chanh năm nào cũng phát đi phát lại mà không thấy chán.

Bố với mẹ cậu như hợp sức đồng thanh.

Thứ nhất, cậu phải học tập theo gương anh cả Đặng Ninh

Thứ hai, cậu phải tập theo phong cách của Đặng Ninh

Thứ ba, tốt nhất là cậu nên giống như Đặng Ninh.

Nói chung thì, trong bốn người con cậu luôn là đối tượng có lắm cái để thất vọng nhất, chán ghét thò đũa ra chuẩn bị ngoắc lấy cái đùi gà, lập tức bị bố cậu đánh đũa lại:

- Con với cái, nhà người lớn chưa ai động đũa, bố mẹ còn chưa có nói xong, Thế này sau này làm sao mà đi hợp tác kinh doanh, đi ký hợp đồng được.

- Con xem, anh cả của con hiện giờ đã là phó giám đốc. Em trai con năm rồi được giải nhì vật lý..

Đặng Hải chả thèm dùng đũa nữa, thò tay bốc luôn cái đùi gà, cho lên mồm. Gặm. Triệt để không thèm nói thêm một câu.

Cậu biết, bố mẹ không trông mong gì ở cậu, cậu cũng chẳng trông mong gì ở chính mình, ngoài được cái to xác nhất nhà ra, thì đúng là cho tới nay cái gì cậu cũng không bằng người anh cả, thằng em trai kế cậu lại càng khỏi bàn, nó cái gì cũng giỏi.

Người ta nói đâu có sai, thằng thứ hai là thằng vứt đi mà, vốn dĩ cậu cũng chẳng quan tâm, chỉ là, tâm trạng hôm nay thực sự có chút buồn chán.

Trước đây, dù là những lúc gượng gạo nhất, Duy Anh vẫn nhắn hỏi cậu một đôi câu ngăn ngắn, có về ăn cơm không, mấy giờ về, anh thích ăn gì.

Nhưng mà, hơn mười ngày rồi, kể từ khi về quê, Duy Anh chưa hề nhắn tới một tin nào, khiến cậu đối với cái điện thoại xem ra có phần thù hận.

Giao thừa rồi.

Từng chùm pháo hoa rực rỡ một góc trời.

Đặng Hải ngông nghênh như thế mà nay lại trĩu chút suy tư.

Thì ra, nhớ một người, chính là như vậy sao?

Mở tin nhắn lên, miết số điện thoại của người kia trên tay,

Soạn đi một cái tin lại do dự xóa…

Cứ như thế này bao nhiêu lần rồi nhỉ?

Duy Anh….em đang làm gì?.

Bụp…

Lại một chùm pháo sáng tung hô nở rực trên bầu trời kia, kéo lại một đường thanh tỉnh.

Đặng Hải ơi là Đặng Hải!

Người đó.. là con trai…

Điên, mày đúng là điên thật rồi.

- ---------------

Duy Anh cũng được Thanh Thu lập cho một cái face.

Dẫu rằng cậu không có máy tính, cũng không có smart phone. Thế nhưng lâu lâu khi lên trường xài máy tính chùa, cậu cũng có ghé vào. Chủ yếu thì vì Thanh Thu cứ thích chát qua đó miễn phí. Thế nên cậu cũng chiều theo, với lại thực thì nhắn tin nhắn rất tốn tiền.

Cậu nào có biết rằng, một kẻ nào đó đã ngấm ngầm kết bạn theo dõi face cậu từ lâu. Chỉ có điều cả cái face có độc một cái hình đại diện là đáng để xem, quanh năm ngày tháng cũng không có đăng tus gì.

Hôm nay, họp lớp cấp 3, Thanh Thu và cậu, cả hai chụp rất nhiều hình vui vẻ, Thanh Thu đều up lên và tag cậu vào.

Dẫu là 8 phần bị ép chụp, thế nhưng trên gương mặt cậu thực ra rất thoải mái mà cười rạng rỡ.

Thậm chí Thanh Thu còn không ngại mà khoác choàng lên vai cậu, làm ra rất nhiều động tác “ so ciu “. Đăng tus trêu ghẹo tụi bạn:

“ cho chúng mày ăn bánh GaTo chết thì thôi “.

“ người yêu tao đẹp trai không?”

“ ha ha, thanh mai trúc mã đấy “

Đặng Hải nhàm chán lướt face, lại bất giác thấy được..

Dẫu phía dưới không hề có một câu trả lời nào của Duy Anh, Đặng Hải cũng không rõ là cảm giác gì, chỉ biết rằng khi xem qua hết một lượt, ly nước trên tay đã bị ném vỡ từ khi nào.

- -------------

Cực kỳ khó chịu.

Đó chính là vài từ có thể xâu tóm được toàn bộ tâm trạng của Đặng Hải sau đó.

Cậu chơi game, liều mạng chém chém chém, chém đứt cả đầu nhân vật game của thằng Kiên luôn, khiến nó với thằng Sang hùa nhau offline lẩn hết.

Phát rồ lên mà quát nạt chú cún cưng, còn hù cho đứa em gái út sợ phát khóc.

Đôi khi lại thẩn người tới mức món ngon trước mặt cũng không thèm động nữa, bỏ cả bữa, ngồi lặng dưới vườn. Khiến người mẹ bình thường hay trách phạt cũng phải lặng lẽ mang đồ ăn lên phòng để đó mà không dám nói tiếng nào.

Duy Anh…

Rút cuộc là sao đây? Cô bé đó là thế nào?

Là thế nào?

Hay giờ phi xe về đó? Bắt giam người lại?

Hay…

Nhưng.. cậu ta là con trai!

Trời ạ. Tức chết mất thôi!

So với tất cả những lần bị bồ cũ đá gộp lại.

Chưa từng có cái cảm giác nhức nhối khó chịu đến vậy…

Là cái gì chứ?

Mình… mình lại đi … ghen với một đứa con gái sao?

Lật qua lật lại những tấm ảnh, càng nhìn càng tức, chỉ hận nếu ngay trong đêm mà hét lên chắc sẽ bị bố cậu gọi cho cái xe lên trại thương điên đăng ký hộ khẩu.

Thế nên đành cắn chăn cắn gối tới ướt bẹp cả nước bọt,

Mất ngủ.

Trong tâm trí, nơi đâu cũng là nụ cười của cậu bé nhỏ nhu thuận ôn hòa.

Món ăn nào, cũng phảng phất hương vị đôi bàn tay ấy..

Nhưng cậu ta là con trai!

Nhưng mà thế thì đéo sao? Cũng là người đó thôi!.

Mà… nhớ. Thực sự. Rất rất nhớ.

Cậu chưa từng cảm nhận được nỗi nhớ tới day dứt như vậy, lại càng chẳng bao giờ sợ, sẽ vuột mất một người như vậy.

Trái tim còn nghẹn một mảnh không cách nào bung ra nổi.

Chết mày rồi Đặng Hải.

Cuối cùng, thì mày đéo thể nào có bạn gái được…

Chỉ bởi vì… hình như mày cũng cong cong…

Chỉ bởi vì… thực sự, nụ hôn ngày hôm ấy, chưa một phút nào không âm ỉ đốt cháy mày…

9 ngày, hai bọng mắt thâm xì.

Sút ký tới ngơ ngác,

Soi gương thấy ngớ ngẩn.

Haiz. Tã không còn gì để tã hơn.

- ----------------

- Bất ngờ chưa!

- Ủa, mà sao nhìn sắc mặt anh tệ vậy?

Thụy Anh mùng 10 tết đã tới tận cửa nhà Đặng Hải mà mang theo một đống quà.

Đặng Hải vừa nghe điện thoại lập tức xuống lầu.

Cô gái vô cùng xinh xắn trong chiếc áo khoác dài, gần như vui tới mức nhào lên:

- Em nhớ anh quá đi!

Đặng Hải nhíu mày:

- Sao em biết nhà anh?

- Sao vậy? anh bất ngờ quá đúng không? Là em hỏi anh Kiên đó!

Sau đó, len lén đánh giá căn biệt thự trước mặt, mà nhủ thầm vào tai Đặng Hải:

- Yêu anh nhất!

- …..

Thật quá may, chỉ bởi vì duy nhất chỉ có sinh viên mới được nghỉ dài,

Còn cả bố mẹ cậu, rồi anh rồi em đều đã đi làm đi học.

Thế nên Đặng Hải cũng không đến nỗi trong lòng sinh ra khó xử,

Bởi vì không gian rộng, thế nên ngay trong phòng của mình, Đặng Hải cũng có riêng một gian phòng khách.

Thụy Anh ngồi trên ghế,

Đón lấy ly nước cam ấm từ cô người làm, liền nở một nụ cười mê ly:

- Nhà anh như vậy.. mà chẳng khi nào thấy anh nhắc tới cả.

- Ừ, cũng là của bố mẹ.

Thụy Anh uống xong một lát, cô người làm cũng đã rời khỏi từ lâu. Liền tiến tới ngồi sát rạt rồi kéo tay Đặng Hải:

- Anh nói xem, người ta nhớ anh như vậy, còn đến tận đây, mà sao anh chẳng vui vẻ gì thế?

- Tin nhắn điện thoại cũng cứ như không, làm em phải vội vàng lên đây đó.

Đặng Hải còn chưa kịp trả lời lại, bỗng chuông điện thoại trong túi quần rung lên một chút, lựa tay đưa lên..

Trên màn hình những con số con chữ như nhảy nhót..

Duy Anh..

Một phút này thôi, một cuộc điện thoại như thế thôi mà, khiến cả trái tim một kẻ thô thiển như Đặng Hải phải đập mạnh tới hít một ngụm khí mới đủ khả năng vững tay trượt nút nghe.

- Alo?

- Anh.. Hải.. Em.. em.. từ nhà lên. Mà quên mất hôm về không cầm chìa khóa theo. Em..

- Em đang ở chung cư?

- Dạ.. Anh cho em xin địa chỉ nhà..

- Em ở đó chờ anh.

Vì cái gì mà vội vã như thế?

Vì cái gì mà đẩy cả một cô bé xinh đẹp tới nhường ấy ra khỏi lòng?

Gần một tháng, mà nhớ tới rệu rã như vậy,

Cuốn tạm một chiếc áo khoác trên người, phi chiếc xe tay ga như lao đi trên đường…

Có khi nào, ta lại muốn gặp một người tới mức ấy không?.

Có khi nào, ta lại chợt quên mất bao nhiêu khúc mắc trong lòng, chỉ muốn gặp và ôm chầm lấy không?

Duy Anh..

Hóa ra… hình như.. anh lại sai sai rồi.

Giờ phút này chỉ muốn gặp em. Trai với gái, hãy là để tính sau đi!

Thụy Anh bị bỏ lại bơ vơ, hốt hoảng cũng bắt xe chạy theo, chật vật tới vô cùng.

- -------

Duy Anh thật nghẹn mà,

Cậu nom chiếc ổ khóa vững chãi khóa chặt cửa phòng mà trong lòng một mảnh buồn bực. Giận bản thân quá đi.

Vì.. cái hôm ấy… trong lòng không vui nên lúc về thậm chí quên luôn chùm chìa khóa..lại làm phiền tới anh ấy.

