Hoa Hồng Nhỏ Của Anh

Chương 29: Chương 27

trước
tiếp

Lúc Kiều mẹ từ phòng
ngủ đi ra vừa vặn thấy Kiều Gia Thuần đang đi lên lầu, Kiều mẹ vỗ ngực
một: “Mẹ còn tưởng có trộm vào nhà. Không phải con gửi tin nhắn nói buổi tối không về sao?”

Kiều Gia Thuần hì hì: “Đột nhiên muốn trở về.”

Kiều mẹ nhờ chút ánh sáng trên hành lang nhìn cô: “Gia Thuần, không sao chứ? Hình con hình như có chút đỏ?”

Kiều Gia Thuần theo bản năng che mặt lại: “Mẹ, con đi ngủ đây.”

Cô lắc mình đi vào phòng, Kiều mẹ hạ thấp giọng nói: “Sau này không cho phép trở về trễ như vậy, trên đường không an toàn.”

“Uhm, uhm.” Kiều Gia Thuần một bên vào phòng, môt bên đáp ứng.

Kiều mẹ lắc đầu một, con gái cũng sắp kết hôn rồi, bà vốn không nên quản cô
có cùng Lý Tuấn qua đêm hay không , nhưng trễ như vậy mà trở lại chung
quy là không an toàn, hoặc là trở lại sớm một chút, hoặc là đừng trở
lại, nhỡ nửa đêm trở lại vạn nhất có chuyện gì xảy ra thì làm sao đây.
Gia Thuần không thể tin tưởng, bây giờ nhìn Lý Tuấn dù sao cũng là người trẻ tuổi, bởi vì Gia Thuần như vậy nên Lý Tuấn cũng có điểm không đán
tin.

Kiều Gia Thuần nghe tiếng mưa rơi bên ngoài, nhớ lại chuyện ngày hôm nay.

Hôm nay cô cùng Lý Tuấn đi chơi công viên rất vui vẻ. Buổi tối Lý Tuấn đưa
cô đến một nhà hàng mới mở, mùi vị đồ ăn không tệ, cô ăn rất nhiều. Sau
đó bọn họ đi xem phim.

Trong rạp chiếu phim, Lý Tuấn rất có dụng ý mua thêm bỏng ngô cho cô nữa. Lúc xem phim, tay hai người vô tình chạm
vào nhau lúc lấy bỏng ngô ăn, Kiều Gia Thuần hơi cười một chút, cũng
không ngại. Sau đó Lý Tuấn liền khoác tay lên vai cô, cô cũng không cự
tuyệt. Cho đến lúc hết phim, bọn họ đi xuống hầm lấy xe. Dựa theo lệ
thường, kế tiếp hẳn là mỗi người lái xe của mình, ai về nhà nấy.

Kiều Gia Thuần đi ở phía trước, bỗng nhiên Lý Tuấn đi phía sau kéo cô lại,
anh ôm lấy cô. Kiều Gia Thuần không giãy giụa, nói thật cô có chút mông
lung. Hơi thở của Lý Tuấn ngay bên tai cô, nó cũng không làm cho cô cảm
thấy đáng ghét, miệng anh có mùi vị quả việt quất của ly nước lúc nãy
uống trong lúc xem phim. Rất nhanh, Lý Tuấn buông cô ra. Anh mang một
chút thở dốc cùng trông đợi, ở bên tai cô nhẹ giọng nói: “Không về nhà,
chúng ta đi khách sạn, được không?”

Kiều Gia Thuần do dự hai giây nhưng vẫn đáp ứng. Cũng sắp kết hôn rồi, một mực cự tuyệt anh cũng
không được. Vả lại trước khi kết hôn cũng nên thử anh một chút. Mặc dù
trên phương diện kia xác suất Lý Tuấn có vấn đề không lớn nhưng một khi
có thì sau này thật sự hỏng bét.

