Cảnh Hi Vương Phi

Chương 31: Tuyệt Sắc Mĩ Vương Gia

trước
tiếp

“Rầm!” Trước mắt ta liền sáng ngời – khăn voan bị kéo ra. Ta ngẩng
đầu, cái kia Brokeback vương gia đang nổi giận đùng đùng. Hai mắt,
lại…không thể nào rời khỏi tầm mắt… Đẹp quá! Ánh mắt đẹp quá! Khuôn mặt
đẹp quá!

Đôi mắt đen tuyền mà mịn mi, thâm thúy như nước, có phần sâu thẩm,
sóng mũi cao thẳng, khuôn mặt hơi có mùi rượu mà phiếm hồng bạc thần,
những đường cong trên khuôn mặt cương nghị rõ ràng…

Ta trong lúc nhất thời đầu óc không được tỉnh táo… Tuy rằng đã sớm
nghe nói Cảnh Hi vương gia này tướng mạo thiên hạ vô song, nhưng là
không nghĩ đến lại như thế tuyệt mỹ! So với ta còn đẹp hơn ai!!!

Ta nhìn theo trong mắt hắn thấy được hắn chán ghét, tuy rằng rất nhanh đã không thấy được tăm hơi, ngược lại là một loại kinh ngạc, nhưng là
rất nhanh trở về bình thường… Kinh ngạc? Vì cái gì a? Chẳng lẽ là cảm
thấy ta rất xinh đẹp sao??? (@lili: tỷ lại tự kỷ nữa rùi
>,
“Như thế nào? Vương phi vừa mới nói không phải với bổn vương gia không có hứng thú sao? Như thế nào hiện tại lại nhìn chằm chằm bổn vương
không dời tầm mắt? n?” Ta bị nháy mắt mặt cả kinh, mới phát hiện ta đầu
óc có trục trặc… Như thế nào lại nhìn hắn như vậy!!

Ta cũng ngạc nhiên phát hiện thanh âm hắn không phải lạnh như băng, cẩn thận nghe, thật đúng là rất từ tính ai!

“Người săn sóc dâu! Bổn vương mệt mỏi, mau làm lễ!”

“Chậm đã!” Ta còn có chiện chưa nói đâu!

“Vương phi có chuyện gì?” Ta như thế nào cảm thấy vương gia này là lạ??

“Vương gia, nghi thức còn chưa chấm dứt, lễ còn chưa thành, trước khi
lễ xong, nô tì cảm thấy có một số việc muốn nói rõ ràng!”

“Ái phi cứ nói đừng ngại!” Như thế nào lại biến thành ái phi?? Cả
vương triều này ai mà không biết ngươi là một cái Brokeback ha!!

“Vương gia không cần ủy khuất chính mình!” Còn gọi ái phi! Có điểm….
ghê tỏm… “Nô tì chính là muốn nói, vương gia sau này nếu có người khác
thì ó thể không hạn sủng ái, nô tì có thể xem như không có chuyện gì!”

“Ngươi có ý tứ gì?” Ta cảm thấy trong phòng tựa hồ bắt đầu hạ nhiệt độ.

“Mặt chữ thượng ý tứ a! Nô tì chính là không nghĩ này chính phi cùng
thân phận chi nữ của thừa tướng làm vương gia có điều đố kỵ thôi! Ta
tuyệt không can thiệp Vương gia sủng ai, yêu ai, nhưng có một điều kiện
tiên quyết, hi vọng vương gia không cần nạp sườn phi! Vương gia đối
người mình thích có thể thỏa sủng ái, nhưng là đùng cho hắn xuất hiện
tại Cảnh hi vương phủ này! Trừ phi người đem băng lạc hiên cấp cho
nàng!” Cũng chính là đem chính phi này đưa cho nàng! Ta cảm thấy điều
kiện của ta thực đơn giản a! Ta có thể chịu được người ta nói mình không được trượng phu thương ta, có thể chịu được hắn sủng hạnh người khác,
về phần người đó là nam hay nữ ta vốn không có quan hệ…

“Bổn vương muốn biết ái phi vì sao không chuẩn bổn vương nạp sườn
phi?” Lại hạ nhiệt độ…. Lãnh…bất quá ta sẽ mặc nhiều quần áo a! “Nô tì
mặc dù ít đọc qua sách thư, nhưng đối với hôn nhân chính mình cho tới
nay kiên trì cùng ý tưởng…” Ta còn chưa nói xong thì đã bị hắn xen vào.

“Kìa bổn vương rất ngạc nhiên, ái phi đối với hôn nhân này lại kiên
trì cùng ý tưởng là cái gì?” Thanh âm hắn hùng hậu, lại có thể nghe ra
được áp lực cực tức giận.

“Cả đời này chỉ có một người!” Ta nhìn tình hình thực tế trả lời, đây có thể là câu trả lời ngắn gọn nhất cho hắn.