Liệu anh ấy có giận không?

Giận, đương nhiên giận…

Đặng Hải vừa tới, chẳng chào chẳng hỏi, nhanh chóng mở cánh cửa,

Kéo tay người còn lỉnh kỉnh đồ áp sát vào bên trong.

Duy Anh hoảng hốt nhìn cả thân người trong phút chốc đã bị kẹp giữa vòm ngực rộng và vách tường, bối rối.. cúi đầu..

- Em.. em.. xin lỗi..

- Em.. sợ phiền anh.. em thực sự…

Đôi mắt ngập ngừng, nhưng cái tư thế này khiến Duy Anh cậu cảm giác như có chút không thực. Tại sao không chỉ trống ngực mình dồn dập… mà hình như.. còn có thể nghe được trong lồng ngực kia.. từng nhịp cũng đang rung động thật mạnh.

Đặng Hải bỗng cúi xuống, gần sát bên miệng Duy Anh mà nhỏ giọng:

- Về lâu như thế, ngay cả một tin nhắn cũng không có! Đúng là đáng đánh đòn!

- Ưm…

Đôi môi kia lại dán tới, bao phủ đầu môi cậu. Duy Anh bị cả bàn tay lớn chầm qua eo, không tự chủ mà hơi kiễng lên một chút, khiến nụ hôn thêm dày.. Vẫn chẳng có kinh nghiệm gì, cả người Duy Anh như thế mà gần nhũn ra tới nơi.

Đặng Hải hài lòng mỉm cười nhìn người trong lòng:

- Như thế còn tạm được..

Duy Anh đang nghĩ nghĩ xem, rút cuộc lại trừng phạt như thế.. thế thì có phải hơi.. hơi hạnh phúc quá rồi không?

Nhưng, mình là con trai kia mà… trong đầu vẫn còn là hàng loạt các câu hỏi mông lung..

- Mở cửa!

- Anh Hải!

- Mở cửa! Anh làm gì trong đó vậy?

Duy Anh giật mình… mình.. lại vừa phạm phải sai lầm lớn sao?

Vội vàng đẩy người ra, thế nhưng Đặng Hải lúc này, đã rõ,

Nỗi nhớ ấy, không thể là cái gì khác cả.

Chính là,

Anh đã yêu rồi.

Đã yêu cái cậu nhóc nhỏ trong lòng này rồi. Đúng. Chính là yêu.

Thế nên không cần chần chừ nữa, kéo người như dính tới trong lòng.

Một đường mở cửa,

Một đường đối diện với ánh mắt khó hiểu của Thụy Anh mà nhởn nhơ buông ra một câu:

- Xin lỗi. Anh là Gay. Anh không có gì để giải thích cả. Như em thấy!

- ?!!!!!!!!

- .. anh.. đùa sao?

- Cậu ấy đây.

Đặng Hải lại càng siết chặt Duy Anh đang muốn giãy khỏi lòng, vẻ mặt cực kỳ thỏa mãn, không hề có một tý nào gọi là áy náy ở đây.

Những tưởng Thụy Anh sẽ giống như phim cổ trang mà phun ra một búng máu, hoặc phát điên lên mà tát cho nhân vật chính vài phát.

Thế nhưng sự thực lại quá đỗi khác xa.

Thụy Anh sau chút sững người lập tức giữ được bình tĩnh buông ánh mắt nhìn tới Duy Anh khiến cậu vội vàng rụt lại.

Lại nhíu mày một chút rồi mỉm cười,

- Vậy.. em về trước.

Cô, vốn không chỉ xinh đẹp, mà còn cực kỳ thông minh.

Chút chuyện nhỏ này không nhịn được, không xử được. Uổng chi nhà cao cửa rộng không bước chân tới.

Cô không phải loại người ngu dốt tới nỗi làm mất hình tượng của mình, điềm tĩnh xoay chân đi.

Đôi tay hơi siết lại, ánh mắt cũng tối dần.

- --------

Tiếng giày cao gót thưa thớt,

Cánh cửa lại một lần nữa khép lại.

Duy Anh gần như tròn mắt nhìn Đặng Hải:

- Anh.. anh.. nói gì đó?

- Sao cơ?

- Anh.. mau đuổi theo chị ấy đi!

Đặng Hải vô cùng không đứng đắn, lướt lên tai người mà thầm thì.

- Sao phải đuổi?, mà, nếu có đuổi thì..

- ….

- Từ bây giờ, người anh sẽ theo đuổi. Chính là em.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Thằng Kiên và Sang hốt hoảng nhìn nhau rồi lại nhìn thằng bạn trước mặt đang bơ phờ xoa xoa một bên trán bị bầm

- Này đùa như vậy đéo vui đâu.

- Ai đùa?

- Mẹ kiếp, mày thực sự vì một thằng con trai mà bỏ rơi em Thụy Anh ngon từ trên xuống dưới sao?

- Tao cũng nghĩ chán rồi, dẫu sao thì tao cũng chẳng có tý tiền đồ gì, Rồi mà người mình thích cũng không có được thì thôi luôn.

- Nhưng mà.. cái người bữa trước đó.. thực sự là con trai sao?

Thằng Kiên vẫn một mực không tin nổi, làm sao có thể cơ chứ? da thì trắng môi thì hồng, hai cánh chân dài thẳng tít tắp. Nghĩ lại mà dưới háng gắn thêm một cái JJ nữa thì quả con mẹ nó hoang đường!

Bỏ qua vẻ mặt thực sự nhăn như táo tàu của hai thằng bạn thân, Đặng Hải vẫn chắc như đinh đóng cột:

- Tao quyết định thế.

- Nhưng mà…mày.. mày tính thành bede luôn thật đó hả?

Thằng Sang gật đầu phụ họa:

- Đúng vậy, bố mày ổng có mà đánh tuốt xương

- Thì có làm đéo sao. Cùng lắm ừ thì đánh một trận, da tao dày như da trâu thế này lo gì.

- Vậy.. nhưng mà.

- À, chúng mày có biết chỗ nào bán đĩa phim Gay chất lượng không?

- Hả?

Mồm thằng Kiên và Sang đều sắp muốn nhét vừa quả trứng. Một lúc sau mới phản ứng lại được:

- Mày… mày.. thực sự sao? Thực sự à?

- Hay là.. đổi khẩu vị?

Đặng Hải thở hắt một hơi, xem cái vẻ mặt như là vừa vớt từ chỗ Diêm Vương về của hai thằng kia, cũng đành phải lắm mồm một hôm:

- Tao chưa từng nhớ ai như thế,cảm giác ở bên em ấy rất lạ, tao ngoài việc muốn chịch chết em ấy ra thì còn muốn hôn muốn cầm tay nữa. Mấy đứa trước tao nhận ra là không thế, tao chỉ nghĩ đến việc kéo lên giường làm đủ 7749 thế, nhưng em ấy thì tao khác. Rất là khác. Tóm lại là vẫn muốn chịch nhưng mà ngoài ra thì còn nhiều cảm xúc mà tao chưa từng thấy bao giờ.

- Nhưng mà.. nói thế nào thì em ấy cũng là con trai. Bọn tao thì không vấn đề gì, vì giờ Gay đầy. Cơ mà…. Em ấy có thích mày không?

- Thích chứ!

Đặng Hải tỏ vẻ rất là đương nhiên:

- Làm sao mà không thích? Tao vừa đẹp trai khoai to lại vừa phong độ. Không thích thì chỉ có mà mù!

- !!!!!

Với trình độ tự sướng của thằng bạn mình thì hai thằng kia chỉ còn biết nhìn nhau ai oán:

- Thế.. sao trán mày lại bầm một cục thế kia?

Thằng Sang mon men từ đối diện tiến lại gần hơn:

- Không phải, mày vừa tỏ tình xong liền gạ chịch đó chứ?!

Đặng Hải bĩu môi khinh bỉ:

- Em ấy không có thô bỉ như chúng mày.

Nói rồi còn quay lại tương thêm một câu:

- Nhớ tìm cho tao ít đĩa Gay đấy. Giờ tao phải đi về với “ bảo bối” của tao đây.

- !!!!

Làm việc tùy hứng, chẳng suy nghĩ gì, đó trước giờ cũng là bản tính của Đặng Hải rồi, bản tính này chắc chỉ có sét đánh giữa trời nắng may ra mới sửa được.

Hai thằng còn lại bối rối nhìn nhau, đùn đẩy trách nhiệm:

- Này, kệ mẹ mày nhé, bố không biết đĩa phim Gay gì đâu đấy!

- Ơ, ditme, bố cũng không biết đâu mày đi mà tìm!

- Thôi kinh lắm!

- Thế tao cũng đéo nhé!

Cành cựa nhau một lát đập tới đập lui thế nào mà cả hai thằng đan tay vào với nhau, mặt còn dính sát sạt.

Trừng mắt một lúc rồi đồng thanh:

- ọe!

- cút xa tao ra!

- Đồ Kiên chó nhà mày!

- Đồ con chó Sang!

===========

Duy Anh nhập học được đôi ba tuần rồi.

Bài vở trước đây rất thuận lợi, cậu cũng vô cùng chăm chỉ mà đọc sách.

Vậy nhưng dạo này lại có phần xao lãng hơn, hay nói chính xác là kể từ ngày về tết lên ấy.

Cậu, không hiểu lắm, hoặc nói trắng ra thì là chẳng hiểu gì cả.

Tại sao thái độ của Đặng Hải dành cho cậu lại đột nhiên kỳ lạ như vậy?

Hôm trước, tự dưng bánh xe đạp của cậu bị xì lốp.

Còn đang loay hoay một hồi thì Đặng Hải cũng vừa xuống tầng hầm, thấy vậy liền kéo tay cậu nhồi lên sau chiếc xe SH. Cậu thực ngại với anh, ngồi sau xe lại không thể không bám lấy vạt áo anh vì anh rất hay phanh gấp, có những lúc cảm giác như cả lồng ngực cậu vô thức đều áp mạnh lên tấm lưng rộng rãi kia.

Thế nhưng chiếc xe đạp của cậu thật ác mà, cứ muốn làm khó cậu thôi, dạo này lại cứ xì lốp liên tục. Cậu vá rồi vẫn xì.

Nhân, một buổi chiều rảnh rỗi, Đặng Hải lại không có nhà, cậu trân trối rút ra 1 tờ tiền 500 ngàn.

Chắc là cứ vá mãi thì không xong rồi, phải thay cả lốp mới.

Nhưng thay cả lốp cũng không phải ít tiền, cậu thực sự đã nộp quỹ lớp và đóng một vài khoản nho nhỏ nên cũng không còn bao nhiêu đi.

Đành vậy, cậu sẽ ghi vào sổ chi tiêu, rồi ăn ít đi một chút là được.

Cầm tờ tiền trong tay, buồn tủi mà dắt chiếc xe đạp ra ngoài, lại bị anh bảo vệ kéo lại:

- Ê, lại anh bảo.

- Dạ?

Duy Anh còn đang ngơ ngác, thế nhưng mà người kia thực như không đành lòng nhìn gương mặt tội nghiệp của cậu mà đành chặc lưỡi:

- Thì, không phải việc của anh, nhưng mà thấy em tội quá nên anh cũng nói.