Kiều Gia Thuần chính là tự
thuyết phục bản thân mình như vậy. Cô lên xe của mình, gửi cho mẹ cô một tin nhắn nói tối nay không về. Sau đó cô khởi động xe, đi theo xe của
Lý Tuấn ở phía trước.

Lý Tuấn mang Kiều Gia Thuần đến một khách sạn năm sao cao cấp, mướn một phòng hạng sang.

Vào phòng, Kiều Gia Thuần nhìn Lý Tuấn một chút, có chút bức rức.

Lý Tuấn đi đến bên cạnh cô.

Kiều Gia Thuần nói: “Em đi tắm trước.” Vừa nói, cô vừa xoay người chuẩn bị đi đến nhà vệ sinh.

Lý Tuấn ở phía sau ôm lấy cô. Anh hít một hơi bên cổ cô. Eo của Kiều Gia
Thuần rất nhỏ, anh ôm eo cô, thanh âm có điểm thay đổi: “Chờ một chút
nữa hẵng tắm.”

Lý Tuấn buông Kiều Gia Thuần ra, kéo tay cô đi đến phòng ngủ.

Vào phòng ngủ, khóa cửa ken két một tiếng, cửa bị đóng lại.

Kiều Gia Thuần bị Lý Tuấn đặt lên giường lớn, anh cũng rất nhanh đi đến, vội vàng hôn lên cổ cô. Kiều Gia Thuần cau mày, cô cảm thấy có chút khó
chịu.

Lý Tuấn muốn hôn lên môi cô, cô nghiêng đầu qua một bên. Lý Tuấn không để ý, anh cho là Kiều Gia Thuần xấu hổ. Anh đưa tay vào bên
trong váy của Kiều Gia Thuần, xoa nắn đùi cô. Kiều Gia Thuần trong lòng
thật sự sợ hãi, cô cảm thấy càng ngày càng khó chịu.

Cô cho là
mình có thể, cô tuyệt đối không ghét Lý Tuấn, cô sẽ không kết hôn với
một người đáng ghét. Lý Tuấn cho cô cảm giác yên ổn, cảm giác hạnh phúc
bình thản, cô cho rằng điều đó mới có thể lâu dài cho nên cô mới chấp
nhận. Nhưng bây giờ, tại sao lại như vậy?

Cô cho rằng cô đã tốt
lắm, không giống như lúc xưa, chán ghét thậm chí còn sợ hãi đàn ông đụng vào mình. Rõ ràng cô cùng Lục Cảnh Hành rất tốt, còn làm rất nhiều lần
như vậy. Nhưng bây giờ tại sao cô vẫn không thể tiếp nhận?

Một
tay của Lý Tuấn thăm dò vào nịch ngực của Kiều Gia Thuần, xúc cảm bên
trong làm cho anh mừng rỡ. Kiều Gia Thuần rất biết tự chăm sóc bản thân. Anh biết rất nhiều cô gái nhà giàu đều là ngực phẳng, sở dĩ bọn họ ra
đường đều mang áo ngực độn mới được như vậy, nhưng khi ở trên giường,
cởi áo ngực của bọn họ ra thì bằng phẳng giống như đồng bằng, có khi so
với đàn ông còn bằng phẳng hơn. Anh cho rằng Kiều Gia Thuần cũng vậy
nhưng cô không phải. Ngực của Kiều Gia Thuần bình thường nhìn không tính là lớn mà cũng không phải nhỏ, trên thực tế cô chỉ mặc một áo ngực
mỏng, một tay anh cầm vừa vặn, xúc cảm cực kỳ tốt.

Bỗng nhiên
Kiều Gia Thuần không biết lấy khí lực ở đâu ra đem Lý Tuấn đẩy ra. Anh
bất ngờ, không kịp đề phòng, từ trên người Kiều Gia Thuần rớt xuống.

Kiều Gia Thuần đứng lên, chỉnh sửa áo quần, ba chân bốn cẳng chạy đến cửa xông ra ngoài.

Lúc cô rời khỏi khách sạn, nhiều người đều nhìn cô với ánh mắt phức tạp.