“Thật là lá gan lớn! Lời nói vi phạm phong tục lễ giáo cũng dám nói ra miệng, xem ra ngươi thật đúng là không đọc quá vài năm thư a! Theo lời
nói kia của ngươi thì ta đã có thể hưu ngươi! Xem ra Ngọc Thừa tướng
thật biết giáo huấn nữ nhi!”

“Vương gia thỉnh bớt giận! Thư thả nghe nô tì đem nói cho hết lời..
Đây là ý nghĩ của chính mình, cùng gia phụ không có quan hệ. Tuy rằng là nô tì với hôn nhân kiên trì cùng ý tưởng, nhưng là hiện tại cũng không
có khả năng thực hiện! Cảnh Hi vương gia quyền cao chức trọng, quyền
khinh hướng dã, lại có tuyệt thế dung nhan….”

Vẫn là cái Brokeback, “Lại như thế nào chỉ có một phi tử? Ngay cả
Vương gia là nhân trung chi long, lại hiển nhiên không phải người phu
quân của nô tì –( @lili: ở câu này ý của nàng cho rằng Cảnh Hi vương gia không phải là mẫu người của nàng!), cho nên… Vương gia có thể tùy ý tầm hoa vấn liễu, chỉ cần không tìm về đến nhà là được, thần thiếp tuyệt
không can thiệp! Cũng không sợ chỉ có bề ngoài, ta cũng hi vọng Vương
gia có thể cho ta một cái gia đình im lặng! Cũng hy vọng Vương gia không cần can thiệp cuộc sống của ta! Tốt lắm, nô tì đã nói xong!” Ta không
chỉ muốn im lặng băng lạc hiên, còn muốn cả Vương phủ cũng im lặng! Hơn
nữa, thói quen ở thế kỷ hai mươi mốt một vợ một chồng, đối loại này đã
muốn rót vào cốt tủy, ta không có biện pháp tiếp chịu cảnh một chồng
nhiều thê, tiểu thuyết nhìn xem thì có thể, nhưng là sự thật đến phiên
chính mình thì vô luận thế nào ta đều không tiếp thu được!

“Ái phi vì sao liền như vậy khẳng định bản gia không phải người phu quân của ngươi?”

“Vương gia! Kính nhờ ta là nữ!” Ngươi còn muốn ta nói rõ sao??

“Ái phi đây là cái ý tứ gì!” Mỹ vương gia sắc mặt xanh mét, ai!Gương
mặt tuyệt mỹ cho dù là ngũ quan khẩn cấp kia cũng vẫn là tuyệt mỹ a!!

“Vương triều Ngọc thiên này có ai không biết Cảnh Hi vương gia đại
danh đỉnh đỉnh không gần nữ sắc, chỉ thiên vị nam nhân??” Ta khinh
thường nói xong. Nói thật là ta không hề kỳ thị đồng tình luyến ái, dù
sao ta cùng hắn là không quan hệ, bất luận kẻ nào đều không có quyền can thiệp. Nhưng là trên danh nghĩa lão công của mình lại là cái Brokeback, nhưng vẫn là cưới hỏi đàng hoàng a!

“Ngươi! Hừ!” Mỹ vương gia phẩy tay áo bỏ đi…

Rốt cục đi rồi! Đi rồi tốt! Giường lớn như vậy một mình ta ngủ, hắc hắc…

“Vương phi thân thể không khỏe, ở băng lạc hiên tĩnh dưỡng đi! Bổn
vương gia hồi minh hi cư đi ngủ!” Brokeback mỹ vương gia để lại một câu
như vậy rồi đi…

“Thứ cho không tiễn xa được!” Ta rất lớn giọng kêu, sợ hắn không nghe
được! Hắc hắc…”Lệ nhi! Vào đi!” Ta biết nàng đã đúng đợi ngoài cửa lâu…

“Tiểu thư! Ngươi như thế nào có thể như vậy nói với vương gia a! Chọc
giận vương gia đối tiểu thư cũng sẽ không có cái gì tốt a!” Lệ nhi buồn
rầu nghiêm mặt… Thật là, ta cũng chưa lo lắng, thì nàng có cái gì phải
lo! Hơn nữa hắn tốt nhất là rất chán ghét ta đến vĩnh viễn cũng không
muốn nhìn đến ta!

“Không có việc gì Lệ nhi, tiểu thư ta mệt mỏi, muốn ngủ, ngươi cũng đi xuống đi!”

Kỳ thật hôm nay cùng Cảnh Hi vương gia đàm phán cũng không có ý nghĩa
gì lớn, dù sao ta lại không tính ở lại vương phủ.. Mặc dù nói hắn là bộ
dạng mỹ điểm, nhưng là ta không thể vì một chi hoa tươi mà từ bỏ ý nghĩ
đi giang hồ a!

Ngủ là quan trọng nhất!!


               
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.