- Vâng?

- Em gây gổ gì với bạn cùng phòng à?

- Dạ?

Duy Anh còn đang ngẩn người, người kia đã nói nhanh:

- Mấy hôm trước anh trực ca tối, cứ thấy nó đi bỏ rác rồi lại vào xì lốp xe em không à.

- ??~~~!!!!

Duy Anh miệng gần như á khẩu:

- Anh.. có nhìn nhầm không?

- Sao mà nhầm được, có hôm không xì được nó cầm cả mũi sắt chọc cho bằng thủng cơ mà?

- ??!!!

- Anh nói này, anh biết tính thằng đó chả ra cái gì, còn chê anh mũi to nữa. Em ở với nó không được thì dọn quách sang chỗ khác mà ở. Nhé. Thế nhé.

- !!!

Duy Anh dắt chiếc xe đi sửa mà lòng cực kỳ hoang mang.

Rút cuộc thì.. anh ấy ghét mình tới cỡ đó sao?

Mà nếu ghét, sao lại đi xì lốp xe mình làm gì? Bởi vì xe hỏng, thì anh ấy lại phải mất công chở mình đi mà?

Vậy.. là sao chứ?

Nhưng, Duy Anh cũng không đem lời này hỏi ra miệng,

Bởi vì nếu nói là kỳ quái nhất, không phải là chuyện cái lốp xe.

- ------

Sau khi vây cậu trong tay mà để cô gái xinh đẹp đó về mất.

Đặng Hải sau đó cứ luôn treo trên miệng cái câu như thích cậu, yêu cậu, theo đuổi cậu gì gì đó.

Mỗi lần đều là tiến sát lại bên tai cậu mà thì thầm thì thầm.

Đâu có biết rằng, vành tai cậu ngứa rất ngứa,

Trái tim cậu lại hỗn loạn.

Cậu liền xua ra..

Không phải sao? Cậu đã tự hứa với bản thân mình rồi. Tránh xa một chút, giấu thật sâu vào trong lòng kia mà…

Cũng không phải từ tết lên cậu liền biến thành con gái.

Lặng lẽ ngắm hai trái anh đào hơi nhú lên của mình trong gương, cậu … cũng đâu có bộ ngực lớn kia chứ?

Vì cái gì mà thái độ của Đặng Hải lại như thế..

Khiến thứ tình cảm vốn là lặng lẽ, lại được dịp thoát khỏi lồng ủ, nảy mầm.

Và, cho đến tối hôm qua.

Không hiểu thế nào mà Đặng Hải quên cài cửa sổ, làm cơn mưa chiều hắt ướt hết chăn hết gối, mà lạ kỳ thay là ướt đầm luôn. Cậu nhớ rõ là mưa xuân không có lớn tới như vậy kia mà?

Đặng Hải thản nhiên sang phòng cậu nằm xõa ra giường.

Vì chăn cũng ướt, vì gối cũng ướt, kể cả có ngủ ngoài salon cũng không có chăn mà đắp.

Thế nên.. thế nên..

Nên đành ngủ chung. Chung cả chăn, chung cả chiếc gối đơn nhỏ.

Cậu xấu hổ muốn chết. Chỉ đành giả vờ nhắm mắt ngủ say, thực ra trong lòng biết bao nhiêu chộn rộn.

Nhưng, Đặng Hải thế nhưng lại không ngờ rằng cậu giả vờ ngủ!

Thò tay… xuống mông cậu.. sờ…

Sờ.. sờ mông thì cậu cũng cố thôi đi.

Nhưng.. bàn tay lại luồn qua cạp quần, mò ra phía trước, mân mê cậu em nhỏ chưa từng trải chút sự đời nào của cậu. Khiến cậu giật nảy mình mà bật dậy,

Kết quả thì, đầu Đặng Hải đập vào thành giường, trán nguyên một cục bầm.

Lúc ấy cậu chỉ hận không có một cái lỗ để chui xuống.

Sau đó thì cậu lại bị phạt, bị hôn tới nỗi … nỗi… nỗi cậu nhỏ của cậu cũng biểu tình.

- --------

Phải làm sao đây?

Cậu bị cái gì vậy?

Sao chỉ hôn thôi mà.. lại cứng được?

Đặng Hải thích trêu chọc cậu như vậy, là thích hay là ghét cậu?

Còn bản thân cậu, rút cuộc phải làm sao mới tốt?

Ngồi đối diện với chiếc máy tính trong quán internet.

Cậu mím môi mấy lần, mới quyết định đưa những ngón tay nhẹ nhàng lên đó, gõ một chút.

Google

Lần đầu tiên gõ

Xóa xóa xóa…

Lần thứ hai hít một hơi dài, mạnh dạn gõ

Enter

Trước mắt, là bao nhiêu video hôn nhau của con trai với con trai…

Nào phim, nào tin tức…

Vậy nhưng chưa kịp xem đến một cái nào, lập tức trên vai bị một bàn tay đập lên:

- Thì ra là như vậy sao?

Duy Anh như ăn trộm bị bắt tại trận, vội vàng luống cuống tắt cái màn hình, lại càng làm cho đôi môi của người nào đó phía sau cong lên rộng rãi.

- Nguyễn Phong?!

Duy Anh làm sao quên được, vì bởi vì Nguyễn Phong dẫu nghe nói là một game thủ, nhưng lúc nào cũng chỉn chu với vạt áo sơ mi phẳng phiu. Khí chất ấy chỉ cần gặp một lần liền thực sẽ nhớ ra.

Tại sao lại xui như vậy kia chứ? Tại sao.. lại gặp đúng lúc này?

Nguyễn Phong nhìn đôi mắt đã cụp xuống như chuẩn bị tìm cách trốn kia, liền tóm lấy người. Chắc chắn rồi.

Làm sao có thể để một chuyện thú vị như vậy tuột khỏi tầm tay kia chứ?

Mới bước vào đã thấy quá là quen, ai bảo, một thân mảnh dẻ đẹp trai đến nhường ấy, bối rối mà nép vào một góc quán. Hỏi thử ai có thể không để ý?. Vậy mà không ngờ, quả thực không phải cậu hoa mắt đoán bừa.

Kẻ kia, chính là “ cô gái” mà ngày ấy tên Hải Dớ kia đem ra gạt cậu.

Trí óc của Nguyễn Phong không phải dạng tầm thường đơn giản, quét một vòng trên xuống dưới, lại thấy vài chữ ngớ ngẩn được đánh ra trên lịch sử Google kia. Liền nhận ra.

Duy Anh run rẩy nói dối:

- Tôi.. tôi… không quen anh.

- Không quen? Ồ!. Vậy chắc có lẽ tai anh vừa nghe nhầm, còn không phải là “ cô gái” xinh đẹp hôm ấy vừa gọi tên anh sao?

- …..!

Duy Anh vốn tính nhút nhát, thực sự không giỏi đối phó, chỉ như thế mà đã lộn xộn hết lên cả, và tốt nhất là.. cứ nên xin lỗi đã. Dẫu gì.. mình cũng đã thực sự có lừa gạt người ta …

- Tôi.. không cố ý.

- Tôi… tôi… xin lỗi!

Duy Anh lập tức cúi đầu thật thấp hai ba cái, khiến Nguyễn Phong càng thêm được bất ngờ đến là vui vẻ.

- Cậu đóng giả làm người yêu Đặng Hải, khiến tôi phải nhường chức bang chủ cho hắn, cậu biết game đều là tiền không?

- … sao… sao ạ?

- Còn sao nữa?

- Dạ.. vậy…

Duy Anh vội vàng móc ví từ chiếc túi đeo chéo bên người ra…

- Tất cả.. cả trả anh. Thực sự chỉ có nhiêu đó.

- !!!!

Nguyễn Phong ngậm cười, suýt thì phá hỏng mất đi cả hình tượng hàng ngày:

- Vậy thì cũng giả làm người yêu anh vài ngày, thế nào?

- Sao cơ ạ?
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Đặng Hải búng búng lên tờ giấy trước mặt,

Đây là thời khóa biểu của Duy Anh mà cậu đã đường đường chính chính bắt Duy Anh phải một mực ghi ra thật chuẩn. Để tiện đường nhỡ xe có xịt lốp cậu còn qua đón chứ?

Đưa tay lên sờ sờ cằm,

Hôm nay rõ ràng là hết tiết về đến nhà chỉ 4h chiều, mà bây giờ đã gần 6 rưỡi tới nơi, lại một cái bóng cũng không thấy?!. Xe thì cũng mới thay lốp xong rồi, mình cũng chưa đục lỗ nào kia mà?

Sốt ruột quá.

Duy Anh trước giờ hiếm khi nào về trễ, trừ phi nếu có kẹt đường lắm thì cũng sẽ nhắn tin để lại.

Vậy mà hôm nay cậu đã gọi mấy cuộc rồi vẫn đổ chuông xuông, hoàn toàn không nghe máy.

Đặng Hải đi ra đi vào vẫn là không yên tâm, liền mò xuống chỗ công viên nhỏ ngay cổng chung cư. Ngồi hóng.

Thật ra thì dẫu có thích hay không thích, cái miệng xấu của cậu vẫn không sửa được. Nếu giả như có thấy được Duy Anh lúc này đi về, chắc chắn cũng chỉ buông ra một câu kiểu như: hóng gió thôi, đừng có mà ăn dưa bở.

Cơ mà, lạnh teo trym thế này, ngồi hóng gió?

Má điên thiệt chứ.

Càng ngày cậu càng cảm thấy bản thân khó hiểu.

Trước đây thích thì là nói ra miệng, cũng chưa cần phải suy nghĩ qua điều đó có hợp lý hay không, khiến cho nhiều người thường bị cậu xiên chọc cho ngượng chết tại chỗ,

Vậy mà từ khi quyết định sẽ cò cưa Duy Anh, cậu lại phải hơi nghĩ nghĩ.

Hôm trước cậu có nhỡ mồm một câu chê mông em ấy có một hai cái mụn nhỏ, thế mà Duy Anh từ đó khi đi tắm đóng cửa thật chặt, khiến cho cậu muốn nhòm trộm hay nhòm công khai đều không được nữa.

Đang còn bận nghĩ tới một cái lý do gì đó nghe cho nó có vẻ vừa đứng đắn lại vừa ngầu, thì trước mắt đã xuất hiện một cảnh khiến cho trí não cậu đều bay hết. Bản tính vô cùng chân thật trong con người nổ đùng đùng bộc phát: cậu muốn giết người!!!!

Hơi xa một tý thôi, tên Phong thối tha lại dám.. vuốt tóc Duy Anh của cậu!

Ngay và luôn nhào tới, giằng Duy Anh giật thẳng về sau lưng mình, nhào người lên, đấm luôn:

- Bốp!

- Thằng chó! Hôm nay không đánh mày ông không làm người!

Nguyễn Phong bị bất nờ nên ăn trọn một đấm này, đau lệch miệng. Quả nhiên người này sức vẫn khỏe như xưa, lảo đảo muốn né sang một bên.

Duy Anh còn đang sửng sốt không hiểu tình hình, liền dùng hết sức kéo Đặng Hải:

- Anh làm gì vậy?