Mặt cô đỏ ửng, lúc cô rời khỏi khách sạn, cô biết mọi người xem cô là loại phụ nữ kia.

Cô bước nhanh ra ngoài, lên xe của mình, lái xe rời đi.

Chuông điện thoại di động vang lên, Kiều Gia Thuần không để ý nhưng tiếng
chuông vẫn một mực vang lên. Kiều Gia Thuần biết lúc này người gọi điện
thoại nhất định là Lý Tuấn.

Kiều Gia Thuần đậu xe sát ven đường, nhận điện thoại.

Lý Tuấn ở trong điện thoại lo lắng giải thích: “Gia Thuần, lúc nãy là anh
không đúng. Có phải anh làm em đau không, thật xin lỗi, anh không cố ý.
Đều là do anh không chú ý đến cảm thụ của em, anh biết em không phải là
một người con gái tùy tiện. Anh không nên trước khi cưới liền muốn đi
khách sạn làm chuyện đó với em. Một người con gái tốt đẹp như em, anh
nên chờ đến sau khi kết hôn. Gia Thuần, anh thật xin lỗi…”


Tuấn không mạch lạc nói xin lỗi. Kiều Gia Thuần biết là anh xem cô là
một người con gái bảo thủ, cự tuyệt làm chuyện ấy trước khi cưới, cô
cũng không giải thích.

Cô không muốn giải thích, hơn nữa chuyện
này cũng không giải thích được, càng giải thích càng phức tạp. Tạm thời
cứ như vậy đi, cứ để cho Lý Tuấn nghĩ như vậy đi.

Kiều Gia Thuần
cũng nói xin lỗi Lý Tuấn, nói là cô phản ứng quá lớn, không khống chế
được tâm trạng. Cô nói bây giờ tâm tình của cô rất ổn định, hơn nữa cô
cũng sắp về đến nhà.

Lý Tuấn ở đầu dây bên kia nói không yên tâm
để cô về nhà một mình, muốn đến đưa cô về nhà, hỏi cô đang ở trên đoạn
đường nào, Kiều Gia Thuần nói không cần. Lý Tuấn kiên trì một hồi thấy
Kiều Gia Thuần vẫn kiên quyết nói không cần liền dặn dò cô về đến nhà
thì nhắn tin cho anh.

Nghĩ tới đây, Kiều Gia Thuần mới hậu tri
hậu giác phát hiện mình còn chưa gửi tin nhắn cho Lý Tuấn. Cô cầm lấy
điện thoại, lúc muốn gửi tin nhắn cho Lý Tuấn thì thấy đã có hai tin
nhắn gửi đến

“Gia Thuần, em đã về đến nhà chưa?”

“Còn chưa đến nhà sao?”

Xem ra là gửi đến lúc cô đi tắm

Kiều Gia Thuần vội vàng trả lời: “Đã sớm về nhà, mới vừa rồi đi tắm, quên nhắn tin cho anh.”

Lý Tuấn gửi đến một mặt cười.

Kiều Gia Thuần cũng gửi một mặt cười, sau đó lại gửi thêm: “Ngủ ngon, 88.”

Lý Tuấn trả lời: “88.”

Kiều Gia Thuần có tâm sự, lăn qua lộn về một hồi vẫn không ngủ được. Cô nhìn lên trần nhà than thở, cảm giác mất ngủ đã lâu không thấy nay lại xuất
hiện. Cô nghĩ như vậy, bất tri bất giác ngủ lúc nào không hay.

Một đêm này Kiều Gia Thuần ngủ rất khuya, cho nên sáng hôm sau, lúc chuông
đồng hồ báo thức thức dậy, cô vẫn cảm thấy mình ngủ chưa đủ.

Mặc
dù ngủ không đủ giấc, tinh thần không tốt nhưng Kiều Gia Thuần vẫn nhớ
hôm qua Lục Cảnh Hành nói muốn cô đem đồ đạc dọn đi. Kiều Gia Thuần
trước giờ không làm người khác không vừa ý, vì vậy trước khi cô tan ca,
cô gọi điện cho Lục Cảnh Hành, hỏi cô hiện tại đến chỗ anh thu dọn đồ
đạc có tiện hay không?