- Sao anh lại đánh anh ấy?

Đặng Hải vội vàng nói:

- Duy Anh! Em phải tin anh- nó là người tốt, anh mới là người xấu!

- ??!!!

- Ơ.. anh mới là người tốt,, nó.. nó… chả ra cái gì sất!

Duy Anh không muốn tình hình thêm căng thẳng, vội vàng cúi đầu chào Nguyễn Phong rồi mặc sức mà kéo Đặng Hải lên trên phòng.

- ------

- Lần sau mà để tao thấy tao đấm chết luôn!

- Còn em nữa!

- Sao em lại đi với nó chứ? Em có biết nó là loại gì không?

- Anh gọi điện em cũng không nghe?

Duy Anh khó hiểu nhìn người bực bội ngồi dưới salon đang hết sức càu nhàu kia mà phân trần:

- Anh ấy chỉ gỡ cái lá trên đầu em ra thôi,

- Gỡ lá? Cái mặt nó mà gỡ lá? Trong lòng nó anh còn lạ gì, nó chính là tính tán rụp em! xơi em 500 cách thức!

Duy Anh lắc lắc đầu:

- Không có đâu.

Đặng Hải tức tới nổ mũi.

- Anh mới là người bị oan đây này! Em lại bênh nó!

- Lần sau anh mà thấy tên đó đụng vào người em, anh liền băm nó ra chiên trứng!

- Còn nhìn gì mà nhìn? Mau đi nấu cơm!

- !!!!!

Duy Anh nghẹn trong cổ cũng không dám nói thêm, đành đứng dậy bước vào bếp.

Thực sự thì sau đó, Nguyễn Phong chỉ xoa đầu cậu cười tới bật lên nói một câu: anh đùa thôi.

Rồi thì tiện đường đi chung một đoạn tiễn cậu về nhà, kể lại cho cậu chút chuyện ngày xưa.

Vốn dĩ thì, Nguyễn Phong và Đặng Hải là bạn từ khi quấn tã cho tới thời cấp 3, rất thân nhau là đằng khác. Thế nhưng đến lớp 11 thì chuyển bạn thành thù.

Chỉ bởi vì Đặng Hải bắt đầu biết yêu đương nha,

Cậu thích một cô bé, nhưng cô bé đó lại chê Đặng Hải “ vai u thịt bắp” hết sức ghét bỏ, một lòng yêu thích chàng hoàng tử thư sinh tuấn mã như Nguyễn Phong kia.

- ----

Đặng Hải tức tối nghĩ lại,

Một cô đã đành là vô tình đi, nhưng đến cô thứ hai cũng thế là thế đéo nào?. Chê Đặng Hải cậu là đồ thô thiển. Chẳng là hồi đó đang có mốt mặc “ áo trong” màu nổi, nhưng áo ngoài lại màu trắng tinh khôi. Cô bé cũng chọn một cái áo ngực nội y màu đỏ chói, lúc lắc bờ vai đứng trước mặt cậu. Đặng Hải thấy chả ra làm sao mới bảo cô nhìn như dở hơi, sao không trùm luôn cái áo lót ra ngoài áo học sinh ấy.

Có thế thôi mà cô ta khóc rấm rứt hai ngày, mà khóc thì thôi đi.. còn gục đầu vào trong lòng cái thằng cờ hó Phong đó khóc.

Rồi hai cô thì cũng chửa tới nỗi ghim thù, nhưng cô thứ ba lại cũng thế nốt!. Lúc đi ăn chung cả đám, cậu mới thấy em ấy gắp toàn thịt ba chỉ mà ăn, mới bảo chứ: bụng em cả đống mỡ thế mà ăn thịt cho lắm vào chả mấy mà thành con lợn.

Hôm sau cô ta lại đá cậu, thế rồi đá cậu thì thôi đi, một thời gian sau còn viết thư tỏ tình với Nguyễn Phong kia!.

Đặng Hải cậu quyết cho rằng, là Nguyễn Phong giựt gái của cậu, thế nên cậu dẫu đẹp trai mà vẫn ế sưng mỏ ba năm cấp ba chính là vì thế.

Từ đó sinh ra thù, nơi nào có mày nơi đó đéo có tao.

Cũng từ đó mà Nguyễn Phong mới đem ra lời thách thức, nếu mà đến năm 3 đại học không có người yêu, tốt nhất là Đặng Hải cậu nên đi tu.

Thế nên mới có cái màn giả gái như ngày xưa ấy.

Ủa, mà khoan!

Nếu như thế…

Vậy thì…

Nguyễn Phong đã biết được, Duy Anh là con trai sao?

Đặng Hải hét lên một tiếng:

- Thôi xong!

Duy Anh nghe thấy vội vàng vẫn còn cả tạp dề trên người mà chạy ra:

- Anh sao vậy?

Đặng Hải chỉ chỉ lên người Duy Anh:

- Vậy.. vậy.. thằng chó Phong, nó biết em là con trai rồi sao?

- ….

Duy Anh mím mím môi:

- Vâng…

- Em… xin lỗi.. em vô tình gặp anh ấy ở ngoài..ngoài cửa chung cư.

- !!!!

Đặng Hải ngồi phịch xuống salon.

Chết cmm rồi Hải. Quả này, thằng chó đó phải được dịp cười ba ngày ba đêm!

Duy Anh nhìn Đặng Hải mặt đầy biến hóa lúc xanh lúc trắng, vẫn là không dám nói thêm điều gì, nhẹ bước lại vào bếp.

Đôi tay thoăn thoắt bóc từng bẹ cải trắng tinh, mà nghĩ tới mấy câu chuyện cũ nghe được từ Nguyễn Phong mà còn không nhịn nổi, mím môi cười.

Hóa ra, thói xấu miệng này là từ thuở sinh ra đã có sao?

Dù cậu chưa từng quen con gái, thế nhưng dẫu nhiều lúc muốn nhắc Thanh Thu cái gì đó, cũng chỉ len lén nói ý ra.

Chứ ai đời….

Càng nghĩ, càng muốn bụm miệng cười. Cũng may cậu không phải là con gái, lại luôn chú ý nhẫn nhịn, nghe lời, nếu không đúng là sớm xấu hổ tới chết mà rời khỏi đây.

Chứ chẳng có người con gái nào chịu nổi cái tủi như cậu, nước mắm mua về cũng bị chê nhạt chê mặn.

Cậu, cũng đâu có phải chuyên gia thử mắm?

- ---------

Mãi cho tới khi một bàn ăn ngon đã hết phân nửa,

Đặng Hải mới hơi giãn giãn cơ mặt ra một chút, đúng là, lấp đầy cái dạ dày tinh thần liền sảng khoái hơn nhiều.

Duy Anh lúc này mới dám nhớ tới việc hồi chiều.

Nguyễn Phong sau khi hỏi rõ, biết rằng cậu ở chung nhà với Đặng Hải thì có nhờ cậu một chuyện.

Cậu đương nhiên là đồng ý,

Nguyễn Phong không những lịch sự, mà còn rất rất tốt, không tính toán so đo với việc cậu lừa giả gái nữa.

Duy Anh húng hắng mấy cái chuẩn bị trong họng, mới có thể đối diện với Đặng Hải nhỏ giọng:

- Anh Phong nói… Anh ấy, vẫn luôn coi anh là bạn.

- Còn.. mấy cô gái thời cấp 3 kia, thực sự là không phải anh ấy giành của anh.

- ……

Đặng Hải há miệng, như vừa nghe phải cái gì đó nó nhức não khó phân tích lắm.

Bật ra: một tiếng.

- Với lại.. vài tháng nữa, anh ấy đi du học rồi…

Du học?

Đặng Hải coi như không thèm nghe Duy Anh nói nữa, cái thằng đó thì có gì để mà quan tâm chứ?. Nhưng thực ra đôi mắt lại có chút xao động.

Vẫn giả như cắm mặt vào gắp thức ăn.

Nó đi du học?

Thằng chết bằm đó đi du học?

Hơ? Vậy thì tốt quá rồi chứ còn gì? Anh đây chính là bang chủ độc nhất vô nhị.

Vậy nhưng mà, miệng cười lòng lại không cười.

Duy Anh còn thấy, nụ cười ấy khó coi tới nỗi chính lòng cậu vừa nghe đôi chút vết xót xa.

- -------

Tình bạn, hay tình yêu.

Cũng là thứ tình cảm trân quý của con người.

Đời người sống được bao nhiêu lần 20 năm? Để mà nói rằng quên đi, bỏ đi một thằng bạn thân chí cốt?

Người yêu là người ta có thể rung động sâu trong tâm. Nhưng người yêu chẳng phải cũng có thể một đời thay năm bảy bận đó sao?

Nhưng, cái thứ được gọi là bạn thân kia, có khi theo xuống mồ, vẫn còn trêu chọc nhau rằng: tướng tao chết đẹp hơn mày.

- -------

Nguyễn Phong vuốt khóe môi đã sưng. Nhìn lên bầu trời đêm đông đầy bọt nhỏ mưa phùn.

Nhà cậu trước đây thì nghèo.

Không giống như Đặng Hải, sinh ra chính là một quý công tử hai bên hai người theo chăm sóc,

Chẳng qua vì mẹ Đặng Hải sinh không có sữa, Đặng Hải mới được hàng ngày gửi qua bú nhờ mẹ cậu, riết rồi còn hay để Đặng Hải bên đó chơi nửa ngày, thế nên khi lớn lên đúng chính xác là mặc chung một cái khố.

Cũng nhờ dòng sữa ngọt đó nên giao tình gần gặn hơn, bố Đặng Hải dắt mối cho bố cậu vài mối làm ăn, nhà cậu mới dần dần trở lên khá giả như bây giờ. Đến nay thì, so không dám so, nhưng nhà cậu thực chẳng thiếu thốn gì,

Suốt thời thơ bé, vì to con hơn cậu, cao hơn cậu, thế nên cậu luôn được Đặng Hải bảo vệ, đồ chơi của con nhà giàu, cậu cũng không bao giờ thiếu, đồ ăn ngon đều có phần cho cậu.

Rồi, tự cậu sinh ra thứ tình cảm không đáng có..

Thậm chí buồn cười nhất là, Đặng Hải có lần buột miệng mà nói rằng, con trai mặc sơ mi trắng nhìn là đẹp nhất, từ đó thì,…hình thành cái thói quen này, biết nói thế nào đây?

Miết ống tay áo sơ mi chườm ra trong gió lạnh..

Nguyễn Phong cậu cũng thật may mắn đúng không?

Vì như thế mà quả thật tới tận khi cậu quyết định rời khỏi đây, đi du học, sang một chân trời mới, tên ngốc kia vẫn “ ế”.

Để cậu đừng phải nhìn thấy cảnh hắn hôn thêm một người nào.. trước mặt mình nữa..

Đau, là đau lắm,

- Bụp!

Ừ cơ mà.... nhưng hình như không đau bằng nhát bổ tay thẳng lên gáy cậu lúc này chứ?

Nguyễn Phong một thân sơ mi mảnh dẻ ngất xỉu trong lòng kẻ vừa tiến tới.

Đặng Ninh phủ qua eo người, một tay xốc tới bế gọn. Nhíu mày:

Nguyễn Phong. Anh thấy, cứ trực tiếp ăn em là tốt nhất.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Chung cư.

Duy Anh chần chừ nhìn chiếc giường đã bị một kẻ cao lớn thản nhiên mà xòa chân tay thoải mái nằm hết nửa già kia. Phân vân không biết làm sao, hôm nay..

Đặng Hải nhìn thái độ vân vê vạt áo kia không muốn lên giường liền quát:

- Lên giường!

- …!

- Còn đứng đó làm gì? Không lạnh à?

Duy Anh ấp úng, nói ra mấy cái suy nghĩ trong đầu:

- Em.. em hỏi là… giường anh.. em thấy khô rồi.

- Khô rồi thì sao?

- Em.. cũng xem kỹ rồi… không có gián, cũng.. không có kiến..

- Rồi sao?

Giọng nói càng ngày càng nhỏ, Duy Anh cúi đầu thật thấp:

- Cũng.. cũng không có muỗi.

Đặng Hải vò đầu, đảo mắt một vòng nhớ lại.

Cậu mở cửa sổ, mưa phùn thì thấm vào đâu, mãi không ướt được giường nên tạt nguyên thau nước.

Còn đi bắt nào muỗi nào kiến nào gián nào sâu.

Mỗi hôm thả vào một tý, để còn lấy cớ mà qua đây tranh thủ mò mẫm hít hà chút hương thơm mát ngọt kia chứ.

Vậy nhưng mà hôm nay vì chuyện của Nguyễn Phong, tâm trạng của cậu vốn không tốt, cậu cũng chán chả thèm giải thích lấp liếm gì:

- Đây là nhà anh!, Anh thích ngủ đâu anh ngủ! Em dám có ý kiến?

- Dạ.. Vậy.. vậy em ra sofa!

- Đứng nguyên đó!

Đặng Hải bực bội quát lên:

- Em thử bước chân ra khỏi phòng xem nào! Anh liền không thương tiếc mà giã nát cúc!

- Giã.. giã.. cái gì cơ?

Duy Anh còn chưa hiểu nổi, đã bị quát tới giật thót cả mình lần nữa.

- Lên giường!

- …..!

Nhà này, thì đúng rồi, là của anh ấy… thế nên.. anh ấy muốn ngủ đâu thì ngủ, cũng là đúng nốt.

Duy Anh rụt rè chậm rãi leo lên giường., tôi tay rắn chắc không chờ được mấy động tác rùa bò đó, liền đảo tới, ôm chầm cả người cậu siết chặt vào lòng.

Duy Anh không dám nhúc nhích dẫu chỉ là một chút, mà muốn nhúc nhích cũng khó.. cơ bắp kia.. vốn không phải là cậu có thể muốn là đẩy ra nổi.

- Thế có phải ngoan không!

- Cứ làm người ta phải quát lên!

- Chẳng ra làm sao!

Nửa mừng nửa sợ, mừng, là vì nằm trong vòng tay này, trái tim cậu lại rộn ràng thiêu đốt đôi gò má đến ửng hồng..

Sợ, là vì vẫn không thể hình dung nổi, rút cuộc người ở đây, là có cảm giác gì đối với mình.....

Cậu không dám tin, những lời nói yêu thích luôn có thể tùy hứng nói ra kia, mấy phần là thật, mấy phần là giả..

Thế nhưng nhu thuận mà nép lên bờ vai này.. không bị chán ghét mà đẩy ra, đã khiến cậu sắp chìm trong cả núi đường ngọt ngào và hạnh phúc…

Chỉ có điều, bàn tay kia lại hư hỏng quá, chỉ tranh thủ cậu nằm một lát là sẽ liền làm loạn đụng chỗ này, chỗ kia một tý.

Duy Anh cảm giác như thực mà như ảo.

Bởi, nói thế nào, cậu vẫn là con trai…

Đêm nay, không có sự nháo loạn, không có một Đặng Hải vuốt ve lên cần cổ trắng của cậu mà hôn hôn trộm. Tất cả chìm vào trong im lặng rất lâu.

Đặng Hải cất chất giọng trầm hơn ngày thường, cũng không quản khóe mi kia đang nhắm hay còn thức, đều đều nói:

- Thực ra, anh không trách nó, vì sớm cũng chả còn thiết tha gì mấy cô kia, kể cả Phong nó có thực yêu cô nào đi nữa thì anh cũng chẳng giận.

- Vậy…sao lại..

- Thì là ngang bướng đó!. Đứa nào chả thế, chẳng muốn nhận mình sai, nên cứ mặc kệ thế thôi. Năm này qua năm khác. Cũng hơn ba năm rồi.

Im lặng một lát, Duy Anh hơi nghiêng đầu lên:

- Anh ấy sắp đi du học rồi.. em nghĩ, trước khi đó anh ấy rất muốn cùng anh làm hòa..

- Ừ. Cứ biết thế.

- Hôm nay lúc em trong quán net..

- Sao cơ?

- Dạ?

Duy Anh còn chưa nói hết câu đã bị Đặng Hải cắt ngang, lưng liền dựng thẳng dậy khiến Duy Anh cũng bật người lên theo:

- Em ra quán net?

- ….!

Duy Anh biết là mình lại lỡ lời rồi, liền hơi chu môi lên, liếm liếm, cúi cúi đầu..

- Em.. em..

- À. Ra vậy. Vậy là nó gặp em trong quán net đúng không?

- Vâng..

- Nói! tại sao em lại tới quán net, còn nữa, có đứa nào đụng chạm gì em không?!!!!!!

- Không.. không có!

- Em có biết quán net toàn là mấy cái thằng chơi game chẳng ra cái gì không? Tại sao em lại giấu anh chuyện này? Mà em ra quán net làm gì? Nhà cũng có máy tính sao em không dùng? Còn nói là vô tình gặp nó ngoài chung cư.

- Em xin lỗi, tại em sợ anh giận..

- Duy Anh!

Đặng Hải bắt chộp lấy vai cậu:

- Tuy là anh hỏi em mấy lần em vẫn chưa nhận lời làm người yêu anh, nhưng mà – Anh nói cho em biết:

- ??!!!

- Anh khỏi cần em trả lời nữa, Anh tự coi đó là đồng ý luôn!

- Dẫu sao thì anh vừa đẹp trai lại còn giỏi, em cũng chả thiệt gì, cứ coi như em vớ được món hời đi. Anh cũng không nhỏ nhặt mà so đo với em.

- ???!!!!!!

- Còn nữa, tên khốn biến thái nào dám sờ mó tơ tưởng tới em, anh liền cho nó ra bã!

Duy Anh thực sự bị màn tỏ tình quái đản này dập cho tơi bời đến mức không cả hiểu nổi, liền nhủ thầm trong lòng, Trước giờ… có mỗi mình anh là hay sờ mó em thì phải?!

Đặng Hải một hồi thì thấy mình cũng hơi thô thô, lại thấy Duy Anh vẫn mãi cứ cúi đầu liền nhào tới hôn tràn lên tóc. Khó chịu mà bung ra:

- Thật ra thì.. anh thích em, thích lắm. Thấy em đi với người khác anh tức không chịu được. Cái thằng Phong đó mặt mũi cũng khá lại còn học giỏi, anh sợ em bị nó cua. Anh cua gái không lại nó.. anh cũng sợ cua trai không lại nó nốt.

- Em…Em nhất định phải yêu anh. Nhất định không được đi với con bé Thanh Thu nữa. Anh ghen chết mất. Thật đấy. Lần trước tết anh đập hết 4 bộ cốc chén chỉ vì em úp hình với nó.

- Với lại con bé đó không đẹp, Anh mới đẹp. Em xem – Đặng Hải vạch ngực mình ra đặt tay Duy Anh lên – ngực anh cũng lớn mà?

- …!!!

- Còn nữa, của anh dài 22cen, lại còn to.

Duy Anh trợn trắng mắt rụt tay về. Đặng Hải lại bổ sung:

- Ừ, thì anh có nói hơi quá một tý, cụ thể thì 21 cen.

- ….!!!Anh.. thực…

Duy Anh ngượng chín cả mặt, cậu không muốn nghe, không muốn nghe!

Cậu thoát khỏi lồng ngực Đặng Hải, quay đi dụi đầu lên gối, hai má đỏ ửng lên.

Đang nói tới cái gì kia chứ…

Cậu cũng không phải.. Không phải con gái mà ….ham cái kia.. mà vừa to với chả vừa dài!

Thực đáng ghét!

Duy Anh ghét bỏ mà xích tận ra một phía giường, trùm chăn kín mít.

Mặc cho kẻ nào đó gãi đầu giật chăn mãi mà không ra.

- Haiz. Duy Anh. Em xem, anh không ôm em lại cảm thấy khó ngủ này.

- Hay là thôi, cho anh sờ dú em một cái đi.

- Nếu không được thì.. em sờ lại anh?

- Hay là anh tuốt cho em nhé?

- Mông em dạo này căng thật đấy.

Duy Anh mặt sắp nhỏ máu rồi, nhưng tên nào đó mặt trát đúng bằng xi măng. Ôm cả bọc chăn lại trong lòng:

- Ồi, mặc kệ đi. Hôm nay rút cuộc mình cũng có người yêu!

- Em không trả lời thì tức là mặc định rồi đấy, sau này cấm có cãi.

- Ôi có người yêu mà không được chịch.. đáng thương thay.

Duy Anh bặm môi.

Cậu không phải là không muốn trả lời… nhưng.. cậu là con trai…

Có thể sao?

Càng nghĩ, càng rối một mảnh, khi bên cạnh đã cất lên tiếng ngáy nhẹ đều đều, Duy Anh mới từ trong nùi chăn nghiêng đầu ra. Ngủ thì há miệng, nước miếng cũng sắp rớt ra ngoài. Chân gác lung tung, tư thế xấu tới chẳng ra làm sao cả…

Duy Anh len lén nhìn, len lén dời lên đôi má ấy, một nụ hôn nhẹ.

Đặng Hải.. anh ấy … thực sự thích mình ư?

Nếu, em là con gái.. thì tốt rồi.

Và… nếu một thời gian nữa anh cảm thấy chán, hoặc.. lại có một người con gái mới xinh đẹp, ở bên anh..

Nhất định anh sẽ mau chóng quên đi thôi, đúng không?

Dù là có thực sự thích, cũng đâu thể nào… ở bên cạnh em.. một thằng con trai kia chứ?

Đặng Hải.. Vậy.. cứ cho là em đang mơ đi, cứ cho là em đang tự vui vẻ ngập tràn trong giờ phút này đi, em vẫn là muốn…tựa lên vai anh như..thế này….

Duy Anh mang một mớ tâm tình như thế, thiếp sâu vào giấc ngủ.

=========

Đặng Ninh mới 28, đã trở thành phó tổng của tập đoàn Đặng Phú.

Ông Phú vô cùng hài lòng, đối với thằng con trai thứ hai nghịch như quỷ sứ của mình thì chỉ cấp một căn chung cư.

Thế nhưng với người con trai cả này, tự bản thân Đặng Ninh cũng đã kiếm đủ vài căn biệt thự cho riêng mình.