Lúc đó Lục Cảnh Hành đang rất bận rộn, còn năm phút là anh phải tham gia một cuộc họp, anh cần đi đến phòng họp
ngay. Cho nên lúc anh nghe Kiều Gia Thuần muốn đến chỗ anh dọn đồ đạc
cũng không suy nghĩ nhiều mà đáp ứng, anh biết Kiều Gia Thuần có chìa
khóa nhà của anh, trước kia anh có đưa cho cô.

Lúc họp, Lục Cảnh
Hành không tập trung, đây là tình huống rất ít khi phát sinh trên người
anh. Nhưng hôm nay không biết tại sao anh có chút không khống chế được
mà suy nghĩ loạn xạ.

Giờ này có lẽ Kiều Gia Thuần đang trên đường đi đến nhà anh. Cô sẽ lấy đi tất cả mọi thứ, một chút liên hệ giữa anh
và cô sẽ không còn, anh đột nhiên cảm thấy không được thoải mái. Anh
cười khổ trong lòng, loại cảm giác bi thương lúc chia tay cũng đến quá
chậm a. Kiều Gia Thuần đã rời đi rồi, bây giờ cô ấy đang dùng tâm tình
để thu dọn đồ đạc đây?

Bỗng nhiên đầu óc anh run lên, nhớ đến một chuyện quan trọng. Tối ngày hôm qua, anh dùng bộ váy ngủ của Kiều Gia
Thuần tự an ủi bản thân, sáng nay sau khi thức dậy, anh không thể để cho cô giúp việc giặt cho nên anh tự giặt tay rồi đem phơi ngoài ban công.
Đúng rồi, ban công, chờ một chút, có thể nào Kiều Gia Thuần sẽ đi ra
ngoài ban công không? Nếu như cô đi ra đó, cô sẽ đoán được anh dùng quần áo của cô làm chuyện gì… Lục Cảnh Hành không dám nghĩ đến, anh không
muốn bị mất mặt trước Kiều Gia Thuần.

Nghĩ đến đây, Lục Cảnh Hành không nhịn được đứng lên. Giám đốc các bộ phận đang đọc báo cáo, thấy
Lục Cảnh Hành đứng lên thì dừng lại. Tất cả mọi người đều nhìn về phía
Lục Cảnh Hành.

Lục Cảnh Hành đưa tay lên tỏ ý vị giám đốc cứ tiếp tục đọc, còn anh thì bước nhanh ra khỏi phòng họp.

Lục Cảnh Hành đi đến cuối hành lang thì gọi điện thoại cho Kiều Gia Thuần.

Kiều Gia Thuần vừa mới đi đến nhà của Lục Cảnh Hành. Vốn là cô có thể đến
sớm hơn bởi vì tan ca xong cô liền xuất phát nhưng lúc lấy xe từ dưới
tầng hầm công ty thì phát hiện xăng không đủ. Thật ra trước đó cô cũng
biết xăng không đủ nhưng cô không nhớ. Bây giờ cô tính toán một chút thì thấy lượng xăng này thật không đủ để lái xe đến nhà của Lục Cảnh Hành,
hơn nữa chung quanh đó cũng không có trạm xăng dầu.

Thật ra là
có, chỉ là cô không biết mà thôi, nếu lấy điện thoại ra tra tìm thì càng mất thời gian nhiều hơn. Lục Cảnh Hành luôn tan ca trễ hơn cô, cô hy
vọng trong khoảng thời gian Lục Cảnh Hành chưa xong việc mà tốc chiến
tốc thắng dọn đồ, đỡ cho lúc Lục Cảnh Hành tan ca về nhà, hai người gặp
mặt nhau càng thêm lúng túng.

Bởi vì như vậy, cho nên Kiều Gia Thuần quyết định gọi xe đi đến nhà Lục Cảnh Hành.


               
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.