Năng lực có thừa, nói ít hiểu nhiều, vô cùng tự tin, vô cùng có khí chất của một người lãnh đạo,

Nếu không phải có cái bụng phệ và tuổi tác, mỗi khi đi cùng thằng con cả này, ông đều cảm thấy như mình bị lép hẳn sang một bên.

Thế nên chẳng có lạ gì khi mà Đặng Ninh chủ động dọn ra ở riêng ông cũng không có ý kiến, chỉ dặn dò lễ tết về sum họp là được.

- -----------

Biệt thự X.

Nguyễn Phong tỉnh lại, trên gáy rõ ràng truyền tới chút nhức mỏi, thế nhưng.. khi muốn chống tay dựng dậy, nỗi đau đớn truyền tới từ … chỗ khác.. mới khiến cậu thực sự phải cắn răng kêu lên một tiếng.

Đau.. đau quá..

Sao mà nơi.. hậu huyệt lại đau như vậy…

Nguyễn Phong từ bỏ, không ngồi dậy nữa, nằm phịch trở lại giường, quan sát một chút..

Không phải phòng của cậu!

Vậy.. rút cuộc là…

Đôi mày vừa nhăn lại lập tức đã giãn ra..

Cậu.. bị cưỡng hiếp?

Nguyễn Phong đâu phải là kẻ ngu ngốc, càng không phải chưa từng tìm hiểu về việc làm tình giữa đàn ông. Và cái thứ đau đớn từ dưới hông truyền lên rõ một một như một đáp án chuẩn xác…

Nhưng…

Hít một ngụm khí to, Không cần phải đoán nữa. Đặng Ninh.. tên cáo già ấy!

Gần đây đã có mấy lần cậu lảng tránh, anh ta cũng đã hắng giọng nói cái gì đó, cậu cũng không để ý nhiều..

Vậy mà thực sự…. anh ta lại thực sự làm cậu.!

Trời ạ!

Phải mau rời khỏi đây…

Cố lết chiếc eo rã rời muốn đứng dậy, thế nhưng một bóng dáng cao ráo đã chặn tới trước đỡ cậu tựa xuống đầu giường.

- Em nên nghỉ ngơi thêm.

Nghẹn một lúc Nguyễn Phong mới có thể bật ra:

- Đặng Ninh anh… sao lại…

Đặng Ninh vốn trước giờ là người lạnh nhạt,càng chẳng phải là người lãng mạn gì, chỉ đơn giản ngồi xuống chiếc ghế bên giường, nhìn vẻ mặt hoang mang của Nguyễn Phong mà xác nhận:

- Ừ. Hôm qua anh đã làm rồi.

- Làm rồi? Tôi nhớ là trước đây tôi đã nói rõ với anh rồi cơ mà… tại sao anh lại?

- Thì sao?

Nguyễn Phong thực sự có xu hướng muốn giết người. Thế nhưng dẫu sao đây cũng là Đặng Ninh!, còn không phải kinh tế gia đình mình đều nương vào tập đoàn Đặng Phú sao? Thế nên cố gắng nén giận mà vò một góc chăn:

- Anh… Anh rút cuộc nghĩ cái gì vậy hả? Anh có biết chuyện này…chuyện này là không thể nào!. Tôi.. không thích anh!

Đặng Ninh dường như không bằng lòng với câu trả lời kia, liền nhăn mặt:

- Làm sao lại phải lằng nhằng thế? Tán tỉnh yêu đương phiền chết được. Cứ trực tiếp đem người về ăn luôn là tiện gọn nhất.

- !!!!Anh….

- Còn nữa, hồ sơ du học của em đã bị loại.

- Bị loại? Đặng Ninh.. anh…

- Anh nói rồi, anh rất thích em. Em nghĩ rời khỏi anh? Bớt mơ tưởng!

Nói chuyện với Đặng Ninh đã rất rất nhiều lần, rút cuộc thì cũng chẳng thể nào mà thắng cho nổi. Bởi với anh ta lý lẽ là một điều quá xàm, miệng lưỡi thương trường cậu cho dù thông minh cũng đọ không lại,

Thôi thì đành… cắn lưỡi mà nhẹ nhàng:

- Nhưng ít ra.. chuyện này anh cũng phải hỏi ý kiến tôi trước chứ?
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Gương mặt lạnh nhạt kia giờ này lại đang nở một nụ cười mà phóng ánh mắt về phía chiếc cổ đã đầy vết hôn ngân của cậu, xích sát lại gần. Hai tay chống bám áp xuống cơ thể cậu, đôi mắt chìm sâu đều là si mê:

- Ừ, Anh cũng đang muốn hỏi đây.

- ??? Hỏi.. gì?

- Đặng Ninh liếc lên chiếc đồng hồ treo tường:

- Em nghỉ được 6 tiếng rồi đấy, Em thấy sao?

- Kh…

- Ưm…

Tiếng còn chưa bật hết ra khỏi đầu môi, đã bị chặn lại, Đặng Ninh vương mái tóc dài xõa xuống lập tức bao phủ từ trên môi dời xuống cần cổ và hai núm vú vốn đã sưng đỏ cả đêm qua mà dày vò..

Nguyễn Phong tưởng mình một lần nữa muốn ngất xỉu khi thứ nóng rực kia vừa đi vào. Hậu huyệt đỏ tấy, run rẩy mở ra nuốt vào… như muốn nhỏ máu…

- Đau… đau… quá…

Người vốn kìm mình giỏi như cậu mà giờ đây cũng phải kêu lên thành tiếng..

Trời ạ…cái thứ đó…

- Đặng Ninh.. khoan.. chậm một chút…

Nhìn đôi môi phủ một màu trắng bệch vì đau kia, Đặng Ninh cũng xót ruột lắm…Thế nhưng…

- Lần sau còn dám sau lưng anh lén lút làm hồ sơ du học? Còn dám trốn khỏi anh nữa không?

- .Hự…

Một tiếng đứt đoạn lại một cú thúc…

Sướng, chỉ một chút, mà đau tới tám phần.. Mắt cũng sắp hoa lên toàn là sao giăng.. cái gì gọi là thể diện đều bị cái thứ của quý kia đâm cho thủng …

- Hự..

- Nói! Còn dám bỏ lại anh?

- Không.. hự… không.. không dám.. nữa..

- Hự.

- Nói lại?

- Đảm bảo…không dám… đau quá… nhẹ một chút!

- Anh không cho phép.. không cho phép…

- … Đặng Ninh.. em… đau quá..

- … Đặng Ninh.. đừng…

Thoáng thấy thực sự như người dưới thân không ổn lắm Đặng Ninh mới luyến tiếc xuất ra,

Đưa tay mơn trớn cậu em nhỏ đang ủ rũ vì đau của Nguyễn Phong. Thủ thỉ bên tai:

- Nhớ cho kỹ. Anh là Đặng Ninh.

- …. …Ưm…

Tiếng ưm nhỏ trong cổ họng bật ra, khiến kẻ vốn thường ngày chẳng mấy khi biểu hiện gì trên mặt, lúc này cũng vui vẻ mà câu khóe miệng.

Đặng Ninh hôn lên vành tai nhỏ.

- Anh đưa em đi tắm.

Nguyễn Phong đã rã rời lắm rồi, cũng không muốn nghĩ thêm gì nữa…

Vậy nhưng ngón tay kia khi đưa vào nơi đó mà tẩy rửa cho cậu, đều là từng chút cẩn thận, ôn nhu không tưởng, lại nhẹ nhàng mà bôi thuốc, chạm tới từng nếp gấp sưng đỏ thậm chí.. là cả đã rách hờ kia mà tỉ mỉ.

Nguyễn Phong khẽ thở dài, trong lòng có chút rung động không hề dấu nổi.

Như thế mà, kể từ cái ngày Đặng Ninh tỏ lời yêu thương với cậu, cũng đã quá lâu rồi,…

- ----------

Cái ngày vừa tốt nghiệp lớp 12, cậu nghe được Đặng Ninh đứng trước mình mà lạnh lẽo một câu: Tôi thích cậu.

Hôm đó, cậu còn tưởng là ngày nói dối, cười nhăn nhở mà trả lời rằng: dạ.

Sau này, mỗi khi cậu giả vờ như không hiểu, Con người ấy cũng vẫn chỉ lạnh nhạt hờ hững như thế. Cứ như có cũng được mà không cũng chẳng sao.

Cậu còn đã tưởng là quên đi, hoặc giả như việc Đặng Ninh đối với cậu có tình cảm quả là một chuyện vô cùng hoang đường. Người như cả khối băng thế, có lẽ là cậu thực sự nghe nhầm chăng?

Còn có đôi lúc mà nghĩ rằng, thực ra tình yêu hay cái gì đó cũng không quá điên cuồng như mình nghĩ.

Mà đâu ngờ, hồ sơ du học vừa hoàn thiện, lại lôi mình về ăn sạch thế này,một cọng lông e rằng cũng đã bị vuốt tới thẳng. Cả người đều là dấu hôn chi chít. Hơi động người, vòng tay bên lưng cậu đã siết thêm chút lực, sống mũi cao hé đôi mắt còn mệt mỏi mà khàn giọng hỏi:

- Em còn đau sao?

- ….!

Nguyễn Phong tự dưng thấy buồn cười.

Trước nay chỉ thấy một Đặng Ninh gần như sáng bóng từ trên xuống dưới, oai oai vệ vệ mà làm một cái phó tổng, nào ngờ đâu cũng có ngày đầu tóc muốn rối thế kia.

Thôi đi.

Vẫn là ngủ thì hơn.

- ---------

Khu trọ.

Thụy Anh chống tay lên cằm, nhìn đăm đăm vào gương.

Cô bạn bên cạnh thấy Thụy Anh còn đang đắn đo suy nghĩ liền huých tay:

- Mày nghĩ cho kỹ đi. Gái Ngoại Thương mà phải chịu thua mấy con khỉ già sư phạm sao? Lại còn là một thằng con trai. Mày không thấy xấu hổ nhưng tao xấu hổ thay cho cả mày.

Cô bạn mỉa mai.

Thụy Anh tay vân vê thỏi son môi:

- Nhưng mà, làm thế có ác quá không?

- Có cái gì đâu mà ác, chẳng qua cảnh cáo nó một chút. Mà tao thấy thằng Hải đó có vẻ gì mà giàu có đâu? Mày có nhầm không chứ?

- Tao đã về tận nhà rồi. Không có sai được, chính là tập đoàn Đặng Phú.

Cô bạn nhún vai:

- Thế thì triển nhanh đi. Đừng để lâu quá cái mặt mày người ta còn không nhớ.

Thụy Anh thở hắt:

- Ừ.

Thụy Anh đã liên tiếp một thời gian không thể liên lạc được với Đặng Hải. Ban đầu thì còn là miễn cưỡng nghe máy, thế nhưng mà cô đã cố hẹn mấy lần cũng chỉ nhận lại chút nhạt nhẽo.

Chết tiệt.

Cô đối với Đặng Hải cũng không hẳn là vì tiền kia, mà cô thực lòng là thích. Thế nhưng lại chẳng phải như cô nghĩ rằng, Đặng Hải chỉ chơi bời mới mẻ một chút rồi cũng sẽ chán.

Nói chung cô không tin vào cái chuyện giữa hai thằng đàn ông có thể có gì lâu dài. Thế nên ngày hôm ấy cô mới nhẫn nhịn nở nụ cười rời đi, bảo đảm hình ảnh của mình không bị phá vỡ.

Vậy nhưng giờ Đặng Hải thậm chí còn không đếm xỉa tới cô.

Thụy Anh lại cảm thấy quá ấm ức.

Cô xinh đẹp, cao ráo, lại có trí thức.

Nếu để đứng bên cạnh Đặng Hải thì xứng đôi không còn gì để chê. Bên nhau dẫu sao cũng một thời gian khá dài, nếu không phải là thằng nhóc ẻo lả kia xen vào, chắc chắn Đặng Hải sẽ sớm tỏ tình với cô..

Vậy mà giờ này…

Tiếng bà chủ trọ the thé bên ngoài làm cô giật mình quay ra:

- Ây da cái phòng này, 2 tháng rồi không trả tiền trọ còn muốn ở nữa hay thôi!

Thụy Anh nhìn ra phía cửa, bà chủ trọ người gầy đét đã bước tới giữa phòng:

- Ngắm gương làm gì? đẹp mài ra ăn được à? Cho các cô nợ một tháng lại không biết điều muốn nợ tháng nữa? Hả? Đòi sống ở đây cao cấp, nhưng lại không có tiền? Thế thì ra ngoài đường tới mấy khu giá rẻ mà thuê!

- Cô thư thư cho cháu thêm vài ngày.

- Vài ngày? Hai tháng rồi đấy! Nể mặt các cô sống ở đây cả năm rồi nên tôi chót cho lần này, đúng 1 tuần nữa phải trả. Không thì đi đi!

- Dạ..

Như giọt nước tràn ly,

Thục Anh còn nghĩ về những tháng tết kia, bên cạnh Đặng Hải, cũng chính là cậu chủ động đưa cho cô tiền tiêu xài, mua sắm. Đôi tay siết càng thêm chắc.

Duy Anh.

Có trách, thì tự trách số mày đen đủi.

Lại đi giành trai với tao.

- --------

Cuối tuần

Lạnh giá cũng qua đi, ấm áp len theo từng tia nắng nhỏ cuối xuân muộn mà trổ hoa ngoài ban công.

Chỗ hoa cẩm chướng này là chính tay Duy Anh đi lựa, trồng vào. Hôm nay đã chúm chím nở những bông đầu tiên.

Duy Anh vừa mở cửa bước ra, thực muốn chạm tay tới.. nhưng… mùi gì.. như.. khai quá!

Duy Anh vội vàng bịp mũi lại.. trời ạ!

Thực giận cái kẻ kia mà…

Đã thế vừa ngoảnh lại lại còn thấy Đặng Hải cười hô hố:

- Ô nở hoa rồi à? Tối qua anh mới tè vào đấy mấy bãi mà hôm nay nở hoa thật rồi này!

- ….!!

Duy Anh vừa buồn cười vừa tức.

Sao lại có người như vậy kia chứ?

Cậu không thèm nói nữa, bước vào nhà tắm múc ra chút nước, Đặng Hải thấy vẻ mặt Duy Anh liền khó hiểu:

- Em sao vậy?

- Anh …

Duy Anh cả giận, phùng má lên:

- Sao anh lại đi vệ sinh ở đây? Ở đây là ban công!

- Ban công thì làm sao? Nhà anh, anh thích đái đâu thì đái thôi?!

- ….!

- À, hay là em sợ, người khác nhìn thấy chim anh?

- Ôi chao nha bà xã! Bắt đầu biết giữ của rồi ớ hở?

- Nào nào. Lại đây anh cho em xem chú chim chào buổi sáng của anh, rất có tinh thần nha!

Đặng Hải còn định cầm tay Duy Anh đặt lên chỗ ấy của mình, Duy Anh đã liền giật tay ra, lẹ bước vào trong bếp.

Thực.. tức chết cậu mà!

Thế nên Duy Anh chỉ nấu cho Đặng Hải đúng một bát mì tôm xuông.

Đặng Hải lèo nhèo:

- Gì này? Chưa cuối tháng mà?

- Anh.. em không cho anh đi vệ sinh ở bồn hoa nữa!

- Trời, hôm qua anh đang đứng hóng gió thì mắc, buồn thì đái đại thôi có gì đâu ghê gớm?

- Anh.. Anh phải biết là khóm hoa đó còn rất non, anh.. tiểu trực tiếp vào như thế sẽ chết cây.

Đặng Hải hút sợi mì dài ngoằng lên mồm soạt một cái, ngóc đầu dậy:

- Chết cây?

- Chả nở hoa toe toét đó mà chết gì.

- …!!!

Không lẽ thì nói là, em còn muốn ngắm hoa, ngửi sắc thơm nữa sao. Mà bị như vậy, khai muốn chết ai chịu cho nổi!

Đặng Hải đương nhiên không quên mình đang trong quá trình cưa cẩm Duy Anh, liền vội vàng lấy lòng:

- Được rồi được rồi anh nghe em tất!

- Nó mà bị anh đái chết, mai anh mua trả em một bụi to. Được không?

Duy Anh buồn cười, quay lại đặt một cái bánh kẹp thơm lừng lên trên bàn.

Đặng Hải vỗ đùi:

- Anh biết ngay là em yêu anh nhất cơ mà!

Sau đó chẳng đàng hoàng gì mà nhổm dậy ôm lấy Duy Anh, đôi tay vờ vịt đưa lên mông bóp mấy cái.

Duy Anh muốn đẩy ra, thế nhưng Đặng Hải lại giải thích:

- Anh cũng rất thích rất yêu em. Thực sự thì.. tại vì anh ghét bụi hoa cẩm cẩm gì đó đó, ngày nào em cũng chăm sóc chúng nó lâu lắc, anh chỉ xả hận chút thôi.

- !!!!!

- Nhưng mà, anh đảm bảo với em. Em bảo anh chết anh liền chết. Thật đó Duy Anh. Anh càng ngày càng yêu em …càng ngày càng muốn chịch em.

Lời nói chẳng đường hoàng, tay còn len theo khóe mông mà vuốt khiến Duy Anh vội vàng đẩy người ra, với lấy cái ví trên bàn, chạy trốn xuống dưới lầu.

Vừa là muốn đi mua chút thức ăn, cũng là vừa dấu diếm đi chút ngại ngùng.

Đặng Hải thiệt tình, suốt ngày không đụng thì chạm..

Cậu.. cậu.. cũng đâu thể quản nổi cậu nhỏ của mình run rẩy mà đứng lên kia chứ..

Cậu.. cũng chỉ là một người bình thường thôi..

Duy Anh đi bộ xuống khu chợ sinh viên quen thuộc.

Trong lòng ngập tràn đều là hương vị những lời vừa vang lại bên tai, anh rất thích rất yêu em sao?. Em cũng chẳng cần anh phải chết đi, hay tổn thương một chút nào. Chỉ cần những lời nói ấy, nếu đúng là sự thật.. đôi môi lại múm mím cười..

Nếu đó là sự thật, vậy thì.. tốt biết bao nhiêu!

Duy Anh vừa lướt qua phía đường một con hẻm nhỏ, đôi tay bỗng chốc bị túm chặt, cả cơ thể dường như bị kéo đi, cằm bị nắm lấy ép gương mặt hướng ra phía trước, thậm chí cậu còn chưa kịp hô lấy một tiếng đã nghe tiếng xịt mạnh nhắm cả vùng mắt cậu mà phun tới

- Phì..

Đôi mắt trong phút giâyđau xót tựa như bị ai móc lấy…

- A…!

- Đau quá….

Cứu.. em.. Đặng…. Hải…

Hai tên nghiện xong việc vứt luôn chiếc bình xịt hơi cay bên cạnh, lập tức bỏ chạy. Duy Anh bưng khuôn mặt đau đớn tới mức kêu lên được vài tiếng nhỏ liền ngất đi.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Đặng Hải ăn xong cái bánh kẹp, vươn vai một cái mới thấy được Duy Anh như vậy mà quên không mang theo áo khoác.

Dẫu là đã có chút nắng, nhưng cũng không phải là đã hết lạnh hẳn.

Bình thường thì Đặng Hải cực nhác đi chợ, ghét cái cảnh chọn thịt chọn cá, với lại miệng cậu cũng chả được khéo, gặp hàng thịt thì chê thịt thiu, gặp rau thì chê rau héo, khiến mấy bác gái bán hàng chả ai ưa cậu.

Vậy nhưng nghĩ tới cái tấm thân đạm bạc kia ra gió lạnh quả thật trong lòng có chút đau đau.

Thôi thì, đành xách mông lên vậy, nhanh chân một chút chắc là kịp thôi, vậy nhưng chưa tới chợ thì đã nghe thấy một đám lộn xộn trước mặt.

- Gọi xe cấp cứu chưa?

- Gọi rồi!

- Trời ơi, có ai quen cậu này không!

- Mắt như chảy máu ra vậy!

Linh tính không lành, Đặng Hải vội vàng chạy tới, quả nhiên, người nằm đó!

Duy Anh đã gần như bất tỉnh, trên gương mặt đỏ rộp, đôi mắt đã rỉ máu.

- Duy Anh!

Tiếng thét lên bất ngờ xé toang một mảnh trời,

Đặng Hải vội vàng nhảy bổ vào trong, bế xốc người lên.

Tiếng hú của chiếc xe cứu thương vang vọng, không mạnh bằng nhịp đập như muốn phá hủy cả lồng ngực cậu bây giờ…

Tại sao?

Chuyện gì đã xảy ra?

Đặng Hải gần như vò đầu tới rối bung,

Chiếc băng ca cấp cứu đẩy vào phòng.

Cánh cửa đóng sập trước mặt, cũng như đóng lại tất thảy những suy đoán điên rồ của cậu. Giờ khắc này, chỉ còn lại sự bất lực điên cuồng.

Suốt một dọc đường, cậu không thể thốt lên một câu nào.

Cậu không tin!

Vốn dĩ.. chỉ mới cách đó chưa đầy 30 phút, đôi mắt kia còn chau lại giận cậu, khóe miệng kia vẫn còn múm mím đong đưa..

Có thể nào..

Trời ơi.. có thể nào chuyện này lại xảy ra được?

Mọi chuyện.. là thật sao?

Khóe mắt rỉ máu ấy.. là thật sao?

Đặng Hải giật người như tỉnh từ cơn mộng, vội vàng chồm tới cửa phòng cấp cứu, vừa đập cửa liền bị người kéo đi.

- Buông tôi ra!

- Buông ra!

- Duy Anh! Duy Anh!

- Con mẹ nó, bỏ ra!

- Duy Anh!

Thằng Sang và Thằng Kiên vừa mua được đống phim Gay bản mới full HD siêu nét siêu nóng bỏng, đang định gọi tới kể công, ai dè Đặng Hải vừa nhấc máy đã vừa mắng vừa chửi.

Nghe loáng thoáng cũng đoán được cái gì đó liên quan tới cậu bé kia, ba chân bốn cẳng chạy vào bệnh viện, lại chỉ thấy một Đặng Hải thường ngày ngầu bựa đang bị mấy vị bác sĩ tóm cổ mà nhiếc móc.

Gương mặt thường ngày vênh váo ngông nghênh, giờ đây thực sự như đang tái lại. Hai thằng bạn vội vàng chạy tới,

- Sao rồi?

Bác sĩ liếc qua hai người vừa tới, cũng bực dọc mà lớn tiếng:

- Bệnh nhân còn đang cấp cứu mà anh này tính đập hỏng cửa phòng luôn. Mau đi ra ngoài kia chờ!

Thằng Kiên và Sang lục đục mỗi đứa một bên kéo tên to xác nào đang mất nửa hồn đi ra phía ngoài hành lang..

Mẹ kiếp…

Tên này.. khóc!

Hai thằng nhìn tới Đặng Hải rồi không hẹn mà nhìn nhau. Cảm giác như nhìn thấy nó khóc vi diệu như thấy thầy chùa nhảy đầm.

Bỗng nhiên thế mà nó rít ra từ kẽ răng mấy câu,

- Có đứa dùng bình xịt cay, tao phải ở lại đây, hai đứa mày về khu chợ tìm người đi.

- Tao sẽ tận tay băm nó ra cho chó nhai!

Mấy từ cuối sau khi thoát ra, cả hai thằng đều cảm giác như dọc sống lưng vừa bị điện giật. Từ khi quen nó tới nay, chưa khi nào thấy ánh mắt nó vừa ôn nhu vừa dữ dằn như vậy…

- Vậy.. mày có gì thì gọi bọn tao. Ok?

- Ừ.

- Bọn tao về trước. Em ấy sẽ không sao, mày phải bình tĩnh.

- ….

Đặng Hải ngửa mặt ra phía sau, cả thân hình cao lớn như bao phủ hết thành ghế…

Đôi mắt vương tơ máu, là khóc, hay vì hận. Chẳng thể rõ nổi.

Trái tim theo từng nhịp tích tắc khi Duy Anh vẫn còn đang ở trong phòng kia, đều như thủng ra từng lỗ..

Duy Anh…

Duy Anh..

Anh xin em, đừng có sao…

- người nhà bệnh nhân Nguyễn Duy Anh.

- Có!

Đặng Hải như vừa thoát khỏi tử ngục, vội vàng chạy lại.

Trước phòng hồi sức,

Vị bác sĩ già vừa cởi chiếc găng tay cao su vừa nói:

- Cũng may là đưa đi sớm, rửa kịp nên không tới nỗi hỏng mắt, nhưng có thể gây nhiều di chứng về sau, hơn nữa còn bị sốc vì đau. Vậy nên trước mắt vẫn cần theo dõi cực kỳ cẩn thận. Bệnh nhân còn có thể có biểu hiện tức ngực khó thở, đặc biệt vùng mặt bị dính cay có dấu hiệu phỏng nhẹ.

- Tôi vào được chứ?

- Được. Nhưng nhớ..

- Ơ…

Vị bác sĩ còn chưa kịp nói hết câu, Đặng Hải đã nhảy vọt vào phòng hồi sức từ khi nào, bước chân chết sững trước giường.

Đôi mắt được băng kín cẩn thận, cả gương mặt đều hồng rộp..

Đôi tay gầy guộc gắn những đầu kim truyền lớn..

Một kẻ cao lớn ngông nghênh thì làm sao?

Đều không phải là vì yêu mà trở lên thảm hại hay sao?

Đặng Hải cứ như thế, ngồi gục đầu bên cánh tay đang truyền dịch đều đều kia…

- Không..

- Đừng…

- Đặng Hải… cứu em…

- Khụ..

Từng tiếng nhỏ bật ra trong cổ họng khô khốc, lại vì khó thở mà ho bật ra, Duy Anh hoảng sợ quá, đau quá.. tại sao.. lại tối mịt như vậy.. trong cơn nửa tỉnh nửa mê chập chờn, bóng tôi vây quanh dầy đặc. Duy Anh sợ hãi muốn đưa tay lên quờ quạng.. đau quá…

- Anh đây, anh ở đây.

- Không sao, không sao rồi.

- Ngoan,

-

Không để đôi tay kia phải khua lên, Đặng Hải đã vội vã ôm lấy ủ bọc trong tay mình.

Nhiệt độ ấm nóng từ đôi bàn tay thô dày kia như trấn an tất thảy những sợ hãi của Duy anh, lồng ngực hỗn loạn nhịp thở dần trở lại bình ổn.

- Đừng bỏ em..

- Đừng bỏ em..

- Em không thấy gì hết… không thấy gì cả…

Tiếng nức nở vang lên như một chú mèo con yếu ớt, từng ngụm đều muốn cắn nát sự ngông cuồng thường ngày của Đặng Hải.

Vụng về đưa bàn tay lên vuốt mái tóc đen nhánh kia, nhỏ tiếng hết sức mà an ủi vỗ về.

- Duy Anh. Đừng sợ. Anh không đi đâu cả. Sẽ ở đây với em.

- …Đừng bỏ em…

- Đừng bỏ em.. em sợ..

- Sẽ không. Ngoan.

Chôn vùi trong lòng Đặng Hải một lúc, Duy Anh cuối cùng cũng lại thiếp đi.

- -------

Cô y tá đưa kết quả cho bác sĩ kiểm tra xong, một lát đã quay lại:

- Có thể chuyển về phòng bệnh thường rồi, anh cho bệnh nhân dậy, nếu bệnh nhân không thể đi được thì phía kia có xe lăn.

- Không cần!

Đặng Hải buông một câu gọn lỏn, rồi trước bao nhiêu con mắt lớn nhỏ trong phòng mà bế trọn cả người vào lòng, một mực ôm đi khắp các dãy hành lang.

Cô y tá nhún vai lắc lắc đầu dẫn vào khu phòng bình thường,

Đặng Hải vừa tới đã đạp rầm một cái vào cửa phòng, quát lên:

- Ai cho cô dẫn tôi vào khu này?

- Hả?

Duy Anh bị một động tác này làm hoảng sợ, trong cơn mê man cũng hơi chút co người, Đặng Hải vội vàng xuống giọng, ôm chặt lấy:

- Không sao, không sao, là anh đi lộn phòng..

- Ư..

- Cố gắng một chút, sắp tới rồi.

Cô y tá suýt thì há mồm tới rơi răng, không phải chứ?

Cô cũng thuộc dạng có ngực có mông, xinh gần nhất cái viện này, vậy mà anh ta vừa mới ôm người trong lòng nhẹ giọng, liền đã quay sang cô găm ánh mắt như viên đạn thế kia.

- Phòng dịch vụ hết chỗ rồi, phòng Vip thì đắt lắm, tạm thời..

- Đưa cậu ấy lên khu tốt nhất ở đây.

Cô y tá còn chưa dời chân, Đặng Hải cố kiềm giọng thật nhỏ để không làm thứ quý giá trong lòng phải giật mình,

- Đã xấu mà còn điếc hả?

- Anh nói cái gì?

- Tôi nói cô mau dẫn đường lên khu Vip.

- …!

Cô y tá không nói nữa,khu Vip thì khu Vip.

Để xem có đủ tiền nhận phòng không rồi hãy nói.

Ai ngờ, một câu cũng không nói được ra lời,

Vừa đặt Duy Anh xuống chiếc nệm thơm tho mát mẻ, đã gần như quẳng cái thẻ visa lên người cô y tá:

- Cà đi.

Cô y tá hốt hoảng nhìn, đây là một cái Visa Platinum. Không tự giác mà liếc thân ảnh cao lớn kia một cái. Xuýt xoa rời đi.

- ---------

Khu Vip.

Khu mà mỗi phòng chỉ có duy nhất một bệnh nhân, còn có cả ti vi, tủ lạnh và sofa riêng, lịch thăm khám đặc biệt chuẩn và y tá trực 24/24 chỉ cần bấm nút lập tức sẽ tới.

Nhiều tiền hay ít tiền, thực ra thì cứ đi viện rồi sẽ hiểu ra giá trị của nó.

Thế nhưng Đặng Hải chẳng quan tâm nữa.

Với cậu bây giờ, bàn tay đang run lên nhè nhẹ vì đau kia, thực mới chính là đang xát muối trong lòng cậu.

Duy Anh vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.

Áp bàn tay đó lên mặt,

Sốc vì đau.. là cái sốc như thế nào kia chứ?. Đau đến ngất đi…

Mê man như thế mà, đau, như thế mà… Duy Anh cứ hễ tỉnh một chút lại nghẹn ngào gọi tên người.. nói ra những lời mà nếu tỉnh lại, có lẽ đôi môi mím chặt kia chẳng khi nào dám hé lộ ra..

- Anh…Hải.... Em yêu anh.. rất yêu anh..

- ….

- Em.. là con trai.. nhưng.. đừng bỏ em..

- Đừng.. đừng chê em…

Phút giây ấy, Đặng Hải cảm thấy như mình cũng sắp nhập viện tim mà nằm rồi, một lúc hóa đá đến vừa đau đớn vừa sung sướng mà leo cả lên giường, bế xốc người nằm gọn lên lòng mình, lẩm bẩm hỏi lại:

- Em yêu anh?

- Em vừa nói gì?

- Nói lại nghe coi?

Mặc kệ Duy Anh có nóng hay lạnh nữa, Đặng Hải siết chặt thêm chặt… mãi cho tới khi cả người Duy Anh đã gần như nằm trọn vẹn trong lồng ngực cậu một hồi lâu, Đặng Hải mới có thể tiêu hóa được hết cơn sang chấn tinh thần vừa nãy..

Thì ra.. em ấy cũng yêu mình..

Cảm tưởng như một lời vậy thôi mà Đặng Hải sắp mọc cánh bay lên trời được, sung sướng mà cẩn thận hôn hôn lên mái tóc kia.

- Anh cũng, rất yêu em.

Con trai thì sao? Con gái thì sao?

Thực chất thì, giờ đây kể cả bắt Đặng Hải nằm sấp cho em ấy thượng mình. Cậu cũng chịu nữa.

Yêu là thế đấy. Thì sao?

Người của tôi, tôi yêu. Trai hay gái cũng là của tôi, tôi vẫn yêu.

Thì sao?

- ---------

Đặng Hải rút cuộc thì cũng không nỡ để Duy Anh lại mà đi mua đồ ăn, liền gọi về báo sơ tình hình cho bố mẹ cậu biết, giục người làm mau mang quần áo và đồ ăn tới bệnh viện.

Cô y tá vừa vào phòng tính trả lại thẻ, nhìn thấy cảnh ôm ấp này thiếu chút hộc máu, còn đang tính nhắc nhở Đặng Hải không được leo lên giường bệnh nhân, thì đã bị một tiếng gằn làm giật cả mình:

- Ai cho cô nhìn chằm chằm em ấy?

- ?!!!!

Khóe môi giật giật.

Cô y tá lủi luôn. Ủa vậy chứ vào phòng không nhìn bệnh nhân thì không lẽ nhìn cái tủ lạnh à?
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top